Lạc thế chi nhân - Chương 473: Sóng Gió Nho Nhỏ: Khẳng Định Bản Lĩnh Điều Phối
Ánh bình minh yếu ớt len lỏi qua khung cửa sổ phủ sương, chiếu rọi những tia sáng bạc lên bàn gỗ đánh bóng trong văn phòng thương hội. Lâm Dịch, trong bộ y phục vải thô quen thuộc, ngồi thẳng lưng sau chiếc bàn làm việc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi sau một đêm dài trăn trở. Hắn vừa kết thúc phiên họp buổi sớm với Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự, nơi họ đã cùng nhau rà soát lại các báo cáo định kỳ về tình hình kinh doanh của thương hội. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng giấy lật nhẹ nhàng, cùng với hương mực và mùi gỗ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và tập trung, dù đâu đó vẫn vương vấn chút căng thẳng khó tả.
Lý Tri Huyện đã tỏ ra hết sức ủng hộ, thậm chí còn hào phóng cấp thêm một số giấy tờ cần thiết để thương hội mở rộng hoạt động ra các trấn lân cận, nhưng Lâm Dịch biết rõ, sự ủng hộ đó chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh. Thế giới này vận hành theo những quy luật riêng, và sự can thiệp của chính quyền đôi khi chỉ là ngọn gió nhẹ lướt qua những tảng đá ngầm sâu thẳm. Hắn đã lường trước những khó khăn khi vươn ra khỏi Thành Thiên Phong, nơi đã được Lý Tri Huyện và hắn dọn dẹp tương đối sạch sẽ. Nhưng những gì đang diễn ra ở Trấn An Bình, một thị trấn nhỏ nằm cách Thiên Phong không xa, lại đến nhanh hơn hắn nghĩ.
Bạch Vân Nhi ngồi đối diện hắn, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, đôi mắt thông minh lướt qua từng dòng chữ trên bản báo cáo. Nàng là người đầu tiên nhận ra sự bất ổn trong các con số. Trương Quản Sự, với vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng ánh mắt lại rất tinh tường, đang ghi chép cẩn thận những điểm nàng chỉ ra. Mùi hương trà thoang thoảng từ ấm trà trên bàn dường như không đủ để làm dịu đi sự căng thẳng đang dần dâng lên trong căn phòng.
Đúng lúc đó, một người đưa tin hớt hải chạy vào, tay cầm một phong thư được niêm phong cẩn thận. Hắn ta thở hổn hển, áo quần lấm lem bụi đường. “Khẩn cấp, đại nhân! Thư khẩn từ Trấn An Bình!”
Lâm Dịch nhận lấy phong thư, cảm giác giấy sần sùi dưới đầu ngón tay mang đến một sự dự cảm chẳng lành. Hắn xé niêm phong, rút ra tờ giấy bên trong. Nét chữ nguệch ngoạc nhưng dứt khoát của Vương Đại Trụ hiện ra.
Hắn lướt nhanh qua nội dung, sắc mặt dần trở nên trầm trọng. Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự ngừng mọi hoạt động, ánh mắt đổ dồn về phía hắn, chờ đợi.
“Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu báo cáo, chi nhánh ở Trấn An Bình đang gặp rắc rối lớn,” Lâm Dịch trầm giọng nói, giọng hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng sự căng thẳng trong từng thớ thịt trên khuôn mặt gầy gò của hắn đã đủ để truyền tải thông điệp. “Họ viết: ‘Đại ca, tình hình khẩn cấp! Bọn chúng gây khó dễ, còn muốn ‘bảo kê’ hàng hóa của chúng ta. Mấy lão thương nhân địa phương cấu kết với một bang phái nhỏ tên là Hắc Báo Bang, đòi chúng ta phải nộp phí ‘bảo hộ’ nếu muốn hàng hóa được bày bán. Không chỉ vậy, chúng còn tìm cách hạ giá sản phẩm của ta, tung tin đồn thất thiệt để bôi nhọ danh tiếng. Dân chúng tuy tin tưởng ta, nhưng không dám công khai phản đối vì sợ đám Hắc Báo Bang…’”
Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, đặt bút xuống. Đôi mắt nàng lóe lên một tia sắc sảo. “Đây là điều sớm muộn sẽ xảy ra, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy. Trấn An Bình là một thị trấn nhỏ, nơi các thế lực ngầm địa phương có thể dễ dàng thao túng. Các thương nhân ở đó đã quen với việc tự mình bảo vệ lợi ích, và việc chúng ta xuất hiện có thể đã động chạm đến miếng bánh của họ.” Nàng quay sang Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng. “Lâm Dịch, anh có kế sách gì không? Nếu chúng ta không giải quyết dứt điểm lần này, các chi nhánh khác cũng sẽ gặp phải vấn đề tương tự.”
