Lạc thế chi nhân - Chương 459: Cơn Thịnh Nộ Của Quan Trường: Bóp Nghẹt Thương Lộ
Gió vẫn rít mạnh bên ngoài Quan phủ, mang theo hơi lạnh của đêm tàn và những hạt mưa lất phất đập vào cửa sổ, tạo nên một bản nhạc buồn thảm cho Thành Thiên Phong đang chìm trong u uất. Nhưng trong căn phòng làm việc của Quan Đại Nhân, không khí còn lạnh lẽo và căng thẳng hơn gấp bội, không phải bởi cơn mưa gió đang hoành hành, mà bởi cơn thịnh nộ cuồng nộ đang bốc cháy trong lòng vị quan huyện. Khuôn mặt ông ta đỏ bừng, những đường gân xanh nổi rõ trên thái dương, đôi mắt như muốn tóe lửa, hằn lên sự nhục nhã và căm phẫn tột độ. Chiếc bàn gỗ lim được chạm khắc tinh xảo rung lên bần bật dưới cú đấm mạnh của ông ta, tiếng “rầm” khô khốc như tiếng sấm nổ giữa đêm khuya, xuyên thấu sự tĩnh lặng đáng sợ.
“Lâm D��ch! Tên tiểu tử vô danh đó dám… dám làm nhục bản quan! Hắn nghĩ hắn là ai mà dám giăng bẫy ta, dám bêu riếu ta trước mặt dân chúng Thành Thiên Phong này?” Quan Đại Nhân gầm lên, giọng nói khản đặc vì tức giận, đánh mất hoàn toàn vẻ uy nghi thường ngày. Hơi thở của ông ta trở nên gấp gáp, phả ra mùi rượu nồng nặc và sự thối rữa của quyền lực đang mục ruỗng. Trong tâm trí ông ta, hình ảnh Lâm Dịch, một thiếu niên gầy gò, đôi mắt sắc bén nhưng luôn tỏ vẻ trầm tư, hiện lên như một bóng ma chế giễu. Kẻ mà ông ta từng coi thường, một con kiến nhỏ bé ở biên thùy, giờ đây lại giáng cho ông ta một đòn đau điếng, không chỉ vào túi tiền mà còn vào cả danh dự và uy tín. Sự sỉ nhục này, đối với một kẻ coi trọng thể diện và quyền lực như Quan Đại Nhân, còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, vẫn đứng đó, khép nép như một cái bóng mờ trong góc phòng. Khuôn mặt ông ta tái mét, đôi mắt tinh ranh vốn thường ngày toát lên vẻ khôn ngoan giờ đây chỉ còn ánh lên sự lo lắng tột độ. Ông ta khúm núm cúi đầu, bàn tay gầy guộc run rẩy nắm chặt vạt áo. Nghe thấy chủ nhân gào thét, ông ta khẽ rụt cổ, nhưng vẫn cố gắng lấy hết can đảm lên tiếng. “Đại nhân, xin người bớt giận… cơn nóng giận không giải quyết được vấn đề gì. Nếu người cứ tiếp tục như thế này, e rằng…”
“E rằng cái gì?!” Quan Đại Nhân quay phắt lại, trừng mắt nhìn Lão quản gia, như thể muốn nuốt chửng ông ta. “Ngươi dám dạy bảo ta sao? Ngươi nghĩ ta không biết mình đang làm gì à? Ta đã mất hết mặt mũi, mất hết uy quyền! Tất cả là tại tên Lâm Dịch khốn kiếp đó!” Ông ta lại đập mạnh tay xuống bàn, khiến một nghiên mực bằng ngọc bích trên bàn rơi xuống đất, vỡ tan tành. Mùi mực tàu cổ xưa hòa lẫn với mùi ẩm mốc của căn phòng, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó chịu.
