Lạc thế chi nhân - Chương 458: Ván Cờ Thiên Phong: Mưu Kế Lộ Tham
Trong căn phòng riêng biệt trên tầng hai Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh đèn lồng treo cao tỏa thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp xuyên qua làn mưa bụi giăng mắc ngoài khung cửa sổ, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách từ tầng dưới vọng lên không thể xua đi sự trầm mặc bao trùm lên những con người đang tụ họp ở đây. Mùi rượu nồng và thức ăn cay nóng vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng chẳng ai bận tâm đến. Trên chiếc bàn gỗ lớn giữa phòng, một tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, chi chít những ký hiệu và đường nét phác thảo bằng bút than, như một bức tranh chiến lược đang chờ được hoàn thiện.
Lâm Dịch, trong bộ y phục thô sơ quen thuộc, gầy gò nhưng ánh mắt sắc bén, đang cúi mình trên bản đồ, ngón tay thanh mảnh l��ớt nhẹ theo những con đường và khu chợ. Khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó là một ngọn lửa tính toán không ngừng. Anh vừa tiếp thu toàn bộ thông tin về mạng lưới tham nhũng của Quan Đại Nhân và mối liên hệ với Thẩm Đại Nhân, và giờ đây, anh phải biến sự thật trần trụi ấy thành vũ khí.
"Chúng ta không thể để Quan Đại Nhân tiếp tục làm loạn," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định, phá vỡ sự im lặng. Anh thẳng lưng, đôi mắt lướt qua từng người có mặt: Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và Thám tử Mạc, người vẫn đứng nép mình vào một góc, vẻ mặt chuyên nghiệp và kín đáo. "Hắn muốn thị uy, vậy ta sẽ cho hắn một bài học nhớ đời, một bài học mà có lẽ sẽ còn nhắc nhở hắn đến cuối đời." Anh nhẹ nhàng đặt cây bút than xuống, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở Bạch Vân Nhi.
Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, khẽ nhíu mày. Nàng hiểu rõ những thủ đoạn của Lâm Dịch, và nàng biết, một khi anh đã quyết, thì những kế sách đó luôn mang theo sự nguy hiểm tiềm tàng. "Kế này tuy hiểm," nàng nói, giọng pha chút lo lắng, "nhưng nếu không cẩn thận, có thể phản phệ chúng ta. Quan Đại Nhân dù sao cũng là quan phụ mẫu, nắm trong tay quyền sinh sát." Nàng không hề nghi ngờ năng lực của Lâm Dịch, nhưng nàng lo cho sự an toàn của anh và thương hội. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là kẻ thích gây hấn, nhưng một khi đã bị dồn vào đường cùng, anh sẽ chiến đấu bằng mọi giá, và những phương pháp của anh đôi khi khiến nàng phải rùng mình.
Lâm Dịch nhếch mép, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Đúng là hiểm, nhưng ta không còn lựa chọn nào khác." Trong thâm tâm, anh tự nhủ, *thế giới này không nợ ai một sự công bằng*. Để sinh tồn, để bảo vệ những gì anh trân trọng, anh phải chấp nhận dấn thân vào những con đường mà lẽ ra một người hiện đại như anh sẽ tránh xa. Anh ghét sự bẩn thỉu của chính trị, sự giả dối của quyền lực, nhưng anh biết, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin về Quan Đại Nhân chính là thứ vũ khí sắc bén nhất lúc này. Anh phải dùng nó, không phải để hủy diệt, mà để tạo ra một trật tự mới, ít nhất là ở Thành Thiên Phong này. Anh không muốn trở thành một anh hùng, càng không muốn trở thành một bạo chúa, anh chỉ muốn một cuộc sống bình yên, nhưng dường như, cái bình yên đó lại xa vời đến vậy.
"Kế hoạch của ta là thế này." Lâm Dịch vẫy tay, mời mọi người lại gần hơn. Tiếng mưa ngoài cửa sổ dường như cũng nhỏ lại, nhường chỗ cho giọng nói trầm ấm của anh. "Chúng ta sẽ tạo ra một cuộc khủng hoảng nhỏ, một sự khan hiếm giả tạo trên thị trường một mặt hàng thiết yếu. Vải vóc, chẳng hạn. Mùa đông đang đến gần, nhu cầu về vải sẽ tăng cao. Ta sẽ cho thu mua một lượng lớn vải vóc trong bí mật, sau đó ngừng cung cấp ra thị trường."