Trương Quản Sự vuốt nhẹ chòm râu, vẻ mặt cẩn trọng. “Đúng vậy, đại nhân. Một khi đã có tiền lệ xấu, sẽ rất khó để kiểm soát. Nhất là các bang phái nhỏ, chúng rất giỏi trong việc ‘ăn theo’ những sự bất ổn như vậy. Nếu không cứng rắn, chúng sẽ xem chúng ta như những kẻ yếu thế, dễ bị bắt nạt.”
Lâm Dịch không lập tức trả lời. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, mùi mực và giấy mới thấm vào phổi hắn, giúp hắn tĩnh tâm. Trong đầu hắn, một cỗ máy phân tích khổng lồ đang hoạt động hết công suất. Hắn nhớ lại những bài học về kinh tế học, về cạnh tranh thị trường, về quyền lực ngầm và luật chơi của xã hội. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "Và cũng không có cái gọi là cạnh tranh lành mạnh tuyệt đối, nhất là ở nơi mà pháp luật chỉ là cái móng tay của kẻ mạnh."
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn kiên định. “Đây không chỉ là vấn đề tiền bạc, mà là một cuộc chiến giành ảnh hưởng. Nếu chúng ta nhượng bộ, chúng ta sẽ mất đi không chỉ lợi nhuận mà còn là lòng tin của những người đã đặt niềm tin vào chúng ta, bao gồm cả Lý Tri Huyện và quan trọng hơn là dân chúng. Hơn nữa, việc này còn liên quan đến cả uy tín của thương hội trong mắt các thế lực ngầm khác.” Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy. “Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã làm rất tốt khi không đối đầu trực tiếp. Họ hiểu rằng, trong tình huống này, việc dùng vũ lực không phải là giải pháp tốt nhất, ít nhất là lúc này.”
Bạch Vân Nhi gật đầu đồng tình. “Vương Đại Trụ tuy cục cằn, nhưng không phải là kẻ lỗ mãng. Hắn hiểu rằng chúng ta cần một giải pháp khôn ngoan hơn là dùng nắm đấm.”
“Đúng vậy,” Lâm Dịch tiếp lời, “Nhưng cũng không thể để chúng ta bị chèn ép mãi. Chúng ta cần một phương án vừa cứng rắn vừa mềm dẻo, vừa giải quyết được vấn đề trước mắt, vừa tạo ra một rào cản vô hình cho những kẻ khác có ý định tương tự trong tương lai.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã trở nên rạng rỡ hơn. “Vấn đề không phải là đánh bại bang phái Hắc Báo Bang, mà là phá vỡ sự cấu kết giữa chúng và các thương nhân địa phương, và quan trọng hơn, là loại bỏ cái ‘tiền lệ xấu’ mà chúng muốn thiết lập.”
Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ treo trên tường, ngón tay chỉ vào điểm đánh dấu Trấn An Bình. “Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về Trấn An Bình. Không chỉ là địa hình, mà còn là các mối quan hệ xã hội, các thế lực ngầm, và cả những điểm yếu của đối thủ.” Hắn nhìn Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự. “Vân Nhi, nàng hãy tập hợp tất cả thông tin về Trấn An Bình mà chúng ta có được. Đặc biệt là về các thương hội địa phương, những kẻ đứng sau việc cấu kết này. Trương Quản Sự, ông hãy tìm hiểu thêm về Hắc Báo Bang, quy mô của chúng, thủ lĩnh, và những hoạt động chính. Chúng ta cần biết rõ đối thủ của mình là ai.”
