Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 466: Bằng Chứng Sắt Đá: Lật Đổ Tấm Màn

Màn đêm Thành Thiên Phong bao trùm, nhưng trong Đại Đường của Phủ Thành Thiên Phong, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và chờ đợi. Ánh sáng từ những ngọn nến và đèn dầu treo cao hắt lên những bức tường chạm khắc tinh xảo, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhòa, càng khiến không gian vốn đã trang nghiêm nay thêm phần nặng nề. Tiếng trò chuyện rì rầm như sóng vỗ, tiếng ho khẽ thỉnh thoảng vang lên phá vỡ sự im lặng ngột ngạt, cùng với tiếng bút lông sột soạt của các thư lại đang ghi chép, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự lo lắng. Mùi mực, mùi giấy cũ ngả vàng, mùi gỗ trầm tích lâu năm và chút hương trầm nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, như cố gắng xoa dịu những trái tim đang đập nhanh trong căn phòng rộng lớn.

Trên ghế chủ tọa, Sứ giả hoàng gia, với gương mặt lạnh lùng và đôi mắt sắc bén như chim ưng, ngồi thẳng lưng, toát ra một phong thái uy quyền không thể xâm phạm. Y phục sang trọng, thêu rồng phượng tinh xảo, càng làm nổi bật vẻ quý tộc và địa vị cao quý của ông ta. Ánh mắt ông ta không ngừng lướt qua đám đông quan lại đang đứng chầu, nhưng không dừng lại ở bất kỳ ai quá lâu, như thể mọi thứ đều đã nằm trong tính toán.

Dưới ánh mắt dò xét của vị sứ giả, Quan Đại Nhân đứng giữa Đại Đường, thân hình uy nghi ngày nào giờ đây lại có vẻ co ro, run rẩy. Gương mặt vốn nghiêm nghị, râu dài bạc phơ, phong thái quan lại chỉnh tề, giờ lại trắng bệch, mồ hôi lấm tấm. Hắn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi môi khô khốc mấp máy, giọng nói yếu ớt, lạc đi trong nỗ lực biện minh cho bản thân.

“Hạ quan… hạ quan bị oan!” Quan Đại Nhân cất tiếng, cố gắng tạo ra vẻ phẫn uất, nhưng âm điệu lại lộ rõ vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng. “Tất cả là do kẻ tiểu nhân hãm hại, vu khống! Những cáo buộc này đều là bịa đặt, nhằm bôi nhọ thanh danh của hạ quan, của Phủ nha Thiên Phong!” Hắn đảo mắt quanh quất, tìm kiếm sự đồng tình từ các quan lại khác, nhưng chỉ nhận lại những ánh mắt phán xét, hoặc tránh né, không một ai dám đối diện với ánh mắt cầu cứu của hắn. Sự cô lập bao trùm lấy hắn, khiến hắn càng thêm tuyệt vọng.

Sứ giả hoàng gia khẽ nhướng mày, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng đầy sự khinh thường. “Quan Đại Nhân, ngươi có gì để biện minh cho những cáo buộc này?” Giọng ông ta trầm tĩnh, không một chút cảm xúc, như đang đọc một bản án đã được định sẵn. “Triều đình đã nhận được rất nhiều tấu chương, thư tố cáo từ bách tính. Ngươi nghĩ rằng tất cả đều là vu khống sao? Triều đình sẽ không tùy tiện cử đoàn điều tra từ kinh thành xa xôi đến đây chỉ vì những lời đồn đại vô căn cứ.”

