Lạc thế chi nhân - Chương 478: Hành Trình Vạn Dặm: Những Chính Sách Hằn Sâu Lòng Người
Ánh đèn lồng hắt bóng dài trên con đường lát đá Thành Thiên Phong đã lùi dần về phía sau, nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo ôm trọn lấy Lâm Dịch và đoàn người của hắn. Cái se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa trong lòng người thanh niên gầy gò ấy. Hắn biết, quyết định tham gia hội nghị, liên minh với Liễu Thanh Y và Trương Quản Sự, là những bước đi đầy rủi ro. Liệu hắn có thể tin tưởng hoàn toàn vào những liên minh mới này trong một thế giới phức tạp và đầy rẫy mưu toan? Liệu việc mở rộng tầm ảnh hưởng có khiến hắn xa rời mục tiêu ban đầu là sinh tồn an toàn? Nội tâm hắn trăn trở, nhưng ánh mắt hắn vẫn ánh lên sự kiên cường. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Và để sinh tồn, hắn phải hành động, phải chấp nhận thách thức. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn đã có những đồng minh, có những kế hoạch. Hắn không còn là thiếu niên cô độc ở vùng biên thùy nữa. Hắn đã có một thương hội, có những người tin tưởng hắn, và hắn sẽ bảo vệ họ. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói, dịch bệnh, và động thái của Thẩm Đại Nhân, tất cả như những lời nhắc nhở r���ng hắn không thể lùi bước. Hắn phải tiến lên, đối mặt với bão tố. Hắn bước đi vững vàng trên con đường lát đá, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi những vì sao đang lấp lánh. Cuộc hành trình mới của Lâm Dịch, người đàn ông hiện đại lạc bước về Đại Hạ, chỉ mới thực sự bắt đầu.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn sương đêm còn vương vấn trên những tán cây cổ thụ dọc theo Con Đường Mòn Cổ. Đoàn người của Lâm Dịch đã khởi hành từ trước khi mặt trời thức giấc, tận dụng không khí mát lành và sự yên tĩnh của buổi sớm mai. Lâm Dịch cưỡi một con ngựa ô đen tuyền, dáng vẻ gầy gò của hắn nổi bật trên lưng mã, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một sự trầm tư và sắc bén lạ thường. Hắn không ngừng liếc nhìn ra xung quanh, ghi nhận từng chi tiết của cảnh vật đang dần hiện rõ dưới ánh nắng vàng nhạt. Con đường đất gồ ghề, hằn sâu vết bánh xe và dấu chân ngựa của vô số lữ khách đã đi qua hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm. Hai bên đường, những cây cổ thụ cao vút vươn mình, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau tạo thành một vòm cây tự nhiên, khiến con đường như một đường hầm xanh mát. Thỉnh thoảng, hắn lại bắt gặp những cột mốc đá cũ kỹ, rêu phong phủ kín, khắc những ký hiệu đã mờ nhạt, gợi lên cảm giác về một lịch sử dài đằng đẵng mà hắn chỉ là một kẻ lữ hành ngang qua.
Tiếng lá cây xào xạc theo mỗi làn gió nhẹ, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích trong bụi cây và tiếng bước chân lạo xạo của đoàn ngựa, của những người phu khuân vác, tạo nên một bản giao hưởng mộc mạc của thiên nhiên. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi lá mục và mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác vừa yên bình, vừa hoang dã. Bầu không khí nơi đây vừa mang vẻ phiêu lưu, vừa có chút gì đó rờn rợn khi những đoạn đường vắng lặng kéo dài bất tận, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể có điều gì đó bất ngờ xảy ra. Nhưng với Lâm Dịch, đây là một cơ hội tuyệt vời để quan sát, để thu thập thông tin.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch gần một cái đầu, đi bộ cạnh ngựa của chủ tử. Khuôn mặt chất phác của hắn hiện rõ vẻ cảnh giác, đôi mắt không ngừng đảo quanh, tay luôn đặt gần chuôi đao bên hông. Hắn mặc bộ trang phục lao động quen thuộc, đã sờn cũ nhưng sạch sẽ. Dù đã quen với việc đi lại nhiều, nhưng đây là lần đầu Đại Trụ ra khỏi Thành Thiên Phong xa đến vậy. Hắn vừa háo hức, vừa có chút lo lắng cho chủ tử.