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lâm Dịch. "Những tin đồn về nạn đói và sự bất ổn của giang hồ ở các vùng biên giới xa hơn..." Hắn chợt nhận ra, những rắc rối nhỏ như ở Trấn An Bình này, có thể chỉ là những đợt sóng đầu tiên báo hiệu một cơn bão lớn hơn. Nếu hắn không thể giải quyết hiệu quả những vấn đề nhỏ, làm sao hắn có thể đối phó với những thách thức lớn hơn sắp tới? "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "Nhưng để sinh tồn bền vững, cần phải có một nền tảng vững chắc."
Hắn quay lại bàn, ánh mắt sắc bén nhìn hai người đối diện. “Hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến không tiếng súng. Một cuộc chiến mà tri thức và mưu lược sẽ là vũ khí chính yếu. Chúng ta sẽ không sử dụng vũ lực một cách mù quáng, nhưng cũng không thể để mình bị coi thường. Hãy nhớ, đôi khi, một lời nói đúng lúc, một hành động đúng chỗ có thể còn mạnh hơn cả một đội quân.” Hắn biết, để giải quyết vấn đề này, hắn sẽ phải vận dụng mọi kinh nghiệm, mọi kiến thức từ thế giới cũ, và thích nghi với luật chơi tàn khốc của thế giới này.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn lồng thưa thớt bên ngoài chỉ còn le lói, nhường chỗ cho ánh trăng bạc và hàng ngàn vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm. Trong căn phòng khách riêng của Lâm Dịch tại thương hội, một không gian nhỏ nhưng ấm cúng và yên tĩnh, ánh nến lung linh trên bàn trà hắt bóng hắn lên bức tường. Mùi hương trầm nhẹ nhàng quyện với mùi gỗ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, trầm lắng, rất phù hợp cho những suy tư sâu xa.
Lâm Dịch ngồi một mình, ánh mắt trầm tư nhìn ngọn nến lay động. Bên cạnh hắn là một chồng giấy tờ, bao gồm báo cáo của Vương Đại Trụ, những thông tin Bạch Vân Nhi thu thập về các thương nhân ở Trấn An Bình, và cả những ghi chép của Trương Quản Sự về Hắc Báo Bang. Tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa, tạo nên một âm thanh rì rào mơ hồ, xen lẫn tiếng côn trùng đêm xa xăm, càng làm nổi bật sự yên tĩnh trong căn phòng. Hắn khẽ đưa tay chạm vào tờ giấy cũ sờn, cảm nhận hơi lạnh của đêm khuya thấm vào đầu ngón tay.
“Vấn đề không chỉ là tiền bạc, mà là quyền lực ngầm và sự thối nát của hệ thống,” hắn lẩm bẩm trong đầu, giọng hắn nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. “Cái gọi là ‘phí bảo hộ’ này, suy cho cùng cũng chỉ là một hình thức bóc lột trá hình, một cách để các thế lực địa phương củng cố quyền lực của mình bằng cách đè nén những kẻ yếu thế hơn. Nếu giải quyết không khéo, sẽ tạo tiền lệ xấu, và thương hội của mình sẽ liên tục phải đối mặt với những yêu sách tương tự ở các chi nhánh khác. Nó sẽ biến thành một căn bệnh mãn tính, ăn mòn dần sức sống của chúng ta.”
Hắn nhớ lại những vụ ‘bảo kê’ trong thế giới cũ, nơi các băng nhóm xã hội đen kiểm soát các khu chợ, các tuyến vận chuyển. Dù khác biệt về hình thức, bản chất thì vẫn không thay đổi. Đó là sự áp đặt của kẻ mạnh lên kẻ yếu, sự lợi dụng kẽ hở của pháp luật, hoặc tệ hơn, là sự bất lực của pháp luật. Ở Đại Hạ này, mọi thứ còn phức tạp hơn nhiều, khi mà ranh giới giữa luật pháp và quyền lực ngầm đôi khi lại mờ nhạt đến khó tin.
