Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 454: Liên Minh Chấp Pháp: Thanh Y Kiếm Ảnh

Ánh trăng non vắt vẻo trên mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, đổ thứ ánh sáng bạc nhợt nhạt xuống những con phố đã chìm vào tĩnh lặng. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, bàn tay đặt hờ trên khung gỗ đã sờn cũ, cảm nhận gió đêm lành lạnh mơn man qua kẽ ngón. Hắn đã có một ngày dài, một ngày mà hắn đã gieo xuống mảnh đất giang hồ hỗn loạn này một hạt giống của trật tự mới, một “Hiệp ước Thiên Phong” mong manh vừa được nảy mầm. Lời cuối cùng của hắn với Liễu Thanh Y, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vẫn còn văng vẳng bên tai: “Đây chỉ là bước khởi đầu. Trật tự mà chúng ta vừa thiết lập rất mong manh. Các thế lực bên ngoài Thành Thiên Phong sẽ sớm chú ý đến sự thay đổi này… Chúng ta phải chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn.”

Hắn biết, đó không phải là lời nói xã giao. Đó là một sự thật khắc nghiệt. Trong thế giới này, mọi sự ổn định đều chỉ là tạm thời, mọi trật tự đều dễ dàng bị phá vỡ bởi lòng tham và sức mạnh. Hắn không mơ mộng về một xã hội lý tưởng, chỉ mong muốn một không gian đủ an toàn để những người hắn quan tâm có thể sống yên bình. Và để đạt được điều đó, hắn phải trở thành người kiến tạo và giám sát trật tự, dù phải sử dụng những phương pháp mà chính hắn cũng không mấy ưa thích. Vai trò của Liễu Thanh Y, “Người Giám Sát” của giang hồ, sẽ là mũi nhọn của quyền lực mới này, một thanh kiếm sắc bén để răn đe và duy trì kỷ cương. Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng trộn lẫn chút lo âu và sự quyết tâm thép. Con đường phía trước còn rất dài.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa nhuộm hồng đỉnh núi phía Đông, đánh thức Thành Thiên Phong khỏi giấc ngủ say, Liễu Thanh Y đã cùng vài đệ tử thân tín bắt đầu tuần tra. Họ không phô trương thanh thế, chỉ lặng lẽ lướt qua những con ngõ hẻm tối tăm còn vương mùi ẩm mốc đêm qua, ghé vào những quán trà đã bắt đầu tấp nập khách vãng lai, và dừng chân bên các khu chợ đang dần nhộn nhịp. Liễu Thanh Y vận bộ y phục màu xanh lam quen thuộc, dáng người thanh thoát nhưng ánh mắt cương nghị, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Đi cùng nàng là hai đệ tử trẻ tuổi, một nam một nữ, đều là những người nàng đã cứu giúp và đào tạo, trung thành tuyệt đối với nàng. Họ bước đi nhẹ nhàng, hòa mình vào dòng người, tai lắng nghe từng lời bàn tán, mắt quan sát từng gương mặt.

“Liễu cô nương, Bang Hổ Khiếu lại mở sòng bạc trái phép ở phía Đông thành rồi.” Trần Nhị Cẩu xuất hiện từ một con hẻm nhỏ, vẻ mặt có chút bực dọc, đôi mắt nhanh nhẹn đảo quanh. Hắn vận một bộ đồ vải thô, trông không khác gì một tiểu thương bình thường, nhưng động tác lại nhanh nhẹn và ánh mắt tinh quái. “Không chỉ vậy, bọn chúng còn đánh người của cửa hàng Trương lão bản khi ông ta từ chối nộp thêm tiền bảo kê. Thằng chó má Thủ Lĩnh Bang Hổ Khiếu còn lớn tiếng tuyên bố rằng ‘Hiệp ước Thiên Phong’ chỉ là trò đùa của một lũ hèn nhát.”

