Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 449: Diệt Bang Hắc Sa: Kỷ Nguyên Thiên Phong

Đêm đã về khuya, trùm lên căn cứ lộn xộn của Hắc Sa Bang một màn đen kịt như mực, chỉ có ánh lửa bập bùng từ những ngọn đuốc được cắm dọc hành lang mới đủ sức xua đi đôi chút bóng tối u tịch. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, kim loại gỉ và một chút tanh nồng của máu, phảng phất đâu đó mùi mồ hôi và bụi đất. Dưới bầu trời âm u, có chút gió lạnh rít qua những kẽ đá, mang theo tiếng lá khô xào xạc và những âm thanh vọng lại từ xa, khiến không gian vốn đã căng thẳng lại càng thêm phần ngột ngạt.

Trước lối vào khu hầm kiên cố nhất, nơi Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang cố thủ, đội hình của Lâm Dịch đứng im lìm như những bức tượng đá, chỉ có ánh mắt là chuyển động, quét qua từng ngóc ngách tối tăm. Những gương mặt của họ đều căng thẳng, hằn lên vẻ mệt mỏi sau một đêm dài giao tranh, nhưng ẩn sâu trong đó là sự quyết tâm sắt đá.

Lâm Dịch, thân hình gầy gò của một thiếu niên 17 tuổi, nay lại khoác lên mình vẻ trầm tĩnh và quyết đoán của một vị tướng. Khuôn mặt anh thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, phản chiếu ánh lửa đuốc như những đốm sáng trong đêm. Anh không nói nhiều, chỉ khẽ thì thầm, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực, đủ để những người xung quanh nghe rõ trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ này.

"Hắn ta đã hoàn toàn điên loạn, không còn gì để mất. Cẩn thận, đây sẽ là đòn phản công cuối cùng."

Anh biết rõ con người đang ẩn mình trong bóng tối kia. Một kẻ bị dồn vào chân tường, không còn đường lui, sẽ trở thành một con thú hung hãn nhất, sẵn sàng cắn xé bất cứ ai dám lại gần, kể cả phải hy sinh chính mình. Anh đã chứng kiến quá nhiều điều tương tự trong cái thế giới cũ, nơi những kẻ liều mạng có thể gây ra những tổn thất không lường trước. Ở thế giới này, cái giá phải trả cho sự chủ quan có thể là tính mạng.

Liễu Thanh Y đứng ngay cạnh Lâm Dịch, thân hình cao ráo, thanh thoát, kiếm khách phong độ. Nàng đã rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh lửa, như một dải lụa bạc uốn lượn trong đêm. Ánh mắt cương nghị của nàng tập trung vào cánh cửa đá kiên cố trước mặt, không một chút dao động. Nàng là một tấm khiên vững chắc, một lưỡi kiếm sắc bén, luôn sẵn sàng chiến đấu. Nàng không nói, chỉ khẽ gật đầu, sự im lặng của nàng lại càng khẳng định quyết tâm.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, ghì chặt cây búa lớn trong tay. Khuôn mặt chất phác của hắn hằn lên vẻ kiên nghị, vết sẹo nhỏ trên má do tai nạn hồi nhỏ nay trông càng thêm rõ ràng dưới ánh sáng chập chờn. Hắn thở ra một hơi nặng nề, tiếng thở khò khè như tiếng quạt gió trong đêm tối, rồi nói bằng giọng trầm đục, đầy tin tưởng: "Đại ca cứ việc ra lệnh. Lão Đại Trụ này sẽ xông lên đầu tiên!"

Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, linh hoạt. Hắn siết chặt con dao găm trong tay, vẻ hăng hái không che giấu. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn thốt lên câu nói quen thuộc, như một lời thề nguyện.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận luồng không khí lạnh lẽo và mùi tử khí thoang thoảng. Anh biết, đây không chỉ là một trận chiến thông thường. Đây là sự kết thúc của một giai đoạn, và cũng là sự khởi đầu của một giai đoạn mới. Anh không phải là một chiến binh bẩm sinh, nhưng anh là một người sống sót. Và để sống sót, anh phải học cách chiến đấu, học cách ra quyết định, và học cách chấp nhận cái giá của chiến thắng.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nhủ. "Và để bảo vệ những gì mình có, đôi khi phải tự tay đoạt lấy nó."