Quan Đại Nhân nuốt khan, cổ họng như bị nghẹn lại. “Hạ quan… hạ quan đã cống hiến cho Thành Thiên Phong hơn hai mươi năm. Làm sao có thể làm những chuyện trái với lương tâm được? Chắc chắn có kẻ muốn nhân cơ hội này để gây rối, để làm suy yếu chính quyền địa phương!” Hắn lại cố gắng gân cổ lên cãi, nhưng lập luận của hắn càng lúc càng yếu ớt, chỉ như một tiếng rên rỉ trong không gian rộng lớn này. Hắn biết, lời biện bạch của mình không đủ sức thuyết phục, bởi vì những bằng chứng đã bị phát hiện quá rõ ràng, quá nhiều. Hắn cố gắng kéo dài thời gian, hy vọng một phép màu nào đó sẽ xảy ra, hy vọng Thẩm Đại Nhân sẽ kịp thời ra tay cứu giúp hắn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn biết, hy vọng đó thật mong manh.

Sứ giả hoàng gia không đáp lời trực tiếp, chỉ khẽ phẩy tay. “Người đâu, bắt đầu phiên điều trần.” Lời nói lạnh như băng, đánh dấu sự khởi đầu của một cuộc phán xét không khoan nhượng. Hai tùy tùng lập tức tiến lên, một người trải giấy bút, người kia chuẩn bị các vật dụng cần thiết cho việc ghi chép. Quan Đại Nhân nhìn thấy động tác đó, trái tim như bị bóp nghẹt. Hắn biết, thời gian của hắn đã sắp hết. Ánh mắt hắn đảo quanh một lần nữa, nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trong đáy mắt. Hắn đã cố gắng bịt miệng những nhân chứng, cố gắng tiêu hủy bằng chứng, nhưng mọi nỗ lực đều thất bại một cách khó hiểu. Có một bàn tay vô hình nào đó đã can thiệp, đã chặn đứng mọi lối thoát của hắn. *Kẻ nào? Kẻ nào đã làm tất cả những điều này?* Hắn tự hỏi trong đầu, một cảm giác căm hờn trỗi dậy cùng với nỗi sợ hãi. Hắn không thể ngờ rằng, một thiếu niên ở vùng biên thùy nghèo khó lại có thể sắp đặt một âm mưu tinh vi đến vậy, đẩy hắn vào bước đường cùng.

Khi Quan Đại Nhân đang run rẩy, cố gắng lấp liếm những sai phạm đã quá rõ ràng của mình, một cánh cửa phụ ở phía bên trái Đại Đường đột nhiên mở ra. Tiếng cọt kẹt của bản lề cũ kỹ vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía đó. Một bóng người gầy gò, nhưng bước đi chậm rãi và vững vàng, xuất hiện. Đó chính là Lâm Dịch.

Sự xuất hiện của Lâm Dịch lập tức khiến cả Đại Đường im bặt. Tiếng xì xào ban nãy đã tắt hẳn, thay vào đó là sự kinh ngạc và tò mò bao trùm lấy mọi người. Bầu không khí chuyển từ căng thẳng sang một trạng thái mới, như một luồng gió lạnh thổi qua giữa ngày hè oi ả. Mùi mực, giấy cũ, gỗ đánh bóng vẫn còn đó, nhưng giờ đây có thêm chút mùi hương của vải vóc mới và da thuộc từ trang phục của Lâm Dịch và đoàn người đi sau, mang đến một cảm giác tươi mới, đầy sức sống.

Theo sau Lâm Dịch là một đoàn người. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh sắc sảo, mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, bước đi nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin. Nàng đi ngay sau Lâm Dịch, ánh mắt luôn dõi theo hắn, vừa là sự tin tưởng, vừa là một chút lo lắng khó tả. Trương Quản Sự, với ngoại hình trung bình nhưng ăn mặc gọn gàng, vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ thán phục, cũng bước đi vững chãi. Kế đó là Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát, trang phục màu xanh càng làm tôn lên vẻ kiếm khách phong độ của nàng. Ánh mắt cương nghị của nàng quét một vòng qua Đại Đường, như một sự cảnh cáo ngầm. Thám tử Mạc, với dáng người gầy gò, lén lút, đôi mắt tinh ranh, ôm chặt một chồng hồ sơ và các vật chứng, bước đi cẩn trọng. Phía sau họ là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên định, cùng với vài người nữa, họ là những nhân chứng quan trọng, những người đã được bảo vệ cẩn mật.

