Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 467: Kẻ Cùng Đường: Màn Đêm Bủa Lưới

Màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong, không mang theo sự bình yên thường lệ mà thay vào đó là một tấm màn đen bao trùm những âm mưu và sự tuyệt vọng. Ánh trăng non bị che khuất bởi những đám mây đen vần vũ, khiến con hẻm nhỏ phía sau một tửu lầu xập xệ càng thêm u tối. Chỉ có vài chiếc đèn lồng dầu leo lét treo dọc theo bức tường rêu phong, hắt ra những vệt sáng vàng vọt, lập lòe trên nền đất ẩm ướt. Không khí lạnh lẽo ẩm ướt len lỏi qua từng kẽ hở của tường đá, mang theo mùi ẩm mốc, mùi thức ăn thừa và một chút tanh nồng của bùn đất. Tiếng gió rít qua những mái nhà lợp ngói cũ kỹ, nghe như tiếng thì thầm của vô số linh hồn oan ức.

Trong một góc khuất, dưới bóng tối dày đặc của một cây đa cổ thụ, một bóng người đang cuống cuồng di chuyển. Đó là Quan Đại Nhân, hay đúng hơn là Trương Cung, kẻ vừa bị tước bỏ mọi danh vị và đang đối mặt với án tử. Gương mặt hắn giờ đây hốc hác, nhợt nhạt như một tờ giấy trắng, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và sợ hãi tột độ. Râu tóc rối bời, chiếc áo bào quan lại sang trọng giờ đã nhàu nát, xộc xệch, dính đầy bụi bẩn và những vết ố không rõ nguồn gốc. Hắn không còn chút phong thái uy nghi nào của một vị quan triều đình, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột cùng của một kẻ đang bị dồn vào bước đường cùng.

"Nhanh lên! Nhanh lên chút nữa!" Hắn thì thầm, giọng khản đặc, nghe như tiếng mèo kêu trong đêm tối. Hắn liên tục liếc nhìn xung quanh, ánh mắt đảo điên, như thể bóng tối đang ẩn chứa vô vàn cặp mắt dò xét. Mỗi tiếng động nhỏ, dù là tiếng lá khô xào xạc hay tiếng chuột chạy xẹt qua, đều khiến hắn giật mình thon thót. Sự sợ hãi đã biến hắn thành một kẻ thần kinh hoảng loạn, không còn chút tỉnh táo. "Nếu không rời khỏi đây trước bình minh, ta sẽ chết chắc! Thẩm Đại Nhân... hắn sẽ không tha cho ta! Chắc chắn hắn sẽ phái người bịt miệng ta ngay khi có thể!"

Bên cạnh hắn là hai tên tay sai, những kẻ cuối cùng còn trung thành, hoặc ít nhất là còn hy vọng vào một món hời cuối cùng từ chủ nhân cũ. Chúng cũng không khá hơn là bao, gương mặt lấm lem, quần áo bám đầy bụi. Một tên đang vội vã kiểm tra một túi vải nặng trĩu, bên trong chứa đầy bạc vụn và vài thỏi vàng nhỏ. Tiếng kim loại va chạm vào nhau nghe thật chói tai trong không gian tĩnh mịch.

"Đại nhân, tiền đã đủ, chỉ cần chúng ta đến được Trạm Tiếp Tế, có người của chúng ta đợi sẵn ở đó." Một tên lính thì thầm, giọng run rẩy không kém Quan Đại Nhân. Hắn cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng đôi tay đang siết chặt túi tiền lại tố cáo sự lo lắng của hắn.

Quan Đại Nhân giật lấy túi tiền, cảm nhận sức nặng của nó trong tay, một chút an tâm nhỏ nhoi len lỏi qua lớp sương mù sợ hãi. "Nhanh! Chúng ta phải đi ngay!" Hắn thúc giục, rồi lén lút di chuyển qua một con ngõ tối, men theo những bức tường đổ nát và những căn nhà xiêu vẹo. Con ngõ này dẫn ra một cổng thành phụ, ít người qua lại và ít lính gác hơn. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng lộ trình này từ lâu, trong những đêm mất ngủ đầy lo âu khi cảm thấy tai họa đang đến gần.

