Lạc thế chi nhân - Chương 457: Mạng Lưới Quan Trường: Phía Sau Quan Đại Nhân
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lất phất, từng giọt nặng nề gõ nhịp lên mái ngói, hòa vào tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Cái lạnh của đêm, cái ẩm ướt của mưa như thấm vào tận xương tủy Quan Đại Nhân, nhưng không thể sánh bằng sự lạnh lẽo trong lòng ông ta. Nơi Thành Thiên Phong đang chìm trong một giấc ngủ không yên bình, ông ta cảm thấy một cuộc chiến không tiếng súng đang đến gần. Lâm Dịch, tên thương nhân trẻ tuổi ấy, đã không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn gián tiếp nhưng cực kỳ hiệu quả, đánh vào điểm yếu nhất của ông ta: uy tín và lợi ích. Quan Đại Nhân, người vừa nếm trải hương vị của sự thất bại, sẽ không còn ngần ngại dùng đến những chiêu trò tàn nhẫn hơn nữa để giành lại quyền kiểm soát. Mối quan hệ giữa chính quyền địa phương và thế lực thương nhân mới nổi này sẽ không chỉ là hợp tác, mà sẽ là một cuộc đấu trí đầy hiểm nguy, nơi cả hai bên đều đã lộ ra móng vuốt sắc nhọn của mình. Những cơn bão thực sự, còn ở phía trước, và chúng đang kéo đến nhanh hơn bao giờ hết.
***
Trong một căn phòng khách riêng biệt tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí đặc quánh sự căng thẳng và trầm tư. Ánh nến chập chờn trên bàn gỗ lim cũ kỹ, đủ để soi rõ bốn khuôn mặt đang dồn hết sự chú ý vào những ghi chép rải rác. Lâm Dịch, ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò hơi ngả về phía trước, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại đang lướt qua từng dòng chữ. Anh đã dành gần trọn đêm để nghiền ngẫm những báo cáo về các động thái gần đây của Quan Đại Nhân và những tác động của chúng lên thương hội. Mùi mực cũ và giấy mới quyện vào nhau, phảng phất trong không khí cùng với mùi trà hoa nhài thoang thoảng, thứ trà đặc biệt mà Bạch Vân Nhi luôn chuẩn bị để giúp anh giữ được sự tỉnh táo.
Ngoài cửa sổ, tiếng trò chuyện ồn ào từ sảnh dưới vọng lên, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói giòn giã của những khách trọ sau một ngày mưu sinh. Nhưng trong căn phòng này, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng ngón tay Lâm Dịch gõ nhẹ lên mặt bàn, như một nhịp điệu chậm rãi của suy nghĩ.
"Quan Đại Nhân không đơn thuần chỉ muốn vơ vét." Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm lắng, cân nhắc từng lời. "Hắn đang thử giới hạn của chúng ta, và có lẽ, còn có kẻ đứng sau giật dây." Anh ngước mắt nhìn ba người còn lại. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và ánh mắt thông minh, sắc sảo, ngồi đối diện anh. Nàng vẫn giữ phong thái ung dung thường ngày, nhưng nét lo lắng thoáng qua nơi khóe mắt không thể che giấu. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, ngồi bên cạnh Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định nhưng cũng có chút bồn chồn. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn, ngồi kế Vương Đại Trụ, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa xoa gáy, biểu lộ sự nóng ruột muốn được hành động.
Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà. "Mức độ gây khó dễ ngày càng tăng, nếu không có đối sách, việc kinh doanh của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Thuế má tăng cao, hàng hóa bị giữ lại kiểm tra vô cớ, các thương nhân nhỏ lẻ làm ăn với chúng ta cũng bị sách nhiễu... Nếu cứ tiếp tục như vậy, lợi nhuận sẽ giảm sút, và quan trọng hơn, uy tín của thương hội sẽ bị lung lay. Nhưng nếu động chạm quá sâu vào quan trường..." Nàng ngập ngừng, ánh mắt lướt qua Lâm Dịch, như muốn tìm kiếm một lời đảm bảo. "E rằng không dễ dàng rút lui."
