Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 470: Tân Quan Nhậm Chức: Hồi Chuông Mới Cho Thiên Phong

Gió chiều thổi qua, mang theo một chút lạnh, nhưng trong lòng Lâm Dịch, ngọn lửa của sự kiên cường và quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt, soi sáng con đường chông gai phía trước. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một kỷ nguyên mới.

***

Sáng hôm sau, một ngày nắng ấm áp, ánh ban mai trải vàng trên những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong. Trước Đại Đường Phủ, không khí trang nghiêm và có phần náo nhiệt khác thường. Một bục cao được dựng lên ngay giữa sân, phủ gấm đỏ, phía sau là những biểu ngữ được viết bằng mực son, ca ngợi sự minh quân và triều đình. Tiếng trống hiệu dồn dập vang lên, hòa cùng tiếng chiêng, thu hút hàng trăm dân chúng tò mò đổ về, đứng chen chúc phía ngoài hàng rào cảnh vệ. Họ thì thầm bàn tán, đôi mắt vừa tò mò, vừa chất chứa một niềm hy vọng mong manh.

Lâm Dịch đứng trong hàng ngũ các thương nhân nổi bật, cạnh Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự. Hắn mặc một bộ trường bào vải thô màu xám tro, dù không cầu kỳ nhưng vẫn toát lên vẻ tề chỉnh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua đám đông, quan sát từng gương mặt, từng cử chỉ nhỏ nhặt. Hắn nhận ra những ánh mắt lo lắng, những nụ cười dè dặt, và cả những kẻ mang vẻ mặt hờ hững, có lẽ là tàn dư của thế lực cũ. Mùi hương trầm thoang thoảng từ trong Đại Đường Phủ bay ra, quyện lẫn với mùi khói hương từ những quầy hàng bán đồ ăn sáng ven đường, tạo nên một thứ mùi hỗn tạp đặc trưng của chốn đô thị cổ đại.

Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi đứng thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo lướt qua đám đông và về phía bục cao. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân màu xanh đậm, kín đáo mà vẫn tôn lên vóc dáng thanh thoát. Thỉnh thoảng, nàng lại khẽ nhíu mày, biểu thị sự bất an trước sự kiện trọng đại này. Trương Quản Sự thì có vẻ hài lòng hơn, ông lão vuốt chòm râu bạc, thỉnh thoảng gật gù như thể đã dự đoán được mọi chuyện.

Trên bục cao, Sứ giả hoàng gia, vẫn với bộ trang phục lụa là sang trọng và vẻ mặt lạnh lùng, đang đứng cạnh một người đàn ông trung niên. Người này chính là tân Tri huyện của Thành Thiên Phong, Lý Tri Huyện. Ngoại hình Lý Tri Huyện khoảng bốn mươi tuổi, phong thái thư sinh nhưng ánh mắt cương nghị. Ông mặc quan phục chỉnh tề, màu xanh lam thẫm, toát lên vẻ chính trực nhưng không quá cứng nhắc. Khuôn mặt ông có phần gầy gò, xương gò má hơi nhô cao, cho thấy có lẽ ông cũng là một người đã trải qua nhiều thăng trầm.

Sứ giả hoàng gia đọc một chiếu chỉ dài dòng, với những lời lẽ hoa mỹ ca ngợi triều đình và sự sáng suốt của Hoàng đế, rồi đến phần chính thức bổ nhiệm Lý Tri Huyện. Cuối cùng, ông ta trao ấn tín và một quyển sổ sách dày cộp cho Lý Tri Huyện, tượng trưng cho việc chuyển giao quyền lực. Cử chỉ này được thực hiện một cách trang trọng, nhưng Lâm Dịch vẫn cảm thấy một sự dò xét ngầm trong ánh mắt của Sứ giả hoàng gia khi hắn liếc nhìn qua phía Lâm Dịch. Một cảm giác khó chịu lướt qua, như thể Lâm Dịch đang bị đặt dưới một chiếc kính lúp vô hình.

