Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 47: Mùa Gặt Bội Thu: Lương Thực Thừa Và Ánh Mắt Nhòm Ngó

Ánh bình minh mỏng manh xuyên qua khung cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền đất nện ẩm. Tiếng gà gáy râm ran từ phía xa vọng lại, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước sau một đêm dài. Trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch, một mùi hương ấm áp, quen thuộc đang lan tỏa – mùi cơm mới nấu, mùi thịt kho mằn mặn và thoang thoảng mùi rau dại luộc.

Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé với đôi mắt to tròn lanh lợi, đã ngồi sẵn vào bàn, hai bàn tay nhỏ bé xoa xoa vào nhau vẻ háo hức. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi con bé giờ đây càng thêm phần hồn nhiên, bởi lẽ những bữa ăn thịnh soạn như thế này đã không còn là điều hiếm hoi mà thay vào đó là một sự hiển nhiên, một phần của cuộc sống mới mà ca ca nó đã mang lại. Cô bé ngước nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sáng lấp lánh như sao.

“Ca ca, hôm nay có thịt kho!” Tiểu Nguyệt reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót giữa buổi sớm mai.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt vốn luôn trầm tư của hắn. Hắn ngồi xuống bên cạnh, đưa tay xoa nhẹ mái tóc rối bù của em gái. Sự vui vẻ hồn nhiên của Tiểu Nguyệt tựa như một liều thuốc xoa dịu những lo âu đang ngự trị trong lòng hắn. Nhìn thấy con bé bụ bẫm hơn, không còn cái vẻ xanh xao hốc hác của những ngày tháng cơ cực, lòng hắn dâng lên một cảm giác mãn nguyện sâu sắc. Đây chính là mục đích, là động lực lớn nhất để hắn không ngừng suy tính, không ngừng nỗ lực.

Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với đôi tay thoăn thoắt xếp bát đũa, ánh mắt vẫn còn hằn lên những nếp nhăn của tháng ngày vất vả nhưng giờ đây đã pha lẫn niềm hạnh phúc và nhẹ nhõm. Bà nhìn về phía góc nhà, nơi những bao thóc, bao ngô chất cao gần tới mái, rồi lại quay sang Lâm Dịch, giọng nói chứa chan sự biết ơn không lời.

“Dịch nhi, con xem, thóc lúa chất đầy kho, chúng ta chưa bao giờ có nhiều thế này. Mấy năm nay, có bữa ăn bữa nhịn, mẹ cứ sợ không nuôi nổi mấy đứa con… Giờ thì…” Bà nghẹn ngào, bàn tay thô ráp khẽ chạm vào vai hắn. Hơi ấm từ bàn tay mẹ truyền sang, khiến Lâm Dịch cảm thấy một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy thiêng liêng.

Lâm phụ, người đàn ông với làn da rám nắng, tay chân thô ráp vì lao động, trầm ngâm đặt chén trà xuống. Ánh mắt ông vẫn mang nét khắc khổ của một lão nông cả đời gắn bó với đất đai, nhưng sâu thẳm trong đó là niềm tự hào không thể che giấu về đứa con trai. Ông thở dài một tiếng, nhưng không phải tiếng thở dài của sự mệt mỏi hay thất vọng, mà là của một nỗi lo lắng mới mẻ.

“Đây đều là công của Dịch nhi. Nhưng… liệu có giữ được lâu không?” Lâm phụ nói, ánh mắt nhìn ra khoảng sân vắng, như thể đang nhìn thấy những mối hiểm nguy vô hình đang rình rập ngoài kia.

Lâm Dịch nhấp một ngụm canh nóng, hương vị đậm đà lan tỏa trong vòm họng. Hắn biết cha hắn lo lắng điều gì. Sự thịnh vượng, dù là nhỏ bé, trong một thế giới đang trên đà suy thoái và đầy rẫy bất công như Đại Hạ vương triều, không phải là một phước lành đơn thuần mà còn là một gánh nặng, một lời mời gọi những kẻ tham lam. Cái chân lý "cây cao gió lớn" mà Lão Đầu đã nói hôm qua cứ văng vẳng bên tai hắn, càng khiến tâm trạng hắn thêm phần trầm trọng.

