Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 451: Thiên Phong Tân Trật Tự: Quyền Lực Củng Cố

Ánh trăng đêm dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho bình minh đầu tiên của một ngày mới. Trong dinh thự rộng lớn của Bàng Lão Gia, nơi mà vài ngày trước còn bao trùm bởi sự xa hoa và quyền uy của chủ nhân cũ, giờ đây mang một vẻ hỗn độn đến kỳ lạ. Mùi hương trầm còn vương vấn từ những buổi yến tiệc đã tàn, quyện lẫn với mùi giấy cũ và gỗ đánh bóng đặc trưng của một gia trạch lâu đời, nhưng tất cả đều bị lấn át bởi mùi thức ăn tươi mới và hơi thở của những con người vừa chuyển đến. Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự đã có mặt từ rất sớm, bắt đầu công cuộc kiểm kê tài sản khổng lồ mà Bàng Lão Gia để lại.

Lâm Dịch đứng giữa đại sảnh, thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm nhỏ bé trong không gian rộng lớn này, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại toát lên vẻ tập trung cao độ. Hắn mặc một bộ trường bào vải thô, tuy đơn giản nhưng đã được giặt giũ cẩn thận, không còn vẻ vá víu như trước. Đôi mắt hắn quét qua những chồng sổ sách chất cao như núi, những rương gỗ quý đang được mở ra, để lộ vô số châu báu, kim ngân. Cảm giác mệt mỏi từ những đêm dài không ngủ vẫn hằn sâu dưới vành mắt, nhưng tinh thần hắn vẫn minh mẫn và quyết đoán.

Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, đang tỉ mỉ ghi chép từng khoản mục. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, để lộ khuôn mặt trái xoan thông minh, sắc sảo. Đôi lúc, nàng cau mày khi phát hiện ra một chi tiết bất thường, rồi lại nhanh chóng ghi chú lại với tốc độ đáng kinh ngạc. "Lâm Dịch công tử, sổ sách này cho thấy Bàng Lão Gia đã chiếm đoạt rất nhiều đất đai và tài sản phi pháp của dân chúng, đặc biệt là những người không có thế lực ở các vùng phụ cận. Số lượng này thật đáng kinh ngạc. Chúng ta sẽ xử lý thế nào đây?" Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, nhưng ẩn chứa một chút lo lắng về tính chính đáng của việc tiếp quản.

Lâm Dịch nhướng mày, khẽ cười nhạt. "Tất cả tài sản phi pháp, đặc biệt là đất đai và những thứ cưỡng đoạt từ dân chúng, sẽ được trả lại nguyên vẹn cho chủ cũ. Còn những khoản tiền bạc, châu báu có nguồn gốc bất chính khác mà không xác định được chủ, chúng ta sẽ quy vào công quỹ của Thành Thiên Phong, dùng để xây dựng lại những nơi đã bị Hắc Sa Bang và Bàng Lão Gia tàn phá. Những thứ còn lại, là của cải hợp pháp của Bàng Lão Gia, chúng ta sẽ tiếp quản và chuyển hóa thành của mình, phục vụ cho việc phát triển thương hội." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Bạch Vân Nhi. "Ta không muốn chúng ta trở thành một Bàng Lão Gia thứ hai. Một nền tảng vững chắc phải được xây dựng trên sự công bằng, ít nhất là vẻ bề ngoài của nó."

Trong nội tâm, Lâm Dịch thầm nghĩ: *Một đế chế mới chỉ có thể đứng vững nếu nó được số đông chấp nhận. Quyền lực không chỉ đến từ sức mạnh mà còn từ sự đồng thuận, dù là miễn cưỡng. Trả lại tài sản cho dân chúng không phải là lòng tốt, mà là một chiến lược để lấy lòng người, để tạo ra một 'chính danh' cho sự tiếp quản này. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng ta có thể tạo ra một ảo ảnh về nó để đạt được mục đích của mình.* Hắn liếc nhìn Trương Quản Sự.

