Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 477: Liên Minh Sóng Ngầm: Kế Sách Vượt Bão

Hơi mưa phùn lạnh giá tạt vào mặt khiến Đội trưởng vận tiêu Lý tỉnh táo hơn, nhưng cũng không thể xua tan hết sự ngột ngạt đang bủa vây tâm trí anh ta. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành hơn một chút so với bên trong sòng bạc, nhưng những lời nói văng vẳng của gã say vẫn ám ảnh. *Buôn lậu ở biên giới... Hàng hóa biến mất... Người bên trong Thành Thiên Phong...* Mỗi từ như một nhát dao găm sâu vào bức tường an ninh mà họ đang cố gắng dựng xây. Mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng, quá rõ ràng. Một cuộc chiến đã bắt đầu, một cuộc chiến mà Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa không thể chiến thắng bằng vũ lực công khai, nên hắn đã chuyển sang những thủ đoạn ngầm, tàn độc hơn. Đội trưởng Lý bước đi vững chãi trên con đường lát đá trơn trượt, hòa vào bóng đêm. Anh biết, Lâm Dịch sẽ cần những thông tin này để chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Cuộc đối đầu giữa Thương hội Lâm Dịch và Bang Hắc Sa là không thể tránh khỏi, và sẽ không còn là những cuộc cạnh tranh nhỏ lẻ nữa. Những tin đồn về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' chợt hiện lên trong tâm trí anh ta, như một lời nhắc nhở rằng thế giới này còn ẩn chứa nhiều bí mật và nguy hiểm hơn những gì họ có thể tưởng tượng. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng anh ta tin tưởng vào Lâm Dịch. Dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, họ sẽ vượt qua tất cả.

Sáng hôm sau, trụ sở Thương hội Lâm Dịch sớm đã chìm trong một bầu không khí nghiêm túc, khác hẳn với sự tấp nập ồn ào vẫn vọng vào từ phố phường bên ngoài. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng trò chuyện râm ran của những thương nhân qua lại vẫn len lỏi vào qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo, mang theo mùi gia vị thoang thoảng từ các quán ăn dưới phố. Nhưng bên trong căn phòng họp chính, mọi âm thanh đều như bị nuốt chửng bởi sự căng thẳng và tập trung cao độ.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, một chiếc bàn gỗ lớn được đánh bóng cẩn thận phản chiếu ánh sáng ban mai lọt qua ô cửa sổ. Dù chỉ mới chập tối hôm qua, anh đã dành cả đêm để phân tích báo cáo của Đội trưởng Lý, từng lời nói, từng chi tiết nhỏ nhất. Vẻ ngoài của anh vẫn gầy gò, thanh tú như thường lệ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại hiện rõ quầng thâm do thiếu ngủ, ẩn chứa sự trầm tư và sắc bén của người hiện đại. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán không che giấu được vẻ mệt mỏi, nhưng tinh thần thì lại hoàn toàn minh mẫn. Trước mặt anh, la liệt các sổ sách kế toán được Kế toán sư Phan sắp xếp gọn gàng, những tấm bản đồ tuyến đường vận chuyển chi chít các ký hiệu mà Đội trưởng Lý mới cập nhật, và một bức thư mời được niêm phong cẩn thận, in hình một con hạc bay lượn, biểu tượng của Thiên Phong Thương Hội, cùng với dấu ấn của một thương hội lớn khác từ phương xa. Đó là bức thư mời tham dự hội nghị liên minh thương nghiệp quy mô lớn mà Bạch Vân Nhi đã đề cập.