Tiếng cười điên dại của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn tiếp tục vọng ra từ phía bên trong, xuyên qua lớp đất đá dày đặc, lọt vào tai họ. Ban đầu chỉ là tiếng cười khẩy khô khốc, nhưng rồi dần dần chuyển thành những tiếng cười điên dại, vang vọng trong không gian chật hẹp, làm rùng mình bất cứ ai nghe thấy. Hắn không ngừng lẩm bẩm những lời nguyền rủa, những lời hăm dọa đầy thù hận, trộn lẫn với tiếng đồ vật va chạm, tiếng kéo lê, như thể hắn đang cố gắng tạo thêm chướng ngại vật hoặc chuẩn bị một cái bẫy chết người.

"Lâm Dịch... tên khốn nhà ngươi... Ngươi nghĩ ngươi có thể đánh bại ta sao? Ta sẽ kéo ngươi xuống địa ngục cùng với ta! Không ai có thể sống sót khi đối đầu với Hắc Sa Bang này!"

Giọng nói của hắn khàn đặc, đầy hận thù, như tiếng gầm gừ của một con thú bị thương nặng. Tiếng vang của nó khiến những người lính bình thường phải rụt rè, nhưng với đội ngũ của Lâm Dịch, nó chỉ càng củng cố thêm quyết tâm. Họ đã đi quá xa để lùi bước.

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt kiên định. Anh giơ tay ra hiệu. Vương Đại Trụ gật đầu, vung cây búa nặng trịch lên vai, bước lên trước. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn theo sau, sẵn sàng hỗ trợ. Liễu Thanh Y cũng di chuyển, giữ một khoảng cách vừa phải để có thể ra tay bất cứ lúc nào. Không ai nói thêm lời nào. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn lại tiếng gió rít và tiếng cười điên dại từ bên trong.

Họ biết, trận chiến cuối cùng sẽ không hề dễ dàng. Nó sẽ là một cuộc đối đầu không khoan nhượng, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Mùi tử khí càng lúc càng nồng nặc hơn. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo và sự căng thẳng dồn nén. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhắc nhở bản thân, "nhưng đôi khi, để bảo vệ sự sống, chúng ta phải đối mặt với cái chết." Anh ghì chặt vũ khí, ánh mắt kiên định, nhìn về phía cánh cửa đá nặng nề, nơi bóng tối nuốt chửng mọi thứ, và cũng là nơi số phận của Hắc Sa Bang sẽ được định đoạt.

***

Tiếng va chạm kinh hoàng vang lên khi Vương Đại Trụ dùng toàn bộ sức lực, vung cây búa lớn giáng thẳng vào cánh cửa đá đã cũ kỹ. Một tiếng "Rầm!" đinh tai nhức óc xé tan màn đêm, rung chuyển cả khu hầm. Bụi đá văng tung tóe, không khí đặc quánh mùi đất đá và kim loại gỉ. Ngay sau đó là tiếng bản lề kim loại rít lên ken két, gào thét trong đau đớn như một con thú bị thương, rồi bật tung ra, đổ sập xuống đất với một tiếng động chói tai.

Màn đêm không còn là một bức tường vững chắc nữa, mà là một cánh cửa đã bị phá vỡ, hé lộ không gian bên trong. Ngay sau rạng sáng, ánh sáng vẫn còn yếu ớt, chỉ có những ngọn đuốc leo lét bên trong khu hầm mới đủ sức soi rọi. Bên trong là một không gian chật hẹp, hỗn độn, đầy rẫy chướng ngại vật và bẫy rập được bố trí vội vàng: những thùng gỗ đổ ngổn ngang, dây thừng vắt vẻo, và cả những mảnh kim loại sắc nhọn được gài sẵn. Mùi máu tanh và mồ hôi trộn lẫn với mùi ẩm mốc càng lúc càng nồng nặc, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

Ngay khi cánh cửa bật mở, một mũi tên tẩm độc bất ngờ bay ra, xé gió lao thẳng về phía Vương Đại Trụ. Hắn không kịp tránh, chỉ kịp nghiêng người đôi chút, mũi tên sượt qua vai, để lại một vết xước nhỏ nhưng đủ để làm rách toạc lớp vải áo thô sơ. Vương Đại Trụ gầm lên một tiếng, không chút nao núng, lao thẳng vào trong.