Sau nghi thức, Lý Tri Huyện bước lên phía trước, giọng nói trầm ấm mà rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường: "Bản quan Lý Mộ, nhận chức Tri huyện Thành Thiên Phong. Bản quan thấu hiểu những khó khăn, những bức bách mà bách tính Thiên Phong đã trải qua trong thời gian vừa qua. Từ nay, bản quan nguyện cùng bách tính đồng lòng, xây dựng một thành phố phồn thịnh, không còn tham nhũng, không còn cường hào ức hiếp."

Tiếng rì rầm của dân chúng bỗng chốc lắng xuống, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào vị tân quan. Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Lời lẽ này, hắn đã nghe không ít. Những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng luôn dễ dàng nói ra, nhưng để thực hiện lại là một câu chuyện khác.

Lý Tri Huyện tiếp tục: "Đặc biệt, bản quan sẽ chú trọng phát triển thương nghiệp, tạo mọi điều kiện thuận lợi cho các thương nhân chân chính. Một thành phố muốn cường thịnh, phải có giao thương phát triển. Bản quan sẽ rà soát lại các quy định thuế khóa, loại bỏ những tệ nạn đã cản trở sự phát triển của Thành Thiên Phong. Mọi công dân, dù là dân đen hay thương nhân, đều sẽ được đối xử công bằng, không ai bị ức hiếp."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, từng câu, phân tích kỹ lưỡng. "Khẩu khí không tệ, nhưng lời nói gió bay. Quan trọng là hành động," hắn thầm nhủ. Hắn đã thấy quá nhiều quan lại lên nhậm chức với những lời hứa hẹn mỹ miều, rồi lại chìm vào vũng lầy của tham nhũng và quyền lợi. Tuy nhiên, thái độ của Lý Tri Huyện có vẻ khác biệt. Ông ta không khoa trương, không dùng những từ ngữ quá mức sáo rỗng, mà tập trung vào những vấn đề thực tế mà Thành Thiên Phong đang phải đối mặt: tham nhũng và phát triển thương nghiệp. Đây là những điểm cốt yếu mà Lâm Dịch đã và đang cố gắng thay đổi.

Khi Lý Tri Huyện kết thúc bài phát biểu, ông cúi chào dân chúng một cách cung kính. Một tràng pháo tay thưa thớt, nhưng đầy hy vọng bắt đầu vang lên từ đám đông. Nó không phải là tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, mà là tiếng vỗ tay của những người đã quá mệt mỏi với sự áp bức, của những người đang khao khát một sự thay đổi thực sự. Lâm Dịch cũng khẽ vỗ tay, ánh mắt vẫn không rời khỏi vị tân Tri huyện. Hắn thấy một tia kiên nghị trong ánh mắt Lý Tri Huyện khi ông nhìn về phía dân chúng, một tia sáng mà Quan Đại Nhân tham lam kia chưa bao giờ có.

Sứ giả hoàng gia, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, trao đổi vài câu với Lý Tri Huyện rồi nhanh chóng cáo từ. Đoàn tùy tùng của ông ta nhanh chóng rời khỏi Thành Thiên Phong, để lại một khoảng trống quyền lực vừa được lấp đầy, nhưng cũng đầy rẫy những ẩn số. Lâm Dịch biết, việc vị tân quan này có thể thực sự thay đổi Thành Thiên Phong hay không, sẽ phụ thuộc rất nhiều vào sự kiên định của ông ta, và cả những áp lực từ bên ngoài, đặc biệt là từ bóng ma Thẩm Đại Nhân vẫn đang lẩn khuất. Hắn cũng nhận ra rằng, đây là một cơ hội, một cơ hội để đẩy mạnh những cải cách mà hắn đã khởi xướng, nhưng cũng là một thách thức, vì một khi đã nhúng tay vào chính sự, rất khó để rút ra mà không bị vấy bẩn.

