Lạc thế chi nhân - Chương 475: Tiếng Lành Đồn Xa: Củng Cố Uy Danh Thiên Phong
Buổi trưa, Thành Thiên Phong ngập tràn trong ánh nắng vàng ươm, ấm áp. Những tia nắng xiên qua mái hiên, len lỏi vào từng con phố, phủ lên lớp bụi thời gian một vẻ đẹp bình dị. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, với vẻ ngoài không quá phô trương, đã chọn một góc khuất trong Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh sáng dịu hơn và tiếng người không quá ồn ào. Quán trọ vẫn giữ nguyên kiến trúc gỗ hai tầng quen thuộc, những chiếc đèn lồng treo cao, những bộ bàn ghế chắc chắn đã chứng kiến biết bao câu chuyện đời.
Bầu không khí trong quán trọ sôi động lạ thường. Tiếng trò chuyện râm ran như tiếng ve sầu mùa hạ, tiếng bát đĩa va chạm leng keng, tiếng cười sảng khoái của những người khách quen xen lẫn tiếng gọi món của Cố lão bản. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn, và cả mùi khói gỗ thoang thoảng từ bếp lò hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Những quầy hàng bên ngoài, giờ đây đã được bày biện gọn gàng hơn, trưng bày đủ loại sản phẩm của Thương hội Lâm Dịch, từ vải vóc, nông cụ cho đến các loại thuốc men đơn giản, thu hút đông đảo người dân qua lại.
Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng tinh tường, thoăn thoắt đi lại giữa các bàn. Miệng lão không ngừng tán gẫu với khách hàng, tay vẫn thoăn thoắt bưng bê, dọn dẹp. Lão như một phần không thể thiếu của Quán Trọ Lạc Nguyệt, là người nắm giữ vô vàn tin tức, câu chuyện của Thành Thiên Phong.
"Mấy nay làm ăn khấm khá nhờ mấy món đồ của Thương hội Lâm Dịch đấy!" Cố lão bản đặt mạnh một chén rượu xuống bàn, giọng nói oang oang vang vọng khắp quán. Lão lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt hớn hở. "Vừa tốt lại vừa phải chăng, dân tình ai cũng ưng cái bụng. Có cả rượu thuốc do Thương hội cung cấp, mấy lão già xương khớp như ta uống vào cũng thấy đỡ hẳn. Mà công tử Lâm Dịch lại còn rất hào phóng, có lần lão phu gặp khó khăn, công tử đã ra tay giúp đỡ không mảy may tính toán."
Một vị khách ngồi cạnh, bộ dạng thư sinh, đẩy gọng kính bằng tre lên mũi, gật gù phụ họa: "Đúng vậy, ta thấy Lâm Dịch công tử làm ăn có tâm, không như mấy lão thương nhân khác chỉ biết vét của dân. Nghe nói họ còn giúp đỡ người nghèo lúc mất mùa nữa kia. Một thương hội có đạo đức như vậy, quả là hiếm thấy!" Vị khách này, với vẻ mặt hài lòng, đang thưởng thức một món ăn nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút, mang theo mùi gia vị nồng nàn.
"Công tử Lâm Dịch đích thực là người hiếm có." Một người đàn ông trung niên, mặc trang phục thương nhân lịch sự, cũng lên tiếng, tay cầm chén trà, đôi mắt sắc bén nhìn về phía quầy hàng của Thương hội Lâm Dịch bên ngoài. "Họ không chỉ bán sản phẩm, họ còn bán cả niềm tin. Hàng hóa của họ, từ vải vóc cho đến nông cụ, đều đảm bảo chất lượng, giá cả lại công khai, không lừa gạt. Chẳng trách mấy cửa hàng bán đồ kém chất lượng gần đây ế ẩm hẳn."
Lâm Dịch ngồi nghe, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ của những người trong quán. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Trong nội tâm hắn, một dòng suy nghĩ hiện đại chợt lóe lên: *Tiếng lành đồn xa... nhưng cũng là con dao hai lưỡi. Khi người ta ca ngợi mình quá nhiều, cũng là lúc những kẻ ghen ghét bắt đầu để ý.* Hắn biết, danh tiếng đi đôi với trách nhiệm, và đôi khi là mục tiêu cho những ánh mắt soi mói, những âm mưu thầm kín.
Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, tay nàng vẫn cầm một quyển sổ nhỏ, ghi chép cẩn thận. Nàng không bỏ sót bất kỳ lời khen ngợi hay phản hồi nào. Đôi mắt sắc sảo của nàng đôi lúc lại liếc nhìn Lâm Dịch, như muốn dò xét xem hắn đang nghĩ gì. Nàng hiểu Lâm Dịch. Hắn không phải loại người dễ dàng chìm đắm trong lời tâng bốc. Nàng biết, đằng sau vẻ hài lòng thoáng qua là một sự cảnh giác không ngừng.
"Chủ quán, cho thêm một bát mì!" Một tiếng gọi vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Dịch.
Cố lão bản cười hềnh hệch, đáp lời: "Có ngay! Hôm nay quán đông khách, đều nhờ phúc đức của Lâm công tử mà Thành Thiên Phong này cũng trở nên thịnh vượng hơn."
Lời nói của Cố lão bản khiến Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn không hề có ý định tranh công, nhưng những lời ca tụng như thế này lại vô tình đẩy hắn lên vị trí cao hơn, vị trí mà đôi khi hắn không muốn. *Sự phồn thịnh này, có bao nhiêu phần là do mình, và bao nhiêu phần là do những điều kiện khách quan khác?* Hắn tự hỏi. *Và khi sự phồn thịnh này không còn, liệu những lời ca tụng này có biến thành những lời oán trách?*
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, khẽ hạ giọng: "Ngài đang nghĩ gì vậy, công tử?"
Lâm Dịch quay sang nàng, ánh mắt trở nên bình thản. "Ta đang nghĩ, danh tiếng cũng như nước. Khi nó dâng cao, có thể nâng thuyền lên, nhưng cũng có thể nhấn chìm nó. Điều quan trọng là phải biết cách kiểm soát dòng chảy đó." Hắn cảm nhận được không khí ấm áp trong quán, nhưng nội tâm lại lạnh đi đôi chút.
Nàng gật đầu, môi khẽ cong lên một nụ cười thấu hiểu. "Công tử nói rất đúng. Nhưng hiện tại, dòng nước này đang chảy theo hướng có lợi cho chúng ta. Mọi người đều tin tưởng vào Thương hội Lâm Dịch, tin tưởng vào ngài. Đó là một tài sản vô giá."
Một người nông dân chất phác, tay ôm một bó củi lớn, bước vào quán, vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng rỡ khi nhìn thấy bảng hiệu của Thương hội Lâm Dịch treo gần đó. "Nghe nói Thương hội Lâm Dịch bán hạt giống rất tốt, lại còn hướng dẫn cách trồng trọt nữa. Nhờ vậy mà vụ mùa năm nay của làng ta đỡ hơn nhiều, không còn bị đói khổ như trước." Giọng nói của ông chất phác, đầy sự biết ơn, vang lên giữa tiếng cười nói.
Những lời nói chân thành ấy không chỉ là lời khen ngợi, mà còn là minh chứng sống động nhất cho chính sách 'công bằng' và 'vì dân' mà Lâm Dịch đã kiên trì theo đuổi. Hắn không chỉ bán hàng hóa, hắn còn mang đến tri thức và phương pháp, giúp người dân tự cải thiện cuộc sống. Đây chính là điều hắn muốn, một sự thay đổi từ gốc rễ, một sự sinh tồn bền vững cho cộng đồng.
Tuy nhiên, sự hài lòng này không làm Lâm Dịch quên đi những mối nguy tiềm ẩn. Hắn biết, trong thế giới này, sự công bằng và thịnh vượng của một người có thể là cái gai trong mắt của những kẻ khác, đặc biệt là những thế lực cũ đã quen với việc bóc lột và thao túng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn còn rực rỡ, nhưng đâu đó, hắn cảm nhận được một cơn bão đang dần hình thành ở phía chân trời xa xăm. Dù sao đi nữa, sinh tồn vẫn là ưu tiên hàng hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải không ngừng tiến lên, không ngừng củng cố nền tảng của mình. Hắn khẽ chạm tay vào mặt bàn gỗ nhẵn nhụi, cảm nhận sự chắc chắn của vật chất, như để nhắc nhở bản thân về tầm quan trọng của sự vững vàng.
