Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 479: Tiếng Vang Thành Thiên Phong: Bước Chân Thương Hải

Dưới ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời Thương Hải Thành, Lâm Dịch quay người, bước đi vững vàng về phía nhà trọ mà Mã Đại Ca đã sắp xếp. Nhưng thay vì một nhà trọ bình dân quen thuộc, hắn và đoàn tùy tùng lại được dẫn đến một địa điểm hoàn toàn khác biệt. Con đường từ bến cảng dẫn sâu vào lòng thành phố, càng đi càng thấy sự xa hoa, tráng lệ. Những ngôi nhà cao tầng san sát, đèn lồng đủ màu sắc treo rực rỡ, tiếng nhạc từ các tửu lầu vọng ra hòa cùng tiếng cười nói, rao hàng, tạo nên một bản giao hưởng đô thị đầy mê hoặc. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi gió biển mặn mòi dần nhường chỗ cho hương trầm từ các cửa hàng lớn, mùi thức ăn thơm lừng từ những quán ăn đêm, và cả mùi hương liệu xa xỉ từ các cửa tiệm quần áo, đồ trang sức. Mỗi bước chân là một sự khám phá, một sự khẳng định về quy mô và sự phức tạp của nơi này.

Vương Đại Trụ đi bên cạnh Lâm Dịch, đôi mắt chất phác của hắn trợn tròn, không ngừng há hốc miệng trước những gì nhìn thấy. “Trời đất quỷ thần ơi! Lớn hơn Thành Thiên Phong của chúng ta gấp mấy lần!” Hắn thốt lên, giọng vẫn còn giữ nguyên sự kinh ngạc từ bến cảng, nhưng giờ đây pha thêm chút ngưỡng mộ và bỡ ngỡ. Hắn đưa tay dụi mắt, như thể không tin vào khung cảnh trước mặt. “Lâm ca, đây... đây có phải là nơi mà người ta gọi là 'Thiên đường hạ giới' kh��ng? Đến cả cái quán ăn kia cũng sáng đèn hơn cả phủ quan huyện nhà mình.” Lời nói của Đại Trụ chất chứa sự so sánh ngây thơ, nhưng cũng chân thực, phản ánh sự khác biệt trời vực giữa vùng biên giới nghèo khó và một trung tâm thương mại sầm uất bậc nhất Đại Hạ. Hắn nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt vừa hoang mang vừa hưng phấn, như một đứa trẻ lần đầu được chứng kiến thế giới rộng lớn.

Mã Đại Ca, với kinh nghiệm dày dặn của một người vận chuyển lâu năm, chỉ cười khà một tiếng. Vóc dáng cường tráng của hắn vẫn vững chãi giữa dòng người tấp nập, làn da ngăm đen của hắn dường như hấp thụ mọi ánh sáng đèn lồng rực rỡ. “Đại nhân chớ ngạc nhiên, đây là cửa ngõ giao thương của Đại Hạ mà. Thuyền bè từ tứ xứ đổ về, hàng hóa từ muôn nơi tụ hội. Người ta nói, chỉ cần đến Thương Hải Thành, là có thể mua được mọi thứ trên đời, từ tơ lụa Tây Vực đến châu báu Nam Hải.” Giọng Mã Đại Ca bình thản nhưng ẩn chứa sự tự hào khi giới thiệu về một nơi mà hắn đã quá quen thuộc. Hắn liếc nhìn Lâm Dịch, thấy hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, chỉ có ánh mắt là không ngừng quan sát, thu nạp. “Tiểu huynh đệ Lâm Dịch, ta đã sắp xếp ổn thỏa. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu tìm kiếm thông tin và chuẩn bị cho cuộc hội nghị.” Mã Đại Ca nói, trong lời nói có một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Lâm Dịch, dù Lâm Dịch còn rất trẻ. Hắn biết, dù Lâm Dịch có vẻ ngoài thư sinh, nhưng cái đầu của hắn thì không ai sánh kịp.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi dòng người tấp nập. Hắn nhận thấy những ánh mắt tò mò và đánh giá từ một số thương nhân địa phương đang đi ngang qua. Một vài người thì thầm với nhau, rồi lại nhìn về phía hắn. *Có vẻ như danh tiếng của mình đã đến trước cả mình rồi.* Hắn nghĩ. Điều này vừa là lợi thế, vừa là thách thức. Lợi thế vì nó cho thấy Thương hội Lâm Dịch đã có chút uy tín, nhưng cũng là thách thức vì nó sẽ khiến hắn trở thành mục tiêu chú ý, mục tiêu của sự thăm dò và cạnh tranh. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó lại rất tôn trọng kẻ mạnh.* Hắn nhớ lại câu nói của mình, và cảm thấy nó càng đúng hơn khi đứng giữa chốn phồn hoa này.