***

Đến trưa cùng ngày, không khí trong Thương Hội của Lâm Dịch trở nên trang trọng hơn bao giờ hết. Lý Tri Huyện đã nhận lời mời của Lâm Dịch (được truyền qua Trương Quản Sự) để đến thăm. Trong phòng khách được bài trí tinh tế, với những bức tranh thủy mặc đơn giản treo trên tường và một bộ bàn ghế gỗ lim bóng loáng, mùi hương trầm thanh khiết và mùi trà thơm thoang thoảng tạo nên một không gian yên bình. Ánh nắng nhẹ xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dó, chiếu lên những bình sứ cổ và những chậu cây cảnh xanh tươi, làm dịu đi sự căng thẳng vốn có của một cuộc gặp gỡ chính trị.

Lâm Dịch ngồi đối diện Lý Tri Huyện, Bạch Vân Nhi ngồi cạnh hắn, vẻ mặt bình thản nhưng đôi mắt luôn quan sát mọi cử chỉ của vị tân quan. Trương Quản Sự đứng phía sau Lâm Dịch, sẵn sàng hỗ trợ khi cần.

Lý Tri Huyện nhấp một ngụm trà, sau đó đặt chén xuống khay gỗ. Ông mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, không hề che giấu sự đánh giá. "Nghe danh Lâm công tử đã lâu, nay được diện kiến quả nhiên không tầm thường. Các cải cách mà công tử đã đề xuất, bản quan đã xem xét kỹ lưỡng. Thật sự, thấy rất có lý. Đặc biệt là việc minh bạch hóa thu thuế, và hỗ trợ các sản phẩm mới lạ."

Lâm Dịch không lập tức đáp lời. Hắn im lặng một chút, cân nhắc từng từ. "Tri huyện đại nhân quá lời. Những việc đó đều là vì lợi ích chung của Thành Thiên Phong. Nếu có sự ủng hộ của tri huyện, chắc chắn Thiên Phong sẽ sớm phồn thịnh trở lại." Hắn nói một cách khiêm tốn, nhưng ánh mắt kiên định. Hắn biết, Lý Tri Huyện không phải là một kẻ dễ dàng bị lừa phỉnh bởi những lời khen ngợi sáo rỗng.

Lý Tri Huyện gật đầu, vẻ mặt càng lúc càng tỏ ra hứng thú. "Bản quan cũng đã nghe về 'Phủ Tiếp Dân' mà công tử đã cho thành lập. Một ý tưởng rất hay, nó giúp bách tính có nơi để gửi gắm nỗi lòng, và quan phủ cũng có thể lắng nghe tiếng nói của dân chúng một cách trực tiếp hơn. Chỉ là... liệu có gây ra quá nhiều phiền phức cho quan phủ không?"

Đây là một câu hỏi thăm dò, Lâm Dịch biết. Nó vừa thể hiện sự quan tâm, vừa kiểm tra khả năng quản lý của hắn. "Đại nhân lo lắng không phải là không có lý. Tuy nhiên, cái gọi là 'phiền phức' đó, cũng chính là những vấn đề tích tụ lâu ngày dưới thời quan cũ. Nếu không giải quyết tận gốc, nó sẽ trở thành ung nhọt, sớm muộn gì cũng bùng phát. 'Phủ Tiếp Dân' không chỉ là nơi tiếp nhận khiếu nại, mà còn là kênh thông tin quan trọng để quan phủ nắm bắt tình hình thực tế, điều chỉnh chính sách cho phù hợp. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin chính là tri thức. Nếu quan phủ có thể thu thập đủ thông tin từ dân chúng, sẽ dễ dàng hơn trong việc đưa ra những quyết sách đúng đắn."