Trương Quản Sự, với vẻ mặt khôn ngoan và đôi mắt biết nhìn người, lúc này không còn chút xảo quyệt nào mà thay vào đó là sự nể phục rõ rệt. "Lâm công tử quả là có tài thao lược. Thật không ngờ Bàng Lão Gia lại có ngày này, hắn ta làm ăn xảo quyệt bao năm, tưởng chừng không ai lay chuyển được. Thiên Phong Thương Hội rất mong được hợp tác lâu dài với ngươi. Ta tin rằng dưới sự lãnh đạo của ngươi, Thành Thiên Phong sẽ trở thành một trung tâm thương mại thịnh vượng chưa từng có." Lời nói của Trương Quản Sự không chỉ là lời khen xã giao, mà còn là sự thừa nhận quyền lực mới của Lâm Dịch. Hắn hiểu rằng sự hợp tác này sẽ mở ra cánh cửa cho Lâm Dịch tiếp cận những nguồn lực và thông tin cấp cao hơn, nhưng cũng đặt hắn vào một mạng lưới phức tạp hơn, nơi có những quy tắc ngầm và những ràng buộc không thể nhìn thấy.

Xa hơn một chút, tại một góc sảnh, Quan Đại Nhân đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ quý, vẻ mặt nhăn nhó, miễn cưỡng ký vào các văn bản bàn giao tài sản. Ông ta không dám ngẩng đầu nhìn thẳng Lâm Dịch, ánh mắt né tránh như một kẻ vừa làm điều gì đó sai trái. Râu dài của ông ta hơi rung nhẹ, và phong thái uy nghi thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự lo lắng và bất an. Lâm Dịch biết, Quan Đại Nhân đã hoàn toàn bị hắn thao túng, trở thành một con rối trong tay hắn. Điều này cho thấy quyền lực của Lâm Dịch trong quan trường địa phương đang tăng lên, nhưng hắn cũng ý thức được rằng điều này có thể khiến hắn trở thành mục tiêu của Thẩm Đại Nhân, một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn hơn nhiều, người không dễ gì bị thao túng như vị quan địa phương này.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đang chỉ huy Trần Nhị Cẩu và vài người khác dọn dẹp các khu vực xung quanh. Họ di chuyển đồ đạc, lau dọn bụi bẩn và chuẩn bị cho việc chuyển đổi mục đích sử dụng của dinh thự. Tiếng chân bước thình thịch, tiếng gỗ cọ vào nhau và những tiếng ra lệnh dứt khoát của Vương Đại Trụ tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn nhưng hiệu quả. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, luôn miệng hỏi han, nhận lệnh một cách hăng hái. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ giao cho ta, không thiếu một sợi tóc!" Cậu ta khoác lác, nhưng hành động lại vô cùng nhanh nhẹn, muốn chứng tỏ bản thân.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ra hiệu cho Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự. "Hãy lập kế hoạch chi tiết cho việc tái cấu trúc thị trường. Ưu tiên ổn định giá cả, thu hút các tiểu thương chân chính và khai thác những nguồn lực mới. Chúng ta cần xây dựng một nền tảng vững chắc, không chỉ để làm giàu, mà còn để tạo ra sự ổn định cho Thành Thiên Phong." Hắn biết, công việc này sẽ rất khó khăn. Thành Thiên Phong đã trải qua một thời kỳ hỗn loạn dưới sự cai trị của Hắc Sa Bang và sự thao túng của Bàng Lão Gia. Để khôi phục lại niềm tin và trật tự, cần có sự kiên nhẫn và chiến lược rõ ràng. Hắn không muốn một sự thay đổi chóng vánh, mà là một sự chuyển hóa bền vững.

Bạch Vân Nhi đặt bàn tay nhẹ lên cánh tay Lâm Dịch, một cử chỉ an ủi và khích lệ. "Công tử đã vất vả rồi." Đôi mắt nàng ánh lên sự ngưỡng mộ, nhưng cũng không quên nhắc nhở. "Chỉ là... việc thu hồi và trả lại tài sản phi pháp, đặc biệt là đất đai, sẽ động chạm đến lợi ích của không ít người. Sẽ có những kẻ tìm cách chống đối, thậm chí gây rối loạn."

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai rọi xuống khu vườn xanh mướt của dinh thự. "Ta biết. Nhưng đó là cái giá phải trả để đổi lấy sự ủng hộ của dân chúng. Hơn nữa, việc này cũng là cách để ta loại bỏ những kẻ muốn giở trò. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, sự công bằng – hay ít nhất là biểu hiện của nó – lại là lá chắn kiên cố nhất." Hắn cầm lấy cốc trà nóng trên bàn, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lòng bàn tay. Vị thảo mộc đắng nhẹ nhưng thanh khiết lan tỏa trong vòm họng, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo. Hắn biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Một trật tự mới đang được thiết lập, nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc hắn sẽ phải đối mặt với những thách thức lớn hơn.

