Lạc thế chi nhân - Chương 456: Áp Lực Quan Trường: Kế Phản Công Đầu Tiên
Ánh trăng lạnh lẽo trải bạc trên Thành Thiên Phong, không thể xua đi cái nóng hầm hập của những tính toán, mưu mô đang sôi sục dưới mỗi mái nhà, trong mỗi con người. Quan Đại Nhân đã phất tay cho Trương Quản Sự lui xuống, nhưng ánh mắt ông ta vẫn dán chặt vào khoảng không ngoài cửa sổ, nơi những mái nhà ngói đen trồi sụt như sóng biển, và những con đường lát đá im lìm ôm lấy hơi thở phồn hoa ẩn mình của thành phố. Một kẻ như Lâm Dịch, một tiểu thương mới nổi nhưng lại tạo ra "kỳ tích lợi nhuận" chưa từng có, không thể chỉ là một con cá nhỏ vô hại. Hắn là một cái gai, một miếng mồi béo bở, và Quan Đại Nhân đã quyết định, dù là bóp nát hay nuốt chửng, hắn cũng phải nằm trong lòng bàn tay ông ta.
Và thế là, chỉ vài ngày sau cái đêm trăng thanh đó, không khí ở Thành Thiên Phong bắt đầu trở nên nặng nề hơn. Đặc biệt là đối với các cửa hàng của Thương hội Lâm Dịch.
***
Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua làn sương mờ của Thành Thiên Phong, các cửa hàng của Lâm Dịch đã phải đón những vị khách không mời mà đến. Tiếng rao hàng thường ngày vẫn vang vọng khắp các ngõ hẻm, hòa cùng tiếng bước chân rộn ràng của những người dân bắt đầu một ngày mưu sinh. Nhưng tại Tiệm Trà Lạc Nguyệt, nơi hương trà thanh khiết thường lan tỏa khắp một góc phố, và Tiệm Rèn Huyền Thiết, nơi tiếng búa rèn vang vọng đều đặn, một sự thay đổi khó chịu đã bắt đầu nhen nhóm.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang cau mày đứng trước cửa Tiệm Trà Lạc Nguyệt. Chỉ mới qua giờ Thìn, nhưng đã có ba toán quan lại, mỗi toán dăm ba người, thay phiên nhau kéo đến "kiểm tra". Một toán kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm, hỏi cặn kẽ từng lá trà được hái từ đâu, công thức sao chế thế nào, có hợp vệ sinh hay không. Toán khác lại kiểm tra giấy tờ kinh doanh, sổ sách thu chi, đòi xem từng bút tích nhỏ nhất. Còn một toán thì lại nhắm vào việc "kiểm tra chất lượng" của Lạc Nguyệt Trà, họ mang theo một vài chuyên gia trà đạo tự xưng, tỉ mỉ ngửi, nếm, rồi phán xét bằng những lời lẽ mơ hồ, cốt để làm khó dễ.
"Đại ca, mấy tên chó săn này ngày nào cũng đến, chỉ chực moi móc! Đại ca, chúng ta cứ để yên vậy sao?" Vương Đại Trụ gầm gừ, giọng nói to vang dù đã cố hạ thấp. Anh ta đang đứng chắn ngang lối vào, đôi mắt sắc như dao găm trừng trừng nhìn Lão quản gia, kẻ đang dẫn đầu toán kiểm tra vệ sinh. Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt tinh ranh và thái độ hống hách rõ rệt, đang ra hiệu cho đám lính tráng lục soát từng góc bếp, từng khay trà.
Lão quản gia khẽ hắng giọng, bộ dạng khúm núm nhưng lời nói lại đầy vẻ bề trên: "Hừm, Vương Đại Trụ! Ngươi nói gì đó? Chúng ta đây là đang thực thi công vụ, vì an nguy của bách tính Thành Thiên Phong. Thương hội của các ngươi buôn bán phát đạt, nhưng cũng phải đảm bảo chất lượng chứ? Chẳng lẽ trà của các ngươi lại không chịu được kiểm tra sao?" Hắn ta vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu cho một tên lính làm đổ một ít trà đã sao chế xuống đất, rồi quay sang than vãn: "Ôi chao! Phí của trời! Trà ngon thế này mà lại không giữ gìn cẩn thận!"
