Lạc thế chi nhân - Chương 447: Thanh Y Xuất Thủ: Đoạn Tuyệt Tàn Dư
Bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi vào sào huyệt Hắc Sa Bang, phơi bày cảnh tượng hoang tàn, đổ nát sau một đêm chiến đấu khốc liệt. Không khí buổi sớm se lạnh, nhưng mùi máu tanh nồng, khói bụi và mồ hôi vẫn còn vương vấn, đặc quánh trong từng hơi thở. Xung quanh, những mảnh vỡ từ đồ đạc, vũ khí gãy nát và những vệt máu khô loang lổ trên nền đất ẩm ướt là minh chứng rõ ràng nhất cho sự khốc liệt vừa diễn ra. Tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị thương, tiếng bước chân cẩn trọng của những người đang dọn dẹp, và tiếng vũ khí va chạm dứt khoát khi thu gom, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng buồn thảm của chiến tranh.
Lâm Dịch đứng trên một mô đất nhỏ đã sập một phần, ánh mắt quét qua toàn bộ khu vực. Vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt anh, đôi mắt thâm quầng sau một đêm gần như thức trắng, nhưng thần thái vẫn sắc bén và cương nghị. Anh cảm thấy cơ thể rã rời, từng thớ thịt như muốn phản kháng, nhưng ý chí lại kiên định hơn bao giờ hết. Adrenaline đã rút đi, để lại một khoảng trống nặng nề trong tâm trí, nhưng đồng thời cũng kích thích khả năng suy luận của anh. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một giai đoạn mới, một giai đoạn phức tạp hơn nhiều. "Cái giá của sự bình yên không hề rẻ," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, "nhưng nếu không làm, sẽ còn nhiều người phải trả giá hơn." Anh nhớ lại lời mình đã nói, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và giờ đây, anh đang áp đặt công bằng của riêng mình lên thế giới này, một cách tàn nhẫn và cần thiết.
Phía dưới, tàn quân Hắc Sa Bang bị dồn vào các góc, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Chúng không còn vẻ hung hãn của những kẻ cướp bóc, mà chỉ là những con thú bị thương đang chờ đợi số phận. Một số kẻ cố gắng chống cự yếu ớt, nhưng nhanh chóng bị lực lượng của Lâm Dịch và Liễu Thanh Y trấn áp. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt lấm lem bùn đất, đang chỉ huy một nhóm người trói những kẻ đã buông vũ khí. Hắn tuy mệt mỏi nhưng vẫn hăng hái, ánh mắt rực lửa chiến thắng.
"Đại ca, bọn chúng không còn sức chống cự nữa rồi!" Vương Đại Trụ cất giọng thô ráp, vang dội giữa không gian yên ắng. Hắn phẩy tay ra hiệu cho mấy tên thủ hạ áp giải một nhóm tù binh đang run rẩy.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, không rời mắt khỏi tổng thể cục diện. "Đừng chủ quan, Đại Trụ. Luôn có những kẻ liều chết vào phút cuối."
Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như một con sóc, chạy đến bên Lâm Dịch, ánh mắt cảnh giác không ngừng quét xung quanh. Hắn thở hổn hển, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo. "Đại ca nói đúng. Vẫn phải cẩn thận, bọn chúng có thể liều chết phản công. Vừa rồi ta suýt nữa bị một tên đánh lén."
Lâm Dịch nhìn Nhị Cẩu, khuôn mặt anh hiện lên một chút hài lòng. Trần Nhị Cẩu, từ một thiếu niên ngây ngô hay sợ sệt, giờ đã trở thành một thủ hạ đáng tin cậy, không chỉ nhanh nhẹn mà còn biết suy nghĩ. "Tốt lắm, Nhị Cẩu. Ngươi đã làm rất tốt. Cứ tiếp tục kiểm tra kỹ lưỡng từng ngóc ngách, đảm bảo không có ai trốn thoát, cũng không có bất kỳ cạm bẫy hay dấu vết bí mật nào bị bỏ sót."
"Rõ, Đại ca!" Nhị Cẩu đáp lời, rồi lại nhanh chóng hòa vào đám đông, tiếp tục công việc của mình.