Mã Đại Ca, người đàn ông vạm vỡ với làn da ngăm đen và nụ cười sảng khoái thường trực, cũng vừa tiếp cận từ hướng khác, mang theo một vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy. “Đúng vậy, Liễu cô nương. Bọn tiểu tử này muốn thử xem ‘Người Giám Sát’ của Lâm lão bản có thật sự cứng rắn hay không đây mà. Chúng cho rằng Hắc Sa Bang sụp đổ là do tai nạn, chứ không phải do Lâm Dịch ra tay.” Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất. “Lũ chó má ấy! Chắc chắn là có kẻ đứng sau xúi giục, cho chúng ăn gan hùm mật gấu.”

Liễu Thanh Y vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Mã Đại Ca và Trần Nhị Cẩu. Nàng không nói nhiều, chỉ lắng nghe. Nàng biết, những lời này không chỉ là tin tức, mà còn là sự thách thức trực diện đối với trật tự mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng. “Ngươi đã xác minh thông tin về Trương lão bản chưa?” nàng hỏi Trần Nhị Cẩu, giọng nói trầm ổn, không chút xao động.

“Dạ rồi, Liễu cô nương. Trương lão bản là một người lương thiện, chuyên bán vải vóc. Sáng nay ta đã ghé qua, thấy cửa hàng đóng cửa, hỏi thăm hàng xóm thì họ nói ông ấy đang dưỡng thương trong nhà. Vài tên côn đồ của Bang Hổ Khiếu đã đến đòi tiền, ông ấy không chịu nên bị đánh đập dã man. May mà không nguy hiểm đến tính mạng.” Trần Nhị Cẩu chi tiết báo cáo, gương mặt ánh lên vẻ căm phẫn. Hắn đã quá quen với những cảnh bất bình như thế này ở Thành Thiên Phong trước đây, nhưng giờ đây, với Lâm Dịch đứng sau, hắn cảm thấy có một niềm tin mới rằng mọi chuyện sẽ khác.

Mã Đại Ca gật đầu phụ họa. “Cái sòng bạc Hắc Long của Bang Hổ Khiếu hoạt động công khai như vậy, lại còn trấn lột trắng trợn, đúng là không coi ai ra gì. Nếu không dằn mặt ngay, các bang phái nhỏ khác sẽ bắt chước, và cái ‘Hiệp ước Thiên Phong’ kia sẽ thành trò hề mất.”

Liễu Thanh Y khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi vị của Thành Thiên Phong, mùi của gia vị, của thức ăn đường phố, của bụi bặm và cả một chút mùi máu tanh còn vương đâu đó trong những con hẻm tối. Nàng mở mắt, trong ánh nhìn hiện lên một quyết tâm sắt đá. “Ta hiểu rồi. Cứ để bọn chúng làm loạn thêm một chút. Ta cần thu thập thêm chứng cứ. Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi sát sao động tĩnh của Bang Hổ Khiếu. Mã Đại Ca, ngươi hãy thông báo cho các bang phái đã chấp nhận hiệp ước về việc này, xem thái độ của họ ra sao. Ta muốn biết ai là người thật sự muốn giữ gìn trật tự.”

Hai người gật đầu, hiểu ý. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu nói khẽ, rồi thoăn thoắt biến mất vào dòng người. Mã Đại Ca cũng cúi đầu chào, nhanh chóng rảo bước đi làm nhiệm vụ.

Liễu Thanh Y tiếp tục cuộc tuần tra, nhưng giờ đây, mỗi bước đi của nàng đều mang theo một ý nghĩa khác. Nàng không chỉ đơn thuần là tuần tra, mà còn là một người quan sát, một người thu thập thông tin, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Nàng đi qua những con phố buôn bán sầm uất, nơi tiếng rao hàng của tiểu thương hòa lẫn với tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường. Nàng dừng chân trước một tửu quán nhỏ, nghe lỏm vài lời bàn tán về việc Bang Hổ Khiếu gần đây càng thêm hung hăng, về việc có vẻ như không ai dám động vào chúng. Nàng cảm nhận được sự bất an len lỏi trong lòng người dân, một nỗi sợ hãi cũ kỹ đang dần trỗi dậy. Khung cảnh sôi động, tràn đầy năng lượng của Thành Thiên Phong bỗng trở nên căng thẳng hơn trong mắt nàng, như một chiếc dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn. Nàng hiểu rằng, nếu không sớm ra tay, sự hỗn loạn sẽ lại nhấn chìm nơi này. Và nàng, với vai trò “Người Giám Sát”, sẽ là người đầu tiên phải đứng ra đối mặt.

