Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 460: Bão Tin Tức: Lung Lây Căn Cơ Quan Trường

Màn mưa đêm vẫn còn vương vấn trên mái ngói rêu phong của Quán Trọ Lạc Nguyệt, nhưng hơi lạnh và sự ẩm ướt dường như không thể lọt vào căn phòng kín đáo trên tầng hai, nơi ánh nến chập chờn chiếu rọi năm khuôn mặt đang căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Lâm Dịch ngồi giữa chiếc bàn tròn bằng gỗ lim bóng loáng, trước mặt là một chồng giấy tờ chi chít chữ nghĩa và những nét vẽ nguệch ngoạc thể hiện các mối liên kết, các điểm nóng tin tức. Bạch Vân Nhi, trang phục chỉnh tề thường lệ của một quản sự thương hội, ngồi đối diện, đôi mắt thông minh lấp lánh dõi theo từng cử chỉ của hắn. Bên cạnh nàng là Vương Đại Trụ vạm vỡ, vẻ mặt chất phác nhưng ánh mắt tràn đầy sự trung thành và khát khao hành động. Trần Nhị Cẩu, với dáng người lanh lợi và đôi mắt nhanh nhạy, ngồi cạnh Vương Đại Trụ, không ngừng gật gù như đã hiểu rõ mọi chuyện. Và cuối cùng, Thám tử Mạc, dáng vẻ gầy gò, lén lút, đôi mắt tinh ranh lóe lên vẻ thích thú khi nhìn vào những hồ sơ mà y vừa trình bày.

Không khí trong phòng đặc quánh sự mong chờ. Tiếng thì thầm của màn đêm bên ngoài, tiếng tí tách của nến cháy, và đôi lúc là tiếng bát đĩa va chạm khe khẽ từ dưới bếp vọng lên, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự tập trung cao độ của những người trong phòng. Lâm Dịch đưa tay xoa nhẹ thái dương, một thói quen mỗi khi hắn đang suy nghĩ sâu sắc. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú như một thiếu niên mười bảy tuổi, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự từng trải của một người đã chứng kiến quá nhiều điều tàn khốc của thế giới này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của sáp nến và một chút mùi rượu cũ còn đọng lại trong không khí.

"Quan Đại Nhân đã tự mình bước vào bẫy," Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm lắng nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. "Giờ là lúc chúng ta biến 'sự căm ghét' thành 'sự phẫn nộ'." Hắn không nhìn ai cụ thể, mà nhìn vào khoảng không trước mặt, như thể đang hình dung ra những bước đi tiếp theo của ván cờ. "Hắn ta đã dùng quyền lực để bóp nghẹt chúng ta, dùng những quy định hà khắc để đàn áp. Hắn tưởng rằng bằng cách đó có thể dập tắt ngọn lửa bất mãn. Nhưng hắn đã lầm. Ngọn lửa đó chỉ đang chờ một cơn gió để bùng lên dữ dội hơn mà thôi."

Thám tử Mạc khẽ hắng giọng, đưa tay đẩy chồng giấy tờ về phía Lâm Dịch. "Thiếu gia, đây là danh sách những vụ tham ô nhỏ, những sai lầm trong quyết sách mà lão ta đã cố gắng che đậy bấy lâu nay. Từ việc ép giá đất của dân nghèo để xây biệt viện, cho đến việc thu thuế quá mức của các tiểu thương buôn bán nhỏ lẻ, hay thậm chí là việc cố tình che giấu một vụ án mạng vì liên quan đến người thân. Đủ để khiến dân chúng sôi sục." Y nói, giọng lộ rõ vẻ phấn khích. "Mỗi việc một chút, nghe thì không lớn, nhưng khi gộp lại, chúng sẽ vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh về sự thối nát và tham lam của lão ta."

