Lạc thế chi nhân - Chương 455: Kỳ Tích Lợi Nhuận: Hấp Dẫn Nhãn Quan
Màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong, mang theo một sự bình yên tạm bợ sau cơn mưa. Lâm Dịch đứng bên khung cửa sổ Quán Trà Lạc Nguyệt, hít thật sâu mùi ẩm ướt của đất và hơi lạnh đầu đông. Hắn đã nói với Liễu Thanh Y rằng bình yên này chỉ là ảo ảnh mong manh, và quả thực, tâm trí hắn chưa bao giờ thôi cảnh giác. Những con sóng lớn hơn bên ngoài, những thế lực giang hồ chưa lộ diện, những âm mưu của các quan lại địa phương, và cả những tin đồn mơ hồ về "linh khí mỏng manh" hay "thế lực tu hành" – tất cả đều là những sợi dây vô hình níu giữ tâm trí hắn, không cho phép hắn lơ là dù chỉ một khắc. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn một cách vững chắc trong thế giới này, hắn không thể chỉ co mình lại. Hắn phải vươn ra, phải tạo dựng cho mình một chỗ đứng, một lá chắn vững chắc.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù mỏng, Thành Thiên Phong đã bừng tỉnh với một khí thế hoàn toàn khác. Tại khu chợ phía đông thành, nơi thương hội của Lâm Dịch mới mở một cửa hàng lớn, quang cảnh nhộn nhịp đến mức khó tin. Mới chỉ vài canh giờ trước, nơi đây còn im ắng, nhưng giờ đây, một dòng người chen chúc, kéo dài từ trong cửa hàng ra tận ngoài phố, tạo thành một hàng dài không có điểm cuối. Tiếng rao hàng huyên náo của Trần Nhị Cẩu, tiếng cười nói xôn xao của khách hàng, tiếng tiền xu leng keng rơi vào túi vải – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự thịnh vượng.
Cửa hàng mới, với kiến trúc hai tầng bằng gỗ lim chắc chắn, mái ngói đỏ tươi và những chiếc đèn lồng treo cao, nổi bật giữa những cửa tiệm cũ kỹ xung quanh. Bên trong, không khí càng thêm nóng bỏng. Từng chồng "Lạc Nguyệt Trà" thơm lừng, được đóng gói cẩn thận trong những túi giấy dầu chống ẩm, xếp ngay ngắn trên các kệ gỗ. Bên cạnh đó là những bộ "Huyền Thiết Tinh Gia Dụng" – dao, nĩa, thìa được chế tác từ hợp kim đặc biệt mà Lâm Dịch đã hướng dẫn thợ rèn chế tạo, không chỉ sắc bén, bền bỉ mà còn nhẹ tay, sáng bóng như gương.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây lại tràn đầy nhiệt huyết và sự tự hào, đứng trên một chiếc ghế gỗ cao, giọng nói sang sảng vang vọng khắp chợ: “Nhanh tay lên bà con ơi! Lạc Nguyệt Trà thơm ngon, Huyền Thiết Tinh bền bỉ, số lượng có hạn! Ai chậm chân là hết phần đó nha!” Hắn liên tục vẫy tay, chỉ đạo đám thuộc hạ khuân vác, sắp xếp hàng hóa, đồng thời không quên nở nụ cười tươi rói với mỗi khách hàng. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” câu nói này dường như đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn, và quả thực, sự tận tâm của hắn đã mang lại hiệu quả vượt trội.