Bạch Vân Nhi, vẫn với vẻ ngoài thanh lịch và trí tuệ, ngồi đối diện Lâm Dịch. Nàng khẽ chau mày, đôi mắt thông minh lướt qua những con số và thông tin trên bàn. Nàng đã quen với những đêm trắng cùng Lâm Dịch, và sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt nàng, dù nàng luôn cố gắng giữ bình tĩnh. Bên cạnh nàng là Kế toán sư Phan, người có vẻ ngoài cần mẫn, luôn đeo một cặp kính gọng tròn (được thiết kế đặc biệt theo gợi ý của Lâm Dịch từ những ngày đầu), cẩn trọng ghi chép. Anh ta tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ, đôi khi còn lẩm bẩm tính toán. Đội trưởng vận tiêu Lý, rắn rỏi và kinh nghiệm đường trường, đứng ngay phía sau Lâm Dịch, vẻ mặt nghiêm nghị, sẵn sàng bổ sung bất kỳ thông tin cần thiết nào.

"Đội trưởng Lý, những gì ngươi nghe được có thể tóm tắt lại một lần nữa không?" Lâm Dịch cất giọng, trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. Anh dựa lưng vào ghế, hai ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ như nhịp đập của một cỗ máy đang hoạt động hết công suất.

Đội trưởng Lý tiến lên một bước, giọng nói chắc nịch: "Thưa chủ nhân, theo lời gã thủ hạ say xỉn của Bang Hắc Sa, Bang chủ của chúng đã liên hệ với bọn buôn lậu ở biên giới. Mục tiêu là phá hoại các chuyến hàng của chúng ta, hoặc tệ hơn là khiến chúng 'biến mất không dấu vết'. Hắn còn khoe khoang rằng có 'người bên trong Thành Thiên Phong' đã sắp xếp ổn thỏa, chờ thời cơ để ra tay, khiến thương hội của chúng ta tan tành chỉ với 'một chút gió'."

Lâm Dịch nhắm mắt lại một thoáng, những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc ăn khớp thành một bức tranh đáng sợ. Hắc Sa Bang không chỉ là một bang phái giang hồ chuyên nghiệp, chúng còn có mạng lưới rộng khắp và khả năng thâm nhập vào các tầng lớp khác nhau. "Buôn lậu ở biên giới... Ngươi có thể xác định được địa điểm hay nhóm buôn lậu cụ thể nào không?"

"Chưa thể, thưa chủ nhân. Gã say đó không nói rõ. Nhưng dựa vào những tin tức tình báo trước đây, khả năng cao là khu vực phía Tây Bắc, nơi giáp ranh với đất của bộ tộc Sa Mạc. Nơi đó địa hình hiểm trở, là ổ của nhiều nhóm buôn lậu và cướp bóc." Lý đáp, tay chỉ vào một điểm trên bản đồ.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua bức thư mời trên bàn. "Bức thư mời này là một cơ hội, nhưng cũng là một cái bẫy. Các ngươi nghĩ sao về ý đồ của họ khi mời một thương hội mới nổi như chúng ta tham dự một liên minh quy mô lớn đến vậy?"

Bạch Vân Nhi lên tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng rõ ràng: "Theo tính toán của ta, hội nghị này tập hợp ít nhất ba thương hội lớn từ các thành phố phía Tây và Nam, những nơi chịu ảnh hưởng trực tiếp của tình hình biên giới. Lợi ích có thể rất lớn, là cơ hội để chúng ta mở rộng thị trường, thiết lập quan hệ đối tác chiến lược. Nhưng rủi ro cũng không nhỏ. Đặc biệt là với động thái của Hắc Sa Bang. Việc chủ nhân rời khỏi Thành Thiên Phong trong một thời gian dài có thể tạo ra kẽ hở lớn."

Lâm Dịch lắng nghe, nội tâm anh đang vận hành hết tốc lực. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Anh tự nhủ. Nhưng để sinh tồn một cách an toàn và bền vững, đôi khi phải chấp nhận rủi ro để củng cố vị thế. "Nếu chúng ta không đi, chúng ta sẽ bỏ lỡ cơ hội, và có thể bị cô lập. Nếu chúng ta đi, chúng ta phải đảm bảo rằng mọi thứ ở đây vẫn được kiểm soát chặt chẽ. Kế toán sư Phan, về mặt tài chính, chúng ta đủ khả năng ứng phó với một chuyến đi xa và cả việc tăng cường bảo vệ không?"

