Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 472: Mạng Lưới Vươn Xa: Khẳng Định Vị Thế Dẫn Đầu

Ánh đèn lồng treo cao, tỏa ánh sáng vàng vọt xuyên qua màn sương đêm mỏng manh của Thành Thiên Phong, phác họa nên những nét mờ ảo của một thành phố đang bừng tỉnh sau cơn ngủ dài. Trong văn phòng của thương hội, không khí vẫn còn vương vấn sự căng thẳng từ cuộc họp tối qua. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, dõi mắt nhìn ra con đường chính đã bắt đầu rộn ràng tiếng chân người. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái se lạnh của buổi sớm mai len lỏi qua từng thớ vải thô sơ trên người.

Lời cảnh báo của Bạch Vân Nhi về Thẩm Đại Nhân vẫn còn văng vẳng bên tai, cùng với những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành". Hắn biết, sự ổn định hiện tại của Thành Thiên Phong, dù chỉ là tạm thời, đã là một cái gai trong mắt không ít kẻ. Và việc Lý Tri Huyện công khai ủng hộ các cải cách, công khai hợp tác với hắn, chẳng khác nào một lời thách thức gửi đến quyền uy của Thẩm Đại Nhân. Hắn không ảo tưởng rằng những con cá mập thực sự trong bóng tối sẽ ngồi yên nhìn hắn bành trướng. Nhưng cơ hội đã đến, hắn không thể bỏ lỡ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ, "và để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải đi trước một bước, phải vươn xa hơn, củng cố nền móng vững chắc hơn."

Sáng hôm sau, văn phòng thương hội của Lâm Dịch tràn ngập một bầu không khí khác hẳn. Không còn sự trầm lắng suy tư của đêm qua, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một năng lượng hừng hực của những kẻ sẵn sàng đương đầu với thử thách. Ánh nắng sớm mai, dịu dàng len lỏi qua ô cửa sổ lớn, hắt lên tấm bản đồ địa lý khổng lồ trải rộng trên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng. Tấm bản đồ này, vẽ tay một cách tỉ mỉ, không chỉ thể hiện Thành Thiên Phong mà còn mở rộng ra các khu vực lân cận, với những chấm đỏ, xanh, vàng đánh dấu các con đường, thị trấn và cả những điểm nghi ngờ có thổ phỉ ẩn náu. Mùi mực mới, mùi giấy và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng. Bên ngoài, tiếng rao hàng của người bán rong, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường đá, và cả tiếng cười đùa của lũ trẻ từ xa vọng lại, tất cả như một bản hòa tấu của cuộc sống đang diễn ra sôi động, nhưng không làm phân tâm những người đang ngồi trong căn phòng này.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người gầy gò của hắn hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết trên bản đồ. Khuôn mặt thanh tú của hắn, dù vẫn mang vẻ trầm tư thường thấy, nhưng hôm nay lại ánh lên sự quyết đoán mạnh mẽ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, ẩn chứa sự từng trải của một người hiện đại, giờ đây tập trung hoàn toàn vào chiến lược mở rộng. Hắn đưa ngón tay gầy gò chỉ vào một thị trấn nhỏ nằm cách Thành Thiên Phong khoảng nửa ngày đường ngựa.

"Bây giờ Lý Tri Huyện đã ủng hộ, chúng ta phải tận dụng cơ hội này để vươn xa hơn," hắn trầm giọng nói, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng của văn phòng. "Thành Thiên Phong tuy lớn, nhưng không phải là tất cả. Mục tiêu của chúng ta là làm chủ mạng lưới phân phối ở toàn bộ khu vực này, từ những thị trấn nhỏ nhất đến những con đường huyết mạch." Hắn tin rằng, tri thức về tổ chức, về hệ thống logistics, và về thị trường mà hắn mang đến từ thế giới cũ chính là vũ khí mạnh nhất của hắn trong thế giới này.

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch, ngồi ngay bên cạnh Lâm Dịch. Nàng khẽ gật đầu, cây bút lông trong tay nàng sột soạt trên những trang giấy trắng tinh. Nàng là người phụ tá đắc lực, là bộ não thứ hai trong việc biến những ý tưởng táo bạo của Lâm Dịch thành hiện thực. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng phản chiếu ánh sáng từ cửa sổ, đầy vẻ tập trung.

