Lạc thế chi nhân - Chương 464: Bẫy Đan Xen: Chứng Cứ Bất Diệt
Đêm đã về khuya, gió lớn gào thét ngoài cửa sổ Quan Phủ, từng cơn như muốn xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Trong đại sảnh vốn uy nghiêm, giờ đây chỉ còn lại sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Quan Đại Nhân, vị quan tri phủ lừng lẫy một thời, giờ đây đang chìm sâu trong nỗi kinh hoàng, khuôn mặt tái mét như tờ giấy, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ và sự lo lắng tột độ. Chiếc mũ cánh chuồn nghiêng lệch trên mái tóc đã bạc, bộ quan phục chỉnh tề giờ nhăn nhúm, dính đầy vết trà đổ.
"Tìm! Phải tìm cho ra! Không được để bất kỳ chứng cứ nào lọt ra ngoài! Bịt miệng chúng lại, bằng mọi giá!" Ông ta gầm lên, giọng khản đặc, đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén trà men ngọc vốn đã vơi một nửa đổ ập xuống sàn, vỡ tan thành từng mảnh. Tiếng vỡ vụn ấy như một nhát dao cứa vào sự tĩnh lặng, càng làm nổi bật sự hoảng loạn đến tột cùng của ông ta.
Những thuộc hạ thân tín, cũng với vẻ mặt xanh xao không kém, khúm núm cúi đầu, liên tục báo cáo những tin tức thất bại. "Bẩm đại nhân, chúng thuộc hạ đã lục soát khắp các quán trọ, nhà trọ nhỏ lẻ, nhưng không tìm thấy bất kỳ ai khả nghi. Các nhân chứng được nhắc đến trong bản cáo trạng... họ đã biến mất như bốc hơi."
"Biến mất?" Quan Đại Nhân lảo đảo lùi lại, va vào ghế, suýt ngã. "Làm sao có thể biến mất? Chúng chỉ là những người dân thường thấp cổ bé họng! Ai, ai dám che chở cho chúng?" Ông ta run rẩy chỉ vào một xấp giấy tờ mỏng manh trên bàn, những bản sao chép lời khai, những chứng từ giao dịch mờ ám đã bị phơi bày trước công chúng. "Những thứ này... những thứ này đã đi đâu? Không phải ta đã dặn dò phải tiêu hủy hết rồi sao?"
Một tên thuộc hạ khác run rẩy bước tới. "Bẩm đại nhân, chúng thuộc hạ đã cố gắng, nhưng dường như... dường như có một bàn tay vô hình đã thu gom mọi thứ trước khi chúng ta kịp hành động. Ngay cả những cuốn sổ sách giấu kín trong kho bạc tư nhân cũng đã bị tráo đổi, chỉ còn lại những bản sao không giá trị."
Lời nói đó như một đòn giáng mạnh vào Quan Đại Nhân. Ông ta nhắm nghiền mắt lại, hình ảnh Lâm Dịch, cái bóng gầy gò đứng giữa quảng trường hôm nay, với ánh mắt sâu thẳm và nụ cười khó lường, lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Hắn đã tính toán đến mức này sao? Hắn đã lường trước mọi đường đi nước bước của mình? Sự khinh thường ban đầu giờ đây biến thành nỗi sợ hãi tột cùng. Ông ta đã coi thường một kẻ mà ông ta nghĩ là chỉ biết chút tiểu xảo buôn bán.
Tiếng gió rít qua khe cửa, từng luồng hơi lạnh buốt lùa vào, khiến Quan Đại Nhân run lên cầm cập. Không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác bất lực, tuyệt vọng đang bủa vây. Ông ta đã dùng mọi thủ đoạn, mọi mối quan hệ, thậm chí là những kẻ tay chân chuyên hành nghề bẩn thỉu, để cố gắng dập tắt ngọn lửa đang thiêu rụi sự nghiệp và danh tiếng của mình. Nhưng tất cả đều vô ích. Ngọn lửa ấy không chỉ bùng lên từ một điểm, mà từ khắp mọi ngóc ngách, được tiếp sức bởi những bằng chứng không thể chối cãi và những lời tố cáo đầy căm phẫn.
