Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 468: Bị Phế Truất: Hồi Kết Của Kẻ Tham Quan

Tin tức về Quan Đại Nhân bị bắt giữ gọn gàng, không một chút sơ suất, đã lan truyền khắp Thành Thiên Phong nhanh như gió. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang loay hoay leo qua mái ngói rêu phong, Đại Đường Phủ đã chật kín người. Không khí vừa căng thẳng, vừa hân hoan, như thể cả thành đang nín thở chờ đợi một phán quyết công khai, một lời kết tội chính thức cho kẻ đã gieo rắc bao tai ương.

**Cảnh 1: Đại Đường Phủ Thành Thiên Phong**

Đại Đường Phủ, vốn uy nghiêm và lạnh lẽo, nay lại trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Kiến trúc cổ kính với những cột gỗ lớn sơn son thiếp vàng, mái ngói cong vút như cánh chim phượng, giờ đây như một sân khấu bi tráng cho vở kịch cuối cùng của một kẻ tham quan. Ánh nắng ban mai, vàng như mật ong, xuyên qua những khe hở trên mái hiên, rải thành những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch xanh rêu. Khắp nơi, tiếng trò chuyện ồn ào của đám đông hòa lẫn tiếng rao hàng từ xa của những người bán bánh, bán trà, tạo nên một bản giao hưởng xô bồ của cuộc sống thường nhật, nhưng hôm nay, âm sắc đó lại mang một vẻ căng thẳng đến lạ. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn đường phố gần đó quyện cùng hương trầm thoang thoảng từ một ngôi miếu nhỏ, tạo nên một thứ mùi hỗn tạp, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

Lâm Dịch, trong bộ thường phục giản dị, lặng lẽ đứng lẫn vào đám đông dân chúng. Hắn không muốn quá nổi bật, nhưng cũng không thể vắng mặt trong khoảnh khắc lịch sử này của Thành Thiên Phong. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt trong đám đông, từ những lão nông khắc khổ, những tiểu thương buôn bán nhỏ, đến cả những kẻ giang hồ lẩn khuất trong góc tối. Hắn cảm nhận được sự hả hê, sự mong chờ và cả một tia hy vọng mới lóe lên trong ánh mắt họ. Những hy vọng đó, dù mong manh, lại chính là thứ mà Lâm Dịch luôn muốn bảo vệ.

Từ phía xa, tiếng xiềng xích lạch cạch vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng tạm thời. Âm thanh khô khốc, nặng nề đó như một nhát búa giáng thẳng vào lồng ngực những người đang chờ đợi. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía đoàn người đang tiến đến.

Quan Đại Nhân, Quan Hùng, giờ đây không còn vẻ uy nghi, bệ vệ như ngày nào. Hắn bị hai binh lính áp giải, thân thể gầy gò, tiều tụy, mái tóc rối bời, khuôn mặt bầm dập và đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ và tuyệt vọng. Chiếc áo quan phục đã rách nát, dính đầy bùn đất, càng khiến hắn trông thảm hại hơn. Tiếng xiềng xích trên cổ tay và cổ chân hắn vang lên mỗi khi hắn cố gắng giãy giụa, tạo ra một âm thanh chói tai, như tiếng nhạc tang cho một sự nghiệp đã sụp đổ. Hắn bước đi loạng choạng, nhưng trong ánh mắt vẫn còn một tia căm hờn và phẫn uất tột độ.

"Lâm Dịch! Ngươi sẽ phải hối hận! Thẩm Đại Nhân sẽ không tha cho ngươi đâu!"

Giữa tiếng la ó, chửi rủa của đám đông, Quan Đại Nhân bỗng gào lên. Giọng hắn khản đặc, lạc đi vì tuyệt vọng, nhưng vẫn cố gắng phun ra những lời cay ��ộc, nguyền rủa. Hắn ngước đôi mắt đầy oán hận nhìn về phía đám đông, như thể đang tìm kiếm Lâm Dịch, và cái tên "Thẩm Đại Nhân" bật ra như một lời đe dọa cuối cùng, một chiếc phao cứu sinh mà hắn bấu víu vào trong giờ phút cùng quẫn nhất.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, bất động. Hắn không nao núng trước lời nguyền rủa, cũng không bất ngờ. Ngay cả khi đối mặt với sự căm hờn trực diện như vậy, tâm trí hắn vẫn vô cùng bình tĩnh, phân tích từng từ, từng ý nghĩa. "Thẩm Đại Nhân... Ngươi cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa rồi." Hắn thầm nghĩ. Lời của Quan Đại Nhân không chỉ là một lời đe dọa, mà còn là một sự xác nhận, một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh mà Lâm Dịch đang dần hoàn thiện về mạng lưới quyền lực thối nát này.