Lâm Dịch bắt đầu phác thảo một kế hoạch chi tiết trong đầu. Hắn không thể dùng vũ lực một cách lộ liễu, vì điều đó sẽ khiến thương hội của hắn bị coi là một bang phái giang hồ, và sẽ mất đi sự ủng hộ của Lý Tri Huyện. Hơn nữa, việc giao tranh sẽ gây tổn thất và tạo ra sự bất ổn không cần thiết. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhắc nhở. Hắn cần một giải pháp thông minh hơn, một đòn chí mạng nhưng không đổ máu.
Kế hoạch của hắn bắt đầu hình thành:
Thứ nhất, thu thập thông tin sâu hơn về Trấn An Bình. Không chỉ về Hắc Báo Bang hay các thương nhân cấu kết, mà còn về dân chúng, về các mối bất bình tiềm ẩn, về bất kỳ điểm yếu nào của đối thủ có thể khai thác. Hắn cần biết ai là người được lòng dân, ai là kẻ bị ghét bỏ, ai có thể là đồng minh tiềm năng.
Thứ hai, không đối đầu trực diện. Thay vào đó, hãy tìm cách cô lập đối thủ, cắt đứt nguồn sống của chúng. Nếu Hắc Báo Bang và các thương nhân đó dựa vào việc bóc lột dân chúng và độc quyền kinh doanh, vậy thì hãy khiến dân chúng không còn cần đến chúng, và phá vỡ thế độc quyền đó.
Thứ ba, tận dụng dư luận. Trong thế giới hiện đại, truyền thông là một vũ khí cực kỳ mạnh mẽ. Ở thế giới này, đó là những lời đồn thổi, là câu chuyện kể từ miệng người này sang người khác. Nếu có thể kích động sự bất mãn của dân chúng một cách khéo léo, biến chúng thành một áp lực vô hình, thì ngay cả bang phái lớn cũng phải dè chừng.
Lâm Dịch nhẩm lại thông tin về Trấn An Bình. Đó là một thị trấn nhỏ, dân cư chủ yếu là nông dân và các tiểu thương. Nguồn sống chính là nông sản và một số mặt hàng thủ công. Bang phái Hắc Báo Bang không quá lớn, nhưng có vẻ như đã ăn sâu vào hệ thống thương nghiệp địa phương, được các thương nhân lớn hơn hậu thuẫn. “Hậu thuẫn,” hắn nhíu mày. “Đó là một mối quan hệ cộng sinh, nhưng cũng có thể là điểm yếu. Nếu một bên sụp đổ, bên kia cũng sẽ bị ảnh hưởng.”
Hắn hình dung ra Chủ quán trọ Mập, người mà Vương Đại Trụ đã từng nhắc đến trong một báo cáo trước đó. Một kẻ khôn khéo, tham tiền, nhưng lại là một kho thông tin sống. Một người như vậy, nếu được “đầu tư” đúng cách, có thể trở thành một quân cờ hữu hiệu.