***

Cùng lúc đó, tại căn cứ cũ của Hắc Sa Bang, một khung cảnh hoàn toàn khác đang diễn ra. Nơi đây vẫn còn vương vãi dấu vết của cuộc chiến khốc liệt vài ngày trước. Mùi máu tanh và khói súng vẫn ám ảnh không khí, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của những ngóc ngách tối tăm. Những bức tường ám khói, đồ đạc đổ vỡ, và những vệt máu khô loang lổ trên nền đất lạnh lẽo tạo nên một bầu không khí u ám, lạnh lẽo và độc ác. Tuy nhiên, giờ đây, sự hỗn loạn của những kẻ đang cố gắng trốn thoát đã ��ược thay thế bằng một sự hỗn loạn có kiểm soát, do Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu dẫn đầu.

Trời đã ngả chiều, những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, mang theo một cơn gió mạnh luồn lách qua những khe hở của căn cứ, tạo ra những tiếng rít ghê rợn như tiếng oan hồn. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác nhưng giờ đây đầy vẻ cương nghị, đang đứng giữa sân, tay cầm một cây đại đao sáng loáng. Vết sẹo nhỏ trên má hắn dường như càng thêm nổi bật dưới ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà. Hắn mặc trang phục lao động của nông dân, nhưng mỗi cử chỉ đều toát ra sự mạnh mẽ và quyết đoán của một chỉ huy.

"Không được để bất kỳ kẻ nào thoát! Ta muốn Thành Thiên Phong sạch bóng Hắc Sa Bang!" Giọng Vương Đại Trụ vang vọng khắp căn cứ, át đi tiếng gió rít và tiếng la hét của những kẻ đang bị truy bắt. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng mỗi câu nói đều chất chứa sự kiên định và ý chí sắt đá. "Lý Hổ, ngươi dẫn đội này kiểm tra kỹ từng ngóc ngách, từng cái hầm. Ta không muốn sót một con chuột nào cả!"

Lý Hổ, một gã đàn ông vạm vỡ, trung thành tuyệt đối với Lâm Dịch, gật đầu rành rọt. "Rõ, Đại Trụ ca!" Hắn dẫn đầu một nhóm người, tay cầm đuốc, lùng sục vào những căn hầm tối tăm. Ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên những gương mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm.

Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như một con sóc, đang cùng đội của mình truy đuổi vài tên tàn dư Hắc Sa Bang đang cố gắng trèo tường trốn thoát. "Đứng lại! Đứng lại mau!" cậu ta hét lớn, tiếng chân rầm rập đuổi theo. Cậu ta không ngừng vung gậy, đánh vào những kẻ chống trả yếu ớt. Gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ nghiêm túc và hăng hái. "Đại ca nói phải dọn dẹp sạch sẽ, Nhị Cẩu làm nấy!"

Cuộc truy quét diễn ra nhanh chóng và quyết liệt. Những kẻ còn lại của Hắc Sa Bang, đa số là những kẻ côn đồ, lưu manh, đã mất đi thủ lĩnh và tinh thần, giờ đây chỉ còn biết hoảng loạn và tuyệt vọng. Một số cố gắng cướp bóc những gì còn sót lại trước khi bỏ trốn, số khác thì manh động chống trả hòng mở đường máu. Tuy nhiên, trước sự chuẩn bị kỹ lưỡng và quyết tâm của đội ngũ do Vương Đại Trụ chỉ huy, mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng. Tiếng giằng co, tiếng gậy gộc va chạm, tiếng la hét cầu xin và tiếng rên rỉ vang lên khắp căn cứ.

Vương Đại Trụ điềm tĩnh quan sát. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của thế giới này. Dù có đôi chút thương hại cho những kẻ lạc lối, nhưng hắn hiểu rằng, để xây dựng một trật tự mới, cần phải nhổ tận gốc những mầm mống gây hại. Lâm Dịch đã dạy hắn rằng, sự khoan dung đôi khi đồng nghĩa với sự yếu đuối, và trong một thế giới đầy rẫy nguy hiểm, kiên cường và quyết đoán là chìa khóa để sinh tồn.