"Dựa trên khảo sát ban đầu," nàng bắt đầu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, "các thị trấn như Thanh Hà, Cẩm Tú có tiềm năng lớn cho sản phẩm của chúng ta. Thanh Hà nổi tiếng về nông sản, còn Cẩm Tú lại là nơi tập trung nhiều thợ thủ công. Nhu cầu trao đổi hàng hóa ở đó rất lớn, và các sản phẩm độc đáo của chúng ta chắc chắn sẽ được đón nhận." Nàng dừng lại một chút, khẽ cau mày. "Tuy nhiên, logistics sẽ là một thách thức không nhỏ. Đường xá không được thuận lợi như trong thành, và các thương nhân địa phương ở đó chắc chắn sẽ không dễ dàng chấp nhận kẻ mới. Họ đã có mạng lưới của riêng mình, và việc chúng ta chen chân vào sẽ động chạm đến lợi ích của họ."

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn đã lường trước điều đó. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Sự cạnh tranh là điều tất yếu. Vấn đề là làm sao để cạnh tranh một cách hiệu quả nhất, ít tổn thất nhất. Hắn nh��� lại những bài học về chiến lược thị trường từ thế giới cũ, về việc tạo ra giá trị độc đáo và xây dựng niềm tin.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng thẳng tắp, vẻ mặt chất phác nhưng ánh lên sự hăng hái. Hắn là một trong những người đầu tiên đi theo Lâm Dịch, và sự trung thành của hắn là không thể lay chuyển. Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng rực, nhanh nhẹn. Cả hai đều mang vẻ mặt sẵn sàng xông pha.

"Đại ca cứ yên tâm, có huynh đệ ở đây, dù khó khăn đến mấy cũng sẽ vượt qua!" Vương Đại Trụ nói, giọng to, rõ ràng, đầy tự tin. Hắn nắm chặt nắm đấm, thể hiện quyết tâm. Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ mang hàng hóa của thương hội đến mọi ngóc ngách!"

Trương Quản Sự, người cố vấn thương nghiệp khôn ngoan, thực dụng, ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà. Ông ta ăn mặc gọn gàng, vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt lại biết nhìn người, ánh lên vẻ tán thưởng tiềm năng của Lâm Dịch. "Lời của Bạch cô nương rất đúng. Mỗi thị trấn đều có những thế lực thương nghiệp riêng, những gia tộc đã ăn sâu bám rễ. Việc mở chi nhánh không chỉ là đưa hàng hóa đến, mà còn là xây dựng quan hệ, thậm chí là đối phó với sự chống đối ngầm. Chúng ta cần một đội ngũ linh hoạt, vừa có khả năng đàm phán, vừa đủ sức giải quyết những vấn đề phát sinh trên đường."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người một. "Đúng vậy. Chúng ta cần một đội tiên phong. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, các ngươi sẽ là những người dẫn đầu. Mang theo một đội ngũ đủ mạnh, và quan trọng nhất, mang theo những sản phẩm độc đáo nhất của chúng ta. Hãy bắt đầu từ Thanh Hà. Ta muốn các ngươi khảo sát kỹ lưỡng thị trường ở đó, tìm hiểu về các thương nhân địa phương, về nhu cầu của dân chúng. Và quan trọng nhất, hãy xây dựng một Trạm Tiếp Tế vững chắc, đảm bảo an toàn cho việc vận chuyển hàng hóa."

Hắn biết, việc giao phó nhiệm vụ quan trọng này cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu là một canh bạc. Họ trung thành, nhiệt huyết, nhưng kinh nghiệm đối phó với những phức tạp của thương trường bên ngoài Thành Thiên Phong còn hạn chế. Tuy nhiên, hắn tin vào bản năng của mình, và hơn hết, hắn tin vào khả năng học hỏi và thích nghi của những người hắn đã tin tưởng. "Đây cũng là cơ hội để các ngươi trưởng thành hơn, để chứng tỏ năng lực của mình," hắn nghĩ thầm. "Mọi sự mở rộng đều đi kèm với rủi ro, nhưng nếu chúng ta không dám bước đi, chúng ta sẽ mãi mãi bị giam hãm trong giới hạn này."