Kế toán sư Phan lập tức lật nhanh cuốn sổ cái, ngón tay lướt thoăn thoắt trên các con số. "Thưa chủ nhân, về mặt tài chính, sau những tháng kinh doanh thuận lợi và việc tối ưu hóa chi phí, chúng ta hoàn toàn đủ khả năng. Hơn nữa, việc đầu tư vào an ninh và tình báo là một khoản chi cần thiết để bảo vệ tài sản và uy tín. Tuy nhiên, nếu Hắc Sa Bang thật sự ra tay với quy mô lớn, gây thiệt hại nghiêm trọng cho các chuyến hàng, thì sự tổn thất sẽ khó lường. Những con số trên giấy tờ không thể tính toán hết được sự hỗn loạn và mất niềm tin mà chúng có thể gây ra."

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Kế toán sư Phan luôn nhìn nhận vấn đề từ góc độ con số, nhưng anh ta cũng hiểu rằng có những thứ vượt ngoài tầm kiểm soát của kế toán. "Đội trưởng Lý, ngươi đã cho người tăng cường tuần tra các tuyến đường trọng yếu. Nhưng nếu chúng dùng thủ đoạn giang hồ, chúng ta cần một lực lượng mạnh hơn để đối phó. Ngươi có kế hoạch gì chưa?"

"Thưa chủ nhân, tôi đã phân bổ thêm nhân lực, đặc biệt là những người có kinh nghiệm chiến đấu và am hiểu địa hình. Chúng tôi cũng đã liên lạc với một vài đội vận tiêu nhỏ lẻ khác mà chúng ta có quan hệ tốt, đề nghị họ hợp tác tăng cường cảnh giác. Nhưng như Kế toán sư Phan đã nói, nếu Hắc Sa Bang sử dụng các bang phái giang hồ khác hoặc bọn cướp chuyên nghiệp ở biên giới, thì lực lượng hiện tại của chúng ta chỉ có thể phòng thủ chứ khó mà phản công hiệu quả. Chúng ta cần một đối trọng trong giang hồ." Đội trưởng Lý nói, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ lo lắng.

Lâm Dịch im lặng một lúc, hít một hơi thật sâu. Anh biết rõ điều Lý nói là đúng. Thương hội của anh dù có mạnh đến mấy trong thương trường, nhưng vẫn còn yếu thế trong thế giới giang hồ đầy rẫy hiểm nguy và luật rừng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ, "nhưng sức mạnh vật chất cũng không thể thiếu." Anh nhìn Bạch Vân Nhi, rồi Kế toán sư Phan, và cuối cùng là Đội trưởng Lý. Mỗi người một vẻ, nhưng đều toát lên sự trung thành và tận tâm.

"Được rồi. Ta đã quyết định." Lâm Dịch vỗ nhẹ lên mặt bàn. "Chúng ta sẽ tham gia hội nghị này. Đây là một bước đi mạo hiểm, nhưng là cần thiết để Thương hội Lâm Dịch có thể phát triển bền vững và thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn ở Thành Thiên Phong này. Nhưng đồng thời, chúng ta cũng sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng nhất cho cuộc đối đầu với Hắc Sa Bang."

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng người tấp nập bên dưới. Thành Thiên Phong là một pháo đài vững chắc, nhưng chỉ là một hạt cát nhỏ trong Đại Hạ rộng lớn, và ngoài kia, những cơn bão lớn hơn đang hình thành. "Bạch Vân Nhi, ngươi hãy chuẩn bị mọi giấy tờ, tài liệu cần thiết cho chuyến đi. Kế toán sư Phan, ngươi hãy lập một quỹ dự phòng khẩn cấp, đồng thời theo dõi sát sao mọi biến động tài chính. Đội trưởng Lý, ngươi tiếp tục tăng cường an ninh, nhưng không chỉ dừng lại ở việc tuần tra. Ta muốn ngươi thiết lập một mạng lưới tình báo sâu rộng hơn, không chỉ tập trung vào tuyến đường mà cả vào những tin đồn, những mối quan hệ ngầm trong giang hồ. Ta muốn biết ai đang liên kết với Hắc Sa Bang, và ai có thể trở thành đồng minh của chúng ta."