Lão quản gia vẫn giữ thái độ khiêm nhường, nhưng trong lòng ông ta là một nỗi thất vọng sâu sắc. Ông ta đã chứng kiến quá nhiều sự thối nát, quá nhiều sự sa đọa của chủ nhân mình. Lòng tham đã làm mờ mắt Quan Đại Nhân, khiến ông ta không còn nhìn rõ đư���c cục diện. “Thưa Đại nhân, Lâm Dịch không phải là một đối thủ tầm thường. Hắn ta đã dùng mưu kế, khiến dân chúng phẫn nộ, khiến uy tín của người lung lay. Nếu chúng ta tiếp tục dùng bạo lực và quyền thế để đàn áp, e rằng sẽ chỉ càng làm cho tình hình thêm tồi tệ. Hơn nữa, những lời đồn về Thẩm Đại Nhân…”
Cái tên "Thẩm Đại Nhân" một lần nữa như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim đang sục sôi căm hận của Quan Đại Nhân. Toàn thân ông ta cứng đờ, vẻ mặt tái xanh còn hơn cả lúc nãy. Nỗi sợ hãi khi bị Thẩm Đại Nhân coi là kẻ vô dụng, là một mắt xích yếu kém trong mạng lưới quyền lực của ông ta, còn đáng sợ hơn cả sự căm ghét Lâm Dịch. Sự nhục nhã trước dân chúng, sự mất mát tài chính chỉ là những vết xước bên ngoài. Nhưng mất đi sự tin tưởng của Thẩm Đại Nhân, đó mới là dấu chấm hết thật sự cho con đường quan lộ, thậm chí là tính mạng của ông ta.
“Đủ rồi!” Quan Đại Nhân rít lên, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng giọng nói vẫn run rẩy. “Ngươi không cần phải nhắc nhở ta! Ta biết ta đang làm gì! Ta sẽ không để tên tiểu tử đó yên. Hắn đã dám động đến ta, thì hắn phải trả giá!” Ông ta hít một hơi thật sâu, đôi mắt tràn ngập vẻ điên cuồng, dường như đã bị sự thù hận che mờ lý trí. “Ngươi nghe đây, Lão quản gia. Từ giờ, tất cả hàng hóa của thương hội Lạc Nguyệt, và bất kỳ ai có liên quan đến chúng, đều phải kiểm tra gắt gao. Không một chuyến hàng nào được phép thông qua nếu không có sự cho phép của ta. Giấy tờ phải thật đầy đủ, chất lượng phải hoàn hảo, không được thiếu dù chỉ một chi tiết nhỏ! Bất kỳ sai sót nào cũng phải bị tịch thu, bị phạt nặng!”
Ông ta dừng lại, ánh mắt quét qua những quan lại nhỏ đang đứng run rẩy trong góc phòng, những kẻ mà bình thường vẫn luôn nịnh bợ, nhưng giờ đây lại tỏ ra dè dặt sau vụ việc vừa rồi. “Còn thuế! Cứ áp mức cao nhất! Không chỉ thuế buôn bán, mà còn thuế đường, thuế kho bãi, thuế vệ sinh, thuế an ninh… cứ tìm tất cả các loại thuế có thể áp đặt lên chúng! Ta muốn hắn phải quỳ xuống cầu xin, ta muốn hắn phải phá sản, muốn hắn phải rời khỏi Thành Thiên Phong này trong nhảm nhí!”
Các quan lại nhỏ, với vẻ mặt gầy gò và đôi mắt tinh ranh nhưng đầy sợ hãi, khúm núm cúi đầu, vội vàng xoa tay. “Vâng, Đại nhân! Chúng tiểu nhân đã rõ! Sẽ thực hiện ngay!” Giọng nói của họ đầy vẻ nịnh nọt và vâng dạ, nhưng trong thâm tâm, họ không khỏi lo lắng cho tương lai. Họ biết, Quan Đại Nhân đang hành động một cách liều lĩnh, không quan tâm đến hậu quả. Tuy nhiên, họ chỉ là những con tốt nhỏ bé, không thể làm trái mệnh lệnh của cấp trên. Họ đã từng chứng kiến sức mạnh và sự tàn nhẫn của Quan Đại Nhân khi ông ta muốn trừng phạt ai đó. Hơn nữa, việc Lâm Dịch dám đối đầu với quan phủ cũng khiến họ cảm thấy có chút bất an. Liệu tên thiếu niên này có thực sự có thế lực ngầm nào đó chống lưng không? Nhưng nỗi sợ Quan Đại Nhân vẫn lớn hơn.