***
Buổi chiều, không khí trong trụ sở Thương hội Lâm Dịch hoàn toàn khác biệt so với sự náo nhiệt của Quán Trọ Lạc Nguyệt. Nơi đây toát lên một vẻ chuyên nghiệp, tập trung và hiệu quả. Âm thanh chủ yếu là tiếng giấy sột soạt, tiếng bước chân nhẹ nhàng qua lại, và những lời rì rầm thảo luận mang tính xây dựng. Mùi mực mới, giấy trắng tinh, và hương trà thảo dược thoang thoảng tạo nên một bầu không khí làm việc dễ chịu nhưng cũng đầy nghiêm túc.
Trong phòng họp rộng rãi, Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc và mới mẻ. Bạch Vân Nhi ngồi bên cạnh hắn, vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp và điềm tĩnh, đôi mắt sắc sảo của nàng liên tục theo dõi các báo cáo. Kế toán sư Phan, giờ đây đã hoàn toàn hòa nhập vào công việc, với vẻ mặt ít khắc khổ hơn nhưng vẫn giữ sự tỉ mỉ vốn có, đứng dậy trình bày báo cáo tài chính quý. Ông Phan không còn là một kế toán viên đơn thuần, mà là một chuyên gia tài chính thực thụ, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng.
"Báo cáo quý này cho thấy doanh thu đ�� vượt chỉ tiêu 30% so với quý trước, đây là một con số đáng kinh ngạc, thưa công tử," Kế toán sư Phan nói, giọng nói rõ ràng, đầy tự tin. Ông chỉ tay vào những tấm giấy da được sắp xếp gọn gàng trên bàn, trên đó là những con số được ghi chép cẩn thận bằng mực tàu, rõ ràng và mạch lạc. "Đặc biệt, các chi nhánh mới ở Trấn An Bình và các khu vực lân cận đã đóng góp đáng kể vào sự tăng trưởng này, cho thấy hiệu quả rõ rệt của mô hình kinh doanh mới và sự đón nhận tích cực từ người dân."
Ông Phan tiếp tục phân tích, chỉ ra từng khoản mục tăng trưởng, từng điểm mạnh cần phát huy. "Hệ thống kiểm soát chéo và quy trình thu chi mới đã giúp chúng ta tiết kiệm được đáng kể chi phí vận hành và giảm thiểu thất thoát. Quỹ dự phòng của thương hội cũng đã đạt mức an toàn, đủ sức đối phó với những biến động bất ngờ." Ông kết thúc bài báo cáo bằng một cái cúi đầu nhẹ, ánh mắt đầy tận tâm.
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi sổ sách kế toán là một mớ hỗn độn, và mỗi khoản thu chi đều phải dựa vào trí nhớ của một vài người. Giờ đây, mọi thứ đã minh bạch, khoa học, và hiệu quả. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn thầm nghĩ. *Và một hệ thống quản lý tốt là nền tảng của mọi sự phát triển.*
Tiếp theo, Đội trưởng vận tiêu Lý, với vóc dáng rắn rỏi và đôi mắt đầy kinh nghiệm, bước lên báo cáo. Ông Lý không chỉ là một người vận chuyển hàng hóa, ông còn là một chuyên gia về hậu cần và an ninh, luôn giữ vẻ thực tế và đáng tin cậy. "Thưa công tử, chúng tôi đã hoàn thành việc thiết lập mạng lưới vận chuyển liên tỉnh. Với các trạm tiếp tế mới được bố trí hợp lý và đội ngũ hộ tống được huấn luyện chuyên nghiệp, chúng tôi đảm bảo hàng hóa sẽ đến tay khách hàng đúng hẹn và nguyên vẹn, bất kể địa hình hay thời tiết."