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, nhưng đôi mắt đầy kiên định, lập tức hiểu ý. Hắn gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca cứ việc phân phó, huynh đệ làm hết sức!" Hắn nói, giọng chắc nịch, không chút do dự. Với Vương Đại Trụ, Lâm Dịch là người đã cho hắn một con đường sống, một lý tưởng để theo đuổi. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào mọi quyết định của Lâm Dịch, dù có khó khăn đến đâu.
"Yên tâm, bọn tiểu nhân đó sẽ không bao giờ ngờ được đâu!" Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn và hăng hái, phụ họa theo, đôi mắt sáng rực. Hắn luôn sẵn sàng lao vào mọi nhiệm vụ mà Lâm Dịch giao phó, xem đó là cơ hội để chứng tỏ bản thân.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy. Khi thị trường bắt đầu xôn xao vì thiếu vải, giá cả sẽ leo thang. Quan Đại Nhân, với bản tính tham lam và sự tự mãn của hắn, chắc chắn sẽ thấy đây là một cơ hội để trục lợi. Hắn sẽ nghĩ rằng các thương nhân đang cố tình găm hàng, phá hoại thị trường để đẩy giá lên cao. Hắn sẽ ra một sắc lệnh, có thể là tịch thu vải, hoặc áp đặt giá trần, thậm chí là bắt bớ những tiểu thương nhỏ lẻ để thị uy." Lâm Dịch dừng lại, ánh mắt sắc lạnh. "Đây chính là lúc chúng ta ra tay."
Anh đưa tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ, gần Chợ Linh Dược. "Khi Quan Đại Nhân đã hoàn toàn đắm chìm trong cái bẫy của sự tự mãn và tham lam, ra những quyết định ngu xuẩn làm hại dân chúng, chúng ta sẽ bất ngờ tung ra một lượng lớn vải vóc, với giá cả hợp lý, thậm chí là thấp hơn giá thị trường ban đầu một chút, và quan trọng nhất, đúng vào thời điểm hắn đang bắt bớ người."
Bạch Vân Nhi thở nhẹ ra một hơi. Kế hoạch này quả thực rất táo bạo. Nó không chỉ đánh vào túi tiền của Quan Đại Nhân, mà còn đánh vào uy tín và quyền lực của hắn trước mắt dân chúng. "Và sau đó?" nàng hỏi, dù đã lờ mờ đoán ra.
"Sau đó, chúng ta sẽ để dân chúng tự phán xét." Lâm Dịch nói, giọng điệu ẩn chứa sự lạnh lùng. "Sự đối lập giữa một bên là quan phụ mẫu ra lệnh bắt bớ, tịch thu hàng hóa trong khi dân chúng đang khốn khó, và một bên là những thương nhân cung cấp hàng hóa thiết yếu với giá cả phải chăng, sẽ tạo ra một làn sóng phẫn nộ trong lòng dân. Quan Đại Nhân sẽ bị gán cho tội danh bóc lột, tư lợi, và quan trọng nhất, làm mất lòng dân."
Thám tử Mạc, nãy giờ vẫn im lặng, khẽ khàng lên tiếng: "Kế này lợi hại, thưa Lâm công tử. Nó không chỉ làm mất mặt Quan Đại Nhân, mà còn khiến Thẩm Đại Nhân ở kinh đô cũng phải cân nhắc lại giá trị của ông ta." Giọng hắn ta trầm thấp, chuyên nghiệp, nhưng chứa đựng sự tán thưởng.
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Mạng lưới tham nhũng của Thẩm Đại Nhân cần một con chó săn trung thành và hiệu quả. Nếu Quan Đại Nhân trở thành một kẻ vô dụng, bị dân chúng ghét bỏ và không thể kiểm soát tình hình ở Thành Thiên Phong, thì hắn sẽ bị vứt bỏ." Anh nhấn mạnh. "Đây không chỉ là cuộc chiến giành lợi ích, mà là cuộc chiến giành lòng dân. Ai có được lòng dân, người đó mới có thể đứng vững."