Nàng hiểu rõ, bước chân vào chốn quan trường hiểm ác còn nguy hiểm hơn vạn lần chốn giang hồ. Giang hồ có luật của giang hồ, dù tàn khốc nhưng vẫn có quy tắc nhất định. Còn quan trường, lại là một vũng lầy không đáy, nơi quyền lực và thân phận đan xen, mỗi bước đi đều có thể dẫn đến vực sâu vạn trượng. Bạch Vân Nhi lo lắng cho Lâm Dịch, không phải vì nàng nghi ngờ khả năng của anh, mà vì nàng biết anh là người duy nhất có thể chèo lái con thuyền này qua sóng gió.
Lâm Dịch gật đầu, hiểu được nỗi lo của nàng. "Đúng vậy, quan trường sâu như biển. Nhưng chúng ta không thể cứ đứng yên chịu trận. Mỗi hành động của Quan Đại Nhân đều có mục đích, và những mục đích đó không chỉ đơn thuần là tiền bạc. Hắn đang cố gắng bóp nghẹt chúng ta, buộc chúng ta phải cúi đầu." Anh đưa tay vuốt nhẹ cằm, đôi mắt nheo lại. "Điều ta bận tâm không phải là những khó khăn trước mắt, mà là động cơ thực sự đằng sau hắn. Những tin đồn mà chúng ta tung ra đã phát huy tác dụng, khiến hắn phải đau đầu. Điều đó chứng tỏ hắn rất quan tâm đến uy tín, và những nguồn lợi bất chính của hắn đang bị đe dọa. Nhưng một kẻ tham lam như hắn, sẽ không dễ dàng bỏ cuộc."
Vương Đại Trụ, nghe đến đây, không kìm được sự bức xúc. "Đại ca cứ nói, huynh đệ đều nghe theo. Dù là việc gì, chúng ta cũng làm!" Giọng hắn to và rõ ràng, mang theo sự chất phác và trung thành tuyệt đối. Hắn không cần biết nhiều, chỉ cần Lâm Dịch ra lệnh, hắn sẽ xông pha. Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, hăng hái không kém. "Đúng vậy, Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kẻ nào dám gây khó dễ cho thương hội của chúng ta, Nhị Cẩu sẽ cho hắn biết tay!" Dù lời nói có vẻ đơn giản, nhưng sự kiên quyết trong ánh mắt của cả hai người đều rõ ràng. Họ là những người đã đi theo Lâm Dịch từ những ngày đầu, đã trải qua bao khó khăn, và niềm tin vào anh đã trở thành một thứ không thể lay chuyển.
Lâm Dịch nhìn hai người, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Anh biết mình có những thuộc hạ trung thành và đáng tin cậy. "Ta biết, mọi người đều sẵn sàng. Nhưng không phải lúc nào dùng vũ lực cũng là thượng sách, đặc biệt là khi đối đầu với quyền lực chính thống. Chúng ta cần phải dùng trí." Anh nói, rồi đặt tay lên chồng giấy tờ. "Thông tin là vũ khí mạnh nhất." Anh lặp lại cụm từ quen thuộc, như một lời nhắc nhở cho chính mình và cho mọi người. "Chúng ta đã nhìn thấy bề nổi của tảng băng chìm. Giờ là lúc phải lặn sâu hơn để khám phá toàn bộ sự thật. Quan Đại Nhân có nhiều bí mật, và ta tin rằng những bí mật đó chính là chìa khóa để chúng ta hóa giải áp lực hi���n tại."
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, đưa ra quyết định cuối cùng. "Ta cần phải điều tra sâu hơn về Quan Đại Nhân, không chỉ là những gì bề nổi mà là những bí mật ẩn giấu. Ai là kẻ đứng sau hắn? Hắn có những giao dịch bất minh nào? Tài sản của hắn từ đâu mà có? Mạng lưới quyền lực của hắn lớn đến mức nào?" Anh nhìn thẳng vào mắt Bạch Vân Nhi, rồi đến Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Mọi người có thể thấy đây là một bước đi mạo hiểm, nhưng nó là cần thiết. Chúng ta không thể mãi bị động. Chúng ta phải nắm quyền chủ động." Trong đầu anh, những mảnh ghép về Quan Đại Nhân, về cái tên "Thẩm Đại Nhân" mà Quan Đại Nhân đã nhắc đến trong sự hoảng loạn, và cả những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, tất cả đều đang dần kết nối lại. Một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn đang dần hiện ra, và anh biết, để sinh tồn trong thế giới này, tri thức là thứ không thể thiếu.
