Lạc thế chi nhân - Chương 453: Trật Tự Ngầm Thiên Phong: Kiềm Chế Giang Hồ
Thành Thiên Phong, sau đêm dài của sự hỗn loạn và biến động, dần chìm vào vẻ tĩnh mịch quen thuộc của đêm. Nhưng trong sự tĩnh mịch ấy, một dòng chảy mới đang cuộn trào, mang theo cả hy vọng và những mối lo ngại tiềm ẩn. Dưới ánh trăng bạc vằng vặc, những lời bàn tán xôn xao trong các quán trà về việc "Thành Thiên Phong đổi chủ" đã dần lắng xuống, nhường chỗ cho những suy tư sâu xa hơn về tương lai. Liễu Thanh Y, với chén trà hoa cúc trên tay và ánh mắt kiên nghị, đã nhận ra rằng cuộc chiến của Lâm Dịch mới chỉ bắt đầu, và nàng, dù muốn hay không, cũng đã trở thành một phần không thể thiếu trong đó.
***
Trong dinh thự rộng lớn của Bàng Lão Gia, nơi giờ đây đã thuộc về Lâm Dịch, không khí đêm khuya mang một vẻ tĩnh mịch khác hẳn với sự ồn ã của quán trà. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, bàn tay đặt nhẹ lên khung gỗ đã sờn cũ, đôi mắt sâu thẳm dõi xuống Thành Thiên Phong đang chìm trong màn đêm. Ánh trăng đổ bạc lên những mái ngói rêu phong, làm nổi bật những con đường lát đá im lìm và hàng cây cổ thụ nghiêng mình trong gió. Đã không còn tiếng cười nói huyên náo của bọn gia đinh Bàng Lão Gia, không còn những âm thanh xa hoa lãng phí. Thay vào đó là tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa, mang theo hơi sương lạnh của đêm và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn phía sau.
Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận mùi hương của gỗ cũ, của trầm hương thoang thoảng còn vương lại từ những buổi lễ nghi xưa, hòa quyện với mùi đất ẩm và cỏ cây. Mùi hương ấy không còn mang theo sự ngột ngạt của quyền lực mục ruỗng, mà thay vào đó là một sự thanh tịnh đến lạ. Nhưng tâm trí hắn lại không hề tĩnh lặng. "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời," Lâm Dịch thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối ngầm. "Hắc Sa Bang đã đi, Bàng Lão Gia đã đổ, nhưng những con rắn nhỏ khác sẽ bò ra từ những hang ổ khuất lấp, tìm cách lấp đầy khoảng trống quyền lực. Chúng sẽ cắn xé lẫn nhau, gây rối loạn, và cuối cùng, chính là gây hại đến sự bình yên mà ta đang cố gắng kiến tạo cho Thành Thiên Phong này."
Hắn nhắm mắt lại, trong đầu tái hiện lại bản đồ Thành Thiên Phong, không phải bằng hình ảnh đơn thuần mà bằng một lưới các mối quan hệ, các thế lực ngầm. Hắc Sa Bang từng là một thế lực lớn, thống trị một cách tàn bạo. Khi chúng sụp đổ, một khoảng trống mênh mông đã xuất hiện, khiến các bang phái nhỏ hơn, vốn bị đè nén dưới gót giày của Hắc Sa Bang, nay bắt đầu rục rịch. Lâm Dịch hiểu rằng, nếu không có một bàn tay mạnh mẽ và một bộ óc tỉnh táo để kiểm soát, Thành Thiên Phong sẽ lại chìm vào vòng xoáy của những cuộc tranh giành địa bàn, những trận huyết chiến đẫm máu. Điều đó không chỉ ảnh hưởng đến đời sống của người dân vô tội, mà còn làm gián đoạn mọi kế hoạch kinh doanh, mọi nỗ lực xây dựng một trật tự mới mà hắn đang dày công vun đắp.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở bản thân. Để sinh tồn và phát triển, Thành Thiên Phong cần sự ổn định. Để có sự ổn định, các thế lực giang hồ phải được kiểm soát. Hắn kh��ng có tham vọng trở thành minh chủ võ lâm, cũng không muốn sa lầy vào những ân oán giang hồ bất tận. Mục tiêu của hắn đơn giản chỉ là duy trì một sự cân bằng mong manh, để người dân có thể yên ổn làm ăn, để thương hội của hắn có thể phát triển. "Phải dọn dẹp một lần cho xong, không thể để chúng ảnh hưởng đến sự phát triển của Thiên Phong." Ý nghĩ này đã nung nấu trong hắn từ vài ngày qua, kể từ khi Liễu Thanh Y đưa ra lời cảnh báo.