"Chủ tử, con đường này... sao mà dài thế," Vương Đại Trụ nói, giọng to rõ nhưng có chút mệt mỏi, "chẳng biết bao giờ mới tới cái thành phố gọi là Thương Hải Thành kia."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn hướng về phía trước. "Mới đi có nửa ngày, Đại Trụ. Còn xa lắm. Nghe Mã Đại Ca nói, chuyến này phải mất gần một tuần mới tới nơi. Ngươi đã mệt rồi sao?"
"Không... không mệt ạ!" Vương Đại Trụ vội vàng xua tay, "chỉ là... thấy cảnh vật khác lạ quá, trong lòng cứ bồn chồn. Không biết thành phố lớn như vậy sẽ trông thế nào."
*Đúng vậy, khác lạ, nhưng cũng là cơ hội để học hỏi.* Lâm Dịch thầm nghĩ. "Cứ đi rồi sẽ biết, Đại Trụ. Thế giới bên ngoài Thành Thiên Phong còn rộng lớn và nhiều điều thú vị hơn ngươi tưởng tượng nhiều."
Mã Đại Ca, người dẫn đoàn, cưỡi con ngựa đầu đàn, vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió. Ông quay đầu lại, nụ cười sảng khoái hiện rõ trên khuôn mặt phong trần. "Tiểu huynh đệ Lâm Dịch nói đúng đấy. Chuyến đi này không chỉ là vận chuyển hàng hóa, mà còn là mở mang tầm mắt. Thương Hải Thành là một trong những thành phố cảng lớn nhất Đại Hạ, buôn bán tấp nập, đủ loại người, đủ loại hàng hóa. Ngươi sẽ thấy choáng ngợp cho mà xem."
"Mã Đại Ca," Lâm Dịch hỏi, "trên những con đường này, có thường xuyên gặp phải giặc cướp không? Tình hình an ninh dạo này thế nào?" Hắn muốn dò la tình hình chung, không chỉ về thương mại mà cả về an ninh trật tự, bởi lẽ sự bất ổn của giang hồ thường là dấu hiệu của những vấn đề sâu xa hơn trong xã hội.
Mã Đại Ca khẽ nhíu mày, nụ cười trên môi hơi tắt. "Cũng may là đoạn đường này chúng ta đi khá thuận lợi, ít khi có chuyện lớn xảy ra. Nhưng càng đi về phía Nam, gần biên giới, thì lại khác. Nghe nói dạo này giặc cướp hoành hành dữ dội hơn, không chỉ là bọn sơn tặc nhỏ lẻ, mà còn có cả những bang phái lớn tranh giành địa bàn. Tình hình biên giới cũng không yên, quân lính thường xuyên đụng độ với các tộc thiểu số, khiến cho việc vận chuyển hàng hóa qua đó trở nên vô cùng khó khăn, giá cả đội lên gấp mấy lần."
*Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng... nạn đói... dịch bệnh...* Những tin tức mà Trương Quản Sự và Liễu Thanh Y đã cảnh báo lại hiện về trong tâm trí Lâm Dịch. Mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng hơn, không còn là những tin đồn xa xôi nữa. Sự bất ổn đang lan rộng, và nó sẽ ảnh hưởng đến tất cả mọi người, không trừ một ai.