"Thẩm Đại Nhân... Thẩm Đại Nhân... liệu ngài ấy có giúp ta không?" Quan Đại Nhân lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt như một lời cầu xin. Ông ta đã từng nghĩ mình là một quân cờ quan trọng, một cánh tay đắc lực của Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong. Nhưng giờ đây, ông ta chỉ cảm thấy mình như một con tốt thí, bị bỏ lại giữa chiến trường, không còn giá trị lợi dụng. "Mau! Mau cử người đi tìm Thẩm Đại Nhân! Nói với ngài ấy... nói với ngài ấy rằng ta sẽ dâng tất cả! Dâng tất cả những gì ta có!"
Nhưng rồi, một tên thuộc hạ khác lại vội vã chạy vào, khuôn mặt trắng bệch hơn cả chủ nhân. "Bẩm... bẩm đại nhân! Người của Thẩm Đại Nhân... họ đã rút đi rồi! Ngay khi tin tức về việc ngài bị điều tra lan ra, họ đã thu dọn đồ đạc và rời khỏi Thành Thiên Phong!"
Tiếng sét đánh ngang tai cũng không khiến Quan Đại Nhân chấn động bằng tin tức này. Thẩm Đại Nhân đã bỏ rơi ông ta! Mối liên kết duy nhất, sợi dây cứu sinh cuối cùng đã đứt. Ông ta hoàn toàn sụp đổ, hai đầu gối khuỵu xuống, ngã vật ra sàn nhà lạnh lẽo. Mùi ẩm mốc và bụi bặm từ sàn đá xộc lên mũi, khiến ông ta cảm thấy buồn nôn. Những hình ảnh về cuộc sống xa hoa, quyền lực và sự kính nể mà ông ta từng có, giờ đây chỉ còn là tàn tro. Ánh nến leo lét trong đại sảnh như đang chế giễu sự sụp đổ của một kẻ từng ngồi trên đỉnh cao quyền lực. Ông ta đã phạm sai lầm lớn nhất đời mình, đó là đánh giá thấp một kẻ mà ông ta không hiểu rõ. Một kẻ có thể không có tu vi, không có thế lực bề nổi, nhưng lại có một thứ vũ khí đáng sợ hơn vạn lần: tri thức và mưu lược. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, câu nói ấy giờ đây như một lời nguyền, vang vọng trong tâm trí hoảng loạn của Quan Đại Nhân.
***
Cùng lúc đó, trong một căn nhà nhỏ nằm khuất sâu trong một con hẻm vắng vẻ của Thành Thiên Phong, một bầu không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Không có tiếng gào thét hay sự hoảng loạn, chỉ có sự tĩnh lặng đến khó tin, xen lẫn những tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng và tiếng gió khe khẽ luồn qua mái ngói. Đây là một trong những "căn nhà an toàn" mà Lâm Dịch đã bố trí từ rất lâu, được ngụy trang khéo léo để không ai có thể nghi ngờ.
Bên trong, đèn dầu được thắp sáng vừa đủ, tạo ra một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ cẩn mật. Thám tử Mạc, với dáng người gầy gò nhưng nhanh nhẹn, đang cẩn thận kiểm tra từng góc khuất, từng cánh cửa. Đôi mắt tinh ranh của hắn quét qua các điểm phòng thủ, đảm bảo không một sơ hở nào có thể bị kẻ thù lợi dụng. "Mọi thứ đều an toàn, Lâm huynh," hắn thì thầm, tiếng nói khẽ khàng như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng. "Không một con ruồi nào có thể lọt vào đây."