***

Đêm đã về khuya, Thành Thiên Phong chìm trong tĩnh mịch. Duy chỉ có văn phòng của Lâm Dịch trong Thương Hội Lâm Dịch vẫn còn sáng đèn. Mùi giấy mới, mực và hương trà thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng cũng đầy tập trung. Lâm Dịch ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ lim bóng loáng, ánh mắt sắc bén lướt qua những ghi chép mà Liễu Thanh Y vừa trình lên. Liễu Thanh Y đứng đối diện, khí chất lạnh lùng và cương trực. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi ở hai bên, thi thoảng lại bổ sung thêm vài chi tiết. Bên ngoài cửa sổ, trăng sáng vằng vặc, gió đêm nhẹ nhàng luồn qua những khe hở, mang theo chút hơi lạnh của sương đêm.

“Bang Hổ Khiếu… chúng muốn thử nước đây mà.” Lâm Dịch khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, giọng nói trầm ổn, mang theo một chút suy tư. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. “Nếu chúng ta không dập tắt ngọn lửa này, nó sẽ nhanh chóng lan ra khắp Thành Thiên Phong. Những bang phái nhỏ khác sẽ nhìn vào Bang Hổ Khiếu, cho rằng ‘Hiệp ước Thiên Phong’ chỉ là một tờ giấy lộn. Khi đó, sự hỗn loạn sẽ trở lại, và tất cả những gì chúng ta cố gắng xây dựng sẽ đổ sông đổ bể.” Hắn không chỉ lo lắng cho trật tự, mà còn cho hoạt động kinh doanh của mình. Một Thành Thiên Phong bất ổn sẽ không bao giờ là nơi lý tưởng để phát triển thương nghiệp.

Liễu Thanh Y gật đầu đồng tình. “Tôi tin rằng một màn thị uy đủ sức răn đe là cần thiết, nhưng tránh đổ máu vô ích. Giết người không phải là mục đích cuối cùng của chúng ta, mà là thiết lập một quy tắc, một giới hạn.” Nàng hiểu rằng Lâm Dịch không phải một kẻ khát máu, nhưng cũng không phải là người mềm yếu. Hắn luôn tìm kiếm giải pháp tối ưu nhất, hiệu quả nhất, với cái giá phải trả thấp nhất.

“Chúng ta không cần đổ máu.” Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười khó nhận ra thoáng qua trên môi. “Cái chúng ta cần là một bài học. Một bài học đủ đau để chúng nhớ, đủ rõ ràng để chúng hiểu, và đủ minh bạch để những kẻ khác nhìn vào mà răn mình.” Hắn nhìn sang Vương Đại Trụ, người đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy vẻ sốt ruột. “Đại Trụ, ngươi có kế sách gì không?”

Vương Đại Trụ vỗ ngực, giọng nói hùng hồn. “Cứ để lão đệ dẫn người đi, bọn chúng sẽ biết tay! Bọn côn đồ Bang Hổ Khiếu ấy, chỉ cần thấy chúng ta xuất hiện là đã phải co rúm lại rồi. Ta sẽ tập hợp những huynh đệ cũ, những người đã từng theo đại ca. Chúng ta sẽ đánh sập sòng bạc Hắc Long, tịch thu hết của cải phi pháp, trả lại cho những người bị hại. Bọn chúng sẽ không dám hó hé nữa đâu!” Hắn tin rằng sức mạnh cơ bắp và sự đoàn kết là đủ để giải quyết mọi vấn đề.

Lâm Dịch lắc đầu nhẹ. “Không. Cần phải có Liễu cô nương đi đầu, với sự hỗ trợ từ chúng ta. Đó mới là ‘Người Giám Sát’ thực sự.” Hắn nhấn mạnh từ “Người Giám Sát”, hàm ý rằng đây không chỉ là một hành động trừng phạt, mà còn là một sự khẳng định quyền uy của Liễu Thanh Y, và xa hơn là của “Hiệp ước Thiên Phong”. “Ngươi và Trần Nhị Cẩu sẽ đi cùng Liễu cô nương, nhưng vai trò của các ngươi không phải là đánh đấm. Các ngươi là hậu thuẫn, là minh chứng cho thấy hành động của Liễu cô nương có sự ủng hộ tuyệt đối từ ta. Vương Đại Trụ, ngươi hãy lựa chọn những huynh đệ đáng tin cậy nh��t, những người không dễ bị kích động, để tạo thành một lực lượng hộ vệ. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ là người ghi chép lại toàn bộ sự việc, thu thập lời khai của những người bị hại, và đảm bảo mọi của cải tịch thu được đều được kiểm kê minh bạch.”