"Vậy ra, không chỉ ở Thành Thiên Phong, mà cả những vùng đất xa xôi cũng đang phải đối mặt với những vấn đề tương tự," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng đủ nhỏ để chỉ mình hắn nghe thấy. *Mỗi bước chân là một trang mới của thế giới này... không chỉ có Thiên Phong nhỏ bé. Và mỗi trang đều đầy rẫy thử thách.* Hắn nhớ lại những lời Liễu Thanh Y đã nói: "Thế giới này không chỉ có Hắc Sa Bang." Quả thật, bức tranh toàn cảnh đang dần mở ra, và nó lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn từng hình dung.
Suốt chặng đường, Lâm Dịch không ngừng quan sát. Hắn chú ý đến cách những người phu khuân vác của Mã Đại Ca làm việc, cách họ chia sẻ thức ăn, cách họ động viên nhau khi mệt mỏi. Hắn cũng quan sát cách Mã Đại Ca quản lý đoàn, ra lệnh dứt khoát nhưng cũng rất quan tâm đến cấp dưới. *Đây là một đội ngũ được tổ chức tốt, có kinh nghiệm.* Hắn thầm đánh giá. *Sự thành công của một thương hội không chỉ nằm ở hàng hóa hay tiền bạc, mà còn ở những con người làm việc cho nó.* Chính sách của hắn tại Thương hội Lâm Dịch, đặt lợi ích của nhân công lên hàng đầu, đảm bảo điều kiện sống và công bằng, đã được chứng minh là đúng đắn ở Thiên Phong. Hắn tự hỏi, liệu những chính sách đó có thể áp dụng và phát huy hiệu quả ở những nơi khác, nơi mà sự bóc lột có vẻ đã trở thành lẽ thường tình?
Nắng dần lên cao, không khí trở nên nóng bức hơn. Đoàn người phải vượt qua một con đèo nhỏ, đường dốc và hiểm trở. Vương Đại Trụ đi trước ngựa của Lâm Dịch, dùng tay vạch những cành cây thấp, mở đường. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn.
"Cố lên, Đại Trụ," Lâm Dịch nói, đưa cho hắn một bầu nước. "Uống chút đi."
Vương Đại Trụ đón lấy, tu ừng ực. "Cảm ơn chủ tử. Đường này gập ghềnh quá, ngựa đi còn khó, huống hồ người." Hắn thở dốc.
Lâm Dịch nhìn Đại Trụ, nghĩ đến những ngày đầu tiên hắn đặt chân đến thế giới này, cũng gầy gò, yếu ớt như một con chim non. Giờ đây, Đại Trụ đã trở thành cánh tay đắc lực, người bạn đồng hành đáng tin cậy. *Mình không đơn độc.* Ý nghĩ đó mang lại cho hắn một sự ấm áp, một động lực mạnh mẽ. Hắn sẽ bảo vệ những người này, những người đã tin tưởng và đi theo hắn. Và để làm được điều đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, phải hiểu rõ thế giới này hơn nữa.
Hắn lại nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi trùng điệp hòa vào làn sương mờ. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy những điều bất ngờ đang chờ đợi. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Khi mặt trời đứng bóng, treo lơ lửng trên đỉnh đầu như một chiếc đĩa lửa khổng lồ, đoàn của Lâm Dịch cuối cùng cũng dừng chân tại một trạm tiếp tế nhỏ bên đường. Đó là một tòa nhà đá thô sơ nhưng kiên cố, nằm giữa một vùng đất trống trải đầy bụi và rơm khô, xung quanh là vài ba chuồng ngựa đơn giản và một cửa hàng nhỏ chuyên bán nhu yếu phẩm. Tiếng gió thổi vi vu qua những kẽ đá, mang theo tiếng động vật kêu xa xăm từ cánh rừng phía sau, cùng với tiếng bảng hiệu gỗ cũ kỹ kẽo kẹt kêu theo từng cơn gió, tạo nên một bản nhạc đồng quê hoang vắng.
