Lạc thế chi nhân - Chương 474: Tuyển Hiền Dụng Năng: Củng Cố Nền Móng Vững Chắc
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới chiếu xiên qua khung cửa sổ phủ sương, rọi lên những tấm bản đồ cũ kỹ và chồng sổ sách cao ngất trong văn phòng thương hội. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn chút lạnh lẽo của đêm khuya, nhưng bên trong căn phòng, sự căng thẳng đã bắt đầu lan tỏa. Lâm Dịch ngồi đầu bàn, thân hình gầy gò của hắn tựa lưng vào ghế, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén, quét một lượt qua những gương mặt đang ngồi đối diện. Bạch Vân Nhi, Trương Quản Sự, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu – những trụ cột của hắn, đang chờ đợi.
“Vụ việc ở Trấn An Bình là một bài học đắt giá,” Lâm Dịch mở lời, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự nghiêm nghị. Hắn dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên tấm bản đồ cũ kỹ trải rộng trên bàn, nơi phác họa tuyến đường đến Trấn An Bình. “Chúng ta đã giải quyết được vấn đề, thậm chí còn biến nguy thành cơ, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi thứ đều hoàn hảo. Ngược lại, nó bộc lộ những điểm yếu cố hữu trong bộ máy vận hành của chúng ta.”
Hắn liếc nhìn chồng sổ sách ghi chép các báo cáo từ chi nhánh mới. Tiếng bút sột soạt của Bạch Vân Nhi khi nàng ghi chép lại các điểm chính, ti��ng lật trang sổ sách của Trương Quản Sự khi lão kiểm tra lại một vài con số, tất cả tạo nên một thứ âm thanh khô khan, ám chỉ sự phức tạp của công việc đang chờ đợi. Mùi mực mới và giấy thoang thoảng cùng hương trà thảo mộc nhàn nhạt, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tập trung.
“Chúng ta đã dùng mưu lược để hóa giải một cuộc đối đầu mà không cần đổ máu, đó là một thành công,” Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt hắn lướt qua Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, thấy được sự tự hào và trưởng thành trong ánh mắt họ. “Tuy nhiên, mưu lược chỉ là giải pháp tình thế. Nó không thể thay thế một hệ thống vận hành chuyên nghiệp và bền vững. Việc chúng ta phải đích thân can thiệp, phải dùng đến những biện pháp ‘ngoài luồng’ như vậy, chứng tỏ rằng chúng ta chưa có một bộ máy đủ mạnh để tự ứng phó với những vấn đề phát sinh.”
Trong tâm trí Lâm Dịch, những hình ảnh về các tập đoàn hiện đại với những phòng ban chuyên biệt, những quy trình được chuẩn hóa và những chuyên gia được đào tạo bài bản hiện lên rõ nét. Ở thế giới này, hắn phải tự tay xây dựng mọi thứ từ con số không, với những con người chưa từng tiếp xúc với khái niệm "quản lý chuỗi cung ứng" hay "kiểm toán tài chính". Vụ việc ở Trấn An Bình, mặc dù được giải quyết bằng sự khôn khéo, nhưng nó cũng là một lời cảnh tỉnh. Nếu như hắn không có mặt, hoặc nếu vấn đề phức tạp hơn, liệu Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, dù trung thành và nhiệt huyết, có thể ứng phó được không? Câu trả lời là khó.
“Chúng ta cần những người thực sự am hiểu sâu sắc về từng khía cạnh,” Lâm Dịch nhấn mạnh. “Ví dụ, trong việc quản lý tài chính. Ai sẽ kiểm soát các khoản thu chi ở các chi nhánh mới? Ai sẽ đảm bảo rằng không có thất thoát, không có sự lạm dụng? Hay trong việc vận chuyển hàng hóa. Chúng ta đang mở rộng ra những tuyến đường xa hơn, nguy hiểm hơn. Chúng ta cần những người có kinh nghiệm thực chiến, biết cách đối phó với thổ phỉ, với những băng nhóm giang hồ địa phương, và quan trọng hơn, biết cách tối ưu hóa lộ trình để tiết kiệm chi phí và thời gian.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, đặt bút xuống. Nàng hiểu rõ những gì Lâm Dịch đang nghĩ. “Đúng vậy, đặc biệt là trong quản lý tài chính và đảm bảo an toàn cho hàng hóa trên những tuyến đường xa. Hiện tại, Trương Quản Sự đã rất vất vả để quán xuyến mọi việc ở đây, còn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thì vẫn đang trong quá trình học hỏi. Họ có nhiệt huyết, có lòng trung thành, nhưng kinh nghiệm và sự chuyên nghiệp thì cần thời gian để tích lũy.” Nàng liếc nhìn Trương Quản Sự, lão quản sự già gật đầu phụ họa, vẻ mặt có chút xám xịt vì công việc chất chồng.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy vẻ hổ thẹn. Họ biết Lâm Dịch nói đúng. Những gì họ làm được ở Trấn An Bình phần lớn là nhờ vào kế sách của Lâm Dịch, chứ bản thân họ vẫn còn non nớt. Từ những người nông dân chất phác, họ đã trưởng thành rất nhiều, nhưng để trở thành những người quản lý chuyên nghiệp trong một thương hội đang bành trướng nhanh chóng, họ còn một chặng đường dài phía trước.