Lâm Dịch quay người, bước về phía chiếc bàn gỗ lim rộng lớn đặt giữa phòng. Chiếc bàn này từng là nơi Bàng Lão Gia xử lý những giao dịch mờ ám, những âm mưu thâm độc. Giờ đây, trên mặt bàn chỉ có một chiếc đèn dầu leo lét, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, ấm áp. Hắn kéo ghế, ngồi xuống. Tiếng ghế gỗ cọt kẹt vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn lấy ra một cuộn bản đồ Thành Thiên Phong đã được vẽ lại một cách tỉ mỉ, trải phẳng nó trên mặt bàn. Bản đồ này không chỉ ghi lại các con đường, phố phường, mà còn được hắn cẩn thận đánh dấu các khu vực trọng yếu, các hang ổ cũ của Hắc Sa Bang, và cả những địa điểm được cho là nơi tụ tập của các bang phái nhỏ còn lại.
Lâm Dịch đưa ngón tay gầy gò, hơi xanh xao lướt trên bản đồ, đánh dấu bằng một viên than chì nhỏ. Một chấm đen ở khu chợ phía Tây, nơi bang Phá Sơn Thần vẫn còn lén lút thu phí bảo kê. Một gạch chéo ở bến cảng phía Nam, nơi bang Kim Long đang tranh giành quyền kiểm soát tuyến đường vận chuyển lậu. Những nét vẽ đơn giản nhưng chất chứa bao suy tư, bao mưu tính. Hắn biết, để giải quyết tận gốc vấn đề, không thể dùng bạo lực đơn thuần. Bạo lực chỉ dẫn đến bạo lực. Hắn cần một giải pháp khôn ngoan hơn, một giải pháp có thể kiềm chế, điều phối, và biến những mối hiểm họa tiềm tàng thành những mắt xích có thể kiểm soát được trong trật tự mới của hắn.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, một lần nữa khẳng định niềm tin cốt lõi của mình. Trong thế giới võ lực này, hắn không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có một bộ óc sắc bén và khả năng nhìn xa trông rộng. Hắn sẽ dùng tri thức, dùng mưu lược để thiết lập một cuộc chơi mà ở đó, các quy tắc do hắn đặt ra.
Lâm Dịch ngồi đó, dưới ánh đèn dầu leo lét, tiếp tục phân tích, tính toán. Ngoài cửa sổ, vầng trăng vẫn tròn vành vạnh, soi rọi Thành Thiên Phong, như một chứng nhân im lặng cho những biến chuyển đang diễn ra. Hắn biết, đêm nay chỉ là sự chuẩn bị. Ngày mai, hoặc có thể là vài ngày tới, sẽ là lúc hắn phải đối mặt trực tiếp với những "con rắn nhỏ" ấy, và đặt ra những quy tắc mới cho cái thế giới ngầm mà hắn, một người vốn xa lạ, đang dần nắm giữ trong tay. Hắn sẽ không để một ai, một thế lực nào phá vỡ sự cân bằng mà hắn đang cố gắng xây dựng.
***
Chiều tối hôm sau, Quán Bar Hắc Phong trở nên ồn ào và ngột ngạt hơn bao giờ hết. Đây là một địa điểm khét tiếng trong giới giang hồ và thủy thủ ở Thành Thiên Phong, nơi mùi rượu, khói thuốc lá, và mồ hôi đặc quánh trong không khí, hòa lẫn với tiếng la hét say xỉn và tiếng ly chén va chạm loảng xoảng. Ánh sáng trong quán rất yếu ớt, chỉ đủ để nhìn thấy những gương mặt xăm trổ, dữ tợn và những ánh mắt đầy cảnh giác. Sàn nhà dính nhớp, có lẽ là do vô số những vũng rượu đổ và những cuộc xô xát đã diễn ra. Các quầy riêng tư, ngăn cách bằng những tấm gỗ thô, càng làm tăng thêm vẻ bí mật và nguy hiểm cho nơi này.
