Lạc thế chi nhân - Chương 463: Sự Sụp Đổ Của Quan Trường: Màn Kịch Công Lý
Gió vẫn thổi, nhưng không còn mang theo hơi lạnh của đêm. Những tia nắng ấm áp của buổi sáng dường như xua tan đi phần nào không khí căng thẳng. Tuy nhiên, Lâm Dịch biết, đây chỉ là sự khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến của trí tuệ và quyền lực, chỉ mới bắt đầu. Và hắn, với tri thức là vũ khí mạnh nhất, đã sẵn sàng nghênh đón.
Sáng sớm hôm sau, căn phòng kín đáo nhất tại Quán Trọ Lạc Nguyệt đã tụ họp đầy đủ những gương mặt thân cận nhất của Lâm Dịch. Ánh sáng lờ mờ từ khung cửa sổ nhỏ chỉ đủ để soi rõ những đường nét căng thẳng trên mỗi khuôn mặt. Không có tiếng chuyện trò ồn ào hay những tiếng bát đĩa va chạm quen thuộc từ dưới sảnh. Không khí trong phòng đặc quánh, nặng trĩu một sự chờ đợi, một s��� cảnh giác cao độ. Mùi trà thơm thoang thoảng lẫn với mùi trầm hương thoảng nhẹ từ lò sưởi, cố gắng xua đi cái ẩm ướt của sương đêm còn đọng lại.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ gầy gò của hắn dường như không tương xứng với trọng trách nặng nề đang đặt trên vai. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Thám tử Mạc, người đang đứng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm trọng. Bạch Vân Nhi ngồi bên cạnh, thanh thoát và điềm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc sảo của nàng vẫn ẩn chứa một sự lo lắng khó tả. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, hai vệ sĩ trung thành, đứng ở hai bên cửa, ánh mắt cảnh giác quét khắp căn phòng, đôi tay luôn sẵn sàng đặt lên chuôi đao. Trần Nhị Cẩu tuy vẫn giữ vẻ nhanh nhẹn thường thấy, nhưng sự ngây ngô trong ánh mắt đã được thay thế bằng một sự tập trung cao độ.
"Thám tử Mạc, ngươi có thể nói rõ hơn về tình hình tối qua không?" Lâm Dịch mở lời, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự sắc bén khó tả.
Thám tử Mạc khẽ gật đầu, vóc dáng gầy gò của hắn hơi khom xuống, như thể muốn hòa mình vào bóng tối. Hắn đưa ra một bản báo cáo viết tay, từng nét chữ ngay ngắn, sạch sẽ. "Lâm huynh, như ta đã báo cáo sơ bộ đêm qua, sát thủ của Thẩm Đại Nhân đã hành động. Tuy nhiên, mục tiêu của chúng không phải là Quan Đại Nhân như chúng ta dự đoán ban đầu."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ra hiệu cho Thám tử Mạc tiếp tục. Hắn đã lờ mờ đoán ra, nhưng vẫn muốn nghe xác nhận.
"Chúng không nhắm vào Quan Đại Nhân, mà là một người... không thuộc Thành Thiên Phong," Thám tử Mạc tiếp tục, giọng nói nhỏ lại, như sợ bị ai đó nghe thấy. "Dường như chúng muốn biết ai đứng sau mọi chuyện, ai là kẻ đã khuấy động vũng nước đục này. Chúng đã dò xét một vài quán trọ ở ngoại ô, tìm kiếm những gương mặt lạ, đặc biệt là những người có vẻ ngoài không phải dân địa phương."
Bạch Vân Nhi khẽ hít một hơi sâu, đôi mắt nàng thoáng qua một tia lo lắng, hướng về Lâm Dịch. Nàng hiểu rõ "người lạ" mà Thám tử Mạc nhắc đến chính là ai.