Lý Tri Huyện trầm ngâm suy nghĩ. Ông không lập tức phản bác, mà ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. "Lời công tử nói không sai. Tuy nhiên, việc thực thi các cải cách này đòi hỏi rất nhiều nhân lực và sự kiên định. Hơn nữa, những thay đổi này chắc chắn sẽ động chạm đến lợi ích của một số kẻ. Công tử đã có phương án gì để đối phó với những phản ứng đó chưa?"

Ánh mắt Lý Tri Huyện sắc bén, xuyên thẳng vào Lâm Dịch. Hắn không hề né tránh. "Bất cứ sự thay đổi nào cũng đều có trở lực. Đó là lẽ thường tình. Chúng tôi đã lường trước điều này và đã có những biện pháp phòng ngừa. Ví dụ, về việc minh bạch hóa thu thuế, chúng tôi không chỉ công khai biểu thuế mà còn lập ra sổ sách rõ ràng, có sự giám sát của cả quan phủ và đại diện các thương hội. Về việc hỗ trợ sản phẩm mới, chúng tôi đang tập trung vào việc tạo ra những sản phẩm có giá trị thực sự, không chỉ để bán mà còn để cải thiện đời sống người dân, như công cụ nông nghiệp mới, phương pháp chăn nuôi hiệu quả hơn. Khi lợi ích chung được nâng cao, những kẻ muốn gây rối cũng sẽ khó mà có được sự ủng hộ."

Bạch Vân Nhi khẽ bổ sung: "Chúng tôi cũng đang xây dựng một mạng lưới thông tin rộng khắp trong Thành Thiên Phong, không chỉ qua các cửa tiệm mà còn qua những người dân bình thường. Bất kỳ động thái bất thường nào cũng sẽ nhanh chóng được báo về." Nàng nói một cách dứt khoát, cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng của họ.

Lý Tri Huyện nghe xong, nụ cười trên môi ông ta giãn ra. "Xem ra, Lâm công tử đã chuẩn bị rất chu đáo. Bản quan rất hài lòng. Có lẽ, Thành Thiên Phong cần một người như công tử để vực dậy. Bản quan hứa sẽ ban hành các sắc lệnh hỗ trợ trong thời gian sớm nhất, đặc biệt là về việc minh bạch hóa hành chính và tạo điều kiện cho các thương nhân nhỏ. Chúng ta có thể cùng nhau tham khảo, điều chỉnh chi tiết." Ông ta nói, giọng điệu thân thiện hơn rất nhiều so với lúc ban đầu.

Lâm Dịch biết, đây là một bước tiến quan trọng. Lý Tri Huyện không chỉ chấp nhận đề xuất của hắn, mà còn muốn hợp tác. Đây là một cơ hội vàng. "Thành Thiên Phong sẽ rất vinh dự nếu nhận được sự chỉ đạo của Tri huyện đại nhân." Hắn đáp, vẫn giữ thái độ khiêm tốn.

Trước khi ra về, Lý Tri Huyện còn nán lại một chút, mắt lướt qua những giá sách trong phòng. "Công tử đọc nhiều sách cổ sao?"

"Chỉ là một vài quyển tạp nham, để mở mang kiến thức," Lâm Dịch đáp.

"Ồ, bản quan thấy công tử có vẻ rất am hiểu về cách vận hành của một chính quyền. Có vẻ như công tử không chỉ là một thương nhân đơn thuần." Lý Tri Huyện nói, giọng điệu có chút ẩn ý, nhưng không mang vẻ dò xét mà chỉ là sự tò mò chân thành.

Lâm Dịch khẽ cười. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, đại nhân. Để sinh tồn, con người ta phải không ngừng học hỏi và thích nghi. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, giúp ta hiểu rõ thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta phải tự mình giành lấy nó." Hắn nói, một phần là lời thật lòng, một phần là để che giấu thân phận thật của mình.