Hắn nhớ lại những lời Lão Đầu đã thốt ra một cách đầy ẩn ý: "Cờ thế thay đổi, nhưng bản chất con người thì muôn đời không đổi. Cây lúa ra hoa, chim sẻ mừng. Nhưng diều hâu cũng sẽ bay tới thôi." Hắn biết, "cây lúa ra hoa" chính là sự thịnh vượng của Thôn Làng Sơn Cước, là thành quả mà hắn và dân làng đã dày công gây dựng. "Chim sẻ mừng" là niềm vui và hy vọng của những người dân chất phác. Còn "diều hâu" thì không ai khác chính là Trần Thị Gia Tộc, những kẻ đã quen với việc bóc lột và nuốt chửng thành quả của người khác.

Lâm Dịch đặt bát cơm xuống, ánh mắt lướt qua vẻ mặt lo lắng của cha và sự tần tảo của mẹ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ thầm. "Và để sinh tồn, không chỉ cần lương thực, mà còn cần sự chuẩn bị." Hắn không thể để gia đình mình, những người dân làng đã tin tưởng hắn, lại rơi vào cảnh khốn cùng một lần nữa. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong thế giới này, đôi khi, tri thức phải được bảo vệ bằng những thứ thô sơ hơn.

“Cha, mẹ đừng quá lo lắng,” Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm ổn, mang theo một sự tự tin khiến người nghe tin tưởng. “Con đã có cách. Trước mắt, chúng ta cần xây thêm một cái kho nữa. Không cần quá lớn, nhưng phải chắc chắn, có thể bảo quản lương thực tốt. Con sẽ hướng dẫn cha cách làm hệ thống thông gió đơn giản để tránh ẩm mốc, và cách dùng một số loại thảo mộc để xua đuổi côn trùng, chuột bọ. Càng nhiều lương thực tích trữ, chúng ta càng có khả năng chống chịu qua những ngày khó khăn sắp tới.”

Hắn phác thảo trong đầu một sơ đồ đơn giản về một nhà kho nhỏ, nhưng hiệu quả. Nó sẽ được xây dựng ở một vị trí kín đáo hơn, sử dụng những vật liệu sẵn có trong rừng như gỗ cứng và lá cọ để lợp mái. Hắn sẽ áp dụng những nguyên lý cơ bản về kiến trúc và bảo quản mà hắn đã học được từ thế giới cũ, biến chúng thành những phương pháp đơn giản, dễ thực hiện cho cha mình. Hắn cũng đã tính toán về việc đào một rãnh thoát nước xung quanh kho để tránh ngập úng vào mùa mưa, và cách làm một lớp nền cao ráo để ngăn ẩm.

Lâm phụ gật đầu, ánh mắt dần lấy lại vẻ kiên định thường ngày. Ông tin tưởng vào con trai mình một cách tuyệt đối, bởi những gì Lâm Dịch đã làm được từ trước tới nay đều vượt quá sức tưởng tượng của một lão nông như ông. “Được, Dịch nhi. Con nói sao, cha làm vậy.”

Lâm mẫu cũng bớt lo âu. Bà hiểu rằng, với Lâm Dịch ở đây, gia đình họ sẽ không dễ dàng bị đánh gục. Bà chỉ lặng lẽ đứng dậy, chuẩn bị thêm đồ ăn cho chồng và con trai để họ có sức làm việc. Mùi thơm của cơm và thịt kho vẫn lan tỏa, nhưng trong không khí đã có thêm chút gì đó của sự chuẩn bị, của những tính toán dài hơi hơn một bữa ăn no.

Lâm Dịch biết rằng, việc tích trữ lương thực không chỉ là để gia đình hắn no đủ. Nó còn là một phần trong kế hoạch lớn hơn của hắn: xây dựng một nền tảng vững chắc cho cả làng. Hắn không thể tự mình chống lại "diều hâu" nếu "chim sẻ" không có sức lực và ý chí tự bảo vệ. Và để có sức lực, trước hết phải no bụng. Hắn nuốt trôi miếng thịt kho, vị ngon ngọt lan tỏa trong miệng, nhưng đôi mắt hắn vẫn xa xăm, nhìn về một tương lai đầy rẫy thử thách. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không trông chờ vào điều đó. Hắn chỉ có thể tự mình tạo ra sự công bằng, cho riêng hắn và những người hắn yêu thương.

***

Tiếng trống gõ boong boong vang vọng khắp Thôn Làng Sơn Cước, báo hiệu một sự kiện đặc biệt. Không phải là họp làng, cũng không phải là có khách quý, mà là buổi trao đổi lương thực đầu tiên được tổ chức một cách chính thức. Giữa trưa, nắng ấm như rót mật, trải dài trên những mái nhà tranh vách đất và con đường mòn quen thuộc. Tại khoảng sân rộng nhất làng, gần gốc cây cổ thụ già cỗi, một khung cảnh nhộn nhịp, đầy sức sống đang diễn ra.