Hơi thở của hắn nặng nề, mỗi bước đi đều như đang dẫm trên gai nhọn. Bóng đêm dường như bám lấy hắn, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Những ký ức về buổi điều trần kinh hoàng, về ánh mắt lạnh lùng của Sứ giả hoàng gia, về lời tuyên án như sấm sét, và đặc biệt là ánh mắt vô cảm của Lâm Dịch – tất cả ám ảnh hắn không ngừng. Hắn không thể tin rằng mình lại thua một thiếu niên gầy gò không có chút địa vị nào. Sự căm hờn và tủi nhục hòa lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng, biến hắn thành một con thú bị thương đang cố gắng tìm đường thoát.

"Ta không thể chết ở đây... ta không thể!" Hắn tự nhủ, cố gắng vực dậy tinh thần. "Ta đã từng là một vị quan lớn, ta có quá nhiều bí mật của Thẩm Đại Nhân. Hắn không thể để ta chết dễ dàng như vậy, hắn nhất định sẽ ra tay cứu ta. Nhưng trước đó, ta phải tự cứu lấy mình." Hắn thầm nguyền rủa Thẩm Đại Nhân vì đã không hành động sớm hơn, đã để hắn rơi vào hoàn cảnh này. Hắn tin rằng Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ rơi một con cờ quan trọng như hắn, nhưng hắn không dám mạo hiểm. Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ, thôi thúc hắn phải chạy, chạy thật xa khỏi nơi địa ngục này.

Ba bóng người lướt đi trong đêm, như những bóng ma, cố gắng hòa mình vào sự tĩnh mịch của Thành Thiên Phong. Tiếng bước chân nhẹ bẫng trên nền đất bùn lầy, tiếng lá khô dưới chân tạo ra những âm thanh nhỏ, nhưng với Quan Đại Nhân, chúng nghe như tiếng trống dồn dập vang vọng trong đầu hắn. Hắn cảm thấy từng ánh nhìn vô hình đang dõi theo mình, từng hơi thở lạnh lẽo đang phả vào gáy. Sự hoang tưởng càng lúc càng lớn, biến bóng tối thành một con quái vật khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng hắn bất cứ lúc nào. Hắn biết mình không còn đường lui, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chạy trốn, sống sót bằng mọi giá. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn đã từng nghe câu đó ở đâu đó, và giờ đây, nó trở thành kim chỉ nam duy nhất cho hắn. Nhưng khác với Lâm Dịch, sự sinh tồn của hắn được xây dựng trên sự ích kỷ v�� nỗi sợ hãi, không phải là sự kiên cường và mưu lược.

***

Cùng lúc đó, trong văn phòng của Thương Hội, một không khí hoàn toàn khác bao trùm. Ánh đèn dầu từ chiếc đèn lồng treo trên trần tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, xua tan bóng tối và tạo nên một không gian yên tĩnh, tập trung. Trên chiếc bàn gỗ mun rộng lớn, một tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, với những ký hiệu và đường nét được đánh dấu cẩn thận. Mùi mực, giấy và hương trà thoang thoảng tạo nên một sự tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng gió đêm khẽ luồn qua khe cửa, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Lâm Dịch đang ngồi tại bàn làm việc, ánh mắt sắc bén tập trung vào tấm bản đồ. Thân hình gầy gò của hắn hơi nghiêng về phía trước, hai ngón tay miết nhẹ trên các đường nét. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây mang vẻ trầm tư sâu sắc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người hiện đại đang suy tính từng nước cờ. Hắn đã dự li��u được bước đi này của Quan Đại Nhân, thậm chí còn hơn thế nữa. *Không ai bị dồn vào chân tường mà không vùng vẫy. Kẻ càng có chức có quyền, càng khó chấp nhận sự thất bại và cái chết,* hắn thầm nghĩ. *Kẻ như Quan Đại Nhân, một khi đã nắm giữ quá nhiều quyền lực và lạm dụng nó, sẽ coi thường mọi thứ, kể cả luật pháp. Hắn sẽ tin vào những mối quan hệ ngầm, tin vào khả năng thoát tội của mình, cho đến phút cuối cùng.*

Đúng lúc đó, cánh cửa khẽ mở, và Trần Nhị Cẩu vội vã bước vào. Vóc dáng trung bình của hắn hơi nghiêng về phía trước, thể hiện sự khẩn trương. Gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây căng thẳng, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của hắn đảo qua Lâm Dịch rồi dừng lại ở tấm bản đồ. Trên tay hắn cầm một mẩu giấy nhỏ, cuộn tròn.