Nội tâm Lâm Dịch giằng xé. Hắn là một người hiện đại, quen với các quy tắc kinh doanh minh bạch và công bằng. Nhưng ở đây, để sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh, hắn buộc phải sử dụng những thủ đoạn 'xám', những mưu kế mà hắn từng coi thường. Hắn không thể trở thành một anh hùng thánh thiện, nhưng cũng không thể biến thành một kẻ tàn nhẫn vô lương tâm. Hắn phải tìm ra một sự cân bằng, một con đường riêng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở không ngừng. Và để sinh tồn, hắn phải thích nghi, phải chơi theo luật của thế giới này, nhưng vẫn giữ được bản chất của mình.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít một hơi cái không khí mát mẻ, trong lành của đêm khuya. Ánh trăng chiếu rọi trên khuôn mặt trầm tư của hắn, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi nhưng kiên định. Hắn biết, những vấn đề nhỏ như ở Trấn An Bình chỉ là khởi đầu. Sự mở rộng của thương hội chắc chắn sẽ chạm đến lợi ích của những thế lực mạnh hơn, có thể là các thương hội lớn hơn, hoặc thậm chí là Thẩm Đại Nhân. "Mạng lưới tình báo và mối quan hệ ngầm," hắn thì thầm. "Đó là điều ta phải xây dựng càng nhanh càng tốt." Kế hoạch đã định hình, và hắn biết, ngày mai sẽ là một ngày bận rộn.
***
Vài ngày sau, tại một trạm tiếp tế nhỏ nằm biệt lập dọc theo một con đường lớn dẫn đến Trấn An Bình, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu xuất hiện trong bộ dạng của những thương nhân buôn lẻ bình thường. Tiếng gió thổi vi vu mang theo bụi đất, tiếng bảng hiệu kẽo kẹt kêu vang, tiếng trò chuyện râm ran của vài ba khách qua đường và mùi bụi, rơm, nấu ăn, mùi ngựa tạo nên một khung cảnh đặc trưng của một nơi xa xôi, yên tĩnh nhưng lại là điểm dừng chân quan trọng trên tuyến đường giao thương.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác có vết sẹo nhỏ, trông có vẻ hơi cục cằn nhưng ánh mắt lại rất tinh anh. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, luôn theo sát Vương Đại Trụ như hình với bóng. Cả hai đều mang theo hành lý đơn giản, ẩn chứa vài món “quà tặng” đặc biệt theo chỉ dẫn của Lâm Dịch.
Họ bước vào quán trọ duy nhất ở trạm tiếp tế, nơi Chủ quán trọ Mập đang ngồi tính toán sổ sách, bộ râu mép được tỉa tót cẩn thận rung rung theo nhịp thở. Hắn ta có thân hình tròn trịa, nụ cười niềm nở thường trực trên môi, nhưng đôi mắt lại sắc sảo, luôn đánh giá khách hàng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
“Chủ quán trọ, nghe nói gần đây việc buôn bán ở Trấn An Bình không được thuận lợi lắm phải không?” Vương Đại Trụ mở lời, giọng nói to rõ, cố tình làm ra vẻ thân mật. Hắn kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, Trần Nhị Cẩu nhanh chóng gọi hai bát mì nóng hổi.
Chủ quán trọ Mập ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi hơi cứng lại. Hắn ta liếc nhìn hai người, rồi lại cúi xuống sổ sách. “Ôi dào, nói thuận lợi thì cũng không hẳn, mà nói không thuận lợi thì cũng không phải. Chỉ là… có chút khó khăn hơn trước mà thôi.” Giọng hắn ta đầy vẻ úp mở, nhưng ánh mắt lại không ngừng quan sát hai vị khách lạ.
Vương Đại Trụ vỗ đùi cái bốp. “Khó khăn gì chứ? Ta nghe nói cả cái Trấn An Bình giờ bị mấy lão thương nhân kia thao túng hết, còn có cái bang Hắc Báo gì đó nữa, chuyên đi thu ‘phí bảo hộ’ láo toét. Hàng hóa từ bên ngoài vào là bị làm khó dễ đ��� đường. Dân chúng muốn mua hàng tốt, giá phải chăng cũng không được.” Hắn cố tình nói to, đủ để vài ba khách khác trong quán cũng nghe thấy.
Chủ quán trọ Mập nghe vậy, vẻ mặt khôn khéo của hắn ta khẽ biến đổi. Hắn nhìn quanh, rồi hạ giọng, vẻ cẩn trọng. “Nói nhỏ thôi, hai vị khách. Cái tai vách mạch rừng. Nhưng mà… hai vị nói cũng không sai. Ai mà chẳng biết, đám người kia cứ làm khó dễ, nào là thu thêm phí, nào là cấm đoán hàng hóa mới… Hàng tốt, giá rẻ của các vị cũng không được vào, chỉ có mấy thứ hàng ế ẩm của chúng nó thì tha hồ mà bán.” Hắn ta lắc đầu ngao ngán, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên một tia tham lam khi nhìn Vương Đại Trụ.