Hắn hít một hơi thật sâu mùi gió biển. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn ở đây, tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ học hỏi, sẽ thích nghi, và sẽ xây dựng nên một con đường riêng cho mình. Con đường phía trước đầy sóng gió, nhưng hắn đã sẵn sàng để đối mặt. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' bắt đầu xuất hiện. Tất cả những điều đó như những con sóng ngầm đang cuộn trào dưới bề mặt tĩnh lặng, chờ đợi ngày bùng phát. Và Lâm Dịch, hắn đang đứng ngay giữa tâm bão.

Lâm Dịch nhìn lên bầu trời đêm đầy sao của Thương Hải Thành, nơi những vì sao lấp lánh như những viên ngọc trai khổng lồ. Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc hội nghị liên minh th��ơng nghiệp quy mô lớn sẽ là một bước ngoặt, nơi hắn sẽ gặp gỡ các thương nhân quyền lực từ các vùng khác, có thể dẫn đến những cơ hội mới hoặc những đối thủ đáng gờm hơn. Nhưng hắn đã có những chuẩn bị của riêng mình. Hắn sẽ không chỉ là một kẻ tham gia, mà sẽ là một nhân tố thay đổi.

Hắn thầm nhủ, *Thương Hải Thành này, quả thực là một sân khấu lớn hơn nhiều. Các quy tắc cũ ở Thiên Phong có thể không còn hiệu quả hoàn toàn. Nhưng bản chất của thương nghiệp vẫn là lòng tin và giá trị. Các chính sách của mình phải linh hoạt nhưng không được đánh mất gốc rễ.* Hắn cảm nhận một áp lực vô hình đè nặng lên vai, nhưng đồng thời cũng là một sự háo hức khó tả. Áp lực của một người phải gánh vác trách nhiệm lớn lao, phải bảo vệ những người tin tưởng mình, phải chứng minh rằng những giá trị mà hắn theo đuổi không chỉ là lý tưởng suông mà còn có thể mang lại thành công thực sự. Sự háo hức của một kẻ chinh phục, một kẻ luôn tìm kiếm những thử thách mới để vươn lên. Hắn đã từng bước xây dựng nên Thương hội Lâm Dịch từ hai bàn tay trắng, biến một vùng biên thùy nghèo khó thành một trung tâm kinh tế sầm uất. Giờ đây, hắn đứng trước một cơ hội lớn hơn, để đưa những tư duy hiện đại, những chính sách nhân văn của mình ra một thị trường rộng lớn hơn, nơi mà sự bóc lột và thủ đoạn vẫn còn ngự trị.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép. *Đúng vậy, Đại Trụ. Cơ hội lớn, nhưng cũng là thử thách lớn.* Hắn tự nhắc nhở bản thân. Hắn phải đối mặt với áp lực từ việc bước vào một môi trường kinh doanh quy mô lớn và phức tạp hơn. Hắn tự vấn liệu các chính sách và nguyên tắc 'hiện đại' của mình có còn hiệu quả trong thế giới đầy rẫy cạnh tranh khốc liệt và thủ đoạn như Thương Hải Thành hay không. Nỗi lo lắng về việc bảo vệ thương hội và những người thân yêu trong bối cảnh mới này vẫn hiện hữu. Nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn biết rằng mình không thể lùi bước. Đó không chỉ là vì lợi ích của Thương hội, mà còn là vì một niềm tin vào những giá trị tốt đẹp hơn, một khao khát thay đổi những điều bất công mà hắn đã chứng kiến.