Mùi bụi đất, mùi rơm khô, mùi ngựa hăng hắc hòa lẫn với mùi thức ăn đang bốc lên từ bếp lửa, tạo nên một hỗn hợp hương vị đặc trưng của những trạm dừng chân ven đường. Bầu không khí nơi đây vừa xa xôi, yên tĩnh, lại vừa mang đến cảm giác chào đón một cách kỳ lạ cho những lữ khách mệt mỏi sau chặng đường dài. Nắng gắt chiếu thẳng xuống, khiến không khí oi ả và bụi bặm, nhưng những lữ khách vẫn đổ về đây để tìm một chỗ trú chân, một bữa ăn và vài chén trà nóng.
Trạm tiếp tế khá đông đúc. Các thương nhân, lữ khách, cả những người phu khuân vác và lính đánh thuê đủ mọi hạng người, đủ mọi giọng nói. Họ ngồi túm tụm quanh những chiếc bàn gỗ thô kệch, vừa ăn uống ồn ào vừa trao đổi đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Mã Đại Ca tìm một góc khuất, khuất sau một cột gỗ lớn, vừa ăn vừa quan sát. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe những câu chuyện rời rạc, những lời bàn tán xì xào vọng đến tai hắn.
"Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, mấy chuyến hàng vừa rồi của ta bị chậm lại cả tuần lễ, phí tổn đội lên gấp mấy lần," một thương nhân béo tốt than thở, vỗ đùi bôm bốp. "Mà nghe nói, Thẩm Đại Nhân lại chuẩn bị ra thêm chính sách mới, đánh thuế nặng hơn vào các mặt hàng nhập khẩu. Kiểu này thì sống sao nổi?"
Một người khác chen vào: "Đã thế còn nạn đói ở mấy tỉnh phía Bắc nữa chứ! Dân tình kéo nhau đi ăn xin khắp nơi, trộm cắp cũng vì thế mà hoành hành. Ta nghe nói, có cả dịch bệnh bùng phát nữa đấy. Ghê sợ thật!"
Lâm Dịch nhíu mày. *Thẩm Đại Nhân... Lại là cái tên đó.* Hắn đã nghe về Thẩm Đại Nhân từ lâu, một nhân vật quyền lực đang nổi lên trong triều đình Đại Hạ, được đồn đoán là có tham vọng lớn. Giờ đây, cái tên đó không chỉ gắn với các thương hội lớn, mà còn trực tiếp ảnh hưởng đến cuộc sống của dân thường, của những người thương nhân nhỏ lẻ này. *Tình hình bất ổn của Đại Hạ đang ngày càng hiện rõ.*
Hắn nhìn ra phía ngoài, nơi một toán người gầy gò, rách rưới đang quỳ gối xin ăn. Đôi mắt họ đầy vẻ tuyệt vọng và u ám. Lâm Dịch thấy một số thương nhân khác vung tay xua đuổi họ một cách thô bạo. Hắn cảm thấy một sự khó chịu dâng lên trong lòng. *Mô hình bóc lột lợi nhuận nhanh chóng... không bền vững.* Hắn thầm nghĩ. *Các chính sách của mình phải khác biệt, phải đặt con người lên hàng đầu.*
Hắn chợt nhớ lại những chính sách mà hắn đã áp dụng ở Thương hội Lâm Dịch: mức lương công bằng, điều kiện làm việc tốt, phúc lợi đảm bảo. Chính nhờ những chính sách đó mà Thương hội Lâm Dịch đã xây dựng được lòng tin, thu hút được những người thợ giỏi, những người phu trung thành. Đó là điều mà hắn tin rằng sẽ tạo nên sự khác biệt, sự bền vững. Hắn đã thấy sự đói khổ, sự bóc lột ở đây. Điều đó càng củng cố niềm tin của hắn vào con đường mình đã chọn.
Lâm Dịch đứng dậy, tiến đến quầy hàng nhỏ của trạm tiếp tế. Một Chủ tiệm cơm béo tốt, luôn tươi cười, đang lau bàn bằng chiếc khăn đã ngả màu. "Chủ quán, cho ta một tô mì và mấy cái bánh bao," Lâm Dịch nói, giọng điềm tĩnh. "Tiện thể, không biết tình hình buôn bán ở đây dạo này thế nào? Giá cả có ổn định không?"