Lâm Dịch quay lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua ba người. "Ta sẽ đi gặp Liễu Thanh Y và Trương Quản Sự. Chúng ta cần những liên minh vững chắc, không chỉ trong thương trường mà cả trong giang hồ. Chúng ta sẽ biến cái gọi là 'kẽ hở' này thành một cái bẫy ngược lại cho Hắc Sa Bang. Chúng nghĩ chúng có thể đánh sập chúng ta bằng thủ đoạn ngầm sao? Chúng sẽ phải trả giá."

Nội tâm Lâm Dịch sôi sục. Anh biết việc rời đi sẽ tạo ra rủi ro, nhưng đây là lúc phải mạo hiểm. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Anh đã học được bài học đó từ lâu. Để tồn tại và bảo vệ những gì anh trân trọng, anh phải chủ động, phải biến nguy cơ thành cơ hội. Anh không thể ngồi yên chờ đợi giông bão ập đến. Anh phải ra ngoài, gặp gỡ những kẻ mạnh hơn, những kẻ tinh ranh hơn, và tìm cách biến họ thành đồng minh, hoặc ít nhất là không phải kẻ thù. Hình ảnh Thẩm Đại Nhân, tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, tất cả như những đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời Đại Hạ. Đây không chỉ là cuộc chiến của một thương hội với một bang phái, đây là cuộc chiến sinh tồn trong một thế giới đang dần mục ruỗng.

***

Chiều muộn, khi ánh nắng vàng úa bắt đầu dịu đi, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái ngói cổ kính của Thành Thiên Phong, Lâm Dịch tìm đến Quán Trà Lạc Viên. Nằm khuất trong một con hẻm vắng, tránh xa sự ồn ào náo nhiệt của những con phố chính, quán trà nhỏ này là một nơi lý tưởng cho những cuộc nói chuyện cần sự kín đáo. Tiếng trò chuyện râm ran bên ngoài, tiếng nước sôi nhè nhẹ từ ấm đồng và mùi trà thơm nồng thoang thoảng trong không khí tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, trang trọng, gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Lâm Dịch chọn một góc khuất, nơi ánh sáng từ cửa sổ chỉ đủ soi rõ khuôn mặt người đối diện, tạo nên những mảng sáng tối huyền ảo. Anh đã không gặp Liễu Thanh Y kể từ lần nàng cảnh báo về Hắc Sa Bang. Dù có lúc cảm thấy cô độc trong thế giới này, nhưng anh biết rằng mình không thể đơn độc mãi. Anh cần những người hiểu rõ luật chơi của thế giới này, những người có thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh và sẵn sàng đứng về phía lẽ phải, hoặc ít nhất là phía có lợi ích chung.

Liễu Thanh Y đã đợi sẵn. Nàng vẫn khoác trên mình bộ trang phục màu xanh quen thuộc, dáng người cao ráo, thanh thoát, toát lên phong thái của một kiếm khách. Ánh mắt nàng cương nghị, sắc bén, quét qua Lâm Dịch một lượt trước khi ra hiệu cho anh ngồi xuống. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu chào, rồi tự tay rót cho anh một tách trà nóng. Mùi hương của trà Phổ Nhĩ cổ thụ lan tỏa, mang theo chút vị chát đắng nhưng hậu ngọt.

"Ngươi đến rồi." Giọng nàng trầm ấm, không chút biểu cảm thừa thãi. "Ta đã nghĩ ngươi sẽ tìm ta sớm hơn."

