Lạc thế chi nhân - Chương 450: Sụp Đổ Của Một Đế Chế: Thiên Phong Thuộc Về Ai
Ánh bình minh đầu tiên của Thành Thiên Phong, sau cái đêm định mệnh mà Hắc Sa Bang sụp đổ, mang theo một vẻ trong lành đến lạ. Không khí không còn vương vấn mùi máu tanh hay khói lửa, thay vào đó là mùi ẩm của đất đai vừa qua một đêm sương, xen lẫn hương thảo mộc từ những gánh hàng rong bắt đầu tấp nập trên phố. Tuy nhiên, trong căn phòng riêng biệt ở Quán Trọ Lạc Nguyệt, bầu không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và tính toán. Lâm Dịch ngồi đầu bàn, thân hình gầy gò của hắn tựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tư dù một đêm không ngủ đã hằn lên chút mệt mỏi. Hắn khẽ đưa tay xoa xoa thái dương, cảm nhận sự nhức nhối âm ỉ từ những quyết định tàn khốc vừa qua. Hắc Sa Bang đã bị diệt, một chương đã khép lại, nhưng hắn biết, đó chỉ là khúc dạo đầu cho một bản giao hưởng phức tạp hơn nhiều.
Trước mặt hắn, trên mặt bàn gỗ được đánh bóng loáng, trải ra một tấm bản đồ Thành Thiên Phong cùng vô số những giấy tờ kinh doanh, sổ sách chi tiêu của Bàng Lão Gia. Hắn không cần nhiều lời, chỉ cần ánh mắt lướt qua từng chi tiết, như một con đại bàng đang săm soi con mồi từ trên cao. Bên cạnh hắn, Liễu Thanh Y ngồi thẳng lưng, ánh mắt cương nghị của nàng vẫn giữ vẻ bình thản nhưng không giấu nổi sự tập trung. Nàng là người duy nhất ở đây có thể nhìn thấu một phần những gánh nặng mà Lâm Dịch đang mang. Đối diện là Bạch Vân Nhi, với vẻ mặt lo lắng nhưng vẫn tràn đầy tin tưởng, nàng cẩn thận sắp xếp lại chồng tài liệu, những ngón tay thon thả thoăn thoắt lật giở từng trang. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi ở hai bên, Vương Đại Trụ với vẻ mặt kiên định, cánh tay vạm vỡ đặt trên bàn như một trụ cột vững chắc, còn Trần Nhị Cẩu thì hăng hái, đôi mắt nhanh nhẹn liên tục đảo qua Lâm Dịch và tấm bản đồ, chờ đợi mệnh lệnh.
“Hắc Sa Bang đã là quá khứ,” Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc như tiếng đá mài, “Giờ là lúc kết thúc với Bàng Lão Gia. Không để hắn có cơ hội trở mình.” Hắn chỉ ngón tay thon dài lên một khu vực trên bản đồ, nơi có hàng loạt cửa hàng, kho bãi thuộc về thế lực của Bàng Lão Gia. "Điểm yếu của hắn không chỉ nằm ở tài chính, mà còn ở uy tín. Khi một kẻ dựa vào quyền lực đen để thao túng thị trường, sự sụp đổ của quyền lực đó sẽ kéo theo tất cả."
Liễu Thanh Y khẽ nhíu mày, ánh mắt nàng liếc nhìn Lâm Dịch, "Thành Thiên Phong sẽ được thanh lọc, nhưng cũng sẽ có nhiều thế lực khác dòm ngó. Ngươi đã tính đến điều đó chưa?" Nàng không chỉ hỏi về những bang phái giang hồ khác mà còn về những kẻ tham vọng trong quan trường, những kẻ đang chờ đợi một khoảng trống quyền lực để nhảy vào.
