Lạc thế chi nhân - Chương 476: Sóng Ngầm Thừa Nhận: Đối Tác Hay Đối Thủ?
Ánh trăng đã lùi sâu về phía Tây, nhường chỗ cho những vệt hồng cam của buổi chiều tà đang tràn qua khung cửa sổ lớn nơi thư phòng của Lâm Dịch. Mùi mực mới, mùi gỗ đàn hương trầm ấm quyện lẫn với hơi trà sen thoang thoảng tạo nên một không gian tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự xôn xao của Thành Thiên Phong khi ngày mới dần khép lại. Trên chiếc bàn gỗ mun bóng loáng, những tấm bản đồ thương lộ, sổ sách chi chít chữ viết cùng các bản báo cáo được sắp xếp ngay ngắn, chờ đợi sự xem xét của chủ nhân. Lâm Dịch, vẫn giữ dáng vẻ gầy gò quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén của người hiện đại, nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn. Mỗi nhịp gõ đều như một tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm trí hắn.
"Cô ta đã nhìn thấy được gì..." Hắn khẽ lẩm bẩm, nhớ lại lời cảnh báo của Liễu Thanh Y từ tối qua. "Khi công tử tạo ra một trật tự mới, một sự công bằng mới, những kẻ đó sẽ không ngồi yên đâu." Liễu Thanh Y là người của giang hồ, nàng hiểu rõ bản chất của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, những kẻ dựa vào sự hỗn loạn để trục lợi. Lời nói ấy không đơn thuần là một lời khuyên, mà là một sự xác nhận cho những lo lắng thầm kín vẫn luôn nung nấu trong lòng Lâm Dịch. Hắn biết, sự ổn định hiện tại chỉ là tạm thời, v�� những thế lực ngầm khác trong giang hồ, hay thậm chí là những kẻ có quyền lực lớn hơn, sẽ sớm hành động.
Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái, đang chăm chú lật giở một tập hồ sơ dày cộp. Nàng vẫn giữ vẻ đẹp thon thả, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh, sắc sảo lướt nhanh qua từng dòng chữ. Kế toán sư Phan, người mới được chiêu mộ, với dáng vẻ thư sinh, cẩn trọng, đeo một cặp kính gọng đồng nhỏ gọn trên sống mũi, đang dùng bút lông chỉ vào một biểu đồ tài chính được vẽ tỉ mỉ trên giấy lụa. Ánh đèn dầu le lói chiếu rõ từng sợi râu tơ trên cằm y, cùng vẻ mặt tập trung cao độ.
"Công tử, đây là báo cáo tổng hợp về các lời đề nghị hợp tác chúng ta nhận được trong nửa tháng qua," Kế toán sư Phan cẩn trọng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, "Thiên Phong Thương Hội đã gửi lại thư phúc đáp, họ bày tỏ sự nhiệt thành muốn mở rộng liên minh, đặc biệt là trong lĩnh vực vận chuyển hàng hóa và phân phối các mặt hàng đặc sản của chúng ta sang các châu lân cận. Bên cạnh đó, chúng ta còn nhận được sự thăm dò từ ba thương hội lớn khác: Hổ Báo Thương Đoàn từ Tịnh Châu, Vạn Khoái Các từ Lạc Dương, và Phượng Vũ Bang từ một quận biên giới phía Tây." Y dừng lại, nhìn Lâm Dịch, chờ đợi chỉ thị.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sách vở và gỗ mục. "Mỗi lời mời hợp tác đều là một con dao hai lưỡi. Lợi ích lớn đi kèm với rủi ro lớn. Các ngươi thấy thế nào về tiềm lực và ý đồ của các thương hội này?" Giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực, không khí trong phòng chợt trở nên căng thẳng. Hắn biết, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, hắn cần mọi thông tin, mọi phân tích sắc bén nhất để đưa ra quyết định.