Anh bắt đầu phân công nhiệm vụ chi tiết. Vương Đại Trụ sẽ phụ trách việc thu mua và dự trữ vải vóc một cách bí mật, đảm bảo không một ai biết được nguồn gốc thực sự của số hàng đó. Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn và khả năng hòa nhập vào đám đông, sẽ chịu trách nhiệm lan truyền tin đồn về sự khan hiếm, khuấy động tâm lý lo lắng trong dân chúng và theo dõi phản ứng của Quan Đại Nhân. Bạch Vân Nhi sẽ điều phối toàn bộ hoạt động thương mại của thương hội, đảm bảo mọi thứ diễn ra trơn tru và không để lộ sơ hở. Còn Thám tử Mạc, hắn sẽ tiếp tục theo dõi mọi động thái của Quan Đại Nhân và các tay sai, đảm bảo không có bất kỳ sự cố bất ngờ nào có thể phá vỡ kế hoạch.
"Điều quan trọng nhất," Lâm Dịch kết luận, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng người, "là thời điểm. Chúng ta phải hành động chính xác, không sớm không muộn. Hãy nhớ, tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng sự kiên nhẫn và tính toán tỉ mỉ mới là chìa khóa của chiến thắng."
Mưa ngoài trời vẫn rơi lất phất, nhưng trong căn phòng, một ngọn lửa ý chí đã bùng lên, soi sáng cho một kế hoạch táo bạo, một ván cờ lớn đang được sắp đặt để lật đổ một kẻ tham lam, bảo vệ những giá trị mà Lâm Dịch trân trọng. Anh biết, con đường này không hề dễ dàng, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải trở nên khôn ngoan hơn, tàn nhẫn hơn những kẻ đang tìm cách hủy hoại mình.
***
Mấy ngày sau, thị trường Thành Thiên Phong trở nên xôn xao hơn bao giờ hết.
Buổi sáng hôm ấy, trời nắng gắt, ánh mặt trời chói chang đổ xuống Chợ Linh Dược, phơi bày mọi ngóc ngách của sự nhộn nhịp. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng bước chân người qua lại tạo thành một bản giao hưởng ồn ã, quen thuộc. Mùi thảo dược đa dạng, từ cam thảo ngọt ngào đến hoàng liên đắng chát, hòa quyện với mùi gia vị hăng nồng và mồ hôi của đám đông, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, sống động. Tuy nhiên, dưới cái vẻ ngoài náo nhiệt ấy, một làn sóng lo lắng đang âm thầm lan rộng.
"Này, Lý lão bản, hôm nay sao vải lại đắt thế?" Một tiểu thương bán quần áo hỏi, vẻ mặt đầy lo lắng khi nhìn vào chồng vải thô trên quầy.
Lý lão bản, gã đàn ông trung niên với bộ râu thưa thớt, cau mày đáp: "Đắt là phải, đâu có hàng mà bán! Nghe nói các kho hàng lớn đều cạn kiệt, chẳng biết lý do gì. Mấy ngày nay, ta đi khắp nơi hỏi mua, chỗ nào cũng hét giá trên trời."
Tin đồn về sự khan hiếm mặt hàng vải vóc, đặc biệt là vải thô và vải bông dùng cho mùa đông, lan nhanh như cháy rừng. Ban đầu chỉ là những lời thì thầm giữa các tiểu thương, rồi nhanh chóng biến thành những câu chuyện được kể đi kể lại ở các quán trà, tửu lầu. Giá vải cứ thế leo thang chóng mặt, khiến các tiểu thương nhỏ lẻ hoang mang tột độ. Họ không dám nhập hàng mới vì sợ thua lỗ, nhưng không nhập thì lại không có gì để bán, khách hàng thì cứ than phiền, oán trách. Bầu không khí cạnh tranh thường ngày ở chợ giờ đây biến thành sự lo sợ và bất an.
Khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, bầu trời chợt u ám nhẹ, những đám mây đen kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp sửa đổ xuống. Đúng lúc đó, một đoàn người hùng hậu xuất hiện, xua tan mọi sự xôn xao, náo nhiệt. Đó là Quan Đại Nhân, trong bộ quan phục chỉnh tề, uy nghi, râu dài phất phơ, cùng với một đám nha sai đông đảo. Khuôn mặt ông ta tỏ vẻ nghiêm nghị, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ti hí lại là sự tự mãn và đắc ý. Ông ta đã nghe ngóng được tình hình thị trường, và trong đầu ông ta, đây chính là cơ hội vàng để "chỉnh đốn" thị trường, đồng thời "thu vén" chút ít cho bản thân. Ông ta tin rằng những thương nhân đang cố tình găm hàng để trục lợi, và ông ta là người duy nhất có thể dẹp yên cái gọi là "loạn thị trường" này.