"Đại ca!" Trần Nhị Cẩu thở dốc, giọng nói khẩn trương phá vỡ sự tĩnh lặng. "Tin mật báo từ Mãn Nguyệt Lâu, Quan Đại Nhân đã bắt đầu hành động! Hắn đang di chuyển về phía cổng Tây, theo con đường nhỏ cạnh nhà kho cũ!"

Lâm Dịch không ngẩng đ���u, vẫn giữ nguyên tư thế, ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Đúng như dự liệu," hắn bình thản nói, giọng điệu không một chút bất ngờ hay vội vã. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của hắn có thể khiến người khác cảm thấy khó chịu, nhưng đối với những người đã quen thuộc với hắn, đó là dấu hiệu của sự tự tin tuyệt đối. "Kích hoạt kế hoạch 'Màn Đêm'. Truyền lệnh cho Vương Đại Trụ và đội hình Quan Chính Nghĩa. Đừng để hắn lọt lưới."

Hắn dừng lại một chút, khẽ nhắm mắt, như đang hình dung lại toàn bộ kế hoạch đã được vạch ra từ lâu. *Kế hoạch 'Màn Đêm'. Cái tên nghe có vẻ kịch tính, nhưng thực chất chỉ là một cái bẫy đơn giản, dựa trên tâm lý sợ hãi và tham lam của một kẻ cùng đường.* Hắn đã chuẩn bị cho việc này ngay từ khi quyết định lôi Quan Đại Nhân ra ánh sáng. Hắn biết rõ, một kẻ như Quan Đại Nhân, với những mối quan hệ ngầm và bí mật của Thẩm Đại Nhân, sẽ không bao giờ cam tâm chịu chết trong ngục. Hắn sẽ tìm cách bỏ trốn, và khả năng lớn nhất là theo hướng ít được canh phòng nhất, nơi hắn đã chuẩn bị sẵn một con đường lui, dù chỉ là tạm thời.

"Liễu cô nương," Lâm Dịch tiếp tục, khẽ gật đầu về phía một góc phòng. Một bóng người thanh thoát, cao ráo từ từ bước ra từ vùng tối. Đó là Liễu Thanh Y, kiếm khách phong độ, ánh mắt cương nghị và trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Nàng đã ở đó từ lúc nào, lặng lẽ quan sát, như một cái bóng. "Nhờ cô giữ trật tự bên trong thành, tránh gây náo động không cần thiết."

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, động tác gọn gàng, dứt khoát. Nàng không nói một lời, chỉ trao cho Lâm Dịch một ánh mắt tin tưởng tuyệt đối, rồi biến mất trong bóng tối, nhanh nhẹn như một con chim nhạn. Lâm Dịch biết nàng sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo.

Trần Nhị Cẩu nhìn theo bóng Liễu Thanh Y, rồi lại nhìn Lâm Dịch, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sự phối hợp ăn ý và khả năng tiên liệu mọi tình huống của Lâm Dịch luôn khiến hắn kinh ngạc. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn kiên quyết đáp, rồi lập tức rời đi để truyền lệnh.