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Anh biết đây chỉ là màn kịch rẻ tiền, một cách để gây áp lực và làm gián đoạn việc kinh doanh. Từ sáng đến giờ, đã có bao nhiêu khách hàng quay đầu bỏ đi vì thái độ hách dịch và sự chậm trễ của đám quan lại này. Lợi nhuận bùng nổ của những ngày trước đang dần bị bào mòn. Nhưng Lâm Dịch đã dặn, không được manh động, không được để bọn chúng có cớ để làm lớn chuyện. "Lão quản gia, trà của chúng tôi từ xưa đến nay đều được khách hàng tin dùng. Các ngài kiểm tra thì kiểm tra, nhưng xin đừng làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của chúng tôi." Giọng Vương Đại Trụ trầm đục, cố gắng kìm nén sự tức giận đang sục sôi trong lòng. Anh ta đã từng là một người sống dựa vào bản năng, quen dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề. Giờ đây, việc phải nhẫn nhịn trước những trò vặt vãnh này quả thực là một cực hình.
Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, đang lướt qua các quầy hàng khác của thương hội Lâm Dịch. Cậu ta thấy cảnh tượng tương tự diễn ra tại Tiệm Rèn Huyền Thiết. Mấy tên lính đang ra vẻ kiểm tra từng thỏi quặng, từng lưỡi dao, gõ gõ, gõ gõ, rồi lại lắc đầu tỏ vẻ nghi hoặc. Tiếng búa rèn đã ngừng hẳn, thay vào đó là tiếng cãi vã nhỏ nhẹ giữa thợ rèn và lính tráng. Trần Nhị Cẩu rón rén đến gần, giả vờ hỏi mua đồ, nhưng thực chất là lắng tai nghe ngóng.
"Chúng còn dò hỏi cả nguồn hàng, cách thức sản xuất... rõ ràng là muốn học lỏm hoặc phá hoại." Trần Nhị Cẩu lẩm bẩm, ánh mắt tinh ranh quét qua đám người đang giả vờ làm việc. Cậu ta nhận ra một vài gương mặt quen thuộc, những kẻ chuyên đi gây rối thuê cho các thương hội đối thủ trước đây, nay lại khoác lên mình bộ áo lính. Rõ ràng, đây không chỉ là một cuộc kiểm tra thông thường, mà là một chiến dịch có tổ chức, được chỉ đạo từ cấp trên. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói cửa miệng của cậu ta thường ngày đầy vẻ tự tin, nhưng giờ đây lại pha lẫn chút lo lắng. Thương hội đang phát triển như diều gặp gió, nhưng gió lớn thì sóng cũng lớn.
Một tên lính trẻ, thấy Trần Nhị Cẩu lảng vảng, liền hất hàm: "Này, tiểu tử! Ngươi không mua gì thì đừng có đứng đây làm vướng chân. Đang làm việc công!"
"Ài, vâng, vâng!" Trần Nhị Cẩu vội vàng cúi đầu, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng quan sát. Cậu ta nhận thấy, những kẻ này không chỉ kiểm tra mà còn cố ý làm chậm trễ mọi thứ. Một cái xe đẩy hàng đang chờ bốc dỡ ở Tiệm Rèn Huyền Thiết bị giữ lại với lý do "kiểm tra trọng lượng", dù rõ ràng nó không có gì bất thường. Khách hàng xếp hàng chờ mua Lạc Nguyệt Trà thì bị yêu cầu "giữ khoảng cách", khiến hàng dài thêm mãi, rồi cuối cùng nản chí bỏ đi.
Vương Đại Trụ cố gắng giữ bình tĩnh, hướng dẫn nhân viên đối phó một cách lịch sự nhưng kiên quyết. "Mọi người cứ làm theo đúng quy trình. Giấy tờ đ���y đủ, hàng hóa sạch sẽ, không sợ gì cả. Nhưng tuyệt đối không được để bọn chúng vu khống hay phá hoại." Anh ta nhắc nhở, giọng nói mang theo chút đe dọa ngầm. Những nhân viên trong thương hội, đa phần là dân làng cũ của Lâm Dịch hoặc những người từng được Lâm Dịch giúp đỡ, đều rất trung thành. Họ tuân lệnh, dù trong lòng cũng không khỏi bức bối. Một cô gái trẻ đang lau bàn, đôi mắt đỏ hoe vì bị một tên lính quát mắng vô cớ, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Vương Đại Trụ thầm nhủ, cố gắng nhớ lại lời Lâm Dịch từng nói. "Nhưng cái kiểu sinh tồn mà ngày nào cũng bị bọn chúng chèn ép thế này thì làm sao mà khá nổi?" Anh ta đứng thẳng người, ánh mắt không rời khỏi Lão quản gia, người đang nhếch mép cười đắc thắng khi thấy sự bực bội của mình có vẻ đang phát huy tác dụng.
Bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy các cửa hàng. Tiếng trò chuyện rôm rả đã tắt dần, thay vào đó là những tiếng xì xào lo lắng của khách hàng và tiếng quát tháo của đám lính. Mùi trà thơm ngon không còn hấp dẫn nữa, mà bị pha lẫn với mùi mồ hôi chua chát và mùi ẩm mốc từ những bộ áo lính cũ kỹ. Dưới cái nắng ban trưa, cảnh tượng này càng trở nên khó chịu và bức bối. Vương Đại Trụ biết, đây chỉ là khởi đầu. Quan Đại Nhân đang muốn "dạy dỗ" Lâm Dịch một bài học. Và nếu không có động thái nào, bài học này sẽ còn kéo dài, cho đến khi thương hội Lâm Dịch bị bóp chết hoàn toàn. Trần Nhị Cẩu bí mật theo dõi hành tung của những kẻ dò xét, cố gắng ghi nhớ từng gương mặt, từng lời nói, để tối nay còn có cái mà báo cáo lên Lâm Dịch. Cậu ta cảm thấy một sự bất an mơ hồ, như thể một con sóng ngầm đang cuộn trào dưới Thành Thiên Phong, chực chờ cuốn phăng tất cả.
***
Đêm về, Thành Thiên Phong chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió lùa qua những mái nhà. Tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh đèn dầu vẫn còn sáng trong phòng làm việc của Lâm Dịch. Trên bàn, những cuốn sổ sách và bản đồ Thành Thiên Phong được trải ra, cùng với ấm trà Lạc Nguyệt Trà đang tỏa hương dịu nhẹ. Khác với sự ồn ào, náo nhiệt ban ngày, căn phòng giờ đây chỉ có tiếng bút sột soạt và tiếng thở đều của ba người đang ngồi vây quanh bàn.
Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang họp mặt. Vương Đại Trụ vừa báo cáo chi tiết về những sự gây khó dễ mà các cửa hàng phải chịu đựng suốt cả ngày. Khuôn mặt anh ta vẫn còn hằn vẻ bực bội, đôi mắt lóe lên sự phẫn nộ. "Bọn chúng làm quá đáng lắm, Đại ca. Lão quản gia kia còn cố ý làm đổ hàng, lại còn vu khống nhân viên của chúng ta nữa chứ! Nếu không phải Đại ca đã dặn trước, ta đã không nhịn được mà cho hắn một bài học rồi!"
Trần Nhị Cẩu tiếp lời, giọng nói nhanh nhảu nhưng đầy lo lắng: "Đúng vậy, Đại ca. Chúng còn cố ý hỏi về nguồn gốc quặng Huyền Thiết Tinh, về công thức sao chế trà. Rõ ràng là muốn moi móc, muốn học lỏm. Thậm chí còn có tin đồn là Quan Đại Nhân muốn thu mua lại toàn bộ công thức và bí quyết của chúng ta, nếu không sẽ không để chúng ta yên!" Cậu ta đưa ra một xấp giấy ghi chép nguệch ngoạc những gì đã nghe ngóng được, bao gồm cả những gương mặt khả nghi từng thấy.
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, lộ ra một tia sắc bén mà chỉ những người thân cận mới thấy được. Anh không nói gì ngay, chỉ lắng nghe một cách tỉ mỉ, thỉnh thoảng lại gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Anh đã lường trước được điều này. "Kỳ tích lợi nhuận" không bao giờ đi kèm với sự bình yên. Nó luôn là tấm bùa triệu hồi cho những ánh mắt thèm muốn và những bàn tay quyền lực.