Lâm Dịch vạch ra các điểm chiến lược trên bản đồ, giải thích chi tiết về lộ trình, các điểm dừng chân tiềm năng, và cả những khu vực cần cảnh giác cao độ. Hắn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thu thập thông tin, không chỉ về thị trường mà còn về tình hình an ninh, về những tin đồn lạ lùng ở các vùng biên giới xa hơn, liên quan đến nạn đói hoặc sự bất ổn của giang hồ. Hắn cần một mạng lưới tình báo không chỉ phục vụ cho thương nghiệp, mà còn cho sự sinh tồn của chính hắn và những người xung quanh.

Bạch Vân Nhi cẩn thận ghi chép từng lời dặn dò của Lâm Dịch, thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi để l��m rõ một chi tiết nào đó. Trương Quản Sự bổ sung thêm những lời khuyên về cách đối nhân xử thế với các quan lại địa phương, hay cách tránh những cái bẫy mà các thương nhân lão luyện thường giăng ra. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt rực lửa quyết tâm.

"Hãy nhớ, chúng ta không chỉ bán hàng hóa, chúng ta còn bán niềm tin," Lâm Dịch kết luận. "Hãy thể hiện sự chân thành, sự công bằng, và sự khác biệt của chúng ta. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ta tin vào các ngươi." Hắn nhìn từng người một, truyền cho họ sự tin tưởng và động lực. Hắn biết, sự mở rộng này sẽ chạm đến lợi ích của những thế lực mạnh hơn, có thể là các thương hội lớn, hoặc thậm chí là Thẩm Đại Nhân. Nhưng hắn đã chuẩn bị cho điều đó. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ một lần nữa, "chỉ có kẻ mạnh mới có quyền định đoạt số phận của mình." Hắn cảm thấy một sự căng thẳng len lỏi trong lòng, một sự lo lắng về những điều chưa biết. Nhưng bên cạnh đó, cũng là một tia hy vọng. Hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn, một tương lai mà hắn có thể tự tay xây dựng và bảo vệ.

***

Buổi chiều hôm đó, một bầu trời mây nhẹ, gió mát làm dịu đi cái nắng gắt ban trưa. Lâm Dịch được một nha dịch dẫn vào Đại Đường Phủ Thành Thiên Phong. Tòa phủ đường uy nghi, cổ kính, vẫn sừng sững giữa lòng thành phố, toát lên vẻ trang nghiêm vốn có. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của các nha dịch trên hành lang lát đá, cùng với tiếng gió thổi qua những khe cửa sổ, tạo nên một không khí tĩnh lặng. Mùi gỗ đánh bóng và mực tàu thoang thoảng trong không khí, quen thuộc mà xa lạ đối với Lâm Dịch – một người từng sống trong thế giới của bê tông và thép.

Lý Tri Huyện, với bộ quan phục chỉnh tề, đang ngồi trước bàn làm việc, xem xét một chồng công văn cao ngất. Khi nghe tiếng bước chân và thấy Lâm Dịch bước vào, vị tri huyện ngẩng đầu lên, một nụ cười thân thiện nở trên môi. "Lâm công tử đã đến. Mời ngồi, mời ngồi." Ông ta đứng dậy, đích thân mời Lâm Dịch đến bên bàn trà nhỏ đặt cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng chiều hắt vào tạo nên một vệt sáng ấm áp. Thái độ cởi mở và hợp tác của Lý Tri Huyện, ít nhất là vẻ bề ngoài, khiến Lâm Dịch cảm thấy khá thoải mái.