Lâm Dịch cầm tách trà, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi vị ngọt dần đọng lại nơi cổ họng. Anh nhìn thẳng vào mắt Liễu Thanh Y. "Ta cần xác nhận thông tin, và xây dựng kế hoạch. Bây giờ, ta đã có đủ mảnh ghép để biết rằng tình hình đang xấu hơn ta tưởng." Anh kể lại vắn tắt những gì Đội trưởng Lý đã nghe được từ Sòng Bạc Hắc Long.

Liễu Thanh Y nghe xong, vẻ mặt nàng càng thêm nghiêm nghị. "Quả nhiên. Hắc Sa Bang đã bắt đầu liên kết với một số bang phái nhỏ hơn ở vùng biên giới và ngoại ô Thành Thiên Phong. Chúng đang tìm cách cô lập Thương hội của ngươi, cắt đứt các tuyến đường vận chuyển, và tạo ra sự hỗn loạn để trục lợi. Ngươi có kế sách gì không?" Nàng đặt tách trà xuống, hai tay đặt trên bàn, như một thanh kiếm thủ sẵn sàng xuất鞘.

Lâm Dịch thở dài một tiếng, nhưng trong ánh mắt không hề có sự hoảng loạn, chỉ có sự tính toán và kiên định. "Kế sách của ta là đối đầu trực diện, nhưng không phải bằng vũ lực đơn thuần. Ta cần một liên minh vững chắc, không chỉ trong thương trường mà cả trong giang hồ. Ta tin vào Liễu cô nương, và những người trọng nghĩa khí như ngươi. Ngươi có sẵn lòng cùng ta đối phó với thế lực đen tối này không? Ta biết ngươi không phải là người dễ dàng can thiệp vào ân oán giang hồ, nhưng Hắc Sa Bang đang gây hại đến không chỉ lợi ích của ta, mà còn là sự ổn định của Thành Thiên Phong, của những người dân lương thiện."

Liễu Thanh Y hơi ngạc nhiên trước lời đề nghị thẳng thắn của Lâm Dịch. Nàng không ngờ anh lại trực tiếp đến vậy. Nàng im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Tiếng gió khẽ rít qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của đêm. "Ngươi biết rõ quy tắc của giang hồ. Chúng ta không dễ dàng can thiệp vào tranh chấp của các bang phái. Nhưng Hắc Sa Bang đã đi quá giới hạn. Chúng không chỉ buôn bán bất hợp pháp, mà còn cấu kết với bọn cướp ở biên giới, thậm chí là những kẻ buôn người. Những việc làm của chúng đã gây ra quá nhiều đau khổ. Ta sẽ ủng hộ những việc làm chính nghĩa, nhưng ngươi phải cẩn trọng, thế giới này không chỉ có Hắc Sa Bang."

Lời cảnh báo của Liễu Thanh Y như một gáo nước lạnh tạt vào sự lạc quan tạm thời của Lâm Dịch. *Thế giới này không chỉ có Hắc Sa Bang.* Đúng vậy. Giới giang hồ phức tạp hơn nhiều, và phía sau mỗi bang phái có thể là những thế lực lớn hơn, những mưu đồ sâu xa hơn. Những tin đồn về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' lại hiện lên trong tâm trí anh. Liệu có sự liên hệ nào giữa những điều đó với các thế lực giang hồ này không?

"Ta hiểu." Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ cẩn trọng. Nhưng ta cần sự giúp đỡ của ngươi. Không phải để gây chiến tranh, mà là để bảo vệ những gì ta đã xây dựng, và bảo vệ những người ta trân trọng. Ta sẽ cần thông tin về những bang phái giang hồ khác, những kẻ đang liên kết với Hắc Sa Bang, và cả những kẻ có thể bị chúng ta lợi dụng. Đồng thời, ta cần sự giúp đỡ để thiết lập một mạng lưới bảo vệ bí mật cho các chuyến hàng của ta, một lực lượng không chính thức nhưng đủ sức răn đe."

Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng dần mềm đi đôi chút, nhưng vẫn giữ được sự cương nghị. Nàng thấy ở Lâm Dịch không chỉ có sự thông minh, mưu lược, mà còn có một trái tim kiên cường, một ý chí sắt đá muốn bảo vệ. "Được. Ta sẽ giúp ngươi trong khả năng của mình. Ta sẽ cung cấp thông tin về các bang phái, về những động thái của Hắc Sa Bang. Nhưng ngươi phải nhớ, giang hồ có luật của giang hồ. Ngươi không thể dựa vào triều đình để giải quyết mọi chuyện. Và quan trọng nhất, ngươi phải tự bảo vệ mình."

Nàng nhấp một ngụm trà, rồi nói tiếp: "Ta sẽ liên hệ với một vài huynh đệ tỷ muội mà ta tin tưởng, những người cũng chướng mắt với hành động của Hắc Sa Bang. Chúng ta có thể tạo thành một liên minh ngầm, một 'sóng ngầm' đủ sức đối phó với chúng. Nhưng ngươi phải hiểu, đây không phải là một cam kết công khai. Đây là một sự hợp tác dựa trên niềm tin và lợi ích chung. Một khi ngươi đã dấn thân vào giang hồ, sẽ khó lòng thoát ra được."

Lâm Dịch cảm nhận được sức nặng trong lời nói của Liễu Thanh Y. Anh biết mình đang dấn thân vào một vũng lầy nguy hiểm, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ cái "bình yên" mà anh hằng mơ ước, anh phải chấp nhận đối mặt với những hiểm nguy này. "Cảm ơn Liễu cô nương. Ta hiểu rõ rủi ro. Nhưng ta tin rằng, với sự giúp đỡ của ngươi, chúng ta có thể làm được điều gì đó." Anh đứng dậy, khẽ chắp tay. "Vậy thì, ta sẽ chờ tin tốt từ ngươi. Còn bây giờ, ta còn một cuộc hẹn quan trọng khác."

Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt sắc bén dõi theo Lâm Dịch khi anh bước ra khỏi quán trà, hòa vào màn đêm đang buông xuống. Nàng biết, chàng trai này không giống bất kỳ ai nàng từng gặp. Anh không có võ công cao cường, không có thế lực gia tộc hùng mạnh, nhưng anh có một thứ mà ít người có được: trí tuệ và sự kiên cường đến đáng sợ. *Hi vọng hắn không bị nuốt chửng bởi cái thế giới khắc nghiệt này.* Nàng thầm nghĩ.

***

Tối muộn, ánh đèn lồng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, soi sáng từng góc phố của Thành Thiên Phong. Một luồng gió đêm se lạnh thổi qua, mang theo hương thơm của hoa quế và mùi khói bếp còn vương vấn. Lâm Dịch bước vào văn phòng của Trương Quản Sự tại Thiên Phong Thương Hội. Đây là một không gian rộng rãi, trang trọng, toát lên vẻ uy nghiêm của một trong những thương hội hàng đầu thành phố. Mùi gỗ đánh bóng và hương trầm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác tinh tế, sang trọng nhưng cũng ẩn chứa sự cạnh tranh ngầm của thương trường.

Trương Quản Sự tiếp đón Lâm Dịch với thái độ hòa nhã, lịch sự nhưng không kém phần sắc sảo. Ông ta vẫn giữ vẻ ngoài trung bình, ăn mặc gọn gàng, nhưng đôi mắt nhỏ lại ánh lên sự tinh ranh, biết nhìn người. "Lâm huynh đã đến. Mời ngồi." Trương Quản Sự chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn trà, nơi đã bày sẵn hai tách trà nóng bốc khói nghi ngút.