Những người mua hàng, đa phần là các bà nội trợ, các tiểu thương nhỏ và cả một số phú hộ tò mò, đều tỏ ra vô cùng phấn khích. Một bà lão vừa nhận được túi trà nóng hổi, hít hà mùi hương dịu nhẹ, tấm tắc khen: “Thật không thể tin được! Trà này uống vào sảng khoái lạ lùng, lại còn giúp an thần! Từ khi có cái Lạc Nguyệt Trà này, đêm ta ngủ ngon hơn hẳn, da dẻ cũng hồng hào hơn!” Một người đàn ông trung niên, tay cầm bộ dao bếp Huyền Thiết Tinh, thử cắt thử một miếng thịt lợn treo sẵn, ánh mắt ngỡ ngàng: “Cái bộ dao nĩa này sắc bén mà nhẹ tay quá! Cắt thái mượt mà, không tốn chút sức lực nào! Đúng là đồ tốt hiếm có!” Tiếng khen ngợi nối tiếp tiếng khen ngợi, tạo nên một hiệu ứng dây chuyền, thu hút thêm nhiều người hiếu kỳ khác đến xem và mua sắm.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đứng ở lối vào, ánh mắt sắc bén quét một lượt khắp đám đông. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng điều chỉnh lại vị trí của một chiếc thùng hàng, hay nhẹ nhàng nhắc nhở những kẻ cố tình chen lấn. Sự hiện diện của hắn, cùng với vài tên thuộc hạ khác mà hắn đã huấn luyện, đủ để đảm bảo an ninh trật tự cho cửa hàng. Hắn nhìn thấy dòng tiền bạc chảy vào như nước, cảm thấy một sự phấn khích khó tả. Từ một đội trưởng đội bảo vệ làng nhỏ bé, giờ đây hắn đang đứng gác cho một đế chế thương mại đang hình thành, và lòng trung thành của hắn dành cho Lâm Dịch ngày càng sâu sắc. Hắn vẫn nhớ như in những ngày đầu Lâm Dịch đến làng, cái vẻ gầy gò, xanh xao nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự kiên định và trí tuệ khác thường. Ai có thể ngờ, một thiếu niên tưởng chừng yếu ớt ấy lại có thể tạo nên kỳ tích như ngày hôm nay?
Bên trong quầy thu ngân, Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, đang miệt mài ghi chép sổ sách. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nàng tính toán, kiểm kê, thu tiền và giao hàng với tốc độ chóng mặt, nhưng mọi thứ đều đâu ra đấy, không hề có chút sai sót. Nàng thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, nhìn ra phía ngoài, nụ cười nhẹ nở trên môi. Thành công này vượt xa mọi dự đoán, ngay cả của chính nàng. Nàng cảm thấy tự hào về Lâm Dịch, về những chiến lược táo bạo mà hắn đã vạch ra. Cái áp lực của một người phụ tá đắc lực giờ đây được bù đắp bằng sự thỏa mãn tột độ. Nhưng nàng cũng biết, thành công càng lớn, áp lực và những ánh mắt thèm muốn sẽ càng nhiều.
Lâm Dịch, trong một bộ trang phục vải thô sơ nhưng sạch sẽ, đứng từ xa quan sát. Hắn không can thiệp vào bất kỳ hoạt động nào, chỉ lặng lẽ nhìn ngắm bức tranh sống động trước mắt. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn mang vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Hắn hài lòng với thành công ban đầu, nhưng sự cảnh giác trong hắn không hề giảm sút. Hắn biết rõ rằng, trong thế giới này, sự nổi bật luôn đi kèm với rủi ro.
"Kỳ tích... hay là một cái bẫy?" Hắn thầm nghĩ. "Sự giàu có nhanh chóng này sẽ thu hút bao nhiêu ánh mắt thèm muốn? Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, sự giàu có lại là gánh nặng lớn nhất." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà và gia vị thoang thoảng trong không khí. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng để bảo vệ thành quả của tri thức, đôi khi cần phải dùng đến những biện pháp khác. Hắn đã chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo, cho những "con sóng lớn hơn" mà hắn đã nói với Liễu Thanh Y đêm qua. Thành Thiên Phong này, hay cả Đại Hạ vương triều này, không nợ ai một sự công bằng. Hắn phải tự mình tạo ra và bảo vệ nó.
Chiều tối, gió nhẹ thổi qua những con phố đã bớt náo nhiệt. Trong một căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh đèn lồng dịu nhẹ hắt lên những trang sổ sách chi chít chữ số. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau, giữa họ là một chồng sổ cái dày cộp. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi hai bên, đôi mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm vào những con số.
Bạch Vân Nhi khẽ hắng giọng, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh qua từng dòng chữ. “Chủ tử, lợi nhuận ngày hôm nay… gấp ba lần dự kiến ban đầu! Đây quả là một kỳ tích chưa từng có tại Thành Thiên Phong này!” Giọng nàng có chút run rẩy vì phấn khích, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày. Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự kính phục. Nàng đã từng chứng kiến nhiều thương hội lớn nhỏ, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể tạo ra doanh thu khủng khiếp như vậy chỉ trong một ngày.