"Kính bẩm Lý Tri Huyện," Lâm Dịch chắp tay chào, giọng điệu khiêm tốn nhưng không kém phần tự tin. Hắn ngồi xuống, tư thế thẳng tắp. "Thương hội của tiểu dân, sau một thời gian hoạt động ổn định tại Thành Thiên Phong, đã có ý định mở rộng mạng lưới ra các trấn lân cận. Tiểu dân mạo muội đến đây, mong ngài có thể hỗ trợ về mặt hành chính, tạo điều kiện thuận lợi cho việc này." Hắn không nói quá nhiều, chỉ trình bày mục đích một cách ngắn gọn, súc tích, tránh những lời lẽ hoa mỹ không cần thiết. Hắn biết, đối với một quan chức như Lý Tri Huyện, sự hiệu quả và lợi ích thực tế mới là điều quan trọng.

Lý Tri Huyện nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Lâm công tử có tầm nhìn xa. Sự phát triển của thương nghiệp là nền tảng cho sự phồn vinh của bách tính. Ta đã thấy những gì Lâm công tử và thương hội đã làm được cho Thành Thiên Phong trong thời gian qua. Dân chúng có thêm công ăn việc làm, hàng hóa lưu thông, thu thuế cũng tăng lên đáng kể. Đó là những điều mà một quan lại như ta luôn mong muốn." Ông ta gật gù, vẻ mặt đầy tán thưởng. "Việc mở rộng ra các trấn lân cận là một bước đi đúng đắn, không chỉ giúp thương hội của ngươi phát triển, mà còn mang lại lợi ích cho toàn bộ khu vực dưới sự quản lý của ta."

Lý Tri Huyện đặt chén trà xuống, ánh mắt có chút sâu xa hơn. "Ta sẽ đích thân ra lệnh, đảm bảo các quan lại địa phương ở những trấn đó sẽ tạo điều kiện tối đa cho thương hội của ngươi. Tuy nhiên," ông ta khẽ hạ giọng, "cũng phải cẩn trọng, Lâm công tử. Kẻ ganh ghét không ít. Sự phát triển của một thế lực mới, đặc biệt là một thế lực như thương hội của ngươi, chắc chắn sẽ động chạm đến lợi ích của những kẻ đã quen với việc kiểm soát thị trường, hoặc thậm chí là những kẻ có quyền thế từ kinh thành."

Lời cảnh báo của Lý Tri Huyện như một mũi tên trúng đích, thẳng vào những lo lắng thầm kín của Lâm Dịch. Hắn gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. "Tiểu dân hiểu rõ điều đó. Chúng tôi sẽ cố gắng làm đúng quy củ, không gây phiền hà cho bất kỳ ai, và luôn ưu tiên lợi ích chung của bách tính." Hắn biết, đây là một lời hứa cần phải giữ, và cũng là một chiến lược để giảm thiểu sự phản kháng. Sự ủng hộ của Lý Tri Huyện là một lá chắn quan trọng, nhưng lá chắn đó cũng có giới hạn của nó.

"Tốt lắm," Lý Tri Huyện mỉm cười. "Ta tin vào năng lực của Lâm công tử. Hãy cứ làm những gì ngươi thấy đúng. Có bất kỳ khó khăn nào về mặt hành chính, đừng ngần ngại cho ta biết. Ta sẽ cố gắng hết sức trong khả năng của mình." Ông ta đưa tay ra hiệu cho nha dịch mang đến một tập công văn đã được đóng dấu sẵn. "Đây là lệnh bài và công văn giới thiệu của ta. Hy vọng chúng sẽ giúp thương hội của ngươi thuận lợi hơn trong việc thiết lập các chi nhánh mới."

Lâm Dịch chắp tay vái chào một lần nữa, lòng thầm cảm kích sự hỗ trợ này. Hắn biết, sự hợp tác này không chỉ dựa trên lợi ích chung, mà còn là một sự đánh cược của Lý Tri Huyện. Vị tri huyện này đang đặt niềm tin vào hắn, vào khả năng của hắn để mang lại sự thịnh vượng cho vùng đất này. Điều đó đồng nghĩa với việc, nếu hắn thất bại, hoặc nếu sự bành trướng của hắn gây ra những rắc rối lớn, Lý Tri Huyện cũng sẽ phải gánh chịu hậu quả. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch tự nhủ, "nhưng nó cần được sử dụng một cách khôn ngoan, và cần có những đồng minh đáng tin cậy."