Lý Tri Huyện như hiểu ra điều gì đó, ông ta gật đầu, đôi mắt ánh lên vẻ tán thưởng. "Hay! Hay lắm! 'Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.' Bản quan sẽ ghi nhớ câu này. Mong rằng chúng ta sẽ có nhiều cơ hội hợp tác." Nói rồi, ông ta đứng dậy, cúi chào nhẹ rồi rời đi.

Lâm Dịch tiễn Lý Tri Huyện ra tận cửa. Khi cánh cửa đóng lại, hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm. Cuộc gặp gỡ này, tuy ngắn ngủi, nhưng đã mở ra một hướng đi mới cho Thành Thiên Phong, và cả cho chính hắn. Tuy nhiên, sự thận trọng cố hữu của hắn vẫn không cho phép hắn hoàn toàn tin tưởng. Một viên quan, dù có vẻ chính trực đến đâu, vẫn là một phần của hệ thống quyền lực phức tạp này.

***

Đêm đó, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng Thành Thiên Phong, phủ một lớp bạc lên những mái nhà và con đường. Trong một căn phòng riêng tư hơn tại Thương Hội của Lâm Dịch, một cuộc họp kín đang diễn ra. Lâm Dịch trải tấm bản đồ Thành Thiên Phong ra trên chiếc bàn gỗ lim, ánh nến lung linh hắt bóng những đường nét và ký hiệu phức tạp. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, và Trần Nhị Cẩu. Mùi hương trà đã nhạt dần, thay vào đó là mùi mực giấy và mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh bên ngoài vọng vào. Ti��ng côn trùng kêu rả rích từ vườn cây sau nhà tạo nên một không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa.

"Lý Tri Huyện này, có vẻ là một người tài năng và có tầm nhìn." Lâm Dịch mở lời, giọng trầm lắng. "Hắn không chỉ lắng nghe mà còn đặt ra những câu hỏi rất có trọng tâm, cho thấy sự am hiểu về chính sự và thương nghiệp. Hắn không phải là kẻ ngu ngốc, cũng không phải là kẻ tham lam mù quáng như Quan Đại Nhân."

Bạch Vân Nhi gật đầu. "Ta cũng có cùng nhận định. Hắn có vẻ thực sự muốn làm việc, muốn xây dựng Thành Thiên Phong. Nhưng huynh nói đúng, chúng ta không thể lơ là. Sự ổn định này có thể là cái gai trong mắt Thẩm Đại Nhân, và cả những kẻ khác nữa."

"Đúng vậy," Lâm Dịch tiếp lời. "Một viên quan mới, với những chính sách cởi mở, sẽ khiến Thẩm Đại Nhân chú ý hơn nữa. Hắn có thể coi đây là một thách thức trực tiếp đến quyền lực của hắn, hoặc tệ hơn, là một sự can thiệp vào 'lãnh địa' của hắn. Chúng ta phải luôn chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất." Hắn dùng ngón tay chỉ vào vài điểm trên bản đồ, nơi có những bang phái giang hồ hoặc thương hội lớn khác. "Những cải cách của chúng ta, dù tốt đẹp đến đâu, vẫn sẽ đụng chạm đến lợi ích của những kẻ này. Một số sẽ tìm cách thích nghi, nhưng một số khác sẽ tìm cách chống đối."

Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt kiên nghị. "Đại ca yên tâm, chúng ta sẽ không để ai phá hoại. Bất cứ kẻ nào dám làm loạn, chúng ta sẽ cho chúng biết tay." Giọng nói của hắn vẫn to và rõ ràng như mọi khi, pha chút sự cục cằn nhưng đầy lòng trung thành.

