Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 448: Chân Tường Khốn Thú: Kế Hoạch Đoạt Mạng

Bầu trời phía đông bắt đầu tờ mờ sáng, nhưng những ánh nắng đầu tiên của một ngày mới chẳng thể nào xua tan được vẻ ảm đạm bao trùm lên sào huyệt Hắc Sa Bang. Màn sương đêm vẫn còn vương vấn, đặc quánh như một tấm màn tang thương phủ lên những tàn tích đổ nát, che mờ đi vẻ khủng khiếp của một đêm đầy bạo lực. Lâm Dịch bước đi giữa khung cảnh hoang tàn, mỗi bước chân đều cẩn trọng dẫm lên những mảnh gạch vỡ, những mảnh gỗ cháy dở và cả những vệt máu khô thẫm màu. Mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện với mùi khói gỗ cháy dở và đất ẩm, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu xộc thẳng vào khứu giác, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cái giá của chiến thắng.

Đôi mắt Lâm Dịch sâu thẳm, quầng thâm dưới mắt hiện rõ sau một đêm không ngủ. Thân hình gầy gò của anh dường như càng thêm xanh xao dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm, nhưng ánh mắt ấy vẫn sắc bén, lướt qua từng góc cạnh, từng bóng hình nằm bất động trên nền đất lạnh lẽo. Vài tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị thương vọng lại từ đằng xa, xen lẫn tiếng gió rít qua những khe cửa sổ vỡ vụn, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm của sự tận thế. Anh không nói nhiều, chỉ khẽ phất tay ra hiệu cho những người đi theo.

"Tình hình thương vong thế nào? Có tìm thấy manh mối gì v��� Thủ Lĩnh Bang không?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh không cần phải gằn giọng hay ra lệnh, chỉ một cái liếc mắt, một câu hỏi cũng đủ để truyền đạt sự cấp bách và nghiêm trọng của vấn đề.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác lấm lem bùn đất, vội vàng tiến lên. "Bẩm Đại ca, ta đã cho người kiểm kê sơ bộ. Có ba huynh đệ đã tử trận, và mười hai người bị thương, trong đó Lý Hổ bị thương nặng nhất." Giọng hắn có chút nghẹn ngào khi nhắc đến những người đã ngã xuống. "Còn về Thủ Lĩnh Bang, chúng ta đã lục soát khắp nơi, nhưng hắn như bốc hơi vậy. Chỉ tìm thấy vài tên thủ hạ cốt cán của hắn đang cố thủ ở khu nhà phía sau, nhưng không có dấu vết của hắn."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua Lý Hổ đang nằm trên một tấm cáng tạm bợ ở một góc ít bị ảnh hưởng nhất. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ giờ đây xanh xao như tờ, đôi mắt vẫn rực lửa căm thù nhìn về phía những tàn tích, mặc dù đau đớn khiến hắn không thể nhúc nhích. Một thuộc hạ đang cố gắng băng bó vết thương trên ngực hắn, máu vẫn rỉ ra nhuộm đỏ lớp vải trắng. Lý Hổ cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương quá nặng khiến hắn phải ngã vật xuống, chỉ kịp thở dốc. Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự trung thành và khát khao trả thù. Đối với hắn, Lâm Dịch không chỉ là thủ lĩnh, mà còn là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối này, là ân nhân đã cho hắn một mục đích để chiến đấu.

Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình nhưng nhanh nhẹn, cũng chạy đến, khuôn mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ nghiêm trọng. "Đại ca, chúng ta cũng đã tra khảo vài tên Hắc Sa Bang bị bắt sống. Bọn chúng đều khai rằng Thủ Lĩnh Bang đã chuẩn bị sẵn một hệ thống đường hầm bí mật để thoát thân hoặc cố thủ nếu tình hình xấu đi. Có vẻ như hắn đã dự liệu trước."

Lâm Dịch nheo mắt. "Hệ thống đường hầm? Liễu cô nương, nàng có phát hiện gì không?"

Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát trong bộ trang phục màu xanh đã lấm bụi, tiến lại gần. Nàng vừa giao A Cường cho thuộc hạ của mình, vẻ mặt không chút biểu cảm, bình thản đến lạ thường dù vừa trải qua một trận chiến căng thẳng. "Kẻ thủ hạ của hắn đã bị trấn áp, không dám hé răng. Nhưng từ cách bố trí này, có vẻ như hắn đã chuẩn bị cho một đường lui từ lâu. Ta đã cho người kiểm tra các lối thoát chính, nhưng có vẻ không có dấu hiệu sử dụng gần đây. Có lẽ hắn đã ẩn mình trong chính sào huyệt của mình, lợi dụng các đường hầm đó để tránh tai mắt." Nàng dừng lại, đôi mắt cương nghị lướt qua những tàn tích. "Sự chính nghĩa có thể chiến thắng cái ác, nhưng sự đề phòng và mưu lược mới là điều giúp chúng ta tồn tại trong thế giới này."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, vỗ nhẹ lên vai Lý Hổ như một lời động viên thầm lặng. "Cố gắng lên, Hổ. Ngươi sẽ không phải nằm đây mãi đâu." Anh biết Lý Hổ bị thương nặng, và điều đó ám ảnh anh. Mỗi sinh mạng của những người lính dưới trướng anh đều là một gánh nặng, một trách nhiệm to lớn đè nặng lên vai người chỉ huy. Cái chết, dù đã quen thuộc trong thế giới tàn khốc này, vẫn luôn để lại một vết sẹo trong tâm hồn anh. Nó không khiến anh trở thành một cỗ máy lạnh lùng, mà ngược lại, nó càng thúc đẩy anh phải mạnh mẽ hơn, phải suy nghĩ thấu đáo hơn, để không phải chứng kiến thêm bất kỳ sự hy sinh vô nghĩa nào.

"Cho người sơ cứu tất cả thương binh, đưa họ về Trạm Tiếp Tế để điều trị. Cử người trông coi cẩn mật những tên tù binh. Còn lại, tiếp tục lục soát từng ngóc ngách, đặc biệt là các khu vực có vẻ như đã được cải tạo hoặc che chắn cẩn thận. Tìm tất cả bản đồ, ghi chép, bất cứ thứ gì có thể cung cấp thông tin về cấu trúc sào huyệt này, đặc biệt là các đường hầm mà Nhị Cẩu vừa nhắc tới," Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói dứt khoát, không chút do dự. "Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, hai người hãy dẫn đầu. Liễu cô nương, xin nhờ nàng hỗ trợ kiểm soát vòng ngoài, đảm bảo không có kẻ nào lợi dụng sơ hở để thoát ra."

"Rõ!" Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đồng thanh đáp, rồi nhanh chóng phân công công việc, dẫn đầu các nhóm binh lính còn lại bắt đầu công cuộc dọn dẹp và tìm kiếm trong mớ đổ nát. Tiếng bước chân thô kệch của họ vang lên trên nền đất lởm chởm, xen lẫn tiếng kim loại va đập thô bạo khi họ di chuyển những mảnh vỡ, lật tung từng đống đổ nát. Mùi ẩm mốc từ những góc khuất, cùng mùi của sự sợ hãi vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của cái chết và sự tuyệt vọng. Lâm Dịch đứng đó, bất động giữa cảnh tượng hỗn loạn, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng chi tiết nhỏ nhất, cố gắng ghép nối những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh chết chóc. Anh biết, chiến thắng này mới chỉ là một bước khởi đầu. Khoảng trống quyền lực sau sự sụp đổ của Hắc Sa Bang sẽ là một thách thức lớn, và anh cần phải nhanh chóng lấp đầy nó, trước khi các thế lực khác kịp thời nhận ra và nhảy vào xâu xé.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo lướt qua sống mũi. "Con đường phía trước còn rất dài," anh thầm nghĩ, "và nó sẽ còn tàn khốc hơn nữa." Tuy nhiên, trong sâu thẳm, anh cảm thấy một sự kiên cường lạ thường. Anh không sợ hãi. Anh đã sống sót qua biết bao hiểm nguy, đã thích nghi với thế giới này bằng mọi giá. Anh sẽ tiếp tục làm như vậy. Anh sẽ bảo vệ những người anh yêu quý, bảo vệ những gì anh đã dày công xây dựng. Và để làm được điều đó, anh sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Dù là mưu kế, tiền bạc, hay thậm chí là máu, anh đều chấp nhận trả cái giá. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong thế giới này, đó là quy luật duy nhất.