Chủ tiệm cơm nhìn Lâm Dịch với ánh mắt dò xét, nhưng rồi cũng nở nụ cười niềm nở. "A, khách quan là người lạ phải không? Tình hình buôn bán á, thì cũng tạm được thôi. Nhưng giá cả thì cứ lên xuống thất thường, nhất là mấy thứ lương thực. Có nghe nói ở biên giới phía Tây có chiến sự, nên lương thực vận chuyển qua đó bị chặn, giá cả đắt đỏ lắm." Hắn ta khẽ hạ giọng, cúi sát vào Lâm Dịch. "Mà này, khách quan có nghe tin gì về 'Linh khí mỏng manh' không? Mấy bữa nay thấy có vài người lạ mặt đi qua đây, ăn mặc kỳ lạ, nói chuyện về mấy thứ linh tinh huyền bí ấy. Nghe bảo có liên quan đến mấy thế lực tu hành gì đó."
*Linh khí mỏng manh... thế lực tu hành...* Lâm Dịch giật mình. Đây là những từ ngữ hắn từng nghe loáng thoáng trong những câu chuyện dân gian hoặc từ những người giang hồ cấp thấp. Giờ đây, chúng lại xuất hiện ở một nơi hẻo lánh như thế này. *Phải chăng những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất của thế giới đang dần hé lộ?* Hắn cố giữ vẻ mặt bình thản, chỉ khẽ gật đầu như đã biết.
Đúng lúc đó, một Người đưa tin nhanh nhẹn, trang phục gọn gàng, lao vào quán, thở hổn hển. Hắn ta chỉ kịp gọi một chén trà nóng rồi thì thầm vài câu với một lữ khách ngồi gần đó. Lâm Dịch nghe loáng thoáng: "Tin tức khẩn cấp... Bang Hắc Sa có động thái mới... giao tranh ở Vực Trăng Khuyết...". Người đưa tin này ít nói, chỉ trao đổi những thông tin vắn tắt nhưng đầy đủ với người đối diện, rồi nhanh chóng rời đi.
Lâm Dịch nhíu mày. *Bang Hắc Sa... động thái mới...* Dù hắn đã rời Thành Thiên Phong, nhưng những mối nguy hiểm vẫn không ngừng đeo bám. Hắn đã chỉ thị Đội trưởng vận tiêu Lý tăng cường mạng lưới tình báo, nhưng không ngờ tin tức lại đến nhanh như vậy. *Phải chăng chúng đã bắt đầu hành động ngay khi mình rời đi?*
"Cảm ơn chủ quán," Lâm Dịch nói, trả tiền. Hắn không hỏi thêm về những chuyện huyền bí kia, bởi hắn biết, những thông tin như vậy thường không đáng tin cậy từ những người dân thường. Hắn cần phải tìm kiếm những nguồn tin đáng tin cậy hơn khi đến Thương Hải Thành.
Trở lại chỗ ngồi, Lâm Dịch lặng lẽ ăn hết tô mì. Hắn quan sát cách các thương nhân khác mặc cả từng đồng bạc, cách họ đối xử với người làm công, cách họ tìm mọi cách để bóc lột lao động. Anh cũng nhận thấy sự nghèo khổ của một số người dân địa phương, ánh mắt họ đầy sự cam chịu. Đó là một bức tranh xã hội rõ nét, nơi kẻ mạnh chèn ép kẻ yếu, nơi lợi nhuận được đặt lên trên hết mọi giá trị đạo đức.