"Hành động của Quan Đại Nhân không chỉ đơn thuần là muốn tiền," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm lắng, chậm rãi nhưng đầy sức nặng. Anh đặt tách trà xuống, ánh mắt quét qua bản đồ Thành Thiên Phong, dừng lại ở khu vực Yamen của Quan Đại Nhân. "Ông ta muốn kiểm soát, hoặc ít nhất là hạn chế sự phát triển của chúng ta. Nhưng tại sao lại vào lúc này?"
Bạch Vân Nhi, nãy giờ vẫn im lặng ghi chép, ngẩng đầu lên, đặt cuốn sổ sách xuống. "Có lẽ sự thành công của chúng ta đã làm ông ta lo sợ. Hoặc có kẻ đứng sau xúi giục, muốn chúng ta thất bại." Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt thông minh và sắc sảo, hoàn toàn hiểu được những suy nghĩ đang ẩn giấu trong đầu anh. "Thành Thiên Phong vốn là địa bàn của Quan Đại Nhân. Chúng ta phát triển quá nhanh, lại không có một thế lực chống lưng nào rõ ràng, chắc chắn sẽ khiến ông ta nghi kỵ và cảm thấy bị đe dọa. Hơn nữa, việc chúng ta thu hút sự chú ý của giang hồ, thiết lập 'Hiệp ước Thiên Phong' với Liễu Thanh Y, có lẽ cũng khiến ông ta cảm thấy quyền lực của mình bị lung lay."
Lâm Dịch gật đầu. "Chính xác. Một kẻ như Quan Đại Nhân, quyền lực và lợi ích là trên hết. Ông ta sẽ không để bất kỳ thế lực mới nổi n��o đe dọa vị trí của mình." Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, nơi ánh trăng sáng rõ treo lơ lửng trên bầu trời. "Mục đích không quan trọng bằng phương pháp. Chúng ta không thể đối đầu trực diện với một quan chức triều đình. Một thương hội nhỏ bé như chúng ta, dù có lợi nhuận đến mấy, cũng không đủ sức chống lại cả một bộ máy quan lại. Nhưng cũng không thể để ông ta tự tung tự tác, biến chúng ta thành con rối được."
Trong tâm trí Lâm Dịch, một cẩm nang kế sách tinh thần đang được lật giở. Anh không thể dùng vũ lực, vì đó là con đường chết. Anh cũng không thể dùng tiền để mua chuộc, vì điều đó sẽ biến anh thành một con cá béo chờ bị xẻ thịt. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, tri thức về cách vận hành của một xã hội phong kiến, về tâm lý của những kẻ cầm quyền, chính là thứ anh cần sử dụng.
"Quan Đại Nhân muốn kiểm soát chúng ta. Vậy chúng ta sẽ cho ông ta thấy, việc kiểm soát không hề dễ dàng, và đôi khi, nó còn mang lại những hậu quả không mong muốn." Lâm Dịch quay lại, ánh mắt đầy sự quyết đoán. Anh cầm lên một cây bút lông, bắt đầu vẽ những nét nguệch ngoạc trên tấm bản đồ. "Bạch Vân Nhi, cô hãy tính toán kỹ lưỡng xem, việc bị kiểm tra gắt gao này đã làm giảm doanh thu của chúng ta bao nhiêu. Và những khoản thiệt hại này, nếu tiếp tục kéo dài, sẽ ảnh hưởng đến ai?"
Bạch Vân Nhi gật đầu, cây bút lông trên tay nàng cũng bắt đầu chạy trên giấy. "Thiệt hại trực tiếp là doanh thu. Nhưng thiệt hại gián tiếp là uy tín, là niềm tin của khách hàng. Nếu kéo dài, chúng ta sẽ mất thị trường, bị các đối thủ khác chiếm lĩnh. Và những người nông dân, thợ rèn cung cấp nguyên liệu cho chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề."
Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Vương Đại Trụ, ngươi có thấy những tiểu thương nhỏ lẻ khác trong Thành Thiên Phong cũng đang bị Quan Đại Nhân chèn ép không? Những khoản thuế phí vô lý, những luật lệ hà khắc, những cuộc kiểm tra đột xuất..."
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa. "Có chứ Đại ca! Bọn chúng còn tệ hơn chúng ta nhiều. Nhiều người đã phải đóng cửa hàng rồi."
"Tốt." Lâm Dịch mỉm cười một nụ cười đầy ẩn ý. "Trần Nhị Cẩu, ngươi có biết những nguồn thu nhập 'đen' của Quan Đại Nhân không? Những nơi ông ta thu lợi bất chính, những 'đối tác' bí mật của ông ta?"