Lâm Dịch khoanh tròn một số khu vực trên bản đồ, những nơi mà các báo cáo từ chi nhánh mới cho thấy có vấn đề về logistics hoặc cần sự giám sát tài chính chặt chẽ hơn. Hắn đặt ra yêu cầu về việc nâng cấp bộ máy, không chỉ đơn thuần là tăng số lượng người, mà là thay đổi chất lượng. “Chúng ta không thể tiếp tục chỉ dựa vào sự tận tâm của vài người. Chúng ta cần một hệ thống, một bộ máy được bôi trơn hoàn hảo, nơi mỗi người đảm nhiệm một vai trò chuyên biệt và hiệu quả.” Hắn biết, để tồn tại và phát triển trong một thế giới đầy rẫy bất ổn này, sự chuyên nghiệp và khả năng thích nghi là chìa khóa. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn tự nhủ, “và để sinh tồn một cách vững chắc, chúng ta cần phải mạnh mẽ từ bên trong.”
Trương Quản Sự ho nhẹ, ánh mắt lão nhìn Lâm Dịch đầy vẻ suy tư. Lão đã theo Lâm Dịch từ những ngày đầu, chứng kiến sự lớn mạnh không ngừng của thương hội. Lão biết, Lâm Dịch không bao giờ nói suông. Mỗi lời hắn nói ra đều là một bước đi chiến lược, một tầm nhìn vượt xa những gì người thường có thể nghĩ tới. Lão từng nghĩ mình đã đủ kinh nghiệm để quản lý một thương hội nhỏ, nhưng khi quy mô mở rộng, lão cảm thấy sức mình có hạn. Nhu cầu về nhân tài chuyên biệt, như Lâm Dịch nói, là điều cấp bách.
Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu kết thúc cuộc họp sơ bộ. “Nói tóm lại, đã đến lúc chúng ta phải chiêu mộ nhân tài. Không phải là những người bán sức lao động, mà là những người bán trí tuệ, bán kinh nghiệm. Vân Nhi, nàng hãy cùng ta lên kế hoạch chi tiết cho việc này. Trương Quản Sự, lão hãy chuẩn bị một bản tổng kết về tình hình tài chính và nhân sự hiện tại của thương hội. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, các ngươi hãy tiếp tục theo dõi sát sao tình hình ở các chi nhánh, và chuẩn bị tinh thần tiếp nhận những thay đổi mới.”
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra Thành Thiên Phong đang dần thức giấc. Ánh nắng sớm nhuộm vàng những mái ngói rêu phong, tiếng rao hàng của tiểu thương và tiếng bước chân vội vã của người đi đường bắt đầu vọng vào. Dù thương hội đã đạt được những thành công nhất định, nhưng Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Những tin đồn về tình hình biên giới căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, hay những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Hắn phải chuẩn bị. Không chỉ là mở rộng kinh doanh, mà còn là củng cố sức mạnh của chính họ, tạo ra một bức tường thành vững chắc để bảo vệ những gì hắn trân trọng.
***
Chiều tối, gió mát rượi thổi qua Quán Trọ Lạc Nguyệt, mang theo mùi thức ăn thơm lừng và tiếng cười nói rộn ràng từ những bàn ăn đã chật kín khách. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi chọn một góc khuất, vừa đủ riêng tư để bàn bạc, vừa đủ nhộn nhịp để không quá tách biệt. Ánh đèn lồng màu đỏ cam hắt xuống, tạo nên một không gian ấm cúng, khác hẳn vẻ nghiêm nghị của văn phòng ban sáng. Tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cụng ly giòn tan và những câu chuyện phiếm không đầu không cuối của khách quen tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật.