Quan Đại Nhân dừng lại ở giữa chợ, nơi đông đúc nhất, và lên giọng oai vệ: "Bổn quan ra lệnh, tất cả vải vóc trong Thành Thiên Phong phải được kiểm soát chặt chẽ! Kẻ nào dám làm loạn thị trường, cố tình găm hàng, đẩy giá lên cao để bóc lột dân chúng, tội chết không tha!" Giọng ông ta vang vọng khắp chợ, át đi mọi tiếng ồn ào khác. Các nha sai lập tức xông vào các quầy hàng, lục soát, kiểm tra sổ sách, và bắt giữ một vài tiểu thương nhỏ lẻ đang cố gắng giải thích tình hình.
Các tiểu thương bị bắt, hoảng hốt kêu gào: "Đại nhân oan uổng! Chúng tôi nào dám găm hàng! Là do không có nguồn hàng để nhập về!" Nhưng lời nói của họ chìm nghỉm trong sự quát tháo của nha sai và giọng điệu cứng rắn của Quan Đại Nhân. Dân chúng tụ tập xung quanh, ban đầu chỉ dám đứng nhìn từ xa, sợ hãi trước uy quyền của quan phủ. Nhưng khi chứng kiến cảnh những tiểu thương vô tội bị bắt bớ, tiếng rì rầm bất bình bắt đầu nổi lên.
"Ông ta lại kiếm cớ bóc lột chúng ta sao?" Một người phụ nữ thì thầm với người bên cạnh, đôi mắt đầy vẻ căm phẫn. "Mấy ngày nay vải đã đắt đỏ, giờ còn bắt người, vậy dân đen chúng tôi lấy gì mà mặc qua mùa đông giá rét đây?"
"Thế này thì làm sao sống nổi!" Một ông lão gầy gò than thở, lắc đầu ngao ngán. "Quan phụ mẫu mà lại làm khổ dân đến mức này!"
Quan Đại Nhân dường như không nghe thấy những lời thì thầm đó, hoặc ông ta cố tình phớt lờ. Ông ta vẫn đứng đó, ngẩng cao đầu, hưởng thụ sự sợ hãi và phục tùng của đám đông. Ông ta tin rằng mình đang thực hiện một hành động đúng đắn, dẹp loạn thị trường, và sẽ nhận được sự ca tụng từ cấp trên.
Đúng lúc đó, một tiếng hô lớn vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. "Vải tốt giá phải chăng đây! Vải thô, vải bông chất lượng cao, giá niêm yết, không sợ bị ép giá, không sợ bị lừa gạt!"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cuối chợ, nơi những chiếc xe đẩy chất đ���y vải vóc, được kéo bởi những người đàn ông khỏe mạnh, đang tiến vào. Trên những chiếc xe đó, Trần Nhị Cẩu đứng thẳng tắp, gương mặt rạng rỡ, giọng nói oang oang, tràn đầy năng lượng. Hắn không ngừng vẫy tay, chỉ vào những cuộn vải đủ màu sắc, đủ chủng loại. Đằng sau hắn, là đội ngũ của Lâm Dịch, những người đang nhanh chóng dựng quầy, bày biện hàng hóa một cách chuyên nghiệp.
"Là vải!" Một tiếng reo lên đầy kinh ngạc. "Vải thật kìa! Mà giá còn rẻ hơn cả trước kia!"
Dân chúng nhanh chóng đổ xô về phía những chiếc xe vải, quên đi cả nỗi sợ hãi trước Quan Đại Nhân. Họ tranh nhau sờ vào những cuộn vải, mắt mở to vì ngạc nhiên. Cảnh tượng này tạo thành một sự đối lập gay gắt với hình ảnh những tiểu thương bị nha sai bắt bớ ở phía bên kia.
Quan Đại Nhân, đang tận hưởng khoảnh khắc "uy quyền" của mình, bất ngờ giật mình quay lại. Ông ta trừng mắt nhìn những chiếc xe vải của Lâm Dịch, vẻ mặt từ tự mãn chuyển sang tức giận rồi hoang mang. "Cái gì... chuyện gì đang xảy ra vậy?" ông ta lẩm bẩm, không thể tin vào mắt mình. Ông ta vừa ra lệnh kiểm soát vải vóc, vừa bắt người vì tội găm hàng, vậy mà giờ đây, một lượng lớn vải lại xuất hiện công khai, với giá cả hợp lý, thậm chí còn thấp hơn!