Lâm D��ch gật đầu, ngón tay hắn lướt trên những dòng chữ viết tay cẩn thận của Thám tử Mạc. "Tốt lắm. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin chính là lương thực của nó." Trong đầu hắn, những lời lẽ của Thám tử Mạc đã được phân tích, sắp xếp vào các ô trống của kế hoạch. Hắn đã thấy rõ cách mà những thông tin tưởng chừng vụn vặt này, khi được gieo đúng chỗ, sẽ tạo nên một cơn sóng thần dư luận. Đây không phải là điều hắn muốn làm, không phải là phong cách của hắn ở thế giới cũ. Nhưng ở Đại Hạ này, nơi công lý thường bị bóp méo bởi quyền lực và tiền bạc, những thủ đoạn như thế này lại trở thành con đường duy nhất để sinh tồn và bảo vệ những người hắn trân trọng. Hắn tự vấn: *Liệu mình có đang trở thành một kẻ mà mình từng căm ghét? Hay đây chỉ là sự thích nghi cần thiết để sống sót trong một thế giới mục ruỗng?* Câu trả lời vẫn lửng lơ, nhưng hắn biết, hắn không thể dừng lại.

Bạch Vân Nhi, dường như đọc được suy nghĩ của Lâm Dịch, khẽ nói: "Thiếu gia, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu? Các thương quán lớn, nơi có nhiều người qua lại và tin tức dễ lan truyền nhất?" Nàng hỏi, nhưng trong giọng nói đã ẩn chứa sự chắc chắn, như thể nàng đã có câu trả lời. "Ta sẽ tạo ra những cuộc trò chuyện 'vô tình' về sự bất công mà Quan Đại Nhân đang gây ra. Những lời than vãn về việc buôn bán đình trệ, về những khoản thuế vô lý, về việc lão ta sống xa hoa trong khi dân chúng khốn khó."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Chính xác. Vân Nhi, nàng sẽ là ngọn nguồn đầu tiên. Nhưng phải nhớ, không được quá lộ liễu. Hãy để những lời nói của nàng như những giọt mưa nhỏ, thấm dần vào lòng đất. Mục tiêu không phải là tố cáo trực tiếp, mà là gieo rắc sự nghi ngờ, sự bất bình âm ỉ." Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu. "Còn ngươi, Nhị Cẩu. Mấy quán rượu, sòng bạc là nơi tin tức chạy nhanh nhất, nhưng cũng là nơi dễ gây họa nhất. Ngươi phải khéo léo."

Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, đôi mắt tinh nghịch lóe lên. "Để chuyện này cho ta, đại ca. Mấy chỗ đó, ta là khách quen. Vừa uống rượu vừa buôn chuyện, ai mà biết được. Ta sẽ không trực tiếp nói xấu Quan Đại Nhân đâu. Chỉ là kể mấy câu chuyện phiếm, vài lời hỏi bâng quơ, hay than vãn vài câu về tình hình làm ăn khó khăn dạo này, rồi để mặc bọn họ tự suy diễn, tự thêm mắm thêm muối." Hắn nói, giọng tràn đầy tự tin. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

Vương Đại Trụ, nhìn thấy sự hăng hái của Trần Nhị Cẩu, cũng không chịu kém. "Thiếu gia, ta và mấy anh em phu khuân vác sẽ lo liệu ở khu bốc dỡ hàng hóa, khu dân cư bình dân. Nơi đó, tin tức về cuộc sống khốn khó, về những gánh nặng thuế má sẽ được đón nhận nồng nhiệt nhất. Bọn họ vốn đã bất mãn từ lâu rồi." Giọng hắn trầm và chắc chắn, như một tảng đá.

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Nhưng phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được để lộ dấu vết của chúng ta. Mọi thứ phải diễn ra một cách tự nhiên nhất có thể. Như những hạt giống được gieo vào đất, chúng ta chỉ cần tưới nước, còn việc nảy mầm và phát triển là của chính bản thân dân chúng." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, vén tấm màn lụa đã ướt đẫm hơi sương lên. Bên ngoài, màn đêm Thành Thiên Phong vẫn bao trùm trong tĩnh lặng, nhưng hắn biết, chỉ vài giờ nữa, một cơn bão tin tức sẽ bắt đầu càn quét khắp thành.

