Lạc thế chi nhân - Chương 48: Mầm Mống Lãnh Đạo: Lời Cầu Khẩn Từ Dân Làng Và Bóng Đêm Rình Rập
Ánh trăng lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trên con đường đất lầy lội trước nhà, nhưng màn đêm đã dần nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của một ngày mới. Tiếng gà gáy vẳng xa, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước khỏi giấc ngủ sâu. Lâm Dịch, sau một đêm trằn trọc với những tính toán và lo lắng, đã tỉnh dậy từ rất sớm. Hắn biết, Lý Hổ sẽ không chỉ "ghé qua" rồi biến mất. Sự xuất hiện của tên tay sai đó, không khác gì một lời tuyên chiến ngầm từ Trần Thị Gia Tộc.
Hắn vươn vai, cảm nhận sự mệt mỏi của cơ thể gầy gò, nhưng tinh thần lại sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn tự nhủ, "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn, hắn phải chủ động. Hắn kiểm tra lại khẩu nỏ ẩn dưới gầm giường, đảm bảo dây cung còn chắc chắn và mũi tên sắc bén. Không phải hắn muốn dùng bạo lực, nhưng chuẩn bị là điều tối cần thiết.
Khi Lâm Dịch bước ra khỏi nhà, không khí buổi sáng sớm còn se lạnh, mang theo mùi khói bếp và hơi sương ẩm ướt từ đồng ruộng. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho tâm trí minh mẫn. Từ xa, hắn đã thấy Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang đứng chờ ở đầu làng, vẻ mặt cả hai đều lộ rõ sự căng thẳng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, nắm chặt một cây gậy gỗ to bằng bắp tay. Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng nhỏ hơn, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn không ngừng quét ngang dọc, sẵn sàng phản ứng.
“Dịch ca, chúng nó đến rồi!” Trần Nhị Cẩu khẽ nói, giọng trầm xuống, ánh mắt găm về phía con đường mòn dẫn vào làng.
Lâm Dịch nhìn theo. Bốn bóng người đang tiến lại gần, dẫn đầu là Lý Hổ, với dáng người vạm vỡ, khuôn mặt hung dữ và vết sẹo quen thuộc trên lông mày. Hắn ta mặc một bộ y phục bằng vải thô nhưng có vẻ tốt hơn dân làng, trên thắt lưng lủng lẳng một thanh đoản đao. Ba tên tay sai đi sau cũng đều là những kẻ bặm trợn, ánh mắt láo liên, dáng vẻ bất cần. Chúng bước đi một cách ngang ngược, dẫm đạp lên những cây cỏ non ven đường như thể muốn thị uy. Lâm Dịch không khỏi nhíu mày. Sự hống hách này không chỉ là bản chất mà còn là sự tự tin đến từ quyền lực của Trần Thị Gia Tộc đứng sau lưng.
Dân làng, nghe tiếng động và thấy bóng người lạ, bắt đầu hé cửa nhìn ra. Ánh mắt họ đầy lo lắng, sợ hãi, nhưng cũng không thể che giấu sự tò mò. Họ tụm lại thành từng nhóm nhỏ, rụt rè đứng sau những bức tường đất hoặc gốc cây cổ thụ, không dám tiến lại gần. Mùi khói bếp thoang thoảng giờ đây hòa lẫn với mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của sự căng thẳng.
Lý Hổ dừng lại cách Lâm Dịch khoảng mười bước chân, khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua một lượt những ngôi nhà đơn sơ của làng, rồi dừng lại ở Lâm Dịch. Một nụ cười khẩy hiện trên môi hắn ta.
“Ô hô, thằng nhóc Lâm Dịch đây rồi!” Lý Hổ cất giọng ồm ồm, đầy vẻ mỉa mai và hống hách. Giọng nói của hắn vang vọng trong không gian buổi sớm tĩnh mịch, khiến một vài đứa trẻ trong làng giật mình khóc thét, bị mẹ vội vàng kéo vào nhà. “Nghe nói nhà ngươi dạo này ăn nên làm ra lắm nhỉ? Còn dám bày trò giúp dân làng nữa chứ? Trần Thị Gia Tộc chúng ta không biết điều này thì phí quá!”