*Đây là một thế giới khắc nghiệt.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nhưng cũng chính vì vậy, những chính sách của mình, những nguyên tắc về sự công bằng, về việc đặt con người lên hàng đầu, mới càng có giá trị.* Hắn tin rằng, chỉ có sự tin cậy và ủng hộ từ dân chúng, từ những người lao động, mới có thể tạo nên một nền tảng vững chắc cho sự phát triển lâu dài. Hắn sẽ không đi theo con đường bóc lột này. Hắn sẽ tạo ra một bản sắc riêng cho Thương hội Lâm Dịch, một bản sắc mà hắn tin rằng sẽ thu hút lòng tin và sự ủng hộ rộng rãi.
Sau bữa trưa, đoàn người lại tiếp tục lên đường. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng trong ánh mắt hắn đã ánh lên một sự kiên định mới. Những gì hắn thấy và nghe được ở trạm tiếp tế này đã củng cố thêm quyết tâm của hắn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một vùng trời rộng lớn. Gió biển mát rượi mơn man khuôn mặt Lâm Dịch, mang theo hơi thở của một thế giới rộng lớn hơn, xa lạ hơn. Sau gần một tuần hành trình gian nan, đoàn người của Lâm Dịch cuối cùng cũng đến được Thương Hải Thành. Từ xa, đã có thể nhìn thấy những cột buồm cao vút, những mái nhà ngói đỏ cam xen lẫn xám đen san sát nhau, trải dài đến tận chân trời.
Khi tiến vào khu bến cảng lớn, sự sầm uất và quy mô của nơi đây khiến Lâm Dịch và Vương Đại Trụ không khỏi kinh ngạc. Tiếng sóng biển vỗ rì rào vào bờ, hòa cùng tiếng còi tàu xa xăm, tiếng la hét của những người khuân vác, tiếng bánh xe lạch cạch của những chiếc xe đẩy hàng nặng trịch, tạo nên một bản hòa âm hỗn độn nhưng đầy sức sống. Mùi nước biển mặn chát hòa lẫn mùi cá tươi, mùi hắc ín từ những con tàu đang được sửa chữa, và cả mùi gia vị lạ lẫm từ những kiện hàng phương xa, cùng với mồ hôi của những người lao động, tất cả xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy choáng ngợp.
Hàng trăm con tàu lớn nhỏ, đủ mọi kích cỡ và kiểu dáng, từ những chiếc thuyền đánh cá đơn giản cho đến những chiến thuyền ba cột buồm hùng vĩ, đang neo đậu san sát nhau dọc theo những cầu cảng gỗ kiên cố. Hàng hóa chất đống như núi trên bến cảng: những bao gạo khổng lồ, những thùng trà thơm lừng, những kiện vải vóc sặc sỡ, những khối gỗ quý hiếm, những loại dược liệu lạ kỳ từ phương Nam, và cả những loại vũ khí được bọc kín mít. Những cần cẩu gỗ khổng lồ được vận hành bằng sức người đang cần mẫn nâng hạ hàng hóa, đưa chúng vào những nhà kho đá vững chãi.
Vương Đại Trụ há hốc mồm, đôi mắt tròn xoe. "Chủ tử, nơi này thật lớn! Lớn hơn Thành Thiên Phong của chúng ta gấp mấy lần!" Hắn thốt lên, giọng vẫn còn pha lẫn sự sửng sốt. "Thật không ngờ trên đời lại có nơi như thế này!"
Lâm Dịch xuống ngựa, đứng trên bến cảng, nhìn ngắm khung cảnh tấp nập. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi của chặng đường dài, mà thay vào đó là sự tỉnh táo, trầm tư và một chút háo hức. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng góc nhỏ, cố gắng thu vào mọi chi tiết. *Đây là sân chơi lớn hơn, nơi những quy tắc cũ có thể không còn hiệu quả. Nhưng bản chất của thương nghiệp vẫn là lòng tin và giá trị.* Hắn thầm nhủ. *Các chính sách của mình phải linh hoạt nhưng không được đánh mất gốc rễ.*
Ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, phản chiếu lung linh trên mặt nước biển đen thẫm, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và tráng lệ. Lâm Dịch cảm nhận được sự rộng lớn và phức tạp của thế giới bên ngoài Thiên Phong. Thành phố này là một trung tâm giao thương quốc tế, nơi dòng chảy hàng hóa và con người từ khắp nơi đổ về, mang theo cả cơ hội lẫn những cạm bẫy.