"Quan Đại Nhân đang sợ hãi, và sự sợ hãi đó sẽ khiến hắn ta trở nên mù quáng," Lâm Dịch thì thầm, ánh mắt xa xăm. "Hắn ta sẽ không thể ngờ rằng, đòn phản công của chúng ta không phải là một cú đấm trực diện, mà là một trận mưa dầm thấm lâu, ăn mòn căn cơ quyền lực của hắn từ bên trong." Hơi lạnh từ bên ngoài tràn vào, làm hắn rùng mình một chút, nhưng sự lạnh lẽo đó dường như càng làm cho đầu óc hắn trở nên minh mẫn hơn. Hắn biết, đây là một nước đi nguy hiểm, một ván cờ lớn mà hắn không được phép thua. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải chấp nhận làm những điều mà lương tâm không cho phép. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ, *và mình cũng không thể đòi hỏi nó. Chỉ có thể tự mình giành lấy con đường sống.*

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, trải vàng trên những mái ngói cổ kính của Thành Thiên Phong, Chợ Linh Dược đã bắt đầu tấp nập. Mùi thảo dược nồng nàn, thơm ngát hòa quyện với mùi gia vị lạ lùng, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đặc trưng. Tiếng rao hàng lanh lảnh của các tiểu thương, tiếng mặc cả ồn ào của khách mua, tiếng kẽo kẹt của xe đẩy và tiếng bước chân dồn dập trên con đường đất tạo thành một âm thanh hỗn độn nhưng đầy sức sống. Bầu trời trong xanh, nắng nhẹ, hứa hẹn một ngày buôn bán thuận lợi.

Bạch Vân Nhi, trong bộ y phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, bước đi thong thả giữa các quầy hàng. Nàng không vội vàng, không hấp tấp, mà ung dung như một con cá đang lượn lờ trong làn nước quen thuộc. Đôi mắt nàng lướt qua từng sạp hàng, từng gương mặt tiểu thương, tìm kiếm những "điểm nóng" thích hợp. Nàng dừng lại ở một sạp bán linh chi và nhân sâm, nơi có một lão bản đang ngồi gật gù bên chén trà.

"Lão bản, dạo này việc buôn bán thế nào rồi?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng ôn hòa, mang theo chút lo lắng giả tạo. Nàng khẽ thở dài, tay vuốt ve một củ nhân sâm khô. "Thật là khó khăn quá. Mấy quy định mới của Quan Đại Nhân khiến chúng ta khốn đốn, hàng hóa bị kiểm tra gắt gao, thuế má lại chồng chất."

Lão bản ngẩng đầu lên, vẻ mặt khắc khổ. "Ôi, tiểu thư Bạch, nàng còn hỏi làm gì. Cả cái chợ này ai mà không than. Hàng ứ đọng, vốn liếng bị kẹt. Mà nghe nói, Quan Đại Nhân lại vừa mới cho xây thêm một cái biệt viện hoành tráng ở ngoại ô, chiếm dụng mấy mẫu đất của dân nghèo với giá rẻ mạt. Không biết tiền ở đâu ra mà lão ta lắm của thế chứ."

Lời lão bản nói vừa vặn như được Bạch Vân Nhi mong đợi. Nàng khẽ chau mày, ra vẻ ngạc nhiên. "Thật sao? Ta cũng có nghe loáng thoáng, nhưng không ngờ lại là sự thật. Đúng là... khó hiểu. Dân chúng mình thì phải thắt lưng buộc bụng, còn quan lại thì lại sống xa hoa." Nàng không nói thêm, chỉ lắc đầu ngao ngán rồi bước đi, để lại những lời nói lửng lơ đó trong tâm trí lão bản và những người xung quanh đã vô tình nghe được.

Tiểu thương A, một người bán vải vóc ở gần đó, nghe thấy câu chuy���n, liền quay sang lão bản linh chi. "Lão bản nói đúng đấy! Ta cũng nghe nói, mấy mảnh đất ở khu Tây Thành, lão ta ép dân bán rẻ mạt, ai không chịu là bị gây khó dễ đủ đường. Xây biệt viện xong lại còn tổ chức yến tiệc linh đình, mời toàn các quan lớn. Đúng là lãng phí của dân!"

Vụ việc về biệt viện và ép giá đất nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán sôi nổi. Bạch Vân Nhi tiếp tục dạo quanh chợ, thỉnh thoảng lại dừng lại trò chuyện với một tiểu thương khác, khéo léo gieo thêm những 'thông tin' về những khoản thuế bất hợp lý, về sự chèn ép của nha môn, về những vụ việc 'mờ ám' mà Thám tử Mạc đã điều tra được. Nàng luôn giữ vẻ mặt lo lắng, cảm thông, khiến những lời nói của nàng càng thêm đáng tin cậy.