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị trà Lạc Nguyệt dịu nhẹ tan trong miệng. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn tr��m tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. “Kỳ tích cũng đi kèm với cái giá của nó, Vân Nhi. Ngươi nghĩ xem, ai sẽ là người đầu tiên gõ cửa chúng ta?” Hắn không cần nói rõ “gõ cửa” là ý gì, nhưng mọi người trong phòng đều hiểu. Đó không phải là lời mời hợp tác, mà là lời dòm ngó, dò xét, thậm chí là uy hiếp.
Trần Nhị Cẩu, không giấu nổi vẻ hưng phấn, vội vàng đáp lời: “Chắc chắn là Bàng Lão Gia rồi! Lão ta thấy chúng ta làm ăn phát đạt thế này sao chịu nổi! Lão ta vẫn luôn độc chiếm thị trường này mà!” Hắn nắm chặt tay, vẻ mặt có chút lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Nếu Bàng Lão Gia dám gây sự, hắn và Vương Đại Trụ sẽ không để yên.
Vương Đại Trụ gật đầu đồng tình, vẻ mặt nghiêm nghị. “Đúng vậy, chủ tử. Bàng Lão Gia trước giờ vẫn luôn là kẻ khó ưa. Hắn sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng đâu.” Hắn đưa mắt nhìn xung quanh phòng, như thể đang tìm kiếm một bóng dáng khả nghi nào đó. Từ khi đi theo Lâm Dịch, hắn đã học được cách đề phòng mọi lúc, mọi nơi.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều suy nghĩ sâu xa. “Bàng Lão Gia chỉ là một trong số đó. Đừng quên rằng Thành Thiên Phong này còn có những kẻ có quyền lực lớn hơn. Cái bánh càng lớn, càng nhiều kẻ muốn chia phần.” Hắn đứng dậy, bước đến bên một tấm bản đồ lớn của Thành Thiên Phong được trải trên bàn, chỉ tay vào các khu vực khác nhau. “Vân Nhi, ngươi cần phải tăng cường mạng lưới thông tin của chúng ta. Mọi động thái của các thương hội lớn, các gia tộc có thế lực, và cả phủ nha, đều phải được báo cáo kịp thời.”
Bạch Vân Nhi nghiêm túc gật đầu. “Vâng, chủ tử. Ta đã cho người thu thập tin tức từ các con buôn, từ các tửu quán. Nhưng có vẻ như… không chỉ Bàng Lão Gia. Một số thương hội khác cũng đã bắt đầu chú ý đến chúng ta. Họ đã cử người đến hỏi thăm về nguyên liệu, về cách thức chế biến trà và hợp kim.” Nàng nói, trong giọng nói có chút lo lắng.
“Cứ để họ hỏi.” Lâm Dịch bình thản nói. “Chúng ta sẽ không giấu giếm hoàn toàn, nhưng cũng không hé lộ mọi thứ. Điều quan trọng là phải giữ vững vị thế tiên phong.” Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. “Vương Đại Trụ, ngươi cần phải tăng cường lực lượng bảo vệ. Không chỉ là hàng hóa, mà còn là các tuyến đường vận chuyển. Mạng lưới phân phối của chúng ta sẽ mở rộng ra các trấn lân cận, và điều đó đồng nghĩa với việc rủi ro sẽ tăng lên. Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giữ vững tinh thần này, nhưng hãy nhớ, đừng bao giờ khoe khoang quá mức. Sự khiêm tốn đôi khi lại là tấm khiên tốt nhất.”
Trần Nhị Cẩu gãi đầu. “Dạ, chủ tử. Nhị Cẩu sẽ nhớ lời ngài.”
Lâm Dịch đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau những đám mây. “Lợi nhuận khổng lồ này sẽ cung cấp cho chúng ta tài nguyên để củng cố sức mạnh, nhưng cũng là gánh nặng khiến chúng ta trở thành mục tiêu. Chúng ta không thể mãi ẩn mình sau bức màn. Sự thành công của chúng ta sẽ làm nổi bật chúng ta trên bản đồ quyền lực Thành Thiên Phong, kéo theo sự chú ý của cả Thẩm Đại Nhân và các thế lực giang hồ mạnh hơn từ bên ngoài.” Hắn ngừng lại, ánh mắt sắc lạnh lư���t qua từng người. “Chuẩn bị tinh thần đi. Những ngày yên bình này sẽ không kéo dài mãi đâu. Cuộc chiến thực sự, có lẽ chỉ vừa mới bắt đầu.”