Lão quản gia chỉ biết thở dài một tiếng, gần như không thể nghe thấy. Ông ta biết, lời khuyên can của mình đã hoàn toàn vô ích. Quan Đại Nhân đã hoàn toàn bị lòng hận thù và nỗi sợ hãi chiếm lấy. Ông ta đã đi quá xa, không còn đường lùi. Hành động này không chỉ nhắm vào Lâm Dịch, mà còn là một cách để Quan Đại Nhân tự trấn an bản thân, chứng tỏ rằng ông ta vẫn còn quyền lực, vẫn còn có thể kiểm soát tình hình. Nhưng Lão quản gia hiểu rõ, một khi đã làm mất lòng dân và bị cấp trên nghi ngờ, thì con đường quan lộ của Quan Đại Nhân đã chấm dứt. Thậm chí, tính mạng của ông ta cũng khó mà giữ được, đặc biệt là khi ông ta lại nhắc đến cái tên "Thẩm Đại Nhân" một cách công khai như vậy.
Quan Đại Nhân ngồi phịch xuống ghế, thở hổn hển, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ độc ác. “Ngươi đi đi, Lão quản gia. Gọi tất cả các quan lại cấp dưới đến đây. Ta muốn họ nghe rõ lệnh của ta. Ta muốn Lâm Dịch phải nếm mùi đau khổ. Hắn đã dám chơi với lửa, thì ta sẽ đốt cháy tất cả những gì hắn có!” Cơn thịnh nộ của ông ta không hề giảm đi, mà càng lúc càng dữ dội, như một ngọn lửa địa ngục đang thiêu rụi mọi lý trí còn sót lại. Ông ta không chỉ muốn Lâm Dịch thất bại, mà còn muốn hắn phải cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự bất lực khi bị quyền lực nghiền nát. Đó là cách duy nhất để rửa sạch nỗi nhục nhã mà ông ta vừa phải gánh chịu. Ông ta tin rằng, tri thức, mưu mẹo của Lâm Dịch cuối cùng cũng sẽ phải khuất phục trước sức mạnh tuyệt đối của quyền lực. Trong khoảnh khắc đó, Quan Đại Nhân đã không còn nhìn thấy bất cứ điều gì khác ngoài mong muốn trả thù tột độ. Ông ta đã quên mất rằng, “Tri thức là vũ khí mạnh nhất”, và Lâm Dịch đã chứng minh điều đó.
***
Mấy ngày sau, Thành Thiên Phong chứng kiến một làn sóng kiểm tra và áp thuế chưa từng có, đặc biệt nhằm vào các cơ sở kinh doanh có liên hệ với thương hội Lạc Nguyệt của Lâm Dịch. Sáng sớm, khi ánh nắng đầu tiên vừa hé rạng, xua đi màn sương đêm ẩm ướt, cũng là lúc những đoàn quan lại nhỏ bắt đầu hành động. Họ không còn vẻ khúm núm, nịnh nọt như khi ở trước mặt Quan Đại Nhân, mà thay vào đó là thái độ hách dịch, trịch thượng và tham lam đến tột độ. Những quán ăn, tiệm tạp hóa, kho hàng, xưởng thủ công… bất cứ nơi nào có một chút liên hệ với Lâm Dịch đều trở thành mục tiêu của những cuộc “thanh tra” đầy ác ý.
Tại một kho hàng lớn chuyên chứa vải vóc của thương hội Lạc Nguyệt ở phía Đông thành, mùi vải mới thơm thoang thoảng cùng mùi ẩm mốc nhẹ của gỗ cũ tạo nên một không khí đặc trưng. Tuy nhiên, không khí đó nhanh chóng bị phá vỡ bởi sự ồn ào và hống hách của một nhóm quan lại nhỏ. Gã quan lại gầy gò, vẻ mặt nịnh nọt thường ngày giờ đây lại vênh váo, đôi mắt ti hí quét qua từng chồng vải, từng kiện hàng. Hắn ta khoanh tay trước ngực, ra vẻ bề trên, nhìn xuống các nhân công của thương hội đang đứng co ro vì sợ hãi.
“Hàng hóa này không rõ nguồn gốc, tạm giữ!” Gã ta tuyên bố một cách dứt khoát, chỉ vào một chồng lụa Hàng Châu vừa được nhập về. “Giấy tờ đâu? Giấy kiểm định chất lượng đâu? Giấy chứng nhận xuất xứ đâu? Không có sao? Vậy là hàng lậu! Tịch thu!”