Cùng lúc đó, ở khu vực bốc dỡ hàng hóa gần cổng thành, nơi tiếng cười nói ồn ào của những phu khuân vác hòa lẫn với tiếng xe ngựa lộc cộc, Vương Đại Trụ cũng đang thực hiện nhiệm vụ của mình. Thân hình vạm vỡ của hắn nổi bật giữa đám đông. Hắn vác một bao hàng lớn trên vai, giả vờ than thở với mấy người đồng nghiệp đang nghỉ giải lao.

"Ôi giời ơi, mấy anh em thấy không, dạo này cái lưng của ta sắp gãy đến nơi rồi. Hàng hóa thì nhiều, mà tiền công thì chẳng đủ sống. Lại còn cái thuế môn bài mới của Quan Đại Nhân, cứ như muốn bóc lột đến tận xương tủy vậy!" Vương Đại Trụ nói to, giọng hắn chất phác, nhưng ẩn chứa sự bất bình.

Một phu khuân vác khác, gã Mập, liền đáp lời: "Đúng thế! Ta cũng nghe nói, lão Quan Đại Nhân đó còn có vụ tham ô một lô hàng vải vóc nhập khẩu về, rồi bán lại với giá cắt cổ cho mấy tay lái buôn quen biết. Chẳng trách mình làm lụng đổ mồ hôi sôi nước mắt, còn có kẻ ngồi mát ăn bát vàng, lại còn ra oai bóc lột mình nữa chứ!" Gã Mập nói xong, khạc một tiếng rõ to, vẻ mặt đầy khinh bỉ.

Vương Đại Trụ gật gù, vẻ mặt hằn học. "Nghe nói lão ta còn bắt mấy ông tiểu thương nhỏ lẻ nộp thuế tăng gấp đôi, ai không nộp thì bị tịch thu hàng hóa. Đúng là không có lương tâm!"

Những câu chuyện về sự tham lam, bóc lột của Quan Đại Nhân, về sự khốn khó của dân chúng nhanh chóng lan truyền như cháy rừng từ chợ đến các khu dân cư bình dân. Từ những lời than vãn vu vơ, chúng dần trở thành những câu chuyện được thêu dệt, thêm thắt chi tiết, khiến sự bất mãn trong lòng dân chúng ngày càng dâng cao. Mùi thảo dược và gia vị ở chợ vẫn nồng nàn, nhưng trong không khí đã bắt đầu vương vấn một thứ mùi khác, mùi của sự phẫn nộ và bất bình âm ỉ.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời Thành Thiên Phong, mang theo một chút gió nhẹ se lạnh, Quán Bar Hắc Phong đã bắt đầu ồn ào náo nhiệt. Khác với sự nhộn nhịp của chợ ban ngày, nơi này mang một vẻ hoang dại, thiếu ánh sáng, với nội thất bằng gỗ thô sơ và sàn nhà dính dính mùi rượu cũ. Tiếng nhạc lớn, tiếng la hét say xỉn, tiếng ly chén va chạm và thỉnh thoảng là tiếng cãi vã, đánh nhau tạo nên một bản hòa tấu hỗn loạn và nguy hiểm. Mùi rượu nồng, khói thuốc và mồ hôi của những kẻ giang hồ, tiểu thư, hay những con bạc tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khó thở.

Trần Nhị Cẩu, trong bộ dạng có vẻ 'phóng túng' hơn thường lệ, áo xống hơi xộc xệch, tóc tai bù xù, trà trộn vào đám đông. Hắn không ngồi ở những bàn lớn, mà chọn một góc khuất, vừa uống rượu vừa quan sát. Đôi mắt nhanh nhẹn của hắn lướt qua từng gương mặt, tìm kiếm đối tượng thích hợp. Hắn bắt gặp một gã giang hồ có tiếng là thích buôn chuyện, đang ngồi khề khà một mình.