Bạch Vân Nhi đặt tập hồ sơ xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng giao với Lâm Dịch, biểu lộ sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. "Thiên Phong Thương Hội muốn chúng ta bổ sung vào mạng lưới của họ, điều này khá rõ ràng. Họ nhận thấy sự phát triển nhanh chóng của chúng ta và muốn lợi dụng sức trẻ để củng cố vị thế của họ trong bối cảnh thị trường ngày càng cạnh tranh. Đây là một cơ hội tốt để chúng ta mở rộng thị trường mà không tốn quá nhiều tài nguyên ban đầu. Tuy nhiên, các thương hội từ Tịnh Châu hay Lạc Dương lại có vẻ muốn thăm dò để sao chép hoặc thậm chí là thôn tính." Nàng dừng lại, nhìn vào biểu đồ của Kế toán sư Phan. "Đặc biệt là Hổ Báo Thương Đoàn, họ nổi tiếng là những kẻ tàn nhẫn, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Lời đề nghị hợp tác của họ nghe có vẻ hào phóng, nhưng tôi lo rằng đó chỉ là vỏ bọc."
Kế toán sư Phan gật đầu phụ họa, đẩy chiếc kính lên cao. "Dựa trên các số liệu tài chính, chúng ta có đủ sức để tự chủ, thậm chí có thể mở rộng độc lập thêm một vài thị trường nhỏ nữa. Nhưng liên minh với Thiên Phong Thương Hội sẽ mở rộng thị trường nhanh hơn, giúp chúng ta tiếp cận được nguồn vốn lớn hơn và giảm thiểu rủi ro khi đối mặt với các thế lực lớn khác. Tuy nhiên, điều khoản của họ cần được xem xét kỹ lưỡng. Tôi đã phân tích từng điều khoản, và có một vài điểm mà tôi cho rằng chúng ta cần phải thương lượng lại để đảm bảo quyền lợi cốt lõi của mình." Y chỉ vào một vài dòng chữ được gạch chân trong báo cáo.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay hắn vẫn gõ đều trên mặt bàn. Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Thành Thiên Phong lấp lánh ánh đèn lồng, một cảnh tượng đẹp đẽ và đầy hứa hẹn, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cạm bẫy. "Ta hiểu. Thiên Phong Thương Hội, chúng ta có thể cân nhắc. Nhưng Hổ Báo Thương Đoàn và Vạn Khoái Các thì sao?"
Bạch Vân Nhi cau mày. "Vạn Khoái Các từ Lạc Dương, họ là những thương nhân lâu đời, có mối quan hệ sâu rộng với triều đình. Sự thăm dò của họ có thể là do Thẩm Đại Nhân đứng sau lưng, muốn tìm hiểu về cách thức hoạt động của chúng ta. Tôi nghe nói gần đây Thẩm Đại Nhân đang có những động thái chính trị lớn, và việc kiểm soát các thương lộ, nguồn cung ứng có thể là một phần trong kế hoạch của ông ta. Phượng Vũ Bang thì khác. Họ là một bang phái có thế lực ở biên giới, chuyên buôn bán các loại hàng hóa đặc biệt, đôi khi là những thứ cấm. Lời đề nghị của họ có vẻ tập trung vào việc thiết lập một tuyến đường vận chuyển an toàn qua vùng biên ải đầy bất ổn."
Lâm Dịch trầm ngâm. *Tình hình biên giới căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận... Thẩm Đại Nhân có những động thái chính trị lớn... Những cơn bão lớn hơn mà Bạch Vân Nhi đã nhắc đến, có lẽ không còn xa nữa.* Hắn đã chuẩn bị cho điều này, nhưng sự phức tạp của các mối quan hệ và âm mưu khiến hắn phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Sự chuyên nghiệp hóa và tầm ảnh hưởng ngày càng lớn của Thương hội Lâm Dịch sẽ khiến nó trở thành mục tiêu của các thế lực thù địch mạnh hơn.