Đoàn người rẽ vào một con hẻm nhỏ hơn, nhưng vẫn đủ rộng rãi để hai chiếc xe kéo chất đầy hành lý và hàng hóa nhỏ có thể đi qua. Cuối con hẻm là một cổng vòm lớn được chạm khắc tinh xảo, hai bên có hai pho tượng sư tử đá uy nghi. Bên trên cổng là ba chữ lớn: “Khách Sạn Vinh Hoa”, được khắc nổi bằng vàng son lấp lánh dưới ánh đèn lồng. Đây là một trong những khách sạn sang trọng bậc nhất Thương Hải Thành, do Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội đã sắp xếp trước đó.

Bên trong sảnh chính, không khí hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng, tiếng nhạc cụ cổ truyền du dương vọng lại từ một góc khuất, và mùi hương trầm ấm, thoang thoảng của gỗ đàn hương đánh bóng hòa quyện với mùi trà sen cao cấp. Sàn nhà được lát đá cẩm thạch đen bóng, phản chiếu ánh sáng từ những chiếc đèn lồng lụa treo cao. Những cột gỗ lớn được chạm khắc hình rồng phượng tinh xảo nâng đỡ trần nhà cao vút. Lâm Dịch cảm thấy một sự tương phản rõ rệt giữa vẻ thô sơ, thực dụng của bến cảng và sự tinh tế, xa hoa của nơi này. Vương Đại Trụ lại một lần nữa há hốc miệng, nhưng lần này là vì kinh ngạc trước vẻ lộng lẫy, chứ không phải sự huyên náo. Hắn rụt rè bước đi, cố gắng không gây ra tiếng động lớn trên nền đá cẩm thạch.

Một người đàn ông béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, râu tóc bạc phơ, mặc áo gấm lụa là, vội vã từ phía quầy lễ tân bước ra. Hắn luôn tươi cười, tay cầm một chiếc khăn lụa trắng tinh để lau bàn, trông có vẻ rất hiếu khách và chuyên nghiệp. “Ôi chao! Lâm đại nhân danh tiếng đã vang xa, Thành Thiên Phong giờ đây phồn thịnh hơn cả kinh đô nghe đồn. Hạ quan đã đợi ngài từ lâu!” Chủ tiệm cơm niềm nở chào đón, giọng nói sang sảng nhưng vẫn giữ được sự lễ độ cần thiết. Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, nhưng cũng không kém phần tò mò. “Được diện kiến vị tài tử trẻ tuổi đã làm nên kỳ tích ở biên thùy, thật là vinh hạnh của lão phu! Mọi sự đã được Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội sắp xếp chu đáo. Các phòng ốc đã sẵn sàng, hành lý của quý vị sẽ được người của hạ quan đưa lên ngay lập tức.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, chỉ có khóe môi nhếch lên một nụ cười xã giao nhạt. “Đa tạ chủ tiệm đã đón tiếp chu đáo. Ngài quá lời rồi, việc buôn bán ở Thành Thiên Phong cũng chỉ là thuận theo thời thế mà thôi.” Hắn khiêm tốn đáp lời, nhưng nội tâm lại đang phân tích từng câu chữ của đối phương. *Tin tức lan nhanh thật... đây là cơ hội để xác nhận định hướng.* Hắn đã đoán rằng danh tiếng của mình đã phần nào đến được đây, nhưng không ngờ lại được đánh giá cao đến mức "phồn thịnh hơn cả kinh đô". Điều này cho thấy tầm ảnh hưởng của Thiên Phong Thương Hội đã thực sự lan rộng, và các chính sách của hắn đã tạo ra một làn sóng mới trong giới kinh doanh. Đây là một con dao hai lưỡi: vừa là sự công nhận, vừa là áp lực, đồng thời cũng là mục tiêu cho những kẻ muốn học hỏi, hoặc tệ hơn, là muốn triệt hạ.