Cả ba người đều im lặng, hiểu rõ ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Lâm Dịch. Thành công vang dội ngày hôm nay không chỉ là một chiến thắng, mà còn là một lời tuyên chiến ngầm gửi đến tất cả những kẻ có dã tâm trong Thành Thiên Phong này.
Cùng lúc đó, tại phủ nha nghiêm trang của Quan Đại Nhân, không khí lại mang một vẻ căng thẳng và tính toán hoàn toàn khác. Quan Đại Nhân, với gương mặt có phần nghiêm nghị và bộ râu dài được chăm sóc kỹ lưỡng, ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ lim bóng loáng. Ánh mắt sắc bén của ông ta dán chặt vào một xấp báo cáo vừa được đặt lên bàn. Bên cạnh ông, một chén trà xanh ngắt đã nguội lạnh. Mùi mực và giấy cũ thoang thoảng trong không khí tĩnh mịch của căn phòng.
Đối diện ông ta là Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội, người có vẻ ngoài trung bình nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ xảo quyệt và tinh ranh. Trương Quản Sự đứng thẳng, dáng vẻ khách sáo nhưng có chút căng thẳng, bởi ông ta biết rõ ý nghĩa của những báo cáo này và thái độ của Quan Đại Nhân.
“Vậy ra,” Quan Đại Nhân khẽ đặt xấp giấy xuống, phát ra một tiếng động nhỏ phá vỡ sự im lặng. Giọng ông trầm và đầy uy quyền. “Cái thương hội nhỏ bé của Lâm Dịch kia, trong một ngày đã thu về số bạc lớn như vậy? Còn vượt qua cả Bàng Lão Gia sao?” Ông ta không giấu được sự ngạc nhiên trong giọng nói, mặc dù vẻ mặt vẫn giữ được sự nghiêm nghị. Ông ta đã nghe về cái tên Lâm Dịch từ lâu, ban đầu chỉ là một kẻ lạ mặt đến từ biên thùy, sau đó là một tiểu thương có chút mánh khóe, rồi là người đứng sau việc kiểm soát giang hồ. Nhưng cái tốc độ phát triển này, nó vượt quá mọi dự liệu của ông.
Trương Quản Sự khẽ cúi đầu. “Bẩm Quan Đại Nhân, đúng là như vậy. Tốc độ chiếm lĩnh thị trường và sức hút của các sản phẩm của họ thật sự chưa từng có tiền lệ tại Thành Thiên Phong. ‘Lạc Nguyệt Trà’ và ‘Huyền Thiết Tinh Gia Dụng’ của họ đã tạo nên một cơn sốt, khiến các thương nhân khác trở tay không kịp.” Ông ta nhấn mạnh từ "chưa từng có tiền lệ", ngầm ý rằng đây là một hiện tượng bất thường, đáng để Quan Đại Nhân phải lưu tâm.
Quan Đại Nhân vuốt bộ râu dài, đôi mắt sắc bén nheo lại, lộ ra một tia tính toán sâu xa. “Thú vị… Rất thú vị. Một con cá nhỏ, nhưng lại mang đến hương vị béo bở đến vậy.” Ông ta lặp lại câu nói, như thể đang cân nhắc trọng lượng của nó. Trong đầu ông ta, Lâm Dịch không còn là một cá thể nhỏ bé nữa, mà đã trở thành một thế lực mới nổi, có thể gây ảnh hưởng đến cán cân quyền lực trong Thành Thiên Phong, thậm chí là cả tài chính của phủ nha.
“Ngươi đã điều tra kỹ lưỡng về nguồn gốc của những sản phẩm này chưa?” Quan Đại Nhân hỏi, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn. “Và cả thân thế của Lâm Dịch. Hắn ta rốt cuộc là ai? Tại sao lại có thể mang đến những thứ kỳ lạ như vậy, và lại có thể thu phục được những kẻ như Liễu Thanh Y, hay cả bọn giang hồ lộn xộn kia?”