Đám đông dân chúng bùng nổ. Tiếng reo hò hả hê, tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Những tiếng "Quan tham đáng chết!", "Trừ gian diệt ác!" vang lên liên hồi, lấn át cả tiếng gào thét của Quan Đại Nhân. Đây là khoảnh khắc mà họ đã chờ đợi bấy lâu, khoảnh khắc công lý được thực thi, dù chỉ là một phần nhỏ.

Trên bục cao, Sứ giả hoàng gia xuất hiện. Vẫn là bộ trang phục gấm vóc sang trọng, phong thái quý tộc và vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị. Ông ta không nhìn đám đông, cũng không nhìn Quan Đại Nhân, mà chỉ tập trung vào cuộn chiếu chỉ vàng rực trên tay. Ánh nắng ban trưa chiếu thẳng vào gương mặt ông ta, khiến đôi mắt ông ta trở nên sắc bén và khó lường hơn.

Giọng nói của Sứ giả hoàng gia vang vọng khắp Đại Đường Phủ, rõ ràng và dứt khoát, như một tiếng chuông cảnh tỉnh: "Quan Hùng tham ô, cấu kết với bọn cường hào ác bá, áp bức bóc lột dân lành, gây ra bao tội ác tày trời. Nay, triều đình đã điều tra rõ ràng, chứng cứ rành rành. Theo chiếu chỉ của Bệ Hạ, Quan Hùng chính thức bị phế truất chức quan, tước bỏ mọi tước vị, tịch thu toàn bộ gia sản sung công quỹ. Hắn sẽ bị tống giam vào ngục tối, chờ Đại Lý Tự xét xử theo luật pháp Đại Hạ. Thiên Phong Thành từ nay sẽ được thanh lọc, sạch bóng quan tham!"

Từng lời của Sứ giả như những nhát dao sắc bén, khắc sâu vào tâm trí của m��i người có mặt. Tiếng reo hò của dân chúng lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như trút bỏ bao nhiêu uất ức kìm nén bấy lâu. Họ vỗ tay, họ hò reo, họ ôm chầm lấy nhau, nước mắt lưng tròng. Cuối cùng, công lý cũng đã lên tiếng.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, quan sát cảnh tượng trước mắt. Hắn không reo hò, không vỗ tay. Trong lòng hắn, niềm vui chiến thắng bị pha lẫn bởi một cảm giác nặng nề. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một trận đánh thắng lợi trong một cuộc chiến còn dài. Việc Quan Đại Nhân bị phế truất tạo ra một khoảng trống quyền lực tại Thành Thiên Phong. Khoảng trống này sẽ không duy trì lâu, nó sẽ là miếng mồi ngon cho những kẻ khác thèm khát. Thẩm Đại Nhân, kẻ mà Quan Đại Nhân đã nhắc đến, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ tìm cách lấp đầy khoảng trống đó, hoặc tệ hơn, sẽ coi Lâm Dịch là cái gai trong mắt, một mối đe dọa cần phải loại bỏ.

Ánh mắt Sứ giả hoàng gia lướt qua đám đông một cách vô tình, nhưng Lâm Dịch cảm thấy như có một tia nhìn sắc bén dừng lại ở vị trí của hắn chỉ trong tích tắc. Liệu ông ta có nhận ra mình? Hay chỉ là một sự trùng hợp? Lâm Dịch không biết, nhưng hắn hiểu rằng, từ giờ trở đi, hắn đã không còn là một thiếu niên vô danh ở biên thùy. Hắn đã trở thành một nhân vật quan trọng, một con cờ trên bàn cờ quyền lực của triều đình, và điều đó đi kèm với những hiểm nguy khôn lường. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. "Nhưng giờ đây, sự sinh tồn của mình đã gắn liền với sự an nguy của cả một thành phố. Đây không phải là điều mình muốn, nhưng là điều mình phải đối mặt."