Trần Nhị Cẩu lúc này mới lên tiếng, giọng nói tự nhiên, pha chút bốc đồng của tuổi trẻ. “Đại ca ta, Lâm Dịch, hắn nói rồi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng cũng không thể để người khác giẫm đạp lên đầu mình. Hắn muốn đưa những món đồ tốt, giá phải chăng đến cho dân chúng, nhưng lại bị bọn kia cản trở. Thật là chướng mắt!”
Vương Đại Trụ nhanh chóng tiếp lời, hạ giọng xuống một chút, nhưng vẫn đủ để gây sự chú ý. “À, đúng rồi. Nghe nói Chủ quán trọ Mập đây là người tháo vát, lại có mối quan hệ rộng. Chẳng hay có biết ai có thể giúp chúng ta đưa hàng vào Trấn An Bình một cách thuận lợi không? Tất nhiên, ‘lợi lộc’ sẽ không thiếu.” Hắn ta khéo léo đẩy một túi bạc nhỏ sang. Tiếng kim loại va vào nhau lách cách, đủ để Chủ quán trọ Mập hiểu ý.
Chủ quán trọ Mập khẽ đưa tay chạm vào túi bạc, đôi mắt híp lại. “Ài, hai vị khách đây quả là hào phóng. Chuyện này… thật ra cũng không phải không có cách. Dân chúng ở Trấn An Bình ai cũng ngán ngẩm bọn kia rồi. Chỉ là không ai dám đứng ra thôi. Mà hàng hóa của hai vị, có phải là những món đồ nhỏ xinh, thuốc bổ, đồ chơi của thương hội Lâm Dịch không? Mấy bữa nay nghe người ta đồn thổi, nói hàng của thương hội đó tốt lắm, giá lại phải chăng.”
Vương Đại Trụ cười khà khà. “Đúng là vậy! Hàng của chúng ta chất lượng cao, giá lại hợp lý, ai dùng rồi cũng khen nức nở. Nhưng mà… bị bọn kia cản trở, dân chúng khó lòng mà tiếp cận được.” Hắn ta làm ra vẻ tiếc nuối. “Nếu có ai đó đứng ra nói giúp, kể về những bất công mà dân chúng đang phải chịu đựng, về những món hàng tốt mà họ không được dùng, chắc chắn sẽ có nhiều người hưởng ứng. Lúc đó, ngay cả Hắc Báo Bang cũng phải dè chừng.”
Chủ quán trọ Mập nheo mắt, bộ râu mép rung rung. Hắn ta là một kẻ khôn khéo, tham tiền, và rất giỏi nắm bắt tin tức. Hắn hiểu ý Vương Đại Trụ. Dân chúng Trấn An Bình đã bất mãn từ lâu, chỉ thiếu một ngòi nổ. Và những lời đồn thổi, những câu chuyện được kể lại từ một người có uy tín như hắn ta, chính là ngòi nổ đó. Hơn nữa, việc giúp đỡ thương hội Lâm Dịch không chỉ mang lại ‘lợi lộc’ trước mắt, mà còn là một mối quan hệ tiềm năng với một thế lực đang lên.
