Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 452: Tân Khí Tượng: Chiêu Hiền Đãi Sĩ

Trà nguội dần trong chén, vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi Lâm Dịch, như một lời nhắc nhở về những gánh nặng sắp tới. Hắn nhìn Liễu Thanh Y khuất dần sau cánh cửa, bóng dáng nàng thanh thoát nhưng mang theo cả một thế giới của những hiểm nguy chực chờ. Thành Thiên Phong đã ổn định, nhưng sự ổn định này chỉ là bề mặt của một tảng băng trôi khổng lồ, ẩn chứa những dòng chảy ngầm dữ dội. Hắn đã đẩy Bàng Lão Gia xuống vực thẳm, đã dọn dẹp Hắc Sa Bang, tạo ra một khoảng trống quyền lực mà ai cũng muốn lấp đầy.

Trong sâu thẳm tâm trí, Lâm Dịch hiểu rằng cái gọi là "bình yên" mà hắn hằng khao khát có lẽ chỉ là một ảo ảnh xa vời trong thế giới này. Sinh tồn, đối với hắn, chưa bao giờ là sự tĩnh lặng. Nó là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, một chuỗi những quyết định khó khăn và những đánh đổi cay đắng. Hắn không có bàn tay vàng, không có thiên phú tu luyện, chỉ có trí óc và bản năng sinh tồn được mài giũa qua hai thế giới. Và giờ đây, trí óc ấy mách bảo hắn rằng, để bảo vệ những gì mình đã gây dựng, để bảo vệ những người mình trân trọng, hắn không thể thụ động chờ đợi. Hắn phải hành động, phải củng cố vị thế, phải biến Thành Thiên Phong thành một căn cứ vững chắc, đủ sức chống đỡ những cơn sóng lớn hơn đang ập tới. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "và ta cũng không mong đợi điều đó. Ta chỉ mong có đủ khả năng để tự tạo lấy công bằng cho mình và những người đi theo ta." Đêm đó, dư���i ánh trăng mờ nhạt, Lâm Dịch không ngủ. Hắn ngồi bên bàn, ngọn nến lay lắt rọi bóng hắn lên tường, phác họa một hình ảnh gầy gò nhưng kiên cường. Những bản kế hoạch, những chiến lược mới dần hình thành trong tâm trí, chi chít những con số, những cái tên, những bước đi táo bạo. Hắn đang chuẩn bị cho một màn kịch mới, một vở diễn mà hắn là đạo diễn kiêm diễn viên chính, với toàn bộ Thành Thiên Phong là sân khấu và số phận của biết bao người là những sợi dây ràng buộc.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa nhuộm vàng đỉnh tháp canh Thành Thiên Phong, một sự kiện bất thường đã thu hút sự chú ý của toàn bộ người dân và thương nhân. Tại quảng trường trung tâm, nơi thường ngày nhộn nhịp với tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, nay lại được dựng lên một bục gỗ đơn giản nhưng trang trọng. Đám đông bắt đầu tụ tập, ban đầu chỉ lác đác vài người tò mò, sau đó là từng nhóm, từng nhóm kéo đến, tạo thành một biển người xôn xao. Mùi hương của những món ăn sáng, của gia vị từ các gian hàng bán rong vẫn còn vương vấn trong không khí se lạnh của buổi sớm, nhưng dần bị lấn át bởi sự phấn khích và tiếng xì xào bàn tán. Ai cũng tự hỏi, liệu có phải quan phủ lại có lệnh mới, hay là lại có kẻ nào đó bị trừng trị?

Trên bục, Lâm Dịch xuất hiện, bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi thanh thoát trong bộ thường phục thêu hoa văn nhã nhặn, và Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội với vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt sắc sảo. Phía dưới, giữ trật tự cho đám đông đang ngày một đông đảo là Vương Đại Trụ vạm vỡ, cùng Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn và một nhóm người mới được tuyển chọn, tay cầm gậy, ánh mắt cảnh giác nhưng cũng đầy tự hào.