Trần Nhị Cẩu sáng mắt lên. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Ta sẽ chuẩn bị bút giấy cẩn thận, đảm bảo không sót một chi tiết nào!” Hắn đã quen với công việc thu thập thông tin, và giờ đây được giao thêm trọng trách ghi chép, hắn cảm thấy mình càng có giá trị hơn trong kế hoạch của Lâm Dịch.

Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch, trong lòng thầm cảm phục sự tinh tế và khôn ngoan của hắn. Hắn không chỉ muốn giải quyết vấn đề trước mắt, mà còn muốn củng cố vị thế của nàng, của hiệp ước, và của chính hắn. Nàng cúi đầu. “Tôi đã rõ. Tôi sẽ hành động theo kế hoạch của Lâm công tử.” Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc đối đầu với Bang Hổ Khiếu, mà còn là một màn kịch được dàn dựng cẩn thận để khẳng định quyền uy.

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. “Tốt. Hãy để cho Bang Hổ Khiếu một cơ hội cuối cùng để nhận ra sai lầm của chúng. Nhưng nếu chúng vẫn cố chấp, thì Liễu cô nương, ngươi hãy cho chúng thấy cái giá phải trả khi coi thường trật tự mới.” Giọng hắn nhẹ tênh, nhưng lại ẩn chứa một sự lạnh lùng đáng sợ. Hắn không phải là kẻ thích dùng bạo lực, nhưng hắn hiểu rằng, trong thế giới này, bạo lực đôi khi là công cụ không thể thiếu để duy trì hòa bình. “Ngày mai, vào chiều tối, hãy đến sòng bạc Hắc Long.”

Cuộc họp kết thúc, Liễu Thanh Y cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu rời đi. Lâm Dịch vẫn ngồi lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thành Thiên Phong đang say ngủ dưới ánh trăng. Hắn biết, một cuộc chiến nhỏ sắp nổ ra, và dù nó có vẻ đơn giản, nhưng nó sẽ là phép thử đầu tiên cho cái trật tự mong manh mà hắn đang cố gắng dựng xây. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, nó cần được hỗ trợ bởi một thanh kiếm sắc bén và một cánh tay mạnh mẽ để thực sự phát huy tác dụng.

***

Chiều tối hôm sau, trời âm u, mây đen vần vũ như báo hiệu một cơn mưa sắp đổ. Dù vậy, bên trong sòng bạc Hắc Long của Bang Hổ Khiếu, không khí vẫn náo nhiệt và hỗn loạn như thường lệ. Tiếng xúc xắc lăn lóc, tiếng bài bạc xào xạc, tiếng reo hò vui sướng hoặc gầm gừ tuyệt vọng của những con bạc hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào của dục vọng và may rủi. Mùi khói thuốc, rượu mạnh và mồ hôi người quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng và ngột ngạt. Thủ Lĩnh Bang Hổ Khiếu, một gã đàn ông trung niên với vẻ mặt hung dữ, xăm trổ đầy mình và ăn mặc phô trương, đang ngồi trên một chiếc ghế cao, mắt láo liên nhìn xuống những con bạc bên dưới, thi thoảng lại cười ha hả đầy bợm trợn. Hắn cảm thấy mình là vua của nơi này, không ai có thể động đến hắn.