“Chuyện này… thật ra cũng không khó,” Chủ quán trọ Mập trầm ngâm nói, ngón tay hắn ta vân vê túi bạc. “Dân chúng ở đây ai cũng có tai mắt. Chỉ cần có người kể lại những câu chuyện chân thực, về việc ai đang làm khó dễ thương nhân tốt, ai đang độc quyền ép giá, thì mọi chuyện sẽ tự khắc đến tai người cần nghe thôi. Mà ở Trấn An Bình này, tôi cũng có chút tiếng nói, mối quan hệ cũng không ít…”
Trần Nhị Cẩu vỗ vai Vương Đại Trụ. “Đại ca, vậy là có hy vọng rồi!” Hắn ta vui vẻ nói, ánh mắt sáng ngời. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”
Vương Đại Trụ gật đầu, nở một nụ cười chất phác nhưng đầy ẩn ý. “Chủ quán trọ Mập quả nhiên là người có tầm nhìn. Chúng ta sẽ không quên ơn này đâu. Nếu mọi chuyện thuận lợi, những món hàng tốt của chúng ta sẽ đến tay dân chúng Trấn An Bình, và danh tiếng của Chủ quán trọ Mập đây cũng sẽ được nhiều người biết đến hơn nữa.”
Kế hoạch của Lâm Dịch đã bắt đầu được triển khai. Dưới vỏ bọc của những lời đồn thổi và sự bất mãn ngấm ngầm, một áp lực vô hình đang dần hình thành, chĩa thẳng vào Hắc Báo Bang và các thương nhân cấu kết. Đây không phải là một cuộc chiến bằng gươm đao, mà là một cuộc chiến của những câu chuyện, của dư luận, và của sự khôn khéo. Lâm Dịch đã nhìn thấu bản chất của vấn đề, và đang dùng chính những quy luật của thế giới này để giải quyết nó.
***
Tối muộn, ánh đèn lồng dịu nhẹ hơn so với ban ngày, hắt xuống không gian quen thuộc của văn phòng thương hội. Mùi hương trà và gỗ vẫn còn đó, nhưng bầu không khí đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều. Lâm Dịch ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt chứa đựng sự chờ đợi. Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự cũng có mặt, nét mặt họ lộ rõ sự mong chờ.
Tiếng bước chân gấp gáp vọng đến, rồi cánh cửa bật mở. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bước vào, áo quần dù vẫn còn vương bụi đường nhưng trên khuôn mặt hai người lại rạng rỡ hẳn lên. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, bước đi dứt khoát. Trần Nhị Cẩu, đôi mắt sáng và nụ cười tươi rói, không ngừng gật gù.
“Đại ca! Thành công rồi!” Vương Đại Trụ không giấu nổi vẻ hưng phấn, giọng nói to rõ vang vọng khắp căn phòng. “Kế hoạch của anh quả nhiên là thần diệu! Bọn chúng không dám hó hé gì nữa!”
Trần Nhị Cẩu nhanh nhảu tiếp lời, khuôn mặt ngây ngô tràn đầy ngưỡng mộ. “Đúng vậy, đại ca! Bọn Chủ quán trọ Mập đã làm theo đúng lời anh dặn. Tin đồn lan nhanh như cháy rừng. Dân chúng ở Trấn An Bình ai cũng biết chuyện Hắc Báo Bang và mấy lão thương nhân kia làm khó dễ thương hội của chúng ta. Họ bắt đầu tẩy chay hàng của bọn kia, mà lại đổ xô đi tìm mua hàng của mình. Mấy lão thương nhân kia bị dân chúng quay lưng, còn Hắc Báo Bang thì bị quan lại địa phương để ý vì sợ gây bất ổn. Chúng bị cô lập hoàn toàn!”
Lâm Dịch nghe báo cáo, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Hắn không nói gì, chỉ lắng nghe. Hắn nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, thấy được sự trưởng thành rõ rệt trong ánh mắt và thái độ của họ. Từ những người nông dân chất phác, họ đã dần học được cách vận hành trong thế giới phức tạp của thương trường và giang hồ.
“Thậm chí, mấy hôm nay, có mấy tiểu thương ở Trấn An Bình còn ngỏ ý muốn hợp tác với chúng ta để đưa hàng vào,” Vương Đại Trụ nói tiếp, giọng đầy vẻ tự hào. “Họ nói, chưa bao giờ thấy ai làm ăn mà khôn khéo như Lâm đại ca. Không tốn một mũi tên hòn đạn, mà lại khiến kẻ thù phải tự rút lui.”