Nhị Cẩu liền tiến tới, vỗ vai gã. "Này huynh đệ, dạo này có vẻ buồn bã vậy? Có phải tiền bạc lại cạn túi rồi không?"

Gã giang hồ ngẩng đầu lên, đôi mắt lờ đờ vì rượu. "Ôi, Nhị Cẩu à. Ngươi còn hỏi làm gì. Dạo này làm ăn khó khăn quá. Mấy vụ làm ăn lớn đều bị quan phủ làm khó, tiền bạc chẳng vào túi được là bao. Mà nói đến quan phủ, ta nghe nói Quan Đại Nhân dạo này có vẻ 'phát tài' dữ lắm, không biết có bí quyết gì mà còn hơn cả mấy bang chủ mình nữa chứ."

Trần Nhị Cẩu nhếch môi cười, giọng hắn đầy vẻ bí hiểm. "Phát tài à? Ta cũng nghe loáng thoáng. Nghe nói lão ta vừa mới tậu thêm mấy lô đất vàng, rồi xây biệt phủ hoành tráng lắm. Không biết tiền ��� đâu ra nhỉ? Chẳng lẽ... là từ những khoản thuế vô lý mà lão ta áp lên đầu dân chúng mình?" Hắn không nói thẳng, chỉ đặt câu hỏi lửng lơ, rồi nhấp một ngụm rượu.

Đúng lúc đó, Tiểu Nhị Quán Rượu, một chàng trai nhanh nhẹn, lanh lợi, luôn tò mò về mọi chuyện, đi ngang qua để phục vụ. Hắn dừng lại, tai vểnh lên nghe lén cuộc trò chuyện. Khi Trần Nhị Cẩu vừa dứt lời, Tiểu Nhị liền chen vào, vẻ mặt đầy vẻ hóng hớt.

"Thật sao? Ta nghe nói lão ta còn có mấy vụ ép dân bán đất, còn cả vụ tham ô thuế buôn nữa chứ. Chẳng trách dạo này mình làm ăn lại khó khăn thế này! Mấy bữa trước, có người còn nói lão ta còn có một cô thiếp mới, trẻ đẹp lắm, lại còn sắm cho nàng ta cả đống trang sức quý giá nữa chứ." Tiểu Nhị nói, giọng đầy vẻ hăng hái, như thể hắn vừa khám phá ra một bí mật động trời.

Trần Nhị Cẩu cười thầm trong bụng. *Đúng là, môi trường càng hỗn loạn, tin tức càng dễ lan truyền và được thêu dệt.* Hắn chỉ cần gieo một hạt giống, những kẻ như Tiểu Nhị này sẽ tự động tưới nước, bón phân và biến nó thành một cây đại thụ tin đồn. Hắn tiếp tục khéo léo gợi thêm vài câu chuyện phiếm về sự giàu có bất thường của Quan Đại Nhân, về sự bất công trong các quyết sách của nha môn, về những vụ việc mà Thám tử Mạc đã điều tra được. Mỗi khi hắn kể một chi tiết, Tiểu Nhị Quán Rượu lại tiếp lời, thêm thắt những gì hắn nghe được từ các vị khách khác, khiến câu chuyện càng thêm phần kịch tính và đáng tin cậy.

Chẳng mấy chốc, tin tức về Quan Đại Nhân tham lam, bóc lột, sống xa hoa trên xương máu dân chúng đã lan truyền khắp các quán rượu, sòng bạc. Từ những lời thì thầm, chúng dần trở thành những lời bàn tán công khai, những lời rủa xả đầy phẫn nộ. Những kẻ giang hồ vốn đã bất mãn với quan lại, nay lại càng có thêm lý do để căm ghét. Bầu không khí trong Quán Bar Hắc Phong vẫn ồn ào, nguy hiểm, nhưng giờ đây, ngoài mùi rượu và khói thuốc, còn có thêm một thứ mùi khác, mùi của sự bất mãn và phẫn nộ đang sục sôi.

