Lạc thế chi nhân - Chương 465: Phong Bạo Triều Chính: Phái Đoàn Điều Tra
Ánh nắng chiều tắt dần, hoàng hôn buông xuống Thành Thiên Phong, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ lên những mái nhà, vẽ nên một bức tranh cuối ngày đầy thi vị nhưng cũng chất chứa những dự cảm khó lường. Một cuộc chiến đã khép lại, một quân cờ đã đổ, nhưng Lâm Dịch biết, đó chỉ là màn dạo đầu. Hắn đã sẵn sàng cho màn đối đầu sắp tới, một màn đối đầu mà hắn tin rằng, hắn sẽ là người đi trước một bước, và biến những mối đe dọa thành cơ hội.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè chiếu qua các khe cửa sổ, mang theo hơi sương se lạnh của buổi sớm, Quán Trọ Lạc Nguyệt đã rộn ràng. Tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng bát đĩa sứ va chạm lanh canh, tiếng cười khà khà của những lữ khách hay thương nhân sớm dậy đã hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Mùi thức ăn nóng hổi bốc lên từ bếp, hòa lẫn với hương trà xanh mới pha thoang thoảng và mùi khói gỗ ấm áp từ lò sưởi, tạo nên một không khí dễ chịu, xua tan đi phần nào sự căng thẳng của đêm qua và những lo âu về ngày mai.
Lâm Dịch ngồi ở một góc khuất, gần cửa sổ, nơi hắn có thể vừa quan sát được sự nhộn nhịp bên trong quán trọ, vừa dõi theo dòng người qua lại trên con phố còn vương chút ẩm ướt. Trước mặt hắn là một bát cháo kê nóng hổi bốc khói, bên cạnh là đĩa bánh bao nhỏ. Hắn ăn chậm rãi, ánh mắt trầm tư, không bỏ sót một động tĩnh nhỏ nào. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi đang nhấp từng ngụm trà, vẻ mặt nàng tuy vẫn giữ được sự thanh tĩnh thường ngày, nhưng đôi mắt thông minh lại ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. Nàng biết, sau cơn bão Quan Đại Nhân, một cơn bão khác lớn hơn sắp ập đến. Đối diện họ, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang ăn uống ngon lành, nhưng đôi mắt hắn vẫn luôn cảnh giác quét một vòng quanh quán, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất trắc nào.
Không khí yên bình ấy bỗng chốc bị phá vỡ bởi một tiếng chân vội vã. Một người đưa tin, với bộ y phục lấm lem bụi đường và khuôn mặt tái mét vì chạy, hớt hải xông vào quán trọ. Hắn không kịp thở dốc, chỉ kịp túm lấy một người khách gần đó và lắp bắp.
“Đại nhân! Tin khẩn! Tin khẩn đây rồi!” Tiếng hắn vọng khắp quán, thu hút mọi ánh nhìn. “Phái đoàn từ kinh thành… phái đoàn điều tra của triều đình… có cả quan văn, quan võ… đang trên đường tới Thành Thiên Phong! Sẽ đến ngay trong hôm nay!”
Cả quán trọ như nín thở, rồi lập tức vỡ òa trong tiếng xôn xao bàn tán. Những lời thì thầm, những câu hỏi dồn dập về nguồn gốc, mục đích của phái đoàn vang lên khắp nơi. Ai nấy đều hiểu, sự xuất hiện của một phái đoàn hoàng gia vào thời điểm này, ngay sau khi Quan Đại Nhân bị phế truất, không thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nó báo hiệu một sự thay đổi lớn, một cơn địa chấn thực sự đang chuẩn bị đổ bộ lên Thành Thiên Phong.