Lâm Dịch gật đầu. "Đương nhiên. Nhưng trước hết, chúng ta phải củng cố nền tảng của mình. Bàng Lão Gia là một khối u nhọt, cần phải loại bỏ triệt để. Hắn là một biểu tượng cho sự mục ruỗng. Loại bỏ hắn, không chỉ là vì lợi ích kinh tế, mà còn là để định hình lại trật tự. Một khi mọi thứ ổn định, chúng ta sẽ có lợi thế để đối phó với những thách thức khác." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. "Mọi thông tin về các giao dịch đen tối của Bàng Lão Gia, danh sách những kẻ đã cấu kết với Hắc Sa Bang, những khoản vay nặng lãi, tất cả đã được chuẩn bị sẵn sàng?"
Bạch Vân Nhi siết chặt tay, vẻ lo lắng thoáng qua trên khuôn mặt trái xoan thanh tú. "Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất, công tử. Mạng lưới tin tức của chúng ta đã làm việc không ngừng nghỉ. Những bằng chứng đó có thể khiến hắn sụp đổ hoàn toàn. Nhưng liệu có sơ suất nào không? Bàng Lão Gia có mối quan hệ sâu rộng trong quan trường, và hắn còn có một số tay sai trung thành..."
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng thoáng hiện trên môi. "Trung thành? Trong thế giới này, lòng trung thành chỉ tồn tại khi có lợi ích. Khi lợi ích tan biến, lòng trung thành cũng sẽ bốc hơi theo gió. Về phần quan trường, chúng ta sẽ có cách khiến họ không thể không đứng về phía chính nghĩa." Hắn không cần nói rõ "cách" đó là gì, Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y đều hiểu. Đó là sự thao túng, là những lá bài mà Lâm Dịch đã chuẩn bị sẵn, để biến những kẻ thực dụng thành công cụ của mình.
Vương Đại Trụ đấm nhẹ vào bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đầy kiên định. "Đại ca cứ việc phân phó, huynh đệ sẽ làm hết sức. Bao năm nay, Bàng Lão Gia đã chèn ép người dân quá đáng. Giờ là lúc hắn phải trả giá." Ánh mắt hắn tràn đầy sự căm phẫn, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người dân nghèo khó đã bị Bàng Lão Gia bóc lột.
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ để Nhị Cẩu đi tung tin đồn, đảm bảo Thành Thiên Phong này sẽ không còn chỗ cho tên béo đó đặt chân." Sự nhiệt tình của hắn giúp xua tan một phần không khí nặng nề.
Lâm Dịch không nói thêm, hắn chỉ gật đầu nhẹ. Hắn biết, trong cuộc chiến này, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Những thông tin mà Bạch Vân Nhi đã thu thập, những tin đồn mà Trần Nhị Cẩu sẽ lan truyền, và sự kiên định của Vương Đại Trụ trong việc tổ chức các đội ngũ, tất cả sẽ tạo thành một cơn bão hoàn hảo. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới tàn khốc này, đôi khi phải đạp đổ những kẻ ngáng đường, phải tạo ra một trật tự mới. Hắn không mơ ước trở thành anh hùng, nhưng hắn sẽ không ngần ngại trở thành kẻ kiến tạo.
Cảm giác mệt mỏi vẫn len lỏi trong từng thớ thịt, nhưng ý chí của Lâm Dịch lại càng thêm sắc bén. Hắn đã thấy trước hình ảnh Bàng Lão Gia gào thét trong tuyệt vọng, một cảnh tượng mà hắn biết là cần thiết. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không trông chờ vào nó. Hắn chỉ đơn giản là tạo ra sự công bằng của riêng mình, cho những người mà hắn muốn bảo vệ. Kế hoạch đã hoàn thiện, những quân cờ đã được đặt vào vị trí. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi thời khắc ra đòn quyết định.
***
Đúng như dự đoán của Lâm Dịch, Thành Thiên Phong chấn động. Từ sáng sớm tinh mơ, những tin đồn về sự sụp đổ của Hắc Sa Bang, và những bằng chứng về mối liên hệ mật thiết giữa Bàng Lão Gia cùng băng đảng cướp bóc đó, đã lan truyền như cháy rừng. Trần Nhị Cẩu và những người của hắn đã làm việc rất hiệu quả, những lời xì xào bàn tán của các thương nhân, tiếng rao của kẻ bán hàng rong bị Lâm Dịch thuê để tung tin đồn, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự hoảng loạn và nghi ngờ.