Lâm Dịch bước vào, không khí trong quán dường như chùng xuống trong vài giây, rồi lại bùng lên như cũ. Hắn vẫn mặc bộ trang phục thô sơ, có phần giản dị so với những kẻ xung quanh, nhưng bước đi của hắn lại toát lên một vẻ tự tin và điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Theo sau hắn là Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát trong bộ trang phục màu xanh quen thuộc. Thanh kiếm của nàng giắt bên hông, chuôi kiếm bằng bạc lộ ra một phần, đủ để báo hiệu sự sắc bén và chết chóc của nó. Ánh mắt nàng cương nghị, quét qua từng gương mặt trong quán, như một lời cảnh báo thầm lặng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt cảnh giác, và Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn, lanh lợi, luôn nhìn quanh như một con chồn, đứng sát phía sau Lâm Dịch, tạo thành một lá chắn vững chắc.
Mã Đại Ca, với vẻ ngoài phong trần và nụ cười sảng khoái, đã chờ sẵn ở một chiếc bàn lớn nhất trong góc, nơi ánh sáng từ chiếc đèn lồng treo cao nhất có vẻ khá hơn một chút. Ông ta vẫy tay ra hiệu, dẫn Lâm Dịch và đồng bọn tới. Trên chiếc bàn đó, đã có gần chục người ngồi sẵn, đại diện cho các bang phái nhỏ còn lại của Thành Thiên Phong. Có kẻ nhìn Lâm Dịch với vẻ nghi ngờ, kẻ thì lộ rõ sự cảnh giác, nhưng cũng có vài ánh mắt lộ ra sự tò mò.
"Chư vị anh hùng, hảo hán! Đây chính là Lâm huynh mà lão Mã ta đã nói tới," Mã Đại Ca cất giọng sang sảng, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng. "Lâm huynh đây không phải người trong giang hồ, nhưng lại là người đã dọn dẹp Hắc Sa Bang, mang lại sự bình yên cho Thành Thiên Phong này. Hôm nay Lâm huynh mời chư vị đến đây, là có chuyện quan trọng muốn bàn."
Lâm Dịch không nói nhiều, hắn ngồi xuống vị trí trung tâm, đôi mắt sắc bén quét qua từng gương mặt. Hắn không có vẻ uy hiếp, nhưng ánh mắt ấy lại khiến người đối diện cảm thấy một áp lực vô hình. Liễu Thanh Y đứng ngay cạnh Lâm Dịch, tay luôn đặt gần chuôi kiếm, như một bức tượng sống động của sự sẵn sàng. Vương Đại Trụ đứng sau lưng Lâm Dịch, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo vải thô, ánh mắt không rời khỏi đám người kia. Trần Nhị Cẩu đứng ở một góc khuất hơn, nhưng ánh mắt lanh lợi của hắn lại ghi nhận mọi cử động nhỏ nhất.
"Hắc Sa Bang đã sụp đổ," Lâm Dịch mở lời, giọng nói không quá lớn nhưng rõ ràng, đủ để át đi tiếng ồn ào của quán bar. "Bàng Lão Gia cũng đã bị diệt trừ. Bây giờ, Thành Thiên Phong cần một trật tự mới." Hắn dừng lại một chút, để những lời này thấm vào tâm trí những kẻ ngồi đối diện. "Ta không muốn đổ máu vô ích, nhưng cũng không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào phá hoại sự bình yên này, hay làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của thương hội ta, cũng như của dân chúng Thành Thiên Phong."
Một gã đại diện bang phái A, thân hình vạm vỡ, để râu rậm, hoài nghi lên tiếng: "Ngươi nói dễ nghe, nhưng ai đảm bảo lời ngươi? Hắc Sa Bang đi, rồi lại có bang phái khác mạnh hơn lên, thì chúng ta cũng chỉ là cá bé nuốt cá lớn thôi."