Lâm Dịch ngồi xuống, cảm nhận hơi ấm từ tách trà truyền vào lòng bàn tay. Anh biết, cuộc gặp này không chỉ là để chính thức hóa một thỏa thuận, mà còn là một cuộc thăm dò, một màn đấu trí ngầm. "Cảm ơn Trương Quản Sự. Ta đến đây là để bàn bạc về lời đề nghị hợp tác của Thiên Phong Thương Hội, và cả về bức thư mời tham dự liên minh thương nghiệp."

Trương Quản Sự khẽ cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. "Lâm huynh quả nhiên là người có tầm nhìn xa. Đề xuất của huynh về việc hợp tác khai thác tuyến đường vận chuyển mới đến các khu vực phía Nam và Tây Nam, nơi có nhiều sản vật quý hiếm, thực sự rất có lợi cho Thiên Phong Thương Hội chúng ta. Chúng ta đã nhận thấy tiềm năng của những vùng đất đó từ lâu, nhưng chưa có cách tiếp cận hiệu quả. Mô hình vận chuyển an toàn và mạng lưới thu mua của huynh đã chứng minh được hiệu quả."

Lâm Dịch gật đầu. "Lợi ích là điều tiên quyết trong kinh doanh, nhưng uy tín và sự ổn định cũng không kém phần quan trọng. Đặc biệt là trong thời điểm hiện tại, khi tình hình giang hồ ngày càng bất ổn, và những tin đồn về biên giới không mấy tốt lành." Anh cố tình nhắc đến những vấn đề này để thăm dò phản ứng của Trương Quản Sự. "Ta tin rằng với sự hợp tác này, chúng ta không chỉ cùng nhau mở rộng thị trường, mà còn có thể đối phó với những thách thức sắp tới, củng cố vị thế của cả hai thương hội."

Trương Quản Sự nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Dịch. "Lâm huynh nói rất đúng. Thiên Phong Thương Hội chúng ta cũng đang tìm kiếm những đối tác đáng tin cậy để đối phó với những biến động này. Việc hợp tác với Thương hội Lâm Dịch sẽ mang lại lợi ích chung, và chúng ta cũng sẵn lòng chia sẻ gánh nặng an ninh trên các tuyến đường vận chuyển chung." Ông ta dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Vậy là Lâm huynh đã quyết định tham gia hội nghị liên minh thương nghiệp sắp tới? Đó là một cơ hội lớn, nhưng cũng không ít cạm bẫy."

Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin. "Đúng vậy, ta đã quyết định. Ta tin rằng đây là cơ hội để Thương hội Lâm Dịch học hỏi, mở rộng tầm nhìn, và thiết lập những mối quan hệ quan trọng. Ta hy vọng chúng ta có thể hỗ trợ lẫn nhau trong hội nghị này."

Trương Quản Sự vuốt râu, ánh mắt lấp lánh. "Tuyệt vời! Hội nghị này được tổ chức bởi Long Hổ Thương Hội, một trong những thương hội lâu đời và quyền lực nhất ở Đại Hạ, với mạng lưới trải dài khắp các tỉnh phía Tây. Họ có mối quan hệ mật thiết với nhiều quan lại triều đình, thậm chí là một số thế lực ngầm. Việc được họ mời tham dự đã là một sự công nhận lớn. Nhưng cũng chính vì vậy, đây là nơi tập trung của rất nhiều cá mập lớn. Sẽ có cạnh tranh khốc liệt, và không ít mưu đồ."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Trương Quản Sự. *Long Hổ Thương Hội... quan lại triều đình... thế lực ngầm...* Những thông tin này càng khẳng định suy đoán của anh về sự phức tạp của thế giới thương trường. "Ta sẽ cẩn trọng. Trương Quản Sự có thể chia sẻ thêm cho ta về tình hình chung của các thương hội lớn khác, và đặc biệt là những tin tức về Long Hổ Thương Hội không? Ta tin rằng sự chuẩn bị kỹ lưỡng là chìa khóa để thành công."