Lâm Dịch quay lại nhìn về phía Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi điều một nhóm người có kinh nghiệm, kiểm tra tất cả các kho tàng, tài vật của Hắc Sa Bang. Lập danh sách chi tiết. Đặc biệt chú ý đến sổ sách, giấy tờ, hoặc bất cứ thứ gì có thể tiết lộ về mạng lưới của chúng." Anh nhấn mạnh, "Mỗi một chi tiết nhỏ đều có thể là mấu chốt để chúng ta hiểu rõ hơn về thế lực này." Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong cuộc chiến này, thông tin quý giá hơn vàng bạc.
Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch. "Đã rõ, Đại ca!" Hắn không hỏi nhiều, chỉ đơn giản là tin tưởng vào phán đoán của Lâm Dịch. Sự trung thành và đơn giản của hắn là một tài sản vô giá trong những thời khắc hỗn loạn này. Lâm Dịch biết rằng, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và những người khác đã không chỉ là thủ hạ, mà đã trở thành những người đồng đội, những người anh em cùng chung chiến hào với anh ở cái thế giới đầy khắc nghiệt này. Anh đã dành thời gian và tâm huyết để đào tạo họ, không chỉ về chiến đấu mà còn về tư duy, và giờ đây, anh đang gặt hái thành quả.
Lâm Dịch thở dài một hơi. Anh có thể cảm nhận được cơn mệt mỏi đang trỗi dậy, nhưng anh không thể cho phép mình nghỉ ngơi. Chiến thắng này mới chỉ là mở đầu. Cái khoảng tr��ng quyền lực mà Hắc Sa Bang để lại ở Thành Thiên Phong sẽ là một miếng mồi béo bở cho các thế lực khác. Thẩm Đại Nhân, các bang phái giang hồ khác, thậm chí là những kẻ cơ hội nhỏ bé, đều sẽ nhảy vào tranh giành. Anh cần phải hành động nhanh chóng và quyết đoán để lấp đầy khoảng trống đó, biến nó thành nền tảng vững chắc cho thế lực của mình. Anh không muốn trở thành hoàng đế hay bá chủ giang hồ, nhưng để bảo vệ những gì anh trân trọng, anh phải có đủ sức mạnh để tự quyết định số phận của mình và của những người xung quanh. Đó là bài học xương máu mà anh đã học được từ khi đặt chân đến Đại Hạ này.
***
Trời quang mây, nắng đã lên cao hơn một chút, mang theo hơi ấm xua đi cái se lạnh của buổi sớm, nhưng không thể xua đi không khí căng thẳng bao trùm. Ở một góc khuất của căn cứ Hắc Sa Bang, tiếng hò hét bất ngờ vang lên, phá vỡ sự yên ắng tạm thời. Đó là A Cường, kẻ thủ hạ đắc lực của Thủ Lĩnh Bang, với ánh mắt điên cuồng của kẻ bị dồn vào đường cùng. Hắn bị thương nặng, máu chảy đầm đìa từ vết thương trên vai, nhưng sự tuyệt vọng đã biến hắn thành một con thú bị thương hung hãn nhất. Tay hắn nắm chặt một thanh đao cùn, lưỡi đao ánh lên vẻ chết chóc. Hắn vừa bị dồn vào một góc, nhưng thay vì đầu hàng, hắn bất ngờ gầm lên một tiếng như dã thú và lao thẳng về phía Lâm Dịch, người đang đứng không xa, quan sát tình hình.
"Ngươi... dám cản đường ta? Ta sẽ kéo Lâm Dịch theo cùng!" A Cường gầm gừ, giọng nói khản đặc vì khói bụi và sự kiệt quệ. Hắn biết mình không thể thoát, nhưng hắn muốn kéo theo một kẻ khác xuống địa ngục cùng mình, và Lâm Dịch, kẻ đã gián tiếp hủy diệt Hắc Sa Bang, chính là mục tiêu của hắn. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, khuôn mặt hung tợn vặn vẹo trong cơn điên loạn. Hắn không còn nghĩ đến sống sót, chỉ còn lại khát vọng báo thù mù quáng.
Lâm Dịch nhíu mày, anh đã lường trước được những hành động tuyệt vọng như vậy, nhưng tốc độ của A Cường vẫn khiến anh bất ngờ. Anh lùi lại nửa bước, chuẩn bị rút đoản kiếm giấu trong tay áo. Những người xung quanh cũng phản ứng ngay lập tức, nhưng khoảng cách quá gần, và A Cường đang liều mạng.
Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát, tựa như một làn gió xanh biếc, lướt qua Lâm Dịch. Thanh kiếm trong tay nàng rút ra khỏi vỏ với một tiếng "vù" rất nhẹ, gần như không nghe thấy. Liễu Thanh Y. Bộ y phục màu xanh lam của nàng vẫn tinh tươm một cách kỳ lạ giữa chiến trường tanh tưởi, như thể nàng vừa bước ra từ một bức tranh thủy mặc. Ánh mắt nàng cương nghị, không chút sợ hãi hay nao núng, chỉ có sự tập trung tuyệt đối. Nàng không vội vàng, nhưng mỗi động tác đều dứt khoát, mang theo khí chất của người hành hiệp trượng nghĩa. Kiếm quang sắc lạnh lóe lên trong chốc lát, như một tia chớp xé toạc không khí.
Liễu Thanh Y không né tránh, mà chủ động迎击. Nàng không sử dụng những chiêu thức hoa mỹ, mà là những đòn thế đơn giản, trực diện nhưng cực kỳ hiệu quả. Thanh kiếm trong tay nàng như hóa thành một dải lụa mỏng, lượn lờ quanh A Cường, nhưng mỗi lần chạm vào đều chính xác và mạnh mẽ. A Cường dốc hết sức bình sinh, vung đao loạn xạ, tạo ra những tiếng "keng keng" chói tai khi đao kiếm va chạm. Hắn gầm lên, cố gắng áp đảo bằng sức mạnh, nhưng Liễu Thanh Y nhẹ nhàng như một chiếc lá, né tránh những đòn tấn công thô bạo, rồi bất ngờ phản công.
"Kẻ gây tội phải chịu phạt." Giọng Liễu Thanh Y lạnh nhạt nhưng đầy kiên định, vang lên rõ ràng giữa tiếng va chạm của vũ khí. "Ngươi không có quyền cướp đoạt sinh mạng người khác."
Một chiêu kiếm của Liễu Thanh Y, tựa như một con rắn bạc uốn lượn, lướt qua cổ tay cầm đao của A Cường. Hắn cảm thấy một cơn tê dại, rồi thanh đao nặng trịch tuột khỏi tay, rơi xuống đất với tiếng "choang" khô khốc. A Cường trợn mắt, chưa kịp định thần thì một ngón tay thanh mảnh của Liễu Thanh Y đã điểm nhanh vào huyệt đạo trên vai hắn. Cả người hắn cứng đờ, không thể cử động, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự căm hờn và tuyệt vọng.
Liễu Thanh Y thu kiếm vào vỏ, động tác trôi chảy như nước. Nàng nhìn A Cường đang bị trấn áp, giọng nói không hề dao động: "Nghiệt chướng của Hắc Sa Bang, đến đây là kết thúc." Nàng không hề có ý định lấy mạng hắn, mà chỉ là tước đi khả năng gây hại của hắn, đúng như nguyên tắc "không lạm sát" của nàng.
Lâm Dịch đứng đó, quan sát toàn bộ quá trình. Anh không hề can thiệp, không phải vì anh không thể, mà vì anh muốn xem Liễu Thanh Y sẽ xử lý thế nào. Anh phải thừa nhận, võ công của nàng thật sự đáng kinh ngạc. Sự thanh thoát, dứt khoát, và hiệu quả trong từng chiêu thức cho thấy nàng đã đạt đến một cảnh giới khá cao. Nàng không chỉ mạnh về võ thuật, mà còn mạnh về tinh thần, về niềm tin vào chính nghĩa. Đối với một người như Lâm Dịch, người luôn sống trong thế giới của sự tính toán và thực dụng, sự chính trực tuyệt đối của Liễu Thanh Y vừa là một điều đáng nể, vừa là một yếu tố khó lường. Anh tự hỏi, liệu trong cái thế giới tàn khốc này, chỉ chính nghĩa thôi liệu có đủ để tồn tại và bảo vệ những gì mình trân trọng? Hay nó sẽ trở thành một gánh nặng, một điểm yếu?