Đến giữa trưa, khi ánh nắng gắt đổ xuống Thiên Phong Thương Hội, một không khí trang trọng, căng thẳng đến ngạt thở bao trùm toàn bộ đại sảnh. Mùi nước hoa đắt tiền của các thương nhân giàu có, mùi gỗ đánh bóng từ những chiếc bàn ghế sang trọng, và mùi trà thơm thoang thoảng không thể che giấu được sự lo âu trong ánh mắt của mỗi người. Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa và đôi mắt nhỏ sắc bén thường ngày, giờ đây đang đỏ gay vì tức giận và hoảng loạn. Hắn mặc một bộ lụa sang trọng, nhưng bộ dạng xộc xệch, mồ hôi lấm tấm trên trán đã tố cáo sự bất an tột độ. Hắn bước vào Thương Hội, cố gắng duy trì vẻ uy nghi, nhưng những ánh mắt dò xét, những lời bàn tán xì xào như những mũi dao găm thẳng vào lưng hắn.
"Các ngươi! Các ngươi dám!" Bàng Lão Gia gầm lên, giọng hắn khàn đặc, "Tất cả chỉ là những lời vu khống! Ta, Bàng mỗ, đường đường là một thương nhân chính trực, làm sao có thể cấu kết với bọn cướp bóc Hắc Sa Bang?" Hắn cố gắng phản bác, nhưng những bằng chứng mà Lâm Dịch đã tung ra quá rõ ràng. Hàng loạt đối tác kinh doanh lớn nhỏ của hắn, những kẻ đã từng nể sợ quyền lực của Hắc Sa Bang và sự giàu có của Bàng Lão Gia, giờ đây đều đã quay lưng. Các kho hàng của hắn bị niêm phong, các cửa hàng lớn nhỏ đều bị đột ngột giảm giá mạnh do Lâm Dịch tung ra một lượng lớn hàng hóa tương tự với giá rẻ hơn nhiều, khiến thị trường chao đảo.
Trương Quản Sự, với vẻ ngoài trung lập và ăn mặc gọn gàng, đứng ở một góc sảnh, nhưng ánh mắt của hắn không ngừng dõi theo Bàng Lão Gia. Hắn từng là một người có con m��t nhìn xa trông rộng, nhưng cũng là kẻ biết giữ mình. Giờ đây, hắn không còn giữ được vẻ ung dung thường ngày, mà thay vào đó là một sự dè chừng, xen lẫn kinh ngạc khi nhìn về phía Lâm Dịch, người đang đứng bình thản ở một góc khác của đại sảnh, khoanh tay quan sát.
"Bàng Lão Gia, bằng chứng đã rõ ràng." Trương Quản Sự lên tiếng, giọng hắn không quá lớn nhưng đủ để mọi người nghe thấy. "Các bản kê khai tài chính có dấu hiệu gian lận, các giao dịch với Hắc Sa Bang bị phơi bày, và những khoản vay nặng lãi ép buộc các tiểu thương... Thiên Phong Thương Hội không thể can thiệp vào các tranh chấp pháp lý, nhưng chúng ta cũng không thể dung túng cho những hành vi làm bại hoại đạo đức kinh doanh." Lời nói của Trương Quản Sự như giọt nước tràn ly. Bàng Lão Gia lảo đảo, khuôn mặt hắn trắng bệch.