“Vậy là huynh muốn chiêu mộ những người có thể thay thế huynh trong một số khía cạnh?” Bạch Vân Nhi hỏi, nàng nhấp một ngụm trà, ánh mắt thông minh nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Huynh muốn giao quyền cho họ, hay chỉ là tuyển thêm người để giảm tải công việc?”
Lâm Dịch lắc đầu nhẹ. “Không chỉ là giảm tải. Ta muốn những người có thể suy nghĩ độc lập, có khả năng giải quyết vấn đề linh hoạt, và quan trọng nhất, là sự trung thành.” Hắn rút ra một miếng giấy nhỏ từ trong tay áo, phác thảo vài gạch đầu dòng nguệch ngoạc. “Chúng ta không chỉ tìm những người có kỹ năng thông thường, những kẻ chỉ biết làm theo lệnh. Chúng ta cần những người có tầm nhìn, có kinh nghiệm thực chiến, những người mà các thương hội lớn khác có thể đã bỏ qua vì những quy tắc cứng nhắc của họ, hoặc vì họ không có ‘thân phận’ cao quý.”
Nội tâm Lâm Dịch sôi sục. Ở thế giới hiện đại, việc tuyển dụng nhân sự là một quy trình chuyên nghiệp với các bài kiểm tra năng lực, phỏng vấn hành vi và đánh giá tính cách. Nhưng ở đây, hắn phải dựa vào trực giác và kinh nghiệm của chính mình. Làm sao để tìm ra một "kế toán trưởng" hay một "giám đốc logistics" thực thụ giữa một xã hội mà đa số người dân chỉ biết đến ruộng đồng và những nghề thủ công đơn giản? Hắn cần những người không bị gò bó bởi tư duy cũ kỹ, những người dám nghĩ, dám làm, và quan trọng nhất là phải có đạo đức nghề nghiệp. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự thối nát, tham nhũng, và sự thiếu chuyên nghiệp trong bộ máy của Đại Hạ Vương triều. Hắn không muốn thương hội của mình trở thành một phiên bản khác của những tổ chức mục ruỗng ấy.
“Vậy là chúng ta sẽ ‘đãi cát tìm vàng’ sao?” Bạch Vân Nhi nhíu mày, nàng hiểu ý Lâm Dịch. “Việc này sẽ cần thời gian và sự tinh tường của huynh. Những người tài giỏi, có kinh nghiệm, thường đã có chỗ đứng của riêng họ. Huynh định dùng cách nào để thu hút họ?”
Lâm Dịch cười nhạt. “Đúng là ‘đãi cát tìm vàng’,” hắn thừa nhận. “Những người tài thực sự, đôi khi lại bị chôn vùi trong những hệ thống cứng nhắc, hoặc bị khinh rẻ vì xuất thân không cao quý. Chúng ta sẽ không quan trọng xuất thân, mà chỉ quan trọng năng lực và đạo đức. Về cách thu hút, chúng ta có thể dùng tiền bạc, đó là điều hiển nhiên. Nhưng quan trọng hơn, là cho họ một cơ hội, một môi trường để họ phát huy tài năng, và một tầm nhìn mà họ có thể tin tưởng.” Hắn tin vào triết lý của mình: “Tri thức là vũ khí mạnh nhất.” Và hắn đang cần những người có tri thức để cùng hắn sử dụng vũ khí ấy.
“Họ phải là những người có khả năng thích nghi tốt,” Lâm Dịch nói thêm, ánh mắt hắn trở nên xa xăm, “Bởi vì con đường phía trước của chúng ta sẽ không bằng phẳng. Sẽ có những lúc chúng ta phải đưa ra những quyết định khó khăn, thậm chí là ‘đi ngược lại với luân thường đạo lý’ theo quan niệm của thế giới này, nhưng lại là cần thiết để sinh tồn. Họ phải hiểu và chấp nhận điều đó.” Hắn nhớ đến việc hắn phải dùng Chủ quán trọ Mập để thao túng dư luận ở Trấn An Bình. Đó là một phương pháp "giang hồ", không hề chính thống, nhưng lại hiệu quả. Hắn cần những người không chỉ có kỹ năng, mà còn có sự linh hoạt trong tư duy để chấp nhận những điều đó.