"Chết đi! Chết hết đi!"

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn và bộ râu quai nón rậm rạp, xuất hiện từ trong bóng tối, tay ôm chặt cây đại đao quen thuộc. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm của hắn nay càng thêm ghê rợn dưới ánh lửa chập chờn, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái. Hắn trông như một con quỷ dữ vừa thoát ra từ địa ngục, vẻ mặt điên dại, hoàn toàn mất hết lý trí. Hắn không ngần ngại, lao thẳng vào Vương Đại Trụ, cây đại đao vung lên tạo thành một vòng cung tử thần.

"Đại Trụ chặn đường, Nhị Cẩu hỗ trợ Thanh Y!" Lâm Dịch dứt khoát ra lệnh, giọng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc giữa lúc hỗn loạn. Anh không phải là kẻ xông pha tuyến đầu, mà là người chỉ huy, người quan sát, người đưa ra những quyết định sống còn. Anh tin vào tri thức và mưu lược của mình hơn là sức mạnh thể chất đơn thuần.

Vương Đại Trụ gầm lên, vung búa đỡ lấy đòn đại đao. Tiếng kim loại va đập chói tai vang vọng khắp không gian chật hẹp, tóe ra những tia lửa sáng chói. Sức mạnh của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn kinh người, đẩy Vương Đại Trụ lùi lại một bước, nhưng hắn vẫn trụ vững, đôi chân bám chặt lấy mặt đất.

Liễu Thanh Y, với sự nhanh nhẹn và khéo léo của một kiếm khách bậc thầy, đã nhanh chóng lách qua chỗ Vương Đại Trụ, thanh kiếm trong tay nàng hóa thành một dải lụa bạc, uyển chuyển tránh né những chướng ngại vật và bẫy rập được gài sẵn. Nàng không tấn công trực diện vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, mà dùng kiếm thuật tinh xảo để áp chế hắn, khiến hắn phải liên tục phòng thủ, không thể toàn tâm toàn ý tấn công Vương Đại Trụ.

"Hắn ta không còn đường lui. Đừng để hắn kéo dài thời gian!" Liễu Thanh Y lạnh lùng nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang lên giữa tiếng vũ khí va chạm và tiếng gầm gừ của Thủ Lĩnh Bang. Nàng biết, càng kéo dài, càng có nguy cơ xảy ra sơ suất.

Trần Nhị Cẩu, theo sát Liễu Thanh Y, với vóc dáng nhanh nhẹn của mình, hắn như một bóng ma lướt qua những tàn dư Hắc Sa Bang còn lại, những kẻ đang cố gắng chống trả yếu ớt hoặc tìm đường thoát thân. Con dao găm trong tay hắn thoăn thoắt, không phải để giết người, mà để vô hiệu hóa, để trói buộc hoặc đánh ngất những kẻ cản đường, mở lối cho Liễu Thanh Y. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lẩm bẩm, đôi mắt sáng quắc như cắt xuyên qua bóng tối.

Lâm Dịch đứng ở một vị trí an toàn hơn, ánh mắt anh quét nhanh qua toàn bộ khung cảnh hỗn loạn. Anh không hề nhúng tay vào trận chiến trực tiếp, mà tập trung vào việc quan sát. Anh nhìn thấy sự điên dại trong mắt Thủ Lĩnh Bang, nhưng cũng nhìn thấy những sơ hở nhỏ nhặt trong những đòn tấn công liều lĩnh của hắn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong tình huống này, khả năng phân tích và ra quyết định chính xác còn quan trọng hơn bất kỳ sức mạnh nào.

