Lạc thế chi nhân - Chương 469: Kỷ Nguyên Mới: Lâm Dịch Và Cải Cách Thiên Phong
Ánh đèn lồng trên phố đã tắt từ lâu, nhường chỗ cho tia nắng ban mai dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên sàn gỗ. Trong căn phòng riêng tư trên tầng cao nhất của Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí không còn sự náo nhiệt của đêm hội mừng chiến thắng mà thay vào đó là vẻ tĩnh lặng, tập trung đến lạ thường. Lâm Dịch ngồi giữa, trên bàn trải rộng một tấm bản đồ Thành Thiên Phong cũ kỹ, những nét mực đã nhạt nhòa nhưng vẫn đủ để chỉ rõ từng con đường, từng khu phố, từng khu chợ. Xung quanh hắn, Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Trương Quản Sự đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt dán chặt vào tấm bản đồ hoặc vào Lâm Dịch, chờ đợi.
Cảm giác mát lạnh của không khí buổi sớm luồn qua khe cửa, khiến Lâm Dịch khẽ rùng mình. Hắn đã không ngủ nhiều đêm qua, tâm trí không ngừng xoay vần với những tính toán, những phán đoán về cục diện mới của Thành Thiên Phong. Hắn nhấp một ngụm trà xanh còn ấm, vị chát nhẹ tan ra nơi đầu lưỡi, xua đi chút mệt mỏi còn vương lại. "Khoảng trống quyền lực này," hắn bắt đầu, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, "vừa là cơ hội lớn, vừa là hiểm họa khôn lường." Hắn dùng ngón tay chỉ vào trung tâm Thành Thiên Phong trên bản đồ, nơi lẽ ra là vị trí của Đại Đường Phủ. "Quan Đại Nhân bị bắt đã để lại một lỗ hổng lớn. Nếu chúng ta không nhanh chóng lấp đầy nó một cách hiệu quả, sẽ có kẻ khác nhăm nhe chiếm lấy."
Bạch Vân Nhi khẽ cau mày, vẻ lo lắng hiện rõ trong đôi mắt thông minh của nàng. "Nhưng liệu triều đình có chấp nhận những đề xuất quá 'mới lạ' của chúng ta không, Lâm Dịch? Chúng ta dù sao cũng chỉ là những người ngoài, chưa có thân phận chính thức trong quan trường." Nàng biết Lâm Dịch không bao giờ làm việc gì thiếu tính toán, nhưng lần này, việc can thiệp sâu vào bộ máy chính quyền có vẻ quá mạo hiểm. Triều đình Đại Hạ luôn bảo thủ, và những ý tưởng của Lâm Dịch, dù tân tiến đến đâu, cũng có thể bị coi là dị giáo.
Lâm Dịch thở dài, hắn hiểu nỗi bận tâm của Bạch Vân Nhi. Tri thức của hắn, dù là vũ khí mạnh nhất, nhưng không phải lúc nào cũng được đón nhận. "Đây không phải là lúc để câu nệ thân phận, Vân Nhi. Thời cuộc đã khác. Sứ giả hoàng gia đã chứng kiến tận mắt sự mục ruỗng của bộ máy cũ. Hắn ta, và cả triều đình, đang cần một giải pháp. Vấn đề là, chúng ta phải đưa ra một giải pháp mà họ không thể từ chối." Hắn quay sang Trương Quản Sự, người đại diện cho Thiên Phong Thương Hội, một người lão luyện trong việc nhìn nhận lợi ích. "Trương Quản Sự, theo ông, điều gì khiến các thương nhân và dân chúng Thành Thiên Phong bức xúc nhất dưới thời Quan Đại Nhân?"
Trương Quản Sự vuốt chòm râu bạc, đôi mắt cáo già nheo lại. "Đương nhiên là thuế má vô lý, các loại phí chồng chất, và sự nhũng nhiễu của quan lại. Mỗi lần vận chuyển hàng hóa qua cửa thành, qua các trạm kiểm soát đều phải 'biếu' không ít. Dân chúng làm lụng cả đời cũng không đủ ăn, còn phải chịu đủ loại áp bức. Không có luật lệ rõ ràng, tất cả đều dựa vào ý muốn của kẻ có quyền. Kinh doanh thì không có gì đảm bảo, cứ làm ăn phát đạt là y như rằng sẽ có kẻ nhòm ngó, tìm cớ tịch thu. Thậm chí những người muốn phản ánh thì chẳng có cửa nào để bày tỏ."