Hắn quay sang dặn dò Vương Đại Trụ và Mã Đại Ca. “Đại Trụ, Mã Đại Ca, hai người hãy theo người của chủ tiệm lên nhận phòng, nghỉ ngơi cho khỏe. Hành lý cứ để họ lo liệu. Ta muốn xuống sảnh chính uống một chén trà, tiện thể nghe ngóng tình hình.” Giọng Lâm Dịch trầm ấm, pha chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự quyết đoán. Hắn biết, điều quan trọng nhất lúc này không phải là nghỉ ngơi, mà là thu thập thông tin. Để sinh tồn và phát triển trong một môi trường mới, việc hiểu rõ quy luật vận hành và các thế lực ngầm là điều tối quan trọng. Hắn không thể để bị động.

Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, vẫn còn choáng ngợp trước sự sang trọng của khách sạn. “Vâng, Lâm ca! Ngài cứ yên tâm, chúng ta sẽ giữ gìn sức khỏe để ngày mai còn giúp ngài.” Hắn nói to, rõ ràng, khiến một vài vị khách đang ngồi gần đó khẽ liếc nhìn. Mã Đại Ca thì chỉ gật đầu một cái, ánh mắt sắc bén lướt qua đám người hầu đang vận chuyển hành lý, đảm bảo mọi thứ đều được an toàn. Hắn hiểu ý Lâm Dịch, biết rằng việc "nghe ngóng tình hình" không chỉ đơn thuần là giải khát.

Sau khi tiễn hai người đi, Lâm Dịch tìm một bàn trà nhỏ khuất trong góc sảnh, gần một chậu cảnh trúc xanh tươi. Ánh đèn lồng lụa vàng nhạt hắt xuống, tạo nên một không gian riêng tư nhưng vẫn đủ để hắn quan sát toàn bộ sảnh chính. Hắn gọi một ấm trà Long Tỉnh thượng hạng, hít hà hương thơm thanh khiết của nó. Ngồi xuống, hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng. Từng tế bào trong cơ thể hắn dường như được thư giãn, nhưng tinh thần thì lại càng thêm tỉnh táo. *Phải hiểu rõ đối thủ, hiểu rõ sân chơi. Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn tự nhắc mình, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ của những người xung quanh. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, từ cách ăn mặc, giọng điệu, đến những ánh mắt giao nhau, những nụ cười ý vị. Hắn biết, trong một nơi như thế này, mọi thứ đều có thể ẩn chứa thông tin.

Trong quán trà, không khí ấm cúng và tĩnh lặng hơn nhiều so với bên ngoài. Âm thanh chủ yếu là tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng chén trà va chạm khẽ khàng, và tiếng nhạc nhẹ nhàng từ một cây đàn tranh ở góc sảnh. Lâm Dịch ngồi đó, như một cái bóng, hòa mình vào không gian, nhưng tâm trí lại đang hoạt động hết công suất. Hắn cố gắng lọc ra những thông tin hữu ích từ vô số lời bàn tán. Những câu chuyện phiếm về giá cả hàng hóa, về các chuyến hàng lớn, về những thương nhân quyền lực, và cả những tin đồn về tình hình chính sự.

Sau một lúc, tai hắn chợt bắt được những từ khóa quen thuộc. “Nghe nói Thành Thiên Phong giờ là điểm nóng, buôn bán tấp nập hơn cả trước kia. Toàn nhờ cái thương hội của Lâm Dịch gì đó.” Đó là giọng của một thương nhân trung niên, mặc áo gấm màu xanh lục, đang ngồi cùng bàn với ba người khác. Hắn ta nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy vẻ tò mò pha lẫn ngưỡng mộ.

Người thứ hai, một thương nhân râu dài, khẽ gật gù. “Đúng vậy, ta nghe nói cái Lâm Dịch đó còn rất trẻ, nhưng lại có những phương thức kinh doanh vô cùng độc đáo. Hắn ta không chỉ biết cách kiếm tiền mà còn rất biết cách giữ người. Nhân công của hắn đều được đối xử tử tế, được chia lời, thậm chí còn được học chữ. Nghe đâu, chính vì thế mà hàng hóa của Thiên Phong Thương Hội luôn có chất lượng cao, lại được lòng dân chúng.” Lời nói của vị thương nhân này không giấu được sự ngạc nhiên và có chút thán phục.