Lâm Dịch không vội trả lời, hắn nhìn thẳng vào gã, ánh mắt không hề dao động. "Ta đảm bảo. Và Liễu cô nương đây cũng sẽ đảm bảo." Hắn khẽ gật đầu về phía Liễu Thanh Y.
Liễu Thanh Y bước lên một bước nhỏ, ánh mắt cương nghị của nàng quét qua từng người, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực: "Ai muốn gây rối, sẽ phải đối mặt với ta." Câu nói ngắn gọn nhưng mang theo sự uy hiếp rõ rệt, khiến một vài kẻ giật mình, không dám ho he. Nàng đã từng một mình đối phó với sát thủ Hắc Sa Bang, danh tiếng của nàng trong giang hồ Thành Thiên Phong không phải là thứ có thể xem thường.
Mã Đại Ca thấy không khí có vẻ căng thẳng, vội vàng lên tiếng: "Chư vị cứ bình tĩnh nghe Lâm huynh nói đã. Thiên Phong bây giờ là của Lâm huynh. Chư vị cũng thấy rồi đấy, Hắc Sa Bang tàn bạo là thế, cuối cùng cũng không thoát khỏi tay Lâm huynh. Ai khôn ngoan thì biết theo ai, biết làm gì để Thành Thiên Phong này yên ổn, mà bản thân mình cũng có miếng ăn."
Lâm Dịch đưa tay ra hiệu cho Mã Đại Ca tiếp tục. "Ta không muốn quản chuyện giang hồ của các ngươi, nhưng ta cần một sự ổn định. Do đó, ta sẽ đưa ra một 'Hiệp ước Thiên Phong'." Hắn rút từ trong tay áo ra một tấm Hắc Mộc Lệnh, đặt nhẹ lên bàn. Tấm lệnh bài màu đen tuyền, khắc hình rồng bay phượng múa một cách tinh xảo, dù không phải là vật phẩm quý hiếm gì, nhưng lại tỏa ra một khí chất uy nghiêm lạ thường.
"Kể từ bây giờ, không ai được phép thu phí bảo kê vô cớ, không được cướp bóc, quấy nhiễu dân lành hay các thương nhân. Các tranh chấp giữa các bang phái phải được giải quyết qua hòa giải, không được phép đổ máu trong nội thành. Ai vi phạm, sẽ phải đối mặt với hậu quả." Lâm Dịch nói, mỗi từ mỗi chữ đều dứt khoát, không cho phép tranh cãi. "Đổi lại, thương hội của ta sẽ mở rộng cơ hội làm ăn cho những ai tuân thủ. Các ngươi có thể nhận các công việc vận chuyển, bảo vệ hàng hóa, hoặc thậm chí là tham gia vào mạng lưới thông tin của ta. Ta sẽ trả công xứng đáng, và đảm bảo sự an toàn cho hoạt cả gia đình các ngươi."
Một đại diện khác, có vẻ ngoài khôn ngoan hơn, lên tiếng: "Vậy nếu có kẻ từ bên ngoài đến gây rối thì sao? Hoặc những bang phái lớn hơn ở các thành khác muốn nhúng tay vào Thành Thiên Phong?"
"Chuyện đó, ta sẽ lo," Lâm Dịch đáp, ánh mắt sắc lạnh. "Nhưng trước hết, các ngươi phải tự giữ được trật tự của mình. Hắc Mộc Lệnh này là bằng chứng. Ai cầm nó, là đại diện cho ý chí của ta. Liễu cô nương sẽ là người giám sát việc thi hành hiệp ước. Bất kỳ ai cố tình làm trái, đều sẽ phải đối mặt với Liễu cô nương, và sau đó là ta." Hắn nhấc Hắc Mộc Lệnh lên, trao cho Mã Đại Ca. "Mã Đại Ca sẽ là người trung gian, thu thập thông tin và báo cáo trực tiếp cho ta."