Anh nhận ra rằng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang lợi dụng địa hình chật hẹp, lợi dụng những chướng ngại vật để làm chậm bước tiến của họ, đồng thời cố gắng tìm kiếm một cơ hội để tung ra đòn chí mạng. Hắn di chuyển khá chậm chạp do thân hình quá khổ và bị thương, nhưng mỗi cú vung đại đao đều mang theo sức mạnh hủy diệt.

"Phía sau hắn có một khe hở!" Lâm Dịch bất ngờ hét lên, chỉ về phía một góc khuất nơi ánh sáng đuốc không thể chiếu tới. "Vương Đại Trụ, dụ hắn về phía đó! Thanh Y, dồn hắn!"

Vương Đại Trụ hiểu ý, hắn không còn cố gắng đối đầu trực diện mà bắt đầu di chuyển linh hoạt hơn, dùng búa tạo ra những cú va chạm lớn để gây phân tâm và dụ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Liễu Thanh Y, như một cơn gió, lập tức thay đổi chiến thuật. Nàng không còn chỉ áp chế mà bắt đầu tấn công dồn dập hơn, buộc Thủ Lĩnh Bang phải lùi về phía khe hở mà Lâm Dịch đã chỉ.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên giận dữ khi nhận ra mình đang bị dồn vào thế bất lợi. Hắn vung đại đao chém loạn xạ, tạo ra những tiếng "Xoẹt! Xoẹt!" đáng sợ, nhưng Liễu Thanh Y quá nhanh nhẹn, tránh né tất cả. Hắn lùi dần, cho đến khi lưng hắn chạm vào bức tường đá lạnh lẽo ngay bên cạnh cái khe hở tối tăm.

Lâm Dịch đã tính toán rất kỹ. Cái khe hở đó không phải là lối thoát, mà là một cái bẫy. Một cái bẫy tự nhiên, nơi Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ không còn không gian để vung vẩy cây đại đao quá khổ của mình một cách hiệu quả.

"Giờ đi!" Lâm Dịch ra lệnh.

Liễu Thanh Y lập tức thay đổi chiêu thức. Thanh kiếm của nàng không còn bay lượn mà chém thẳng một đường sắc bén vào cổ tay đang cầm đại đao của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Một tiếng "Keng!" lớn vang lên, cây đại đao bật khỏi tay hắn, rơi xuống đất với tiếng động nặng nề. Cùng lúc đó, Vương Đại Trụ với sức mạnh kinh người đã lao tới, dùng thân hình vạm vỡ của mình húc thẳng vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, đè hắn chặt vào bức tường đá.

Trần Nhị Cẩu, không biết từ lúc nào, đã vòng ra phía sau, nhanh nhẹn dùng sợi dây thừng đã chuẩn bị sẵn, trói chặt tay hắn vào một cái cọc sắt được găm sẵn trên tường. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, quá ăn ý.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên một tiếng đau đớn và tuyệt vọng, đôi mắt hắn trợn trừng, không còn vẻ điên dại mà thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ khi nhận ra mình đã hoàn toàn bị khống chế. Hắn cố gắng giãy giụa, nhưng sức mạnh của Vương Đại Trụ và sợi dây thừng kiên cố không cho phép hắn nhúc nhích.

Lâm Dịch bước tới, ánh mắt anh bình thản nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang bị trói chặt. Anh không mang theo một vũ khí sắc bén nào, chỉ có một con dao găm nhỏ được giấu trong ống tay áo. Anh rút con dao ra, không phải để giết chết hắn, mà để thực hiện một hành động mang tính biểu tượng, một lời khẳng định quyền lực mới. Anh nhẹ nhàng vạch một đường lên vết sẹo trên mặt Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, không quá sâu nhưng đủ để khiến hắn rùng mình, và một giọt máu đỏ tươi chảy ra, hòa lẫn vào mồ hôi và bụi bẩn.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể kéo ta xuống địa ngục?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm thấp, không chút cảm xúc. "Ngươi đã nhầm. Địa ngục của ngươi chính là đây, và ngươi sẽ phải đối mặt với nó một mình."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhổ nước bọt, đôi mắt hắn vẫn hằn lên sự thù hận, nhưng không còn sức lực để gào thét. Hắn chỉ có thể nghiến răng ken két, tiếng thở hổn hển nặng nề vang lên trong không gian yên tĩnh đến đáng sợ.