Khi rời khỏi phủ đường, Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai. Sự ủng hộ của Lý Tri Huyện là một thuận lợi lớn, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Nó sẽ thu hút sự chú ý, không chỉ từ các thương nhân địa phương mà còn từ những thế lực cao hơn, những kẻ không muốn thấy bất kỳ ai vượt ra khỏi tầm kiểm soát của chúng. Hắn nhìn lên bầu trời chiều, những đám mây trắng trôi lững lờ. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy những ẩn số. Hắn cần phải chuẩn bị kỹ càng hơn nữa, không chỉ về mặt kinh doanh, mà còn về mặt phòng bị.

***

Đêm buông xuống, trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa nền trời đen thẫm, soi rọi vằng vặc xuống con đường mòn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh đặc trưng của vùng đất biên viễn. Tại một Trạm Tiếp Tế nhỏ, biệt lập dọc theo con đường lớn dẫn đến thị trấn Thanh Hà, một bếp lửa nhỏ đang bập bùng cháy, xua đi cái lạnh và thắp sáng một góc của đêm tối. Tiếng gió rít qua những khe hở của căn nhà gỗ đơn sơ, tiếng động vật xa xăm vọng lại từ rừng sâu, và tiếng bảng hiệu gỗ kẽo kẹt theo từng cơn gió, tạo nên một bản nhạc hoang dã, mộc mạc. Mùi bụi đất, mùi rơm khô, và mùi nấu ăn đơn giản từ nồi canh rau dại đang sôi trên bếp lửa hòa quyện vào nhau, gợi lên một cảm giác xa xôi và yên bình đến lạ.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, ngồi khoanh chân bên bếp lửa. Khuôn mặt chất phác của hắn, với vết sẹo nhỏ trên má, giờ đây ánh lên sắc đỏ cam của ngọn lửa. Hắn đang dùng một cái muỗng gỗ múc canh nóng hổi vào bát, chia cho những người đồng hành. Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt vẫn có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời. Cậu ta đang cẩn thận nướng mấy củ khoai lang vùi trong than hồng, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt mồ hôi trên trán dù trời đã về đêm. Vài thành viên khác của đội tiên phong, những người được Lâm Dịch lựa chọn kỹ càng về cả sức vóc lẫn sự trung thành, cũng đang ngồi xung quanh, ăn uống qua loa và thảo luận về những gì đã thấy ở thị trấn Thanh Hà ngày hôm đó.

"Cái trấn Thanh Hà này đúng là khó nhằn thật," Vương Đại Trụ nói, giọng to và hơi cục cằn, nhưng không có chút ác ý nào. Hắn nhai ngồm ngoàm miếng thịt khô. "Mấy lão bản ở đó cứ nhìn chúng ta như hổ đói vậy. Hỏi han thì khinh khỉnh, trả lời thì qua loa. Chắc là sợ chúng ta đến tranh giành làm ăn." Hắn thở dài một tiếng, rồi lại cười hềnh hệch. "Nhưng mà, có mấy cô nương lại rất thích mấy món đồ trang sức mới của chúng ta. Mấy cái trâm cài tóc lấp lánh, mấy cái vòng tay bạc chạm khắc tinh xảo, họ cứ xuýt xoa mãi. Đại ca Lâm Dịch đúng là có con mắt nhìn xa trông rộng."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt hăng hái. "Đúng vậy Đại Trụ ca! Mấy đứa nhỏ cũng rất tò mò về đồ chơi của chúng ta. Mấy cái con quay gỗ, mấy con thú nhồi bông, chúng nó cứ bu lại xem mãi. Còn có cả mấy bà cụ, bà lão, nghe chúng ta giới thiệu về thuốc bổ của thương hội, cũng có vẻ hứng thú lắm. Mấy lão bản kia cứ để đó, từ từ rồi sẽ thấy hiệu quả! Chúng ta cứ tập trung vào dân chúng, bán cho họ những thứ họ cần, giá cả phải chăng, rồi họ sẽ tin tưởng chúng ta thôi."