Bạch Vân Nhi mỉm cười nhẹ nhõm. “Đây là một thắng lợi lớn, Lâm Dịch. Không chỉ giải quyết được vấn đề ở Trấn An Bình, mà còn thiết lập được một ‘tiền lệ’ mới. Những kẻ khác có ý định tương tự chắc chắn sẽ phải suy nghĩ kỹ hơn.” Nàng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tin tưởng và ngưỡng mộ. “Anh lại một lần nữa chứng minh rằng, tri thức và mưu lược là vũ khí mạnh nhất.”
Lâm Dịch gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ cẩn trọng. “Chỉ là thuận theo lòng người thôi. Bất công tích tụ lâu ngày ắt sẽ bùng nổ. Chúng ta chỉ là người châm ngòi. Nhưng đây chỉ là khởi đầu, chúng ta cần cẩn trọng hơn nữa.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi xuống Thành Thiên Phong. Hơi lạnh của đêm vẫn phả vào, khiến hắn cảm thấy một sự căng thẳng tiềm ẩn.
“Sự cố ở Trấn An Bình cho thấy, việc mở rộng sẽ luôn gặp phải những ‘người chơi’ địa phương,” Lâm Dịch trầm ngâm nói. “Chúng ta không thể áp dụng một mô hình duy nhất cho mọi nơi. Mỗi vùng đất, mỗi thị trấn đều có những đặc điểm riêng, những thế lực ngầm riêng. Chúng ta cần phải liên tục điều chỉnh chiến lược, không ngừng tìm hiểu và thích nghi.”
Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng hãy chú trọng hơn nữa vào việc xây dựng mạng lưới tình báo. Không chỉ thông tin về kinh tế, mà cả về tình hình xã hội, các thế lực giang hồ, và đặc biệt là những tin tức về nạn đói, dịch bệnh ở các vùng lân cận. Những thông tin này, dù nhỏ nhặt, cũng có thể là chìa khóa để chúng ta tránh được những rắc rối lớn hơn.” Hắn biết, việc hắn khéo léo sử dụng Chủ quán trọ Mập và dư luận để giải quyết vấn đề gợi ý rằng anh sẽ ngày càng phải sử dụng các phương pháp ‘giang hồ’ và ‘trò chơi quyền lực’ tinh vi hơn, chứ không chỉ đơn thuần là kinh doanh.
Hắn cũng nhắc nhở Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. “Các ngươi đã làm tốt, nhưng đừng vì thế mà chủ quan. Những vấn đề nhỏ này chỉ là khúc dạo đầu. Những thế lực lớn hơn, những con cá mập thực sự, có thể đang chú ý đến sự bành trướng của chúng ta. Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ không bỏ qua việc này. Hãy luôn giữ cảnh giác, và tuyệt đối tuân thủ các chỉ thị của thương hội.”
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nghiêm mặt gật đầu. “Đại ca cứ yên tâm! Bọn em sẽ luôn ghi nhớ lời anh dặn.”
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, cuộc chiến sinh tồn vẫn còn rất dài. Mỗi bước đi của thương hội, dù nhỏ bé, cũng đều mang theo những rủi ro và thách thức mới. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, hay những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Và trên tất cả, là những tin đồn mơ hồ về “Linh khí mỏng manh” và “thế lực tu hành” mà Bạch Vân Nhi đã từng nhắc đến, những điều mà hắn vẫn chưa thể chạm tới, nhưng lại luôn lơ lửng như một mối đe dọa tiềm tàng.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. “Chúng ta phải chuẩn bị cho những điều đó. Không chỉ là mở rộng kinh doanh, mà còn là củng cố sức mạnh của chính chúng ta.” Hắn cảm nhận hơi lạnh của đêm khuya, nhưng trong lòng lại dấy lên một ngọn lửa kiên định. Hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, để bảo vệ những gì hắn trân trọng, để xây dựng một cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát, hắn phải sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không hề nao núng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.