Lâm Dịch, thân hình vẫn hơi gầy gò, nhưng ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy mà thay vào đó là sự kiên định, pha lẫn chút mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Hắn khoác một bộ trường bào màu xanh sẫm, không quá cầu kỳ nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng, lịch lãm, khác hẳn với hình ảnh thiếu niên nghèo khó ngày nào. Hắn bước lên phía trước, hít một hơi thật sâu, để không khí trong lành của buổi sáng tràn vào lồng ngực. Tiếng xì xào của đám đông dần lắng xuống, thay vào đó là sự im lặng đầy mong đợi.

"Kính thưa quý vị, quý thương nhân của Thành Thiên Phong!" Giọng Lâm Dịch vang vọng, không quá lớn nhưng đủ sức xuyên qua đám đông, chất chứa một sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. "Ta là Lâm Dịch. Chắc hẳn quý vị đều đã biết, trong những ngày qua, Thành Thiên Phong của chúng ta đã trải qua nhiều biến động. Một thế lực đen tối đã bị loại bỏ, một trật tự cũ đã sụp đổ." Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông, đọc được sự hoài nghi, tò mò và cả niềm hy vọng le lói.

Trong đầu hắn, những suy nghĩ hiện đại vẫn đang cuộn xoáy. *Bài diễn văn mở màn. Phải tạo được ấn tượng, phải định hướng dư luận, và quan trọng nhất là phải khiến họ tin tưởng. Không phải tin vào một cá nhân Lâm Dịch, mà tin vào một con đường mới, một cơ hội mới.* Hắn biết, lời nói suông không đủ, nhưng nó là bước đầu tiên để gieo mầm cho những hành động.

"Chúng ta không phủ nhận những khó khăn đã qua, cũng không quên những áp bức mà nhiều người phải chịu đựng," Lâm Dịch tiếp t���c, giọng nói trở nên trầm lắng hơn, như đang chia sẻ một nỗi đau chung. "Nhưng nay, Thành Thiên Phong đã có một cơ hội mới. Cơ hội để chúng ta cùng nhau xây dựng một Thành Thiên Phong phồn thịnh, nơi không có sự chèn ép, không có sự độc quyền. Nơi mà mọi người dân, mọi thương nhân đều có thể an cư lạc nghiệp, đều có cơ hội phát triển công bằng."

Đám đông bắt đầu xôn xao trở lại, nhưng lần này là những tiếng bàn tán đầy hứng thú. Một số thương nhân nhỏ nhìn nhau, ánh mắt chất chứa vẻ không tin nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Họ đã quá quen với những lời hứa rỗng tuếch từ các quan lại hay những kẻ quyền thế mới nổi. Nhưng từ Lâm Dịch, một người đã chứng minh bằng hành động chứ không phải lời nói suông khi dẹp tan Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, những lời này mang một sức nặng khác.

Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt nàng dõi theo hắn với một sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng hiểu rõ những áp lực mà Lâm Dịch đang phải đối mặt, và nàng cũng hiểu rằng hắn đang đặt cược rất nhiều vào bài diễn văn này. Nàng khẽ siết chặt tay, như để truyền thêm sức mạnh cho hắn. Trương Quản Sự, với kinh nghiệm lăn lộn trên thương trường, chỉ khẽ gật đầu. Ông ta biết Lâm Dịch đang làm rất tốt, đang vẽ ra một viễn cảnh đủ sức lay động lòng người, đặc biệt là những thương nhân nhỏ lẻ đã bị đè nén quá lâu.