Lâm Dịch thở dài nhẹ nhõm, tựa lưng vào ghế. Hắn cầm cây bút lông trên tay, đầu bút miết nhẹ vào tấm bản đồ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn thầm nhủ. *Nó cho phép ta nhìn thấu suy nghĩ của đối thủ, dự đoán hành động của họ, và giăng ra một cái bẫy mà họ không thể thoát. Nhưng cái giá phải trả cho tri thức này là sự cô độc, là gánh nặng của trách nhiệm, và đôi khi là việc phải sử dụng những thủ đoạn mà bản thân ta không hề mong muốn.*

Hắn cảm thấy một sự nặng nề trong lòng. Để đạt được mục đích, để bảo vệ những người xung quanh, hắn phải ngày càng lún sâu vào những toan tính, những mưu lược, đôi khi là những thủ đoạn không mấy "chính nghĩa" theo tiêu chuẩn của thế giới hiện đại mà hắn từng sống. Lâm Dịch tự hỏi liệu con đường mình đang đi có làm anh đánh mất bản thân hay không. Liệu một ngày nào đó, hắn sẽ trở thành một kẻ tàn nhẫn, lạnh lùng, chỉ biết đến mục tiêu mà quên đi những giá trị nhân văn? Gánh nặng của việc phải luôn đi trước một bước, tính toán mọi khả năng để bảo vệ người thân và lợi ích, đè nặng lên đôi vai gầy gò của hắn.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhắc nhở bản thân. *Và để tạo ra một chút công bằng cho những người yếu thế, đôi khi ta phải tự tay làm bẩn đôi tay mình. Đây không phải là sự xưng bá, không phải là tham vọng quyền lực. Đây là sự sinh tồn, là sự bảo vệ. Ta chỉ muốn giữ lấy cuộc sống bình dị mà ta từng khao khát, nhưng xem ra, điều đó lại là thứ xa xỉ nhất ở cái thế giới này.* Hắn biết, việc Quan Đại Nhân bị bắt giữ một cách gọn gàng sẽ gây chấn động lớn. Nó sẽ không chỉ là một vụ án tham nhũng thông thường, mà còn là một đòn giáng mạnh vào Thẩm Đại Nhân, báo hiệu một phản ứng mạnh mẽ hơn từ thế lực tham nhũng cấp cao này. Thành Thiên Phong sẽ trải qua một giai đoạn chuyển giao quyền lực hỗn loạn, và chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của nhiều thế lực khác, cả chính lẫn tà. Sứ giả hoàng gia đã chứng kiến sự hiệu quả của Lâm Dịch, và hắn biết, ánh mắt khó lường của vị sứ giả kia có thể là sự mời gọi, nhưng cũng có thể là s�� dò xét, đặt hắn vào tầm ngắm của triều đình.

Lâm Dịch thở ra một hơi dài, mùi trà thoang thoảng làm dịu đi chút căng thẳng trong lồng ngực. Hắn vẫn phải tiếp tục, không thể dừng lại. Vì những người hắn yêu thương, vì những giá trị hắn tin tưởng, hắn phải mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, vượt qua mọi phong ba bão táp.

***

Bên ngoài cổng Tây của Thành Thiên Phong, gió đêm đã mạnh hơn, thổi tung cát bụi và những chiếc lá khô. Trạm Tiếp Tế hẻo lánh, vốn chỉ là một vài căn nhà gỗ đơn giản và một chuồng ngựa cũ kỹ, giờ đây chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có duy nhất một chiếc đèn lồng treo trước cửa phát ra ánh sáng yếu ớt, chập chờn. Tiếng gió rít qua những khe hở của căn nhà, tạo ra những âm thanh kỳ quái, như tiếng rên rỉ của một con thú bị thương. Mùi bụi đất, rơm rạ và phân ngựa đặc quánh trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đêm đông.

Quan Đại Nhân, cùng với hai tên tay sai và một vài gã phu xe đã được mua chuộc từ trước, vừa chạy đến Trạm Tiếp Tế. Hắn nhìn thấy ba con ngựa đã được buộc sẵn ở cột, trong lòng dâng lên một tia hy vọng mỏng manh. *Cuối cùng cũng đến được đây!* Hắn thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy cơ thể rã rời vì sợ hãi và mệt mỏi. "Nhanh lên! Mau chuẩn bị ngựa! Chúng ta phải đi ngay!" Hắn thúc giục, giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ ra lệnh. Dù trong hoàn cảnh cùng đường, hắn vẫn không quên thói quen ra oai của một kẻ có quyền.