Thương nhân thứ ba, một người phụ nữ quyền quý, trang điểm tinh xảo, cười duyên. “Chính là cái cậu trẻ tuổi mà Thiên Phong Thương Hội đang để mắt tới đấy. Thiên Phong Thương Hội là một trong ba thương hội lớn nhất Đại Hạ, vậy mà lại phải đích thân Trương Quản Sự đi đón tiếp, còn sắp xếp chỗ ở tại Khách Sạn Vinh Hoa này. E rằng, lần này cậu ta đến dự hội nghị không chỉ để học hỏi đâu.” Nàng nói, ánh mắt lấp lánh sự tinh ranh và toan tính.

Lâm Dịch nghe vậy, nội tâm khẽ động. *Thật không ngờ danh tiếng của mình lại lan xa đến vậy. Còn có cả tin đồn Thiên Phong Thương Hội 'để mắt tới' nữa chứ.* Hắn khẽ nhếch mép. Những lời bàn tán này vừa là sự xác nhận cho những nỗ lực của hắn, vừa là một lời cảnh báo. Danh tiếng càng lớn, thì sự chú ý càng nhiều, và những kẻ ghen ghét, đố kỵ cũng sẽ không ít. Hắn biết, trong giới kinh doanh khắc nghiệt này, không có gì là ngẫu nhiên. Mọi lời khen ngợi đều có thể là sự thăm dò, và mọi sự chú ý đều có thể là tiền đề cho một âm mưu nào đó.

Hắn cũng nhận ra rằng, những gì họ nói về "phương thức kinh doanh độc đáo" của hắn chính là những chính sách hiện đại mà hắn đã áp dụng ở Thiên Phong – những chính sách mà ở đây có lẽ vẫn còn là điều xa lạ. *Đây là cơ hội. Cơ hội để chứng minh rằng những giá trị về con người, về sự công bằng, không chỉ là đạo đức mà còn có thể mang lại hiệu quả kinh tế vượt trội.* Hắn thầm nghĩ. *Các lời bàn tán về Thành Thiên Phong và Lâm Dịch cho thấy danh tiếng của anh đã lan xa, nhưng cũng có thể thu hút sự chú ý không mong muốn từ các thế lực lớn hơn, bao gồm cả những đối thủ tiềm tàng tại hội nghị.*

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên ngay bên cạnh. “Lâm huynh đến rồi, chuyến đi có thuận lợi không? Hội nghị này e rằng sẽ không yên ả chút nào đâu.” Lâm Dịch khẽ giật mình, quay sang. Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội đã xuất hiện từ lúc nào, lặng lẽ đứng bên cạnh bàn, trên môi nở một nụ cười nhẹ nhàng. Hắn ta vẫn giữ vẻ ngoài khôn ngoan, thực dụng, ăn mặc gọn gàng, và đôi mắt tinh anh của hắn ta ẩn chứa sự đánh giá và chờ đợi. Trương Quản Sự không phải là loại người thích khoe mẽ hay làm màu, hắn ta luôn hành động một cách kín đáo và hiệu quả.

Lâm Dịch đứng dậy, khẽ chắp tay chào. “Trương Quản Sự. Chuyến đi thuận lợi, đa tạ ngài đã sắp xếp chu đáo. Tôi vừa hay đang nghe ngóng tình hình, và có vẻ như ngài đã đoán đúng. Thương Hải Thành này quả nhiên không hổ danh là trung tâm giao thương.” Lâm Dịch nói, ánh mắt giao nhau với Trương Quản Sự, như thể cả hai đang trao đổi những thông điệp ngầm mà không cần phải nói ra thành lời.

Trương Quản Sự mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lâm Dịch. “Lâm huynh quá khiêm tốn rồi. Danh tiếng của Lâm huynh và Thương hội Thiên Phong đã vang dội khắp các thương lộ. Ngay cả lão phu đây cũng phải ngả mũ bái phục trước những thành tựu mà Lâm huynh đã đạt được trong thời gian ngắn ngủi đó.” Hắn ta rót cho Lâm Dịch một chén trà mới, rồi tự rót cho mình. “Nghe những lời bàn tán vừa rồi, chắc Lâm huynh cũng đã phần nào hiểu được vị thế của mình hiện tại rồi chứ?”