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gia vị, mùi hương trầm và cả mùi mồ hôi của đám đông. Cái thế giới cổ đại giả tưởng này, với tất cả sự khắc nghiệt và tàn khốc của nó, đang biến hắn thành một người mà hắn chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành. Một kẻ điều khiển, một chiến lược gia, một người bảo vệ. Hắn không có 'bàn tay vàng' của những kẻ xuyên không khác, nhưng hắn có tri thức, có kinh nghiệm của một người hiện đại, và quan trọng hơn, hắn có một ý chí kiên cường không thể lay chuyển.

Khi Quan Đại Nhân bị các binh lính lôi đi, tiếng xiềng xích dần nhỏ lại, rồi mất hút trong tiếng hò reo của dân chúng. Lâm Dịch quay lưng, lặng lẽ rời khỏi Đại Đường Phủ, để lại phía sau một chiến thắng vang dội nhưng đầy ẩn số. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.

***

**Cảnh 2: Văn phòng Thương Hội của Lâm Dịch**

Trưa hôm đó, ánh nắng chói chang đổ xuống Thành Thiên Phong, xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của văn phòng Thương Hội, nơi Lâm Dịch đã đặt trụ sở làm việc của mình. Đây là căn phòng ở tầng cao nhất, yên tĩnh và riêng tư, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng ồn ào vọng lên từ phố phường bên dưới, như một lời nhắc nhở về sự sống động không ngừng của thành phố. Mùi trà thảo mộc nhẹ nhàng tỏa ra từ ấm trà đặt trên bàn, quyện với mùi mực giấy và gỗ đánh bóng, tạo nên một không gian làm việc vừa trang trọng vừa ấm cúng. Tuy nhiên, bầu không khí trong phòng lúc này lại vô cùng nghiêm túc, tập trung, thậm chí có chút lo lắng.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện hắn là những gương mặt quen thuộc và đáng tin cậy: Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Liễu Thanh Y và Trương Quản Sự. Tất cả đều đã có mặt từ sớm, ngồi thẳng lưng, ánh mắt chăm chú nhìn về phía Lâm Dịch. Không ai nói một lời thừa thãi, tất cả đều hiểu rằng, đây là một cuộc họp quan trọng, một cuộc họp để định hướng cho những bước đi tiếp theo.

Lâm Dịch đưa mắt quét qua từng người. Bạch Vân Nhi, vẫn vẻ thanh lịch, thông minh, gương mặt có chút lo âu. Vương Đại Trụ, vạm vỡ, kiên định, đôi mắt luôn ánh lên sự trung thành. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn, hồ hởi, nhưng cũng không kém phần cảnh giác. Liễu Thanh Y, kiếm khách phong độ, bình thản nhưng ánh mắt cương nghị ẩn chứa sự sắc bén của một người từng trải giang hồ. Và Trương Quản Sự, khôn ngoan, thực dụng, đang vuốt nhẹ chòm râu bạc, vẻ mặt suy tư.

"Mọi người đã thấy tình hình sáng nay rồi đó," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm tĩnh, không một chút biểu cảm dư thừa. Hắn không cần phải nói rõ hơn, tất cả đều hiểu hắn đang nói về việc Quan Đại Nhân bị phế truất và áp giải. "Chiến thắng này tuy lớn, nhưng cũng chỉ là dọn dẹp một cái 'mụn nhọt' nhỏ. Kẻ đứng sau, Thẩm Đại Nhân, mới là mối họa thực sự."

Hắn dừng lại một chút, để những lời này thấm vào tâm trí mọi người. Tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, mang theo tiếng ồn ào xa xăm của thành phố, như tiếng vọng của một thế giới đang biến động.

Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, gương mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. "Vậy chúng ta cần làm gì tiếp theo, Lâm Dịch? Liệu Thẩm Đại Nhân có phản ứng ngay lập tức không? Hắn ta là quan lớn ở kinh thành, quyền lực không phải nhỏ."

Lâm Dịch gật đầu. "Hắn sẽ không phản ứng ngay lập tiếp, ít nhất là không ra mặt. Thẩm Đại Nhân là một kẻ cáo già, hắn sẽ không dễ dàng bộc lộ bản thân. Nhưng chắc chắn hắn sẽ có động thái từ phía sau. Giang hồ cũng đang xôn xao về vụ này, phải không, Liễu huynh?"