Lâm Dịch đứng đó, không phải với vẻ mặt hống hách của một kẻ ban ơn, mà là sự điềm tĩnh của một người điều phối. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác đang cười toe toét, và Trần Nhị Cẩu, đôi mắt nhanh nhẹn đảo quanh, hăng hái giúp đỡ. Hai người bạn thân thiết này đã trở thành cánh tay đắc lực của Lâm Dịch trong mọi công việc, từ canh tác đến bây giờ là phân phối.

“Lâm Dịch huynh, mọi người đều mừng rỡ lắm!” Vương Đại Trụ nói, giọng nói to rõ, tràn đầy sự phấn khích. Hắn chỉ tay về phía những người dân làng đang xếp hàng dài, trên gương mặt ai nấy cũng hiện rõ vẻ mong chờ và biết ơn. “Có gạo ăn rồi, mùa đông này sẽ không lo chết đói nữa. Thực sự là… huynh đúng là thần nhân!”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại ánh lên sự ngưỡng mộ chân thành. “Đúng vậy, đại ca! Đại ca đúng là thần nhân, làm sao mà có thể làm được những việc này chứ! Từ ngày có đại ca, làng mình khác hẳn.”

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt hiện trên môi. Hắn không phải thần nhân, hắn chỉ là một người hiện đại lạc bước về quá khứ, mang theo chút tri thức của tương lai. Nhưng hắn hiểu, đối với những con người chất phác này, những thay đổi mà hắn mang lại không khác gì phép màu.

“Không có thần nhân nào ở đây cả,” Lâm Dịch đáp, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy. “Chỉ có chúng ta cùng nhau làm việc, cùng nhau nương tựa. Mọi người cứ lấy đi, rồi sau này có gì thì đổi lại. Chúng ta là người một nhà.”

Lời nói của Lâm Dịch không chỉ là một sự khẳng định về tình đoàn kết, mà còn là một chiến lược khôn ngoan. Hắn không muốn tạo ra một hệ thống ban phát, mà là một hệ thống trao đổi, nơi mỗi người dân đều cảm thấy mình có đóng góp, có giá trị, và có trách nhiệm. Điều này sẽ củng cố lòng tin, sự gắn kết, và tạo nên một nền tảng vững chắc cho sự lãnh đạo của hắn trong tương lai. Hắn biết rằng, một tập thể đoàn kết sẽ khó bị đánh bại hơn một đám đông rời rạc.

Những người dân làng lần lượt bước tới. Họ mang theo những gì mình có: vài bó củi khô, những rổ rau dại mới hái, một vài con gà con, thậm chí có người chỉ mang theo sức lao động của mình, hứa sẽ giúp đỡ Lâm Dịch trong công việc đồng áng hay sửa sang nhà cửa. Họ không giàu có, nhưng tấm lòng của họ là thật.

“Lâm Dịch thiếu gia, nhà tôi có mấy con gà con này, đổi lấy một ít gạo được không?” Một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy hy vọng hỏi.

“Được chứ, thím cứ đặt ở đây,” Lâm Dịch nói, mỉm cười trấn an. Hắn ghi lại một cách đơn giản vào một mảnh tre nhỏ, một hệ thống ghi nợ và trả nợ sơ khai mà hắn đã thiết lập. “Sau này, nếu thím có sức thì giúp Vương Đại Trụ gánh nước, hay giúp Nhị Cẩu sửa hàng rào cũng được. Miễn là chúng ta cùng nhau làm việc.”

Một lão già lưng còng, tay run run đặt xuống một bó củi to. “Lâm Dịch, ơn đức của cậu, cả làng này không bao giờ quên. Lão già này không có gì quý giá, chỉ có chút củi này, và đôi mắt còn tinh tường để canh gác ban đêm. Cần gì cứ gọi lão.”

Lâm Dịch nhìn vào đôi mắt đầy chân thành của lão già, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn biết, trong thế giới đầy rẫy sự lừa lọc này, sự biết ơn và lòng trung thành của những con người chất phác là vô giá. Hắn đang không chỉ phân phát lương thực, mà còn gieo mầm cho một cộng đồng, một ý thức đoàn kết mà hắn tin rằng sẽ là bức tường thành vững chắc nhất để chống lại mọi hiểm nguy.