"Ta sẽ tự mình liên hệ với người có thể giúp chúng ta trong việc này. Còn mọi người," Lâm Dịch chỉ thị, "hãy tiếp tục duy trì hoạt động của thương hội, củng cố mối quan hệ với các tiểu thương, và đặc biệt là hãy lan truyền thêm những tin đồn có lợi cho chúng ta, những tin đồn về sự bất công, về sự tham lam của quan lại, nhưng hãy làm một cách khéo léo, đừng để lộ dấu vết." Anh ngừng lại, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta sẽ biến áp lực này thành cơ hội để củng cố vị thế của mình, và để mọi người thấy rằng, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, mà chúng ta phải tự mình giành lấy nó." Tiếng gió ngoài cửa sổ càng lúc càng mạnh, như một lời báo hiệu cho những sóng gió sắp tới.
***
Vài ngày sau, vào một buổi chiều tà, khi ánh mặt trời đã ngả màu đỏ cam, rải những vệt nắng cuối cùng lên những mái nhà cổ kính của Thành Thiên Phong, Lâm Dịch cải trang kín đáo, bước vào một quán trà nhỏ, ẩn mình trong một con hẻm vắng. Quán trà này không lớn, chỉ có vài ba chiếc bàn gỗ đơn sơ, nhưng lại nổi tiếng trong giới "tin tức" bởi sự kín đáo và hiệu quả của những người môi giới thông tin ở đây. Kiến trúc bên trong quán mộc mạc, những bức tường gạch cũ kỹ được quét vôi trắng, vài bức tranh thủy mặc đơn giản treo lơ lửng, tạo nên một không khí trầm mặc, yên tĩnh, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt của những con phố chính. Mùi trà xanh thoang thoảng, quyện với mùi ẩm mốc của gỗ và đất, mang lại một cảm giác rất riêng.
Lâm Dịch chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh sáng yếu ớt của buổi chiều không thể chiếu tới rõ ràng. Anh mặc một bộ y phục vải thô màu xám, đội một chiếc mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt, khiến anh trông giống như một học giả nghèo đang tìm kiếm sự yên tĩnh. Chỉ có đôi mắt sâu thẳm, ẩn chứa sự tinh anh của anh là không thể che giấu. Anh gọi một ấm trà Long Tỉnh, tay khẽ gõ lên mặt bàn theo một nhịp điệu đặc biệt mà anh đã được dặn dò trước.
Chỉ vài phút sau, một bóng người gầy gò, lén lút tiến đến bàn của anh. Đó là Thám tử Mạc, một người đàn ông với ánh mắt tinh ranh, sắc bén, luôn quan sát xung quanh như một con cú đêm. Hắn ta mặc một bộ y phục màu đen không có họa tiết, hòa mình vào bóng tối của căn phòng. Dáng người hơi khù khoằm, nhưng mỗi cử động đều nhanh nhẹn, dứt khoát. Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lâm Dịch, không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu. Mùi thuốc lá khô thoang thoảng từ người hắn, hòa vào mùi trà, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ.
"Ta cần ngươi điều tra về Quan Đại Nhân." Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm thấp, chỉ đủ cho hai người nghe. Anh không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. "Tất cả những gì có thể tìm được: tài sản, các giao dịch bất minh, những mối quan hệ ngầm của hắn, những kẻ đứng sau hắn... Không bỏ sót bất kỳ manh mối nào." Anh nhấn mạnh từng từ, ánh mắt sắc lạnh xuyên qua vành mũ, nhìn thẳng vào Thám tử Mạc. Anh biết, để có được thông tin giá trị, phải thể hiện sự quyết đoán và tầm quan trọng của nhiệm vụ.
Thám tử Mạc nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Dịch, đánh giá. "Yêu cầu của Lâm lão bản rất rõ ràng." Hắn ta nói, giọng khàn khàn, từng chữ như được nén lại. "Chỉ cần tiền bạc đủ, không có gì là không thể tra ra. Nhưng quan trường sâu như biển, nếu động chạm đến cá lớn, e rằng không dễ dàng rút lui." Hắn không phải là kẻ ngây thơ. Hắn biết rõ rủi ro khi dính vào chuyện của quan lại, đặc biệt là một vị quan lớn như Quan Đại Nhân, người có quyền thế ở Thành Thiên Phong. Hắn muốn thăm dò mức độ quyết tâm của Lâm Dịch, và cũng để đảm bảo rằng cái giá phải trả sẽ xứng đáng với rủi ro.