Đoàn người của Lâm Dịch tiến thẳng đến trước mặt Sứ giả hoàng gia, không một chút do dự hay sợ sệt. Mỗi bước chân của Lâm Dịch dường như đều mang một trọng lượng nhất định, khiến những người chứng kiến không khỏi rùng mình. Quan Đại Nhân, khi nhìn thấy Lâm Dịch và đặc biệt là những người đi cùng hắn, gương mặt tái mét như tờ giấy. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo, hắn lùi lại một bước theo bản năng, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng. Những nhân chứng mà hắn tưởng đã bịt miệng, những bằng chứng mà hắn nghĩ đã tiêu hủy, giờ đây lại xuất hiện nguyên vẹn, sống động ngay trước mắt hắn. Nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy hắn, khiến hắn không thể thốt nên lời.

L��m Dịch dừng lại cách ghế của Sứ giả hoàng gia vài bước, cúi người thi lễ một cách cung kính nhưng không hề khúm núm. “Hạ dân Lâm Dịch, tham kiến đại nhân.” Giọng nói của hắn trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp Đại Đường, đối lập hoàn toàn với giọng run rẩy của Quan Đại Nhân. “Hạ dân biết đại nhân đang tiến hành điều tra về những sai phạm tại Thành Thiên Phong. Hạ dân và những người này xin được trình bày những bằng chứng chân thực nhất về tội trạng của Quan Đại Nhân, mong đại nhân minh xét.”

Sứ giả hoàng gia nheo mắt nhìn Lâm Dịch. Ông ta đã nghe danh thiếu niên này từ lâu, qua các báo cáo về sự kiện ở quảng trường và những tin tức ngầm. Nhưng đây là lần đầu tiên ông ta đối diện trực tiếp. Ánh mắt sâu thẳm, sự bình tĩnh toát ra từ Lâm Dịch khiến ông ta không khỏi đánh giá lại. “Ngươi là… Lâm Dịch?” Giọng ông ta mang chút thăm dò, nhưng vẫn giữ vẻ uy nghiêm. “Ngươi có vẻ… không giống như những gì bản quan đã nghe.”

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt mang đầy ẩn ý. “Những lời đồn đại thường chỉ là một phần của sự thật, thưa đại nhân. Hơn nữa, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hạ dân cũng không trông chờ vào sự công bằng đó mà sống. Hạ dân chỉ biết, để sinh tồn, đôi khi cần phải hành động một cách quyết đoán. Và để bảo vệ những người mình trân trọng, tri thức là vũ khí mạnh nhất.” Hắn nói những lời này không chỉ cho Sứ giả hoàng gia nghe, mà còn như một lời khẳng định cho chính bản thân mình, cho con đường hắn đã chọn.

Bạch Vân Nhi và các đồng minh đứng sau Lâm Dịch, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tin tưởng. Họ hiểu, Lâm Dịch không phải là một người thích phô trương, nhưng khi cần thiết, hắn sẽ đứng lên và đối mặt với mọi thử thách. Sự xuất hiện của hắn đã thay đổi hoàn toàn cục diện của phiên điều trần, đẩy Quan Đại Nhân vào một tình thế không thể cứu vãn.

Quan Đại Nhân, nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lâm Dịch và gương mặt lạnh lùng của Sứ giả hoàng gia, biết rằng số phận của mình đã được định đoạt. Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì sự căm phẫn tột độ. Hắn không thể tin được rằng một đứa trẻ ranh lại có thể lật đổ một quan lại cấp cao như hắn.