Vương Đại Trụ lập tức bước lên một bước, cây gậy trong tay siết chặt, vẻ mặt đầy phẫn nộ. “Ngươi đến đây làm gì? Làng chúng ta không có gì để cho các ngươi bóc lột!”
Lý Hổ liếc nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt khinh thường. “Thằng ngốc nhà ngươi im mồm! Ta nói chuyện với thằng ranh con này!”
Lâm Dịch khẽ đưa tay ra hiệu cho Vương Đại Trụ lùi lại. Hắn hiểu, lúc này không phải là lúc dùng sức mạnh. Hắn tiến lên một bước, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự bình thản đến lạ thường, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lý Hổ.
“Lý huynh nói vậy là sao?” Lâm Dịch đáp, giọng điệu không nhanh không chậm, không có vẻ sợ hãi hay nao núng. “Gia đình tôi chỉ là may mắn mùa màng tốt, còn dân làng giúp đỡ lẫn nhau là chuyện thường tình, tình làng nghĩa xóm. Chẳng lẽ Trần Thị Gia Tộc lại muốn cấm cản việc làm ăn lương thiện của bách tính, hay là cấm cản dân làng chúng tôi sống tốt hơn sao?”
Lời nói của Lâm Dịch tuy nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa một sự chất vấn sắc bén, đánh thẳng vào cái gọi là "danh tiếng" của Trần Thị Gia Tộc – thứ mà bọn cường hào vẫn luôn cố gắng duy trì để che đậy bản chất bóc lột của mình. Lý Hổ nghe vậy, nét mặt thoáng chột dạ. Hắn ta không ngờ Lâm Dịch lại có thể nói ra những lời như vậy, không chỉ không sợ hãi mà còn đẩy hắn ta vào thế khó xử trước mặt dân làng đang lén lút quan sát.
“Ngươi… Ngươi dám ăn nói kiểu đó với ta sao?” Lý Hổ lắp bắp, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, nhưng rõ ràng đã mất đi vẻ tự mãn ban đầu. Hắn ta siết chặt thanh đoản đao bên hông, một hành động đe dọa vô thức. “Đừng tưởng có chút mánh khóe mà vênh váo! Sớm muộn gì cũng phải nộp lên thôi!”
“Nộp lên cái gì?” Lâm Dịch vẫn giữ nụ cười nhạt trên môi, nhưng ánh mắt lại trở nên lạnh lẽo. Hắn biết, đây là lúc phải tấn công vào điểm yếu của đối phương. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," và hắn đang dùng nó để chống lại sự bạo ngược. “Nếu Lý huynh có giấy tờ hay lệnh của quan phủ, có dấu ấn của huyện lệnh đại nhân, thì Lâm Dịch này xin tuân theo. Dù là thu thuế, thu tô hay bất cứ khoản nào theo pháp luật Đại Hạ. Còn nếu chỉ là lời nói suông, là ý muốn cá nhân của Lý huynh, e rằng Lâm Dịch không tiện chiều lòng. Việc này mà truyền ra ngoài, e rằng danh tiếng của Trần Thị Gia Tộc lại bị ảnh hưởng, chẳng hay ho gì đâu. Chẳng lẽ Trần Thị Gia Tộc lại muốn mang tiếng là cường hào ác bá, ngang nhiên cướp bóc của dân nghèo mà không có lý lẽ, không có luật pháp sao?”
Lâm Dịch cố ý nhấn mạnh vào chữ “quan phủ,” “huyện lệnh,” và “pháp luật,” những thứ mà Trần Thị Gia Tộc thường xuyên lách luật hoặc lợi dụng, nhưng lại rất sợ bị công khai chỉ trích. Ở một vùng biên thùy xa xôi, quyền lực của Trần Thị Gia Tộc là rất lớn, nhưng nó không phải là tuyệt đối. Vẫn còn có triều đình, vẫn còn có luật pháp, dù có mục ruỗng đến đâu, vẫn là một cái bóng đè nặng lên những hành vi trắng trợn nhất. Hắn biết, Lý Hổ chỉ là một tay sai, không có quyền hành gì trong tay ngoài việc hống hách và dọa nạt. Hắn ta không thể trưng ra bất kỳ giấy tờ hợp pháp nào.