Bỗng nhiên, một làn gió lạnh luồn qua cánh cửa chính, mang theo một chút mùi ẩm mốc của không khí trước cơn mưa. Mấy tên gác cửa lơ là không để ý, nhưng những con bạc lão luyện hơn thì khẽ rùng mình, cảm giác như có một luồng khí lạnh lẽo vừa lướt qua. Rồi, từ cánh cửa, một bóng người thanh thoát bước vào, chậm rãi và đầy uy nghiêm. Đó là Liễu Thanh Y, vận bộ y phục màu xanh lam, mái tóc đen mượt được buộc gọn gàng, ánh mắt sắc như kiếm. Nàng không mang theo đệ tử, nhưng phía sau nàng, Vương Đại Trụ sừng sững như một ngọn tháp, bên cạnh là Trần Nhị Cẩu với vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy. Đằng sau Vương Đại Trụ, vài chục huynh đệ vạm vỡ, ánh mắt kiên định, im lặng đứng đợi, tạo thành một bức tường người vững chắc. Sự xuất hiện của họ, đặc biệt là Liễu Thanh Y, đã khiến cả sòng bạc đang ồn ào bỗng chốc trở nên im phăng phắc. Tiếng xúc xắc ngừng lăn, tiếng bài bạc im bặt, chỉ còn lại những tiếng thở dốc nặng nề.

“Ngươi vi phạm Hiệp ước Thiên Phong.” Liễu Thanh Y cất giọng, không to nhưng đủ vang vọng khắp sòng bạc, át đi cả tiếng mưa lâm thâm vừa bắt đầu rơi ngoài trời. “Dưới danh nghĩa Người Giám Sát, ta đến đây để thi hành công lý.” Nàng không hề có ý định tranh chấp, chỉ đơn thuần tuyên bố.

Thủ Lĩnh Bang Hổ Khiếu ban đầu còn ngớ người, rồi hắn ta đứng bật dậy, vẻ mặt hung dữ xen lẫn một chút kinh ngạc và tức giận. Hắn ta cười khẩy, cố gắng che giấu sự bất an đang dâng lên trong lòng. “Hừ! Tiểu nha đầu ngươi dám đến đây gây chuyện? Không sợ mất mạng sao?! Cái gọi là ‘Hiệp ước Thiên Phong’ của cái thằng Lâm Dịch kia chỉ là trò đùa con nít! Ở đây, ta là vua!” Hắn vung tay ra hiệu, mấy chục tên côn đồ của Bang Hổ Khiếu lập tức xông lên, tay cầm đao kiếm sáng loáng, bao vây Liễu Thanh Y và nhóm của nàng.

Ánh mắt Liễu Thanh Y vẫn bình tĩnh, nàng khẽ rút kiếm ra khỏi vỏ. Tiếng kiếm kim loại khẽ rít lên, trong trẻo như tiếng chim hót giữa rừng khuya, nhưng lại ẩn chứa một sát khí lạnh lẽo. “Ngươi đã có cơ hội. Giờ thì, hãy chịu trách nhiệm cho những hành vi của mình.” Nàng nói, rồi thân hình thanh thoát chợt hóa thành một luồng sáng xanh, lao vào đám đông.

Kiếm của nàng như nước chảy mây trôi, không một chiêu thức thừa thãi. Nàng không giết người, nhưng mỗi nhát kiếm đều chính xác đến kinh ngạc, đánh vào huyệt đạo hoặc gân cốt, khiến đối phương tê liệt ngay lập t��c. Tiếng la hét, tiếng vũ khí rơi loảng xoảng vang lên. Những tên côn đồ Ban Hổ Khiếu tưởng rằng có đông người thì sẽ thắng, nhưng trước kiếm pháp tinh diệu của Liễu Thanh Y, chúng chỉ như những con rối bị điều khiển. Trong chốc lát, cả chục tên côn đồ đã nằm la liệt trên sàn, không ai bị thương nặng nhưng tất cả đều không thể cử động. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng yên, không cần ra tay. Sự hiện diện của họ, cùng với đội ngũ huynh đệ phía sau, đã đủ để thị uy, chứng tỏ rằng Liễu Thanh Y không đơn độc.

