Lạc thế chi nhân - Chương 471: Thiên Phong Tân Khí Tượng: Củng Cố Quyền Lực Và Niềm Tin
Đêm dần tàn, mang theo những trăn trở và toan tính của Lâm Dịch cùng các cộng sự. Khi ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua những kẽ lá, nhuộm vàng mái ngói cong vút của Đại Đường Phủ, một ngày mới lại bắt đầu, mang theo hy vọng và những thách thức không ngừng.
Trong văn phòng làm việc của Lý Tri Huyện, không khí buổi sớm tĩnh lặng bị phá vỡ bởi tiếng bút lông sột soạt trên giấy và những lời bàn bạc trầm thấp. Căn phòng rộng rãi, được bài trí giản dị nhưng trang trọng với bàn ghế làm từ gỗ trầm hương, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ. Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ khắc hoa tinh xảo, vẽ nên những họa tiết kỳ ảo trên nền gạch xanh cổ kính, làm nổi bật những chồng công văn được sắp xếp ngay ngắn trên bàn. Lý Tri Huyện, với vẻ ngoài chỉnh tề, khuôn mặt trung niên ẩn chứa sự sắc sảo nhưng không quá cứng nhắc, đang ngồi đối diện với Lâm Dịch. Bên cạnh họ, Bạch Vân Nhi thanh thoát, ánh mắt thông minh lướt qua những bản thảo, còn Trương Quản Sự, đại diện Thiên Phong Thương Hội, ngồi thẳng lưng, ánh mắt xảo quyệt nhưng đầy vẻ ủng hộ. Họ đang quây quần quanh một chiếc bàn trà nhỏ, trên đó đặt một ấm trà sứ trắng ngà và vài tách trà bốc khói nghi ngút, hơi ấm lan tỏa trong không gian.
“Lâm công tử,” Lý Tri Huyện mở lời, giọng nói không nhanh không chậm, mang theo một sự cẩn trọng nhất định. “Những đề xuất của ngài thực sự táo bạo, nhưng lại hợp lý một cách đáng kinh ngạc. Việc công khai thuế má, minh bạch hóa quy trình cấp phép, và đặc biệt là cơ chế ‘Phủ Tiếp Dân’ để thu thập khiếu nại… ta chưa từng thấy ai dám nghĩ đến.” Hắn cầm một cuộn giấy đã được Lâm Dịch phác thảo chi tiết, đôi mắt chăm chú đọc từng dòng chữ. “Vấn đề là làm sao để chúng đi vào lòng dân mà không gây xáo trộn quá lớn, và quan trọng nhất là không động chạm đến quá nhiều lợi ích của những kẻ cố chấp, những thế gia đã ăn sâu bám rễ trong Thành Thiên Phong này bao đời nay.” Lý Tri Huyện ngước nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa một chút thăm dò, một chút lo lắng. Hắn biết, cải cách luôn đi kèm với sự phản kháng, và những phản kháng đó đôi khi có thể cực kỳ tàn khốc.
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn đặt tách trà xuống, tiếng sứ chạm bàn khẽ khàng. “Tri huyện đại nhân cứ yên tâm. Những kẻ cố chấp đó, chúng ta sẽ có cách khiến họ không thể cản trở.” Giọng hắn trầm ổn, mang theo một sự tự tin lạnh lùng. Trong tâm trí hắn, hình ảnh về những kẻ cường hào ác bá, những quan lại tham nhũng đã ăn mòn Đại Hạ vương triều hiện lên rõ nét. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nghĩ. “Và việc hiểu rõ cơ chế vận hành của một xã hội, dù là cổ đại hay hiện đại, sẽ giúp ta tìm ra kẽ hở để thay đổi nó.” Hắn tiếp lời: “Quan trọng là tạo ra tiền lệ thành công và niềm tin cho dân chúng. Họ sẽ là bức tường thành vững chắc nhất. Một khi dân chúng đã thấy được lợi ích, đã tin tưởng vào chính quyền, thì bất kỳ sự cản trở nào từ những kẻ muốn duy trì trật tự cũ cũng sẽ trở nên vô nghĩa. Ngược lại, chúng còn có thể trở thành đối tượng bị dân chúng căm ghét.” Hắn dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ Thành Thiên Phong, nơi tập trung các khu dân cư đông đúc. “Chúng ta cần bắt đầu từ những nơi đó, nơi người dân đang chịu nhiều thiệt thòi nhất.”