Người quản lý kho hàng, một lão già có kinh nghiệm, vội vàng tiến lên, cúi đầu khúm núm. “Dạ thưa quan lớn, tất cả giấy tờ đều có đủ ạ. Chúng tôi đã trình lên nha môn từ tuần trước rồi. Hàng này là của thương hội Lạc Nguyệt, có dấu niêm phong rõ ràng…”
“Dấu niêm phong ư?” Gã quan lại khịt mũi, cầm một xấp giấy tờ lên, lật qua loa rồi ném xuống đất. “Giấy tờ cũ rích! Không hợp lệ! Ta nói không hợp lệ là không hợp lệ! Còn nữa, cái kho hàng này… có vẻ ẩm thấp quá. Kiểm tra xem có chuột bọ, mối mọt không. Nếu có, phạt nặng! Và còn cái thuế kho bãi này, ta thấy ghi chưa đủ. Phải nộp thêm!”
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, khuôn mặt chất phác nhưng giờ đây đỏ bừng vì tức giận, không thể kiềm chế đư��c nữa. Anh ta bước tới, đôi mắt trừng trừng nhìn gã quan lại. Vết sẹo nhỏ trên má do tai nạn hồi nhỏ càng khiến gương mặt anh ta thêm vẻ dữ tợn. “Các ngươi quá đáng! Rõ ràng là cố tình gây khó dễ! Giấy tờ đầy đủ, hàng hóa rõ ràng, sao lại nói là không hợp lệ? Đây là kho hàng của thương hội Lạc Nguyệt, không phải nơi các ngươi muốn làm gì thì làm!” Giọng nói của Vương Đại Trụ vang như chuông đồng, thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Gã quan lại giật mình lùi lại một bước, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ hách dịch. “Hừ! Ngươi là ai? Dám lớn tiếng với quan trên? Đây là công vụ, không phải nơi để ngươi giở thói giang hồ! Dám cản trở công việc của nha môn, là phạm tội chống người thi hành công vụ đấy! Có tin ta tống ngươi vào ngục không?”
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, cũng tiến lên. “Đại ca, chúng ta không thể cứ để yên như vậy! Họ đang làm khó chúng ta một cách trắng trợn!” Trần Nhị Cẩu vốn hiền lành, nhưng chứng kiến cảnh này cũng kh��ng khỏi bức xúc. Anh ta đã nghe theo lời Lâm Dịch, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sự ngang ngược của bọn quan lại khiến anh ta sôi máu.
Trong lúc đó, Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đã có mặt từ lúc nào. Nàng không nóng nảy như Vương Đại Trụ hay Trần Nhị Cẩu. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng quét một lượt qua đám quan lại, rồi dừng lại ở gã quan lại đang hách dịch kia. Nàng bước đến, giữ vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự kiên định không ai có thể xem thường.
“Thưa các vị quan lớn, xin hãy giữ bình tĩnh. Mọi chuyện đều có thể thương lượng. Giấy tờ của chúng tôi đều hợp lệ, chúng tôi có thể cung cấp bản sao nếu các vị cần. Về vấn đề thuế phí, nếu có bất kỳ khoản nào chưa thanh toán, chúng tôi sẽ lập tức bổ sung. Nhưng xin các vị, đừng làm ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh của thương hội. Chúng tôi còn phải lo cho hàng trăm miệng ăn của các nhân công và tiểu thương liên kết.” Bạch Vân Nhi cố gắng xoa dịu tình hình, nhưng nàng biết, lời nói của nàng chỉ như gió thoảng mây bay. Bọn chúng không đến đây để giải quyết vấn đề, mà là để gây sự.
Lâm Dịch đứng cách đó không xa, tựa vào một chồng bao tải, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại lặng lẽ quan sát mọi chuyện. Thân hình gầy gò, hơi xanh xao của anh hòa lẫn vào đám đông nhân công. Anh không lên tiếng, không can thiệp. Anh biết, đây không phải là lúc để đối đầu trực diện. Những lời nói của Bạch Vân Nhi, dù có lý lẽ đến đâu, cũng không thể lay chuyển được những kẻ đã được lệnh phải gây khó dễ. Anh nhìn thấy rõ sự tham lam và sự hả hê trong ánh mắt của bọn quan lại. Họ không chỉ muốn tiền, mà còn muốn nhìn thấy sự khốn đốn của thương hội Lạc Nguyệt, muốn nhìn thấy Lâm Dịch phải chịu thua.