Bạch Vân Nhi im lặng một lát, nàng suy nghĩ về lời Lâm Dịch. Nàng biết, hắn đang xây dựng một cái gì đó khác biệt hoàn toàn so với các thương hội truyền thống. “Vậy tiêu chí cụ thể là gì? Đối với kế toán, huynh cần một người như thế nào? Còn đối với vận tiêu?”
Lâm Dịch nhấp một ngụm rượu gạo, vị cay nồng lan tỏa trong khoang miệng. “Đối với kế toán, ta cần một người có khả năng kiểm soát chặt chẽ các khoản thu chi, có thể phát hiện và ngăn chặn thất thoát, thậm chí là tham nhũng. Họ phải có khả năng thiết lập một hệ thống báo cáo rõ ràng, minh bạch, giúp ta dễ dàng nắm bắt tình hình tài chính của thương hội từ xa.” Hắn gạch thêm vài nét trên miếng giấy. “Phải là người tỉ mỉ, cẩn trọng, và tuyệt đối trung thực.”
“Còn vận tiêu?” Bạch Vân Nhi hỏi, nàng đã hình dung được phần nào.
“Đối với vận tiêu, ta cần một người có kinh nghiệm thực chiến trên các tuyến đường dài, biết cách đối phó với mọi tình huống bất ngờ, từ thời tiết khắc nghiệt đến thổ phỉ, cướp bóc. Họ phải có khả năng tổ chức và lãnh đạo một đội ngũ vận tiêu, biết cách bảo vệ hàng hóa và tính mạng của huynh đệ. Và quan trọng nhất, họ phải có khả năng thiết lập các trạm tiếp tế, các điểm trung chuyển an toàn trên khắp các tuyến đường mà chúng ta đi qua.” Lâm Dịch nói, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng về an toàn trên các tuyến đường mới. Hắn đang chuẩn bị cho một tương lai mà chiến loạn có thể bùng nổ, và việc đảm bảo chuỗi cung ứng là tối quan trọng. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nghĩ, “chúng ta phải tự mình tạo ra sự an toàn và ổn định.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, đặt bút xuống. Nàng đã ghi chép đầy đủ. “Hiểu rồi. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu tìm kiếm từ đâu?”
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, chiếu sáng vằng vặc xuống con phố. “Trước mắt, cứ bắt đầu từ Thành Thiên Phong này. Những người tài thực sự, đôi khi ẩn mình trong những góc khuất. Ta sẽ nhờ Trương Quản Sự và những mối quan hệ của lão. Và nàng, Vân Nhi, với mạng lưới thông tin của mình, ta tin nàng cũng sẽ giúp ta tìm được những người phù hợp.”
Hắn biết, việc này không hề dễ dàng. Nhưng để thương hội vững mạnh, để đối phó với những "con cá mập thực sự" mà Bạch Vân Nhi đã nhắc đến, và để chuẩn bị cho "những cơn bão" lớn hơn sắp tới, hắn không còn lựa chọn nào khác.
***
Trong những ngày tiếp theo, văn phòng thương hội trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, với sự hỗ trợ của Trương Quản Sự, đã bắt đầu quá trình tuyển dụng đầy cam go. Các lời rao về việc thương hội Lâm Dịch đang tìm kiếm "nhân tài am hiểu sổ sách" và "người dẫn đoàn vận tiêu kinh nghiệm" đã lan truyền khắp Thành Thiên Phong, thu hút không ít người đến ứng tuyển.
Một buổi sáng nắng nhẹ, không khí trong văn phòng trở nên căng thẳng hơn thường lệ. Một chiếc bàn dài được đặt trang trọng ở giữa phòng, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện với các ứng viên. Mùi giấy, mực, và trà thảo mộc vẫn vương vấn, nhưng giờ đây hòa lẫn với một chút mồ hôi lạnh của những người đang chờ đợi.
Người đầu tiên được gọi vào là Kế toán sư Phan. Ông là một người đàn ông trung niên, đeo kính gọng tre, vẻ ngoài khắc khổ nhưng đôi mắt tinh anh, nhanh nhẹn, toát lên vẻ thông minh. Ông bước vào với sự cẩn trọng, đôi tay hơi run run đặt một chồng sổ sách cũ kỹ lên bàn. Ông đã từng làm việc cho một thương hội nhỏ khác, nhưng đã phá sản do quản lý yếu kém.