Trần Nhị Cẩu, thấy Quan Đại Nhân đã chú ý, càng lớn tiếng hơn: "Bà con ơi, mua đi! Vải này là do Lâm lão bản của Thương hội Vĩnh An chúng tôi đích thân thu mua từ tận biên cương, đảm bảo chất lượng, giá cả phải chăng, không có chuyện găm hàng hay đẩy giá! Chúng tôi chỉ muốn giúp bà con vượt qua mùa đông này thôi!"
Lời nói của Trần Nhị Cẩu như một đòn giáng mạnh vào Quan Đại Nhân. Dân chúng nghe vậy, nhìn lại những tiểu thương đang bị bắt oan, rồi nhìn sang Quan Đại Nhân với vẻ mặt ngờ vực, phẫn nộ. Những lời thì thầm, ban đầu chỉ là bất bình, giờ đây đã biến thành những tiếng xì xào oán trách công khai hơn. "Thì ra là vậy! Quan Đại Nhân đang cố tình tạo khan hiếm để trục lợi!" "Thật là một kẻ tham lam!" "May mà có Lâm lão bản xuất hiện, chứ không chúng ta đã bị lừa rồi!"
Quan Đại Nhân mặt xanh như tàu lá, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ông ta nhìn những ánh mắt căm phẫn của dân chúng, nhìn những cuộn vải đang được bán ra nhanh chóng, và nhìn Lâm Dịch, người đang đứng từ xa, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm. Một cảm giác chua xót, thất bại dâng lên trong lòng ông ta. Ông ta đã mắc bẫy. Ông ta đã bị gài bẫy một cách ngoạn mục, và giờ đây, sự tham lam và ngu xuẩn của ông ta đã bị phơi bày trước mắt toàn thể Thành Thiên Phong.
***
Chiều tối cùng ngày, bầu trời Thành Thiên Phong trở nên âm u, gió mạnh thổi từng cơn rít qua những mái ngói của Yamen, tạo ra những âm thanh rùng rợn. Trong thư phòng của mình, Quan Đại Nhân đang ngồi sụp xuống ghế, khuôn mặt tái mét, đôi mắt thất thần nhìn vào những chồng công văn ngổn ngang trên bàn. Mùi mực khô và gỗ cũ của căn phòng hòa lẫn với mùi khói thuốc lá nồng nặc, thứ mà ông ta đã châm điếu này đến điếu khác kể từ khi trở về từ chợ.
Ông ta cố gắng tập trung vào công việc, nhưng tâm trí ông ta không thể yên ổn. Những hình ảnh về đám đông dân chúng phẫn nộ, những ánh mắt căm ghét, và đặc biệt là khuôn mặt bình thản nhưng đầy ẩn ý của Lâm Dịch cứ ám ảnh ông ta. Từng báo cáo liên tục đổ về, mỗi báo cáo như một nhát dao đâm vào lồng ngực ông ta. Họ nói về sự hỗn loạn ở chợ, về việc Lâm Dịch đã tung hàng với giá rẻ, và đặc biệt là sự phẫn nộ của dân chúng đang lan rộng, không chỉ ở chợ mà còn khắp các ngõ ngách của Thành Thiên Phong.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên. Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, bước vào, vẻ mặt tái mét, đôi mắt tinh ranh ánh lên vẻ lo lắng tột độ. Ông ta khúm núm cúi đầu, nhưng không giấu được sự hoảng loạn.
"Đại nhân, tình hình... tình hình không ổn chút nào, thưa Đại nhân!" Lão quản gia run rẩy nói, giọng nói gần như nghẹn lại. "Dân chúng... họ đang nói rằng ngài cố tình ép giá để tư lợi... Các tiểu thương bị bắt đã được thả ra, và họ đang kể lại mọi chuyện cho tất cả mọi người. Cả các quan lại nhỏ cũng bắt đầu dao động, họ không dám đứng về phía ngài nữa."
Quan Đại Nhân đập mạnh bàn, tiếng "rầm" vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng. "Khốn kiếp! Lâm Dịch! Tên tiểu tử này dám... dám giăng bẫy ta! Hắn dám vu khống bổn quan!" Ông ta gầm lên, nhưng giọng nói không còn vẻ oai vệ mà thay vào đó là sự tức giận pha lẫn hoang mang tột độ. Ông ta nhận ra mình đã bị gài bẫy một cách ngoạn mục, bị dẫn dắt vào một cái bẫy đã được tính toán kỹ lưỡng.