Liễu Thanh Y, trong bộ y phục màu xanh lam giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ phong trần của một kiếm khách, đứng cạnh một nhóm người dân thường đang co ro ngồi trên sàn. Khuôn mặt nàng nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự an ủi và tin tưởng. "Người của Quan Đại Nhân đã cố gắng tiếp cận một vài nơi, nhưng chúng ta đã chặn đứng," nàng nói, giọng điệu kiên định. "Không ai bị tổn hại. Những nhân chứng quan trọng nhất đều đã được đưa về đây an toàn."
Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, cao lớn hơn cả Lâm Dịch, đang đứng gác ở cửa chính, thanh đại đao của hắn đặt gọn gàng bên cạnh. Dù chỉ là một người dân chất phác, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng sự kiên định và trung thành tuyệt đối. Hắn thỉnh thoảng liếc nhìn vào bên trong, nơi các nhân chứng đang được trấn an, rồi lại quay ra ngoài, lắng nghe mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất. Mùi ẩm mốc và đất đá từ bên ngoài lùa vào, trộn lẫn với mùi trà thảo mộc đang bốc hơi nhẹ nhàng, tạo nên một sự tương phản lạ lùng.
Bạch Vân Nhi, vẻ mặt có chút lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh và chuyên nghiệp, đang cẩn thận sắp xếp từng tập tài liệu trên chiếc bàn gỗ thô sơ. Những bản sao chép lời khai, những chứng từ giao dịch, những bằng chứng về việc Quan Đại Nhân tham nhũng, ức hiếp dân lành... tất cả đều được nàng kiểm tra tỉ mỉ, đảm bảo tính xác thực và không có bất kỳ sơ hở nào. Tay nàng lướt trên giấy, tiếng sột soạt của mực và giấy vang lên đều đặn trong căn phòng. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt trái xoan của nàng, tôn lên vẻ thông minh và sắc sảo. Nàng đang hoàn tất khâu cuối cùng, chuẩn bị cho "cú chót" sẽ được tung ra vào sáng hôm sau.
Lâm Dịch đứng một góc, tựa vào bức tường thô ráp, hai tay khoanh trước ngực. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng người, từng chi tiết. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng vô vàn suy nghĩ, như thể hắn đang nhìn thấu vào tương lai, dự đoán mọi biến số có thể xảy ra. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ cũ và mùi ẩm mốc đặc trưng của căn nhà, một mùi hương quen thuộc của những nơi trú ẩn bí mật. Hắn đã dành rất nhiều thời gian và công sức để xây dựng mạng lưới này, không chỉ để đối phó với Quan Đại Nhân, mà còn để chuẩn bị cho những cuộc đối đầu lớn hơn, phức tạp hơn mà hắn biết chắc chắn sẽ đến.
*Mọi thứ đều nằm trong tính toán.* Hắn tự nhủ. *Quan Đại Nhân đã quá tự phụ, quá coi thường người khác. Hắn nghĩ mình có thể dễ dàng bịt miệng nhân chứng và hủy hoại bằng chứng sao? Hắn không biết rằng, tri thức không phải là thứ có thể dễ dàng xóa bỏ, và lòng người phẫn uất lại càng khó dập tắt.*
Hắn khẽ gật đầu với Thám tử Mạc, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Ánh mắt hắn dừng lại trên Bạch Vân Nhi, người đang cẩn thận kẹp những tập tài liệu cuối cùng. Nàng cảm nhận được ánh nhìn của hắn, ngẩng đầu lên, ánh mắt giao nhau, một sự hiểu biết ngầm không cần lời nói.
"Ngày mai," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm lắng nhưng đầy uy lực, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Mọi thứ sẽ rõ ràng. Chúng ta đã đi trước một bước, và chúng ta sẽ tiếp tục đi trước."
Cả Liễu Thanh Y, Thám tử Mạc, và Bạch Vân Nhi đều gật đầu. Họ không chỉ là đồng minh, mà còn là những người đã đặt trọn niềm tin vào Lâm Dịch, vào khả năng xoay chuyển cục diện của hắn. Họ biết rằng, dù phía trước có hiểm nguy thế nào, thì đi theo Lâm Dịch, họ sẽ luôn có một cơ hội để giành chiến thắng. Đó là niềm tin được xây dựng từ những lần chứng kiến Lâm Dịch biến những điều không thể thành có thể, từ những lần hắn dùng mưu lược và tri thức để lật đổ những kẻ tưởng chừng như không thể chạm tới.