***

Chiều tối ngày thứ hai của chiến dịch, Thành Thiên Phong chìm trong một bầu không khí ẩm ướt sau trận mưa đêm, nhưng giờ đây, trời đã hửng nắng, ánh hoàng hôn vàng cam trải dài trên những con phố. Quan Đại Nhân, với gương mặt có phần nghiêm nghị và bộ râu dài được chải chuốt cẩn thận, đang ngồi trên chiếc kiệu sơn son thiếp vàng, chậm rãi diễu qua các con phố chính của thành. Trang phục quan lại chỉnh tề, uy nghi của ông ta không thể che giấu được vẻ lo lắng đang ẩn hiện trong đôi mắt.

Thường ngày, mỗi khi ông ta xuất hiện, dân chúng đều cúi đầu cung kính, hoặc ít nhất cũng giữ thái độ sợ sệt. Những lời ca ngợi, những lời nịnh bợ sẽ vang lên từ khắp nơi. Nhưng hôm nay, mọi thứ đã khác. Ông ta dễ dàng nhận thấy những ánh mắt dò xét, những tiếng xì xào bàn tán về mình. Những ánh mắt đó không còn sự sợ hãi đơn thuần, mà thay vào đó là sự lạnh nhạt, sự khinh bỉ, và thậm chí là căm ghét. Tiếng kiệu kẽo kẹt trên đường, tiếng hô hoán của lính gác, tất cả đều bị lu mờ bởi những lời thì thầm, những cái liếc mắt đầy ẩn ý của dân chúng.

Quan Đại Nhân cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ông ta đã nhận ra sự thay đổi này từ sáng sớm, khi những báo cáo về các lời đồn đại bất lợi bắt đầu đến tai ông ta. Ban đầu, ông ta chỉ nghĩ đó là những lời vu khống của bọn tiểu nhân ghen ghét. Nhưng giờ đây, khi tận mắt chứng kiến thái độ của dân chúng, ông ta bắt đầu hoang mang. *Chuyện gì đang xảy ra? Ai đứng đằng sau tất cả những lời đồn đại này?*

Khi kiệu của Quan Đại Nhân đi ngang qua một con phố sầm uất, nơi một tiểu thương bán lương thực đang đứng thu dọn hàng hóa, một sự việc bất ngờ đã xảy ra. Người tiểu thương này, vốn đã bị Quan Đại Nhân áp thuế quá mức và tịch thu một phần hàng hóa, trong lúc phẫn uất tột độ, đã không kìm nén được cảm xúc. Khi thấy chiếc kiệu đi ngang, hắn ta bất ngờ xông ra, chỉ thẳng vào mặt Quan Đại Nhân, hét lên với tất cả sự căm phẫn.

"Đồ quan tham! Lão đã cướp hết của dân chúng ta! Lão sống xa hoa trên máu và nước mắt của bao nhiêu người! Trời sẽ phạt lão! Trời sẽ không tha cho những kẻ như lão!"

Lời tố cáo vang vọng khắp con phố, thu hút sự chú ý của toàn bộ dân chúng đang có mặt. Họ tụ tập lại, ánh mắt đầy sự bất mãn và căm phẫn, nhìn chằm chằm vào Quan Đại Nhân.

"Đúng đấy! Lão ta tham lam vô độ!" Một người phụ nữ khóc nức nở, chỉ vào giỏ hàng trống rỗng của mình.

"Lão ta còn ép dân bán đất, chiếm dụng ruộng đồng!" Một lão nông khác xen vào, giọng run rẩy.

Tiếng la ó, tiếng mắng chửi bắt đầu vang lên từ đám đông. Quan Đại Nhân, ngồi trên kiệu, sắc mặt tái mét. Ông ta chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng này. Sự uy nghi, quyền lực của ông ta dường như tan biến trước cơn phẫn nộ của dân chúng. Ông ta cảm thấy như mình đang bị lột trần, bị phơi bày ra trước ánh sáng của sự thật. Lính gác nhanh chóng xông lên, cố gắng dẹp loạn và bắt giữ tiểu thương kia, nhưng tiếng la ó vẫn không ngừng vang lên.