Trương Quản Sự gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. "Long Hổ Thương Hội có tầm ảnh hưởng rất lớn, đặc biệt là trong việc cung cấp lương thực và quân nhu cho quân đội ở biên giới. Gần đây, với tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, vai trò của họ càng trở nên quan trọng. Nghe nói, Thẩm Đại Nhân cũng đang có những động thái chính trị lớn, và Long Hổ Thương Hội có vẻ đang đứng về phía ông ta. Việc tham gia hội nghị này, ngươi có thể sẽ tiếp xúc được với nhiều thông tin mật, và cả những người có thể giúp ngươi hiểu rõ hơn về tình hình Đại Hạ."

Lâm Dịch nhíu mày. *Thẩm Đại Nhân...* Cái tên đó lại xuất hiện, không còn chỉ là tin đồn xa xôi nữa, mà đã gắn liền với những thương hội lớn và tình hình biên giới. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Mọi thứ đang dần xích lại gần nhau, tạo nên một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều so với những gì anh từng nghĩ. "Vậy ra, hội nghị này không chỉ đơn thuần là về thương nghiệp."

"Đương nhiên rồi, Lâm huynh." Trương Quản Sự cười khẩy. "Ở cái thế giới này, thương nghiệp, chính trị và giang hồ luôn đan xen vào nhau. Không ai có thể hoàn toàn tách biệt được. Ta hy vọng chúng ta có thể hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau vượt qua những con sóng lớn sắp tới. Thiên Phong Thương Hội sẽ cung cấp cho ngươi mọi thông tin tình báo mà chúng ta có được về các đối thủ tiềm năng trong hội nghị, và cả những lời khuyên hữu ích để ngươi có thể thuận lợi nhất."

Lâm Dịch đứng dậy, chắp tay cúi chào. "Cảm ơn Trương Quản Sự. Ta sẽ không quên sự giúp đỡ này. Ta tin rằng, liên minh của chúng ta sẽ ngày càng vững chắc."

Trương Quản Sự cũng đứng dậy, bắt tay Lâm Dịch. Bàn tay ông ta ấm áp nhưng đầy sức mạnh, như một lời cam kết. "Ta cũng tin như vậy, Lâm huynh. Chúc ngươi thượng lộ bình an. Hãy nhớ, phía sau ngươi, luôn có Thiên Phong Thương Hội ủng hộ."

Khi Lâm Dịch bước ra khỏi văn phòng của Trương Quản Sự, màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Thành Thiên Phong. Ánh đèn lồng soi rọi con đường, tạo nên những cái bóng dài. Anh hít thở sâu, cảm nhận không khí đêm se lạnh. Anh biết, quyết định tham gia hội nghị, liên minh với Liễu Thanh Y và Trương Quản Sự, là những bước đi đầy rủi ro. Liệu anh có thể tin tưởng hoàn toàn vào những liên minh mới này trong một thế giới phức tạp và đầy rẫy mưu toan? Liệu việc mở rộng tầm ảnh hưởng có khiến anh xa rời mục tiêu ban đầu là sinh tồn an toàn?

Nội tâm anh trăn trở, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự kiên cường. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Và để sinh tồn, anh phải hành động, phải chấp nhận thách thức. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng anh đã có những đồng minh, có những kế hoạch. Anh không còn là thiếu niên cô độc ở vùng biên thùy nữa. Anh đã có một thương hội, có những người tin tưởng anh, và anh sẽ bảo vệ họ. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói, dịch bệnh, và động thái của Thẩm Đại Nhân, tất cả như những lời nhắc nhở rằng anh không thể lùi bước. Anh phải tiến lên, đối mặt với bão tố.

Anh bước đi vững vàng trên con đường lát đá, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi những vì sao đang lấp lánh. Cuộc hành trình mới của Lâm Dịch, người đàn ông hiện đại lạc bước về Đại Hạ, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free