Sứ giả hoàng gia gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không rời Lâm Dịch. “Được. Nếu ngươi đã có bằng chứng, vậy thì hãy trình bày đi. Triều đình luôn hoan nghênh những người dám đứng lên vì công lý.” Lời nói của ông ta nghe có vẻ khách sáo, nhưng ẩn chứa một sự tò mò và đánh giá sâu sắc. Ông ta muốn xem, thiếu niên này rốt cuộc có năng lực đến đâu.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén quét qua Quan Đại Nhân đang run rẩy, rồi dừng lại ở Sứ giả hoàng gia. Hắn biết, đây không chỉ là một phiên tòa, mà còn là một màn trình diễn, một cơ hội để hắn khẳng định vị thế của mình, không chỉ trước triều đình mà còn trước các thế lực ngầm khác.

Không nói nhiều lời hoa mỹ, Lâm Dịch đi thẳng vào trọng tâm. Giọng nói của hắn rõ ràng, mạch lạc, vang vọng khắp Đại Đường, mỗi câu nói là một nhát búa giáng mạnh vào bức tường bao biện yếu ớt của Quan Đại Nhân. Tiếng lật giấy sột soạt, tiếng va chạm khẽ của các vật chứng được đặt lên bàn, tất cả đều được phóng đại trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Bầu không khí cực kỳ căng thẳng, ngột ngạt, như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt tất cả mọi người. Mùi mực và giấy cũ giờ đây xen lẫn với mùi sợ hãi nồng nặc phát ra từ Quan Đại Nhân.

“Thưa đại nhân,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn không nhanh không chậm, nhưng đầy sức nặng. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ những sai phạm rõ ràng nhất: tội tham ô, nhũng nhiễu, thu lợi bất chính từ dân chúng.” Hắn khẽ gật đầu về phía Thám tử Mạc.

Thám tử Mạc lập tức bước lên, đặt lên bàn một chồng sổ sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, nhưng bên trong là những nét chữ ngay ngắn, chi tiết đến kinh ngạc. “Đây là sổ sách ghi chép các khoản thu bất chính từ việc bảo kê các cửa hàng, các gánh hàng rong, và thậm chí là từ những người nông dân nhỏ lẻ ở các làng xã lân cận,” Thám tử Mạc nói, giọng chuyên nghiệp. “Trong suốt ba năm qua, Quan Đại Nh��n đã ép buộc các thương nhân phải nộp ‘thuế bảo hộ’ hàng tháng, nếu không sẽ bị gây khó dễ trong việc kinh doanh. Những ghi chép này được thực hiện bởi chính tay quản sự của hắn, người đã bị hắn hãm hại và giam lỏng.” Hắn chỉ vào một vài dòng chữ cụ thể, minh chứng cho lời nói của mình.

Gương mặt Quan Đại Nhân đã trắng bệch nay càng thêm phần tái mét. Hắn không thể tin được những cuốn sổ đó lại còn tồn tại, và quản sự của hắn, kẻ mà hắn nghĩ đã bị bịt miệng vĩnh viễn, lại xuất hiện thông qua những bằng chứng này. Hắn thở dốc, muốn phủ nhận nhưng cổ họng lại khô khốc, không tài nào thốt nên lời.

Lâm Dịch tiếp tục, không cho Quan Đại Nhân có cơ hội phản ứng. “Không chỉ dừng lại ở đó, thưa đại nhân. Quan Đại Nhân còn lợi dụng chức quyền để chiếm đoạt tài sản của dân lành. Đây là lời khai của lão Lý, chủ tiệm vải ở phố Đông.” Hắn ra hiệu, và một ông lão gầy gò, lưng còng, được Vương Đại Trụ dìu lên. Đôi mắt lão Lý vẫn còn đọng lại sự sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy Lâm Dịch, lão lại lấy lại được chút dũng khí.