"Thương hội Lâm Dịch," Lâm Dịch tuyên bố, giọng nói trở nên mạnh mẽ và dứt khoát hơn, "không chỉ tìm kiếm lợi nhuận. Chúng ta tìm kiếm những người có tâm, có tài, có chí hướng! Chúng ta cần những người sẵn lòng cùng chúng ta xây dựng một mạng lưới thương nghiệp công bằng, minh bạch, và bền vững." Hắn giơ cao tay, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu. Nhị Cẩu nhanh nhẹn mở một cuộn giấy lớn, trên đó ghi rõ những chính sách mới: "Chúng tôi sẽ duy trì giá ổn định cho các mặt hàng thiết yếu, đặc biệt là lương thực và thuốc men, để đảm bảo không ai phải chịu cảnh đói rét. Chúng tôi sẽ thiết lập các kênh phân phối mới, mở rộng nguồn cung từ những vùng đất khác, đảm bảo hàng hóa luôn dồi dào và chất lượng."

Tiếng hoan hô bắt đầu vang lên từ một góc nhỏ, sau đó lan rộng như một làn sóng. Người dân nghèo, những tiểu thương buôn bán nhỏ lẻ là những người đầu tiên cảm nhận được lợi ích từ những lời hứa này. Họ đã quá mệt mỏi với việc giá cả bị thao túng, với việc bị các thế lực lớn chèn ép. Ánh mắt họ nhìn Lâm Dịch giờ đây không còn chỉ là tò mò, mà đã pha lẫn sự kính trọng và hy vọng.

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu không giấu nổi vẻ hăng hái, cậu bé tự hào khi được giao nhiệm vụ quan trọng như vậy. Cậu ta đứng thẳng người, khuôn mặt rạng rỡ, cố gắng hết sức để những người đang chen chúc phía sau cũng có thể nhìn thấy nội dung trên cuộn giấy. Vương Đại Trụ, tuy chất phác, nhưng cũng hiểu được tầm quan trọng của sự kiện này. Anh ta đứng vững vàng, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông, đảm bảo không có bất kỳ kẻ gây rối nào. Anh vẫn còn nhớ rõ những lời Lâm Dịch đã nói với anh: "Chúng ta đang xây dựng một cái gì đó lớn hơn bản thân mình, Đại Trụ. Nó cần sự kiên cường và lòng trung thành."

Lâm Dịch tiếp tục bài diễn văn, giới thiệu về kế hoạch "chiêu hiền đãi sĩ": "Từ hôm nay, Thương hội Lâm Dịch sẽ mở rộng cánh cửa, chào đón tất cả những ai có tài năng, có tâm huyết. Dù quý vị là kế toán, quản lý kho, thợ thủ công, hay chỉ đơn giản là người có kinh nghiệm vận chuyển hàng hóa, chúng tôi đều có vị trí cho quý vị. Chúng tôi không quan trọng xuất thân, chỉ cần có năng lực và sự chính trực." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào đám đông, "Chúng ta sẽ trả công xứng đáng, sẽ tạo điều kiện để quý vị phát triển. Bởi vì ta tin rằng, một thương hội mạnh mẽ phải được xây dựng từ những con người mạnh mẽ."

Những lời này như một làn gió mới thổi vào Thành Thiên Phong, phá tan bầu không khí u ám của sự nghi kỵ và áp bức cũ. Nhiều người bắt đầu bàn tán sôi nổi hơn, thậm chí có người đã rục rịch ý định tìm đến Thương hội Lâm Dịch để thử vận may. Họ nhận ra rằng đây không chỉ là một lời hứa suông, mà là một lời mời gọi thực sự.

Lâm Dịch kết thúc bài phát biểu của mình, khẽ cúi đầu chào đám đông. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Những lời nói này chỉ là một hạt giống. Để nó nảy mầm và phát triển, cần có sự chăm sóc, cần có hành động cụ thể và kiên trì. Hắn quay lại, nhìn về phía Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự, ánh mắt trao đổi một cái gật đầu ngầm. Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu. Sự dòm ngó của các thế lực bên ngoài, từ Thanh Long Bang đến Vô Ảnh Môn, từ Thẩm Đại Nhân đến những tin đồn về "linh khí mỏng manh", tất cả đều đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, hắn đã có một khởi đầu. Hắn đã gieo mầm hy vọng vào lòng người dân Thành Thiên Phong.