Lời nói của Nhị Cẩu tuy đơn giản nhưng lại chạm đến đúng chiến lược mà Lâm Dịch đã vạch ra: không đối đầu trực diện với các thế lực lớn, mà bắt đầu từ những người dân nhỏ bé, xây dựng niềm tin từ dưới lên. Vương Đại Trụ cười phá lên, vỗ vai Trần Nhị Cẩu một cái rõ mạnh. "Thằng ranh con này, mồm mép cũng không tệ đấy chứ! Đúng là không hổ danh người của Đại ca Lâm Dịch!"

Họ tiếp tục bàn bạc, vừa ăn vừa cười đùa, không khí ấm cúng xua đi phần nào sự khắc nghiệt của đêm tối. Họ chia sẻ kinh nghiệm, kể về những cuộc gặp gỡ khó khăn với các thương nhân địa phương cứng đầu, nhưng cũng không quên nhắc đến những ánh mắt tò mò, những nụ cười thân thiện từ phía người dân. Họ thảo luận về cách tiếp cận những người bán hàng rong nhỏ lẻ, những người thợ thủ công muốn tìm đầu ra cho sản phẩm của mình, hoặc những gia đình nghèo muốn đổi lấy chút tiền bạc t��� nông sản. Dù phải đối mặt với không ít khó khăn và sự hoài nghi, nhưng cả Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đều giữ vững sự lạc quan và nhiệt huyết. Niềm tin vào Lâm Dịch, vào con đường mà hắn đã chọn, là động lực lớn nhất của họ.

"Thanh Hà có vẻ là một thị trường khó tính, nhưng cũng đầy tiềm năng," một thành viên khác lên tiếng. "Họ chưa quen với cách làm ăn mới của chúng ta. Chắc chắn cần thời gian và sự kiên nhẫn."

Vương Đại Trụ gật đầu. "Đúng là vậy. Nhưng Đại ca Lâm Dịch đã dặn dò rồi. Chúng ta không chỉ đến để bán hàng, mà còn để xây dựng mối quan hệ. Để họ biết rằng thương hội của chúng ta là đáng tin cậy, là mang lại lợi ích thực sự cho họ." Hắn nhìn lên bầu trời, nơi trăng sáng vằng vặc. "Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu tìm một địa điểm phù hợp để mở Trạm Tiếp Tế. Phải có một chỗ đứng vững chắc ở đây, thì hàng hóa mới có thể lưu thông thuận lợi."

Trần Nhị Cẩu, sau khi nếm thử củ khoai lang nướng chín tới, liền đưa cho Vương Đại Trụ một củ. "Đúng đó Đại Trụ ca. Vừa rồi em có nghe phong phanh, ở phía tây trấn có một ngôi nhà bỏ hoang, địa thế khá tốt, lại gần đường lớn. Mai chúng ta thử đến xem sao." Cậu ta nói, vẻ mặt đầy hăng hái, như thể đã nhìn thấy tương lai tươi sáng của Trạm Tiếp Tế sắp được dựng lên.

Vương Đại Trụ đón lấy củ khoai, gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Cứ làm theo kế hoạch. Chúng ta phải nhanh chóng thiết lập nền móng. Đại ca Lâm Dịch đang chờ tin tức tốt lành của chúng ta ở Thành Thiên Phong." Hắn biết, việc giao nhiệm vụ mở rộng cho họ không chỉ là một cơ hội, mà còn là một trách nhiệm nặng nề. Hắn phải chứng tỏ rằng mình xứng đáng với niềm tin đó, rằng hắn có thể đối mặt với những thử thách mới, không chỉ từ các thương nhân cạnh tranh mà còn từ những mối nguy hiểm tiềm tàng trên đường – những thổ phỉ, những kẻ tham lam luôn rình rập những đoàn buôn.

Đêm dần khuya, bếp lửa vẫn cháy bập bùng, soi sáng những khuôn mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan. Nhưng với sự lãnh đạo của Lâm Dịch, và niềm tin vào nhau, họ tin rằng mình có thể vượt qua mọi khó khăn. Những lời bàn tán của họ chìm dần vào bóng đêm, chỉ còn lại tiếng gió và tiếng lửa cháy lách tách.