Lâm Dịch nhìn ông Phan một lượt, rồi đặt câu hỏi, giọng điệu đi thẳng vào trọng tâm, không vòng vo. “Kế toán sư Phan, nếu có một khoản thất thoát không rõ nguyên nhân trong sổ sách của thương hội, ngài sẽ bắt đầu từ đâu để truy tìm, và làm sao để đảm bảo nó không tái diễn?”
Ông Phan ho nhẹ, chỉnh lại gọng kính, có vẻ hơi bất ngờ trước câu hỏi trực diện như vậy. Ông đã chuẩn bị tinh thần để nói về kinh nghiệm ghi chép, tính toán của mình, nhưng câu hỏi này lại đòi hỏi sự phân tích sâu sắc hơn. Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt ông, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ đơn thuần chờ đợi câu trả lời. Bạch Vân Nhi ngồi bên cạnh, lặng lẽ ghi chép, ánh mắt nàng cũng đầy vẻ dò xét.
Trong đầu Lâm Dịch, hắn đang so sánh câu trả lời của ông Phan với những nguyên tắc kế toán cơ bản mà hắn từng được học. Hắn không cần một người chỉ biết cộng trừ nhân chia, hắn cần một người có tư duy hệ thống, có khả năng phát hiện ra lỗ hổng và xây dựng cơ chế phòng ngừa.
“Thưa Lâm đại nhân,” Kế toán sư Phan cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông có chút run rẩy ban đầu, nhưng dần trở nên vững vàng hơn khi ông bắt đầu phân tích. “Trước hết, cần xem xét kỹ lưỡng các khoản nhập xuất của kho hàng và tiền mặt. Kiểm tra đối chiếu từng chứng từ, từng hóa đơn, xem có sự sai lệch nào không. Sau đó là rà soát dòng tiền, từ nguồn thu đến các khoản chi, xem có khoản nào bất thường, không có chứng từ rõ ràng hay không. Cuối cùng, và quan trọng nhất, là phải xem xét đến sự trung thực của những người quản lý trực tiếp các khoản mục đó. Bởi vì, thất thoát đôi khi không chỉ là sai sót, mà còn là do lòng tham của con người.”
Ông Phan dừng lại một chút, hít một hơi sâu, rồi nói tiếp. “Để đảm bảo nó không tái diễn, cần thiết lập một hệ thống kiểm soát chéo. Tức là, không một cá nhân nào được phép phụ trách hoàn toàn một khoản mục từ đầu đến cuối mà không có sự kiểm tra, đối chiếu của người khác. Mỗi giao dịch phải có ít nhất hai người chịu trách nhiệm, một người ghi chép, một người kiểm duyệt. Và quan trọng hơn, cần có một hệ thống báo cáo định kỳ, rõ ràng, minh bạch, để mọi hoạt động tài chính đều được công khai và giám sát.”
Lâm Dịch gật đầu nhẹ. Câu trả lời của ông Phan khá đầy đủ, thậm chí còn đưa ra được ý tưởng về "kiểm soát chéo" mà ngay cả ở thời hiện đại cũng là một nguyên tắc cơ bản. Ông Phan không chỉ nói về kỹ thuật, mà còn chạm đến bản chất của vấn đề – lòng tham của con người. Điều này cho thấy ông có kinh nghiệm thực tế và sự thấu hiểu về bản chất của con người trong kinh doanh.
Tiếp theo là Đội trưởng vận tiêu Lý. Ông là một người đàn ông vạm vỡ, làn da rám nắng, tay chân thô ráp, ánh mắt kiên nghị. Ông đã từng lăn lộn trên các tuyến đường nguy hiểm của Đại Hạ, dẫn dắt nhiều đoàn vận tiêu qua những vùng đất hoang vu, đầy rẫy hiểm nguy.
Lâm Dịch lại đặt câu hỏi, lần này là về vấn đề an toàn. “Giả sử đoàn hàng của chúng ta bị thổ phỉ chặn đường ở một vùng đất xa lạ, ngài sẽ làm gì để bảo vệ hàng hóa và nhân lực khi không có viện trợ kịp thời?”