Lâm Dịch im lặng, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, xuyên thấu qua những con chữ trên bản báo cáo. Hắn không ngạc nhiên. Thẩm Đại Nhân, một quan chức cấp cao với quyền lực và mưu lược, sẽ không dễ dàng bị che mắt bởi một màn kịch nhỏ. Hắn sẽ nghi ngờ, sẽ dò xét. Việc phái sát thủ đi tìm "người lạ" không chỉ là một đòn thăm dò, mà còn là một lời cảnh cáo ngầm, một sự khẳng định rằng hắn đang theo dõi.
*Hắn muốn biết, vậy ta sẽ cho hắn thấy.* Lâm Dịch thầm nghĩ, một tia lạnh lùng lóe lên trong mắt. *Một màn kịch nhỏ không đủ để đánh lừa một con cáo già. Hắn muốn tìm ra người giật dây, vậy ta sẽ tự mình bước ra ánh sáng, nhưng không phải theo cách hắn mong muốn.*
"Thẩm Đại Nhân không ngu ngốc," Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm lắng. "Hắn hiểu rằng Quan Đại Nhân chỉ là một quân cờ nhỏ. Mục tiêu thực sự của hắn là tìm ra kẻ đã dám phá vỡ trật tự mà hắn đã dày công xây dựng. Việc hắn phái người đi tìm 'người lạ' cho thấy hắn đã nhắm đến chúng ta, ít nhất là những người mà hắn nghi ngờ là 'ngoại lai', không thuộc về hệ thống của hắn." Hắn khẽ thở dài, trong tâm trí hiện lên hình ảnh của người thân ở làng quê xa xôi. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ. *Nhưng giờ đây, sinh tồn không chỉ là cho riêng mình, mà còn là bảo vệ những người đã tin tưởng và đi theo mình.*
"Vậy, chúng ta có nên tạm hoãn kế hoạch không, Lâm huynh?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nói nàng khẽ khàng, như sợ làm vỡ đi sự tĩnh lặng của căn phòng.
Lâm Dịch lắc đầu. "Không. Ngược lại, chúng ta phải đẩy nhanh hơn. Sự do dự lúc này chỉ khiến Thẩm Đại Nhân có thêm thời gian để củng cố phòng tuyến và tìm ra điểm yếu của chúng ta. Hắn đã bắt đầu điều tra, có nghĩa là chúng ta không còn nhiều thời gian để ẩn mình nữa. Chúng ta phải hành động dứt khoát, biến Quan Đại Nhân thành một minh chứng cụ thể cho sự mục nát của hệ thống, khiến Thẩm Đại Nhân không thể che đậy được."
Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Bạch cô nương, mọi bằng chứng đã sẵn sàng chứ? Đã được sao chép và cất giấu cẩn thận ở nhiều nơi chưa? Để phòng trường hợp xấu nhất, chúng ta cần đảm bảo thông tin vẫn có thể được công bố."
Bạch Vân Nhi gật đầu ngay lập tức. "Mọi thứ đã sẵn sàng, Lâm huynh. Sổ sách, thư từ hối lộ, danh sách những nạn nhân bị Quan Đại Nhân ức hiếp, tất cả đều được sao chép thành nhiều bản, cất giấu ở những nơi an toàn nhất. Liễu cô nương đã cam kết sẽ giữ ổn định tình hình giang hồ trong ngày hôm nay, và Trương Quản Sự cũng đã chuẩn bị xong bản kiến nghị của giới thương nhân. Hắn nói sẽ xuất hiện đúng lúc, không sớm không muộn. Chỉ chờ lệnh của huynh."
Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, hôm nay các ngươi phải đảm bảo an toàn tuyệt đối. Đặc biệt là khu vực bục công bố và xung quanh Sứ giả hoàng gia. Sẽ có kẻ muốn gây rối, muốn dập tắt sự thật. Ta cần các ngươi phải cảnh giác cao độ."
Vương Đại Trụ lập tức đứng thẳng người, giọng nói trầm hùng, kiên quyết. "Lâm huynh cứ yên tâm. Đại Trụ ta còn ở đây, không ai có thể làm hại huynh và công việc của huynh!"
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu cũng nhanh chóng phụ họa, ánh mắt sáng rực.