“Tiểu dân Lý Văn, bái kiến đại nhân,” lão Lý run rẩy nói. “Tiểu dân có một tiệm vải gia truyền, bao nhiêu năm gây dựng. Nhưng ba năm trước, Quan Đại Nhân đã dùng lý do ‘quy hoạch thành phố’ để ép tiểu dân phải bán rẻ cửa hàng với giá bèo bọt, sau đó lại bán lại cho người nhà hắn với giá cao gấp mười lần! Tiểu dân không chịu, hắn liền sai người đến đập phá, đánh đập, khiến tiểu dân suýt nữa thì mất mạng!” Lão Lý bật khóc nức nở, tiếng khóc ai oán vang vọng khắp Đại Đường.

Quan Đại Nhân giật mình, run rẩy. “Không thể nào! Lão già này nói dối! Cửa hàng đó là do lão tự nguyện bán, có giấy tờ chứng nhận đầy đủ!” Hắn cố gắng gào lên, giọng nói khản đặc vì sợ hãi.

Lâm Dịch lạnh lùng nhìn hắn. “Giấy tờ chứng nhận?” Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy châm biếm. “Thám tử Mạc, hãy đưa ra bản sao của các khế ước mua bán đất đai và cửa hàng trong ba năm qua, đặc biệt là những trường hợp liên quan đến người thân của Quan Đại Nhân.”

Thám tử Mạc nhanh chóng đặt xuống một chồng giấy tờ khác, những bản sao được sao chép cẩn thận, có đóng dấu xác nhận. “Đây là danh sách các tài sản đã được chuyển nhượng dưới danh nghĩa của những người có quan hệ huyết thống hoặc thân cận với Quan Đại Nhân, thưa đại nhân. Hầu hết đều là những giao dịch có giá trị cực thấp, không phù hợp với giá thị trường, và sau đó được bán lại với giá cao hơn nhiều lần.”

Sứ giả hoàng gia không nói gì, chỉ chăm chú lắng nghe và quan sát. Ánh mắt ông ta quét qua các bằng chứng, rồi lại nhìn về phía Quan Đại Nhân đang run rẩy như cầy sấy.

“Chưa hết,” Lâm Dịch tiếp tục. “Quan Đại Nhân còn có hành vi cấu kết với các băng đảng giang hồ, cụ thể là Hắc Sa Bang, để thực hiện các hoạt động phi pháp như thu phí bảo kê, cướp bóc, thậm chí là bắt cóc tống tiền. Đổi lại, hắn sẽ làm ngơ trước những tội ác của chúng.” Hắn ra hiệu cho Thám tử Mạc đưa ra một chồng thư từ. “Đây là những bức thư trao đổi giữa Quan Đại Nhân và thủ lĩnh Hắc Sa Bang, ghi rõ các thỏa thu���n và lợi ích mà hai bên chia sẻ.”

Thám tử Mạc đặt những bức thư lên bàn, một vài trong số đó đã ngả màu ố vàng, nhưng chữ viết bên trong vẫn rõ ràng. Đó là những lá thư được mã hóa một cách đơn giản, nhưng qua phân tích của Thám tử Mạc và sự hỗ trợ của Liễu Thanh Y, ý nghĩa của chúng đã được giải mã một cách chính xác.

“Không! Không thể nào! Tất cả là giả! Là vu khống! Ta không biết những thứ này!” Quan Đại Nhân gào lên, khuôn mặt vặn vẹo vì tuyệt vọng. Hắn cố gắng lao về phía bàn để giật lấy những bằng chứng, nhưng hai binh lính đứng gần đó đã nhanh chóng chặn hắn lại. Hắn vùng vẫy, mắt đỏ ngầu, một biểu hiện của sự cùng quẫn.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ. “Thưa đại nhân, bằng chứng không chỉ dừng lại ở giấy tờ.” Hắn lại ra hiệu, và lần này, Liễu Thanh Y bước lên, cùng với một vài thành viên của Thiên Phong Các, dẫn theo một vài người nữa. “Đây là những nạn nhân của Hắc Sa Bang, những người đã bị chúng cướp bóc, đánh đập, và bị Quan Đại Nhân phớt lờ khi họ ��ến báo án.”