***

Đến buổi trưa, bầu trời vẫn giữ nguyên vẻ u ám, thậm chí sương mù còn dày đặc hơn, bao phủ toàn bộ sào huyệt Hắc Sa Bang như một tấm chăn bông nặng nề. Ánh sáng mặt trời bị che khuất hoàn toàn, chỉ còn lại một màu xám đục mờ ảo. Trong một căn phòng còn nguyên vẹn hiếm hoi của sào huyệt, một căn phòng trước đây có lẽ là nơi chứa tài liệu hoặc phòng họp của Hắc Sa Bang, Lâm Dịch trải một tấm bản đồ thô sơ trên mặt bàn gỗ xù xì. Bản đồ này được vẽ vội vã từ trí nhớ của một vài tên thủ hạ bị bắt sống, kết hợp với những phác thảo tìm thấy trong các căn phòng khác, nhưng nó đủ để Lâm Dịch hình dung được cấu trúc phức tạp của sào huyệt, đặc biệt là hệ thống đường hầm chằng chịt bên dưới.

Không khí trong phòng căng thẳng đến nghẹt thở. Liễu Thanh Y đứng bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt nàng tập trung vào bản đồ. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng vậy, những gương mặt lấm lem bụi bẩn hiện rõ sự mệt mỏi nhưng không kém phần kiên quyết. Một ngọn đèn dầu nhỏ đặt ở giữa bàn tỏa ra ánh sáng vàng vọt, chập chờn chiếu rọi lên những đường nét ngoằn ngoèo trên tấm bản đồ, làm những bóng đổ của họ nhảy múa một cách kỳ dị trên bức tường ám khói. Mùi dầu đèn hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mùi đất và một chút máu khô còn sót lại từ những vết thương chưa lành của họ.

Lâm Dịch dùng một que củi nhỏ, chỉ vào một vị trí được đánh dấu bằng mực đỏ. "Đây là khu vực cuối cùng mà chúng ta nghi ngờ Thủ Lĩnh Bang đang ẩn náu. Một căn hầm kiên cố, có vẻ như là kho vũ khí hoặc nơi trú ẩn bí mật của hắn. Hắn bị dồn vào đây, không còn đường thoát. Nhưng một con thú bị thương sẽ càng nguy hiểm. Chúng ta không thể coi thường." Anh ngước nhìn những gương mặt đang nhìn mình chăm chú. "Hắn là một kẻ tàn bạo, và khi bị dồn vào đường cùng, hắn sẽ không ngần ngại làm bất cứ điều gì để sống sót hoặc kéo theo kẻ thù xuống địa ngục cùng mình. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất."

"Đại ca cứ ra lệnh, huynh đệ chúng ta không sợ chết!" Vương Đại Trụ gằn giọng, bàn tay nắm chặt chuôi đao. Mặc dù mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt hắn vẫn hừng hực ý chí chiến đấu, sẵn sàng hy sinh vì Lâm Dịch. Đối với hắn, Lâm Dịch không chỉ là thủ lĩnh mà còn là người đã mang đến cho hắn một cuộc sống tốt đẹp hơn, một mục đích để chiến đấu.

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, mặc dù có chút bốc đồng, nhưng lòng trung thành của hắn dành cho Lâm Dịch là không thể lay chuyển. "Đúng vậy, Đại ca! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cùng lắm là một trận sống mái!"

Lâm Dịch khẽ cau mày. "Ta không cần các ngươi liều mạng vô ích. Ta cần các ngươi sống sót, và hoàn thành nhiệm vụ. Mạng sống của các ngươi không phải là thứ để ném vào chỗ chết một cách bừa bãi." Anh thở dài một hơi, trong lòng nặng trĩu. Mỗi lần ra lệnh tấn công, anh lại cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Anh không phải là một chiến binh khát máu, anh là một người đàn ông hiện đại, hiểu rõ giá trị của sinh mạng. Nhưng trong thế giới tàn khốc này, đôi khi, sự hy sinh là điều không thể tránh khỏi để bảo vệ những giá trị lớn hơn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ, "và chiến tranh là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó."