Các đại diện bang phái nhìn nhau, có kẻ cau mày, có kẻ gật gù. Họ hiểu rằng Lâm Dịch không chỉ nói suông. Sự sụp đổ của Hắc Sa Bang đã chứng minh điều đó. Hắn không phải là kẻ mạnh về võ công, nhưng hắn có mưu lược, có khả năng tập hợp lực lượng, và quan trọng hơn, hắn có Liễu Thanh Y, một kiếm khách mạnh mẽ, bên cạnh. Hơn nữa, những điều khoản hắn đưa ra không hoàn toàn là ép buộc. Chúng mở ra một con đường kiếm sống mới, ổn định hơn, thay vì những cuộc chém giết tranh giành địa bàn đầy rủi ro.
Tuy nhiên, sự hoài nghi vẫn còn đó. "Hiệp ước Thiên Phong" này không phải là một giải pháp hoàn hảo, nó chỉ là một sự thỏa hiệp. Lâm Dịch biết điều đó. Hắn không mong đợi sự phục tùng tuyệt đối ngay lập tức. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. "Nhưng ít nhất, ta có thể mang lại một trật tự, một sự công bằng tương đối, để những kẻ yếu thế có thể sống sót, và những kẻ mạnh hơn có thể kiếm sống mà không cần phải giẫm đạp lên người khác."
Cuộc họp kéo dài thêm một lúc, với những câu hỏi thăm dò, những lời hứa hẹn miễn cưỡng. Cuối cùng, dưới sự chứng kiến của Hắc Mộc Lệnh và ánh mắt sắc bén của Liễu Thanh Y, các đại diện bang phái nhỏ đã miễn cưỡng chấp nhận "Hiệp ước Thiên Phong." Họ biết, đây là lựa chọn tốt nhất hiện tại, ít nhất là cho đến khi một thế lực mới đủ mạnh để thách thức Lâm Dịch xuất hiện.
***
Đêm đã khuya. Ánh trăng đã vượt qua đỉnh đầu, b��t đầu nghiêng dần về phía Tây. Trong văn phòng của thương hội Lâm Dịch, chính là thư phòng cũ của Bàng Lão Gia, không khí lại trở nên trầm lắng và tập trung. Chiếc đèn dầu vẫn leo lét trên bàn, nhưng giờ đây có thêm hai chiếc nữa, tỏa ra ánh sáng đủ để chiếu rõ những bản đồ, những ghi chép được trải ra. Mùi mực và mùi trà xanh thoang thoảng trong không khí, xua đi phần nào sự mệt mỏi.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt trầm tư nhưng ánh mắt vẫn sắc bén. Đối diện hắn là Liễu Thanh Y, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Cuộc họp giang hồ vừa kết thúc, và đây là lúc để đánh giá, để đưa ra những bước đi tiếp theo.
"Họ sẽ không dễ dàng tuân thủ," Lâm Dịch mở lời, giọng nói mang theo một sự chắc chắn. "Sự chấp nhận của họ chỉ là miễn cưỡng. Sẽ có kẻ ngấm ngầm chống đối, sẽ có kẻ cố tình phá hoại để thử thách giới hạn của chúng ta. Cần có người giám sát và răn đe thật chặt chẽ."
Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt kiên định. Nàng đã lường trước điều này. "Ta sẽ làm việc đó, Lâm Dịch. Nhưng ta cần sự hỗ trợ của ngươi. Các bang phái này quen với luật rừng, không dễ gì thay đổi. Ta cần quyền lực để răn đe, và ta cần thông tin để hành động kịp thời." Nàng không hề có ý định lùi bước. Vai trò "Người Giám Sát" giang hồ mà Lâm Dịch đã ngầm giao phó cho nàng trong cuộc họp vừa rồi không hề nhẹ nhàng, nhưng nàng đã sẵn sàng đối mặt. Nàng hiểu rằng đây không chỉ là việc duy trì trật tự cho Thành Thiên Phong, mà còn là một phần trong kế hoạch lớn hơn của Lâm Dịch, một kế hoạch mà nàng tin rằng sẽ mang lại sự ổn định cho vùng đất này.