"Không chỉ vậy, thưa Đại nhân," Lão quản gia tiếp tục, giọng càng lúc càng nhỏ đi, như sợ hãi cơn thịnh nộ của chủ nhân, "người ta còn đồn rằng ngài... ngài có liên quan đến việc găm hàng, là một phần của mạng lưới tham nhũng lớn hơn... Họ còn nhắc đến... Thẩm Đại Nhân..."
Nghe đến cái tên "Thẩm Đại Nhân", Quan Đại Nhân như bị sét đánh ngang tai. Khuôn mặt ông ta trắng bệch. Nỗi sợ hãi lớn nhất của ông ta đã thành hiện thực. Cái tên đó, cái tên mà ông ta đã cố gắng giấu kín, đã bị phơi bày. "Thẩm Đại Nhân..." ông ta lặp lại, ánh mắt hoảng loạn. "Nếu chuyện này đến tai ông ta... thì ta xong đời rồi!"
Ông ta không chỉ mất mặt trước dân chúng, không chỉ bị mất uy tín, mà còn bị coi là một con chó săn vô dụng, một mắt xích yếu kém trong mạng lưới của Thẩm Đại Nhân. Một kẻ không còn giá trị lợi dụng thì chỉ có một kết cục. Ông ta cố gắng tìm cách đối phó, nhưng đầu óc ông ta trống rỗng. Mọi thứ dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Dân chúng phẫn nộ, quan lại nghi ngờ, và trên hết, Thẩm Đại Nhân có thể sẽ biết chuyện và trừng phạt ông ta.
Lão quản gia thấy chủ nhân hoàn toàn mất bình tĩnh, chỉ còn biết thở dài. Ông ta đã cố gắng khuyên can Quan Đại Nhân về sự tham lam của mình bao nhiêu lần, nhưng ông ta chưa bao giờ nghe. Giờ thì hậu quả đã đến. Ông ta biết, một khi đã làm mất lòng dân và bị cấp trên nghi ngờ, thì con đường quan lộ của Quan Đại Nhân đã chấm dứt. Thậm chí, tính mạng của ông ta cũng khó mà giữ được.
Bên ngoài, gió vẫn rít mạnh, mang theo hơi lạnh của đêm. Mấy hạt mưa bắt đầu rơi lất phất, đập vào cửa sổ, như những giọt nước mắt của Thành Thiên Phong đang thương tiếc cho một kẻ đã tự hủy hoại mình bằng sự tham lam và ngu dốt. Lâm Dịch đã th��nh công. Anh không cần phải ra tay trực tiếp, không cần phải đổ máu. Anh chỉ dùng trí óc, dùng sự hiểu biết về bản chất con người và xã hội để tạo ra một ván cờ, một vở kịch mà Quan Đại Nhân là nhân vật chính, và cũng là nạn nhân.
Mưu kế của Lâm Dịch đã giáng một đòn chí mạng vào uy tín và quyền lực của Quan Đại Nhân, làm lộ rõ sự kém cỏi, tham lam và bất công của ông ta trước mắt công chúng và các thế lực khác. Sự phẫn nộ của dân chúng và sự lung lay của quyền lực Quan Đại Nhân báo hiệu sự bất ổn chính trị trong Thành Thiên Phong có thể sẽ leo thang. Lâm Dịch đã chứng minh khả năng thao túng thị trường và dư luận, điều này sẽ khiến anh trở thành mục tiêu của các thế lực lớn hơn hoặc một đồng minh đáng sợ trong mắt những kẻ có âm mưu. Các thế lực giang hồ và thương hội khác chắc chắn sẽ phải đánh giá lại Lâm Dịch sau sự kiện này.
Quan Đại Nhân ngồi đó, một mình trong căn phòng tối tăm, lắng nghe tiếng gió hú và tiếng mưa rơi. Ông ta cảm thấy như mình đang ở trên một con thuyền nhỏ giữa biển cả bão tố, hoàn toàn bất lực và không thể chống cự. Một cảm giác tuyệt vọng dâng trào. Những cơn bão thực sự không còn ở phía trước nữa, chúng đã ở ngay đây, ngay bây giờ, và ông ta chính là tâm điểm của cơn bão đó.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.