***

Buổi chiều cùng ngày, không khí tại văn phòng mới của Thương hội Lâm Dịch, vốn là thư phòng rộng lớn của Bàng Lão Gia, trở nên vô cùng khẩn trương và bận rộn. Căn phòng, trước đây mang nặng mùi ẩm mốc của sách cũ và sự ngột ngạt của quyền lực, nay đã được dọn dẹp sạch sẽ, bài trí lại một cách khoa học. Những kệ sách chứa đầy thư tịch cổ nay nhường chỗ cho các tủ hồ sơ, bàn ghế làm việc được sắp xếp gọn gàng, dù vẫn còn vài chồng tài liệu cao ngất ngưởng chờ được phân loại. Ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi những vệt sáng vàng cam lên nền nhà gỗ bóng loáng, mang theo những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Mùi hương của gỗ mới, giấy mực và một chút hương trà thanh tao đã thay thế hoàn toàn mùi cũ kỹ.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chính giữa chiếc bàn gỗ lim lớn, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng đôi mắt sâu thẳm lại không ngừng quan sát. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, với ánh mắt thông minh và sắc sảo, liên tục ghi chép và đưa ra những câu hỏi phụ trợ. Đối diện họ là Trương Quản Sự, ông ta không ngừng vuốt nhẹ chòm râu bạc, ánh mắt tinh ranh đánh giá từng ứng viên một cách cẩn trọng.

Phía ngoài, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu phụ trách tiếp đón và sắp xếp các ứng viên đang chờ đợi. Tiếng bước chân thỉnh thoảng vang lên trên hành lang, tiếng xì xào bàn tán nhỏ nhẹ, và tiếng bút lông sột soạt trên giấy là những âm thanh chủ đạo trong dinh thự giờ đã được đổi chủ.

"Tiếp theo!" Trần Nhị Cẩu hăng hái gọi lớn, sau đó nhanh nhẹn dẫn một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề vào phòng. Người đàn ông này có vẻ ngoài thư sinh, tay cầm một tập giấy tờ cũ kỹ.

Lâm Dịch nhìn người đàn ông, nở một nụ cười xã giao nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén như dao. "Ngươi tên là gì? Có kinh nghiệm gì trong việc quản lý sổ sách không?"

Người đàn ông hơi cúi đầu, giọng nói run run. "Bẩm công tử, tiểu nhân tên là Lý Kính. Tiểu nhân từng làm kế toán cho một thương hội nhỏ ở huyện lân cận, nhưng không may thương hội đó đã phá sản vì chiến loạn."

"Phá sản vì chiến loạn," Lâm Dịch lặp lại, "vậy ngươi có kinh nghiệm gì trong việc quản lý chuỗi cung ứng trong bối cảnh khó khăn không? Quan điểm của ngươi về sự trung thực trong kinh doanh là gì?" Hắn đặt ra những câu hỏi không chỉ kiểm tra năng lực mà còn thăm dò tư duy và phẩm chất của ứng viên. Hắn biết, trong một thế giới đầy rẫy sự lừa lọc và bất ổn, lòng trung thực và khả năng ứng biến còn quan trọng hơn cả kinh nghiệm suông.

Trong đầu Lâm Dịch, một cỗ máy suy luận không ngừng vận hành. *Một thương hội bền vững không thể chỉ dựa vào một mình ta. Nó cần một đội ngũ những con người giỏi giang, trung thành, và quan trọng nhất là có cùng tầm nhìn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cần những cánh tay để thực thi, những khối óc để hỗ trợ. Nếu không có người tài, mọi kế hoạch lớn lao đến mấy cũng chỉ là giấy vụn.* Hắn nhớ lại những bài học về quản trị nhân sự từ thế giới cũ, về việc xây dựng văn hóa doanh nghiệp, về sự tin tưởng và trao quyền. Đó là những khái niệm xa lạ ở đây, nhưng hắn tin rằng chúng là chìa khóa để vượt qua những thế lực cũ kỹ, lạc hậu.