Trong suốt buổi trao đổi, Lâm Dịch không ngừng quan sát. Hắn không chỉ quan sát những món đồ được trao đổi, hay vẻ mặt của những người dân làng, mà còn quan sát mọi ngóc ngách của làng. Hắn biết rằng, với sự thịnh vượng này, "diều hâu" sẽ không còn chỉ quanh quẩn trên bầu trời nữa, mà chúng sẽ bắt đầu sà xuống. Buổi trao đổi này, dù mang lại niềm vui và sự ấm no cho dân làng, nhưng cũng đồng thời là một sự phô trương không thể tránh khỏi, một dấu hiệu cho thấy Thôn Làng Sơn Cước đã không còn là một nơi nghèo đói, dễ bị lãng quên nữa.

Một cảm giác căng thẳng nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí. Hắn cố gắng che giấu nó, nhưng đôi mắt sắc bén của hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn biết, những tin tức về sự thay đổi của làng sẽ nhanh chóng lan truyền. Và khi đó, Trần Thị Gia Tộc sẽ không thể ngồi yên. Hắn đã chuẩn bị, nhưng sự chuẩn bị này cần phải được tiếp tục, cần phải được củng cố. Hắn đang xây dựng không chỉ một ngôi làng no đủ, mà còn là một pháo đài.

***

Đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh và ánh trăng thanh chiếu rọi khắp Thôn Làng Sơn Cước. Những ngôi nhà gỗ đã tắt đèn, chỉ còn lại ánh trăng bạc và tiếng côn trùng rả rích làm bầu bạn. Trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch, một ngọn đèn dầu lay lắt chiếu sáng, tạo ra những bóng đổ dài, huyền ảo trên vách tường. Hắn ngồi đó, một mình, giữa sự tĩnh lặng của đêm khuya, toàn tâm toàn ý với công việc nghiên cứu của mình.

Trên chiếc bàn gỗ thô sơ đặt giữa phòng, cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" đã sờn cũ được mở ra. Kề bên là một vài mẫu thực vật lạ mà hắn đã cặn kẽ thu thập từ Long Hồn Đàm. Chúng được đặt cẩn thận trên một tấm vải sạch, dưới ánh đèn dầu, hiện lên vẻ kỳ lạ, độc đáo. Có một loại thân cây màu xanh ngọc bích, lá mỏng như cánh ve, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, rất khó tả. Lại có một loại rễ cây xoắn xuýt như rồng cuộn, màu đen tuyền nhưng lại lấp lánh như có vô số hạt tinh tú ẩn sâu bên trong.

Lâm Dịch dùng một chiếc kính lúp tự chế từ vài mảnh thủy tinh mài dũa, tỉ mỉ quan sát từng thớ lá, từng gân rễ. Hắn ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay đã ố vàng, cố gắng đối chiếu những mô tả trong "Thần Nông Bách Thảo Phổ" với những gì hắn quan sát được bằng đôi mắt và kiến thức hiện đại của mình.

"Loại thực vật này... nó không chỉ là thảo dược thông thường," Lâm Dịch lẩm bẩm trong miệng, giọng nói khẽ khàng phá vỡ sự im lặng của đêm. Hắn đưa một mảnh lá lên mũi ngửi, một cảm giác sảng khoái lạ thường lan tỏa khắp cơ thể. "Năng lượng này... có phải là 'linh khí' mà Tú tài Lý đã nói?" Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng khí vô hình đang tỏa ra từ những mẫu vật ấy. Dù không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng hắn cảm nhận được một sự sống động mãnh liệt, một nguồn năng lượng tinh khiết, khác hẳn với bất kỳ loại cây cỏ nào hắn từng biết.

Hắn nhớ lại những lời Tú tài Lý đã nói về 'linh khí', về sự tồn tại của những nguồn năng lượng kỳ diệu trong thiên nhiên, thứ mà chỉ những người có thiên phú tu luyện mới có thể hấp thụ. Lâm Dịch không có thiên phú đó, nhưng hắn có tri thức. Hắn tin rằng, nếu không thể hấp thụ trực tiếp, hắn vẫn có thể tìm cách khai thác, biến đổi hoặc ứng dụng những nguồn năng lượng này thông qua các phương pháp khoa học của thế giới cũ. Có lẽ, những "mẫu thực vật lạ" này chính là cầu nối giữa khoa học và những bí ẩn của thế giới này.