***
Sáng hôm sau, không khí tại văn phòng tạm thời của Sứ giả hoàng gia ở Thành Thiên Phong mang một vẻ nghiêm nghị lạ thường. Trời quang mây tạnh, ánh nắng buổi sớm dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, chiếu rọi lên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Sứ giả hoàng gia, với vẻ mặt lạnh lùng và phong thái quý tộc, ngồi sau chiếc bàn lớn, trước mặt là chồng chất những bằng chứng dày cộp mà Lâm Dịch đã cung cấp. Mùi trầm hương thoang thoảng từ lư hương đặt trên bàn, hòa quyện với mùi mực mới và giấy, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa căng thẳng.
Quan Đại Nhân, giờ đây không còn vẻ uy nghi nào, đứng khúm núm bên cạnh, hai tay bị còng lại phía sau lưng. Khuôn mặt ông ta trắng bệch, đôi mắt lờ đờ vì cả đêm không ngủ, bộ quan phục nhăn nhúm càng làm tăng thêm vẻ thảm hại. Ông ta đã cố gắng chống cự, đã cố gắng dùng mọi lời lẽ để biện minh, nhưng tất cả đều vô ích. Mỗi khi ông ta mở miệng, đoàn điều tra lại đưa ra một bằng chứng mới, một lời khai nhân chứng rõ ràng, khiến ông ta không thể chối cãi.
Sứ giả hoàng gia, vị quan chức cấp cao từ kinh thành, lật từng trang tài liệu, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét qua từng dòng chữ, từng nét vẽ. Tiếng bút lông sột soạt của các thư lại đang ghi chép lại mọi lời khai, mọi bằng chứng, vang lên đều đặn trong căn phòng. Các nhân chứng, những người dân thường đã được Lâm Dịch và đồng minh bảo vệ cẩn thận, lần lượt được đưa vào. Họ không còn vẻ sợ hãi như trước, mà thay vào đó là sự kiên định, sự tin tưởng vào công lý. Những lời tố cáo của họ, từng câu từng chữ, đều trùng khớp với những gì được ghi trong tài liệu.
"Ngươi còn gì để nói?" Sứ giả hoàng gia cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm bổng, mang một vẻ uy quyền không thể nghi ngờ. Ông ta nhìn thẳng vào Quan Đại Nhân, ánh mắt lạnh lùng như băng. "Tất cả bằng chứng đã rõ ràng, nhân chứng cũng đã xác nhận. Ngươi đã lợi dụng chức quyền, tham ô của công, ức hiếp dân lành, thậm chí còn cấu kết với các thế lực ngầm để trục lợi cá nhân. Tội trạng của ngươi, theo luật Đại Hạ, là không thể dung thứ."
Quan Đại Nhân chỉ có thể lắc đầu, nước mắt giàn giụa. Ông ta muốn nói, muốn biện minh, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, không tài nào thốt lên được lời nào. Sự nghiệp của ông ta đã kết thúc. Mọi thứ đã sụp đổ hoàn toàn. Ông ta không ngờ rằng, một kẻ tưởng chừng như vô danh, lại có thể dàn dựng một màn kịch công lý tinh vi đến vậy, khiến ông ta không còn đường thoát.
Sứ giả hoàng gia quay sang Lâm Dịch, người đang đứng cách đó không xa, với vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường. Ánh mắt ông ta không còn sự lạnh lùng, mà thay vào đó là một vẻ khó lường, một sự dò xét sâu sắc. "Lâm công tử," ông ta nói, giọng điệu thay đổi đôi chút, mang theo một chút ngạc nhiên và cả sự thán phục khó che giấu. "Quả nhiên là người có tài. Lần này, nếu không nhờ công tử, e rằng những tội ác của Quan Đại Nhân vẫn sẽ bị che giấu dưới lớp màn quyền lực."