Bạch Vân Nhi siết chặt chén trà trong tay, ánh mắt lo âu hướng về phía Lâm Dịch. “Lâm huynh… chuyện này…”
Lâm Dịch nhướng m��y, một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn. *Đến nhanh hơn ta dự kiến,* hắn thầm nghĩ. *Triều đình không bao giờ bỏ lỡ cơ hội để phô trương quyền uy và kiểm soát. Vụ Quan Đại Nhân, đối với họ, không chỉ là một vụ án tham nhũng, mà còn là một công cụ để thăm dò, để tái cấu trúc quyền lực, hoặc thậm chí là để gạt bỏ những thế lực không mong muốn.*
Hắn giơ tay, ra hiệu cho Bạch Vân Nhi bình tĩnh. “Không cần quá lo lắng. Đây là điều chúng ta đã lường trước.” Hắn quay sang Vương Đại Trụ. “Đại Trụ, ngươi hãy đi dạo quanh các quán trà, tửu lầu. Thu thập thêm tin tức từ dân chúng. Xem xem họ đang nói gì, suy nghĩ gì về phái đoàn này. Càng nhiều chi tiết càng tốt.”
Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, đặt vội bát cháo xuống và nhanh chóng rời đi. Hắn biết, trong tình thế này, mọi thông tin đều quý giá.
Lâm Dịch nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn trấn an nhưng cũng đầy sắc bén. “Việc triều đình cử phái đoàn đến nhanh như vậy cho thấy họ rất quan tâm đến Thành Thiên Phong, hoặc ít nhất là đến những gì đang diễn ra ở đây. Họ muốn kiểm soát tình hình, và có thể là lợi dụng khoảng trống quyền lực mà chúng ta đã tạo ra.” Hắn khẽ thở dài, rồi nói tiếp. “Thẩm Đại Nhân chắc chắn cũng đang theo dõi sát sao. Hắn sẽ không dễ dàng để triều đình can thiệp vào địa bàn của mình mà không có động thái nào. Cuộc chơi ngày càng trở nên phức tạp hơn rồi.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một vẻ kiên định hơn. Nàng tin tưởng vào sự mưu lược của Lâm Dịch. “Vậy chúng ta nên làm gì tiếp theo, Lâm huynh? Chúng ta có nên chuẩn bị tiếp đón phái đoàn không?”
Lâm Dịch lắc đầu. “Không vội. Chúng ta cần hiểu rõ mục đích thực sự của họ trước đã. Bề ngoài, họ đến để điều tra Quan Đại Nhân và các sai phạm. Nhưng triều đình không bao giờ làm gì mà không có mục đích sâu xa hơn. Có thể họ muốn kiểm soát thương lộ, hoặc muốn loại bỏ các thế lực địa phương quá mạnh. Hoặc thậm chí, họ đang tìm kiếm một con cờ mới để thay thế Quan Đại Nhân, một con cờ có thể phục v�� lợi ích của họ tốt hơn.”
Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lâm Dịch thầm nhủ. *Và triều đình cũng vậy. Họ sẽ không bao giờ hành động vì công lý đơn thuần. Luôn có một lợi ích đằng sau mỗi quyết định. Nhiệm vụ của ta là phải nhìn thấu lợi ích đó, và biến nó thành lợi thế của mình.*
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những gánh hàng rong bắt đầu xuất hiện, tiếng rao hàng vang vọng. “Dù sao, sự xuất hiện của phái đoàn này cũng là một cơ hội. Nó sẽ khiến Thẩm Đại Nhân phải lộ diện nhiều hơn, phải bộc lộ những con bài mà hắn vẫn giấu kín. Và quan trọng hơn, nó sẽ khiến dư luận dân chúng sôi sục, khiến họ chú ý hơn đến những gì đang diễn ra ở Thành Thiên Phong. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin chính là một phần của tri thức đó.”
Bạch Vân Nhi trầm ngâm, nàng hiểu ý Lâm Dịch. Việc tạo ra dư luận, khơi gợi sự chú ý của dân chúng, luôn là một trong những chiến lược hiệu quả của hắn. “Vậy chúng ta sẽ ch�� quan sát trước?”
“Quan sát, và thu thập thông tin,” Lâm Dịch đáp. “Và sẵn sàng cho mọi kịch bản có thể xảy ra. Cuộc chơi này không chỉ là giữa chúng ta và Thẩm Đại Nhân nữa, mà còn có sự tham gia của triều đình. Một bên là quyền lực cứng, một bên là quyền lực mềm. Ai biết trước sẽ xảy ra chuyện gì? Nhưng điều ta biết là, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, chúng ta phải thích nghi.”