Bạch Vân Nhi, vẫn với vẻ mặt tinh ý, bổ sung: “Chúng ta có thể bắt đầu với việc công khai các khoản thuế và quy trình cấp phép một cách minh bạch nhất, treo bảng rõ ràng tại các cổng thành, các chợ lớn, và cả tại phủ nha. Kèm theo đó là một đường dây nóng, hay đúng hơn là một hòm thư tiếp nhận khiếu nại được niêm phong kỹ lưỡng, để dân chúng tố cáo các hành vi tham nhũng, những kẻ ăn chặn của công. Điều này không chỉ giúp kiểm soát các quan lại cấp dưới mà còn tạo cơ hội cho dân chúng trực tiếp tham gia vào việc giám sát, tạo dựng niềm tin.” Nàng nói năng rõ ràng, dứt khoát, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về cả thương nghiệp lẫn tâm lý con người. Nàng biết, để thay đổi một hệ thống đã mục ruỗng, cần phải có những bước đi vững chắc, từng chút một.
Trương Quản Sự gật đầu lia lịa, vẻ mặt hơi xảo quyệt nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tán thành. “Và Thiên Phong Thương Hội của chúng tôi sẵn lòng hỗ trợ về mặt nhân lực và tài chính để đảm bảo các quy định mới được phổ biến rộng rãi, đến tận ngóc ngách của Thành Thiên Phong. Chúng tôi có mạng lưới rộng khắp, có thể giúp dán thông cáo, giải thích cho dân chúng hiểu rõ quyền lợi của họ. Hơn nữa, chúng tôi cũng có thể cử người giám sát việc thực hiện, đảm bảo không có kẻ nào dám làm trái quy định.” Hắn biết, đây không chỉ là giúp đỡ mà còn là cơ hội để Thiên Phong Thương Hội củng cố vị thế, trở thành một phần không thể thiếu trong sự vận hành của Thành Thiên Phong.
Lý Tri Huyện lắng nghe một cách chăm chú. Tiếng bút lông sột soạt lại vang lên khi hắn ghi chép những ý tưởng quan trọng. “Được, được lắm. Phương pháp này vừa cứng rắn lại vừa mềm mỏng, tạo áp lực từ trên xuống dưới và cả từ dưới lên trên. Chỉ có điều, việc này sẽ động chạm đến rất nhiều người, đặc biệt là những vị quan lại cũ đã quen thói nhũng nhiễu. Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận đâu.” Hắn trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. “Ta lo rằng, họ sẽ tìm cách chống phá, thậm chí là ngầm thông đồng với những thế lực bên ngoài để gây rối loạn.”
Lâm Dịch mỉm cười nhạt. “Đó là điều tất yếu, Tri huyện đại nhân. Cải cách nào mà chẳng có kẻ chống đối? Nhưng chúng ta không thể vì thế mà chùn bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và muốn sinh tồn trong một thế giới đang trên đà suy thoái này, chúng ta phải thích nghi, phải thay đổi. Hơn nữa, việc chúng ta có sự ủng hộ của tri huyện đại nhân và Thiên Phong Thương Hội đã là một lợi thế cực lớn. Những kẻ muốn chống phá sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng.” Hắn phác thảo sơ đồ tổ chức trên một tờ giấy trắng, chỉ ra các điểm mấu chốt cần tập trung và các biện pháp đối phó với sự phản kháng tiềm ẩn. “Chúng ta cần một đội ngũ những người trung thành và liêm khiết để giám sát việc thực hiện các chính sách mới, và quan trọng hơn, là một mạng lưới thông tin đủ mạnh để nắm bắt mọi động thái của các thế lực phản đối.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt sắc sảo. “Chúng ta đã bắt đầu xây dựng mạng lưới đó, Lâm Dịch. Các ‘Phủ Tiếp Dân’ do Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu quản lý đã thu thập được khá nhiều thông tin từ dân chúng. Những lời tố cáo tuy ban đầu còn mơ hồ, nhưng khi được tổng hợp lại, chúng sẽ vẽ nên một bức tranh rõ ràng về những kẻ đang phá hoại Thành Thiên Phong.” Nàng biết, thông tin là sức mạnh, và trong cuộc chiến này, ai nắm giữ thông tin, người đó sẽ nắm giữ phần thắng.