Liễu Thanh Y lên tiếng, giọng nói nàng trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Hắn chắc chắn sẽ có chiêu trò cuối cùng. Cần phải cẩn trọng. Một kẻ như Thủ Lĩnh Bang sẽ không dễ dàng đầu hàng. Hắn có thể đã bố trí bẫy, hoặc có những lá bài cuối cùng mà chúng ta chưa biết." Nàng đưa tay chỉ vào một đường hầm nhỏ được đánh dấu trên bản đồ. "Đường hầm này có vẻ như là lối thoát duy nhất cho hắn, nhưng cũng là con đường dẫn đến tử lộ. Hắn sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá."

Lâm Dịch gật đầu đồng tình. "Chính vì vậy, chúng ta sẽ không tấn công trực diện. Hãy nghe đây." Anh bắt đầu giải thích kế hoạch, giọng nói trầm ổn và rành mạch. "Chúng ta sẽ chia làm ba mũi tấn công. Mũi thứ nhất do Vương Đại Trụ chỉ huy, sẽ tấn công vào lối vào chính của khu hầm, tạo ra tiếng động lớn và hỏa hoạn nhỏ để nghi binh, thu hút sự chú ý của Thủ Lĩnh Bang và tàn quân của hắn. Mục tiêu không phải là đột phá, mà là gây áp lực và làm hắn phân tâm."

"Mũi thứ hai do Trần Nhị Cẩu chỉ huy, sẽ bí mật tiếp cận từ một lối thoát hiểm phụ mà chúng ta vừa tìm thấy. Lối này có vẻ yếu hơn, ít được canh phòng. Nhiệm vụ của các ngươi là vô hiệu hóa mọi sự kháng cự ở đó, nhưng không được tiến quá sâu. Chỉ cần tạo một áp lực từ phía sau, khiến Thủ Lĩnh Bang phải dàn trải lực lượng."

Anh dừng lại, đưa que củi đến một điểm khác trên bản đồ, một đường hầm nhỏ hơn, gần như bị che khuất hoàn toàn. "Mũi thứ ba, do ta và Liễu cô nương dẫn đầu, sẽ là mũi chủ lực. Chúng ta sẽ đột nhập qua đường hầm này. Đây là con đường hẹp nhất, khó đi nhất, nhưng cũng là nơi ít được Thủ Lĩnh Bang để ý nhất. Chúng ta sẽ lợi dụng sự hỗn loạn mà hai mũi kia tạo ra để tiếp cận hắn."

Vương Đại Trụ cau mày. "Đại ca, vậy không phải là quá nguy hiểm sao? Đường hầm hẹp như vậy, chỉ cần một người chặn lại là khó tiến vào."

Lâm Dịch mỉm cười nhạt. "Đúng vậy. Nhưng đó cũng là lợi thế của chúng ta. Hắn sẽ không ngờ chúng ta dám đột nhập từ con đường đó. Khi hắn nhận ra, thì đã quá muộn. Kế hoạch này đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng và sự kiên nhẫn tuyệt đối. Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi phải giữ vững vị trí, tạo đủ áp lực để hắn không thể tập trung vào mũi của chúng ta. Liễu cô nương, võ công của nàng sẽ là then chốt để mở đường trong không gian chật hẹp."

Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt cương nghị. "Ta hiểu. Sẽ không có kẻ nào cản đường chúng ta."

"Mấu chốt là thời gian," Lâm Dịch tiếp tục. "Khi ta phát tín hiệu, các ngươi phải tấn công đồng loạt. Không được chậm trễ, cũng không được quá sớm. Mỗi hành động của chúng ta đều phải là một phần của tổng thể. Hãy nhớ, chúng ta đang đối mặt với một kẻ bị dồn vào đường cùng, hắn sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Nhưng chúng ta sẽ không cho hắn cơ hội đó. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng ta sẽ dùng nó để đánh bại hắn."