"Phượng Vũ Bang... có vẻ là một liên minh nguy hiểm, nhưng cũng tiềm ẩn cơ hội lớn," Lâm Dịch nói, giọng điệu nhẹ hơn một chút, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén. "Họ có thể mở ra những con đường mà chúng ta chưa từng nghĩ tới, nhưng cũng có thể kéo chúng ta vào những rắc rối không đáng có. Kế toán sư Phan, ngươi hãy chuẩn bị một báo cáo chi tiết hơn về các điều khoản tài chính của Phượng Vũ Bang. Vân Nhi, ngươi hãy tìm hiểu sâu hơn về mối quan hệ giữa Vạn Khoái Các và Thẩm Đại Nhân. Chúng ta cần phải hiểu rõ đối tác, hoặc đối thủ, của mình."
Bạch Vân Nhi và Kế toán sư Phan đồng loạt gật đầu, ghi chép cẩn thận. Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con phố đang dần chìm vào bóng tối. Những tiếng rao hàng cuối ngày vọng lên, lẫn với tiếng cười nói của những người đi đường. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Thương hội của hắn đã phát triển quá nhanh, danh tiếng của hắn đã vang xa, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc hắn phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những con cá mập lớn hơn trong biển cả thương trường đầy hiểm nguy này. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải không ngừng tiến lên, không ngừng củng cố vị thế, và luôn sẵn sàng đối mặt với mọi thứ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng ta sẽ tạo ra sự công bằng cho riêng mình, cho những người mà ta trân trọng.* Hắn khẽ nắm chặt tay, quyết tâm hiện rõ trong đôi mắt.
***
Buổi trưa hôm sau, Thành Thiên Phong ngập tràn trong ánh nắng ấm áp. Tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng bát đĩa va chạm tại Quán Trọ Lạc Nguyệt hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sôi động của cuộc sống thường nhật. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và khói gỗ thoang thoảng từ nhà bếp len lỏi khắp các ngóc ngách của quán. Lâm Dịch chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể quan sát được dòng người tấp nập bên ngoài mà vẫn giữ được sự riêng tư. Hắn đang dùng bữa trưa đơn giản với một bát mì gà nóng hổi, khẽ nhấp một ngụm trà xanh thanh mát.
Khi hắn vừa đặt đũa xuống, một bóng người thanh thoát, cao ráo xuất hiện, không ai khác chính là Liễu Thanh Y. Nàng vẫn giữ dáng vẻ kiếm khách phong độ, ánh mắt cương nghị nhưng hôm nay lại ánh lên một vẻ nghiêm trọng khó tả. Nàng khẽ gật đầu chào Lâm Dịch, rồi không chờ đợi lời mời, nàng tự nhiên kéo ghế ngồi đối diện hắn. Mùi hương thanh mát của cỏ cây từ y phục nàng thoảng qua, hòa vào không khí nồng nặc mùi vị của quán ăn.
"Lâm Dịch huynh, danh tiếng của huynh đã lan xa, nhưng cũng kéo theo rắc rối." Liễu Thanh Y đi thẳng vào vấn đề, giọng nói nàng trầm thấp, đủ để chỉ hai người nghe thấy giữa không khí ồn ào. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, không vòng vo. "Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa không cam chịu để huynh phát triển yên ổn đâu."
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mép bàn. Ánh mắt hắn nheo lại. Hắn đã lường trước điều này từ lâu, nhưng vẫn muốn nghe nàng xác nhận. *Quả nhiên, những lời cảnh báo của nàng không phải là vô cớ.* Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng đã khởi động bộ máy suy luận. "Bang chủ Hắc Sa muốn gì? Hắn đã kiêng dè một thời gian rồi mà. Ta tưởng hắn đã nhận ra rằng đối đầu với ta không phải là một lựa chọn khôn ngoan." Hắn biết rõ tính cách của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa – một kẻ hung hãn, tàn bạo nhưng cũng không phải là không có đầu óc. Hắn đã từng phải kiêng dè Lâm Dịch sau vài lần chạm trán ngầm.