Cuộc họp kéo dài vài canh giờ. Tiếng chuông đồng hồ vọng từ xa báo hiệu đã đến giữa buổi sáng. Lý Tri Huyện gật gù ghi chép, đôi khi đặt câu hỏi sắc bén, nhưng cuối cùng đều bị Lâm Dịch hóa giải bằng những lập luận chặt chẽ và logic. Ánh mắt hắn dần từ thăm dò chuyển sang tin tưởng, xen lẫn một chút thán phục. “Được! Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu ngay. Ngay trưa nay, ta sẽ đích thân công bố các chính sách này tại quảng trường trung tâm. Lâm công tử, ta mong ngài cùng Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự sẽ có mặt để chứng kiến và hỗ trợ.”
Lâm Dịch đứng dậy, dáng người gầy gò hơi xanh xao vì công việc nhưng ánh mắt lại bừng sáng vẻ quyết đoán. “Đó là vinh hạnh của chúng tôi, Tri huyện đại nhân.” Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu, một bước đi nhỏ trong một ván cờ lớn hơn nhiều. Nhưng đó là một bước đi cần thiết, để đặt nền móng cho một tương lai khác, một tương lai mà hắn đang cố gắng kiến tạo trong cái thế giới tàn khốc này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực và mùi gỗ trầm trong không khí, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm đang đè nặng trên vai.
***
Giữa trưa, quảng trường trung tâm Thành Thiên Phong trở nên tấp nập hơn bao giờ hết. Tin tức về việc Lý Tri Huyện sẽ đích thân công bố các chính sách mới đã lan truyền khắp nơi như một ngọn gió lạ, thu hút đông đảo dân chúng và thương nhân. Một lễ đài tạm thời được dựng lên ở vị trí trung tâm, được trang trí đơn giản nhưng trang trọng với cờ xí mang biểu tượng của Đại Hạ vương triều bay phấp phới trong làn gió nhẹ.
Dân chúng tụ tập thành từng đám đông, những khuôn mặt khắc khổ, có chút tò mò nhưng cũng không giấu được vẻ hoài nghi. Họ đã trải qua quá nhiều lời hứa hão huyền, quá nhiều sự áp bức từ các quan lại cũ, nên niềm tin trong họ đã mòn dần theo năm tháng. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Lý Tri Huyện, một quan chức mới, và những tin đồn về các chính sách có lợi cho dân chúng, đã thắp lên một tia hy vọng nhỏ nhoi trong lòng họ. Tiếng xì xào bàn tán lan khắp quảng trường, hòa cùng tiếng rao hàng của những người bán rong và tiếng bước chân dồn dập. Mùi thức ăn đường phố, mùi mồ hôi của đám đông và mùi bụi đất tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của một thành phố cổ.
Lâm Dịch, cùng Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự, đứng khuất trong đám đông, lặng lẽ quan sát. Hắn không muốn quá nổi bật, ít nhất là vào lúc này. Vẻ ngoài gầy gò, hơi xanh xao của hắn dễ dàng hòa lẫn vào dòng người, chỉ có đôi mắt sâu thẳm của hắn là vẫn giữ được sự sắc bén và từng trải. Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, vóc dáng thon thả, đôi mắt thông minh lướt qua đám đông, đánh giá phản ứng của họ. Trương Quản Sự, như thường lệ, vẫn giữ vẻ mặt xảo quyệt nhưng ánh mắt lại hướng về phía Lâm Dịch, chờ đợi chỉ thị ngầm.