Lâm Dịch, từ vị trí của mình, khẽ mỉm cười. Nụ cười không mang theo sự đắc thắng, mà chỉ là một sự xác nhận lạnh lùng. "Đó là cái giá phải trả khi không biết lượng sức," hắn lẩm bẩm, đủ để Liễu Thanh Y đứng bên cạnh nghe thấy. Liễu Thanh Y nhìn hắn, trong ánh mắt nàng không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn có chút suy tư, như thể nàng đang tự hỏi liệu Lâm Dịch có bao giờ cảm thấy hối hận vì những hành động của mình hay không.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên. Quan Đại Nhân, gương mặt có phần nghiêm nghị, râu dài, phong thái uy nghi thường ngày, giờ đây lại mang vẻ mặt phức tạp, có chút lo lắng nhưng cũng có phần thực dụng. Hắn dẫn theo một toán nha dịch, tiến thẳng vào giữa sảnh. "Bàng Vạn Tài!" Quan Đại Nhân cất giọng oai nghiêm, nhưng ánh mắt hắn lại liếc nhanh về phía Lâm Dịch, như muốn tìm kiếm sự xác nhận. Hắn đã nhận được "chứng cứ" từ tay Lâm Dịch, những chứng cứ không thể chối cãi, kèm theo đó là một "gợi ý" khéo léo về tương lai tươi sáng nếu hắn biết cách hợp tác. "Bản quan nhận được báo cáo về các hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Theo lệnh của triều đình, bản quan tuyên bố điều tra và phong tỏa toàn bộ tài sản của Bàng Lão Gia để phục vụ điều tra!"
Lời tuyên bố của Quan Đại Nhân như một đòn giáng cuối cùng. Bàng Lão Gia như bị rút hết khí lực, hắn gào thét một tiếng tuyệt vọng, rồi ôm đầu gục xuống, toàn thân run rẩy. Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, trong đôi mắt nhỏ bé ấy không còn sự kiêu ngạo, chỉ còn lại sự căm hờn và điên cuồng. Nhưng tất cả đã quá muộn. Trước sự chứng kiến của đông đảo thương nhân, trước quyền uy của nha môn, đế chế của Bàng Lão Gia đã sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác mùi ẩm mốc từ những con hẻm tối tăm nơi Bàng Lão Gia từng thao túng, giờ như lan tỏa khắp sảnh đường, minh chứng cho sự mục ruỗng đã bị phơi bày.
Một vài thương nhân khẽ thở phào, một số khác thì thì thầm bàn tán, ánh mắt họ không ngừng lướt qua Lâm Dịch, người thanh niên gầy gò, trầm lặng nhưng lại có khả năng khuynh đảo cả Thành Thiên Phong này. Một đế chế đã sụp đổ, và một thế lực mới đã âm thầm trỗi dậy.
***
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả Thành Thiên Phong bằng một sắc vàng cam rực rỡ, Lâm Dịch ngồi trong văn phòng thương hội mới của mình. Đây từng là một trong những cửa hàng lớn nhất của Bàng Lão Gia, giờ đây đã được Lâm Dịch tiếp quản và cải tạo lại. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật giấy tờ nhẹ nhàng, và tiếng trà rót chậm rãi là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Mùi giấy mới, mực và trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, tập trung, nhưng cũng tràn đầy năng lượng của một khởi đầu mới.
Lâm Dịch thở dài nhẹ nhõm, một hơi thở sâu mang theo cả sự mệt mỏi đã tích tụ sau chuỗi ngày dài chiến đấu trên cả thương trường và giang hồ. Hắn đã đạt được mục tiêu, nhưng cảm giác chiến thắng không hề hân hoan tột độ. Thay vào đó, là một sự trống rỗng nhẹ và nhận thức rõ ràng về gánh nặng mới. Hắn trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đêm từ các cửa hàng của hắn đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên con phố.
“Bàng Lão Gia đã xong.” Hắn cất giọng, tuy nhẹ nhõm nhưng vẫn giữ sự nghiêm túc. “Giờ là lúc chúng ta xây dựng. Thành Thiên Phong cần một trật tự mới.” Hắn quay lại, nhìn Bạch Vân Nhi đang cẩn thận ghi chép. Nàng vẫn giữ vẻ mặt tập trung, nhưng trong đôi mắt thông minh, sắc sảo ấy, Lâm Dịch thấy được sự tự hào không che giấu.
“Tài sản của hắn đủ để chúng ta mở rộng quy mô gấp đôi, công tử,” Bạch Vân Nhi đáp, giọng nàng rõ ràng, dứt khoát. “Nhưng cũng sẽ có nhiều ánh mắt dòm ngó. Không chỉ là các tiểu thương muốn hợp tác, mà còn là các thế lực lớn hơn bên ngoài Thành Thiên Phong, đặc biệt là các bang phái giang hồ và những kẻ có máu mặt trong quan trường.” Nàng không quên nhắc nhở về những rắc rối tiềm ẩn.