Ông Lý trải rộng một tấm bản đồ mới, chi tiết hơn rất nhiều, với những tuyến đường được đánh dấu màu sắc khác nhau, các điểm tiếp tế được khoanh tròn cẩn thận. "Chúng tôi cũng đã thiết lập kênh liên lạc khẩn cấp giữa các đội vận tiêu, cho phép phản ứng nhanh chóng trước mọi tình huống bất ngờ, từ cướp bóc cho đến thiên tai. Tỷ lệ mất mát hàng hóa đã giảm xuống mức thấp nhất trong lịch sử thương hội." Giọng ông dứt khoát, toát lên sự hiệu quả.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, ngồi ở hàng ghế dưới, lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt họ đầy vẻ ngưỡng mộ và khâm phục. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, gật đầu liên tục. "Cách bố trí trạm tiếp tế và lực lượng hộ tống này rất hợp lý, sau này hàng hóa sẽ an toàn hơn nhiều, huynh đệ cũng bớt lo lắng." Giọng anh nói to, rõ ràng, tràn đầy sự phấn khích, đôi lúc còn hơi cục cằn nhưng không hề ác ý. Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, trên môi nở nụ cười tươi rói, đôi mắt nhanh nhẹn dõi theo từng ngón tay của Đội trưởng Lý trên bản đồ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kế hoạch này quá tuyệt vời!" Cậu ta nói với vẻ hăng hái, cảm kích Lâm Dịch đã tạo cơ hội cho mình.
Lâm Dịch thầm hài lòng. Việc chiêu mộ Đội trưởng Lý không chỉ giải quyết vấn đề hậu cần mà còn mang lại một luồng sinh khí mới cho đội ngũ vận tiêu, biến họ từ những người vận chuyển đơn thuần thành những người lính hậu cần thực thụ. *Đây mới là sự chuyên nghiệp mà mình cần,* hắn nghĩ.
Đúng lúc đó, một người hầu nhẹ nhàng bước vào, thì thầm vào tai Bạch Vân Nhi. Nàng gật đầu, rồi quay sang Lâm Dịch. "Công tử, Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội đến thăm, đang chờ ở tiền sảnh."
Lâm Dịch khẽ nhướn mày. Thiên Phong Thương Hội là một trong những thương hội lâu đời và có ảnh hưởng nhất ở Thành Thiên Phong, mặc dù gần đây có phần bị lép vế bởi sự trỗi dậy của Thương hội Lâm Dịch. Sự xuất hiện của Trương Quản Sự vào thời điểm này, không nghi ngờ gì, là có mục đích.
"Mời vào," Lâm Dịch nói, ánh mắt bình thản nhưng nội tâm đã bắt đầu phân tích.
Trương Quản Sự bước vào, theo sau là vài người vác theo những hộp gỗ sơn son thếp vàng. Lão Trương, với vẻ ngoài trung bình, ăn mặc gọn gàng, khuôn mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt biết nhìn ngư���i, nở một nụ cười niềm nở. Lão bước đi chậm rãi, đầy vẻ tự tin.
"Lâm công tử quả là có tài kinh bang tế thế," Trương Quản Sự mở lời, giọng điệu khách sáo nhưng đầy sự ngưỡng mộ và thực dụng. "Chỉ trong thời gian ngắn mà Thương hội Lâm Dịch đã phát triển vượt bậc, trở thành niềm tự hào của Thành Thiên Phong. Lão phu thay mặt Thiên Phong Thương Hội, xin được gửi chút lễ vật mọn, chúc mừng quý thương hội ngày càng hưng thịnh."
Lão nói rồi ra hiệu cho người hầu đặt những hộp lễ vật xuống. Lâm Dịch không khách sáo, cũng không từ chối, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, những lễ vật này không chỉ là lời chúc mừng suông.
"Trương Quản Sự quá lời rồi," Lâm Dịch đáp, giọng điệu bình thản. "Thương hội Lâm Dịch chỉ là đang cố gắng làm tốt công việc của mình mà thôi."
"Lâm công tử khiêm tốn rồi," Trương Quản Sự cười hì hì. "Nhưng nói thật, lão phu hôm nay đến đây không chỉ để chúc mừng. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi đã quan sát sự phát triển của quý thương hội trong thời gian qua, và chúng tôi vô cùng ấn tượng. Chúng tôi rất mong muốn được cùng Lâm công tử phát triển những dự án lớn hơn, ví dụ như khai thác các tuyến thương lộ phía Nam, nơi có nhiều tiềm năng nhưng cũng đầy rủi ro. Với mạng lưới và kinh nghiệm của Thiên Phong Thương Hội, kết hợp với sự sáng tạo và hiệu quả của quý thương hội, chắc chắn chúng ta sẽ gặt hái được những thành công vang dội."