Thủ Lĩnh Bang Hổ Khiếu nhìn cảnh tượng đó mà mặt mày trắng bệch. Hắn ta nuốt nước bọt, chân run lẩy bẩy. Hắn ta từng chứng kiến Liễu Thanh Y ra tay, nhưng không ngờ nàng lại mạnh đến mức này, và quan trọng hơn, nàng lại hành động quyết liệt đến vậy. Hắn nhìn sang Vương Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ với ánh mắt như muốn nuốt chửng hắn, và rồi ánh mắt hắn dừng lại ở Trần Nhị Cẩu đang cặm cụi ghi chép. Một nỗi sợ hãi tột độ bỗng nhiên dâng lên trong lòng Thủ Lĩnh Bang Hổ Khiếu. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một cuộc đối đầu giang hồ thông thường, mà là một hành động có tổ chức, có kế hoạch, được chống lưng bởi một thế lực mạnh hơn rất nhiều.

Liễu Thanh Y thu kiếm, mũi kiếm khẽ chạm đất. “Ngươi đã vi phạm điều khoản thứ ba của Hiệp ước Thiên Phong: Cấm trấn lột, cướp bóc trắng trợn. Ngươi đã đánh đập Trương lão bản, mở sòng bạc trái phép, gây rối loạn trật tự.” Nàng chỉ thẳng vào mặt Thủ Lĩnh Bang Hổ Khiếu. “Toàn bộ tài sản phi pháp trong sòng bạc này sẽ bị tịch thu để bồi thường cho những người bị hại. Sòng bạc Hắc Long sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn. Ngươi có hai lựa chọn: Một là công khai nhận tội, bồi thường, và cam kết không tái phạm. Hai là, ta sẽ giao ngươi cho quan phủ xử lý, và ta tin rằng Lâm Dịch sẽ không ngại dùng quyền lực của mình để đảm bảo ngươi phải chịu hình phạt nặng nhất.”

Thủ Lĩnh Bang Hổ Khiếu run rẩy. Giao cho quan phủ? Hắn ta biết Lâm Dịch có mối quan hệ sâu rộng với những kẻ trong triều đình. Nếu bị giao cho quan phủ, hắn không chỉ mất đi tất cả, m�� còn có thể mất cả mạng sống. Hắn ta nhìn những con bạc xung quanh, những người đang nhìn hắn bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa khinh bỉ. Hắn ta nhìn những tên thuộc hạ đang nằm la liệt. Hắn ta không còn đường lui.

“Được… được rồi!” Thủ Lĩnh Bang Hổ Khiếu lắp bắp, mặt trắng bệch. “Ta nhận thua! Ta sẽ tuân thủ hiệp ước! Ta sẽ đóng cửa sòng bạc, trả lại tài sản cho Trương lão bản và bất cứ ai bị ta trấn lột. Xin Liễu cô nương và Lâm lão bản tha mạng!” Giọng hắn ta yếu ớt và đầy sợ hãi.

Liễu Thanh Y không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lập tức tiến lên. Vương Đại Trụ cùng với những huynh đệ của mình bắt đầu tịch thu tài sản, đồng thời niêm phong sòng bạc. Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhẹn ghi chép lại mọi thứ, từ lời khai của những con bạc còn lại, đến số tiền, tài vật bị tịch thu. Mọi thứ diễn ra một cách minh bạch và nhanh gọn.

Cơn mưa ngoài trời dần nặng hạt hơn, trút xuống những dòng nước lạnh lẽo. Nhưng bên trong sòng bạc Hắc Long, một trật tự mới đã được thiết lập, không phải bằng máu và nước mắt, mà bằng sự răn đe quyết đoán và minh bạch.

***

Mưa lâm thâm kéo dài cho đến tận đêm khuya, phủ một màn sương mờ ảo lên Thành Thiên Phong. Tại Quán Trà Lạc Nguyệt, nơi thường ngày nhộn nhịp, giờ chỉ còn vài bàn khách vãng lai, nói chuyện khe khẽ. Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ xa vọng lại, tạo nên một không khí yên tĩnh và thanh bình. Lâm Dịch và Liễu Thanh Y ngồi đối diện nhau bên khung cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn tí tách rơi xuống mặt đường. Mùi trà thơm dịu nhẹ tỏa ra từ chén trà sứ trắng tinh, hòa quyện với mùi ẩm ướt của không khí sau mưa.