Trương Quản Sự, giờ đây đã hoàn toàn đứng về phía Lâm Dịch, khẽ cười nhẹ. Vẻ mặt hắn không còn chút xảo quyệt nào, thay vào đó là sự nể phục và khôn ngoan. “Lâm Dịch công tử, ngươi thực sự đã thay đổi cục diện Thành Thiên Phong. Thiên Phong Thương Hội rất mong được hợp tác lâu dài với ngươi. Ta tin rằng dưới sự lãnh đạo của ngươi, Thành Thiên Phong sẽ trở thành một trung tâm thương mại thịnh vượng chưa từng có.” Lời nói của Trương Quản Sự không chỉ là lời khen xã giao, mà còn là sự thừa nhận quyền lực mới của Lâm Dịch. Sự hợp tác này sẽ mở ra cánh cửa cho Lâm Dịch tiếp cận những nguồn lực và thông tin cấp cao hơn, nhưng cũng đặt hắn vào một mạng lưới phức tạp hơn.
Lâm Dịch cầm cốc trà nóng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lòng bàn tay. Hắn biết, Quan Đại Nhân đã hoàn toàn bị hắn thao túng, trở thành một con rối trong tay hắn. Điều này cho thấy quyền lực của Lâm Dịch trong quan trường địa phương đang tăng lên, nhưng hắn cũng ý thức được rằng điều này có thể khiến hắn trở thành mục tiêu của Thẩm Đại Nhân, một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn hơn nhiều.
Hắn khẽ gật đầu. "Trương Quản Sự, Bạch Vân Nhi, hãy lập kế hoạch chi tiết cho việc tái cấu trúc thị trường. Ưu tiên ổn định giá cả, thu hút các tiểu thương chân chính và khai thác những nguồn lực mới. Chúng ta cần xây dựng một nền tảng vững chắc, không chỉ để làm giàu, mà còn để tạo ra sự ổn định cho Thành Thiên Phong."
Hắn nhấp một ngụm trà, vị thảo mộc đắng nhẹ nhưng thanh khiết lan tỏa trong vòm họng. Trong sâu thẳm, hắn không thể nào quên ánh mắt của Liễu Thanh Y khi nàng nhìn hắn. Nàng quan sát hắn với ánh mắt phức tạp, như thể nàng nhìn thấy tiềm năng vĩ đại, nhưng cũng nhìn thấy cả một con đường đầy nguy hiểm. Mối quan hệ của họ, từ một sự hợp tác đơn thuần, giờ đây đã sâu sắc hơn, gợi ý rằng nàng sẽ tiếp tục đồng hành cùng hắn trong bối cảnh giang hồ hỗn loạn hơn.
Nhịp tim của Lâm Dịch vẫn bình ổn, nhưng trong lòng, những tin đồn về tình hình biên giới căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, và sự bất ổn lan rộng trong Đại Hạ không ngừng vang vọng. Những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, và cả những lời thì thầm mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong các cuộc trò chuyện của các thương nhân. Dù Thành Thiên Phong đã ổn định, mối đe dọa lớn hơn vẫn đang rình rập, như một cơn sóng thần đang chực chờ nuốt chửng tất cả.
Lâm Dịch nhìn ánh trăng bạc chiếu rọi thành phố qua khung cửa sổ. Hắn đã sống sót, đã bảo vệ được những người mình trân trọng, và đã kiến tạo nên một phần thế giới này theo cách của mình. Nhưng hắn tự hỏi, liệu hắn có đang đánh mất bản thân mình trong vòng xoáy quyền lực và mưu toan này không? Liệu hắn có tìm thấy được sự bình yên mà hắn từng khao khát, hay sẽ mãi mãi bị cuốn vào những cuộc chiến không hồi kết? Chỉ thời gian mới có thể trả lời. Hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu, và con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.