Lâm Dịch khẽ cúi đầu đáp lễ, không kiêu căng, cũng không quá khiêm tốn. "Tiểu tử chỉ là làm những gì nên làm, thưa đại nhân. Bách tính lầm than, nếu không có kẻ đứng ra, e rằng công lý sẽ khó bề thực thi."
Sứ giả hoàng gia nhìn Lâm Dịch thêm một lúc lâu, ánh mắt ông ta dường như muốn xuyên thấu tâm can của người thanh niên này. *Một thương nhân trẻ tuổi sao?* Ông ta thầm nghĩ. *Một thương nhân mà lại có thể liên kết giới giang hồ, thương nhân, và cả dân chúng, phơi bày một vụ án tham nhũng lớn đến vậy, lại còn tính toán kỹ lưỡng đến mức không một bằng chứng nào bị hủy hoại, không một nhân chứng nào bị bịt miệng. Đây không chỉ đơn giản là chuyện tham ô.* Trong đầu ông ta, những toan tính chính trị phức tạp hơn đang dần hình thành. Triều đình cần những người như Lâm Dịch, nhưng cũng cần phải đề phòng những người như Lâm Dịch. Sự sụp đổ của Quan Đại Nhân chắc chắn sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn ở Thành Thiên Phong, và Thẩm Đại Nhân sẽ không thể ngồi yên. Đây sẽ là một cơ hội để kinh thành nắm bắt tình hình rõ hơn về các phe phái tại vùng biên giới.
"Được rồi," Sứ giả hoàng gia cuối cùng cũng nói, giọng điệu trở lại vẻ nghiêm nghị ban đầu. "Ta đã nhận đủ bằng chứng. Quan Đại Nhân sẽ bị đưa về kinh thành để chịu sự xét xử của triều đình. Còn về phần công tử... công lao của công tử, ta sẽ ghi nhớ và báo cáo lên trên."
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Hắn biết, lời hứa hẹn của Sứ giả hoàng gia chỉ là lời nói gió bay. Trong thế giới này, công lý thường chỉ là một công cụ, và công lao cũng có thể biến thành họa. Hắn đã hoàn thành mục tiêu của mình: loại bỏ Quan Đại Nhân, bảo vệ những người dân vô tội, và quan trọng hơn, đẩy Thẩm Đại Nhân vào thế phải lộ diện.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Thương Hội Lâm Thị, chiếu sáng căn phòng làm việc ấm cúng. Mùi trà xanh mới pha thoang thoảng trong không khí, xua đi phần nào sự căng thẳng của buổi sáng. Lâm Dịch ngồi đối diện với Bạch Vân Nhi, Thám tử Mạc, Trương Quản Sự, và Liễu Thanh Y. Dù chiến thắng đã nằm trong tay, nhưng vẻ mặt của Lâm Dịch vẫn giữ nguyên sự trầm tư. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn.
"Quan Đại Nhân chỉ là con cờ trên bàn cờ của Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch mở lời, giọng nói hắn trầm lắng, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài khung cửa sổ, nơi Thành Thiên Phong đang trở lại nhịp sống thường ngày sau biến cố. "Giờ đây, chúng ta đã phá vỡ một phần bố cục của hắn. Nhưng hắn sẽ không ngồi yên, và chúng ta cũng không thể lơ là."
Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm túc hơn. "Chúng ta nên chuẩn bị gì tiếp theo, Lâm huynh? Sau sự kiện hôm nay, uy tín của huynh và Thương Hội Lâm Thị đã lên đến đỉnh điểm. Nhưng đồng thời, Thẩm Đại Nhân chắc chắn đã để mắt đến chúng ta." Nàng lật giở một vài cuốn sổ sách, ghi chép lại những thông tin quan trọng.