Lời đề nghị của Trương Quản Sự khiến mọi người trong phòng họp đều xôn xao. Khai thác tuyến thương lộ phía Nam là một dự án khổng lồ, đòi hỏi nguồn lực và mối quan hệ cực lớn. Đây không chỉ là một cơ hội kinh doanh, mà còn là một động thái chính trị quan trọng, cho thấy Thiên Phong Thương Hội đã hoàn toàn thừa nhận vị thế và tiềm lực của Thương hội Lâm Dịch. Điều này cũng ám chỉ rằng Lâm Dịch sẽ được kéo vào những vòng tròn kinh tế và chính trị lớn hơn, có thể liên quan đến các chính sách của triều đình hoặc các vùng đất xa hơn.
Lâm Dịch không lập tức trả lời. Hắn nhìn Trương Quản Sự, ánh mắt dò xét. *Sự hợp tác này, có bao nhiêu phần là thật lòng, và bao nhiêu phần là để kìm hãm mình?* Hắn biết, Thiên Phong Thương Hội không bao giờ làm ăn lỗ vốn. Việc họ chủ động đề nghị hợp tác lớn như vậy chắc chắn phải có lý do sâu xa. Có thể là họ muốn chia sẻ rủi ro, hoặc là họ muốn lợi dụng danh tiếng và sự hiệu quả của Thương hội Lâm Dịch để đạt được mục đích riêng. *Dù thế nào đi nữa, đây cũng là một bước đi quan trọng.*
"Trương Quản Sự," Lâm Dịch nói, giọng điệu vẫn bình thản. "Lời đề nghị của ngài rất hấp dẫn. Tuy nhiên, đây là một dự án lớn, cần phải suy xét kỹ lưỡng. Xin cho chúng tôi thêm thời gian để nghiên cứu."
Trương Quản Sự không tỏ vẻ thất vọng, lão vẫn cười hiền. "Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi. Lão phu biết Lâm công tử là người cẩn trọng. Chúng tôi sẽ chờ đợi tin tốt từ quý thương hội. Dù sao đi nữa, một cánh én nhỏ không thể làm nên mùa xuân. Nhưng hai cánh én cùng bay, chắc chắn sẽ tạo nên một bầu trời rộng lớn hơn." Lão nói xong, cung kính cúi chào rồi cáo từ.
Sau khi Trương Quản Sự rời đi, không khí trong phòng họp trở nên sôi nổi hẳn. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đều tỏ vẻ ph��n khích. "Công tử, đây là cơ hội tốt để chúng ta vươn ra xa hơn nữa!" Vương Đại Trụ nói, giọng vang khắp phòng.
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng vừa mừng rỡ vừa lo lắng. "Công tử, Thiên Phong Thương Hội đã bắt đầu để mắt đến chúng ta rồi. Lời đề nghị này, có thể là một cơ hội vàng, nhưng cũng có thể là một cái bẫy."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về tấm bản đồ trên bàn của Đội trưởng Lý. *Thương lộ phía Nam... nơi đó không chỉ có cơ hội, mà còn có những thế lực ngầm khác.* Hắn biết, sự chuyên nghiệp hóa và tinh gọn của bộ máy thương hội sẽ giúp nó đứng vững trước những biến động lớn của Đại Hạ trong tương lai, khi loạn lạc bùng nổ. Nhưng đó cũng là lúc những thử thách thực sự bắt đầu.
***
Hoàng hôn buông xuống Thành Thiên Phong, nhuộm cả thành phố trong một màu cam đỏ rực rỡ, rồi dần chuyển sang màu tím thẫm khi ánh trăng bắt đầu ló dạng trên nền trời. Sau một ngày làm việc bận rộn, Lâm Dịch quyết định đi dạo một mình để thư giãn và quan sát. Hắn không có thói quen giải khuây bằng rượu chè hay gái gú. Đối với hắn, việc đi dạo, hít thở không khí trong lành, và quan sát cuộc sống xung quanh là cách tốt nhất để sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu.