***

Một tuần sau, Thành Thiên Phong chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Ánh đèn dầu hắt ra từ cửa sổ văn phòng thương hội của Lâm Dịch, tạo nên một vệt sáng ấm áp trên con đường vắng vẻ. Bên trong, không khí có phần trầm lắng hơn so với buổi sáng hừng hực khí thế cách đây vài ngày. Mùi mực, giấy và hương trà đã nguội lạnh, chỉ còn phảng phất một dư vị nhàn nhạt trong không gian.

Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi. Trên chiếc bàn gỗ, thay vì tấm bản đồ lớn, giờ là một chồng báo cáo dày cộp từ các chi nhánh mới, đặc biệt là từ Thanh Hà và Cẩm Tú. Hắn nhíu mày khi đọc từng dòng chữ. Khuôn mặt thanh tú của hắn hiện rõ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự mệt mỏi, nhưng vẫn không kém phần sắc bén. Hắn cảm nhận được sức nặng của những trách nhiệm đang đè lên vai mình, không chỉ là trách nhiệm kinh doanh mà còn là sinh mạng của những người đã tin tưởng hắn.

Bạch Vân Nhi, vẫn giữ sự điềm tĩnh và tập trung, đang cẩn thận ghi chép các điểm cần chú ý vào sổ tay của mình. Đôi mắt thông minh của nàng lướt nhanh qua các con số, các báo cáo về doanh thu, chi phí, và cả những vấn đề phát sinh.

"Như dự đoán, việc mở rộng không hề dễ dàng," Lâm Dịch nói, giọng hắn khẽ khàng, như nói với chính mình. "Sự phản đối từ các thương nhân địa phương là hiển nhiên. Ở Thanh Hà, Vương Đại Trụ báo cáo rằng họ đã gặp phải sự cản trở ngầm từ một thương gia tên Lý Cương, người nắm giữ phần lớn việc buôn bán nông sản trong trấn. Hắn ta đã tung tin đồn xấu về sản phẩm của chúng ta, và thậm chí còn đe dọa các tiểu thương muốn hợp tác với chúng ta." Hắn đặt một tờ báo cáo xuống, thở dài. "Còn ở Cẩm Tú, tình hình cũng không khá hơn là bao. Trương Quản Sự cho biết, các thợ thủ công ở đó khá bảo thủ, không dễ dàng chấp nhận những mẫu mã mới của chúng ta. Họ quen với những gì đã có, và không muốn thay đổi."

Lâm Dịch xoa xoa thái dương. Hắn biết, đây chính là cái giá của sự bành trướng. "Sự ổn định tạm thời của Thành Thiên Phong đã thu hút thêm các thương nhân và nhân tài, làm tăng sức ảnh hưởng của chúng ta, nhưng cũng kéo theo sự cạnh tranh và dòm ngó từ các thế lực khác." Những lời hắn đã nói với Bạch Vân Nhi cách đây một tuần, giờ đây đang dần trở thành hiện thực.

Tuy nhiên, trong những khó khăn đó, vẫn có những tín hiệu đáng mừng. "Nhưng cũng có những tín hiệu đáng mừng," hắn tiếp tục, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng. "Báo cáo của Nhị Cẩu cho thấy, dù bị cản trở, nhưng các sản phẩm nhỏ lẻ như đồ chơi, trang sức và thuốc bổ vẫn được dân chúng đón nhận nồng nhiệt. Đặc biệt là ở các làng xã xa xôi quanh Thanh Hà, nơi mà các thương nhân lớn ít khi lui tới, sản phẩm của chúng ta lại được chào đón như cứu tinh." Hắn tin rằng, việc thâm nhập vào những thị trường ngách, nơi mà các thế lực cũ chưa đặt chân tới, chính là chìa khóa để phá vỡ thế độc quyền.