Mùi ẩm mốc từ kho hàng, mùi mực từ những giấy tờ bị ném bừa bãi, mùi mồ hôi của những nhân công lo lắng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác bức bối đến nghẹt thở. Cảm giác căng thẳng trong không khí như một sợi dây vô hình thắt chặt lấy mọi người. Lâm Dịch hít m��t hơi thật sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình thật tỉnh táo. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ. Để sinh tồn, đôi khi không chỉ cần sự kiên cường mà còn cần sự nhẫn nhịn và mưu lược. Anh đang thu thập thông tin, quan sát cách Quan Đại Nhân ra đòn, và quan trọng hơn, cách những người xung quanh anh phản ứng.
“Thương lượng ư?” Gã quan lại gầy gò nhếch mép cười khinh bỉ. “Nha môn làm việc theo luật lệ, không có chỗ cho thương lượng! Ngươi muốn giữ hàng hóa, muốn tiếp tục buôn bán? Được thôi, nộp phạt! Nộp thuế! Nộp hết tất cả những gì chúng ta yêu cầu. Nếu không, tất cả hàng hóa sẽ bị niêm phong, kho hàng sẽ bị đóng cửa! Và ta nhắc lại, đừng có giở thói lộng ngôn! Có tin ta lập tức tống tất cả các ngươi vào ngục không?”
Lời đe dọa trực diện khiến Vương Đại Trụ tức giận đến mức nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Trần Nhị Cẩu cũng lộ rõ vẻ bối rối và khó chịu. Ngay cả Bạch Vân Nhi, dù vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng đôi mắt nàng cũng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Nàng biết, nếu tình trạng này kéo dài, thương hội Lạc Nguyệt sẽ không thể trụ vững. Các tiểu thương liên kết với Lâm Dịch cũng chịu chung số phận. Các chuyến hàng của họ bị giữ lại ở cửa thành, bị kiểm tra từng li từng tí, bị yêu cầu đủ thứ giấy tờ không cần thiết, và rồi bị áp những khoản thuế vô lý. Nhiều chuyến hàng tươi sống đã bị hư hỏng, gây thiệt hại không nhỏ. Sự sợ hãi và bất bình lan truyền khắp Thành Thiên Phong, không chỉ trong giới tiểu thương mà còn cả trong dân chúng, những người đã từng đứng về phía Lâm Dịch trong cuộc đối đầu với Quan Đại Nhân.
Lâm Dịch vẫn đứng yên đó, khuôn mặt trầm tư, đôi mắt sắc bén lướt qua toàn bộ khung cảnh hỗn loạn. Anh đã lường trước được đòn phản công này của Quan Đại Nhân, bởi đó là bản năng của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Nhưng mức độ tàn bạo và sự thiếu lý trí của ông ta vẫn khiến anh phải suy nghĩ. Quan Đại Nhân đang hành động như một con thú bị thương, điên cuồng cắn xé mọi thứ xung quanh. Điều đó cho thấy, không chỉ danh dự mà cả nỗi sợ hãi Thẩm Đại Nhân đ�� đẩy ông ta đến giới hạn. Lâm Dịch nhận ra, đây không còn là một cuộc đối đầu thương nghiệp đơn thuần, mà đã biến thành một cuộc chiến sinh tồn giữa một bên là quyền lực chính trị tham nhũng và một bên là tri thức, mưu lược cùng ý chí bảo vệ những người xung quanh.
***
Đêm đó, mưa vẫn rơi tí tách ngoài cửa sổ căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt. Tiếng mưa rơi đều đều, lạnh lẽo, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa, tạo nên một bản nhạc u ám, càng làm tăng thêm không khí nặng nề trong căn phòng. Ánh nến leo lét trên bàn chiếu rọi lên khuôn mặt lo lắng của Bạch Vân Nhi, vẻ bực dọc của Vương Đại Trụ, và sự bối rối của Trần Nhị Cẩu. Lâm Dịch ngồi đối diện họ, thân hình gầy gò hơi nghiêng về phía trước, hai tay đan vào nhau, ánh mắt trầm tư nhìn thẳng vào ngọn nến đang chập chờn. Mùi thức ăn quen thuộc từ quán trọ, mùi rượu nồng nặc từ chén trà trên bàn, và cả mùi ẩm ướt của đêm mưa, tất cả đều tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó tả.