Mùi ẩm mốc và không khí ngột ngạt trong căn phòng dường như càng làm tăng thêm sự căng thẳng. Cả đội lắng nghe với sự chú ý cao độ, thỉnh thoảng đặt câu hỏi và ghi nhớ từng lời Lâm Dịch nói. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là một kế hoạch tác chiến, mà còn là một ván cờ sinh tử, nơi Lâm Dịch là kỳ thủ, đặt cược mạng sống của chính mình và đồng đội. Anh không chỉ là một thương nhân, anh đã trở thành một nhà chiến lược thực thụ, một người lãnh đạo có tầm nhìn xa trông rộng, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Sự trưởng thành của anh không chỉ thể hiện qua mưu lược, mà còn qua sự thấu hiểu về cái giá của chiến tranh, và trách nhiệm của người chỉ huy.

***

Khi chiều tà buông xuống, mang theo màn đêm đen kịt và sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ sào huyệt Hắc Sa Bang, không khí trở nên lạnh lẽo và tĩnh mịch đến đáng sợ. Ánh sáng yếu ớt từ vài ngọn đèn lồng được che chắn cẩn thận chỉ đủ để soi rõ vài bước chân phía trước, tạo ra những bóng hình ma quái nhảy múa trên nền đất ẩm ướt. Mùi máu tanh đã dịu đi phần nào, nhưng mùi ẩm mốc và cái lạnh cắt da vẫn còn vương vấn, len lỏi vào từng hơi thở. Tiếng gió rít qua những tàn tích, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn vất vưởng.

Đội hình tinh nhuệ của Lâm Dịch, gồm những người lính gan dạ nhất, những người đã gắn bó với anh từ những ngày đầu ở Trạm Tiếp Tế, bắt đầu tiến sâu vào khu vực cuối cùng. Họ di chuyển thận trọng, từng bước một, như những bóng ma lướt đi trong đêm. Mỗi người đều ghì chặt vũ khí trong tay, gương mặt căng thẳng nhưng ánh mắt kiên định. Lâm Dịch dẫn đầu mũi chủ lực, theo sau là Liễu Thanh Y và một vài thuộc hạ giỏi nhất. Anh dùng các tín hiệu tay để chỉ đạo, đôi khi là một cái gật đầu, đôi khi là một cử chỉ nhẹ nhàng, nhưng luôn dứt khoát và rõ ràng.

Họ len lỏi qua một đường hầm nhỏ, ẩm ướt và tối tăm đến mức phải cúi thấp người để đi qua. Không khí bên trong ngột ngạt, nặng mùi đất ẩm và sự cũ kỹ. Tiếng bước chân của họ được nén lại hết mức có thể, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc bị nén và nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực. Lâm Dịch cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình. Anh biết, mỗi người lính đi theo anh đều đặt trọn niềm tin vào sự phán đoán của anh. Gánh nặng sinh tồn của họ, của anh, và của cả Thành Thiên Phong đang đặt trên vai anh.

"Đại ca, có vẻ hắn đã nhận ra chúng ta đang đến," Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng hắn khẽ rung lên vì căng thẳng khi họ tạm dừng ở một ngã ba đường hầm. Từ xa, có thể nghe thấy những tiếng động yếu ớt, như tiếng kim loại va đập thô bạo, tiếng la hét mờ nhạt vọng lại từ hướng tấn công nghi binh của Vương Đại Trụ. Mũi tấn công của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã bắt đầu, tạo ra sự hỗn loạn cần thiết để Lâm Dịch thực hiện kế hoạch.

"Hắn không còn gì để mất. Cẩn thận," Lâm Dịch đáp lại, giọng trầm thấp nhưng đầy kiên định. Ánh mắt anh sắc bén, quét qua bóng tối phía trước. Anh biết Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa là một con thú khốn cùng, bị dồn vào chân tường, và sẽ chiến đấu một trận tử chiến. Điều này có nghĩa là hắn sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn tàn bạo nhất, mọi cái bẫy hiểm độc nhất. Anh không thể để bất kỳ sơ suất nào xảy ra.