"Đúng vậy," Lâm Dịch gật đầu. "Đó chính là những điểm chúng ta cần thay đổi. Một chính quyền không phải là kẻ bóc lột, mà là người phục vụ." Hắn đứng dậy, đi lại quanh bàn, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt. "Tôi đề xuất một hệ thống 'chính quyền dịch vụ' lấy dân làm gốc. Đầu tiên, minh bạch hóa tài chính. Tất cả thuế phí phải được công khai rõ ràng, có quy định cụ thể, không được phép thu thêm bất cứ khoản nào ngoài danh mục. Thứ hai, thiết lập cơ chế kiểm tra chéo, để không một quan lại nào có thể tự ý làm mưa làm gió. Thứ ba, và quan trọng nhất, chúng ta cần 'Phủ Tiếp Dân'."
Trần Nhị Cẩu, từ nãy đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, vẻ mặt ngây ngô nhưng đôi mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, bỗng lên tiếng: "Phủ Tiếp Dân là gì vậy, Đại ca?"
Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, mỉm cười nhẹ. "Đó là nơi dân chúng có thể trực tiếp đến để phản ánh những khó khăn, những bất công mà họ gặp phải. Mọi lời phản ánh đều phải được ghi chép, và quan trọng hơn, phải được giải quyết trong một thời hạn nhất định. Sẽ có người độc lập giám sát việc này. Dân chúng phải cảm thấy tiếng nói của họ có trọng lượng, rằng có người sẽ đứng ra bảo vệ họ." Hắn biết, ý tưởng về một "chính quyền của dân, do dân, vì dân" là quá sức tưởng tượng đối với thế giới này, nhưng hắn phải bắt đầu từ những bước nhỏ nhất. "Sinh tồn không chỉ là chi��n đấu với thiên tai hay kẻ thù, mà còn là xây dựng một môi trường mà ở đó, con người có thể sống đúng với giá trị của mình."
Vương Đại Trụ, người luôn sẵn sàng hành động hơn là suy nghĩ phức tạp, gãi đầu. "Nghe có vẻ hay đấy, Lâm Dịch. Nhưng làm sao để quan lại chịu làm theo? Bọn họ quen thói ăn trên ngồi trốc rồi."
"Đó là lý do chúng ta cần người mới," Lâm Dịch đáp, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén. "Hoặc những người cũ đủ thông minh để nhìn thấy lợi ích của sự thay đổi. Trương Quản Sự, Thiên Phong Thương Hội có thể giúp đỡ trong việc xây dựng một bộ máy tài chính minh bạch, đúng không?"
Trương Quản Sự gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lên vì lợi ích. "Đương nhiên rồi, Lâm Dịch. Một hệ thống tài chính rõ ràng sẽ giúp thương nhân chúng tôi an tâm làm ăn hơn, cũng sẽ thu hút thêm nhiều người đến Thành Thiên Phong. Lợi ích là của tất cả."
"Còn về việc thực thi và đảm bảo an ninh cho 'Phủ Tiếp Dân' và các cơ chế mới?" Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Chúng ta cần những người đáng tin cậy, không sợ cường quyền, để đảm bảo mọi việc diễn ra đúng đắn."
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu lập tức hăng hái đáp lời, ánh mắt đầy quyết tâm. Vương Đại Trụ cũng gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay. "Cứ giao cho chúng tôi. Kẻ nào dám ngăn cản dân chúng nói sự thật, tôi sẽ không tha!"
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, thấy được sự quyết tâm không lay chuyển trong đôi mắt hắn. Nàng biết, hắn đang đặt cược rất nhiều, không chỉ cho Thành Thiên Phong mà còn cho chính tương lai của hắn và những người xung quanh. "Và Sứ giả hoàng gia sẽ là cầu nối của chúng ta với triều đình?" nàng hỏi, giọng nói mang theo chút hoài nghi.