Hắn thử nghiền nát một mảnh lá nhỏ, pha vào nước, rồi dùng một loại giấy thử quỳ tím đơn giản mà hắn đã chế tạo. Màu sắc thay đổi, nhưng không theo bất kỳ quy luật hóa học nào hắn biết. Điều này càng khẳng định rằng, những loại thực vật này ẩn chứa những đặc tính vượt xa những gì khoa học hiện đại của hắn có thể giải thích hoàn toàn. Đó là một sự pha trộn giữa sinh học, hóa học, và một yếu tố "siêu nhiên" nào đó mà hắn chưa thể gọi tên.

Trong lúc hắn đang chìm đắm trong những suy nghĩ và thử nghiệm, một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, đủ nhẹ để không làm kinh động người trong nhà, nhưng lại đủ rõ để Lâm Dịch, với thính giác nhạy bén của mình, có thể nghe thấy. Hắn nhanh chóng thu dọn những mẫu vật và cuốn sách, cất giấu chúng vào một chiếc hộp gỗ bí mật dưới gầm giường. Hắn biết, giờ này, chỉ có một người dám đến thăm hắn một cách lén lút như vậy.

Cạch. Cửa phòng hé mở, và Lão Hồ, với dáng người gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, lặng lẽ bước vào. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại dưới ánh đèn dầu, nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt đầy lo lắng.

“Dịch nhi à,” Lão Hồ nói, giọng nói khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh mịch của đêm. “Ta nghe nói Lý Hổ đã xuất hiện ở đầu làng. Hắn không chỉ đi qua đường đâu, ánh mắt hắn cứ dáo dác nhìn vào các nhà, đặc biệt là nhà con.”

Nghe thấy cái tên Lý Hổ, Lâm Dịch không khỏi nhíu mày. Lý Hổ là tay sai thân cận của Trần Thị Gia Tộc, một kẻ hung hãn và độc ác, chuyên đi gây rối và bóc lột dân làng. Sự xuất hiện của hắn không phải là ngẫu nhiên, mà là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy "diều hâu" đã bắt đầu sà xuống.

Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng xác nhận những lo lắng bấy lâu nay của mình. Hắn đã dự liệu được điều này, nhưng khi nó thực sự xảy ra, một cảm giác nặng trĩu vẫn dâng lên. Hắn đặt chiếc đèn dầu xuống bàn, ánh mắt trở nên sắc lạnh và kiên định.

“Quả nhiên… cây cao thì gió lớn,” Lâm Dịch nói, lời nói của hắn lặp lại chính câu nói ẩn ý của Lão Đầu hôm trước. Hắn ngẩng đầu nhìn Lão Hồ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. “Trần Thị Gia Tộc rốt cuộc cũng không chịu ngồi yên.”

Lão Hồ gật đầu, vẻ mặt càng thêm trầm trọng. “Dịch nhi, con đã làm cho làng ta thịnh vượng, đó là một điều tốt. Nhưng cũng chính vì thế mà con đã trở thành cái gai trong mắt chúng. Chúng sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.”

“Ta biết,” Lâm Dịch đáp. Hắn biết rõ bản chất của những kẻ bóc lột. Chúng không bao giờ chấp nhận để người khác tự do, tự chủ, đặc biệt là khi sự tự chủ đó đe dọa đến quyền lợi và sự thống trị của chúng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. Hắn phải tự mình giành lấy và bảo vệ nó.

Hắn đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Trong lòng hắn, những suy nghĩ về những mẫu vật lạ, về 'linh khí', về những tri thức mà hắn đang dần hé mở, hòa quyện với những tính toán về cách phòng thủ, cách đối phó với kẻ thù. Hắn không muốn chiến tranh, nhưng nếu chiến tranh tìm đến, hắn sẽ không ngần ngại đối đầu. Để bảo vệ những người hắn yêu thương, để giữ vững cuộc sống bình dị mà hắn đã dày công tạo dựng, hắn phải trở thành người mạnh nhất có thể, không chỉ bằng trí tuệ mà còn bằng cả sự dũng cảm và khả năng thích nghi không ngừng.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống gương mặt trầm tư của Lâm Dịch. Đôi mắt hắn ánh lên một ngọn lửa kiên cường, như thể đã sẵn sàng đón nhận mọi thử thách sắp tới. Cuộc đối đầu với Trần Thị Gia Tộc, vốn đã được dự báo từ lâu, giờ đây đã đến rất gần. Hắn đã gieo những hạt giống của thịnh vượng, và bây giờ, hắn phải sẵn sàng để bảo vệ chúng khỏi những "diều hâu" đang bay lượn trên bầu trời Thôn Làng Sơn Cước.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free