Bạch Vân Nhi ngẩng đầu lên, vẻ mặt nàng lộ rõ sự suy tư. "Điều đó cho thấy chiến lược 'từ dưới lên' của chúng ta là đúng đắn. Niềm tin của dân chúng mới là quan trọng nhất. Một khi họ đã tin tưởng và quen dùng sản phẩm của chúng ta, thì những sự cản trở từ các thương nhân địa phương sẽ dần mất đi hiệu lực." Nàng khẽ thở dài. "Tuy nhiên, vấn đề logistics vẫn là một bài toán khó. Việc vận chuyển hàng hóa đến các vùng xa xôi gặp rất nhiều trở ngại. Đường xá hiểm trở, và có những báo cáo mơ hồ về việc các đoàn buôn nhỏ lẻ bị thổ phỉ quấy nhiễu ở một số khu vực hẻo lánh."

Lâm Dịch gật đầu. "Đó chính là lý do chúng ta cần một chiến lược dài hơi hơn để chiếm lĩnh thị trường. Không thể nóng vội. Chúng ta cần tối ưu hóa chuỗi cung ứng, thiết lập thêm các trạm trung chuyển an toàn, và có thể là tìm cách hợp tác với các nhóm vận chuyển địa phương đáng tin cậy. Hoặc, nếu cần, chúng ta sẽ phải tự xây dựng một đội ngũ bảo vệ riêng cho các đoàn xe." Hắn nhớ lại những kiến thức về quản lý chuỗi cung ứng từ thế giới cũ, về tầm quan trọng của việc đảm bảo an toàn và hiệu quả trong vận chuyển.

Hắn cũng nhận thấy trong các báo cáo, Vương Đại Trụ có đề cập đến "những tin đồn lạ" ở các vùng biên giới xa hơn Thanh Hà, liên quan đến nạn đói và sự bất ổn của giang hồ. Những tin tức này, dù chỉ là thoáng qua, lại khiến Lâm Dịch lo lắng. Chúng gợi nhớ đến những "bí ẩn về thế lực tu hành" và "linh khí mỏng manh" mà Bạch Vân Nhi đã từng nhắc đến. Hắn biết, thế giới này rộng lớn và phức tạp hơn những gì hắn có thể tưởng tượng.

"Sự mở rộng này, Vân Nhi, sẽ sớm chạm đến lợi ích của những thế lực mạnh hơn," Lâm Dịch trầm ngâm nói, ánh mắt xa xăm. "Không chỉ là các thương hội lớn, mà còn có thể là những quan chức quyền thế, hoặc thậm chí là Thẩm Đại Nhân. Hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua việc chúng ta đang dần củng cố ảnh hưởng của mình." Hắn cảm thấy một sự căng thẳng nội tâm, một xung đột giữa khao khát mở rộng nhanh chóng để tạo ra một lá chắn vững chắc, và sự cần thiết phải duy trì kiểm soát, đảm bảo chất lượng và đối phó với rủi ro. Hắn lo ngại việc bành trướng quá nhanh có thể tạo ra lỗ hổng cho các thế lực đối địch khai thác.

Bạch Vân Nhi hiểu rõ những lo lắng của Lâm Dịch. Nàng khẽ gật đầu, đặt bút xuống. "Chúng ta cần phải hết sức cẩn trọng. Đồng thời, cũng cần xây dựng một mạng lưới tình báo đủ mạnh để nắm bắt mọi động thái của đối thủ, và cả những thông tin về tình hình chung của đất nước. Những tin đồn về nạn đói, dịch bệnh ở các vùng lân cận, hay những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ, tất cả đều có thể ảnh hưởng đến chúng ta."

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít thở sâu. "Đúng vậy. Chúng ta không thể chỉ nhìn vào lợi nhuận. Cuộc chiến sinh tồn không chỉ dừng lại ở quyền lực và tiền bạc. Nó còn liên quan đến những thứ mà ta chưa từng biết đến, những bí ẩn của thế giới này." Hắn mở mắt ra, nhìn về phía Thành Thiên Phong đang chìm sâu vào bóng đêm, nhưng những ánh đèn lồng vẫn kiên trì tỏa sáng, như những điểm tựa nhỏ bé giữa vũ trụ rộng lớn. Hắn biết, đây chỉ là một bước đi nhỏ, một chiến thắng tạm thời. Con đường để bảo vệ những gì hắn trân trọng, để xây dựng một cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát, vẫn còn rất dài và đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn phải sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, bởi vì "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Gánh nặng trên vai hắn dường như càng thêm nặng nề, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free