"Thám tử Mạc," Lâm Dịch tiếp tục, "ngươi hãy bố trí người của mình trà trộn vào đám đông. Đặc biệt chú ý đến những kẻ có hành động khả nghi, những kẻ cố tình gây rối hoặc có ý đồ ám sát. Chúng ta không thể để bất kỳ sự cố nào xảy ra."
"Rõ, Lâm huynh!" Thám tử Mạc đáp gọn.
Lâm Dịch khẽ thở ra một hơi dài, tựa lưng vào ghế. Trong đầu hắn, mọi chi tiết của kế hoạch đã được sắp xếp tỉ mỉ, như một cỗ máy chính xác. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn đã dùng nó để vạch trần Quan Đại Nhân, để liên kết các thế lực tưởng chừng như đối lập. Nhưng giờ đây, tri thức ấy còn phải giúp hắn đối phó với một đối thủ lớn hơn, nguy hiểm hơn – Thẩm Đại Nhân. Sự việc hôm nay, không chỉ là hạ bệ một tham quan, mà còn là một lời tuyên chiến ngầm gửi đến Thẩm Đại Nhân, một lời khẳng định rằng, Thành Thiên Phong này, không dễ dàng bị thao túng.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, những tia nắng ban mai đã bắt đầu rọi sáng cả căn phòng, xua đi những bóng tối còn sót lại. Hắn biết, một ngày đầy biến động đang chờ đợi. Thành Thiên Phong sẽ dậy sóng, và hắn, một người đàn ông đến từ thế giới khác, sẽ là người tạo ra những con sóng đó. Cuộc đối đầu trực diện với Thẩm Đại Nhân có thể sẽ sớm xảy ra, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ không lùi bước, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người đã đặt niềm tin vào hắn.
***
Giữa trưa, quảng trường chính Thành Thiên Phong chật cứng người. Dưới cái nắng gắt của buổi trưa, hàng ngàn dân chúng tụ tập, chen chúc nhau, tạo nên một biển đầu người ồn ào và đầy tò mò. Tiếng trò chuyện xì xào, tiếng rao hàng của những tiểu thương vội vã, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của một thành phố đang sống. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn đường phố, mùi thức ăn hấp dẫn, mùi bụi đất, và cả mùi mồ hôi của đám đông đặc quánh trong không khí, càng làm tăng thêm sự bức bối dưới ánh nắng gay gắt. Một bục gỗ tạm bợ, được dựng lên từ tối qua, đứng sừng sững ở trung tâm quảng trường, như một sân khấu đang chờ màn kịch lớn nhất của nó.
Khi Lâm Dịch xuất hiện, cùng với Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, một làn sóng xì xào lan tỏa khắp đám đông. Hắn vẫn mặc bộ trang phục giản dị thường ngày, không phô trương, không khoa trương, nhưng bước đi của hắn lại toát lên một vẻ điềm tĩnh và tự tin lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua đám đông, ghi nhận từng ánh mắt tò mò, hoài nghi, và cả những tia hy vọng le lói. Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, ánh mắt nàng sắc sảo quét khắp quảng trường, như đang tìm kiếm điều gì đó. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng sau lưng Lâm Dịch, thân hình vạm vỡ của Vương Đại Trụ như một bức tường vững chắc, đôi mắt hắn cảnh giác quét ngang dọc, sẵn sàng phản ứng với bất kỳ động thái bất thường nào. Trần Nhị Cẩu cũng không kém cạnh, đôi mắt nhanh nhẹn của hắn không ngừng đảo qua lại, đảm bảo an toàn cho Lâm Dịch.