Những suy nghĩ đó nhanh chóng lướt qua tâm trí Lâm Dịch. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận mùi máu tanh và khói bụi vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây đã pha lẫn chút hương cỏ cây từ khu rừng gần đó. Anh nhìn Liễu Thanh Y, ánh mắt ẩn chứa sự đánh giá. Mối quan hệ đồng minh giữa anh và nàng đã được củng cố sau trận chiến này, và anh biết, nàng sẽ là một đồng minh quan trọng trong các cuộc đối đầu lớn hơn sau này, đặc biệt khi anh cần một "bên thứ ba" chính nghĩa để đứng ra. Nàng có thể là một quân cờ quý giá trên bàn cờ quyền lực của Thành Thiên Phong, một quân cờ mà anh có thể lợi dụng để che mắt những kẻ không thể dùng tiền bạc hay mưu kế để đối phó. Nhưng đồng thời, anh cũng phải cẩn trọng, bởi lẽ, những người quá chính trực thường khó bị lung lay bởi lợi ích.
Liễu Thanh Y không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Lâm Dịch, rồi quay sang ra hiệu cho thuộc hạ của mình đến áp giải A Cường đi. Nàng không cần phô trương, không cần lời khen ngợi. Hành động của nàng đã nói lên tất cả. Sự hiện diện của nàng, tựa như một thanh kiếm sắc bén, đã dứt điểm mối đe dọa cuối cùng từ tàn dư Hắc Sa Bang, củng cố hoàn toàn chiến thắng của Lâm Dịch và liên minh.
***
Buổi sáng muộn, nắng đã lên cao, trời ấm dần, xua tan đi cái lạnh lẽo của buổi bình minh. Căn cứ Hắc Sa Bang giờ đây đã được dọn dẹp phần nào. Mùi máu tanh vẫn còn đó, nhưng đã nhạt bớt, nhường chỗ cho mùi thảo dược nồng nồng từ những lều y tế dã chiến được dựng lên vội vã. Tiếng bước chân cẩn trọng, tiếng trò chuyện khẽ khàng, và tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng mới, ít khốc liệt hơn, nhưng vẫn đầy ám ảnh.
Lâm Dịch tìm đến một góc tạm thời được dọn dẹp, nơi Lý Hổ đang được băng bó vết thương. Lý Hổ nằm trên một tấm chiếu rách, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực, kiên cường. Vết thương ở bụng hắn đã được sơ cứu, băng vải trắng toát quấn quanh, thấm đẫm một mảng máu đỏ sẫm. Một y sư già đang cẩn trọng bôi thuốc và thay băng cho hắn. Cơn đau khiến Lý Hổ nhăn mặt, nhưng hắn không rên rỉ một tiếng nào.
Lâm Dịch quỳ xuống bên cạnh, đưa tay chạm nhẹ vào vai Lý Hổ. "Ngươi đã làm tốt lắm, Lý Hổ. Hãy nghỉ ngơi, mọi chuyện đã kết thúc." Giọng anh trầm ấm, mang theo một chút xót xa. Anh biết, cái giá của chiến thắng không chỉ là máu của kẻ thù, mà còn là máu và nước mắt của những người đồng đội.
Lý Hổ cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. "Chỉ cần... Đại ca bình an... là được." Giọng hắn thều thào, mỗi chữ nói ra đều như rút cạn chút sức lực còn lại. Ánh mắt hắn hướng về Lâm Dịch, tràn đầy sự trung thành và kính trọng. Đối với Lý Hổ, Lâm Dịch không chỉ là thủ lĩnh, mà còn là ân nhân, là người đã mang lại cho hắn một mục đích sống.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, vỗ nhẹ lên vai Lý Hổ. Anh nhìn Liễu Thanh Y đang giao A Cường cho thuộc hạ của mình ở đằng xa, vẻ mặt không chút biểu cảm. Nàng vẫn giữ được sự bình thản và thanh thoát ngay cả sau một cuộc chiến căng thẳng. "Sự chính nghĩa của Liễu Thanh Y là đáng ngưỡng mộ," Lâm Dịch thầm nghĩ, "nhưng trong thế giới này, chỉ chính nghĩa thôi liệu có đủ? Ta cần chuẩn bị cho những 'luật chơi' khác nữa." Anh biết, Liễu Thanh Y là một đồng minh tốt, nhưng thế giới này không chỉ có chính và tà. Nó còn có quyền lực, mưu mô, và những lợi ích chồng chéo. Nàng có thể là một tấm khiên vững chắc, nhưng anh cần nhiều hơn một tấm khiên để bảo vệ những gì mình đã xây dựng.
