Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 446: Tâm Kế Đoạt Thế: Vây Hãm Sào Huyệt Hắc Sa

Lâm Dịch đứng đó, thanh đoản đao nhuốm máu, nhìn cảnh tượng hoang tàn xung quanh. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của anh vang vọng. Mùi máu tanh nồng nặc đến mức muốn nôn mửa. Ánh sáng của rạng đông đã rọi rõ hơn vào căn phòng, phơi bày sự tàn khốc của cuộc chiến. Anh cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng. Trận chiến đã kết thúc, kẻ thù lớn nhất đã ngã xuống. Nhưng anh không cảm thấy vui mừng hay chiến thắng. Thay vào đó, là một cảm giác nặng trĩu, một sự mệt mỏi tột cùng cả về thể xác lẫn tinh thần.

Anh nhìn xuống bàn tay mình, thanh đoản đao vẫn còn dính máu. Anh đã ra tay giết chết một con người. Đây không phải là lần đầu tiên, nhưng mỗi lần như vậy, nó lại để lại một vết sẹo trong tâm hồn anh. Anh đã phải làm điều đó để bảo vệ những người anh yêu quý, để bảo vệ những gì anh đã xây dựng. Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Lý Hổ bị thương nặng, và một số người khác đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường này. Sự hy sinh của họ như một gánh nặng đè lên vai anh.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh từng tin như vậy. Nhưng ở thế giới này, đôi khi, vũ khí mạnh nhất lại là máu và bạo lực. Anh đã thích nghi, đã chấp nhận quy luật tàn khốc của thế giới cổ đại này. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, Lâm Dịch của thế giới hiện đại vẫn không ngừng tự vấn. Anh đang trở thành một người như thế nào? Anh đang đi trên con đường nào?

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói bụi và máu tanh tràn vào phổi. Chiến thắng này, dù quyết định, nhưng cũng chỉ là một bước đi nhỏ trong một cuộc cờ lớn hơn. Hắc Sa Bang đã sụp đổ, tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn trong giới giang hồ Thành Thiên Phong. Điều này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các bang phái khác, và có lẽ cả Thẩm Đại Nhân, người vẫn ẩn mình trong bóng tối. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận cũng đang dần len lỏi vào Thành Thiên Phong. Cuộc chiến này chỉ là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự bất ổn lớn sắp xảy ra ở Đại Hạ.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh những khuôn mặt đã gục ngã. Anh biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Anh không thể lùi bước. Anh phải tiếp tục, để bảo vệ những người còn lại, để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho họ, dù cái giá phải trả có là gì đi nữa. Anh mở mắt ra, ánh mắt một lần nữa bùng lên ngọn lửa quyết tâm, pha lẫn một sự mệt mỏi đến tận xương tủy. Anh gạt đi vệt máu trên đoản đao, rồi quay lưng bước ra khỏi căn phòng, để lại sau lưng bóng tối và sự chết chóc, bước về phía ánh sáng mờ ảo của rạng đông, về phía một tương lai bất định.

***

Bình minh đã ló dạng, những tia nắng đầu tiên yếu ớt rọi qua các khe hở của tòa nhà trung tâm Hắc Sa Bang, phơi bày một cảnh tượng tan hoang đến nao lòng. Mùi máu tanh nồng nặc, khói bụi mịt mù hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của những góc khuất, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, quẩn quanh trong không khí. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm đã lắng xuống, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị thương, xen lẫn tiếng bước chân cẩn trọng của những người lính đang dọn dẹp. Bầu không khí căng thẳng, nặng nề bao trùm lấy không gian, như thể chính bản thân tòa nhà cũng đang thở dốc sau một đêm chiến trận khốc liệt.

Lâm Dịch bước ra từ căn phòng, nơi Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã trút hơi thở cuối cùng. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt xanh xao, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại giờ đây càng thêm phần u ám. Anh gầy gò, thân hình có phần tiều tụy sau những giờ phút lao lực và chiến đấu, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc bén, quét qua một lượt, nhanh chóng nắm bắt tình hình chung. Anh thấy Vương Đại Trụ đang còng lưng, cẩn trọng dìu Lý Hổ, người vẫn còn rên rỉ yếu ớt, đến một góc tường tương đối an toàn. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây run rẩy, cố gắng cắn chặt răng để không phát ra tiếng động quá lớn, dù vết thương ở vai đang chảy máu xối xả.