Liễu Thanh Y lắc đầu nhẹ. "Kiêng dè không có nghĩa là không hành động. Hắn chỉ đang tìm kiếm thời cơ và tập hợp lực lượng mà thôi. Cái mà huynh gọi là 'công bằng' đã đụng chạm đến miếng ăn của quá nhiều kẻ. Hắn đang tập hợp các bang phái nhỏ hơn, những kẻ cũng bị thiệt hại lợi ích vì sự phát triển của thương hội huynh, và có vẻ như đang nhắm vào các chuyến hàng của huynh, hoặc tệ hơn... là tìm cách uy hiếp từ bên trong."
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà lan tỏa trong miệng, giống như vị đắng của những tin tức nàng mang đến. *Uy hiếp từ bên trong... đây là điều ta lo ngại nhất.* Hắn đã xây dựng một đội ngũ vững mạnh, nhưng không ai có thể đảm bảo rằng không có kẻ nào bị mua chuộc hoặc bị ép buộc. "Thông tin của cô có xác thực không?"
"Ta không bao giờ nói điều gì mà không có căn cứ," Liễu Thanh Y đáp, ánh mắt kiên định. "Vài ngày trước, ta đã nghe được một vài tin đồn từ giới giang hồ. Có vẻ như Bang chủ Hắc Sa đã liên lạc với một băng nhóm buôn lậu ở vùng biên giới phía Bắc. Chúng có vẻ có ý định hợp tác để cản trở các tuyến đường vận chuyển của huynh, đặc biệt là những chuyến hàng đi qua vùng đất do chúng kiểm soát. Và những kẻ đó... không chỉ là những tên trộm cắp vặt vãnh. Chúng là những kẻ tàn nhẫn, không từ thủ đoạn nào." Nàng nói thêm, giọng nàng mang theo một sự lo lắng rõ rệt. "Hơn nữa, ta còn nghe rằng hắn đang cố gắng gieo rắc tin đồn và mua chuộc một vài kẻ trong Thành Thiên Phong để gây rối nội bộ cho huynh, khiến dân chúng mất lòng tin vào thương hội của huynh."
Lâm Dịch trầm ngâm, ngón tay hắn vẫn gõ nhịp nhàng lên bàn. *Buôn lậu ở biên giới... điều này khớp với thông tin về Phượng Vũ Bang và sự bất ổn ở các vùng lân cận.* Mọi thứ đang dần kết nối lại, tạo thành một bức tranh đáng báo động. Hắn không khỏi nghĩ đến những lời cảnh báo về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh. Những "cơn bão lớn hơn" đang dần hình thành. "Vậy là hắn muốn đánh cả ra bên ngoài lẫn vào bên trong."
"Đúng vậy. Hắn muốn chặt đứt nguồn sống của huynh, muốn khiến huynh sụp đổ từ gốc rễ," Liễu Thanh Y xác nhận. "Hắn không thể công khai đối đầu với huynh được nữa, vì danh tiếng của huynh đã quá lớn, và Thiên Phong Thương Hội cũng đang để mắt tới. Nhưng hắn sẽ tìm mọi cách để phá hoại ngầm. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng không kém phần tàn khốc."
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị trà đắng chát còn vương trên đầu lưỡi. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, những người dân đang hối hả với cuộc sống của họ. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ họ, bảo vệ sự công bằng mà hắn đã tạo dựng. "Đa tạ cô đã cho ta biết những thông tin quý giá này. Ta sẽ có sự chuẩn bị." Hắn nói, giọng điệu kiên định, ánh mắt chứa đựng một ý chí sắt đá. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và ta sẽ không để bất kỳ ai phá hoại những gì ta đã xây dựng."
Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, nàng biết Lâm Dịch không phải là một kẻ dễ dàng bị đánh bại. Nàng cũng cảm nhận được sự kiên cường và khả năng thích nghi phi thường của hắn. Nàng đứng dậy, khẽ cúi chào hắn. "Huynh cẩn trọng. Giang hồ ngày càng hỗn loạn, và những kẻ muốn gây bất ổn sẽ càng hoạt động mạnh mẽ." Nói rồi, nàng rời đi, hòa vào dòng người tấp nập của quán trọ, để lại Lâm Dịch với những suy tư nặng trĩu.