Lý Hổ tái mặt. Lời của Lâm Dịch như một đòn đánh thẳng vào chỗ hiểm. Hắn ta đúng là không có bất kỳ giấy tờ hay lệnh thư nào từ quan phủ. Mục đích của hắn chỉ là đến thị uy, hù dọa và tìm cớ để bóc lột. Nhưng giờ đây, Lâm Dịch đã chặn đứng mọi đường lùi của hắn. Nếu hắn ta tiếp tục gây sự mà không có căn cứ, dân làng sẽ ghi nhớ, và những lời đồn đại sẽ đến tai những tai mắt khác. Mặc dù Trần Thị Gia Tộc có quyền lực, nhưng họ vẫn cần một vỏ bọc để hoạt động.
“Ngươi… ngươi…” Lý Hổ chỉ vào Lâm Dịch, ngón tay run run, tức đến không nói nên lời. Hắn ta quay sang ba tên tay sai, nhưng chúng cũng chỉ biết cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào hắn. Chúng biết, Lý Hổ đã bị Lâm Dịch ép vào góc rồi.
“Ngươi được lắm, thằng ranh con!” Lý Hổ nghiến răng, ánh mắt tóe lửa. “Ngươi đừng tưởng lần này thoát được là xong! Trần Thị Gia Tộc chúng ta sẽ không bỏ qua đâu! Ngươi cứ chờ đấy!”
Nói rồi, Lý Hổ hậm hực quay lưng, giậm chân thình thịch, dẫn theo ba tên tay sai hậm hực rời đi. Bước chân của chúng không còn vẻ ngạo mạn như khi đến nữa, mà là sự tức tối và thất bại. Tiếng chửi thề tục tĩu của Lý Hổ vẫn còn vọng lại khi chúng dần khuất bóng sau con đường mòn.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm, cây gậy trong tay Vương Đại Trụ hạ xuống. Họ nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và cả sự khó tin. Dân làng cũng bắt đầu xì xào, bàn tán, những ánh mắt sợ hãi ban đầu giờ đây đã chuyển thành sự nể phục và biết ơn. Lâm Dịch chỉ khẽ thở dài. Hắn biết, đây chỉ là một trận thắng nhỏ, một sự trì hoãn. "Cây cao thì gió lớn," và cơn bão lớn hơn đang đến.
***
Sau khi Lý Hổ và đám tay sai rời đi, không khí căng thẳng bao trùm Thôn Làng Sơn Cước dần tan biến, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp nơi. Tiếng gà gáy lại vang lên, tiếng trẻ con cũng bắt đầu rụt rè chơi đùa trở lại, nhưng ánh mắt của dân làng nhìn Lâm Dịch đã hoàn toàn khác. Buổi trưa, khi mặt trời lên cao, rải nắng ấm xuống khu vực giếng làng, nơi phụ nữ thường tụ tập giặt giũ và đàn ông sửa chữa nông cụ, không khí trở nên nhộn nhịp hơn.
Lâm Dịch đang giúp Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu kiểm tra lại mấy cái cuốc, xẻng cũ, chuẩn bị cho việc cải tạo đất thêm. Bỗng nhiên, một vài người dân làng, những người đã chứng kiến cuộc đối đầu với Lý Hổ, rụt rè tiến lại gần. Mùi nước giếng trong vắt hòa lẫn với mùi đất phèn và cỏ khô thoang thoảng trong không khí.
“Lâm Dịch à,” một người đàn ông trung niên lên tiếng, giọng nói đầy chân thành và biết ơn. Ông ta là lão Ba, một nông dân hiền lành, quanh năm bám ruộng. “May mà có cháu! Nếu không thì không biết chúng ta sẽ bị chúng nó bóc lột đến thế nào nữa. Cháu đã cứu cả làng một phen rồi!”
Một người phụ nữ khác, thím Tư, với đôi tay chai sạn vì công việc đồng áng, cũng tiếp lời, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy ngưỡng mộ. “Đúng vậy, Lâm Dịch! Cháu có cách gì mà tài tình quá. Những lời cháu nói ra, đến cả tên Lý Hổ hung hãn kia cũng phải câm nín mà rút lui. Cháu có thể dạy cho chúng ta những phương pháp đó được không? Những cái cách làm ruộng, cách tích trữ lương thực, rồi cả cách đối phó với những kẻ như Lý Hổ nữa. Chúng ta cũng muốn cuộc sống khá hơn, không phải lo lắng từng bữa nữa.”