Nhưng khi hắn vừa định bước tới con ngựa gần nhất, một bóng đen to lớn đột ngột xuất hiện từ phía sau một đống củi khô. Tiếp theo đó là hàng loạt bóng người khác, mặc áo giáp nhẹ nhàng, tay cầm vũ khí, nhanh chóng bao vây toàn bộ Trạm Tiếp Tế. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn lồng phản chiếu lên những lưỡi kiếm sắc lạnh, tạo ra những tia sáng đáng sợ trong đêm tối. Tiếng chân người dẫm lên đất khô, tiếng vũ khí va chạm nhẹ, tất cả tạo nên một áp lực vô hình, siết chặt lấy cổ họng Quan Đại Nhân.

"Các ngươi... các ngươi là ai?!" Quan Đại Nhân hoảng hốt lùi lại, gương mặt tái mét. Hắn không ngờ lại có phục kích ở đây. Mọi tính toán của hắn đều sụp đổ chỉ trong khoảnh khắc. Hắn cố gắng giữ lại chút uy nghiêm cuối cùng, giọng nói vẫn cố ra vẻ giận dữ, nhưng sự run rẩy không thể che giấu. "Dám cản đường quan triều đình! Các ngươi muốn chết sao?!"

Từ trong đám người, một thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, bước ra. Đó là Vương Đại Trụ. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây kiên nghị, đôi mắt sáng quắc như chim ưng. Vết sẹo nhỏ trên má do tai nạn hồi nhỏ càng làm tăng thêm vẻ từng trải của hắn. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, giọng trầm, vang vọng trong đêm tối. "Quan Đại Nhân? Ngài giờ chỉ là tội phạm. Lệnh bắt giữ đã có, đừng chống cự vô ích!"

Ngay sau lưng Vương Đại Trụ, một quan lại nhỏ gầy gò, người đã được Lâm Dịch sắp xếp từ trước để tham gia vào "đội hình Quan Chính Nghĩa", bước tới. Vẻ mặt nịnh nọt thường ngày của hắn đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc và tuân lệnh. "Tội danh tham ô, hối lộ, lạm dụng quyền lực. Bắt giữ!" Hắn hô vang, giọng nói dứt khoát.

Quan Đại Nhân như phát điên. Hắn không th��� chấp nhận được sự thật này. Hắn rít lên một tiếng, rút thanh đoản kiếm giắt bên hông. Hắn đã từng là một quan văn, nhưng trong những năm tháng tại Thành Thiên Phong, hắn cũng đã học được chút võ vẽ để phòng thân. Hắn vung kiếm, nhắm thẳng vào Vương Đại Trụ, trong một nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng. "Cút ra! Ta phải đi! Ta không thể chết ở đây!"

Vương Đại Trụ không nói thêm lời nào, chỉ khẽ lắc đầu. Hắn không né tránh, mà chỉ bước lên một bước, cánh tay vạm vỡ vung lên, một quyền đấm thẳng vào ngực Quan Đại Nhân. Tiếng "Bốp!" khô khốc vang lên, kèm theo tiếng xương sườn rắc rắc. Quan Đại Nhân, vốn đã suy yếu vì sợ hãi và mệt mỏi, không thể chịu nổi cú đấm trời giáng này. Hắn bay ngược ra sau, đập mạnh vào bức tường gỗ của Trạm Tiếp Tế, rồi đổ sụp xuống đất, thanh kiếm văng ra xa. Hắn nằm đó, ôm ngực, miệng rên rỉ, không còn sức lực để phản kháng. Hai tên tay sai của hắn cũng nhanh chóng bị các binh lính khống chế, trói gô lại.

Ngay sau đó, một đoàn người khác xuất hiện từ phía con đường lớn. ��ó là Sứ giả hoàng gia, vẫn với bộ trang phục sang trọng, phong thái quý tộc và vẻ mặt lạnh lùng. Ông ta đi cùng một toán lính chính quy của triều đình, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ cảnh tượng. Ông ta nhìn Quan Đại Nhân đang nằm rên rỉ dưới đất, nhìn Vương Đại Trụ và các "quan chức chính nghĩa" đang đứng vững vàng, rồi ánh mắt dừng lại ở Trần Nhị Cẩu, người vừa kịp chạy đến sau khi truyền lệnh xong. Trong ánh mắt ông ta, có sự kinh ngạc, có sự đánh giá, và cả một chút khó lường. Ông ta không ngờ rằng một kế hoạch bắt giữ lại được thực hiện nhanh gọn và hiệu quả đến vậy, như thể mọi thứ đã được sắp đặt từ trước.