Lâm Dịch ngồi đó một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào chén trà còn lại. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã luôn khắc ghi câu nói đó trong tâm trí. Nhưng bây giờ, hắn không chỉ là một kẻ sinh tồn đơn thuần. Hắn đã trở thành người lãnh đạo của một thương hội lớn mạnh, người bảo vệ cho hàng trăm sinh mạng. Áp lực nặng nề, nhưng cũng chính là động lực để hắn không ngừng tiến lên. "Sẽ không dễ dàng đâu, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa," hắn thầm nghĩ, "ngươi đã đánh giá thấp ta rồi."
***
Trời đã về khuya. Màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong kèm theo một trận mưa phùn lất phất, khiến những con phố lát đá trở nên trơn trượt và phản chiếu ánh đèn lồng lập lòe. Tại một góc khuất của Sòng Bạc Hắc Long, mùi rượu nồng, khói thuốc lào cay xè và mồ hôi của những con bạc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đầy rẫy sự hỗn loạn và dục vọng. Tiếng xúc xắc lách cách, tiếng hô hào, tiếng chửi thề vang lên không ngừng, lấn át cả tiếng mưa rơi ngoài hiên.
Đội trưởng vận tiêu Lý, với vẻ ngoài mạnh mẽ, từng trải, mang khí chất của người từng lăn lộn khắp nơi, đang lẩn khuất trong đám đông. Anh ta mặc một bộ y phục thô sơ, màu tối, trông không khác gì một con bạc bình thường đang tìm kiếm vận may. Tuy nhiên, đôi mắt anh ta không hề dán vào những bàn cờ bạc hay những chiếu bài, mà lướt nhanh, sắc bén quan sát từng ngóc ngách, từng khuôn mặt trong sòng bạc. Anh ta là một trong những nhân sự mới được Lâm Dịch chiêu mộ, chuyên về hậu cần và an ninh vận chuyển, và nhiệm vụ của anh ta tối nay là thu thập thông tin về Bang Hắc Sa.
Lý đã nhận lệnh từ Lâm Dịch ngay sau khi cuộc gặp giữa Lâm Dịch và Liễu Thanh Y kết thúc. Lâm Dịch đã nói rõ về những mối đe dọa tiềm tàng, đặc biệt là việc Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang tìm cách phá hoại các chuyến hàng và gây rối nội bộ. Đội trưởng Lý, một người nghiêm túc, cảnh giác và trung thành tuyệt đối, hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này. *Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng không kém phần nguy hiểm.* Anh ta thầm nhủ.
Anh ta bước đi chậm rãi, giả vờ quan tâm đến một ván bài đang diễn ra, nhưng tai thì lắng nghe mọi âm thanh xung quanh. Mùi ẩm ướt của mưa hòa lẫn với mùi rượu và mồ hôi khiến không khí càng thêm nặng nề. Ánh đèn lồng mờ ảo chỉ đủ soi rõ những khuôn mặt đầy vẻ tham lam hoặc thất vọng.
Đột nhiên, từ một góc khuất khác, nơi một nhóm người đang uống rượu ồn ào, Lý nghe thấy vài tiếng nói lớn. Đó là một gã to con, râu ria xồm xoàm, với vết sẹo lớn chạy dọc từ mắt xuống cằm – một trong những thủ hạ cấp cao của Bang Hắc Sa mà Lý đã được cấp thông tin nhận dạng. Gã này đang say khướt, liên tục vỗ bàn và chửi rủa.
"Khốn kiếp! Thằng Lâm Dịch đó tưởng làm ăn lớn là hay sao? Hắn nghĩ hắn có thể biến Thành Thiên Phong thành sân sau của hắn à? Nằm mơ đi!" Gã gằn giọng, tiếng nói của hắn gần như át tiếng ồn ào của sòng bạc. "Bang chủ đã có kế hoạch rồi, hắn sẽ phải nếm mùi!"