Trần Nhị Cẩu gãi đầu. "Cũng nghe phong thanh vài nơi. Mấy sòng bạc lớn, mấy nhà thổ, rồi mấy chuyến hàng lậu qua biên giới... Nhưng cụ thể thế nào thì khó mà biết chắc."
"Không cần biết chắc. Chỉ cần biết một phần là đủ." Lâm Dịch vạch một vài đường trên bản đồ. "Kế hoạch của chúng ta là như thế này..." Anh hạ giọng, bắt đầu giải thích chi tiết. Anh không muốn đối đầu trực diện, nhưng cũng không muốn bị động. Anh muốn tạo ra một phản ứng dây chuyền, một áp lực ngược lại, khiến Quan Đại Nhân phải tự mình lùi bước, hoặc ít nhất là phải suy nghĩ lại. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nhủ. "Nếu muốn tồn tại, đôi khi phải tự mình tạo ra sự công bằng đó, theo cách của riêng mình."
Kế hoạch của Lâm Dịch không phải là một đòn đánh mạnh, mà là một cú đấm nhẹ, rải rác nhưng liên tục, nhằm vào những điểm yếu của Quan Đại Nhân, khiến ông ta cảm thấy ngứa ngáy, khó chịu, và dần dần, nhận ra rằng việc chèn ép Thương hội Lâm Dịch không phải là một quyết định sáng suốt. Anh muốn cho Quan Đại Nhân thấy, cái giá phải trả cho việc động vào mình sẽ không chỉ là tiền bạc, mà là uy tín, là quyền lực, là sự ổn định mà ông ta đang cố gắng duy trì. Anh không muốn trở thành anh hùng, nhưng anh cũng không chấp nhận làm nạn nhân. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải trở nên khôn ngoan và tàn nhẫn hơn một chút.
***
Ngày hôm sau, cái nắng gay gắt của Thành Thiên Phong như đổ lửa xuống từng con phố, từng mái nhà. Nhưng cái nóng nực ấy không thể sánh bằng sự sôi sục ngầm trong lòng người dân, đặc biệt là giới tiểu thương. Theo chỉ đạo của Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã bắt đầu thực hiện kế hoạch phản công. Kế hoạch này không ồn ào, không đối đầu trực diện, mà âm thầm như dòng nước ngầm, len lỏi vào từng ngóc ngách của Thành Thiên Phong, gặm nhấm dần uy tín và lợi ích của Quan Đại Nhân.
Tại khu chợ đông đúc nhất Thành Thiên Phong, nơi mùi gia vị nồng nàn hòa lẫn với mùi mồ hôi và tiếng mặc cả ồn ào, Trần Nhị Cẩu đang khéo léo lan truyền những tin đồn. Cậu ta mặc bộ đồ vải thô sơ, giả làm một người mua hàng bình thường, lượn lờ qua các sạp hàng rau quả, thịt cá. Khi đến gần một tiểu thương quen biết, người đang méo mặt vì giá rau bị ép xuống thấp do "kiểm tra chất lượng" gắt gao của quan phủ, Trần Nhị Cẩu liền hạ giọng.
"Này, ông Lão Lý, ông thấy dạo này kiểm tra gắt gao không? Mấy bữa nay tôi thấy quan lính cứ đi lại mãi. Nghe nói sắp có quan trên lớn xuống điều tra đấy, xem ai làm khổ dân lành..." Trần Nhị Cẩu nói nhỏ, ánh mắt láo liên như sợ bị nghe thấy, nhưng thực chất là để thu hút sự chú ý. Lão Lý, một tiểu thương hiền lành, liền giật mình.
"Thật ư? Quan trên nào mà lại xuống Thành Thiên Phong này?" Lão Lý hỏi, giọng đầy vẻ hoài nghi nhưng cũng không giấu được chút hy vọng.