Trên lễ đài, Lý Tri Huyện xuất hiện, bên cạnh là vài quan lại nhỏ khác. Những quan lại này, đa số là người cũ, vẻ mặt không giấu được sự lo lắng và khó hiểu. Họ nhìn nhau, thỉnh thoảng liếc về phía Lý Tri Huyện với ánh mắt dè dặt, không biết vị tri huyện mới này đang định làm gì. Một vài người còn cố tình giữ khoảng cách, dường như sợ bị liên lụy.
Lý Tri Huyện, mặc quan phục chỉnh tề, bước ra phía trước lễ đài. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng dõng dạc, âm vang khắp quảng trường, át đi mọi tiếng ồn ào: “Hỡi dân chúng Thành Thiên Phong! Ta là Lý Mỗ, tân Tri huyện của các ngươi! Hôm nay, ta đứng đây để tuyên bố một kỷ nguyên mới cho Thành Thiên Phong!” Giọng nói của hắn vang dội, đầy khí phách, nhưng cũng không kém phần uy nghiêm. Một làn sóng xì xào lập tức dấy lên trong đám đông.
“Kể từ hôm nay, ta, Lý Mỗ, xin cam kết sẽ cùng các ngươi xây dựng một Thiên Phong công bằng, thịnh vượng!” Hắn giơ cao một cuộn giấy, như một lời thề. “Mọi khoản thu chi của phủ nha sẽ được công khai minh bạch! Các khoản thuế mà các ngươi đóng góp sẽ được ghi chép rõ ràng, và sẽ không có bất kỳ ai dám ăn chặn của công một đồng nào!”
Một tiếng xì xào lớn hơn vang lên, rồi những tiếng vỗ tay rụt rè bắt đầu xuất hiện. Những người dân nghèo khổ, những tiểu thương bị bóc lột nhiều năm, ánh mắt họ bắt đầu lóe lên tia hy vọng. Đây là điều mà họ chưa từng nghe thấy từ bất kỳ vị quan nào trước đây.
Lý Tri Huyện tiếp tục: “Mọi hành vi tham nhũng, mọi kẻ cường hào ác bá dám ức hiếp dân lành sẽ bị trừng trị nghiêm khắc theo pháp luật! Không có thân phận nào, không có thế lực nào có thể đứng trên luật pháp của Đại Hạ vương triều!” Mỗi lời hắn nói ra đều như một tiếng sấm giáng xuống, khiến những quan lại nhỏ đứng sau hắn tái mặt, nhưng lại khiến dân chúng reo hò phấn khích. Một vài người già bật khóc vì xúc động, họ đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi.
Lâm Dịch khẽ nhếch mép cười, ánh mắt lướt qua những khuôn mặt đang hò reo. “Bước đầu đã thành công,” hắn thầm nhủ. “Niềm tin, thứ mong manh nhất, nhưng cũng là thứ mạnh mẽ nhất.” Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt lấp lánh một tia hài lòng.
Bạch Vân Nhi thì thầm, giọng nói đủ để Lâm Dịch nghe thấy: “Bước đầu đã thành công. Quan trọng là hành động sau lời nói. Nếu Lý Tri Huyện có thể giữ lời, thì chúng ta sẽ có một đồng minh vững chắc.” Nàng biết, dân chúng dễ bị kích động, nhưng cũng dễ bị thất vọng. Để duy trì niềm tin này, cần phải có những hành động cụ thể, liên tục.
Lý Tri Huyện tiếp tục đọc các sắc lệnh mới, mỗi khi một điều khoản có lợi cho dân chúng được công bố – như việc giảm một số loại thuế vô lý, đơn giản hóa thủ tục kinh doanh, hay lập ra ‘Phủ Tiếp Dân’ để thu nhận khiếu nại – một làn sóng xì xào và tiếng vỗ tay lại vang lên rộn ràng hơn. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay giờ đây không còn rụt rè nữa, mà đã trở nên cuồng nhiệt. Dân chúng, từ chỗ hoài nghi, giờ đây đã bắt đầu đặt niềm tin vào vị tri huyện mới này, và vào những lời hứa của hắn.
Lâm Dịch trao đổi ánh mắt với Trương Quản Sự. Trương Quản Sự khẽ gật đầu, ngầm hiểu rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một chặng đường dài. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch nghĩ thầm. “Nhưng chúng ta có thể tạo ra một môi trường mà ở đó, sự công bằng có cơ hội tồn tại. Và đó là điều đáng để chiến đấu.”