"Chính xác," Lâm Dịch khẳng định. "Hắn ta đã chứng kiến chúng ta giải quyết Quan Đại Nhân. Hắn ta biết chúng ta có khả năng. Hắn ta sẽ là người trình bày những đề xuất này lên triều đình, không phải chúng ta. Và chúng ta sẽ đảm bảo rằng hắn ta có đủ bằng chứng, đủ lý lẽ để thuyết phục họ rằng những cải cách này không chỉ có lợi cho Thành Thiên Phong, mà còn có lợi cho cả Đại Hạ, đặc biệt là về nguồn thu thuế và sự ổn định xã hội. Triều đình luôn cần tiền và sự yên bình." Hắn ngừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã trải đều khắp thành phố, mang theo hơi thở của một ngày mới, một kỷ nguyên mới đang bắt đầu. "Nhưng quan trọng nhất," Lâm Dịch nói thêm, giọng trầm xuống, "chúng ta phải hành động nhanh chóng và dứt khoát. Trước khi Thẩm Đại Nhân kịp phản ứng, trước khi bất kỳ thế lực nào khác kịp nhúng tay vào khoảng trống này." Hắn biết, một cuộc chiến mới, phức tạp hơn nhiều, đang chờ đợi.
***
Trong sảnh lớn của Đại Đường Phủ, không khí nặng nề, ngột ngạt hơn nhiều so với căn phòng ấm cúng ở Quán Trọ Lạc Nguyệt. Nắng trưa gắt gao xuyên qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống nền đá xanh lạnh lẽo, làm nổi bật những hạt bụi lơ lửng trong không gian. Mùi gỗ cũ, mùi mực và một chút hương trầm thoang thoảng tạo nên một sự kết hợp cổ kính, nhưng cũng đầy áp lực. Sứ giả hoàng gia ngồi trên ghế chủ tọa, gương mặt nghiêm nghị, không biểu lộ cảm xúc. Bộ quan phục gấm vóc sang trọng của ông ta càng làm tăng thêm vẻ uy quyền. Phía dưới, một số quan lại địa phương còn lại, những người may mắn (hay bất hạnh) chưa bị liên lụy bởi vụ án Quan Đại Nhân, ngồi co ro trên ghế, vẻ mặt hoang mang, lo lắng, thi thoảng lại liếc nhìn Lâm Dịch với ánh mắt dò xét, pha lẫn chút sợ hãi. Họ vẫn chưa thể tin được rằng một thiếu niên gầy gò, trông có vẻ "không có gì đặc biệt" này lại có thể lật đổ một kẻ như Quan Đại Nhân.
Lâm Dịch, trong bộ trang phục vải thô giản dị nhưng sạch sẽ, đứng thẳng tắp giữa sảnh, toát ra một phong thái điềm tĩnh và tự tin đến lạ. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay nao núng trước ánh mắt của Sứ giả hoàng gia hay sự xì xào của đám quan lại. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi đứng hơi lùi lại, đôi mắt sắc sảo của nàng bao quát toàn bộ căn phòng, sẵn sàng hỗ trợ Lâm Dịch bất cứ lúc nào. Trương Quản Sự cũng đứng đó, vẻ mặt khôn ngoan, ánh mắt tính toán.
"Thưa Sứ giả đại nhân, và quý vị," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói vang vọng rõ ràng trong sảnh đường rộng lớn, không một chút run rẩy. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt Sứ giả hoàng gia, không né tránh. "Thành Thiên Phong cần một sự thay đổi toàn diện để khôi phục niềm tin và phát triển. Sự mục ruỗng của bộ máy chính quyền cũ đã khiến dân chúng và thương nhân mất hết hy vọng. Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, sự bất ổn sẽ tiếp tục lan rộng, và lợi ích của triều đình sẽ bị tổn hại nghiêm trọng."