"Ai mà biết được! Nhưng tôi nghe nói là quan lớn ở kinh thành, nghe tin Thành Thiên Phong dạo này loạn lạc, dân chúng bị chèn ép đủ đường nên mới cử người xuống điều tra. Chắc là muốn xem ai là kẻ tham lam, bóc lột dân lành để mà trị tội." Trần Nhị Cẩu tiếp tục, khéo léo gieo rắc hạt mầm của sự nghi ngờ và hy vọng. Cậu ta còn thêm thắt: "Mà tôi thấy, từ khi cái Thương hội Lạc Nguyệt Trà và Huyền Thiết gì đó làm ăn phát đạt, tự nhiên mọi thứ ở đây cũng trở nên khó khăn hơn. Có khi nào là do họ làm ăn không minh bạch, nên bị quan trên để ý, rồi chúng ta bị vạ lây không?"
Lời nói của Trần Nhị Cẩu như một làn gió độc, len lỏi vào tai những tiểu thương khác đang đứng gần đó. Họ bắt đầu xì xào bàn tán. Họ không biết đâu là thật, đâu là giả, nhưng cái ý nghĩ về một "quan trên lớn" có thể đến để "trị tội kẻ tham lam" khiến họ có chút phấn chấn, đồng thời cũng đổ lỗi cho tình hình hiện tại.
Cùng lúc đó, Vương Đại Trụ, với vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt chất phác, lại xuất hiện ở khu vực bến sông, nơi các thuyền hàng thường xuyên cập bến để vận chuyển hàng hóa ra vào Thành Thiên Phong. Hôm nay, có một số chuyến hàng lớn, trong đó có cả những chuyến hàng "đặc biệt" được cho là của Quan Đại Nhân, đang bị đình trệ. Vương Đại Trụ không làm gì trực tiếp, anh ta chỉ đứng đó, trò chuyện với những người phu khuân vác, những người lái đò đang ngồi bó gối chờ đợi trong sự sốt ruột.
"Hàng hóa bị giữ lại nhiều quá, chậm trễ thế này thì ai dám làm ăn nữa?" Vương Đại Trụ than thở, giọng nói to, rõ ràng, đủ để nhiều người xung quanh nghe thấy. "Mấy ngày nay cứ kiểm tra tới kiểm tra lui. Một chuyến hàng bình thường mất có nửa ngày, giờ thì kéo dài cả ngày. Chỉ khổ chúng ta thôi, không biết quan lớn có thấu hiểu không, hay là chỉ nghĩ đến mấy cái lợi lộc trước mắt mà quên đi cái khổ của dân đen?"
Một người phu khuân vác già, lưng còng, mồ hôi nhễ nhại dưới cái nắng gắt, thở dài: "Ai mà biết được chứ Đại Trụ. Mấy bữa nay hàng của lão gia nào đó cũng bị giữ lại, không cho đi. Mà nghe nói đó là hàng của quan trên đấy. Chắc là có gì không ổn ở trên rồi." Lão ta nói nhỏ, ánh mắt liếc nhìn xung quanh.
"Hàng của quan trên cũng bị giữ ư?" Vương Đại Trụ làm ra vẻ ngạc nhiên, rồi lại nói tiếp: "Thế thì chết dở! Mấy chuyến hàng ấy mà chậm trễ, không chừng còn ảnh hưởng đến việc lớn nào đó. Quan Đại Nhân mà biết, không chừng lại phạt nặng mấy người kiểm tra này thì bỏ mạng chứ chẳng chơi." Vương Đại Trụ không nói thẳng, nhưng lời nói của anh ta đã gợi ý rằng, việc kiểm tra gắt gao này không chỉ ảnh hưởng đến dân thường mà còn ảnh hưởng đến chính những "lợi ích" của quan lớn, thậm chí là những "việc lớn" có thể liên quan đến các thế lực cấp cao hơn.