Mã Đại Ca, với kinh nghiệm dày dặn của một người vận chuyển lâu năm, nhanh chóng sắp xếp chỗ nghỉ cho đoàn và bảo quản hàng hóa trong một nhà kho đã được thuê trước. "Tiểu huynh đệ Lâm Dịch, ta đã sắp xếp ổn thỏa. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu tìm kiếm thông tin và chuẩn bị cho cuộc hội nghị."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi dòng người tấp nập. Hắn nhận thấy những ánh mắt tò mò và đánh giá từ một số thương nhân địa phương đang đi ngang qua. Một vài người thì thầm với nhau, rồi lại nhìn về phía hắn. *Có vẻ như danh tiếng của mình đã đến trước cả mình rồi.* Hắn nghĩ. Điều này vừa là lợi thế, vừa là thách thức. Lợi thế vì nó cho thấy Thương hội Lâm Dịch đã có chút uy tín, nhưng cũng là thách thức vì nó sẽ khiến hắn trở thành mục tiêu chú ý, mục tiêu của sự thăm dò và cạnh tranh.
*Đúng vậy, Đại Trụ. Cơ hội lớn, nhưng cũng là thử thách lớn.* Lâm Dịch thầm nhắc nhở bản thân. Hắn phải đối mặt với áp lực từ việc bước vào một môi trường kinh doanh quy mô lớn và phức tạp hơn. Hắn tự vấn liệu các chính sách và nguyên tắc 'hiện đại' của mình có còn hiệu quả trong thế giới đầy rẫy cạnh tranh khốc liệt và thủ đoạn như Thương Hải Thành hay không. Nỗi lo lắng về việc bảo vệ thương hội và những người thân yêu trong bối cảnh mới này vẫn hiện hữu.
Hắn nhớ lại những gì đã thấy trên đường đi: những mô hình kinh doanh cũ kỹ, bóc lột, thiếu nhân văn. Hắn biết mình có thể giới thiệu các chính sách độc đáo của mình, tạo ra sự khác biệt lớn. Nhưng để làm được điều đó, hắn phải hiểu rõ hơn về cách thức vận hành của nơi này, về những thế lực đang nắm giữ quyền lực.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu mùi gió biển. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn ở đây, tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ học hỏi, sẽ thích nghi, và sẽ xây dựng nên một con đường riêng cho mình. Con đường phía trước đầy sóng gió, nhưng hắn đã sẵn sàng để đối mặt.
Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' bắt đầu xuất hiện. Tất cả những điều đó như những con sóng ngầm đang cuộn trào dưới bề mặt tĩnh lặng, chờ đợi ngày bùng phát. Và Lâm Dịch, hắn đang đứng ngay giữa tâm bão.
Hắn nhìn lên bầu trời đêm đầy sao của Thương Hải Thành, nơi những vì sao lấp lánh như những viên ngọc trai khổng lồ. Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc hội nghị liên minh thương nghiệp quy mô lớn sẽ là một bước ngoặt, nơi hắn sẽ gặp gỡ các thương nhân quyền lực từ các vùng khác, có thể dẫn đến những cơ hội mới hoặc những đối thủ đáng gờm hơn. Nhưng hắn đã có những chuẩn bị của riêng mình. Hắn sẽ không chỉ là một kẻ tham gia, mà sẽ là một nhân tố thay đổi.
Lâm Dịch quay người, bước đi vững vàng về phía nhà trọ mà Mã Đại Ca đã sắp xếp. Đôi mắt hắn ánh lên một ngọn lửa quyết tâm. Dù cuộc hành trình này có khó khăn đến đâu, hắn cũng sẽ không gục ngã.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.