Hắn đi qua những con phố đã quen thuộc, nơi ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, rọi những vệt sáng lung linh trên mặt đường đá. Dòng người vẫn tấp nập, nhưng không còn vội vã như ban ngày. Tiếng cười nói huyên náo, tiếng rao hàng cuối ngày, tiếng bát đĩa va chạm từ những quán ăn ven đường, và tiếng bánh xe ngựa lộc cộc từ xa xăm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc đêm bình yên của Thành Thiên Phong. Hắn cảm nhận được không khí mát mẻ của buổi tối, mang theo mùi của khói bếp và hương hoa dại.
Hắn ghé qua một quán trà nhỏ ven đường, nơi hương trà thảo dược nhẹ nhàng bay tỏa. Quán trà này là một trong những nơi yêu thích của hắn, bởi sự yên tĩnh và vị trí thuận lợi để quan sát dòng người qua lại. Khi hắn bước vào, ánh mắt hắn chợt dừng lại ở một bóng người quen thuộc đang ngồi một mình bên cửa sổ, với vẻ mặt trầm tư.
Đó là Liễu Thanh Y. Nàng vẫn giữ dáng người cao ráo, thanh thoát, với trang phục màu xanh lá cây đậm và ánh mắt cương nghị. Nàng đang nhâm nhi chén trà, vẻ mặt trầm tư, không còn vẻ vội vã của một kiếm khách giang hồ.
Lâm Dịch không làm phiền nàng, hắn chọn một bàn đối diện, cũng hướng ra phố. Hắn gọi một chén trà, rồi lặng lẽ quan sát nàng. Liễu Thanh Y, dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn, quay đầu lại. Nàng khẽ gật đầu chào, rồi mỉm cười nhẹ.
"Lâm công tử cũng ra đây hóng mát sao?" Nàng hỏi, giọng nói vẫn điềm đạm nhưng ẩn chứa sự quan tâm.
"Đúng vậy," Lâm Dịch đáp, "Sau một ngày làm việc, ta muốn tĩnh tâm một chút." Hắn không nhắc đến chuyện Trương Quản Sự, cũng không nói về những con số tăng trưởng. Hắn biết, Liễu Thanh Y quan tâm đến một khía cạnh khác của thế giới này.
Liễu Thanh Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao hơn, soi sáng một góc phố. "Nghe nói, ngay cả đám Hắc Sa Bang cũng không còn dám làm càn như trước ở Thiên Phong này." Nàng khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt nàng ánh lên vẻ thận trọng. "Luật chơi của Lâm công tử, ngay cả kẻ ngoài vòng pháp luật cũng phải tôn trọng."
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, không trực tiếp khen ngợi nhưng đã đề cập đến những tin tức từ giới giang hồ. Hắn biết, những lời nói này của nàng mang một ý nghĩa sâu xa hơn là một lời khen.
"Chỉ là muốn mọi người làm ăn yên ổn thôi," Lâm Dịch đáp, giọng nói bình thản. Hắn không muốn thể hiện sự kiêu ngạo, bởi hắn biết, sự kiêu ngạo thường đi kèm với sự sụp đổ. Hắn chỉ muốn tạo ra một môi trường mà ở đó, những người lương thiện có thể sinh tồn và phát triển, không bị bóc lột hay đe dọa.
Liễu Thanh Y quay lại nhìn hắn, ánh mắt nàng sâu thẳm, có phần tin tưởng nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng. "Nhưng 'yên ổn' đôi khi lại là cái gai trong mắt kẻ muốn 'loạn'." Nàng nói, giọng điệu có chút u uẩn. "Thế giới này vốn dĩ đã có những quy tắc ngầm, những thế lực đã quen với việc thao túng và gây rối. Khi công tử tạo ra một trật tự mới, một sự công bằng mới, những kẻ đó sẽ không ngồi yên đâu."
Lời nói của Liễu Thanh Y như một gáo nước lạnh tạt vào sự hài lòng tạm thời của Lâm Dịch. Hắn biết nàng nói đúng. Cái "luật chơi" mà hắn thiết lập, dựa trên sự công bằng và hiệu quả, đã và đang làm thay đổi cục diện của Thành Thiên Phong. Điều này chắc chắn sẽ làm phật lòng những kẻ đã quen với việc sống trên xương máu của người khác, những kẻ đã quen với việc kiếm lời từ sự hỗn loạn và yếu kém của pháp luật. Liễu Thanh Y đã ám chỉ rằng sự 'công bằng' của Lâm Dịch có thể làm phật lòng những thế lực ngầm khác trong giang hồ, báo hiệu những xung đột mới.