Đội trưởng Lý không hề nao núng, ánh mắt ông vẫn kiên định. Ông không vội vàng trả lời, mà dành vài giây để suy nghĩ, dường như đang hình dung lại những tình huống thực tế mà mình từng trải qua. “Thưa Lâm đại nhân, việc đầu tiên là phải luôn có phương án dự phòng. Trước khi đi qua những khu vực nguy hiểm, chúng tôi luôn tìm hiểu kỹ về các băng nhóm thổ phỉ ở đó, tìm cách ‘mua đường’ trước. Đó là một cách để tránh rắc rối không đáng có.” Hắn nói ra cụm từ "mua đường" một cách thẳng thắn, không hề che giấu, cho thấy sự thực tế và không ngại dùng các phương pháp "giang hồ" khi cần.
Lâm Dịch không hề tỏ ra bất ngờ hay khó chịu, ngược lại, hắn gật đầu thầm. Hắn đã dự đoán được điều này. Trong thế giới hỗn loạn này, "mua đường" là một thực tế phũ phàng mà không ai có thể tránh khỏi. Hắn cần những người chấp nhận và biết cách vận dụng nó một cách hiệu quả, chứ không phải những kẻ chỉ biết mơ mộng về sự công bằng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "chúng ta phải tự tạo ra con đường của mình."
Đội trưởng Lý nói tiếp. “Thứ hai, phải chuẩn bị một lực lượng hộ tống đủ mạnh, có kinh nghiệm chiến đấu. Không phải lúc nào cũng có thể ‘mua đường’, đôi khi vẫn phải dùng đến vũ lực để bảo vệ hàng hóa và huynh đệ. Thứ ba, và quan trọng nhất, là khả năng đàm phán. Biết khi nào nên đánh, khi nào nên lùi, khi nào nên bỏ của giữ người. Tính mạng của huynh đệ là quan trọng nhất, hàng hóa mất đi có thể kiếm lại, nhưng người mất đi thì không thể.�� Ông Lý nói, giọng điệu đầy vẻ kiên quyết. “Có những lúc, thà mất một ít tiền bạc để bảo toàn tính mạng, còn hơn là mất tất cả.”
Lâm Dịch lắng nghe kỹ lưỡng, ghi chú và quan sát phản ứng, cử chỉ của các ứng viên. Ông Phan cẩn trọng, tỉ mỉ, có tư duy hệ thống. Đội trưởng Lý thực tế, kiên quyết, có kinh nghiệm chiến trường. Cả hai đều không chỉ trả lời câu hỏi, mà còn thể hiện được phẩm chất và kinh nghiệm quý báu của mình. Bạch Vân Nhi cũng gật đầu, ánh mắt nàng lộ rõ sự hài lòng. Những người này, có lẽ chính là những “viên ngọc quý” mà họ đang tìm kiếm.
***
Một tuần sau, không khí trong văn phòng thương hội đã thay đổi một cách rõ rệt. Những chiếc bàn làm việc mới được kê thêm, các kệ sách được bổ sung tài liệu. Âm thanh tính toán bằng bàn tính lách cách không ngừng, tiếng trao đổi chỉ đạo giữa các nhóm, tiếng bút viết nhanh trên giấy, và thỉnh thoảng là tiếng cười nhẹ, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về sự hiệu quả và chuyên nghiệp. Mùi mực, giấy mới, và một không khí làm việc khẩn trương nhưng đầy sức sống bao trùm khắp nơi.
Kế toán sư Phan, giờ đây với vẻ mặt ít khắc khổ hơn, đang ngồi trước một chồng sổ sách cao ngất. Ông không chỉ sắp xếp lại các khoản mục một cách khoa học, mà còn đưa ra những báo cáo tài chính rõ ràng, giúp Lâm Dịch dễ dàng nắm bắt tình hình của thương hội chỉ bằng vài cái liếc mắt. Những con số, trước đây vốn là một mớ hỗn độn, giờ đây trở nên mạch lạc, minh bạch, cho thấy rõ từng đồng tiền vào ra, từng khoản lợi nhuận hay thua lỗ của mỗi chi nhánh. Hệ thống kiểm soát chéo mà ông Phan đề xuất cũng đã bắt đầu được áp dụng, mang lại sự yên tâm đáng kể cho Lâm Dịch.