Kế hoạch của Lâm Dịch là một sự thao túng dư luận tinh vi. Anh không muốn tạo ra một cuộc nổi dậy, mà là một làn sóng "phản đối ngầm", một sự bất mãn âm ỉ, khiến Quan Đại Nhân cảm thấy bị bao vây bởi những lời xì xào, những ánh mắt dò xét, và những thiệt hại không rõ nguồn gốc. Những tin đồn về "quan trên lớn" từ kinh thành, về "kẻ tham lam" đang bóc lột dân lành, hay về "hàng hóa của quan lớn bị giữ lại", tất cả đều nhằm mục đích gây áp lực lên Quan Đại Nhân. Nó không trực tiếp buộc tội ông ta, nhưng lại khiến ông ta trở thành tâm điểm của sự nghi ngờ và bất mãn.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, dù không hiểu hết sự phức tạp trong suy nghĩ của Lâm Dịch, nhưng họ hoàn toàn tin tưởng vào anh. Họ biết rằng, mỗi lời nói, mỗi hành động của Lâm Dịch đều có ý nghĩa sâu xa. Sự trung thành của họ không chỉ xuất phát từ tình nghĩa mà còn từ sự nể phục tài trí của Lâm Dịch. Họ sẵn sàng làm những công việc "ít chính nghĩa" hơn này, miễn là để bảo vệ thương hội, để bảo vệ những người thân yêu và những gì Lâm Dịch đã dày công xây dựng. Họ biết, đây là cuộc chiến không thể tránh khỏi, và để chiến thắng, phải dùng mọi thủ đoạn có thể. Cái nắng gắt của buổi trưa Thành Thiên Phong vẫn còn đó, nhưng trong lòng những người dân, một làn gió lạnh của sự bất mãn đã bắt đầu thổi qua.
***
Tối muộn, trời đổ mưa lất phất. Những hạt mưa li ti như những mũi kim châm vào mái ng��i âm dương của Yamen, tạo nên một bản hòa tấu buồn tẻ. Trong thư phòng của mình, Quan Đại Nhân vẫn đang cặm cụi phê duyệt công văn dưới ánh đèn dầu leo lét. Ông ta vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng sâu trong đôi mắt, một sự lo lắng mơ hồ đã bắt đầu hiện hữu.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, rồi Lão quản gia, với bộ dáng khúm núm thường lệ, nhẹ nhàng bước vào. "Đại nhân, tình hình không ổn." Giọng hắn ta thì thầm, nhưng đủ để lọt vào tai Quan Đại Nhân trong căn phòng tĩnh mịch.
Quan Đại Nhân đặt bút xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn Lão quản gia. "Chuyện gì mà ngươi lại hốt hoảng đến vậy?"
Lão quản gia cúi đầu thấp hơn. "Bẩm Đại nhân, mấy ngày nay, việc thu gom... có vẻ không thuận lợi." Hắn ta ngập ngừng, ám chỉ đến những khoản thu nhập "ngoài luồng" của Quan Đại Nhân, vốn dĩ phải được thu về đều đặn từ các sòng bạc, nhà thổ và các chuyến hàng lậu được bảo kê. "Mấy chuyến hàng ở bến sông bị kiểm tra gắt gao, rồi lại bị trì hoãn vô cớ. Các chủ sòng bạc, nhà thổ cũng kêu ca rằng khách vắng vẻ hơn, doanh thu giảm sút vì... vì có tin đồn là sắp có quan trên lớn xuống điều tra."
Quan Đại Nhân nhíu mày. "Tin đồn? Tin đồn vớ vẩn gì mà lại có thể ảnh hưởng đến cả những kẻ làm ăn dưới trướng ta?"
"Không chỉ vậy, Đại nhân." Lão quản gia tiếp tục, giọng càng lúc càng nhỏ. "Dân chúng cũng bắt đầu bàn tán xôn xao. Họ nói về những cuộc kiểm tra quá mức, về việc tiểu thương bị chèn ép, và... và họ còn đồn rằng có kẻ tham lam đang bóc lột dân lành, làm cho Thành Thiên Phong trở nên bất ổn. Thậm chí, họ còn ám chỉ đến một 'quan lớn từ kinh thành' sắp xuống để 'trị tội'."
"Cái gì?" Quan Đại Nhân đập mạnh tay xuống bàn, một tiếng "rầm" vang lên khiến Lão quản gia giật mình lùi lại. "Một tên thương nhân nhỏ bé mà dám cả gan... Hừm!" Ông ta rít lên, ánh mắt tóe lửa. "Ngươi có nghĩ hắn đã đoán ra được gì không?" Ông ta đang ám chỉ Lâm Dịch.
Lão quản gia khẽ rùng mình. "Thuộc hạ không dám chắc. Nhưng những tin đồn này xuất hiện ngay sau khi chúng ta bắt đầu gây khó dễ cho Thương hội Lâm Dịch. Và những tin đồn đó lại nhắm đúng vào những mối lợi, những điểm yếu của Đại nhân..."