Hắn đứng dậy, đặt vài đồng tiền lên bàn. “Chúng ta hãy đi. Buổi tiếp đón phái đoàn hoàng gia chắc chắn sẽ là một màn trình diễn đáng xem. Chúng ta không thể bỏ lỡ.”
***
Buổi trưa, Thành Thiên Phong chìm trong cái nắng gắt. Mặt trời đứng bóng như đổ lửa xuống từng mái nhà, từng con đường. Không khí oi bức, nhưng không thể ngăn cản dòng người tò mò đổ về phía Phủ Nha. Tiếng trống hiệu trang nghiêm vang vọng, trầm hùng, báo hiệu sự xuất hiện của phái đoàn hoàng gia. Tiếp theo đó là tiếng hô vang dõng dạc của binh lính, tiếng vó ngựa dồn dập, tạo nên một không khí căng thẳng, trang trọng nhưng cũng đầy kịch tính. Mùi bụi đường bị khuấy động, mùi mồ hôi của đám đông người chen chúc, và mùi da thuộc từ trang phục binh lính hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác ngột ngạt nhưng cũng đầy phấn khích.
Lâm Dịch đứng lẫn trong đám đông, ở một vị trí không quá nổi bật nhưng đủ để quan sát rõ mọi thứ. Hắn mặc một bộ trang phục vải thô giản dị, mái tóc đen bù xù được buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, lướt qua từng chi tiết. Bên cạnh hắn là Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát, kiếm khách phong độ với trang phục màu xanh. Nàng không nói nhiều, chỉ lẳng lặng quan sát, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm, ánh mắt cương nghị. Cách đó không xa, Trương Quản Sự, với vẻ mặt khôn ngoan thường thấy, đang cố gắng tìm hiểu thêm thông tin từ những người xung quanh, đôi tai vểnh lên nghe ngóng mọi lời bàn tán.
Đoàn người của phái đoàn hoàng gia tiến vào Phủ Nha với sự uy nghi và trật tự tuyệt đối. Dẫn đầu là Sứ giả hoàng gia mà Lâm Dịch đã gặp trong vụ Quan Đại Nhân. Hắn vẫn giữ nguyên phong thái quý tộc, vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị. Bên cạnh hắn là một vị quan văn với áo bào gấm thêu rồng, vẻ mặt lão luyện, và một vị tướng quân với giáp trụ sáng loáng, khí thế uy phong. Đằng sau họ là hàng chục binh lính hộ vệ, khí giới chỉnh tề, ánh mắt sắc lạnh, tạo thành một bức tường sắt vững chắc.
Sứ giả hoàng gia bước lên bậc thềm cao nhất của Phủ Nha, sau lưng là cờ xí rợp trời mang biểu tượng của triều đình Đại Hạ. Hắn giơ cao một cuộn chiếu chỉ màu vàng, giọng nói uy nghiêm, vang vọng khắp quảng trường: “Theo chiếu chỉ của Hoàng thượng, phái đoàn điều tra này có nhiệm vụ làm rõ mọi sai phạm, trả lại công lý cho bá tánh Thành Thiên Phong! Vụ án tham nhũng của Quan Đại Nhân chỉ là bước khởi đầu. Mọi hành vi tư lợi, bè phái, ức hiếp dân chúng đều sẽ bị điều tra đến cùng! Triều đình sẽ không dung túng bất kỳ kẻ nào lợi dụng quyền thế để làm hại quốc gia, dân chúng!”
Lời tuyên bố của Sứ giả hoàng gia như một tiếng sấm giữa trời quang, khiến cả quảng trường bùng nổ trong những tiếng xì xào, bàn tán. Một số người dân nghèo khó tỏ vẻ mừng rỡ, hy vọng vào một sự thay đổi. Một số thương nhân, quan lại nhỏ thì lại tỏ ra lo lắng, sợ hãi, không biết số phận của mình sẽ ra sao dưới bàn tay của triều đình.