Sứ giả hoàng gia khẽ nhíu mày, ánh mắt ông ta như muốn xuyên thấu Lâm Dịch, dò xét xem hắn đang toan tính điều gì. "Ngươi nói không sai," ông ta chậm rãi nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ lạnh lùng. "Nhưng thay đổi không phải là điều dễ dàng. Ngươi có kế sách gì để thực hiện điều đó?"
Lâm Dịch gật đầu, biết rằng đây là lúc hắn phải chứng minh giá trị của mình. "Tôi đề xuất ba phương hướng chính, thưa đại nhân. Thứ nhất, là minh bạch hóa tài chính công. Tất cả các khoản thu thuế, các loại phí phải được công khai rõ ràng tại Đại Đường Phủ và các khu chợ lớn. Mọi dân chúng đều có quyền biết tiền của họ đi về đâu. Mọi khoản chi phải có hóa đơn, sổ sách rõ ràng, và được kiểm toán định kỳ. Điều này sẽ ngăn chặn việc tham nhũng vặt và xây dựng lại lòng tin từ dân chúng."
Một số quan lại nhỏ bắt đầu xì xào, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu. Minh bạch hóa tài chính đồng nghĩa với việc họ không còn có thể đục khoét hay nhận hối lộ dễ dàng. Sứ giả hoàng gia quét mắt qua họ, khiến họ im bặt.
"Thứ hai," Lâm Dịch tiếp tục, không để ý đến sự phản ứng của đám quan lại, "là thiết lập cơ chế kiểm tra chéo và phân quyền. Quyền lực tập trung vào một người sẽ dễ dẫn đến lạm dụng. Chúng ta cần có nhiều cơ quan khác nhau cùng giám sát lẫn nhau. Ví dụ, việc thu thuế do một bộ phận thực hiện, việc kiểm tra sổ sách do một bộ phận khác, và việc xử lý đơn thư khiếu nại lại do một bộ phận thứ ba. Các chức vụ quan trọng sẽ được luân chuyển định kỳ để tránh hình thành bè phái, lợi ích nhóm. Điều này sẽ tạo ra một hệ thống tự kiểm soát hiệu quả hơn."
Lâm Dịch thấy Sứ giả hoàng gia trầm ngâm, ngón tay ông ta khẽ gõ nhẹ vào mặt bàn. Những điều này, mặc dù khác lạ, nhưng lại đánh trúng vào điểm yếu cố hữu của bộ máy quan lại Đại Hạ: sự lạm quyền và thiếu giám sát.
"Th�� ba, và đây là điều tôi cho là quan trọng nhất để khôi phục niềm tin của dân chúng," Lâm Dịch nói, nhấn mạnh từng lời. "Là việc thiết lập 'Phủ Tiếp Dân' tại mỗi khu vực hành chính. Đây sẽ là nơi dân chúng có thể trực tiếp phản ánh những khó khăn, những bất công mà họ gặp phải. Mỗi đơn thư phải được ghi chép cẩn thận, có biên nhận rõ ràng, và quan trọng hơn, phải được giải quyết trong một thời hạn nhất định. Sẽ có một ủy ban độc lập, bao gồm cả những người dân có uy tín, để giám sát quá trình này. Dân chúng cần cảm thấy tiếng nói của họ có trọng lượng, rằng có người sẽ đứng ra bảo vệ họ thay vì ức hiếp họ."
Sứ giả hoàng gia cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói mang theo một chút hoài nghi. "Những điều này... khá khác biệt so với lệ thường của Đại Hạ. Ngươi có chắc chúng có thể thực hiện được? Và sẽ mang lại hiệu quả như ngươi nói?" Ông ta không phải không nhìn thấy lợi ích, nhưng sự thay đổi luôn đi kèm với rủi ro.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Thưa Sứ giả đại nhân, chúng tôi không chỉ nói suông. Chúng tôi đã có kinh nghiệm thực tế trong việc quản lý và xây dựng niềm tin tại các vùng đất mà chúng tôi đã đặt chân tới. Thiên Phong Thương Hội của Trương Quản Sự đã áp dụng các quy tắc minh bạch trong giao dịch, và sự phát triển của họ là minh chứng. Liễu Thanh Y và các huynh đệ giang hồ cũng đã thiết lập những quy tắc riêng để duy trì trật tự. Chỉ cần có sự ủng hộ từ triều đình, và sự quyết tâm của các vị quan lại ở đây, chúng tôi tin rằng Thành Thiên Phong sẽ sớm trở lại ổn định, và thậm chí còn phát triển hơn trước rất nhiều. Một chính quyền minh bạch, công bằng sẽ thu hút thương nhân, kích thích sản xuất, và quan trọng hơn, sẽ mang lại sự bình yên, no ấm cho bách tính. Đó chẳng phải là điều mà triều đình luôn mong muốn sao? Lợi ích kinh tế và sự ổn định xã hội, đó là những giá trị mà không một triều đại nào có thể chối bỏ."