Lý Kính suy nghĩ một lát, rồi trả lời một cách thận trọng. "Bẩm công tử, trong thời loạn, việc đảm bảo nguồn cung là vô cùng khó khăn. Tiểu nhân đã phải tìm mọi cách để duy trì hàng hóa, thậm chí phải liều mình đi qua những vùng đất không an toàn. Về sự trung thực, tiểu nhân luôn tâm niệm rằng, chữ tín là gốc của kinh doanh. Một khi đã mất chữ tín, dù có lợi nhuận bao nhiêu cũng sẽ không bền."

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, nàng ghi chú gì đó vào sổ tay của mình. Nàng bổ sung: "Chúng ta cần những người không chỉ giỏi chuyên môn mà còn phải hiểu rõ tầm nhìn của thương hội. Thương hội Lâm Dịch không chỉ vì lợi nhuận, mà còn vì sự phồn thịnh chung của Thành Thiên Phong. Ngươi có sẵn lòng chia sẻ những ý tưởng của mình để đạt được mục tiêu đó không?"

Trương Quản Sự thêm vào, giọng ông ta trầm ổn: "Thị trường Thành Thiên Phong đang thay đổi nhanh chóng, chúng ta cần những người có khả năng thích ứng cao. Ngươi có nghĩ mình đủ linh hoạt để đối phó với những biến động bất ngờ không? Ví dụ, nếu một nguồn cung bị cắt đứt đột ngột, ngươi sẽ xử lý thế nào?" Ông ta nhìn thẳng vào mắt Lý Kính, chờ đợi một câu trả lời chắc chắn.

Cuộc phỏng vấn tiếp tục diễn ra, từng ứng viên một bước vào, mang theo những hy vọng và lo lắng riêng. Có người là cựu quản lý kho của Bàng Lão Gia, tìm kiếm cơ hội làm lại cuộc đời. Có người là một thợ thủ công lành nghề nhưng bị chèn ép, mong muốn một môi trường công bằng hơn. Lại có những người là học trò của các thư viện nhỏ, kiến thức uyên bác nhưng không có đất dụng võ.

Lâm Dịch lắng nghe từng câu trả lời, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn nhận ra rằng việc tìm kiếm nhân tài trong thế giới này không hề dễ dàng. Sự giáo dục hạn chế, sự lạc hậu của hệ thống kinh tế, và tư duy bảo thủ đã ăn sâu vào tiềm thức của nhiều người. Hắn phải nhìn xuyên qua vẻ ngoài, xuyên qua những lời lẽ hoa mỹ, để tìm thấy những viên ngọc thô còn ẩn mình.

Vương Đại Trụ, đứng ở cửa, tuy không hiểu hết những lời lẽ phức tạp trong phòng, nhưng anh cảm nhận được sự nghiêm túc và tầm quan trọng của công việc đang diễn ra. Anh chỉ biết rằng Lâm Dịch đang xây dựng một điều gì đó vĩ đại, và anh sẽ dốc hết sức mình để bảo vệ nó. Anh cũng thầm vui mừng khi thấy số lượng người đến ứng tuyển đông đảo như vậy, đó là dấu hiệu cho thấy Lâm Dịch đã chiếm được lòng tin của người dân.

Trần Nhị Cẩu, sau khi dẫn xong một ứng viên, lại hăng hái chạy tới bàn phụ, sắp xếp lại các hồ sơ. Cậu bé còn quá trẻ để hiểu hết về chiến lược kinh doanh hay quản lý chuỗi cung ứng, nhưng cậu có một niềm tin mãnh liệt vào "Đại ca" của mình. Đối với Nhị Cẩu, Lâm Dịch là biểu tượng của sự công bằng, của một cuộc sống tốt đẹp hơn. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói đó không chỉ là khẩu hiệu, mà là kim chỉ nam cho mọi hành động của cậu.