Hắn nhìn một tên cướp bóc đang bị trói chặt, miệng lẩm bẩm chửi rủa. "Mang tất cả những kẻ còn sống đến kho chứa. Điều tra xem có thông tin gì hữu ích không. Còn những kẻ chống trả đến cùng... chôn cất tử tế." Hắn nói, giọng trầm ấm nhưng không chút khoan nhượng. "Không được phép có thêm Hắc Sa Bang nữa."

Mùi máu đã bắt đầu dịu đi, thay vào đó là mùi đất ẩm và mùi của những vật liệu cháy dở. Căn cứ Hắc Sa Bang, một thời là ổ quỷ ẩn mình trong lòng Thành Thiên Phong, giờ đây đang dần trở thành một đống đổ nát, nhưng là một đống đổ nát cần thiết cho sự tái sinh. Vương Đại Trụ biết, việc dọn dẹp này không chỉ là về vật chất, mà còn là về tinh thần, về việc xóa bỏ một nỗi sợ hãi đã ám ảnh Thành Thiên Phong bấy lâu nay. Hắn nhớ lời Lâm Dịch từng nói: "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn bền vững, phải có một môi trường ổn định." Và hắn, với sức mạnh và lòng trung thành của mình, đang góp phần kiến tạo nên môi trường đó.

***

Khi màn đêm buông xuống, Quán Trọ Lạc Nguyệt lại bừng sáng rực rỡ bởi ánh đèn lồng đỏ treo khắp nơi. Tiếng trò chuyện, tiếng bát đĩa va chạm, và tiếng cười nói rộn ràng của khách khứa tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và mùi khói gỗ ấm áp từ bếp lò quyện vào nhau, lan tỏa khắp không gian. Mặc dù bên ngoài trời đã tối mịt và trăng mờ ẩn hiện sau những đám mây, nhưng bên trong quán trọ, sự sống vẫn sôi nổi như chưa từng có bất kỳ biến cố nào.

Lâm Dịch ngồi một mình tại một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong chạm trổ tinh xảo. Hắn không gọi đồ ăn, chỉ nhấp từng ngụm trà nóng đã nguội. Đôi mắt hắn trầm tư, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn lồng đỏ của Quán Trọ Lạc Nguyệt chiếu rọi xuống con phố đã được dọn dẹp sạch sẽ. Thành Thiên Phong đã trải qua một cuộc đại phẫu, và hắn là người cầm dao mổ. Hắn đã loại bỏ Hắc Sa Bang, đã đánh sập Bàng Lão Gia, đã củng cố quyền lực của mình một cách chưa từng có. Nhưng cảm giác chiến thắng không hề hân hoan, mà thay vào đó là một gánh nặng vô hình đè nén lên vai.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ, *nhưng ta đã tạo ra một trật tự, ít nhất là ở đây. Liệu nó có bền vững không? Hay chỉ là một vòng lặp của quyền lực, nơi kẻ mạnh hơn sẽ trỗi dậy và thay thế?* Hắn nhớ lại những tin đồn về tình hình biên giới căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, và sự bất ổn lan rộng trong Đại Hạ. Những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, và cả những lời thì thầm mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong các cuộc trò chuyện của các thương nhân mà hắn nghe lỏm được. Dù Thành Thiên Phong đã ổn định, mối đe dọa lớn hơn vẫn đang rình rập, như một cơn sóng thần đang chực chờ nuốt chửng tất cả.

Đột nhiên, một bóng dáng thanh thoát lướt nhẹ đến bên bàn hắn. Mùi hương hoa quỳnh thoang thoảng bay đến, nhẹ nhàng nhưng rõ rệt. Đó là Liễu Thanh Y. Nàng vẫn mặc bộ trang phục màu xanh quen thuộc, thanh kiếm giắt bên hông, ánh mắt cương nghị nhưng giờ đây ẩn chứa một chút phức tạp khi nhìn hắn. Nàng ngồi xuống đối diện hắn, không cần mời.