Lâm Dịch cười khẽ, một nụ cười không đạt tới mắt. "Ngươi chỉ cần tìm thông tin. Việc còn lại, ta sẽ tự lo liệu." Anh nói một cách chắc chắn, không chút do dự. "Ta biết ngươi là người có năng lực, và ta cũng không tiếc tiền cho những thông tin hữu ích. Ngươi hãy nhớ kỹ, bí mật là trên hết. Không được để lộ bất kỳ dấu vết nào. Nếu có bất kỳ rắc rối nào, hãy báo cho ta ngay lập tức." Anh muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của sự kín đáo, bởi nếu để Quan Đại Nhân biết anh đang điều tra, mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Hắn không thể để lộ rằng mình đang dùng những thủ đoạn "đen tối" để đối phó với chính quyền, dù đó là một chính quyền thối nát. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, và để sinh tồn, đôi khi phải làm những việc không mấy chính đáng.
Anh đặt một túi tiền nhỏ lên bàn, đẩy nhẹ về phía Thám tử Mạc. Túi tiền không quá lớn, nhưng đủ nặng để thể hiện sự chân thành của Lâm Dịch. Bên trong còn có vài mảnh giấy nhỏ, ghi lại một số thông tin cơ bản về Quan Đại Nhân mà anh đã thu thập được từ các thương nhân, các cuộc điều tra sơ bộ của Bạch Vân Nhi, và cả những tin đồn trong dân chúng. Đó là những gợi ý ban đầu để Thám tử Mạc có thể bắt đầu.
Thám tử Mạc cầm lấy túi tiền, khẽ bóp nhẹ, ánh mắt lóe lên vẻ hài lòng. Hắn liếc nhìn những mảnh giấy, rồi cẩn thận cất tất cả vào trong tay áo. "Lão bản cứ yên tâm. Ngươi sẽ có thứ mình muốn." Hắn nói, giọng chắc nịch. "Chỉ là, công việc này sẽ mất chút thời gian. Thông tin càng sâu, càng cần sự cẩn trọng." Hắn đứng dậy, không quay đầu lại, lặng lẽ rời đi khỏi quán trà, hòa mình vào bóng chiều nhập nhoạng của con hẻm.
Lâm Dịch ngồi lại thêm một lúc, nhấp cạn chén trà đã nguội. Mùi trà không còn thơm ngát như lúc đầu, mà mang theo chút vị đắng chát. Anh biết, mình vừa dấn thân vào một cuộc chơi đầy rủi ro, nơi mỗi thông tin có thể là một con dao hai lưỡi. Nhưng anh không có lựa chọn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ, "và tri thức là vũ khí mạnh nh��t." Anh cần phải đào sâu, phải hiểu rõ đối thủ, phải tìm ra những điểm yếu cốt tử để lật ngược thế cờ. Bên ngoài quán trà, ánh nắng chiều đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, báo hiệu một giai đoạn mới đầy sóng gió sắp bắt đầu.
***
Trong Yamen của Quan Đại Nhân, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Đêm đã xuống từ lâu, nhưng trong thư phòng của ông ta, ánh nến vẫn lập lòe, đủ để soi rõ vẻ mặt nhăn nhó, ánh mắt mệt mỏi và bực bội của vị quan lớn. Tiếng giông gió gào thét bên ngoài, thỉnh thoảng lại có một hạt mưa nhẹ hắt vào qua khe cửa sổ chưa đóng kín, khiến không gian càng thêm u ám. Mùi mực cũ, giấy tờ và ẩm mốc của những ngày mưa kéo dài quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác ngột ngạt.