Những quan lại nhỏ đứng sau Lý Tri Huyện, ban đầu còn dè dặt, giờ đây cũng bắt đầu nở nụ cười gượng gạo, vỗ tay theo đám đông. Họ biết, thời thế đã thay đổi, và họ buộc phải thích nghi. Ánh nắng nhẹ nhàng của buổi trưa vẫn bao trùm quảng trường, nhưng dường như, một làn gió mới, một khí tượng mới đã bắt đầu thổi vào Thành Thiên Phong.
***
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, soi rọi những tia nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ, văn phòng Thương Hội của Lâm Dịch tại Thành Thiên Phong trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Không khí làm việc khẩn trương nhưng hiệu quả, khác hẳn với sự tĩnh lặng ban sáng tại phủ nha. Các thuộc hạ như Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang hối hả sắp xếp tài liệu, kiểm kê các báo cáo từ các “Phủ Tiếp Dân” mới thành lập, và tiếp nhận phản hồi từ dân chúng. Tiếng giấy sột soạt, tiếng bút lông ghi chép, và những lời báo cáo trầm thấp hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn.
Lâm Dịch ngồi tại bàn làm việc, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén lướt qua các bản báo cáo. Hắn nhấp một ngụm trà thảo mộc, vị thanh mát giúp xua đi phần nào sự căng thẳng. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi đang cúi đầu kiểm tra sổ sách, từng con số, từng dòng chữ đều được nàng xem xét cẩn thận. Bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng quý phái càng làm nổi bật sự chuyên nghiệp của nàng.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt tràn đầy sự trung thành, bước đến trước bàn. “Đại ca, dân chúng khu Đông thành rất hoan nghênh chính sách mới. Nhiều người còn mang quà đến cảm ơn, nói là cuối cùng cũng có người quan tâm đến họ sau bao năm tháng.” Giọng hắn to và rõ ràng, pha chút sự hồ hởi. “Đặc biệt là những người nông dân, họ nói rằng việc công khai thuế ruộng đã giúp họ thoát khỏi cảnh bị địa chủ và quan lại nhỏ bóc lột trắng trợn.”
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại rất nhanh nhẹn, tiếp lời: “Nhưng cũng có vài tiểu thương lớn, xưa nay quen nộp hối lộ để làm ăn thuận lợi, giờ thì mặt nặng mày nhẹ. Có vẻ không dễ chấp nhận thay đổi đâu đại ca. Mấy tên đó còn tụ tập ở quán trà xì xào bàn tán, nói rằng chính sách mới này làm mất đi ‘luật ngầm’ của Thành Thiên Phong, rằng chẳng mấy chốc sẽ rối loạn.” Hắn nhếch mép cười khẩy, vẻ tinh quái. “Em nghĩ chúng ta nên cho bọn chúng biết tay, để chúng không dám làm loạn.”
Lâm Dịch đặt tách trà xuống, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ, nơi Thành Thiên Phong đang dần lên đèn, những ánh đèn lồng lung linh thắp sáng các con phố. “Đó là điều tất yếu, Nhị Cẩu,” hắn chậm rãi nói, giọng điệu trầm ổn. “Cải cách nào mà chẳng động chạm đến lợi ích. Chúng ta cứ làm đúng, làm tốt. Niềm tin của dân chúng mới là quan trọng nhất. Còn những kẻ cản trở...” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh. “Ta sẽ có cách giải quyết. Nhưng không phải bây giờ. Chúng ta cần phải củng cố nền móng trước đã.”
Hắn biết, những kẻ đã quen với việc sống trên xương máu của dân lành sẽ không dễ dàng buông bỏ quyền lợi của mình. Sự phản kháng ngầm, thậm chí là những âm mưu chống phá, chắc chắn sẽ xảy ra. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn thầm nhắc nhở bản thân. “Và để sinh tồn, đôi khi cần phải dùng đến những thủ đoạn không mấy quang minh chính đại.” Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy của hắn. Việc củng cố chính quyền địa phương đồng nghĩa với việc hắn bị cuốn sâu hơn vào vòng xoáy chính trị, một vòng xoáy mà hắn từng muốn tránh xa. Liệu sự ổn định hiện tại có phải là một ảo ảnh mong manh trước những thế lực lớn hơn, những con cá mập thực sự đang ẩn mình trong bóng tối?