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, chậm rãi đáp. “Chỉ là chút may mắn và sự cần cù của anh em trong hội mà thôi. Nhưng quả thật, tôi cũng có chút bất ngờ khi tin tức lại lan nhanh đến vậy.” Hắn không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ để lại một câu nói lấp lửng.

Trương Quản Sự lắc đầu. “Không phải may mắn đâu, Lâm huynh. Đó là sự nhạy bén và cái nhìn xa trông rộng của Lâm huynh. Các chính sách về lợi ích nhân công, về sự minh bạch trong buôn bán, về việc xây dựng lòng tin… những điều đó ở Thương Hải Thành này vẫn còn rất hiếm. Giới thương nhân ở đây vẫn còn nặng về thủ đoạn, về việc bóc lột sức lao động, về việc chèn ép đối thủ. Chính vì vậy, khi có một mô hình như của Lâm huynh xuất hiện, nó lập tức gây chấn động.” Hắn ta dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ nghiêm túc. “Nhưng cũng chính vì vậy, Lâm huynh sẽ trở thành mục tiêu.”

“Mục tiêu?” Lâm Dịch hỏi, giọng điệu bình thản nhưng ánh mắt lại sắc bén hơn.

“Đúng vậy. Mục tiêu của sự tò mò, của sự học hỏi, nhưng cũng là mục tiêu của sự ghen ghét, đố kỵ và cạnh tranh. Hội nghị liên minh thương nghiệp này không đơn thuần là nơi để các thương nhân tụ họp, trao đổi hàng hóa. Nó còn là một đấu trường, nơi các thế lực ngầm tranh giành ảnh hưởng, nơi các bang phái giang hồ tìm kiếm lợi ích, và nơi các quan lại triều đình muốn nắm bắt tin tức.” Trương Quản Sự hạ giọng, nhìn quanh một lượt rồi mới nói tiếp. “Lão phu biết Lâm huynh không phải là người ham danh vọng, nhưng danh vọng đã tự tìm đến Lâm huynh rồi. Danh tiếng của Thành Thiên Phong dưới sự điều hành của Lâm huynh đã trở thành một biểu tượng, một hình mẫu mới. Điều này vừa là lợi thế, vừa là gánh nặng.”

Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Trương Quản Sự, nội tâm hắn không ngừng phân tích, tổng hợp. *Trương Quản Sự nhắc đến một số thương nhân quyền lực và sự 'không yên ả' của hội nghị, gợi ý về các đối thủ hoặc đồng minh tiềm năng và những âm mưu phức tạp sắp diễn ra.* Hắn biết, Trương Quản Sự là một người khôn ngoan, thực dụng, và những lời hắn ta nói chắc chắn không phải là lời nói suông. “Xin ngài chỉ giáo thêm.”

Trương Quản Sự nhấp một ngụm trà. “Hội nghị lần này có ba thế lực chính. Thứ nhất là các thương hội lớn lâu đời, như Thiên Phong Thương Hội của chúng ta, Thần Tài Thương Hội, Vạn Kim Thương Hội… Họ đều có nền tảng vững chắc, mạng lưới rộng khắp, nhưng cũng có những quy tắc cũ kỹ, đôi khi cứng nhắc. Thứ hai là các thế lực mới nổi, những kẻ có tiền, có quyền, nhưng thiếu kinh nghiệm và thường hành động một cách lỗ mãng, không từ thủ đoạn. Và thứ ba, là các thế lực giang hồ, những kẻ lợi dụng sự hỗn loạn để kiếm chác, hoặc thậm chí là thao túng thị trường.” Hắn ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch. “Hơn nữa, tình hình Đại Hạ hiện tại cũng không mấy khả quan. Biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, khiến triều đình cũng như giới thương nhân đều lo lắng. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Thậm chí, có những tin đồn mơ hồ về ‘Linh khí mỏng manh’ và ‘thế lực tu hành’ đang dần trỗi dậy, mặc dù những điều đó vẫn còn quá xa vời đối với chúng ta, những người phàm trần.”