"Đại Trụ, đưa Lý Hổ đến chỗ kia, cầm máu ngay!" Lâm Dịch cất giọng, giọng anh khàn khàn nhưng rõ ràng, át đi những tiếng động lộn xộn xung quanh. Anh chỉ tay về phía một góc khuất, nơi có vẻ ít hỗn loạn hơn, "Trần Nhị Cẩu!"

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng nhanh nhẹn, đang thoăn thoắt kiểm tra từng ngóc ngách, đôi mắt tinh ranh không ngừng đảo qua lại. Nghe thấy tiếng gọi của Lâm Dịch, hắn lập tức quay lại, ánh mắt tràn đầy sự sẵn sàng. "Đại ca! Có lệnh gì ạ?"

"Kiểm tra tất cả các ngóc ngách," Lâm Dịch tiếp lời, ánh mắt không rời khỏi Nhị Cẩu, "Tìm bản đồ hoặc bất cứ lối thoát nào của chúng! Không bỏ sót bất cứ thứ gì. Và báo cáo tình hình thương vong."

Vương Đại Trụ, khuôn mặt chất phác lấm lem bùn đất và máu, gật đầu lia lịa. "Rõ, đại ca! Lý Hổ, cố chịu một chút! Sẽ ổn thôi." Hắn nhẹ nhàng đặt Lý Hổ tựa vào tường, sau đó nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo ngoài của mình, xé toạc thành dải băng để sơ cứu cho người bạn. Tay hắn run rẩy, nhưng ánh mắt kiên định. "Lý Hổ bị thương nặng, nhưng vẫn còn thở. Sẽ không sao đâu, đại ca!" Hắn cố gắng trấn an Lâm Dịch, và cả chính mình. Sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt vạm vỡ, nhưng hắn vẫn giữ được sự kiên cường và trung thành tuyệt đối.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Anh biết Vương Đại Trụ sẽ làm tốt công việc của mình. Trận chiến này đã khiến tất cả mọi người kiệt sức, nhưng không ai được phép buông lỏng cảnh giác. Anh đảo mắt quanh một lần nữa, ghi nhớ từng chi tiết: những vết máu khô trên tường, những mảnh vỡ từ đồ đạc bị đập phá, những thi thể nằm rải rác. Mỗi hình ảnh là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cái giá của chiến tranh. Anh đã dẫn dắt họ đến đây, và anh phải đảm bảo rằng sự hy sinh của họ không phải là vô ích.

Trong tâm trí, Lâm Dịch tự hỏi, liệu có bao nhiêu người hiện đại có thể thích nghi với sự tàn khốc này? Anh không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng' nào ngoài tri thức và tư duy logic của mình. Nhưng chính những thứ đó, kết hợp với bản năng sinh tồn đã được mài giũa qua bao khó khăn, đã giúp anh sống sót và thậm chí là vươn lên. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," câu nói đó giờ đây không chỉ là một triết lý, mà đã trở thành một phần máu thịt của anh. Anh phải bảo vệ những người đã tin tưởng anh, những người đã cùng anh trải qua sinh tử. Dù cho bản thân anh có phải làm những điều mà Lâm Dịch của thế giới cũ sẽ không bao giờ dám nghĩ tới.

***

Bên ngoài sào huyệt Hắc Sa Bang, không khí buổi sớm vẫn còn mang theo hơi lạnh se sắt của đêm tàn, nhưng tiếng đánh giết đã thưa dần, chỉ còn những âm thanh lẻ tẻ của những cuộc giao tranh cuối cùng. Mùi khói và mùi tanh của máu vẫn còn vương trong gió, nhưng giờ đây có phần loãng hơn, hòa cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm. Bầu không khí căng thẳng vẫn bao trùm, nhưng đã có phần trật tự hơn, khi lực lượng của Liễu Thanh Y đang củng cố vòng vây, siết chặt từng ngõ ngách, đảm bảo không một thành viên Hắc Sa Bang nào có thể thoát ra.

Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát trong bộ trang phục màu xanh đã lấm lem bụi bẩn và vài vết máu, đứng trên một gò đất cao, ánh mắt cương nghị quét qua toàn bộ chiến trường. Thanh kiếm của nàng vẫn còn vương máu, nhưng nàng không hề bận tâm. Nàng là một kiếm khách phong độ, từng trải qua vô số trận chiến, và sự tàn khốc này đối với nàng không còn xa lạ. Nàng quan sát chặt chẽ vòng vây, đảm bảo mỗi vị trí đều được kiểm soát, mỗi con đường đều được phong tỏa. Nàng không cho phép bất kỳ sai sót nào xảy ra vào thời điểm quan trọng này.

Một thuộc hạ nhanh chóng chạy đến, khom người báo cáo. "Bẩm Liễu Chỉ Huy, chúng ta đã kiểm soát được phần lớn vòng ngoài. Tàn quân Hắc Sa Bang đang co cụm lại ở phía Đông, nhưng số lượng không đáng kể. Chúng đang cố gắng đột phá, nhưng bị chúng ta chặn lại."

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, ánh mắt không hề dao động. "Tiếp tục siết chặt. Không cho chúng bất kỳ cơ hội nào."

Đúng lúc đó, một trinh sát khác chạy tới, hơi thở hổn hển. "Bẩm Liễu Chỉ Huy, có tin tức từ bên trong. Lâm Dịch đại ca đã hạ gục Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn đã cho người truyền tin rằng cần chúng ta chú ý các lối thoát phía Tây, có thể có phát hiện mới."

Nghe đến đó, ánh mắt Liễu Thanh Y lóe lên một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển thành sự tán thưởng ngầm. Lâm Dịch đã làm được. Nàng đã biết anh là một người có mưu lược, nhưng việc anh có thể kết thúc Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhanh gọn như vậy, trong khi vẫn còn đang chỉ huy nội bộ, thực sự khiến nàng phải nhìn nhận lại. "Siết chặt vòng vây!" Nàng cất giọng, dứt khoát và mạnh mẽ. "Không để một con chuột nào lọt lưới. Đặc biệt chú ý các lối thoát phía Tây, Lâm Dịch đã có phát hiện mới! Điều thêm ba đội đến đó, phong tỏa kỹ càng, và chuẩn bị chặn đánh bất cứ kẻ nào tháo chạy!"

Các chiến binh của nàng lập tức tuân lệnh, di chuyển linh hoạt và chuyên nghiệp. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng vũ khí chạm nhẹ vào nhau khi họ điều chỉnh đội hình. Liễu Thanh Y vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng của những thuộc hạ, trong lòng không khỏi suy tư về Lâm Dịch. Anh không phải là một chiến binh xuất chúng, không có võ công cao cường như những kẻ tu hành mà nàng từng biết. Nhưng trí tuệ và khả năng chỉ huy của anh lại đáng sợ hơn bất kỳ sức mạnh bạo lực nào. Anh có một cái nhìn tổng thể, một khả năng dự đoán và phản ứng nhanh nhạy đến kinh ngạc. Mối quan hệ đồng minh với anh, nàng nhận ra, sẽ ngày càng trở nên quan trọng hơn rất nhiều trong tương lai. Nàng biết, cuộc chiến này chỉ là khởi đầu. Sự sụp đổ của Hắc Sa Bang sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn, và Thành Thiên Phong sẽ không thể yên bình được lâu. Nhưng với Lâm Dịch bên cạnh, nàng cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.

Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió lạnh lướt qua mặt. Khung cảnh đổ nát của sào huyệt Hắc Sa Bang dần hiện rõ dưới ánh nắng ban mai, một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thế giới này. Nhưng đồng thời, nó cũng là minh chứng cho một chiến thắng, một bước tiến quan trọng. Nàng quay người, cùng thuộc hạ của mình tiếp tục công việc, ánh mắt kiên định và đầy quyết tâm.

***

Giữa buổi sáng, ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những lỗ hổng trên mái nhà và những vết nứt trên tường của tòa nhà trung tâm Hắc Sa Bang, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất đầy bụi bặm và máu khô. Một góc nhỏ trong căn cứ đã được dọn dẹp sơ sài, những thi thể được đưa ra ngoài, những mảnh vỡ được gạt sang một bên. Trên nền đất ẩm, Lâm Dịch trải một tấm bản đồ thô sơ của sào huyệt Hắc Sa Bang mà Trần Nhị Cẩu vừa tìm thấy. Mùi đất ẩm và máu vẫn còn vương vấn, nhưng trong góc này, sự tập trung và tính toán của Lâm Dịch tạo ra một bầu không khí khác biệt, hoàn toàn tách biệt khỏi sự hỗn loạn bên ngoài.