Quan Đại Nhân đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn ra màn đêm mưa gió. Tiếng mưa rơi lộp độp như tiếng trống dồn dập trong tâm trí ông ta. Ông ta đã đánh giá thấp Lâm Dịch. Ông ta nghĩ Lâm Dịch chỉ là một kẻ may mắn, vô tình tạo ra được "kỳ tích lợi nhuận" nhờ những thứ lạ lùng. Nhưng giờ đây, Lâm Dịch lại cho thấy một bộ mặt khác, một bộ mặt đầy mưu mô và sắc bén. Hắn không chỉ phòng thủ, mà còn biết cách phản công, một cách gián tiếp nhưng cực kỳ hiệu quả, nhằm vào chính những điểm yếu, những nguồn thu bất chính của ông ta.
"Không ngờ tên Lâm Dịch này lại có thủ đoạn như vậy..." Quan Đại Nhân lẩm bẩm, giọng nói mang theo một sự ngạc nhiên pha lẫn tức giận và thận trọng. "Hắn không đánh trực diện, mà lại đánh vào lòng dân, đánh vào những mối lợi ẩn. Hắn biết cách khuấy động dư luận, biết cách lợi dụng sự bất mãn của bách tính để tạo áp lực ngược lại. Xem ra, ta đã đánh giá thấp hắn rồi."
Cái tên "Thẩm Đại Nhân" chợt lóe lên trong đầu Quan Đại Nhân. Liệu Lâm Dịch có liên quan gì đến vị quan lớn đang dần bộc lộ dã tâm kia không? Hay hắn chỉ đơn thuần là một kẻ thông minh đến đáng sợ, có thể tự mình nhìn thấu những mối quan hệ quyền lực phức tạp trong Thành Thiên Phong? Dù là gì đi nữa, Lâm Dịch không hề đơn giản. Việc hắn có thể thao túng giang hồ, rồi giờ lại có thể khuấy đảo cả dân chúng và làm ảnh hưởng đến nguồn thu của ông ta, cho thấy hắn là một mối đe dọa không thể xem thường.
Quan Đại Nhân quay lại, ánh mắt nhìn Lão quản gia đã không còn sự khinh thường mà thay vào đó là sự nghiêm trọng. "Ngươi hãy tiếp tục điều tra kỹ lưỡng về Lâm Dịch và Thương hội của hắn. Không chỉ là nguồn hàng, sổ sách, mà cả những mối quan hệ của hắn. Tìm hiểu xem những tin đồn đó xuất phát từ đâu, ai là kẻ đã lan truyền chúng." Ông ta dừng lại, suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Nhưng hãy làm một cách kín đáo hơn, đừng gây quá nhiều động tĩnh. Ta không muốn cho hắn có thêm cớ để làm lớn chuyện."
"Thuộc hạ đã rõ." Lão quản gia khẽ cúi đầu, nhận lệnh. Hắn ta biết, trò chơi đã thay đổi. Quan Đại Nhân không còn có thể hành động khinh suất như trước. Lâm Dịch đã chứng minh rằng hắn không phải là một con cá nhỏ dễ dàng bị câu lên. Ngược lại, hắn là một con cá tinh ranh, có thể phản công, thậm chí là làm đục cả ao nước của Quan Đại Nhân.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lất phất. Cái lạnh của đêm, cái ẩm ướt của mưa như thấm vào tận xương tủy Quan Đại Nhân. Ông ta nhìn ra màn đêm, nơi Thành Thiên Phong đang chìm trong một giấc ngủ không yên bình. Một cuộc đối đầu trực diện và gay gắt hơn dường như là điều không thể tránh khỏi. Lâm Dịch đã không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn 'đen tối' hơn để bảo vệ lợi ích của mình và thương hội. Và Quan Đại Nhân, người vừa nếm trải hương vị của sự thất bại gián tiếp, sẽ không còn ngần ngại dùng đến những chiêu trò tàn nhẫn hơn nữa để giành lại quyền kiểm soát. Mối quan hệ giữa chính quyền địa phương và thế lực thương nhân mới nổi này sẽ không chỉ là hợp tác, mà sẽ là một cuộc đấu trí đầy hiểm nguy, nơi cả hai bên đều đã lộ ra móng vuốt sắc nhọn của mình. Những cơn bão thực sự, còn ở phía trước, và chúng đang kéo đến nhanh hơn bao giờ hết.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.