Liễu Thanh Y trầm ngâm. "Đúng vậy, Lâm Dịch. Tin tức Quan Đại Nhân bị phế truất đã gây chấn động lớn trong giới giang hồ. Nhiều bang phái nhỏ đang hoang mang, nhưng cũng có những kẻ đang ngấm ngầm muốn nhân cơ hội này để chiếm đoạt địa bàn. Thẩm Đại Nhân, qua lời đồn, có vẻ đã có mối liên hệ với một vài thế lực ngầm trong giới giang hồ. Hắn sẽ không ra mặt ngay, nhưng chắc chắn sẽ có động thái từ phía sau, có thể là thông qua những kẻ trung gian mà hắn đã cài cắm từ trước. Giang hồ cũng đang xôn xao về vụ này, và tôi đã nghe được vài tin đồn không hay."

Trương Quản Sự tiếp lời, giọng điệu thực dụng như mọi khi. "Thành Thiên Phong giờ đây là miếng mồi ngon. Quan Đại Nhân bị phế truất tạo ra một khoảng trống quyền lực quá lớn. Sẽ có rất nhiều kẻ dòm ngó muốn lấp vào đó. Không chỉ là các thế lực từ kinh thành, mà cả những thương hội lớn hơn ở các thành lân cận cũng có thể nhân cơ hội này để mở rộng tầm ảnh hưởng. Chúng ta phải hết sức cảnh giác."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, phân tích từng góc độ. Hắn đã lường trước được điều này. Cái thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và quyền lực không bao giờ để trống. "Đúng vậy," hắn nói, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người. "Chúng ta không thể chủ quan. Chiến thắng này chỉ là một bước ngoặt, không phải là kết thúc. Thẩm Đại Nhân sẽ không buông tha cho ta, và Thành Thiên Phong sẽ trở thành chiến trường cho những cuộc tranh giành quyền lực mới."

Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm. "Đại ca, cứ nói đi! Chúng ta cần phải làm gì? Đánh thì đánh, chúng ta không sợ!"

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không phải lúc nào cũng cần đến nắm đấm, Đại Trụ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và mưu lược đôi khi còn hiệu quả hơn ngàn vạn binh đao." Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi và đội của mình cần phải tăng cường mạng lưới tình báo. Bất cứ động thái nhỏ nào từ kinh thành, từ các thương hội lớn, hay từ các bang phái giang hồ, đều phải báo về ngay lập tức. Ta cần biết ai đang nhăm nhe Thành Thiên Phong, ai đang cố gắng tiếp cận quyền lực còn trống."

Trần Nhị Cẩu hồ hởi đáp: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ giao cho bọn tiểu đệ, không một con ruồi nào bay qua mà không bị phát hiện!"

Lâm Dịch gật đầu, sau đó nhìn Trương Quản Sự. "Trương Quản Sự, về phía thương hội, chúng ta phải củng cố mọi mối làm ăn, đặc biệt là với các tiểu thương và những người dân bị Quan Đại Nhân áp bức trước đây. Giờ là lúc để xây dựng lòng tin, tạo ra một mạng lưới kinh tế vững chắc. Đồng thời, cần phải chuẩn bị nguồn lực tài chính và vật chất, phòng khi có biến động lớn."

Trương Quản Sự vuốt râu, gật gù. "Lâm thiếu gia cứ yên tâm, lão hủ đã có kế hoạch. Chúng ta sẽ mở rộng các chi nhánh, tăng cường giao thương, và quan trọng nhất, tạo công ăn việc làm cho dân chúng. Lòng dân ổn định, thì Thành Thiên Phong mới vững vàng."

Lâm Dịch quay sang Liễu Thanh Y. "Liễu huynh, ta cần huynh giúp ta liên hệ với những thế lực giang hồ chính trực, những người thực sự muốn bảo vệ công lý và trật tự. Thành Thiên Phong không thể chỉ dựa vào quan trường hay thương hội. Giang hồ cũng có quy tắc của giang hồ, và ta cần một lực lượng có thể đối trọng với những kẻ định làm loạn."

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, ánh mắt cương nghị. "Tôi sẽ làm hết sức mình. Giang hồ tuy phức tạp, nhưng cũng không thiếu những người nghĩa khí. Hơn nữa, việc Quan Đại Nhân bị phế truất, cũng là một bài học cho nhiều kẻ khác."

Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng giúp ta tổng hợp tất cả thông tin, phân tích các kịch bản có thể xảy ra. Ta cần một cái nhìn tổng thể về các mối đe dọa tiềm tàng và các cơ hội mới. Đồng thời, hãy tiếp tục nghiên cứu về tình hình biên giới, nạn đói và dịch bệnh. Ta có linh cảm những vấn đề này không chỉ là riêng lẻ, mà có thể liên quan đến một bức tranh lớn hơn, một sự bất ổn đang âm ỉ trên toàn Đại Hạ."