Trương Quản Sự, với vẻ mặt khôn ngoan thường thấy, vuốt râu. "Thẩm Đại Nhân có thế lực rất lớn, Lâm huynh. Không chỉ ở Thành Thiên Phong. Hắn có quan hệ sâu rộng với các thế gia, thậm chí là cả những quan chức cấp cao ở kinh thành. Hắn còn kiểm soát rất nhiều tuyến thương lộ quan trọng và có ảnh hưởng đến các bang phái giang hồ lớn. Việc Quan Đại Nhân sụp đổ chắc chắn sẽ khiến hắn phải ra mặt."
Thám tử Mạc nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh ranh lóe lên. "Đúng vậy. Theo tin tức ta thu thập được, trước khi Quan Đại Nhân sụp đổ, Thẩm Đại Nhân đã phái sát thủ đi dò la về 'người lạ' ở Thành Thiên Phong. Giờ đây, hắn đã biết rõ mục tiêu của mình là ai. Hắn sẽ không do dự ra tay, và sẽ còn tàn nhẫn hơn cả Quan Đại Nhân."
Liễu Thanh Y, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm, ánh mắt cương nghị. "Giang hồ cũng có tai mắt, Lâm huynh. Chúng ta sẽ chú ý mọi động tĩnh của hắn. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào của hành động mờ ám, chúng tôi sẽ báo cho huynh ngay lập tức." Nàng nói thêm, "Hơn nữa, việc chúng ta hợp lực loại bỏ Quan Đại Nhân đã khiến nhiều bang phái nhỏ và trung lập ở Thành Thiên Phong có cái nhìn khác về chúng ta. Họ sẽ không dễ dàng bị Thẩm Đại Nhân l��i dụng nữa."
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. *Đây chính là điều ta muốn.* Hắn nghĩ. *Biến mối đe dọa thành cơ hội. Sự sụp đổ của Quan Đại Nhân đã tạo ra một khoảng trống quyền lực, một khoảng trống mà Thẩm Đại Nhân sẽ cố gắng lấp đầy. Nhưng đồng thời, nó cũng khiến hắn phải lộ diện, phải bộc lộ những toan tính thực sự của mình.*
"Tốt," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. "Chúng ta cần nắm rõ mọi thông tin về Thẩm Đại Nhân: mạng lưới của hắn, tài sản của hắn, những kẻ thân tín của hắn, và đặc biệt là điểm yếu của hắn. Sứ giả hoàng gia hôm nay, với vẻ mặt khó lường của ông ta, cũng cho thấy triều đình có những toan tính riêng. Họ có thể sẽ lợi dụng tình hình, thậm chí là lợi dụng cả chúng ta. Chúng ta phải luôn đề phòng."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. "Việc Quan Đại Nhân sụp đổ không phải là hồi kết, mà là màn dạo đầu cho một cuộc chiến lớn hơn. Thẩm Đại Nhân sẽ là đối thủ khó nhằn hơn nhiều. Nhưng chúng ta đã chứng minh rằng, khi đoàn kết, chúng ta có thể làm được nhiều điều."
Lâm Dịch quay lại, nhìn từng người một. "Chúng ta đã liên kết giới thương nhân, giang hồ, và cả dân chúng. Đây sẽ là mô hình cho những cuộc đối đầu quy mô lớn hơn trong tương lai. Ta không muốn xưng bá, ta chỉ muốn bảo vệ những người mình quan tâm, và xây dựng một cuộc sống ổn định. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta phải loại bỏ những kẻ như Thẩm Đại Nhân."
Ánh nắng chiều dần tắt, hoàng hôn buông xuống Thành Thiên Phong, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ lên những mái nhà. Một cuộc chiến đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến khác, nguy hiểm hơn, phức tạp hơn, đang chờ đợi. Lâm Dịch biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong thế giới đầy rẫy bất trắc này, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Hắn đã sẵn sàng cho màn đối đầu sắp tới, một màn đối đầu mà hắn tin rằng, hắn sẽ là người đi trước một bước, và biến những mối đe dọa thành cơ hội.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.