Lâm Dịch quay người lại, ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Trói chặt hắn. Kiểm soát toàn bộ khu vực. Tìm kiếm mọi tài liệu, mọi vật phẩm giá trị. Chúng ta cần biết Hắc Sa Bang đã làm gì, và làm với ai."

Cuộc giao tranh đã kết thúc. Con thú bị dồn vào chân tường đã gục ngã. Và Lâm Dịch biết, đây chỉ là bước đầu tiên.

***

Bình minh dần ló dạng, ánh nắng yếu ớt xuyên qua những khe hở trên trần đá, chiếu rọi vào sào huyệt Hắc Sa Bang đã hoàn toàn bị kiểm soát. Không khí không còn căng thẳng như trước, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người lính đang thu dọn chiến trường, tiếng lạch cạch của kim loại khi họ thu giữ vũ khí, hoặc tiếng rên khẽ c��a những tàn dư Hắc Sa Bang bị trói chặt. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn, nhưng đã dịu đi phần nào, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và gió sớm.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nằm gục trên nền đất lạnh lẽo, hắn đã hoàn toàn bị đánh bại, bị trói chặt bằng những sợi dây thừng thô ráp, khuôn mặt dữ tợn giờ đây chỉ còn lại sự tuyệt vọng và một chút kinh hoàng. Cây đại đao của hắn nằm lăn lóc cách đó không xa, bị vứt bỏ như một món đồ vô dụng. Tàn dư Hắc Sa Bang thì hoặc đã bị trói, hoặc đã bỏ chạy tán loạn trong đêm, không còn một ai dám phản kháng.

Lâm Dịch đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt anh quét qua toàn bộ khung cảnh. Thân hình gầy gò của anh hơi xanh xao do thiếu ngủ và sự căng thẳng kéo dài, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ được sự sắc bén và trầm tĩnh. Anh không thể hiện sự vui mừng hay hân hoan chiến thắng, chỉ có một vẻ trầm tư sâu sắc. Anh biết, chiến thắng này không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu, và cái giá phải trả cho nó không hề nhỏ.

Vương Đại Trụ, thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán. Hắn đi tới bên cạnh Lâm Dịch, giọng nói to rõ ràng nhưng đã thấm mệt: "Cuối cùng cũng xong... Tên khốn này quả là dai dẳng."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang bất động. "Cái giá của sự tham lam... và sự thiếu tầm nhìn." Anh nói, giọng bình thản, không một chút hả hê. Anh không bao giờ quên rằng mình cũng từng chỉ là một người bình thường, và anh hiểu rằng sự thành công của mình không đến từ thiên phú, mà từ tri thức, từ khả năng quan sát và thích nghi vượt trội của người hiện đại. Hắc Sa Bang sụp đổ không phải vì họ yếu, mà vì họ thiếu tầm nhìn, thiếu chiến lược, và bị sự tham lam che mờ lý trí.

Liễu Thanh Y, sau trận chiến căng thẳng, giờ đây đứng tựa vào một bức tường đá, thanh kiếm đã được tra vào vỏ. Dáng người nàng cao ráo, thanh thoát, nhưng ánh mắt nàng nhìn ra xa xăm, như đang chiêm nghiệm điều gì đó. Khi Lâm Dịch nhìn về phía nàng, nàng cũng quay đầu lại, đôi mắt cương nghị của nàng giao nhau với ánh mắt trầm tư của anh.

"Ngươi đã làm được," nàng nói, giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một sự ngưỡng mộ khó tả. "Thành Thiên Phong sẽ có một ngày mai khác."