Lâm Dịch nhìn nàng, trong ánh mắt hắn có sự tin tưởng và một chút thấu hiểu. "Ngươi sẽ có mọi thứ cần thiết. Hắc Mộc Lệnh là biểu tượng cho quyền lực của ngươi trong giới giang hồ Thành Thiên Phong. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu sẽ là trợ thủ đắc lực." Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi sẽ là cánh tay phải của Liễu cô nương. Bất cứ khi nào nàng cần ra tay, ngươi phải đảm bảo mọi việc được thực hiện một cách dứt khoát và hiệu quả. Ngươi phải tập hợp những huynh đệ đáng tin cậy, những người đã từng theo ta, để tạo thành một lực lượng ứng phó nhanh."
Vương Đại Trụ lập tức đứng thẳng dậy, vỗ ngực, khuôn mặt chất phác nhưng đầy nhiệt huyết. "Đại ca cứ ra lệnh, chúng ta sẽ làm tốt nhất! Bất cứ thằng nào dám giở trò, cứ để ta và huynh đệ lo liệu!" Giọng hắn to và rõ ràng, tràn đầy sự trung thành. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch và sẵn sàng làm theo mọi chỉ đạo.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, sau đó chuyển ánh mắt sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi thông minh, lanh lợi, và có tai mắt ở khắp nơi. Nhiệm vụ của ngươi là xây dựng một mạng lưới thông tin trong giang hồ. Ta muốn biết mọi động tĩnh nhỏ nhất, mọi lời bàn tán, mọi âm mưu. Bất kỳ bang phái nào có dấu hiệu vi phạm hiệp ước, ta phải biết ngay lập tức."
Trần Nhị Cẩu sáng mắt lên, vẻ mặt háo hức. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Ta sẽ phái người trà trộn vào các tửu quán, sòng bạc, bến cảng. Đảm bảo mọi động tĩnh của giang hồ Thiên Phong đều không qua mắt chúng ta!" Hắn đã quá quen với việc thu thập thông tin, và giờ đây, với sự hậu thuẫn của Lâm Dịch, hắn tin rằng mình có thể làm được nhiều hơn thế.
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Hắn biết, với đội ngũ này, hắn có thể kiểm soát được tình hình. Liễu Thanh Y là người có võ công cao cường và uy tín trong giang hồ, Vương Đại Trụ là lực lượng hành động đáng tin cậy, còn Trần Nhị Cẩu là đôi tai và đôi mắt của hắn. Đây là một sự kết hợp hoàn hảo.
"Đây chỉ là bước khởi đầu," Lâm Dịch nói, giọng nói trầm hẳn xuống, mang theo một chút lo lắng tiềm ẩn. "Trật tự mà chúng ta vừa thiết lập rất mong manh. Các thế lực bên ngoài Thành Thiên Phong sẽ sớm chú ý đến sự thay đổi này. Thanh Long Bang, Vô Ảnh Môn, hoặc thậm chí là Thẩm Đại Nhân, những kẻ đang âm thầm thâu tóm quyền lực, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Hơn nữa, những tin đồn về linh khí mỏng manh và thế lực tu hành cũng không phải là chuyện đùa. Chúng ta phải chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn."
Liễu Thanh Y lắng nghe, ánh mắt nàng trở nên nghiêm trọng. Nàng biết, lời Lâm D��ch nói là sự thật. Vai trò "Người Giám Sát" của nàng sẽ không chỉ giới hạn trong Thành Thiên Phong mà có thể sẽ mở rộng ra, đối mặt với những thế lực lớn hơn, hung hiểm hơn. Sự chấp nhận miễn cưỡng của các bang phái nhỏ hôm nay chỉ là một sự tạm hoãn, chứ không phải là một sự phục tùng vĩnh viễn. "Hiệp ước Thiên Phong" còn rất dễ vỡ, và nàng sẽ phải là người giữ cho nó không tan vỡ.
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thành Thiên Phong đang chìm sâu trong giấc ngủ. Hắn cảm thấy một phần gánh nặng được san sẻ, nhưng cũng biết rằng đây chỉ là một chặng đường mới trong hành trình đầy chông gai của mình. Hắn không phải là hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại này, cố gắng tìm cách sinh tồn và bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy bão tố. Nhưng ít nhất, hắn đã có những người đồng hành đáng tin cậy. Và hắn, đã sẵn sàng đối mặt với những gì sắp tới.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.