Những mất mát và sự tàn khốc của giang hồ vẫn đè nặng lên tâm trí Lâm Dịch. Lý Hổ bị thương nặng, và một vài người khác cũng đã bỏ mạng trong trận chiến này. Anh đã từng chứng kiến cái chết, đã từng đối mặt với nó, nhưng mỗi lần như vậy, nó lại khắc sâu thêm vào tâm hồn anh một vết sẹo. Anh không phải là một cỗ máy lạnh lùng, anh có cảm xúc, có sự gắn bó với những người xung quanh. Chính những mất mát này càng thúc đẩy anh phải mạnh mẽ hơn, phải suy nghĩ thấu đáo hơn, để không phải chứng kiến thêm bất kỳ sự hy sinh vô nghĩa nào.
Khoảng trống quyền lực sau sự sụp đổ của Hắc Sa Bang sẽ là một thách thức lớn. Lâm Dịch đã dự đoán được điều này. Tin tức về chiến thắng của anh sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Thành Thiên Phong, rồi ra xa hơn nữa. Nó sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực giang hồ khác – Bang chủ Thanh Long, Cung chủ Vô Ảnh Môn, và cả Thẩm Đại Nhân, người đang nắm giữ quyền lực thực sự ở vùng biên giới này. Anh biết Thẩm Đại Nhân đã theo dõi anh từ lâu, và giờ đây, anh đã trở thành một nhân tố không thể bỏ qua. Những rắc rối mới sắp đến, và chúng sẽ không chỉ giới hạn trong những cuộc chiến đao kiếm.
Lâm Dịch bắt đầu suy nghĩ về việc không chỉ "chiến thắng" mà còn "quản lý hậu quả" và "điền vào khoảng trống quyền lực". Anh không thể chỉ là một kẻ phá hoại, anh phải là một người xây dựng. Anh cần phải củng cố Thành Thiên Phong, thiết lập một trật tự mới, và mở rộng ảnh hưởng của mình. Điều này đòi hỏi không chỉ mưu lược mà còn cả khả năng tổ chức, khả năng nhìn xa trông rộng. Sự phát triển của anh từ một thương nhân nhỏ bé thành một người lãnh đạo có tầm nhìn chiến lược rộng hơn đang dần định hình.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí ấm áp của buổi sáng muộn trên da. "Con đường phía trước còn rất dài," anh thầm nghĩ, "và nó sẽ còn tàn khốc hơn nữa." Tuy nhiên, trong sâu thẳm, anh cảm thấy một sự kiên cường lạ thường. Anh không sợ hãi. Anh đã sống sót qua biết bao hiểm nguy, đã thích nghi với thế giới này bằng mọi giá. Anh sẽ tiếp tục làm như vậy. Anh sẽ bảo vệ những người anh yêu quý, bảo vệ những gì anh đã dày công xây dựng. Và để làm được điều đó, anh sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Dù là mưu kế, tiền bạc, hay thậm chí là máu, anh đều chấp nhận trả cái giá. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong thế giới này, đó là quy luật duy nhất.
Anh nhìn Lý Hổ đang nhắm mắt nghỉ ngơi, rồi lại ngước nhìn bầu trời xanh thẳm. Những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" đã bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong những lời xì xào của dân chúng và giang hồ. Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra ở Đại Hạ. Lâm Dịch biết, cuộc chiến này mới chỉ là một trận đánh nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều. Anh sẽ phải chuẩn bị kỹ lưỡng, xây dựng thế lực của mình vững chắc như một pháo đài, để khi cơn bão lớn ập đến, anh và những người thân yêu của anh có thể đứng vững. Một cái thở dài nhẹ nhõm, hay là một cái thở dài nặng nề vì gánh nặng sắp tới, anh cũng không rõ nữa. Chỉ biết rằng, anh vẫn ở đây, vẫn sống sót, và vẫn sẽ tiếp tục chiến đấu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.