Bạch Vân Nhi nghiêm túc ghi chép. "Em hiểu rồi, Lâm Dịch. Em sẽ cố gắng hết sức."

Lâm Dịch ngả người ra sau ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng trưa vẫn chói chang. Trong đầu hắn, một bản đồ chiến lược phức tạp đang dần hình thành. Hắn không muốn danh vọng hay quyền lực, hắn chỉ muốn bảo vệ những người xung quanh, muốn xây dựng một cuộc sống bình yên. Nhưng cái thế giới này không cho phép hắn làm điều đó một cách dễ dàng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc lại câu nói mà hắn luôn tâm niệm. Để có được sự bình yên, đôi khi phải chiến đấu. Và cuộc chiến này, hắn biết, sẽ còn khốc liệt hơn rất nhiều so với việc lật đổ một Quan Đại Nhân tham lam.

Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Mỗi chiến thắng, dù lớn đến đâu, cũng chỉ là một bước tiến nhỏ, và luôn đi kèm với những thách thức mới. Hắn đã tạo ra một khoảng trống quyền lực, nhưng cũng đồng thời tạo ra một mục tiêu lớn hơn cho chính mình. Sự dò xét của Sứ giả hoàng gia, những lời nguyền rủa của Quan Đại Nhân nhắc đến Thẩm Đại Nhân, và những tin đồn về tình hình biên giới, nạn đói, dịch bệnh, thậm chí cả những lời thì thầm mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" – tất cả đều là những tín hiệu báo trước một cơn bão lớn hơn đang hình thành. Lâm Dịch biết, hắn không thể dừng lại. Hắn phải tiếp tục thích nghi, tiếp tục học hỏi, tiếp tục chiến đấu.

***

**Cảnh 3: Quán Trọ Lạc Nguyệt (Thành Thiên Phong)**

Khi chiều tối buông xuống, Thành Thiên Phong dường như rũ bỏ mọi căng thẳng của buổi sáng, thay vào đó là một không khí lễ hội ngập tràn. Những ngọn đèn lồng đủ màu sắc bắt đầu được thắp sáng, treo dọc theo các con phố, trước cửa các cửa tiệm và đặc biệt là ở các quán rượu, quán trà. Ánh đèn lung linh, huyền ảo hòa cùng ánh trăng non đầu tháng, tạo nên một cảnh tượng vừa lãng mạn vừa nhộn nhịp. Tiếng cười nói, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách từ các quán ăn, và cả tiếng nhạc du dương từ một vài tửu lầu, tất cả tạo nên một bản hòa tấu sống động, một lời ca tụng cho một ngày chiến thắng.

Quán Trọ Lạc Nguyệt, vốn đã là một nơi sầm uất, nay lại càng đông đúc hơn bao giờ hết. Tòa nhà gỗ hai tầng được trang hoàng rực rỡ, ánh đèn lồng đỏ treo cao, soi rọi những bộ bàn ghế chắc chắn kê sát nhau. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn quyện với chút khói gỗ từ bếp lò, khiến không gian trở nên ấm cúng và đầy sức sống. Dân chúng Thành Thiên Phong, sau bao năm chịu đựng sự áp bức của Quan Đại Nhân, cuối cùng cũng có một lý do chính đáng để ăn mừng. Họ tụ tập từng nhóm, nâng chén rượu, kể cho nhau nghe về những tháng ngày khốn khó đã qua và niềm hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn.

Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi ngồi tại một góc khuất trên tầng hai của Quán Trọ Lạc Nguyệt. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát toàn bộ khung cảnh náo nhiệt bên dưới, nhưng lại không bị quá nhiều người chú ý. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi đang mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt nàng lấp lánh như những vì sao.

"Dân chúng Thành Thiên Phong đã lâu rồi mới có một ngày vui như thế này, Lâm Dịch," nàng khẽ nói, giọng điệu mang theo một chút cảm xúc. "Công lao của huynh lớn lắm."

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn đèn lồng treo trên phố đang lay động trong gió nhẹ. Cái khung cảnh yên bình giả tạo của đêm thành phố này khiến lòng hắn không khỏi hoài niệm về một cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát. "Vẫn chưa đâu, Vân Nhi. Đây chỉ là một khởi đầu. Kẻ địch thực sự còn chưa lộ diện hoàn toàn."