Ở một góc khác, Đội trưởng vận tiêu Lý đang bàn bạc sôi nổi với Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Trên bàn là một tấm bản đồ mới, chi tiết hơn rất nhiều, với những tuyến đường được đánh dấu màu sắc khác nhau, các điểm tiếp tế được khoanh tròn cẩn thận. Ông Lý đang hướng dẫn họ cách tối ưu hóa lộ trình vận chuyển, tránh những khu vực nguy hiểm đã được biết đến, và tăng cường an ninh cho các chuyến hàng. Ông cũng đề xuất thiết lập các trạm tiếp tế mới, không chỉ là nơi nghỉ chân mà còn là những điểm tập kết hàng hóa nhỏ, những "căn cứ" tạm thời để xử lý các sự cố bất ngờ.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt họ đầy vẻ ngưỡng mộ và khâm phục. Từ những người chỉ biết vận chuyển hàng hóa, giờ đây họ được học hỏi về chiến lược, về quản lý rủi ro, về cách tổ chức một đội ngũ vận tiêu chuyên nghiệp. “Cách bố trí trạm tiếp tế và lực lượng hộ tống này rất hợp lý, sau này hàng hóa sẽ an toàn hơn nhiều, huynh đệ cũng bớt lo lắng,” Vương Đại Trụ nói, giọng đầy vẻ phấn khích. Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, trên môi nở nụ cười tươi rói.
Trương Quản Sự đứng từ xa quan sát, vẻ mặt lão lộ rõ sự thán phục. Lão quay sang Bạch Vân Nhi, thì thầm. “Hai người mới này đúng là có tài, chỉ trong vài ngày mà hiệu suất đã tăng lên đáng kể. Lâm Dịch quả nhiên có mắt nhìn người, biết dùng người tài.” Lão không còn cảm thấy quá tải như trước, công việc đã được phân chia rõ ràng hơn, và hiệu quả thì tăng l��n gấp bội.
Lâm Dịch đứng từ một góc khuất, lặng lẽ quan sát mọi thứ. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ hài lòng. Thương hội giờ đây như một cỗ máy được bôi trơn hoàn hảo, mỗi bộ phận đều vận hành trơn tru, hiệu quả hơn rất nhiều. Hắn biết, việc chiêu mộ Kế toán sư Phan và Đội trưởng vận tiêu Lý là một quyết định đúng đắn. Họ không chỉ mang lại kỹ năng chuyên môn, mà còn mang đến một luồng gió mới, một phong cách làm việc chuyên nghiệp mà thương hội đang rất cần.
Tuy nhiên, sự hài lòng của Lâm Dịch chỉ là tạm thời. Đôi mắt hắn vẫn ẩn chứa sự suy tư về những kế hoạch lớn hơn, những "con sóng" lớn hơn đang chờ đợi. Những nhân tài mới này sẽ là chìa khóa để thương hội vượt qua những thách thức tài chính phức tạp và đảm bảo chuỗi cung ứng an toàn trong một tương lai bất ổn. Việc hắn đặc biệt chú trọng đến việc xây dựng mạng lưới hậu cần an toàn và thu thập thông tin tình báo cho thấy anh đang chuẩn bị cho một giai đoạn bất ổn hoặc mở rộng quy mô lớn hơn nữa, có thể liên quan đến chiến tranh hoặc các thế lực giang hồ.
Hắn nhớ lại lời Bạch Vân Nhi: "Những vấn đề nhỏ này chỉ là khúc dạo đầu. Những thế lực lớn hơn, những con cá mập thực sự, có thể đang chú ý đến sự bành trướng của chúng ta." Sự chuyên nghiệp hóa và tinh gọn của bộ máy thương hội sẽ giúp nó đứng vững trước những biến động lớn của Đại Hạ trong tương lai, khi loạn lạc bùng nổ.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực, mùi giấy và không khí của một tổ chức đang phát triển mạnh mẽ. Hắn biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến sinh tồn vẫn còn rất dài, và những thử thách phía trước sẽ còn cam go hơn gấp bội. Nhưng giờ đây, với một đội ngũ mạnh mẽ và chuyên nghiệp hơn, hắn cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. Hắn quay lưng lại, bước ra khỏi văn phòng, ánh mắt đầy quyết đoán. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không hề nao núng. Bởi vì, để bảo vệ những gì hắn trân trọng, để xây dựng một cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát, hắn phải sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.