"Công tử đã làm được một việc lớn." Giọng nàng bình thản, nhưng có chút trầm tư. "Thành Thiên Phong đã có một ngày mai khác, như ta từng nói. Nhưng... khoảng trống quyền lực này sẽ không tồn tại lâu đâu." Nàng nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, ánh mắt sắc như dao. "Các bang phái khác ở gần đây đã bắt đầu rục rịch, cử người thăm dò. Bang chủ Thanh Long của Thanh Long Bang, và cả Cung chủ Vô Ảnh Môn, đều đã nghe tin. Và cả... Thẩm Đại Nhân nữa. Các động thái chính trị của ông ta ngày càng rõ ràng, dường như đang muốn thâu tóm quyền lực lớn hơn trong vùng."

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như vị đắng của những sự thật mà hắn phải đối mặt. "Ta đã lường trước. Chỉ là không ngờ nhanh đến vậy." Hắn đặt cốc trà xuống bàn, tiếng sứ va chạm nhẹ nhàng. "Nàng có thông tin gì cụ thể không? Những động thái của các bang phái đó là gì? Và Thẩm Đại Nhân, ông ta có những bước đi nào?"

Liễu Thanh Y gật đầu, khuôn mặt nàng nghiêm túc. "Thanh Long Bang đang muốn mở rộng địa bàn kinh doanh phi pháp của chúng vào Thành Thiên Phong, đặc biệt là các sòng bạc và nhà thổ. Còn Vô Ảnh Môn thì có vẻ quan tâm đến các nguồn tài nguyên, khoáng sản xung quanh vùng. Về Thẩm Đại Nhân, ông ta đang thu hút một số quan lại địa phương nhỏ lẻ khác về phe mình, và có vẻ như đang tìm cách can thiệp vào việc bổ nhiệm các chức vụ quan trọng trong Thành Thiên Phong." Nàng ngừng lại, khẽ thở dài. "Hơn nữa, ta còn nghe được một số tin đồn mơ hồ trong giới giang hồ. Có vẻ như các thế lực tu hành bắt đầu có động thái. Có những lời thì thầm về 'Linh khí mỏng manh' và những sự kiện bất thường ở những vùng đất xa xôi hơn. Dù chưa rõ ràng, nhưng ta cảm thấy một sự bất an lớn đang bao trùm."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, vẻ mặt hắn bình thản, nhưng nội tâm lại suy tính như một cỗ máy. *Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.* Hắn biết, việc loại bỏ Hắc Sa Bang và Bàng Lão Gia chỉ là dọn dẹp sân nhà. Giờ đây, hắn phải đối mặt với những kẻ săn mồi lớn hơn, những thế lực từ bên ngoài Thành Thiên Phong, những kẻ sẽ không dễ dàng bị đánh bại chỉ bằng mưu trí hay chiến lược kinh doanh đơn thuần. Mối quan hệ giữa hắn và Thiên Phong Thương Hội của Trương Quản Sự sẽ giúp hắn tiếp cận những nguồn lực lớn hơn, nhưng cũng sẽ trói buộc hắn vào những ràng buộc phức tạp hơn. Quan Đại Nhân, một con rối trong tay hắn, chỉ có thể giúp hắn ở cấp địa phương, nhưng trước Thẩm Đại Nhân, ông ta chẳng khác nào một con kiến.

Hắn nhìn Liễu Thanh Y, ánh mắt nàng vẫn phức tạp, như thể nàng nhìn thấy một tiềm năng vĩ đại ở hắn, nhưng cũng nhìn thấy cả một con đường đầy nguy hiểm, một cuộc chiến không hồi kết. Mối quan hệ của họ, từ một sự hợp tác đơn thuần, giờ đây đã sâu sắc hơn, như những người đồng hành trên một chuyến đò đầy bão tố.

"Cảm ơn nàng, Liễu cô nương." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ấm. "Thông tin của nàng rất quý giá. Ta sẽ chuẩn bị. Thành Thiên Phong này... sẽ không dễ dàng bị bất cứ ai nuốt chửng." Hắn nhấp nốt ngụm trà cuối cùng, vị đắng vẫn còn vương trên đầu lưỡi. Hắn đã sống sót, đã bảo vệ được những người mình trân trọng, và đã kiến tạo nên một phần thế giới này theo cách của mình. Nhưng hắn tự hỏi, liệu hắn có đang đánh mất bản thân mình trong vòng xoáy quyền lực và mưu toan này không? Liệu hắn có tìm thấy được sự bình yên mà hắn từng khao khát, hay sẽ mãi mãi bị cuốn vào những cuộc chiến không hồi kết? Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free