Hắn dừng lại, cho Sứ giả hoàng gia thời gian để suy nghĩ. Ánh mắt Lâm Dịch không hề dao động, vẫn giữ vẻ kiên định. Hắn biết, hắn đang đặt cược lớn. Không phải chỉ là lời nói suông, mà là một sự cam kết.
Sứ giả hoàng gia trầm ngâm một lúc lâu, ánh mắt sắc bén đảo qua Lâm Dịch, rồi qua Bạch Vân Nhi, Trương Quản Sự, và cuối cùng dừng lại ở những quan lại đang cúi gằm mặt. Ông ta thấy được sự hợp lý trong những lời của Lâm Dịch, và quan trọng hơn, ông ta thấy được sự cấp bách. Thành Thiên Phong đang trong tình trạng hỗn loạn, và triều đình không thể để một thành phố biên giới quan trọng như vậy rơi vào tay kẻ khác. Hơn nữa, việc Lâm Dịch dám đứng ra đề xuất những điều này, và đã chứng minh khả năng của mình trong việc lật đổ Quan Đại Nhân, khiến ông ta phải suy nghĩ lại.
"Được rồi," Sứ giả hoàng gia cuối cùng cũng gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi nhưng dứt khoát. "Những đề xuất của ngươi... khá táo bạo. Nhưng trong tình thế hiện tại, chúng ta không có nhiều lựa chọn. Ta sẽ chấp thuận thử nghiệm những cải cách này tại Thành Thiên Phong. Tuy nhiên, ngươi," ông ta chỉ tay vào Lâm Dịch, "ngươi sẽ là người chịu trách nhiệm giám sát việc thực hiện. Ta sẽ cử một số thuộc hạ của ta hỗ trợ, nhưng mọi thành bại đều nằm trong tay ngươi. Ngươi có dám nhận trách nhiệm này không?"
Lâm Dịch cúi đầu, một nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi. "Tôi xin nhận. Với sự hỗ trợ của Sứ giả đại nhân, tôi tin rằng Thành Thiên Phong sẽ sớm trở lại quỹ đạo." Hắn biết, đây vừa là một chiến thắng, vừa là một cái còng vô hình. Triều đình đang sử dụng hắn, nhưng hắn cũng đang sử dụng triều đình để đạt được mục tiêu của mình. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nghĩ thầm, "nhưng chúng ta có thể tạo ra nó, từng chút một."
***
Vài ngày sau cuộc họp tại Đại Đường Phủ, Thành Thiên Phong dường như đã thay da đổi thịt. Từ sáng sớm, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y đã hòa vào dòng người đông đúc tại Chợ Linh Dược, khu chợ sầm uất nhất thành phố. Trời dịu mát, không khí trong lành sau một đêm mưa nhỏ, và ánh nắng chiều muộn đang dần buông, nhuộm một màu vàng cam lên các quầy hàng bày la liệt đủ loại thảo dược, gia vị và vật phẩm quý hiếm. Mùi thảo dược đa dạng, từ hương nồng của nhân sâm đến mùi thơm dịu của hoa cúc, hòa quyện với mùi đất ẩm và tiếng rao hàng ồn ã, tiếng mặc cả sôi nổi, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống.
Họ đi chậm rãi, không ngừng quan sát thái độ của dân chúng, lắng nghe những lời bàn tán xì xào. Khuôn mặt của những người lao động, những tiểu thương, những bà nội trợ vẫn còn mang nét khắc khổ, nhưng trong ánh mắt của họ đã le lói một tia hy vọng mong manh, xen lẫn sự tò mò và cả hoài nghi.