Trong sâu thẳm khu hầm, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn và bộ râu quai nón rậm rạp, đang ngồi trong một căn phòng đá tối tăm, lạnh lẽo. Ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đuốc leo lét chiếu rọi lên vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm của hắn, khiến nó trông càng thêm ghê rợn. Hắn ôm chặt cây đại đao trong tay, đôi mắt đỏ ngầu. Tiếng động từ bên ngoài, tiếng la hét, tiếng kim loại va đập, tiếng bước chân dồn dập đã vọng vào tai hắn, báo hiệu sự kết thúc. Hắn đã bị vây hãm, bị dồn vào đường cùng.

Ban đầu là sự tuyệt vọng, sau đó là sự giận dữ tột cùng, và cuối cùng, là một sự điên dại đến ghê người. Hắn bắt đầu cười, một tiếng cười khẩy khô khốc, rồi dần dần chuyển thành những tiếng cười điên dại, vang vọng trong không gian chật hẹp, làm rùng mình bất cứ ai nghe thấy. Hắn không nói chuyện với ai, chỉ tự nói chuyện một mình, lẩm bẩm những lời nguyền rủa, những lời hăm dọa đầy thù hận. "Lâm Dịch... tên khốn nhà ngươi... Ngươi nghĩ ngươi có thể đánh bại ta sao? Ta sẽ kéo ngươi xuống địa ngục cùng với ta! Không ai có thể sống sót khi đối đầu với Hắc Sa Bang này!"

Tiếng cười điên dại của Thủ Lĩnh Bang vọng ra từ phía trước, xuyên qua lớp đất đá dày đặc, lọt vào tai Lâm Dịch. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tàn khốc của tình thế. Anh biết, trận chiến cuối cùng sẽ không hề dễ dàng. Nó sẽ là một cuộc đối đầu không khoan nhượng, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Liễu Thanh Y, với ánh mắt cương nghị, đã rút kiếm ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt, như một tia hy vọng trong bóng tối. Nàng đứng cạnh Lâm Dịch, sẵn sàng chiến đấu, là một tấm khiên vững chắc cho anh. Lâm Dịch nhìn nàng, rồi lại nhìn về phía trước, nơi tiếng cười điên dại của Thủ Lĩnh Bang vẫn tiếp tục vang vọng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo và mùi tử khí.

"Sống sót là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhắc nhở bản thân, "nhưng đôi khi, để bảo vệ sự sống, chúng ta phải đối mặt với cái chết." Anh ghì chặt vũ khí, ánh mắt kiên định. Những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" đã bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong những lời xì xào của dân chúng và giang hồ. Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra ở Đại Hạ. Lâm Dịch biết, cuộc chiến này mới chỉ là một trận đánh nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều. Anh sẽ phải chuẩn bị kỹ lưỡng, xây dựng thế lực của mình vững chắc như một pháo đài, để khi cơn bão lớn ập đến, anh và những người thân yêu của anh có thể đứng vững. Một cái thở dài nhẹ nhõm, hay là một cái thở dài nặng nề vì gánh nặng sắp tới, anh cũng không rõ nữa. Chỉ biết rằng, anh vẫn ở đây, vẫn sống sót, và vẫn sẽ tiếp tục chiến đấu.

Phía trước, bóng tối nuốt chửng mọi thứ. Nhưng Lâm Dịch biết, trong bóng tối đó, số phận của Hắc Sa Bang, và một phần tương lai của Thành Thiên Phong, đang chờ đợi. Anh ra hiệu bằng tay, và đội hình tinh nhuệ của anh tiếp tục tiến lên, từng bước một, hướng về phía tiếng cười điên dại, hướng về phía cuộc đối đầu cuối cùng. Đây sẽ là trận chiến cuối cùng của Hắc Sa Bang, và cũng là một bước ngoặt quan trọng trong hành trình của Lâm Dịch. Cuộc chiến này sẽ để lại một khoảng trống quyền lực lớn ở Thành Thiên Phong, một khoảng trống mà không chỉ Lâm Dịch, mà cả Thẩm Đại Nhân, Bàng Lão Gia và các thế lực giang hồ khác đều đang thèm muốn. Nhưng trước mắt, chỉ có một mục tiêu duy nhất: tiêu diệt con thú đang bị dồn vào chân tường kia.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free