Trương Quản Sự đáp: “Bẩm Quan Đại Nhân, thuộc hạ đã cho người điều tra. Về ‘Lạc Nguyệt Trà’, họ nói là một loại trà được trồng ở vùng núi biên giới, có công thức chế biến đặc biệt. Còn ‘Huyền Thiết Tinh Gia Dụng’, họ nói là hợp kim từ một loại quặng hiếm. Nhưng cụ thể như thế nào thì vẫn chưa rõ ràng.” Ông ta dừng lại một chút, rồi tiếp tục: “Về Lâm Dịch, thân thế của hắn khá bí ẩn. Hắn xuất hiện ở Thành Thiên Phong chưa lâu, đến từ một ngôi làng hẻo lánh. Nhưng tài trí của hắn thì không thể xem thường. Hắn có mối quan hệ sâu rộng với Liễu Thanh Y, và dường như còn có thể thao túng cả giới giang hồ, biến họ thành công cụ giữ gìn trật tự cho hắn.”
Quan Đại Nhân gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều như tiếng trống dồn dập trong tâm trí Trương Quản Sự. “Thao túng giang hồ, gây ra biến động lớn trong thị trường… Một kẻ như vậy, không thể chỉ là một tiểu thương bình thường. Hắn ta có tham vọng gì? Và liệu hắn có liên quan đến những thế lực lớn hơn mà chúng ta chưa biết?” Ông ta nghĩ đến Thẩm Đại Nhân, vị quan lớn đang dần bộc lộ dã tâm của mình, và những biến động chính trị khắp nơi trong Đại Hạ. Một kẻ có năng lực như Lâm Dịch, nếu được Thẩm Đại Nhân lợi dụng, sẽ là một mối họa khôn lường.
“Ngươi hãy tiếp tục điều tra kỹ lưỡng về Lâm Dịch và thương hội của hắn.” Quan Đại Nhân ra lệnh, ánh mắt sắc bén như dao cạo. “Tìm hiểu cặn kẽ mọi thứ, từ nguồn hàng, đường đi nước bước, cho đến những kẻ đứng sau lưng hắn. Đồng thời, ngươi cũng phải khéo léo tìm cách cung cấp thêm thông tin về các chiến lược kinh doanh của họ cho chúng ta. Thiên Phong Thương Hội không thể bị bỏ lại phía sau trong cuộc cạnh tranh này.” Ông ta dừng lại, nở một nụ cười ẩn ý, nhưng nụ cười đó không hề mang vẻ thân thiện. “Nếu một con cá nhỏ béo bở đến vậy, chẳng phải chúng ta nên tìm cách… câu nó vào ao của mình sao?”
Trương Quản Sự hiểu rõ ý tứ của Quan Đại Nhân. Đó không chỉ là sự dòm ngó, mà là sự tính toán để kiểm soát, để thu lợi. Ông ta khẽ cúi đầu, đáp lời: “Thuộc hạ đã rõ. Sẽ dốc sức làm theo lời dặn của Quan Đại Nhân.”
Quan Đại Nhân phất tay cho Trương Quản Sự lui xuống, rồi lại quay trở lại với xấp báo cáo. Ông ta vuốt râu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã chiếu rọi xuống Thành Thiên Phong, khiến những mái nhà và con đường trở nên bạc màu. Ông biết, một cuộc chơi mới đã bắt đầu, và Lâm Dịch, kẻ vừa tạo ra "kỳ tích lợi nhuận" này, chính là con tốt quan trọng nhất trên bàn cờ. Mối quan hệ giữa chính quyền địa phương và thế lực thương nhân mới nổi này sẽ không chỉ là hợp tác, mà sẽ là một cuộc đấu trí đầy hiểm nguy, nơi Lâm Dịch sẽ phải dùng mưu trí để điều hướng, để không trở thành con rối trong tay quyền lực.
Lợi nhuận khổng lồ của thương hội Lâm Dịch không chỉ mang lại sự giàu có, mà còn là một tấm bùa triệu hồi, thu hút mọi ánh mắt thèm muốn và những bàn tay quyền lực. Dù là Bàng Lão Gia, những thương hội đối thủ, hay Quan Đại Nhân đầy mưu mô, tất cả đều đã bắt đầu hành động. Thành Thiên Phong, dưới vỏ bọc bình yên, thực chất đang sôi sục như một vạc dầu, chờ đợi thời khắc bùng nổ. Lâm Dịch đã sẵn sàng, nhưng hắn biết, những cơn bão thực sự, còn ở phía trước.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.