Một tiểu thương đang sắp xếp lại những bó rau thơm trên sạp của mình, vừa làm vừa nói chuyện với người bán hàng bên cạnh: "Nghe nói quan mới có vẻ muốn làm thật. Cái 'Phủ Tiếp Dân' gì đó, ta thấy có mấy người đã dám đến đó để phản ánh rồi."
Người bán hàng bên cạnh hừ một tiếng, vẻ mặt đầy vẻ khinh thường. "Lại chiêu trò thôi. Bọn quan lại thì có bao giờ thật lòng với dân chúng đâu? Được vài bữa rồi đâu lại vào đấy. Mấy chục năm nay, ta thấy đủ loại rồi."
Liễu Thanh Y, người đi ngay sau Lâm Dịch, khẽ nhíu mày. Nàng quay sang Lâm Dịch, giọng nói trầm tĩnh: "Dân chúng cần thời gian để tin tưởng, Lâm Dịch. Nhiều năm bị bóc lột đã khiến họ mất niềm tin sâu sắc. Những lời đồn đại, những lời hứa suông đã ăn sâu vào tâm trí họ."
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn hiểu điều đó hơn ai hết. "Đó là lý do chúng ta phải làm những việc nhỏ nhất, nhưng thiết thực nhất, Thanh Y. Niềm tin xây dựng từ những hành động cụ thể, không phải lời hứa suông." Hắn dừng lại trước một quầy hàng bán vải vóc, nơi một người phụ nữ trung niên đang cẩn thận lựa chọn. Khuôn mặt bà đầy nếp nhăn, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ kiên cường.
"Bà lão," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói ôn hòa. "Bà thấy cuộc sống ở Thành Thiên Phong dạo này có gì khác không?"
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, hơi giật mình khi thấy một nhóm người vây quanh mình, nhưng khi nhìn thấy Lâm Dịch với vẻ mặt thân thiện, bà trấn an lại. "À... khác chứ, công tử. Mấy hôm nay, mấy gã lính tráng ở cửa thành không còn đòi tiền 'trà nước' vô lý nữa. Rồi nghe nói thuế cũng được công khai, không còn mập mờ như trước. Nhưng mà..." Bà khẽ thở dài, "chuyện tốt thường không kéo dài lâu. Ai mà biết được ngày mai thế nào."
Lâm Dịch lắng nghe một cách kiên nhẫn, trong lòng thấu hiểu nỗi hoài nghi sâu sắc của bà lão. Hắn biết, để thay đổi tư duy đã ăn sâu vào tiềm thức của hàng vạn người là một quá trình dài và gian khổ. "Bà lão yên tâm," hắn nói, giọng điệu mang theo sự chân thành hiếm có. "Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo những thay đổi này là vĩnh viễn. 'Phủ Tiếp Dân' đã được thành lập ở các khu phố. Nếu bà có bất kỳ oan ức hay khó khăn nào, đừng ngần ngại đến đó phản ánh. Mọi việc sẽ được ghi chép và giải quyết. Chúng tôi muốn mọi người dân Thành Thiên Phong đều có thể sống yên bình, không còn bị cường quyền ức hiếp."
Ánh mắt bà lão chợt lóe lên một tia sáng, như thể một hạt mầm hy vọng vừa nảy mầm trong lòng bà. "Thật sao, công tử?"
"Thật," Lâm Dịch khẳng định. Hắn biết, một lời nói không đủ để thay đổi tất cả, nhưng nó là một khởi đầu. Hắn cũng biết, việc ông ta được Sứ giả hoàng gia trao quyền giám sát là một con dao hai lưỡi. Nó cho hắn quyền lực để thay đổi, nhưng cũng đặt hắn vào tầm ngắm của triều đình, biến hắn thành một công cụ, hoặc tệ hơn, một con tốt thí. Liệu triều đình có đang kiểm soát hắn, hay hắn đang kiểm soát triều đình? Một câu hỏi phức tạp mà hắn chưa thể có câu trả lời.