Lâm Dịch không biểu lộ cảm xúc gì, hắn chỉ quan sát. Đôi mắt hắn không chỉ nhìn vào Sứ giả hoàng gia, mà còn lướt qua từng gương mặt trong phái đoàn. Vị quan văn kia, với ánh mắt tinh anh và khóe môi luôn mỉm cười ẩn ý, chắc chắn là một lão hồ ly xảo quyệt. Còn vị tướng quân kia, với vẻ mặt sắt đá và đôi tay luôn đặt trên chuôi kiếm, lại là một kẻ chỉ biết nghe lệnh, nhưng có thể sẽ là một công cụ hữu hiệu trong tay kẻ đứng đầu. Lâm Dịch biết, đằng sau những lời lẽ hoa mỹ về công lý và bá tánh, luôn là những toan tính chính trị sâu xa hơn.
*Một màn kịch được dàn dựng công phu,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Triều đình muốn thể hiện quyền uy của mình, muốn khẳng định sự kiểm soát tuyệt đối đối với các vùng biên cương. Vụ Quan Đại Nhân, đối với họ, chỉ là một cái cớ hoàn hảo để thò tay sâu hơn vào Thành Thiên Phong, để nắm bắt những mạch máu kinh tế, và để thăm dò sức ảnh hưởng của các thế lực địa phương, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân.*
Hắn cảm nhận được ánh mắt của Liễu Thanh Y lướt qua mình, nàng khẽ gật đầu, như muốn nói rằng nàng cũng có cùng suy nghĩ. Giới giang hồ, vốn dĩ luôn nhạy cảm với những biến động quyền lực, chắc chắn sẽ không bỏ qua sự kiện này. Sự xuất hiện của triều đình ở Thành Thiên Phong sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực, và đây có thể là một cơ hội để các bang phái nhỏ hoặc trung lập thoát khỏi sự khống chế của Thẩm Đại Nhân, hoặc ít nhất là để họ tìm kiếm một chỗ đứng mới.
Trương Quản Sự quay sang Lâm Dịch, khẽ hạ giọng. “Lâm huynh, dân chúng đang bàn tán rất nhiều. Một số thì tin tưởng vào công lý của triều đình, số khác thì lại lo sợ rằng đây chỉ là một màn thay ngựa đổi chủ, rồi đâu lại vào đó. Nhưng ai nấy đều thắc mắc, liệu Thẩm Đại Nhân sẽ phản ứng thế nào?”
Lâm Dịch khẽ nhếch mép. “Hắn sẽ không ngồi yên đâu. Sự xuất hiện của phái đoàn này chính là một lời cảnh cáo ngầm gửi đến hắn. Triều đình đang cố gắng cắt giảm ảnh hưởng của hắn ở Thành Thiên Phong. Hắn sẽ phải tìm cách đối phó.”
Liễu Thanh Y lên tiếng, giọng nói nàng trầm thấp nhưng rõ ràng. “Có vẻ như triều đình đang muốn ‘đả thảo kinh xà’. Dùng vụ Quan Đại Nhân để thăm dò và buộc Thẩm Đại Nhân phải lộ diện. Nếu hắn có những hành động mờ ám, thì phái đoàn này sẽ có cớ để ra tay mạnh mẽ hơn.”
Lâm Dịch gật đầu. *Đúng vậy. Đây chính là một con dao hai lưỡi. Vừa là cơ hội để chúng ta loại bỏ Thẩm Đại Nhân, vừa là nguy cơ để chúng ta bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực của triều đình.* Hắn nhìn Sứ giả hoàng gia đang tiếp tục đọc những điều luật và quy định mới, vẻ mặt không hề thay đổi. Hắn biết, con người này không hề đơn giản. Đằng sau vẻ ngoài nghiêm nghị là một đầu óc đầy toan tính.