"Cô ta đã nhìn thấy được gì..." Lâm Dịch thầm nghĩ trong nội tâm. *Liễu Thanh Y, với thân phận giang hồ của nàng, chắc chắn đã tiếp xúc với nhiều loại người, nhiều loại tin tức mà mình không thể biết được.* Lời nói của nàng không phải là lời cảnh báo suông, mà là một sự xác nhận cho những lo lắng thầm kín của Lâm Dịch. Rằng sự ổn định hiện tại chỉ là tạm thời, và những thế lực ngầm khác trong giang hồ, hay thậm chí là những kẻ có quyền lực lớn hơn, sẽ sớm hành động.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà ấm áp và không khí mát mẻ của buổi tối. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã và đang tạo ra sự công bằng cho riêng mình, cho những người hắn trân trọng. Nhưng để giữ vững được nó, hắn phải sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Liễu Thanh Y khẽ đặt chén trà xuống, đôi mắt nàng nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi ánh trăng đã treo lơ lửng trên đỉnh núi. "Nghe nói tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận cũng được nhắc đến nhiều hơn. Và Thẩm Đại Nhân... gần đây có những động thái chính trị lớn." Nàng nói, giọng điệu trầm lắng. "Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ cũng trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra."
Những lời nói của Liễu Thanh Y không khỏi khiến Lâm Dịch phải suy tư. Đây không phải là lần đầu hắn nghe những tin tức này. Chúng như những mảnh ghép nhỏ, dần dần tạo nên một bức tranh lớn hơn về một thế giới đang trên bờ vực của sự hỗn loạn. *Những cơn bão lớn hơn mà Bạch Vân Nhi đã nhắc đến, có lẽ không còn xa nữa.* Suy tư của Lâm Dịch về 'những cơn bão lớn hơn' tiếp tục được củng cố, cho thấy sự ổn định hiện tại chỉ là tạm thời và cần phải chuẩn bị cho một giai đoạn bất ổn sắp tới. Sự chuyên nghiệp hóa và tầm ảnh hưởng ngày càng lớn của Thương hội Lâm Dịch sẽ khiến nó trở thành mục tiêu của các thế lực thù địch mạnh hơn.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn biết, dù có chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu, thì những biến cố lớn vẫn sẽ xảy ra theo cách không ai ngờ tới. Nhưng giờ đây, với một đội ngũ mạnh mẽ, một nền tảng vững chắc, và một danh tiếng đã được khẳng định, hắn cảm thấy tự tin hơn rất nhiều trong cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt này. Hắn đứng dậy, cúi chào Liễu Thanh Y. "Đa tạ cô đã chỉ điểm. Ta đã hiểu."
Liễu Thanh Y nhìn theo bóng hắn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười bí ẩn. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là một người bình thường. Hắn có thể không có võ công cao cường hay quyền lực tuyệt đối, nhưng hắn có một thứ mà ít ai có: trí tuệ và khả năng thích nghi phi thường. Và trong một thế giới đang dần trở nên hỗn loạn, những phẩm chất ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ thứ vũ khí nào.
Lâm Dịch bước đi trong đêm, ánh trăng bạc soi rõ bóng hắn trên con đường lát đá. Hắn cảm nhận được sự tự hào về những gì mình đã xây dựng, nhưng sự tự hào ấy lại đi kèm với một cảm giác trầm tư và cảnh giác sâu sắc. Cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát vẫn còn rất xa vời. Để bảo vệ nó, hắn phải tiếp tục chiến đấu, không ngừng củng cố vị thế, và luôn sẵn sàng đối mặt với những "cơn bão" lớn hơn đang chờ đợi. Những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' bắt đầu xuất hiện trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở rằng thế giới này còn ẩn chứa nhiều bí mật và nguy hiểm hơn những gì hắn có thể tưởng tượng. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không hề nao núng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.