Ngay sau khi Lâm Dịch ổn định vị trí trên bục, một đoàn tùy tùng của Sứ giả hoàng gia cũng tiến vào quảng trường. Sứ giả hoàng gia, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt nghiêm nghị, râu dài, phong thái uy nghi, mặc bộ quan phục chỉnh tề, xuất hiện cùng một nhóm thị vệ. Ông ta đến gần bục, ánh mắt dò xét dừng lại trên Lâm Dịch. Sau một cái gật đầu nhẹ, một thị vệ nhanh chóng đến bên Sứ giả, thì thầm vài câu. Sứ giả hoàng gia khẽ nhíu mày, rồi phất tay ra hiệu. Ngay lập tức, một nhóm thị vệ khác tiến về phía phủ nha, nơi Quan Đại Nhân đang tham dự một buổi họp nội bộ.
Chẳng mấy chốc, Quan Đại Nhân, với gương mặt tái nhợt và bước chân vội vã, bị dẫn đến quảng trường. Ông ta vẫn mặc bộ quan phục, nhưng sự chỉnh tề thường thấy đã biến mất, thay vào đó là vẻ nhếch nhác, mồ hôi đầm đìa, và đôi mắt hoảng loạn. Khi nhìn thấy Lâm Dịch đứng trên bục, ông ta giật mình, như thể vừa nhìn thấy ma quỷ.
"Quan Đại Nhân, mời ngài lên đây!" Lâm Dịch cất giọng, không lớn, nhưng đủ rõ ràng để mọi người trong quảng trường đều có thể nghe thấy. Giọng điệu của hắn trầm tĩnh, không hề có chút giễu cợt hay châm biếm, nhưng lại ẩn chứa một uy lực khiến Quan Đại Nhân không thể không tuân theo.
Quan Đại Nhân run rẩy bước lên bục, ánh mắt hoảng loạn đảo quanh đám đông đang nhìn chằm chằm vào mình. Ông ta cảm thấy như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt, và sự xấu hổ, sợ hãi dâng lên đến tận cổ họng.
Lâm Dịch chờ đợi cho đến khi Quan Đại Nhân đứng vững trên bục, rồi hắn quay mặt về phía đám đông, cất giọng, lần này to hơn một chút, đủ để át đi tiếng xì xào của dân chúng. "Hỡi chư vị hương thân phụ lão, đồng bào Thành Thiên Phong! Hôm nay, Lâm Dịch này đứng đây, không phải vì tư thù cá nhân, mà vì công lý, vì sự bình yên và thịnh vượng của Thành Thiên Phong. Chúng ta đã chịu đựng quá đủ những bất công, những áp bức. Đã đến lúc sự thật phải được phơi bày!"
Một làn sóng ủng hộ, xen lẫn sự tò mò và phẫn nộ, bắt đầu dâng lên từ đám đông.
Lâm Dịch không nói nhiều lời hoa mỹ. Hắn đi thẳng vào vấn đề. "Quan Đại Nhân, ngài có thể giải thích về những khoản thu chi bất minh này không?" Hắn nói, đồng thời từ từ mở ra một cuộn sổ sách, những nét chữ mực đen hiện rõ trên nền giấy trắng. Đó là những bản sao chép tỉ mỉ từ sổ sách của phủ nha, được Thám tử Mạc và Bạch Vân Nhi chuẩn bị kỹ lưỡng.
Quan Đại Nhân nhìn thấy cuộn sổ, mặt ông ta lập tức biến sắc, từ tái nhợt chuyển sang xanh mét. "Vô... vô lý! Đây là vu khống! Bổn quan trong sạch! Bổn quan chưa bao giờ làm những chuyện trái với lương tâm!" Ông ta lắp bắp, giọng nói run rẩy, cố gắng phủ nhận một cách yếu ớt.
"Trong sạch ư?" Lâm Dịch nhếch mép khẽ, nhưng nụ cười đó không hề có ý giễu cợt, mà chỉ là một sự khẳng định lạnh lùng. Hắn lần lượt đưa ra các bằng chứng: những bản sao của thư từ hối lộ, danh sách những thương nhân bị ép buộc nộp thuế sai quy định, những khoản tiền thất thoát không rõ nguyên nhân trong ngân khố công. Mỗi khi một bằng chứng được đưa ra, Lâm Dịch đều giải thích rõ ràng, mạch lạc, bằng một giọng điệu không hề cảm xúc, khiến cho mọi lời biện hộ của Quan Đại Nhân trở nên vô nghĩa.