Những lời của thím Tư như mở ra một dòng chảy. Các dân làng khác cũng bắt đầu xúm lại, mỗi người một câu, bày tỏ sự biết ơn và mong muốn được học hỏi. Họ kể về những khó khăn của họ, những năm tháng bị bóc lột, những vụ mùa thất bát, và giờ đây, họ nhìn thấy ở Lâm Dịch một tia hy vọng. Tiếng xì xào bàn tán của họ hòa quyện vào tiếng nước giếng chảy và tiếng gió rì rào qua những tán cây cổ thụ.
Lâm Dịch lắng nghe, trong lòng không khỏi cảm thấy nặng trĩu. Hắn đến thế giới này chỉ mong một cuộc sống bình dị, an ổn, bảo vệ được gia đình. Nhưng giờ đây, trách nhiệm đã không còn gói gọn trong bốn bức tường nhà. Hắn đã trở thành hy vọng của cả một ngôi làng, một người lãnh đạo bất đắc dĩ. Hắn nhìn những khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy hy vọng kia, và hắn biết mình không thể chối từ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn từng nghĩ vậy. Nhưng có lẽ, hắn có thể tạo ra một phần công bằng cho những người này.
“Mọi người quá l���i rồi,” Lâm Dịch nói, giọng điệu khiêm tốn nhưng ánh mắt lại rất kiên định. “Tôi chỉ là may mắn biết được một vài điều. Những phương pháp canh tác hay tích trữ kia, vốn dĩ không có gì bí mật cả, chỉ là cần sự tỉ mỉ và chăm chỉ.”
Đúng lúc đó, Lão Hồ, với dáng người gầy gò, lưng còng, và mái tóc bạc phơ, chậm rãi tiến đến. Ông đã đứng từ xa quan sát mọi chuyện, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh mặt trời. Lão Hồ không nói gì, chỉ gật gù ra hiệu cho dân làng yên lặng.
“Lâm Dịch,” Lão Hồ cất giọng trầm ấm, nhưng đầy uy lực, khiến mọi người đều tập trung vào ông. “Dân làng tin tưởng cháu. Đây là trách nhiệm, một gánh nặng không nhỏ. Nhưng cũng là cơ hội để cháu dẫn dắt mọi người thoát khỏi cảnh cơ cực. Cháu định thế nào?”
Lâm Dịch quay sang nhìn Lão Hồ, trong ánh mắt ông cụ, hắn thấy sự thấu hiểu và cả một chút áp lực nhẹ nhàng. Hắn biết, Lão Hồ không chỉ hỏi về những phương pháp canh tác, mà còn hỏi về tương lai của cả ngôi làng này. "Người hiện đại có thể thích nghi, nhưng đôi khi, sự thích nghi đó lại kéo theo những trách nhiệm không lường trước," hắn tự nhủ.
“Cháu sẽ cố gắng hết sức,” Lâm Dịch đáp, giọng nói vang lên rõ ràng giữa tiếng xì xào của dân làng. “Nhưng mọi người cũng phải hợp tác và chăm chỉ. Không có gì đến dễ dàng cả. Muốn có thành quả, phải đổ mồ hôi, phải cùng nhau đoàn kết. Tôi có thể chỉ cách, nhưng mọi người phải tự mình làm, tự mình học hỏi. Chúng ta sẽ cùng nhau cải tạo đất, chọn giống, học cách dự trữ. Và chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ những gì mình làm ra.”
Lời nói của Lâm Dịch không hoa mỹ, nhưng lại đầy sức thuyết phục và thực tế. Dân làng nghe vậy, ánh mắt họ bừng sáng. Họ không cần một người hứa hẹn những điều viển vông, họ cần một người chỉ đường, một người dẫn dắt họ bằng chính những hành động thực tế.
“Được!” Một người dân làng hô to. “Chúng tôi sẽ nghe lời Lâm Dịch! Chúng tôi sẽ chăm chỉ!”