Thời gian trôi qua, mặt trời dần ngả bóng về phía tây, nhuộm đỏ cả căn phòng. Lâm Dịch cảm thấy mệt mỏi, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự thỏa mãn nhất định. Hắn đã chọn được một vài ứng viên tiềm năng, những người mà hắn tin rằng có thể trở thành những trụ cột đầu tiên cho thương hội của mình. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một quá trình dài. Sự mở rộng nhanh chóng của thương hội Lâm Dịch chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn ngoài Thành Thiên Phong, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân hoặc các bang phái giang hồ còn lại. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ xây dựng một đội ngũ đủ mạnh để đối phó với mọi thách thức.

***

Tối muộn, ánh đèn lồng dịu nhẹ hắt xuống Quán Trà Lạc Nguyệt, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ u hoài. Không khí bên trong quán trà không quá ồn ào, chỉ có tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nước trà rót ra khẽ khàng và những lời bàn bạc thì thầm. Mùi hương của trà Phổ Nhĩ đậm đà quyện với chút hương hoa lài thoang thoảng từ những bình hoa nhỏ trên bàn, tạo nên một sự thư thái hiếm có giữa một thành phố vừa trải qua biến động lớn.

Trong một góc khuất, một nhóm ba thương nhân nhỏ đang ngồi quây quần, ánh mắt họ vừa nghi ngờ, vừa tò mò, nhưng cũng không giấu được sự hưng phấn. Họ là những người đã chứng kiến sự sụp đổ của Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, những người đã từng bị áp bức đến tận cùng. Giờ đây, những chính sách mới của Lâm Dịch đang làm dấy lên trong họ một niềm hy vọng mong manh.

Thương nhân A, một người đàn ông trung niên với bộ râu lún phún, nhấp một ngụm trà nóng, khẽ nhíu mày. "Nghe nói Lâm Dịch công tử muốn giảm giá hàng hóa thiết yếu, còn mở rộng nguồn cung từ các vùng xa. Liệu có thật không? Có phải lại là chiêu trò để thâu tóm thị trường không?" Giọng hắn thì thầm, chất chứa sự cảnh giác cố hữu của một người đã quá quen với việc bị lừa gạt. Hắn không thể tin rằng có một người lại sẵn lòng từ bỏ lợi nhuận lớn để làm lợi cho dân chúng.

Thương nhân B, một người phụ nữ trẻ tuổi hơn, ánh mắt lanh lợi, đặt chén trà xuống. "Ta thì không nghĩ vậy. Hắc Sa Bang đã bị dẹp, Bàng Lão Gia cũng sụp đổ. Thành Thiên Phong này đúng là đang đổi chủ rồi. Lâm Dịch công tử đã chứng minh bằng hành động chứ không phải lời nói suông. Hắn dẹp bỏ những kẻ bóc lột, và giờ lại đưa ra những chính sách có lợi cho dân nghèo. Theo ta thấy, thương hội của Lâm Dịch có vẻ đáng tin cậy hơn nhiều so với những kẻ trước đây." Nàng nhớ lại những ngày tháng phải chật vật xoay sở để mua được lương thực với giá cắt cổ, hay việc phải nộp đủ thứ thuế vô lý cho Bàng Lão Gia.

"Chính xác!" Thương nhân C, một thanh niên có vẻ ngoài nhanh nhẹn, phụ họa. "Hôm nay ta đã đến quảng trường nghe hắn diễn thuyết. Chính sách chiêu hiền đãi sĩ của hắn cũng rất hấp dẫn. Hắn không quan trọng xuất thân, chỉ cần có tài năng và sự chính trực. Hắn còn hứa sẽ trả công xứng đáng, tạo điều kiện phát triển. Chẳng phải đó là điều mà chúng ta hằng mong mỏi sao?" Hắn hạ giọng hơn một chút, "Có lẽ chúng ta nên thử liên kết với thương hội của hắn, ít nhất cũng không bị chèn ép như trước."