Giữa đám đông hỗn loạn đó, một bóng người cao ráo, thanh thoát, với trang phục màu xanh và thanh kiếm bên hông, đang đứng quan sát. Đó là Liễu Thanh Y. Nàng vốn đang đi điều tra một vụ án nhỏ liên quan đến việc buôn lậu, nhưng tiếng ồn ào và lời tố cáo đầy căm phẫn của tiểu thương đã thu hút sự chú ý của nàng. Đôi mắt cương nghị của nàng theo dõi từng cử chỉ của Quan Đại Nhân, nhìn thấy sự hoảng loạn và tức giận trong ánh mắt ông ta. Nàng lắng nghe những lời tố cáo của dân chúng, và một cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Nàng biết, những lời tố cáo này không phải là vô căn cứ. Là một kiếm khách chính trực, nàng luôn căm ghét những kẻ quan tham, và cảnh tượng này đã khơi dậy trong nàng một khao khát tìm kiếm sự thật.

*Chuyện này không đơn giản,* Liễu Thanh Y nghĩ thầm. *Những lời đồn đại về Quan Đại Nhân đã xuất hiện từ mấy ngày nay, nhưng không ngờ lại có thể khiến dân chúng phẫn nộ đến mức này.* Nàng nhìn thấy những ánh mắt đầy oán hận của dân chúng, và nàng biết rằng, một khi lòng dân đã mất, quyền lực có mạnh đến mấy cũng khó lòng đứng vững. Nàng quyết định sẽ điều tra sâu hơn về những lời tố cáo này, vô tình trở thành một kênh khuếch đại tin tức đáng tin cậy.

Quan Đại Nhân ra lệnh cho kiệu chạy nhanh hơn, cố gắng thoát khỏi ánh mắt dò xét và lời mắng chửi của dân chúng. Ông ta cảm thấy như mình đang bị dồn vào chân tường, bị bao vây bởi một thế lực vô hình. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất ẩm sau mưa và mùi của sự bất mãn đang âm ỉ, báo hiệu một cơn bão lớn hơn sắp sửa ập đến Thành Thiên Phong.

Trong phủ nha, Quan Đại Nhân đập mạnh bàn, chiếc chén trà sứ xanh vỡ tan tành. Ông ta tức giận đến tím mặt, nhưng sâu thẳm bên trong là sự hoang mang và sợ hãi. Ông ta không thể hiểu được tại sao những lời đồn đại lại có thể lan truyền nhanh chóng và gây ra ảnh hưởng lớn đến vậy. Ông ta đã cố gắng dập tắt tin đồn, nhưng càng dập, chúng lại càng bùng lên mạnh mẽ hơn. Ông ta nhận ra mình đã bị lợi dụng, bị biến thành mục tiêu của một chiến dịch "tâm công" vô hình. Nhưng ai? Ai là kẻ đứng đằng sau tất cả những chuyện này?

Sự sụp đổ uy tín của Quan Đại Nhân không chỉ là vấn đề nội bộ Thành Thiên Phong. Tin tức về sự bất ổn này chắc chắn sẽ đến tai Thẩm Đại Nhân, báo hiệu một cuộc đối đầu cấp cao hơn sẽ sớm xảy ra. Khả năng thao túng dư luận của Lâm Dịch đã chứng tỏ là một công cụ mạnh mẽ, nhưng cũng là con dao hai lưỡi, có thể khiến hắn bị các thế lực lớn hơn e ngại hoặc tìm cách kiềm chế. Sự bất ổn trong chính quyền Thành Thiên Phong do Quan Đại Nhân bị mất uy tín sẽ tạo ra khoảng trống quyền lực, có thể dẫn đến sự tranh giành hoặc can thiệp từ bên ngoài. Và Liễu Thanh Y, người vô tình bị cuốn vào kế hoạch của Lâm Dịch, có thể sẽ củng cố thêm mối quan hệ hoặc sự tin tưởng giữa hai người, nhưng cũng có thể đặt nàng vào tình thế nguy hiểm.

Lâm Dịch, từ Quán Trọ Lạc Nguyệt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng Thành Thiên Phong, nhưng trong lòng hắn, hắn biết rằng đêm nay, sẽ có nhiều kẻ mất ngủ. Quan Đại Nhân đã bắt đầu nếm trải mùi vị của sự phẫn nộ dân chúng. Đây chỉ là khởi đầu. Ván cờ này vẫn còn rất nhiều nước đi, và hắn, Lâm Dịch, sẽ không bao giờ lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải khiến kẻ thù phải trả giá đắt.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free