Quan Đại Nhân, thân hình uy nghi trong bộ quan phục chỉnh tề, đi đi lại lại trong thư phòng, bước chân nặng nề, tiếng đế giày cọ xát trên nền gạch nghe chói tai. Những kế sách của ông ta nhắm vào Lâm Dịch không những không hiệu quả mà còn gây ra những hệ lụy không mong muốn. Các thương gia nh��� lẻ bắt đầu kêu than, tụ tập trước Yamen, dù không dám làm loạn nhưng sự bất mãn của họ ngày càng lớn. Uy tín của ông ta trong Yamen cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, khi những thuộc cấp bắt đầu xì xào bàn tán về việc ông ta đã không thể kiểm soát được một thương hội nhỏ bé mới nổi.
"Lâm Dịch... rốt cuộc ngươi là ai?" Quan Đại Nhân lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì sự tức giận và căng thẳng. Ông ta dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. "Một thương nhân nhỏ bé mà dám đối đầu với ta sao? Hay là có kẻ nào đó đứng sau lưng ngươi, giật dây ngươi, khiến ngươi dám làm càn?" Cái tên "Thẩm Đại Nhân" lại chợt lóe lên trong đầu ông ta, như một bóng ma ám ảnh. Ông ta không dám nghĩ sâu hơn, nhưng sự hoài nghi cứ lớn dần.
Đúng lúc đó, Lão quản gia, một người đàn ông gầy gò, lưng hơi còng nhưng bước đi vẫn nhanh nhẹn, khẽ khàng bước vào thư phòng. Hắn ta là tai mắt, là cánh tay phải của Quan Đại Nhân, hiểu rõ tâm tư chủ nhân hơn ai hết. Mùi hương của thảo dược và tuổi già thoang thoảng từ người hắn.
"Đại nhân, gần đây có nhiều lời đồn đại không hay về việc kiểm tra hàng hóa." Lão quản gia cất giọng nhỏ nhẹ, cẩn trọng. "Các thương nhân nhỏ cũng bắt đầu bất mãn... Họ nói rằng những quy định mới quá khắc nghiệt, khiến việc làm ăn của họ gặp nhiều khó khăn. Một số còn nói rằng, có kẻ lợi dụng chức quyền để vơ vét, làm cho dân chúng lầm than." Hắn ta không dám nói thẳng rằng những lời đồn đó đều nhắm vào Quan Đại Nhân, nhưng ánh mắt lo lắng của hắn đã đủ để truyền tải thông điệp.
"Bất mãn cái gì? Bọn chúng biết gì mà bất mãn!" Quan Đại Nhân đập mạnh tay xuống bàn, một tiếng "rầm" vang lên khiến Lão quản gia giật mình lùi lại. Nến trên bàn khẽ rung lên, ánh sáng chập chờn như muốn tắt lịm. "Chỉ là một vài thủ đoạn nhỏ của tên Lâm Dịch kia thôi! Hắn ta đang cố gắng khuấy động lòng dân, tạo áp lực ngược lại. Hắn nghĩ ta sẽ sợ hãi sao?" Mặc dù lời nói đầy vẻ khinh thường và giận dữ, nhưng trong thâm tâm ông ta, một nỗi lo lắng thực sự đang dâng lên. Lâm Dịch đã chứng minh rằng hắn không phải là kẻ d��� bị bắt nạt. Những tin đồn mà Lâm Dịch tung ra không chỉ đánh vào uy tín của ông ta, mà còn chạm đến những nguồn lợi bất chính mà ông ta đã dày công xây dựng.
Quan Đại Nhân quay lại, ánh mắt nhìn Lão quản gia đã không còn sự khinh thường mà thay vào đó là sự nghiêm trọng. "Ngươi hãy tiếp tục điều tra kỹ lưỡng về Lâm Dịch và Thương hội của hắn. Không chỉ là nguồn hàng, sổ sách, mà cả những mối quan hệ của hắn. Tìm hiểu xem những tin đồn đó xuất phát từ đâu, ai là kẻ đã lan truyền chúng." Ông ta dừng lại, suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Nhưng hãy làm một cách kín đáo hơn, đừng gây quá nhiều động tĩnh. Ta không muốn cho hắn có thêm cớ để làm lớn chuyện." Ông ta đã nhận ra sự tinh ranh của Lâm Dịch, và không muốn mắc bẫy một lần nữa. Mùi ẩm mốc trong phòng dường như càng lúc càng nồng, báo hiệu một điều gì đó đang mục ruỗng từ bên trong.