Một tràng vỗ tay và tiếng reo hò nhỏ vang lên. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng mỉm cười rạng rỡ, nhìn Lâm Dịch với vẻ tự hào. Lão Hồ gật đầu, một nụ cười hài lòng thoáng hiện trên môi, nhưng ánh mắt ông vẫn còn một chút lo lắng. Ông trao đổi ánh mắt với Lâm Dịch, ngầm hiểu sự phức tạp của tình hình. Dẫn dắt dân làng là một chuyện, đối phó với Trần Thị Gia Tộc lại là một chuyện khác. Một mối đe dọa lớn hơn, một con diều hâu hung dữ hơn, chắc chắn sẽ sớm xuất hiện. Và Lâm Dịch biết điều đó. Hắn đã chấp nhận gánh vác trách nhiệm này, và hắn sẽ không lùi bước.
***
Buổi chiều hôm đó, Lâm Dịch quyết định đến trấn lân cận. Hắn cần mua thêm một số vật liệu mà trong làng không có, những thứ phục vụ cho việc cải tiến nông cụ và cả những nghiên cứu cá nhân của hắn. Hắn đi bộ, băng qua những con đường mòn quen thuộc, trong đầu không ngừng suy tính về kế hoạch sắp tới. Việc hướng dẫn dân làng không chỉ đơn thuần là truyền đạt kỹ thuật, mà còn là tổ chức, là quản lý nguồn lực. Hắn cần những công cụ tốt hơn, những phương pháp ghi chép hiệu quả hơn.
Khi Lâm Dịch đặt chân đến trấn, không khí lập tức thay đổi. Tiếng ồn ào, huyên náo của chợ búa ập vào tai, khác hẳn sự yên bình của Thôn Làng Sơn Cước. Mùi hương cũng đa dạng hơn: mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi của đám đông, và cả mùi phân gia súc từ khu chuồng ngựa. Hắn chen chân qua dòng người tấp nập, đôi mắt sắc bén quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn không chỉ tìm kiếm vật phẩm, mà còn tìm kiếm thông tin.
Hắn ghé vào một tiệm rèn, hỏi mua vài loại thép tốt hơn để cải tiến lưỡi cuốc, lưỡi xẻng. Sau đó, hắn đến một cửa hàng bán văn phòng phẩm, mua giấy, mực và một vài cây bút lông nhỏ. Trong thế giới này, giấy và mực không hề rẻ, nhưng hắn cần chúng để ghi chép những kiến thức và kinh nghiệm của mình, tạo ra những "sách hướng dẫn" đơn giản cho dân làng.
Trong lúc đang chọn lựa giấy, Lâm Dịch nghe thấy một giọng nói hống hách vang lên từ một quầy hàng bán tơ lụa gần đó.
“Cái thứ đồ rẻ tiền này mà ngươi dám mang ra cho bổn công tử sao?” Giọng nói trẻ tuổi nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, pha lẫn chút khinh thường. “Mắt ngươi để đâu vậy, tiểu nhị? Mau cút đi, tìm thứ tốt hơn! Mấy tấm lụa phế phẩm này chỉ đáng cho đám tiện dân mặc thôi!”
Lâm Dịch liếc nhìn. Đó là một công tử trẻ tuổi, ăn mặc lụa là, tóc búi cao, dáng vẻ thư sinh nhưng ánh mắt lại đầy vẻ ngạo mạn. Hắn ta đứng khoanh tay, bên cạnh là hai tên gia nô mặc đồ khá sang trọng, vẻ mặt cũng không kém phần hống hách. Công tử Hồ, hắn thầm nghĩ. Hắn đã nghe danh về tên công tử con nhà giàu có ở trấn này, nổi tiếng là kẻ ăn chơi trác táng, ỷ thế gia tộc mà hoành hành. Dù không phải người của Trần Thị Gia Tộc, nhưng những kẻ như Công tử Hồ cũng là một vấn đề.
Tiểu nhị của cửa hàng, một thanh niên gầy gò, mặt mày tái mét, vội vàng cúi đầu xin lỗi, tay run rẩy thu lại cuộn lụa. “Dạ… dạ bẩm công tử, đây đã là loại lụa tốt nhất của cửa hàng chúng tiểu nhân rồi ạ. Xin công tử lượng thứ…”
“Hừ!” Công tử Hồ hừ lạnh. “Loại lụa rách nát này mà dám gọi là tốt nhất? Đúng là thứ cửa hàng rẻ tiền! Cút đi! Bổn công tử sẽ đến tiệm khác!”