Hắn nhấp một ngụm trà nóng. Vị đắng chát của trà lan tỏa trong khoang miệng, giống như vị của hiện thực mà hắn đang phải đối mặt. Hắn biết, trong mắt dân chúng, hắn là một ân nhân, một người hùng. Nhưng trong thâm tâm hắn, hắn chỉ là một người xuyên không đang cố gắng sinh tồn, và vô tình bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực. Cuộc đời hắn, từ một người đàn ông hiện đại bình thường, đã biến thành một nhà chiến lược, một kẻ điều khiển trên bàn cờ chính trị. Sự thay đổi này đôi khi khiến hắn cảm thấy mệt mỏi, muốn buông bỏ tất cả để tìm lại sự bình yên. Nhưng rồi hắn lại nhìn thấy ánh mắt của Bạch Vân Nhi, của Vương Đại Trụ, của Trần Nhị Cẩu, và của những người dân Thành Thiên Phong, hắn biết mình không thể.

Từ tầng dưới, tiếng Tiểu Nhị Quán Rượu vang lên đầy hân hoan khi anh ta phục vụ khách: "Quý khách cứ thoải mái! Từ nay Thành Thiên Phong chúng ta không còn sợ bọn tham quan nữa rồi! Sống cuộc đời sung sướng thôi!"

Tiếng nói đó, tuy chất phác, lại khiến Lâm Dịch cảm thấy một nỗi lo lắng sâu sắc. Họ vui mừng, họ hy vọng, và họ đặt tất cả hy vọng đó vào những chiến thắng như thế này. Nhưng họ không biết, bên ngoài Thành Thiên Phong, một cơn bão lớn hơn đang hình thành.

Ánh mắt Lâm Dịch nhìn về phía xa, vượt qua những mái nhà lấp lánh ánh đèn lồng, về phía kinh thành, nơi quyền lực của Thẩm Đại Nhân đang ngự trị. Lời nguyền rủa của Quan Đại Nhân vẫn văng vẳng bên tai hắn. Hắn biết, một khi tin tức về việc Quan Đại Nhân bị bắt giữ và phế truất đến tai Thẩm Đại Nhân, kẻ đó sẽ không ngồi yên. Khoảng trống quyền lực tại Thành Thiên Phong sẽ thu hút sự chú ý của nhiều thế lực khác, cả chính lẫn tà. Triều đình có thể sẽ cử người đến lấp đầy khoảng trống đó, hoặc Thẩm Đại Nhân sẽ nhân cơ hội này để cài cắm người của mình, biến Thành Thiên Phong thành một con cờ trong tay hắn.

Và không chỉ có vậy. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận mà Bạch Vân Nhi đã thu thập được, cùng với những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" mà hắn thỉnh thoảng nghe được từ giang hồ, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn hơn sắp xảy ra trên toàn Đại Hạ. Đây không chỉ là cuộc chiến chống tham nhũng ở một thành nhỏ nữa, mà là một cuộc chiến sinh tồn lớn hơn rất nhiều.

"Dù sao đi nữa," Bạch Vân Nhi nói, kéo hắn trở về thực tại, "hôm nay dân chúng có thể ngủ một giấc ngon lành, không còn lo sợ bị quan lại ức hiếp."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự phức tạp. "Đúng vậy. Ít nhất là hôm nay." Hắn đưa mắt nhìn quanh, cảm nhận sự ấm áp, náo nhiệt của quán trọ, lắng nghe tiếng cười nói vui vẻ. Hắn đã bảo vệ được một phần nhỏ của sự bình yên này, ít nhất là tạm thời. Nhưng hắn biết, đây là một cuộc chiến không có hồi kết. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn sẽ phải tiếp tục chiến đấu, tiếp tục thích nghi, và tiếp tục sử dụng tri thức của mình làm vũ khí.

Gió nhẹ thổi qua cửa sổ, mang theo hơi l���nh của màn đêm, nhưng trong lòng Lâm Dịch, ngọn lửa của sự kiên cường và quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt. Hắn không mơ ước trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn sẽ không lùi bước trước bất kỳ thử thách nào. Cuộc đời của một kẻ xuyên không, có lẽ, chính là như vậy. Luôn đối mặt với những điều không tưởng, và luôn phải tìm cách sinh tồn.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free