Một người phụ nữ trẻ tuổi, nước mắt lưng tròng, bước lên phía trước. “Tiểu nữ… tiểu nữ bị cướp mất toàn bộ gia sản, cha mẹ bị đánh trọng thương. Khi đến phủ nha báo án, Quan Đại Nhân lại nói là ‘chuyện vặt’, không thèm điều tra, còn đuổi chúng tiểu nữ về!”

Một người đàn ông khác, với vết sẹo lớn trên mặt, cũng cất tiếng. “Gia đình tôi bị Hắc Sa Bang bắt cóc con gái, đòi tiền chuộc. Tôi đã cầu xin Quan Đại Nhân giúp đỡ, nhưng hắn lại nói ‘tự lo liệu’, còn bóng gió rằng tôi phải đi hỏi ‘người có thế lực’ mới mong cứu con. Cuối cùng, tôi phải bán cả nhà cửa để có tiền chuộc con về, nhưng con bé đã bị tổn thương nghiêm trọng…”

Những lời khai đau lòng liên tiếp vang lên, mỗi lời đều như một nhát dao đâm vào Quan Đại Nhân, đồng thời cũng giáng một đòn mạnh vào hệ thống quan lại thối nát. Sứ giả hoàng gia lắng nghe một cách chăm chú, gương mặt ông ta vẫn lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt sắc bén ấy, một tia giận dữ đã bắt đầu lóe lên.

Lâm Dịch biết, ��ã đến lúc kết thúc. “Thưa đại nhân, tất cả những bằng chứng này đều được thu thập một cách tỉ mỉ, có nhân chứng, vật chứng rõ ràng. Chúng không chỉ tố cáo tội tham ô, nhũng nhiễu, chiếm đoạt tài sản, mà còn là tội cấu kết với cường hào ác bá, làm ngơ trước tội ác, khiến dân chúng lầm than. Một quan lại như Quan Đại Nhân đã hoàn toàn đánh mất phẩm chất của một người vì dân, mà trở thành một kẻ tội đồ.”

Hắn nhìn thẳng vào Quan Đại Nhân, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Ngươi đã lợi dụng chức quyền, bóp nặn dân lành, làm ô nhục triều đình. Ngươi nghĩ rằng những việc làm đó có thể che giấu mãi mãi sao? Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự thật, dù bị chôn vùi đến đâu, cuối cùng cũng sẽ được phơi bày.”

Quan Đại Nhân, nhìn thấy ánh mắt không chút khoan nhượng của Lâm Dịch, và nhìn thấy sự phẫn nộ trong ánh mắt của các nhân chứng, cuối cùng cũng sụp đổ. Hắn không còn sức lực để chống cự, chỉ còn biết run rẩy, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không vô định. Hắn đã thua, thua một cách thảm hại.

Sau khi Lâm Dịch kết thúc phần trình bày, cả Đại Đường chìm vào một sự im lặng chết chóc. Tiếng thở dốc của Quan Đại Nhân, tiếng nức nở khe khẽ của lão Lý và những nạn nhân khác, là những âm thanh duy nhất vang lên trong không gian. Sứ giả hoàng gia im lặng một lúc lâu, ánh mắt sắc bén của ông ta quét qua Quan Đại Nhân đang quỳ sụp dưới đất, rồi dừng lại ở Lâm Dịch. Trong ánh mắt đó, có sự đánh giá, có sự ngạc nhiên, và cả một chút khó lường. Ông ta không ngờ một thiếu niên lại có thể sắp đặt mọi thứ một cách hoàn hảo đến vậy, khiến một quan lại cấp cao như Quan Đại Nhân không còn đường chối cãi.

Cuối cùng, ông ta cầm chiếc búa lệnh bằng gỗ lim màu đen, gõ mạnh xuống bàn. Tiếng “Cốc!” vang dội khắp Đại Đường, như một tiếng sấm sét giữa trời quang.