Hắn ta phất tay áo, rồi vênh váo bước đi, đám gia nô vội vàng theo sau. Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu. "Thế giới này quả thật không thiếu những kẻ tự cho mình là trung tâm." Hắn không quan tâm nhiều đến Công tử Hồ, vì hắn có những ưu tiên khác lớn hơn. Hắn trả tiền cho số đồ đã mua, rồi nhanh chóng rời khỏi trấn.
Khi màn đêm buông xuống, và ngôi nhà gỗ nhỏ của Lâm Dịch chìm trong sự tĩnh lặng, hắn lại ngồi bên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, dưới ánh đèn dầu leo lét. Mùi khói dầu và mùi giấy cũ hòa quyện vào không khí. Hắn mở cuốn 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' ra, cùng với những ghi chép lỉnh kỉnh của mình về các mẫu vật lạ từ Long Hồn Đàm. Ánh đèn hắt lên trang giấy cũ kỹ, làm nổi bật những nét chữ cổ xưa.
Hắn lật dở từng trang, so sánh những gì mình đã quan sát được với những ghi chép trong sách. Hắn cảm nhận được "linh khí" từ những mẫu thực vật khô, một cảm giác mát lạnh, tinh khiết len lỏi qua đầu ngón tay. Đó là một loại năng lượng mà khoa học hiện đại của hắn không thể lý giải hoàn toàn, nhưng lại hiện hữu rõ ràng trong thế giới này.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ lần nữa. "Nhưng tri thức là vũ khí mạnh nhất, và nó có thể tạo ra sự công bằng." Hắn tin rằng, nếu hắn có thể hiểu rõ hơn về loại năng lượng này, hắn sẽ có thêm một lợi thế lớn.
Trong quá trình nghiên cứu, một đoạn văn trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' bỗng thu hút sự chú ý của hắn. Nó nói về "linh khí nguyên thủy," loại linh khí thuần khiết nhất, dồi dào nhất, và nhắc đến một nơi được gọi là "Cấm Địa Cổ Thần." Cuốn sách mô tả Cấm Địa Cổ Thần là nơi sinh ra của vạn vật, là nguồn gốc của những linh dược quý hiếm nhất và năng lượng cổ xưa nhất. Tuy nhiên, nó cũng cảnh báo rằng nơi đó đầy rẫy hiểm nguy, là chốn của những sinh vật kỳ dị và những cấm thuật bị lãng quên. Những dòng chữ cổ miêu tả Cấm Địa Cổ Thần như một cánh cửa giữa sự sống và cái chết, một kho báu vĩ đại nhưng cũng là một vực thẳm sâu không đáy.
Lâm Dịch nhíu mày. "Cấm Địa Cổ Thần?" Hắn lẩm bẩm. Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy cái tên này. Liệu có phải nơi đó có liên quan đến nguồn gốc của những mẫu thực vật lạ mà hắn tìm thấy? Liệu những bí ẩn về "linh khí" có được giải đáp ở đó? Một cảm giác tò mò mãnh liệt trỗi dậy trong lòng hắn, hòa lẫn với sự thận trọng. Hắn biết, trong thế giới này, mọi thứ đều có giá của nó.
Hắn gấp cuốn sách lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm tĩnh mịch bao trùm. Trăng đã lên cao, rọi ánh sáng bạc lên những mái nhà tranh, lên con đường đất quen thuộc. Hắn đã đẩy lùi được Lý Hổ, đã nhận được sự tin tưởng của dân làng, và giờ đây, một cánh cửa mới đã hé mở, dẫn đến những bí ẩn sâu xa hơn của thế giới này. Trách nhiệm ngày càng lớn, mối đe dọa ngày càng cận kề, nhưng cùng với đó là những cơ hội mới để Lâm Dịch có thể bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng.
Hắn không biết Cấm Địa Cổ Thần ở đâu, cũng không biết liệu mình có đủ khả năng để đặt chân đến đó hay không. Nhưng hắn biết một điều: tri thức là sức mạnh, và hắn sẽ không ngừng tìm kiếm. Ánh mắt Lâm Dịch ánh lên một ngọn lửa kiên cường, một sự quyết tâm không gì lay chuyển. Cuộc hành trình sinh tồn của hắn, giờ đây, không chỉ còn là câu chuyện của một cá nhân, mà là câu chuyện của cả một cộng đồng, và có lẽ, còn là câu chuyện về việc vén màn những bí ẩn của thế giới cổ đại này.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.