Lâm Dịch nhíu mày. *Trong các cuộc trò chuyện phiếm ở quán trà, có thể có những câu nói vu vơ về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng hoặc những động thái mới của Thẩm Đại Nhân, báo hiệu sự bất ổn chung của Đại Hạ.* Trương Quản Sự đã cung cấp cho hắn một bức tranh toàn cảnh hơn nhiều so với những gì hắn có thể thu thập được từ các lời bàn tán. Những tin đồn về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" khiến hắn giật mình. Điều này đã từng xuất hiện trong các ghi chép cổ đại mà hắn tình cờ đọc được, nhưng hắn luôn cho rằng đó là những chuyện hoang đường. Giờ đây, khi nó được nhắc đến bởi một thương nhân lớn, điều đó không thể không khiến hắn suy nghĩ.

“Cảm ơn Trương Quản Sự đã chỉ giáo. Quả nhiên, Thương Hải Thành này không chỉ có buôn bán đơn thuần.” Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. “Vậy, trong tình hình này, liệu có cơ hội nào cho một thương hội trẻ như của tôi không?”

Trương Quản Sự mỉm cười bí hiểm. “Cơ hội luôn tồn tại, Lâm huynh. Chính vì sự khác biệt trong mô hình kinh doanh của Lâm huynh, chính vì những giá trị mà Lâm huynh đang xây dựng, mà Thiên Phong Thương Hội mới muốn hợp tác. *Sự khác biệt rõ rệt giữa các mô hình kinh doanh cũ kỹ được Lâm Dịch quan sát và những thành công của anh ở Thành Thiên Phong, gợi ý về những cải cách mà anh sẽ mang lại và sự thay đổi lớn trong thương trường.* Chúng ta tin rằng, Lâm huynh sẽ mang lại một luồng gió mới, một sự thay đổi cần thiết cho giới thương nghiệp Đại Hạ. Nhưng để làm được điều đó, Lâm huynh cần phải vững vàng, cần phải vượt qua những thử thách sắp tới.”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng lúc càng lớn. Không chỉ là sự sinh tồn của bản thân và những người thân yêu, mà giờ đây, còn là trách nhiệm với những giá trị mà hắn đang theo đuổi, và cả những kỳ vọng mà người khác đặt vào hắn. Hắn không thể lùi bước. Hắn nhìn Trương Quản Sự, ánh mắt kiên định. “Tôi hiểu rồi. Vậy, hội nghị sẽ bắt đầu khi nào, và có những quy tắc gì cần phải biết?”

Trương Quản Sự mỉm cười, vẻ mặt hài lòng. Hắn biết, Lâm Dịch đã sẵn sàng. “Hội nghị sẽ chính thức bắt đầu sau ba ngày nữa, nhưng trước đó sẽ có những buổi gặp mặt, giao lưu không chính thức giữa các thương nhân lớn. Đây là cơ hội tốt để Lâm huynh làm quen, xây dựng quan hệ. Về quy tắc… thì nơi này có một quy tắc ngầm quan trọng nhất, đó là: kẻ mạnh làm vua. Không chỉ về tiền bạc, mà còn về mưu lược, về thế lực. Lâm huynh, hãy chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến không tiếng súng.”

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. Hắn biết, cuộc chơi lớn đã thực sự bắt đầu. Ánh đèn lồng rực rỡ của Thương Hải Thành về đêm, tiếng nhạc dịu dàng từ cây đàn tranh, và mùi hương trà thơm ngát vẫn còn vương vấn trong không khí. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, tất cả đã biến thành một chiến trường vô hình, nơi hắn phải dùng trí tuệ và sự kiên cường của mình để chiến đấu. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn tự nhắc lại câu thần chú của mình, ánh mắt ánh lên một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Dù cuộc hành trình này có khó khăn đến đâu, hắn cũng sẽ không gục ngã. Hắn sẽ học hỏi, sẽ thích nghi, và sẽ xây dựng nên một con đường riêng cho mình, chứng minh rằng những giá trị mà hắn mang đến từ một thế giới khác không chỉ là ảo tưởng, mà là nền tảng cho một tương lai tốt đẹp hơn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free