Lời nói của Liễu Thanh Y vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch. Một ngày mai khác. Đúng vậy, Thành Thiên Phong chắc chắn sẽ thay đổi. Sự sụp đổ của Hắc Sa Bang đã tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ, một miếng mồi béo bở mà không chỉ Lâm Dịch, mà cả các thế lực giang hồ khác như Bang chủ Thanh Long hay Cung chủ Vô Ảnh Môn, thậm chí cả Thẩm Đại Nhân – một nhân vật quan trọng trong quan trường Đại Hạ – đều đang thèm muốn. Anh biết, những rắc rối mới sẽ không ngừng ập đến.

Anh ra lệnh cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bắt đầu kiểm kê, tìm kiếm thông tin và tài sản còn lại. "Hãy lục soát kỹ lưỡng. Chúng ta cần mọi thứ có thể dùng được, mọi tài liệu liên quan đến hoạt động của Hắc Sa Bang, đặc biệt là danh sách các mối quan hệ, các giao dịch bất chính của chúng." Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đáp lời: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" rồi cùng Vương Đại Trụ bắt tay vào công việc, sự mệt mỏi trên mặt họ không thể che giấu được sự hăng hái.

Lâm Dịch tự mình đi một vòng, quan sát tình hình. Anh chạm tay vào bức tường đá lạnh lẽo, cảm nhận những vết xước, vết nứt do cuộc chiến để lại. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi bụi và một chút mùi máu đã dần tan biến. Anh nghĩ về Lý Hổ, về những người lính bị thương, về cái giá mà họ đã phải trả để có được chiến thắng này. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, để bảo vệ sự sống của những người mình trân trọng, anh phải đối mặt với cái chết, và khiến kẻ khác phải đối mặt với nó.

Anh dừng lại bên cạnh Liễu Thanh Y, nhìn nàng. Nàng vẫn nhìn ra xa xăm, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa nhiều suy tư. "Ngươi nghĩ sao về tương lai của Thành Thiên Phong?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh khẽ khàng, như không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng.

Liễu Thanh Y quay lại nhìn anh, ánh mắt nàng như xoáy sâu vào tâm hồn anh. "Tương lai... sẽ do ngươi định đoạt." Nàng nói, một nụ cười mờ nhạt thoáng hiện trên môi. "Ngươi không phải là kẻ muốn quyền lực, nhưng lại là kẻ có thể nắm giữ nó."

Lâm Dịch khẽ nhếch mép. "Ta chỉ muốn bảo vệ những gì mình có. Quyền lực chỉ là một công cụ." Anh biết, lời nói của nàng không chỉ là một lời khen, mà còn là một lời cảnh báo ngầm. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai. Việc loại bỏ Hắc Sa Bang chỉ là một bước khởi đầu. Cuộc đối đầu với Bàng Lão Gia trong thương trường sẽ khốc liệt không kém, và có thể còn phức tạp hơn nhiều, bởi nó không chỉ là sức mạnh mà còn là mưu mẹo, là sự thao túng.

Anh cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc len lỏi trong từng thớ thịt. Chiến thắng này không mang lại cảm giác hân hoan tột độ, mà là một gánh nặng mới. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra ở Đại Hạ. Những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, như những đám mây đen báo hiệu một cơn bão lớn.

Lâm Dịch biết, chiến thắng không bao giờ là trọn vẹn mà luôn đi kèm với cái giá phải trả, và những thách thức lớn hơn đang chờ đợi. Anh không thể dừng lại. Anh phải tiếp tục xây dựng thế lực của mình, vững chắc như một pháo đài, để khi cơn bão lớn ập đến, anh và những người thân yêu của anh có thể đứng vững. Anh nhìn ra ngoài, nơi ánh bình minh đang dần xua tan màn đêm, chiếu rọi những tia nắng ấm áp đầu tiên. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu ở Thành Thiên Phong, một kỷ nguyên mà chính anh, Lâm Dịch, sẽ là người tạo ra. Nhưng anh cũng tự hỏi, liệu anh có đang đánh mất bản thân mình trong thế giới tàn khốc này không, và liệu anh có tìm thấy được sự bình yên mà anh từng khao khát? Chỉ thời gian mới có thể trả lời.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free