“Bản quan tuyên bố:” Giọng Sứ giả hoàng gia vang vọng, uy nghiêm và lạnh lùng, “Quan Đại Nhân, tên thật là Trương Cung, tội chứng rành rành, tham ô nhũng nhiễu, lạm dụng chức quyền, cấu kết cường hào ác bá, làm hại bách tính. Nay, triều đình chiếu theo luật pháp Đại Hạ, tuyên bố: cách chức Quan Đại Nhân, tước bỏ mọi danh vị, tịch thu toàn bộ gia sản bất chính, tống giam vào đại lao chờ ngày xét xử và định tội!”

Lời tuyên án vừa dứt, hai binh lính lập tức tiến lên, một người giữ chặt hai tay Quan Đại Nhân, người kia cởi bỏ mũ quan và đai ngọc của hắn. Quan Đại Nhân, giờ đây chỉ còn là Trương Cung, ngẩng đầu lên, gương mặt vặn vẹo vì sợ hãi và căm phẫn. Hắn vùng vẫy một cách tuyệt vọng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

“Không! Ta không phục! Tất cả là giả! Là vu khống!” Hắn gào thét, giọng khản đặc. “Thẩm Đại Nhân sẽ không tha cho các ngươi! Hắn sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai đã làm hại ta! Các ngươi sẽ phải trả giá!” Lời cuối cùng của hắn là một lời đe dọa, một lời nguyền rủa, vang vọng trong Đại Đường khi hắn bị binh lính lôi đi. Tiếng gào thét dần xa, rồi tắt hẳn, để lại một khoảng trống rỗng.

Lâm Dịch đứng đó, vẻ mặt không chút biểu cảm, nhưng nội tâm hắn thì đang cuộn sóng. Một mục tiêu đã đạt được. Quan Đại Nhân đã bị loại bỏ. Đây là một chiến thắng quan trọng, một bước đệm vững chắc trong hành trình của hắn. Nhưng lời gào thét của Trương Cung về Thẩm Đại Nhân đã khẳng định điều mà hắn đã dự đoán: cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Thẩm Đại Nhân sẽ không ngồi yên khi một con cờ quan trọng của hắn bị phế truất một cách công khai như vậy. Sự sụp đổ của Trương Cung sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn tại Thành Thiên Phong, và chắc chắn Thẩm Đại Nhân sẽ không ngần ngại can thiệp trực tiếp để giành lại quyền kiểm soát, hoặc ít nhất là đặt một kẻ trung thành khác vào vị trí đó.

Hắn trao đổi ánh mắt với Bạch Vân Nhi. Nàng mỉm cười nhẹ nhõm, nụ cười ẩn chứa sự tự hào và tin tưởng tuyệt đối vào hắn. Trương Quản Sự gật đầu thán phục, còn Liễu Thanh Y thì khẽ nhếch môi, ánh mắt cương nghị. Vương Đại Trụ thì không giấu được vẻ hả hê, nắm chặt tay thành quyền.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khóe môi, nhanh chóng tan biến. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn thầm nhủ. *Và để sinh tồn, đôi khi phải làm những việc không hề dễ chịu, phải dùng tri thức để chống lại sự mục nát, phải đối mặt với những kẻ mạnh hơn gấp bội. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và công lý không tự nhiên mà có. Phải tự mình giành lấy, từng chút một.*

Một cuộc chiến mới, phức tạp và nguy hiểm hơn, đang chờ đợi. Hắn đã xây dựng được danh tiếng, nhưng cũng trở thành mục tiêu rõ ràng hơn cho các thế lực thù địch. Sứ giả hoàng gia vẫn đang quan sát hắn, ánh mắt khó lường, không ai biết triều đình sẽ toan tính điều gì tiếp theo. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ không trở thành một vị hoàng đế hay một tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn sẽ phải tiếp tục mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, vượt qua mọi phong ba bão táp mà thế giới này có thể mang lại.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free