“Đại ca, tình hình quá tệ!” Vương Đại Trụ không thể kìm nén được sự bức xúc, giọng nói nặng nề vang lên. Anh ta đấm nhẹ xuống bàn, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế vì có Lâm Dịch ở đây. “Hàng bị giữ hết, không có cách nào vận chuyển. Quan lại nói là giấy tờ không hợp lệ, rồi lại bắt nộp thuế nọ thuế kia. Một số chuyến hàng vận chuyển thực phẩm tươi sống đã bị hư hỏng hoàn toàn vì bị giữ lại quá lâu ở cửa thành. Chúng ta sẽ lỗ nặng mất! Các tiểu thương liên kết với chúng ta cũng đang than trời kêu đất, họ sợ không dám làm ăn với thương hội nữa.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sắc sảo. “Vương Đại Trụ nói đúng. Doanh thu của thương hội đã sụt giảm hơn một nửa chỉ trong vài ngày qua. Hầu hết các chuyến hàng đều bị đình trệ. Các kho hàng bị niêm phong, không cho phép nhập xuất hàng. Nếu tình trạng này kéo dài thêm một tuần nữa, thương hội sẽ không trụ nổi. Chúng ta sẽ không có tiền để trả lương cho nhân công, không có tiền để nhập hàng mới. Các đối tác cũng sẽ mất niềm tin.” Nàng trình bày một cách rành m��ch, rõ ràng, nhưng trong giọng nói vẫn không giấu được sự lo lắng tột độ cho tương lai của thương hội.
Trần Nhị Cẩu cũng tiếp lời, vẻ mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ khó chịu. “Đại ca, các quan lại nhỏ còn dám đòi hối lộ trắng trợn nữa. Nếu không đưa tiền, họ sẽ kiếm cớ gây khó dễ đủ điều. Có người còn nói, đây là lệnh từ trên xuống, không đưa tiền cũng vô ích, vì mục đích của họ là bóp nghẹt chúng ta.”
Lâm Dịch lắng nghe một cách chăm chú, không bỏ sót một chi tiết nào. Anh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh đến lạ thường, như thể mọi chuyện đang xảy ra không hề ảnh hưởng đến anh. Nhưng trong sâu thẳm nội tâm, một dòng suy nghĩ phức tạp đang cuộn chảy. Anh đã dự đoán được sự trả đũa, nhưng mức độ điên cuồng và thiếu lý trí của Quan Đại Nhân vẫn khiến anh phải suy tính lại. Quan Đại Nhân, một kẻ chỉ là mắt xích trong một mạng lưới tham nhũng lớn hơn, đang hành động một cách tuyệt vọng. Hắn ta không chỉ muốn trả thù mà còn muốn chứng tỏ giá tr��� của mình với Thẩm Đại Nhân, muốn dập tắt Lâm Dịch trước khi bị cấp trên loại bỏ.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ. Anh biết rõ điều đó hơn ai hết. Ở Đại Hạ này, quyền lực luôn đứng trên lý lẽ, và kẻ yếu thế luôn phải chịu thiệt thòi. Tuy nhiên, anh cũng tin rằng, "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Vấn đề là làm thế nào để sử dụng vũ khí đó một cách hiệu quả nhất trong tình thế hiện tại. Quan Đại Nhân đã lộ rõ bản chất là một kẻ tham lam và hèn nhát, nhưng sự liều lĩnh của một kẻ bị dồn vào đường cùng lại là một mối nguy hiểm khó lường.
Lâm Dịch từ từ nâng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua từng khuôn mặt đang căng thẳng của Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Anh nhìn thấy sự tin tưởng không lay chuyển trong đôi mắt họ, một sự tin tưởng mà anh phải bảo vệ bằng mọi giá. "Quan Đại Nhân đã ra tay rồi," anh nói, giọng điệu trầm lắng nhưng đầy sức nặng, xua tan một phần không khí u ám trong phòng. "Đây là đòn trả đũa trực diện, như ta đã dự đoán. Hắn ta đang cố gắng bóp nghẹt chúng ta bằng mọi giá, không chỉ vì thù hận mà còn vì hắn ta đang sợ hãi."
Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí mọi người. "Nhưng các ngươi phải nhớ, càng lúc này, càng phải giữ bình tĩnh. Nóng nảy chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ. Hắn ta muốn chúng ta hoảng loạn, muốn chúng ta mắc sai lầm. Chúng ta không thể để hắn ta đạt được mục đích đó." Lâm Dịch nhìn vào từng người, ánh mắt kiên định. "Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, ta biết các ngươi tức giận. Nhưng hãy tạm thời kiềm chế. Đừng đối đầu trực diện với bọn quan lại. Hãy để họ làm những gì họ muốn, nhưng phải ghi nhớ tất cả. Ghi lại từng lần kiểm tra, từng khoản thuế vô lý, từng lời nói hống hách của bọn chúng."
Anh quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy tập hợp tất cả các giấy tờ liên quan đến các chuyến hàng bị giữ, các khoản thuế bị áp đặt. Tìm hiểu kỹ càng những luật lệ, quy định về buôn bán của nha môn. Ta cần biết rõ ràng họ đã vi phạm những điều gì, hoặc đã lợi dụng kẽ hở nào để gây khó dễ cho chúng ta."
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng đã bớt lo lắng hơn một chút, thay vào đó là sự tập trung và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. "Thiếu gia yên tâm, ta sẽ làm ngay."
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, vén tấm màn lụa lên, nhìn ra màn mưa đêm đang bao phủ Thành Thiên Phong. Hơi lạnh từ bên ngoài tràn vào, làm anh rùng mình một chút, nhưng sự lạnh lẽo đó dường như càng làm cho đầu óc anh trở nên minh mẫn hơn. Màn mưa lất phất, những giọt nước đọng trên cành cây, trên mái nhà, phản chiếu ánh đèn lờ mờ từ các con phố. Anh biết, Quan Đại Nhân chỉ là con tốt, và áp lực này không chỉ đến từ sự thù hận cá nhân mà còn có thể là "lời nhắc nhở" hoặc sự kiểm soát từ Thẩm Đại Nhân. Đối thủ cấp cao hơn đó đang bắt đầu chú ý đến anh, hoặc ít nhất là đến những xáo trộn mà anh đã tạo ra.
"Chúng ta không thể cứ mãi bị động như thế này," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm nhưng đầy quyết đoán. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng sinh tồn không có nghĩa là chịu đựng vô điều kiện. Hắn ta muốn bóp nghẹt chúng ta bằng kinh tế, vậy chúng ta phải tìm cách phá vỡ vòng vây đó. Đồng thời, chúng ta cũng phải chuẩn bị cho một đòn phản công. Một đòn mà hắn ta không thể ngờ tới, một đòn sẽ khiến hắn ta không còn cơ hội để ngóc đầu dậy nữa."
Trong tâm trí Lâm Dịch, những ý tưởng bắt đầu hình thành. Quan Đại Nhân đang điên cuồng, nhưng sự điên cuồng đó cũng là điểm yếu. Hắn ta đã tự đẩy mình vào thế đối đầu trực diện, và điều đó có nghĩa là hắn ta sẽ để lộ nhiều sơ hở hơn. Việc Lâm Dịch phải tìm cách đối phó với áp lực từ quan trường sẽ buộc anh phải 'bẩn tay' hơn, sử dụng những thủ đoạn không mấy chính nghĩa để bảo vệ lợi ích và người thân, làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm về bản chất của anh. Nhưng anh biết, đây là Đại Hạ, nơi anh buộc phải thích nghi để tồn tại. Anh không có cái gọi là 'bàn tay vàng', chỉ có trí óc và ý chí kiên cường. Anh sẽ tìm ra con đường, không phải để trở thành một anh hùng, mà để bảo vệ những gì anh trân trọng.
"Ta cần suy nghĩ..." Lâm Dịch thì thầm, ánh mắt anh vẫn hướng ra màn mưa đêm. Mưa vẫn rơi, như gột rửa đi mọi vết bẩn, nhưng cũng như đang chất chứa thêm những bí ẩn và âm mưu trong lòng Thành Thiên Phong. Phía trước anh là một ván cờ khó khăn hơn rất nhiều, nhưng Lâm Dịch tin rằng, anh sẽ tìm ra cách để lật ngược thế cờ. Anh không phải là một hoàng đế hay một tiên nhân, anh chỉ là một kẻ lạc thế, nhưng anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.