“Chúng ta cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết,” Lâm D���ch nói khẽ. “Triều đình có những quy tắc và cách thức hành động riêng của họ. Chúng ta không thể đối phó với họ như cách chúng ta đối phó với Quan Đại Nhân hay các thế lực giang hồ. Họ có quyền lực tuyệt đối, và nếu chúng ta sơ suất, có thể sẽ bị họ lợi dụng, hoặc thậm chí là bị họ nghiền nát.”
Hắn liếc nhìn đám đông. *Một sự thay đổi lớn đang đến. Và ta phải đảm bảo rằng, sự thay đổi đó sẽ không gây hại đến những người mà ta muốn bảo vệ.*
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm Thành Thiên Phong trong một màu tím than trầm mặc. Trong văn phòng Thương Hội của Lâm Dịch, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu leo lét nhảy nhót, hắt bóng những người đang ngồi quanh bàn gỗ lớn lên tường. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng giấy lật khẽ và tiếng trò chuyện nhỏ đủ để phá vỡ sự im ắng. Mùi mực mới, mùi gỗ đánh bóng và hương trà thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí tập trung, căng thẳng nhưng có trật tự.
Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, Trương Quản Sự và Liễu Thanh Y đang họp kín. Sau khi chứng kiến màn chào sân đầy uy nghi của phái đoàn hoàng gia, họ đã rút về đây để phân tích và bàn bạc. Vương Đại Trụ đã trở lại với những thông tin thu thập được từ dân chúng, và giờ đây, mọi mảnh ghép đang dần được tập hợp.
“Triều đình không bao giờ làm gì mà không có mục đích sâu xa,” Lâm Dịch mở lời, giọng nói hắn trầm lắng, ánh mắt nhìn thẳng vào từng người. “Vụ Quan Đại Nhân chỉ là cái cớ. Điều chúng ta cần quan tâm là ai sẽ được lợi, và ai sẽ bị tổn hại thực sự từ sự xuất hiện của phái đoàn này.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Theo những gì Đại Trụ thu thập được, dân chúng đang rất hoang mang. Một mặt thì mừng rỡ vì có cơ hội loại bỏ tham quan ô lại, mặt khác lại lo sợ rằng đây chỉ là một màn trình diễn, rồi mọi thứ sẽ lại như cũ, thậm chí còn tệ hơn. Nhưng có một điều chắc chắn, là uy tín của triều đình đã tăng lên đáng kể sau vụ Quan Đại Nhân.”
Trương Quản Sự vuốt râu, khuôn mặt lão lộ rõ vẻ suy tư. “Thương hội đang rất cảnh giác. Nhiều thương nhân lớn, vốn có quan hệ mật thiết với Thẩm Đại Nhân, giờ đây đang tìm cách luồn lách, tìm kiếm một chỗ dựa mới. Bàng Lão Gia cũng không ngoại lệ. Hắn đang ráo riết tìm cách tiếp cận phái đoàn điều tra, có lẽ là để bảo vệ lợi ích của mình, hoặc để tìm kiếm cơ hội mới.”
Liễu Thanh Y đặt nhẹ tay lên chuôi kiếm, ánh mắt cương nghị. “Giới giang hồ cũng đang xôn xao. Mọi người đều đoán Thẩm Đại Nhân sẽ không ngồi yên. Hắn đã mất đi một con cờ quan trọng là Quan Đại Nhân, và giờ đây triều đình lại thò tay vào địa bàn của hắn. Giới giang hồ đang đặt cược vào việc hắn sẽ phản công như thế nào.”
Lâm Dịch gật đầu, hắn đã lường trước tất cả những điều này. “Đúng vậy. Đây là một cuộc chơi quyền lực phức tạp. Triều đình không chỉ muốn loại bỏ tham nhũng, họ muốn kiểm soát. Họ muốn thay thế những kẻ không phục tùng bằng những kẻ trung thành hơn, hoặc ít nhất là những kẻ dễ kiểm soát hơn. Và Thẩm Đại Nhân chính là mục tiêu lớn nhất của họ ở Thành Thiên Phong.”