"Đây là thư của Triệu lão bản, ông ta bị ép buộc phải nộp số tiền gấp ba lần quy định để giữ lại cửa hàng của mình. Đây là chứng từ thu tiền 'lậu' từ các chợ nhỏ, do chính thủ hạ của ngài ký nhận. Và đây, là bản kê khai tài sản của ngài, mà rõ ràng, không hề tương xứng với bổng lộc quan lại của ngài trong nhiều năm qua."
Mỗi lời Lâm Dịch nói ra, mỗi bằng chứng được công bố, đều như một nhát búa giáng mạnh vào đầu Quan Đại Nhân. Ông ta đổ mồ hôi như tắm, mắt trợn trừng, cố gắng giật lấy những bằng chứng từ tay Lâm Dịch để xé nát, nhưng Vương Đại Trụ đã nhanh chóng bước tới, một tay giữ chặt lấy vai Quan Đại Nhân, tay kia nhẹ nhàng ngăn cản ý định của ông ta. Sức mạnh của Vương Đại Trụ khiến Quan Đại Nhân không thể nhúc nhích.
"Đồ tham quan! Trả lại tiền cho dân!"
"Giết chết lão tham quan này!"
"Thành Thiên Phong không dung thứ kẻ như ngươi!"
Tiếng la ó, phẫn nộ của dân chúng bắt đầu bùng lên như một ngọn lửa. Họ không còn giữ được sự tò mò ban đầu, thay vào đó là sự tức giận tột cùng khi nghe những bằng chứng rõ ràng về sự tham lam và bóc lột của Quan Đại Nhân. Một số người thậm chí còn ném những hòn đá nhỏ, nhưng chúng đều bị Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu chặn lại một cách khéo léo, không để gây ra sự hỗn loạn.
Sứ giả hoàng gia, ban đầu chỉ đứng quan sát với vẻ mặt thờ ơ, giờ đây đã cau mày nghiêm trọng. Ông ta không còn giữ được vẻ điềm tĩnh ban đầu. Đôi mắt sắc bén của ông ta nhìn chằm chằm vào Quan Đại Nhân, rồi lại nhìn sang Lâm Dịch, như thể đang đánh giá tình hình. Những bằng chứng mà Lâm Dịch đưa ra quá rõ ràng, quá chi tiết, và sự phẫn nộ của dân chúng là có thật. Triều đình không thể phớt lờ điều này.
"Quan Đại Nhân," Sứ giả hoàng gia cất giọng, giọng nói lạnh lùng, đầy uy quyền, "những bằng chứng này... ngài có lời nào biện hộ không? Dân chúng đã lên tiếng, và triều đình sẽ không dung túng kẻ tham nhũng."
Quan Đại Nhân ngã quỵ xuống, đôi chân mềm nhũn, gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Ông ta biết, mọi thứ đã kết thúc. Mọi nỗ lực che đậy, mọi âm mưu, đều sụp đổ dưới ánh sáng chói chang của sự thật và sự phẫn nộ của dân chúng.
Trong đám đông, Liễu Thanh Y, trong bộ trang phục xanh quen thuộc, đứng lẫn vào một góc khuất. Ánh mắt nàng cương nghị, dõi theo toàn bộ sự việc. Các thành viên Hắc Sa Bang, dưới sự chỉ đạo của nàng, cũng phân tán khắp quảng trường, ánh mắt sắc lạnh, đảm bảo không có kẻ nào dám gây rối hay can thiệp vào tiến trình này. Nàng khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm thoáng hiện trên môi. Lâm Dịch đã làm được. Hắn không chỉ lật đổ một tham quan, mà còn cho thấy sức mạnh của sự thật và sự đoàn kết.