"Mang hắn đi." Sứ giả hoàng gia ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh, không một chút cảm xúc. "Giải về kinh thành, giao cho Đại Lý Tự xét xử."

Quan Đại Nhân, giờ đây đã hoàn toàn tuyệt vọng, không còn một chút sức lực nào để phản kháng. Hắn bị các binh lính lôi đi, thân thể mềm nhũn như một con rối. Tiếng rên rỉ của hắn nhỏ dần, rồi tắt hẳn trong tiếng gió đêm.

Trần Nhị Cẩu th�� phào nhẹ nhõm, gương mặt ngây ngô hiện rõ vẻ hả hê. Hắn nhìn Vương Đại Trụ, rồi lại nhìn về hướng Thành Thiên Phong, nơi hắn biết Lâm Dịch đang chờ đợi tin tức. *Đại ca thật sự đã tính toán được tất cả!* Hắn thầm thán phục.

Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt kiên định. Hắn quay sang các "quan chức chính nghĩa" – những người mà Lâm Dịch đã khéo léo móc nối và thuyết phục từ trước – và nói: "Các vị vất vả rồi. Chúng ta hãy trở về báo cáo."

Sứ giả hoàng gia vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Ông ta không nói gì, nhưng trong đầu ông ta, hình ảnh của Lâm Dịch lại hiện lên rõ nét. Một thiếu niên không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng, nhưng lại có thể điều khiển toàn bộ cục diện, lật đổ một vị quan tham và sắp xếp một màn bắt giữ không tì vết. *Người này... thật sự không thể xem thường.* Ông ta tự nhủ. *Triều đình có lẽ đã đánh giá thấp hắn.*

Vị Sứ giả biết rằng sự kiện Quan Đại Nhân bị bắt giữ một cách gọn gàng sẽ gây chấn động lớn. Tin tức này chắc chắn sẽ đến tai Thẩm Đại Nhân, và ông ta biết Thẩm Đại Nhân sẽ không ngồi yên. Một phản ứng mạnh mẽ hơn từ thế lực tham nhũng cấp cao này là điều không thể tránh khỏi. Việc Lâm Dịch có thể "sắp xếp" các quan chức chính nghĩa ngụ ý anh đã bắt đầu xây dựng được một mạng lưới ảnh hưởng sâu rộng hơn trong quan trường, không chỉ giới hạn ở giang hồ và thương nghiệp. Thành Thiên Phong sẽ trải qua một giai đoạn chuyển giao quyền lực hỗn loạn, và điều này có thể thu hút sự chú ý của nhiều thế lực hơn, cả chính lẫn tà. Thậm chí, những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, cùng với những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành", tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn hơn sắp xảy ra.

Sứ giả hoàng gia hít một hơi thật sâu, làn gió đêm se lạnh mang theo mùi đất và rơm rạ tràn vào lồng ngực. Ông ta nhìn về phía Thành Thiên Phong, nơi những ngọn đèn lồng vẫn còn le lói trong đêm tối. *Hành trình của người thiếu niên tên Lâm Dịch này, có lẽ mới chỉ bắt đầu.* Ông ta th��m nghĩ. *Triều đình sẽ phải có những động thái riêng. Và có lẽ, ta cũng nên chủ động hơn trong việc tìm hiểu về hắn.* Một cảm giác hỗn tạp giữa sự tôn trọng và cảnh giác trỗi dậy trong lòng vị sứ giả.

Thế giới này, vốn đã mục ruỗng, đang dần thay đổi dưới bàn tay của một kẻ ngoài cuộc. Và Lâm Dịch, dù không mong muốn trở thành anh hùng hay hoàng đế, đã vô tình trở thành một nhân tố không thể thiếu trong cơn bão sắp tới.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free