Liễu Thanh Y khẽ đặt chén trà xuống, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn một chút suy tư. “Ta đã hiểu ý của ngươi, Lâm công tử. Việc thiết lập trật tự không chỉ cần sức mạnh mà còn cần sự khôn ngoan.” Nàng nói, giọng nói trầm lắng, không còn vẻ cương nghị như khi đối mặt với Bang Hổ Khiếu. “Hôm nay, ta đã thấy được hiệu quả của cách làm này. Bang Hổ Khiếu bị dằn mặt, nhưng không một ai phải chết. Người dân đư��c an ủi, và các bang phái khác cũng sẽ phải suy nghĩ kỹ hơn trước khi muốn thử thách ‘Hiệp ước Thiên Phong’.” Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai mình, nhưng đồng thời cũng là một sự tin tưởng mới vào phương pháp của Lâm Dịch. Sự chính nghĩa của nàng giờ đây đã có thêm một công cụ sắc bén và hiệu quả hơn để thực thi.

Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi những con hẻm giờ đây trông ẩm ướt và tối tăm hơn dưới làn mưa. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe. Hắn biết, Liễu Thanh Y đã thực sự chấp nhận vai trò của mình, không chỉ là một kiếm khách chính trực, mà còn là một người chấp pháp, một phần của bộ máy duy trì trật tự mà hắn đang xây dựng.

“Liễu cô nương đã làm rất tốt.” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói mang theo một sự chân thành hiếm thấy. “Ngươi đã thể hiện được uy tín và sức mạnh của ‘Người Giám Sát’. Nhưng đây chỉ là khởi đầu. Thành Thiên Phong tuy đã bình yên trở lại, nhưng bên ngoài, những con sóng lớn hơn đang dâng trào.” Hắn không thể không nghĩ đến những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, và những tin đồn mơ hồ về ‘linh khí mỏng manh’ cùng ‘thế lực tu hành’ vẫn thỉnh thoảng xuất hiện, gieo rắc sự bất an vào tâm trí hắn.

Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng cũng trở nên xa xăm hơn. Nàng biết Lâm Dịch không nói suông. Nàng đã nghe lỏm được một vài tin tức về Thanh Long Bang và Vô Ảnh Môn, hai thế lực giang hồ lớn mạnh hơn nhiều so với Bang Hổ Khiếu, đang rục rịch có những động thái đáng ngờ ở các thành trấn lân cận. Hơn nữa, việc Hắc Sa Bang sụp đổ, và cả sự biến mất bí ẩn của Bàng Lão Gia, chắc chắn sẽ khiến nhiều kẻ khác phải chú ý. Quan Đại Nhân, người vẫn luôn tìm cách duy trì ảnh hưởng của mình, chắc hẳn đang âm thầm quan sát mọi động thái của Lâm Dịch và nàng.

“Ta hiểu.” Nàng khẽ nói, lòng tràn đầy sự quyết tâm. “Sự chấp nhận miễn cưỡng của Bang Hổ Khiếu hôm nay chỉ là một giải pháp tạm thời. Sẽ có những kẻ khác mạnh hơn, xảo quyệt hơn muốn thử thách chúng ta. Và ta… ta sẽ sẵn sàng đối mặt.” Nàng tin rằng sự hợp tác chặt chẽ giữa nàng và Lâm Dịch sẽ đưa họ vào những tình huống nguy hiểm hơn trong tương lai, nơi chính nghĩa và mưu lược sẽ phải đối đầu trực diện với những kẻ thù tàn độc.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi thấy sự kiên định trong mắt nàng. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong thế giới này, đôi khi nó cần được bảo vệ bằng một thanh kiếm và một trái tim kiên cường.” Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm mịt mùng. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Liễu cô nương. Chúng ta phải tự mình tạo ra công bằng, và tự mình bảo vệ nó.”

Bên ngoài, mưa vẫn rơi tí tách, gột rửa đi những bụi bặm và hỗn loạn của một ngày. Thành Thiên Phong, dưới sự giám sát của Lâm Dịch và Liễu Thanh Y, đã có một đêm bình yên tạm thời. Nhưng Lâm Dịch biết, bình yên đó chỉ là một ảo ảnh mong manh, và phía trước, nh���ng cơn bão lớn hơn đang chờ đợi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mưa đất và hơi lạnh. Hắn đã sẵn sàng.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free