Xa hơn một chút, Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội cũng đứng quan sát. Hắn đã trình bản kiến nghị lên Sứ giả hoàng gia từ sáng sớm, và giờ đây, hắn đang chứng kiến màn kịch cuối cùng của Quan Đại Nhân. Hắn khẽ thở dài, trong ánh mắt vừa có sự lo lắng, vừa có sự ngưỡng mộ dành cho Lâm Dịch. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó tôn trọng quyền lực và l��i ích.* Hắn lại nhớ đến câu nói của Lâm Dịch. Và hôm nay, Lâm Dịch đã chứng minh điều đó một cách hùng hồn nhất.
Lâm Dịch khẽ liếc nhìn Sứ giả hoàng gia, nhận ra ánh mắt dò xét của ông ta. Hắn biết, Sứ giả không chỉ quan tâm đến việc xử lý Quan Đại Nhân, mà còn đang tìm hiểu về "bàn tay đen" đứng sau tất cả. Nhưng Lâm Dịch không nao núng. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu tiếp theo. Việc hạ bệ Quan Đại Nhân chỉ là bước đầu tiên trong một ván cờ lớn hơn, một ván cờ mà đối thủ của hắn là Thẩm Đại Nhân – một thế lực quyền uy và mưu mô hơn rất nhiều.
***
Tối muộn, ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải một lớp bạc mỏng lên những mái ngói cổ kính của Thành Thiên Phong. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, tạo nên một âm thanh rì rào khe khẽ, làm tăng thêm sự tĩnh lặng của màn đêm. Trong căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, Lâm Dịch ngồi đối diện với Bạch Vân Nhi, ánh nến lung linh hắt những bóng hình lay động lên vách tường. Mùi trầm hương thoang thoảng, dịu nhẹ, nhưng không th��� xua đi hết không khí trầm tư đang bao trùm.
Một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. Trương Quản Sự bước vào, theo sau là Thám tử Mạc. Trương Quản Sự vẫn giữ vẻ ngoài lịch sự, gọn gàng, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ sự mệt mỏi và cả một chút kinh ngạc.
"Lâm huynh, Bạch cô nương." Trương Quản Sự chào, giọng điệu có chút khàn. "Kết quả đã rõ ràng. Sứ giả hoàng gia đã ra lệnh bắt giữ Quan Đại Nhân ngay lập tức. Ông ta sẽ bị phế truất chức vị, tài sản bị tịch thu, và sẽ bị đưa về kinh đô để điều tra thêm. Tin tức đã lan truyền khắp thành, không chỉ giới thương nhân mà cả dân chúng đều xôn xao. Đa số đều ủng hộ hành động của huynh. Uy tín của Lâm huynh đã tăng lên rất nhiều, thậm chí còn có người gọi huynh là 'Thanh Thiên Đại Nhân' mới."
Bạch Vân Nhi khẽ mỉm cười, rót một chén trà nóng cho Trương Quản Sự. "Chúng ta đã thành công. Quan Đại Nhân đã bị phế truất, Sứ giả hoàng gia đã ra lệnh điều tra. Mọi việc đều diễn ra đúng như kế hoạch."
Lâm Dịch khẽ thở dài, nhưng không phải là một tiếng thở dài nhẹ nhõm, mà là một sự giải tỏa pha lẫn chút nặng nề. "Đúng vậy, nhưng chúng ta chỉ mới giải quyết được một vấn đề nhỏ." Hắn nói, giọng điệu trầm lắng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thành Thiên Phong đang chìm trong bóng tối. "Sự sụp đổ của Quan Đại Nhân là tất yếu, nhưng đây chỉ là một quân cờ bị loại bỏ. Ván cờ lớn hơn, với Thẩm Đại Nhân là đối thủ chính, chỉ mới bắt đầu."
Hắn quay lại, nhìn thẳng vào Trương Quản Sự. "Trương Quản Sự, ngươi có thấy phản ứng nào bất thường từ giới thương nhân, hoặc từ những thế lực khác không?"