"Thuộc hạ đã rõ." Lão quản gia khẽ cúi đầu, nhận lệnh. Hắn ta biết, trò chơi đã thay đổi. Quan Đại Nhân không còn có thể hành động khinh suất như trước. Lâm Dịch đã ch��ng minh rằng hắn không phải là một con cá nhỏ dễ dàng bị câu lên. Ngược lại, hắn là một con cá tinh ranh, có thể phản công, thậm chí là làm đục cả ao nước của Quan Đại Nhân. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ như một lời cảnh báo, và Quan Đại Nhân biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng kết thúc. Ông ta vẫn tin vào quyền lực của mình, nhưng sự tự mãn đã không còn. Thay vào đó là một sự thận trọng, pha lẫn một chút sợ hãi vô hình.
***
Đêm khuya, tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa bầu trời quang đãng, rọi những vệt sáng bạc xuống sân và các mái nhà. Khác với những đêm trước, bầu trời đêm nay không còn tiếng mưa rơi hay gió rít, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, chỉ thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu vo ve từ vườn sau. Mùi thức ăn và rượu đã vơi bớt, nhường chỗ cho không khí trong lành của đêm khuya. Trong căn phòng riêng của Lâm Dịch, ánh nến vẫn cháy sáng, soi rõ khuôn mặt trầm tư của anh. Bạch Vân Nhi đã trở về phòng nghỉ ngơi theo lời dặn của anh, để lại anh một mình ch�� đợi.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, dứt khoát nhưng đủ nhẹ để không làm kinh động những người xung quanh. Lâm Dịch ngước mắt, đã đoán được là ai. Anh khẽ nói "Vào đi", và Thám tử Mạc bước vào phòng. Dáng người gầy gò của hắn ta có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng đôi mắt tinh ranh vẫn sáng quắc, ánh lên vẻ vừa hoàn thành một nhiệm vụ khó khăn. Mùi khói thuốc lá khô vẫn vương vấn trên người hắn.
Đặt xuống bàn một chồng giấy tờ và sổ sách được ghi chép cẩn thận, Thám tử Mạc không nói nhiều, chỉ khẽ ho khan một tiếng, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lâm Dịch. Chồng giấy tờ không quá dày, nhưng mỗi tờ giấy đều được viết tay cẩn thận, nét mực còn mới, chứng tỏ hắn đã phải làm việc không ngừng nghỉ trong vài ngày qua. Âm thanh giấy tờ sột soạt khi Lâm Dịch chạm vào nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
Lâm Dịch lẳng lặng đọc từng dòng, từng chữ. Anh không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Mỗi chi tiết hiện ra càng khiến ánh mắt anh trở nên sâu thẳm, đồng thời cũng hiện lên sự kinh ngạc, rồi là phẫn nộ, cuối cùng là một sự lạnh lùng đến đáng sợ. Thám tử Mạc chỉ ngồi đó, im lặng quan sát phản ứng của Lâm Dịch, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà nguội, đôi mắt sắc bén không ngừng lướt qua vẻ mặt của anh.
"Đây là tất cả những gì ta đã thu thập được." Thám tử Mạc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn khàn như bị khói thuốc làm khô cổ họng. "Quan Đại Nhân có một mạng lưới rộng lớn hơn nhiều so với bề ngoài. Hắn ta sở hữu nhiều đất đai, cửa hàng đứng tên người khác, và đặc biệt... có những giao dịch đáng ngờ với 'Phủ Thẩm Đại Nhân' ở kinh đô." Hắn ta chỉ vào một trang giấy, nơi có những cái tên và con số được ghi lại cẩn thận. Mùi mực mới từ những trang giấy lan tỏa trong không khí.
Lâm Dịch dừng lại ở một cái tên, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Thẩm Đại Nhân..." Anh lặp lại, giọng nói trầm thấp, như một tiếng thở dài. "Ta đã nghe cái tên này. Vậy ra đây là kẻ đứng sau, là chủ mưu thực sự của sự tham nhũng này sao?" Anh ngước mắt nhìn Thám tử Mạc, ánh mắt chứa đựng sự chất vấn. Anh đã lờ mờ đoán ra, nhưng khi sự thật được phơi bày rõ ràng, nó vẫn mang lại một cú sốc nhất định. Cái tên Thẩm Đại Nhân đã từng xuất hiện trong những lời đồn đại về tình hình biên giới và những động thái chính trị lớn hơn, nhưng anh không ngờ lại có mối liên hệ trực tiếp đến Quan Đại Nhân và Thành Thiên Phong như vậy.