Một tên thủ hạ khác, có vẻ tỉnh táo hơn một chút, vội vàng bịt miệng gã say lại, khẽ nhắc nhở: "Đại ca, cẩn thận lời nói! Đây là Sòng Bạc Hắc Long, không phải địa bàn của chúng ta!"
Nhưng gã to con đã say đến mức không còn kiểm soát được nữa, hắn gạt tay tên kia ra, cười khẩy. "Sợ cái gì? Lão tử nói đúng sự thật thôi! Bang chủ đã liên lạc với bọn buôn lậu ở biên giới rồi. Bọn chúng hứa sẽ cho thằng Lâm Dịch một bài học nhớ đời. Hàng hóa của hắn sẽ không bao giờ đến được đích, hoặc tệ hơn là... biến mất không dấu vết!"
Lý đứng cách đó không xa, trái tim anh ta đập mạnh hơn một nhịp. *Buôn lậu ở biên giới... Hàng hóa biến mất...* Điều này xác nhận lời cảnh báo của Liễu Thanh Y và cả những dự đoán của Lâm Dịch. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa không chỉ muốn gây rối, mà còn muốn phá hoại tận gốc rễ nguồn cung ứng và vận chuyển của thương hội.
Gã say tiếp tục lảm nhảm: "Còn chưa kể, bang chủ còn có người bên trong Thành Thiên Phong, đã sắp xếp cả rồi. Chỉ cần một chút gió thôi, cả cái thương hội của hắn sẽ tan tành! Xem hắn còn dám ra vẻ công bằng nữa không!"
Đội trưởng vận tiêu Lý lặng lẽ ghi nhớ từng lời, từng chi tiết. Anh ta biết mình không thể hành động bộc lộ ngay lúc này. Anh ta cần thêm bằng chứng, thêm chi tiết để Lâm Dịch có thể đưa ra kế hoạch đối phó. Anh ta giữ vẻ mặt bình thản, tiếp tục giả vờ xem xét một ván bài khác, ánh mắt sắc bén vẫn không ngừng lướt qua đám đông hỗn loạn. Áp lực trong Sòng Bạc Hắc Long như một thứ vô hình ��ang siết chặt lấy anh ta, nhưng anh ta vẫn giữ được sự bình tĩnh. Nhiệm vụ của anh ta là thu thập thông tin, và anh ta đã thành công.
Sau một lúc, khi gã say đã ngả đầu ngủ gục trên bàn, Đội trưởng Lý khẽ lách mình qua đám đông, nhẹ nhàng thoát ra khỏi sòng bạc ồn ào. Hơi mưa phùn lạnh giá tạt vào mặt khiến anh ta tỉnh táo hơn. Anh ta hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành hơn một chút so với bên trong sòng bạc. Mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng. Một cuộc chiến đã bắt đầu, một cuộc chiến mà Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa không thể chiến thắng bằng vũ lực công khai, nên hắn đã chuyển sang những thủ đoạn ngầm, tàn độc hơn.
Đội trưởng Lý nhanh chóng hòa vào bóng đêm, bước đi vững chãi trên con đường lát đá trơn trượt. Anh ta biết, Lâm Dịch sẽ cần những thông tin này để chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Cuộc đối đầu giữa Thương hội Lâm Dịch và Bang Hắc Sa là không thể tránh khỏi, và sẽ không còn là những cuộc cạnh tranh nhỏ lẻ nữa. Những tin đồn về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' chợt hiện lên trong tâm trí anh ta, như một lời nhắc nhở rằng thế giới này còn ẩn chứa nhiều bí mật và nguy hiểm hơn những gì họ có thể tưởng tượng. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng anh ta tin tưởng vào Lâm Dịch. Dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, họ sẽ vượt qua tất cả.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.