Trương Quản Sự lắc đầu. "Không có gì đáng lo ngại, Lâm huynh. Giới thương nhân đều cảm thấy nhẹ nhõm. Một số người từng bị Quan Đại Nhân ức hiếp thậm chí còn muốn đến cảm tạ huynh. Tuy nhiên, cũng có một vài thương nhân lớn, những kẻ có liên hệ mật thiết với Quan Đại Nhân, tỏ ra lo lắng và đang cố gắng thu xếp để tránh bị liên lụy. Nhưng nhìn chung, tình hình rất ổn định. Bên cạnh đó, Liễu cô nương cũng đã gửi mật báo, xác nhận tình hình giang hồ đã được kiểm soát. Không có thế lực nào dám gây rối hay can thiệp."
"Vậy là tốt." Lâm Dịch gật đầu. "Nhưng Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng bỏ qua. Sát thủ mà hắn phái đi... giờ đây chắc chắn sẽ tìm đến ta một cách trực diện hơn. Mục tiêu của chúng đã rõ ràng hơn."
Thám tử Mạc, từ nãy giờ vẫn im lặng, khẽ lên tiếng. "Lâm huynh nói đúng. Bọn chúng không tìm được 'người lạ' nào đáng nghi ngờ trong các quán trọ nhỏ, nên đã bắt đầu mở rộng phạm vi điều tra. Ta tin rằng, chúng sẽ sớm nhận ra mục tiêu của mình không phải là một kẻ ẩn mình, mà là người đã đứng ra phơi bày tất cả hôm nay."
Lâm Dịch khẽ siết chặt tay, những suy nghĩ phức tạp cuộn xoáy trong đầu. Hắn đã thành công trong việc liên kết các thế lực khác nhau – thương nhân, giang hồ, và cả dân chúng – để tạo nên một sức ép không thể cưỡng lại. Điều này đã làm tăng ảnh hưởng của hắn, nhưng cũng khiến hắn trở thành mục tiêu của nhiều kẻ thù lớn hơn, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân. Sứ giả hoàng gia, với vẻ m��t khó lường của mình, cũng cho thấy triều đình không chỉ đơn giản là 'xử lý tham nhũng' mà còn có những toan tính chính trị sâu xa hơn. Sự sụp đổ của Quan Đại Nhân sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực, và Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để củng cố quyền lực của mình.
"Vậy, bước tiếp theo của huynh là gì?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nói nàng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại đầy sự mong đợi và tin tưởng.
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Hắn nhìn ra ngoài, nơi Thành Thiên Phong đang chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh nhẹ của không khí đêm. Cuộc chiến không phải là kết thúc, mà chỉ là một giai đoạn mới. Giai đoạn này sẽ nguy hiểm hơn, phức tạp hơn, đòi hỏi hắn phải sử dụng mọi tri thức và mưu lược mà hắn có. Hắn sẽ phải tìm hiểu sâu hơn về Thẩm Đại Nhân, về mạng lưới quyền lực của hắn, và về những toan tính của triều đình.
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lâm Dịch thầm nhắc nhở bản thân. *Nhưng ta sẽ không để những kẻ như Thẩm Đại Nhân thao túng nó một cách dễ dàng.* Hắn đã đặt mình vào tầm ngắm của một thế lực lớn, nhưng hắn không hối hận. Hắn đã bảo vệ được những người mình quan tâm, đã đem lại công lý cho một phần nhỏ của Thành Thiên Phong. Và đó là một chiến thắng, dù chỉ là tạm thời. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự kiên cường và quyết đoán.
"Bước tiếp theo," Lâm Dịch nói, giọng nói hắn vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, "là tìm hiểu rõ về Thẩm Đại Nhân, và những kế hoạch của hắn. Chúng ta cần phải đi trước hắn một bước, và biến những mối đe dọa thành cơ hội."
Ánh trăng mờ ảo vẫn tiếp tục soi sáng Thành Thiên Phong, và dưới ánh trăng ấy, một người đàn ông đến từ thế giới khác đang chuẩn bị cho một cuộc chiến mới, một cuộc chiến của trí tuệ và sinh tồn trong một thế giới đầy rẫy bất trắc.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.