Bạch Vân Nhi, sau khi nghe Lâm Dịch nói, khẽ cau mày, ngước lên nhìn hắn. “Lâm Dịch, anh có nghĩ rằng Thẩm Đại Nhân sẽ để yên cho chúng ta không? Sự ổn định và phát triển của Thành Thiên Phong dưới ảnh hưởng của chúng ta, và sự hợp tác chặt chẽ với Lý Tri Huyện, sẽ như một lời thách thức gửi đến hắn. Hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua, và có thể coi đây là cái gai trong mắt hắn.” Nàng đặt bút xuống, ánh mắt đầy lo lắng. Mối đe dọa từ kinh thành, từ vị Thẩm Đại Nhân quyền thế kia, vẫn luôn là một đám mây đen lơ lửng trên đầu họ.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt đồng tình với Bạch Vân Nhi. “Ta biết chứ, Vân Nhi. Việc Lý Tri Huyện chủ động tìm hiểu và ủng hộ các đề xuất của chúng ta, hành động công khai hôm nay, chắc chắn sẽ khiến Thẩm Đại Nhân chú ý hơn nữa. Hắn có thể coi đây là một thách thức trực tiếp đến quyền lực và ảnh hưởng của hắn.” Hắn đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài. Thành Thiên Phong về đêm, dù đã được dọn dẹp và cải thiện nhiều, vẫn còn ẩn chứa vô vàn vấn đề. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận lan rộng, tất cả đều là những mối hiểm họa tiềm tàng, có thể phá vỡ sự bình yên mong manh này bất cứ lúc nào.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh của buổi tối luồn qua khung cửa. “Chúng ta không thể trông chờ vào sự may mắn,” hắn nói, giọng khẽ khàng, như nói với chính mình. “Sự ổn định tạm thời của Thành Thiên Phong sẽ thu hút thêm các thương nhân và nhân tài, làm tăng sức ảnh hưởng của chúng ta, nhưng cũng kéo theo sự cạnh tranh và dòm ngó từ các thế lực khác. Thái độ cởi mở của Lý Tri Huyện, nếu là thật, sẽ tạo ra một tiền lệ tốt, nhưng cũng có thể khiến hắn trở thành mục tiêu của những kẻ muốn duy trì trật tự cũ hoặc lợi dụng hắn.”
Lâm Dịch biết, hắn cần phải suy nghĩ về việc xây dựng một hệ thống phòng thủ, một mạng lưới tình báo bền vững hơn để bảo vệ Thành Thiên Phong và lợi ích của mình. Không chỉ là đối phó với những kẻ phản đối từ bên trong, mà còn là chống lại những mối đe dọa lớn hơn, những thế lực nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn. Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: những tin đồn mơ hồ về “Linh khí mỏng manh” và “thế lực tu hành” mà Bạch Vân Nhi đã thu thập được. Những thứ đó, tuy xa vời, nhưng lại ẩn chứa một mối đe dọa lớn hơn, vượt ra ngoài tầm hiểu biết của hắn về thế giới này.
“Cuộc chiến sinh tồn không chỉ dừng lại ở quyền lực và tiền bạc,” hắn thầm nhủ. “Nó còn liên quan đến những thứ mà ta chưa từng biết đến, những bí ẩn của thế giới này.” Anh mở mắt ra, nhìn về phía Thành Thiên Phong đang chìm dần vào bóng đêm, nhưng những ánh đèn lồng vẫn kiên trì tỏa sáng. Một cảm giác vừa hài lòng vừa nặng trĩu len lỏi trong lòng hắn. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một bước đi đầu tiên. Cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, và hắn phải sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, để bảo vệ những gì mình đã xây dựng, và quan trọng hơn, là bảo vệ những con người đã đặt niềm tin vào hắn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.