Ba người tiếp tục bàn bạc sôi nổi, ánh mắt họ thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh, như sợ có người nghe lén. Sự thay đổi trong Thành Thiên Phong là quá lớn, và họ vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng vào một trật tự mới. Tuy nhiên, ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm trong lòng họ, một ngọn lửa mà Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang đã cố gắng dập tắt bao lâu nay. Lời bàn tán về việc "Thành Thiên Phong đổi chủ" cứ thế vang lên, từ góc này sang góc khác của quán trà, dù không ai dám nói quá lớn. Điều đó cho thấy, vị thế của Lâm Dịch trong lòng dân chúng đã không còn như xưa. Hắn không chỉ là một thiếu niên may mắn, mà đã trở thành một thế lực trung tâm, một người có thể định đoạt vận mệnh của cả thành phố.

Xa xa, trong một góc tối hơn, Liễu Thanh Y ngồi một mình, lặng lẽ nhâm nhi trà hoa cúc. Nàng vẫn mặc bộ trang phục màu xanh quen thuộc, thanh kiếm giắt bên hông, tạo nên một hình ảnh đối lập với không khí ấm cúng của quán trà. Ánh mắt nàng cương nghị, nhưng giờ đây ẩn chứa nhiều suy tư hơn. Đôi tai nàng không bỏ sót một lời bàn tán nào của nhóm thương nhân kia. Nàng hiểu rõ sự phức tạp trong tình hình hiện tại. Việc Lâm Dịch dẹp bỏ Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang không chỉ tạo ra một khoảng trống quyền lực, mà còn là một tấm bia sống động, thu hút mọi ánh mắt dòm ngó.

"Giảm giá hàng hóa thiết yếu, mở rộng nguồn cung," Liễu Thanh Y thầm nhủ. "Chính sách đó sẽ chạm vào miếng bánh của rất nhiều thương hội khác, đặc biệt là những kẻ đã quen với việc thao túng giá cả và hưởng lợi trên xương máu người dân." Nàng biết, việc Lâm Dịch làm đang đi ngược lại lợi ích của nhiều kẻ quyền thế khác, không chỉ trong Thành Thiên Phong mà còn ở những vùng lân cận. Đây là một con dao hai lưỡi, vừa tạo phúc cho dân chúng, vừa tự biến mình thành mục tiêu.

Nàng khẽ đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm. Vị đắng nhẹ của trà lan tỏa trong miệng, như vị của những hiểm nguy mà nàng đang dự cảm. Mối quan hệ giữa nàng và Lâm Dịch đã vượt ra ngoài khuôn khổ của một sự hợp tác đơn thuần. Nàng nhìn thấy ở hắn một điều gì đó đặc biệt, một sự kiên cường và mưu lược hiếm có. Nhưng nàng cũng nhìn thấy một con đường đầy chông gai, một cuộc chiến không hồi kết. Các bang phái giang hồ như Thanh Long Bang, Vô Ảnh Môn chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn Lâm Dịch củng cố quyền lực. Và Thẩm Đại Nhân, kẻ đang ráo riết thâu tóm quyền lực chính trị trong vùng, chắc chắn cũng đã đưa Lâm Dịch vào tầm ngắm. Những tin đồn về "linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" vẫn lởn vởn trong tâm trí nàng, như một điềm báo về những biến cố lớn hơn sắp xảy ra.

Liễu Thanh Y đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. Ánh mắt nàng liếc về phía cửa, nơi có thể nhìn thấy một góc quảng trường vừa tấp nập ban sáng. Lâm Dịch đã gieo mầm, nhưng liệu cái cây này có đủ sức đứng vững trước những cơn bão tố sắp tới? Liệu hắn có thể giữ vững được những nguyên tắc của mình, hay sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực và mưu toan? Nàng không biết. Nhưng có một điều nàng chắc chắn: Thành Thiên Phong đã không còn như xưa. Và cuộc đời của Lâm Dịch, cũng sẽ không còn bình yên như hắn từng khao khát. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai, nhưng hắn đã bước đi, và nàng, dường như cũng không thể đứng ngoài cuộc.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free