Trần Nhị Cẩu cũng hăng hái nói thêm: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Mấy hôm nay, sau khi dán thông báo, nhiều người dân đã đến 'Phủ Tiếp Dân' để trình báo. Chúng ta đã thu thập được rất nhiều thông tin hữu ích về những kẻ cường hào còn sót lại. Có lẽ chúng ta nên nhân cơ hội này mà dọn dẹp một lượt!" Ánh mắt hắn sáng lên vẻ tinh quái.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép. "Không cần vội vàng. Chúng ta cần phải hành động một cách có tính toán. Việc Lý Tri Huyện chủ động tìm hiểu và ủng hộ các đề xuất của chúng ta là một lợi thế lớn. Chúng ta có thể tận dụng sự hợp tác này để củng cố vị thế của mình, biến Thương Hội Thiên Phong trở thành một phần không thể thiếu của Thành Thiên Phong." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, ta muốn nàng bắt đầu kế hoạch mới cho các sản phẩm thủ công. Tận dụng chính sách hỗ trợ của tri huyện, chúng ta có thể mở rộng quy mô sản xuất, tạo thêm việc làm cho người dân, và quan trọng hơn, là tạo ra những sản phẩm độc đáo, có giá trị cao. Việc này không chỉ mang lại lợi nhuận mà còn tăng cường ảnh hưởng của chúng ta trong đời sống của Thành Thiên Phong."

Bạch Vân Nhi gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng rực. "Ta đã có ý tưởng. Chúng ta có thể tập trung vào các sản phẩm chạm khắc gỗ tinh xảo, gốm sứ độc đáo, hoặc thậm chí là các loại vải vóc nhuộm màu tự nhiên. Với sự hỗ trợ của quan phủ, chúng ta có thể mở rộng thị trường ra bên ngoài Thành Thiên Phong, thậm chí đến các thành phố lớn hơn."

"Tốt lắm," Lâm Dịch nói. "Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, các ngươi tiếp tục giám sát 'Phủ Tiếp Dân'. Phải đảm bảo mọi khiếu nại đều được ghi chép rõ ràng, và quan trọng nhất, là không để bất kỳ kẻ nào lợi dụng 'Phủ Tiếp Dân' để gây rối hoặc vu khống người khác. Đồng thời, tăng cường mạng lưới thông tin, đặc biệt là về tình hình biên giới. Ta đã nghe tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận lan rộng. Những thông tin này rất quan trọng, có thể ảnh hưởng đến sự ổn định của Thành Thiên Phong."

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đồng thanh đáp lời, vẻ mặt nghiêm túc.

Lâm Dịch nhìn lại tấm bản đồ, ánh mắt xa xăm. "Sự ổn định tạm thời của Thành Thiên Phong sẽ thu hút thêm các thương nhân và nhân tài, làm tăng sức ảnh hưởng của chúng ta nhưng cũng kéo theo sự cạnh tranh và dòm ngó từ các thế lực khác. Thái độ cởi mở của Lý Tri Huyện, nếu là thật, sẽ tạo ra một tiền lệ tốt nhưng cũng có thể khiến hắn trở thành mục tiêu của những kẻ muốn duy trì trật tự cũ hoặc lợi dụng hắn." Hắn khẽ thở dài. "Chúng ta không thể trông chờ vào sự may mắn. Ta cần phải suy nghĩ về việc xây dựng một hệ thống phòng thủ, một mạng lưới tình báo bền vững hơn để bảo vệ Thành Thiên Phong và lợi ích của mình."

Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" mà Bạch Vân Nhi đã thu thập được. Những thứ đó, tuy xa vời, nhưng lại ẩn chứa một mối đe dọa lớn hơn, vượt ra ngoài tầm hiểu biết của hắn về thế giới này. "Cuộc chiến sinh tồn không chỉ dừng lại ở quyền lực và tiền bạc," hắn thầm nhủ. "Nó còn liên quan đến những thứ mà ta chưa từng biết đến."

Đêm càng về khuya, ánh trăng càng sáng tỏ. Trong căn phòng nhỏ bé ấy, những con người đang dệt nên tương lai cho Thành Thiên Phong. Họ biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, nhưng ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và họ sẽ không ngừng chiến đấu để bảo vệ nó.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free