"Chính xác." Thám tử Mạc gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. "Quan Đại Nhân chỉ là một quân cờ trong ván cờ lớn hơn, chịu sự sai khiến của Thẩm Đại Nhân. Mạng lưới này không chỉ ở Thành Thiên Phong, mà còn lan rộng khắp các châu phủ lân cận. Hắn ta không chỉ tham ô tiền bạc, mà còn thao túng việc mua bán đất đai, kiểm soát các mỏ khoáng sản, thậm chí còn liên quan đến việc buôn bán nhân khẩu và cả giao dịch vũ khí lậu. Những tin đồn về nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, và việc Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn... tất cả đều có liên quan đến mạng lưới này." Hắn ta dừng lại, hớp một ngụm trà. "Nói trắng ra, Quan Đại Nhân chỉ là một con chó săn của Thẩm Đại Nhân, giúp y thu vén tài sản và củng cố quyền lực cho những âm mưu lớn hơn."
Lâm Dịch im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Tiếng gõ đều đặn, như nhịp đập của trái tim anh đang cố gắng tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này. Anh đã có được thông tin cần thiết, nhưng cái giá của nó là một sự thật còn đáng sợ hơn những gì anh tưởng tượng. Mạng lưới tham nhũng này không chỉ là một con cá nhỏ, mà là một con quái vật khổng lồ, ẩn mình dưới đáy sâu của Đại Hạ Vương Triều. Nó không chỉ là tham nhũng cá nhân, mà là sự mục ruỗng của cả một hệ thống, một sự thối nát đã ăn sâu vào cốt lõi của chính quyền. Anh cảm thấy một gánh nặng đè lên vai. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," nhưng khi đối mặt với một hệ thống khổng lồ như vậy, liệu anh có thể giữ vững nguyên tắc đó mà không bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực?
Anh nhớ lại những lời Thám tử Mạc đã nói: "quan trường sâu như biển, nếu động chạm đến cá lớn, e rằng không dễ dàng rút lui." Giờ đây, anh không chỉ đối mặt với một con cá lớn, mà là một đàn cá mập. Tuy nhiên, anh cũng hiểu rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất của anh. Những bằng chứng này không chỉ là thông tin, mà là một vũ khí sắc bén, có thể thao túng hoặc hạ bệ Quan Đại Nhân. Nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi, nếu bị lộ, có thể đẩy anh vào một tình thế nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Lâm Dịch khép lại chồng giấy tờ, ánh mắt kiên định. Anh biết mình không thể lùi bước. Cuộc chiến không còn là cạnh tranh thương nghiệp hay giang hồ nữa, mà đã leo thang thành đối đầu với một phần của chính quyền thối nát. "Ngươi đã làm rất tốt." Lâm Dịch nói, giọng nói trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng ẩn chứa một ý chí thép. Anh đưa tay lấy thêm một túi tiền lớn hơn, đẩy về phía Thám tử Mạc. "Đây là phần thưởng cho ngươi. Hãy giữ kín mọi chuyện."
Thám tử Mạc gật đầu, nhận lấy túi tiền mà không nói thêm lời nào. Hắn biết nhiệm vụ của mình đã hoàn thành, và hắn cũng hiểu tầm quan trọng của việc giữ bí mật. Sau khi Thám tử Mạc rời đi, Lâm Dịch vẫn ngồi đó, một mình trong căn phòng tĩnh lặng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn soi sáng vằng vặc. Mạng lưới tham nhũng được hé lộ không chỉ giới hạn ở Thành Thiên Phong, cho thấy sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều đã lan rộng, và anh sẽ phải đối mặt với một hệ thống chứ không phải cá nhân. Những cơn bão thực sự không còn ở phía trước nữa, chúng đã ở ngay đây, ngay bây giờ. Và anh, Lâm Dịch, phải tìm cách vượt qua chúng, không chỉ để sinh tồn, mà còn để bảo vệ những gì anh trân trọng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.