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm tĩnh mịch. *Triều đình sẽ không bao giờ ra mặt trực tiếp để đối phó với Thẩm Đại Nhân. Họ sẽ dùng cớ ‘điều tra tham nhũng’, dùng ‘công lý’ để che đậy mục đích thực sự của mình. Và họ sẽ không ngần ngại lợi dụng bất kỳ ai để đạt được mục đích đó, kể cả chúng ta.*
“Vậy chúng ta nên làm gì để tự bảo vệ mình và tận dụng thời cơ này?” Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nói nàng trầm tĩnh, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn trở nên sắc bén như dao. “Đầu tiên, chúng ta phải theo dõi sát sao mọi động thái của phái đoàn điều tra. Tìm hiểu xem họ đang nhắm vào ai, đang điều tra những vụ án nào. Thu thập mọi thông tin về các thành viên của phái đoàn, đặc biệt là những mối quan hệ của họ với kinh thành và các thế lực khác. Thám tử Mạc sẽ là người chủ chốt trong việc này.”
Hắn nhìn sang Trương Quản Sự. “Trương Quản Sự, ngài hãy liên hệ với các thương nhân nhỏ và trung lập, những người đã chịu ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân và Quan Đại Nhân. Cung cấp cho họ sự bảo vệ, và nếu có thể, khuyến khích họ cung cấp thông tin về các sai phạm của Thẩm Đại Nhân. Chúng ta cần tạo ra một làn sóng dư luận mạnh mẽ, khiến triều đình không thể phớt lờ.”
Rồi hắn nhìn Liễu Thanh Y. “Liễu cô nương, giới giang hồ là tai mắt của Thành Thiên Phong. Hãy phát tán tin tức về sự mục ruỗng của Thẩm Đại Nhân và các thế lực đứng sau hắn. Đồng thời, cảnh báo các bang phái về những âm mưu mà Thẩm Đại Nhân có thể thực hiện để chống lại triều đình, hoặc để bảo vệ lợi ích của hắn. Chúng ta cần khiến hắn phải lộ diện, phải bộc lộ những con bài mà hắn vẫn giấu kín.”
“Và quan trọng nhất,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lại hướng về Bạch Vân Nhi, “là chúng ta phải chuẩn bị cho những phản ứng của Thẩm Đại Nhân. Hắn sẽ không ngồi yên. Hắn có thể sẽ sử dụng sát thủ, hoặc dàn dựng những âm mưu chính trị phức tạp hơn. Hắn có thể sẽ tìm cách bôi nhọ chúng ta, hoặc thậm chí là tạo ra những bằng chứng giả để buộc tội chúng ta. Chúng ta phải luôn đề phòng, và luôn đi trước hắn một bước.”
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. *Đây là một cuộc chiến đầy rẫy hiểm nguy,* hắn thầm nhủ. *Nó không chỉ đơn thuần là sự sống còn của bản thân, mà còn là sự sống còn của những người mà ta muốn bảo vệ. Triều đình có thể lợi dụng tình hình, Thẩm Đại Nhân có thể phản công quyết liệt. Nhưng ta đã có kinh nghiệm đối phó với những tình huống như thế này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh sẽ là chìa khóa để ta vượt qua mọi thứ.*
Hắn quay lại, ánh mắt tràn đầy sự tự tin. “Chúng ta đã gây ra một cơn địa chấn. Giờ là lúc chúng ta phải điều khiển cơn địa chấn đó. Triều đình muốn làm gì thì làm, nhưng chúng ta phải đảm bảo rằng, kết quả cuối cùng sẽ có lợi cho chúng ta, cho Thành Thiên Phong, và cho những người dân lương thiện. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ hơn, thông minh hơn.”
Năm người nhìn nhau, ánh đèn dầu leo lét hắt lên những khuôn mặt kiên định. Họ biết, một cuộc chiến mới đã thực sự bắt đầu, một cuộc chiến phức tạp hơn, nguy hiểm hơn, nhưng cũng đầy hứa hẹn hơn. Lâm Dịch không muốn trở thành hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn phải đối mặt với mọi thử thách, phải biến mọi mối đe dọa thành cơ hội.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.