Trong lúc đó, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã bắt đầu hành động. Họ cùng với một vài người của mình, những người mặc đồng phục của Thiên Phong Thương Hội, đang đi dán những thông báo lớn tại các ngã tư, các khu chợ. Trên đó, những quy định mới về thuế, về việc thành lập 'Phủ Tiếp Dân' được viết bằng nét chữ rõ ràng, dễ đọc. Trần Nhị Cẩu hăng hái giải thích cho những người dân hiếu kỳ vây quanh, trong khi Vương Đại Trụ đứng cạnh, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt đầy sự trấn an.
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu cười tươi, chỉ vào tờ thông báo. "Mọi người cứ đọc đi! Từ nay không ai dám ức hiếp chúng ta nữa đâu! Có gì cứ đến 'Phủ Tiếp Dân' mà nói!"
Vương Đại Trụ cũng gật đầu, giọng nói trầm ấm. "Chúng tôi sẽ tuần tra thường xuyên. Bất cứ kẻ nào dám làm trái quy định mới, hoặc dám ức hiếp dân lành, sẽ không thoát khỏi sự trừng phạt. Thành Thiên Phong sẽ có trật tự mới!"
Lâm Dịch nhìn cảnh tượng đó, trong lòng cảm thấy một sự hài lòng nhỏ bé, nhưng cũng đầy lo lắng. Hắn biết, những hành động này, dù mang lại hy vọng, nhưng cũng sẽ động chạm đến lợi ích của rất nhiều kẻ. Không chỉ là những quan lại cũ còn sót lại, mà còn là những thương nhân đã quen với việc hối lộ, những bang phái giang hồ đã quen với việc bảo kê. Những cải cách của hắn, mặc dù có lợi cho đại đa số, nhưng chắc chắn sẽ tạo ra những kẻ thù mới, ẩn mình trong bóng tối.
Và trên tất cả, là mối đe dọa tiềm tàng từ Thẩm Đại Nhân. Tin tức về việc Quan Đại Nhân bị bắt giữ và phế truất, cùng với những cải cách táo bạo ở Thành Thiên Phong, chắc chắn sẽ đến tai kẻ đó. Một khi Thẩm Đại Nhân nhận ra Lâm Dịch không chỉ là một thương nhân đơn thuần mà còn là một kẻ có khả năng thao túng chính sự, một cuộc đối đầu trực diện hoặc gián tiếp là điều không thể tránh khỏi.
Liễu Thanh Y, người đã quan sát Lâm Dịch nãy giờ, khẽ nói: "Giang hồ cũng đang xôn xao. Nhiều bang phái nhỏ đang tìm cách liên hệ với ta, muốn biết về 'trật tự mới' của Thành Thiên Phong. Một số thì lo lắng, một số thì nhìn thấy cơ hội." Việc Liễu Thanh Y và giới giang hồ tham gia vào việc duy trì trật tự ngầm đã phần nào cho thấy sự yếu kém của chính quyền cũ, và giờ đây, nó cũng là một phần không thể thiếu để duy trì sự ổn định trong giai đoạn chuyển giao này.
Lâm Dịch nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp dần chìm vào màn đêm. Hắn nhớ lại những tin tức mà Bạch Vân Nhi đã thu thập: tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận lan rộng, cùng với những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành". Tất cả đều báo hiệu một cơn bão lớn hơn đang hình thành trên toàn Đại Hạ. Cuộc chiến ở Thành Thiên Phong chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn nhiều.
Hắn khẽ siết chặt tay. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống tham nhũng, mà là một cuộc chiến sinh tồn trên diện rộng. Hắn không mơ ước trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, để bảo vệ sự bình yên mong manh này, hắn sẽ phải tiếp tục chiến đấu, tiếp tục thích nghi, và tiếp tục sử dụng tri thức của mình làm vũ khí. Gió chiều thổi qua, mang theo một chút lạnh, nhưng trong lòng Lâm Dịch, ngọn lửa của sự kiên cường và quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt, soi sáng con đường chông gai phía trước. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một kỷ nguyên mới.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.