Lâm Dịch cúi người xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua từng nét vẽ nguệch ngoạc trên tấm b��n đồ. Hắn không có kinh nghiệm về kiến trúc cổ đại, nhưng với khả năng quan sát và tư duy logic của mình, hắn nhanh chóng hình dung được cấu trúc ngầm của nơi này. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh, ánh mắt đầy sự chờ đợi và tin tưởng. Lý Hổ đã được sơ cứu tạm thời, tuy vẫn còn yếu ớt nhưng đã có thể ngồi dậy, tựa vào tường, ánh mắt kiên cường nhìn về phía Lâm Dịch.

"Đại ca, có một đường hầm nhỏ ở phía Bắc," Trần Nhị Cẩu báo cáo, giọng hắn có chút phấn khích, "Vừa rồi có vài tên liều mạng định tháo chạy từ đó, nhưng bị chúng ta chặn lại và bắt sống. Có vẻ như đây là lối thoát bí mật mà chỉ những tên cốt cán mới biết. Chúng giấu rất kỹ, nếu không phải do chúng ta tấn công bất ngờ, có lẽ sẽ không bao giờ phát hiện ra."

Lâm Dịch không trả lời ngay, ánh mắt anh lóe lên những tia sáng tính toán. Một lối thoát bí mật. Không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, kẻ đã chiến đấu bằng tất cả sự điên cuồng và tuyệt vọng, chắc chắn đã chuẩn bị cho một đường lui. Nhưng hắn đã không kịp sử dụng nó. Và giờ đây, nó lại nằm trong tay Lâm Dịch.

"Tốt!" Lâm Dịch cất giọng, tiếng anh trầm thấp nhưng đầy uy lực. Anh dùng ngón tay chỉ trỏ trên bản đồ, vạch ra một đường cong phức tạp. "Trần Nhị Cẩu, ngươi mang theo một đội nhỏ, khoảng mười người nhanh nhẹn, giả vờ tấn công dữ dội vào đường hầm đó. Tạo ra tiếng động lớn, dùng lửa, khói, bất cứ thứ gì có thể khiến chúng nghĩ rằng đây là con đường duy nhất để thoát thân."

Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn hiểu ngay ý đồ của Lâm Dịch.

Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi mang theo một nửa lực lượng còn lại, di chuyển vòng ra phía sau, theo con đường này." Anh vạch một đường khác trên bản đồ, dẫn đến một khu vực rừng cây rậm rạp phía sau sào huyệt. "Không gây ra tiếng động, phục kích ở đây. Ta đoán, những kẻ muốn thoát thân nhất sẽ tìm đến đó. Chúng sẽ nghĩ chúng ta chỉ tập trung vào lối thoát chính diện và đường hầm. Ta muốn các ngươi cắt đứt hoàn toàn đường rút của chúng."

Vương Đại Trụ, dù vẫn còn lo lắng cho Lý Hổ, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên kiên định khi nhận lệnh. "Rõ, đại ca! Chúng ta sẽ không để lọt một kẻ nào."

"Lý Hổ," Lâm Dịch nhìn về phía Lý Hổ, "Ngươi dù bị thương, nhưng vẫn có thể dùng cung. Cùng với những người khác bị thương nhẹ, lập một tuyến phòng thủ ở đây, bảo vệ phía sau của Đại Trụ. Ta sẽ cùng số người còn lại, tiếp tục càn quét bên trong. Chúng ta sẽ không cho chúng đường sống!"

Lý Hổ cố gắng đứng thẳng người, dù vết thương khiến hắn nhăn mặt. "Đại ca yên tâm, ta còn có thể chiến đấu! Sẽ không để ai lọt qua!" Ánh mắt hắn lóe lên sự bất khuất.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Đây là lúc phải tàn nhẫn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Anh đã từng nghĩ vậy, và giờ đây, anh lại càng thấm thía điều đó. Để bảo vệ những gì mình đã xây dựng, để bảo vệ những người mà anh gọi là "gia đình" ở thế giới này, anh không thể nhân nhượng. Sức mạnh của Hắc Sa Bang phải bị triệt tiêu hoàn toàn, không chừa một mầm mống nào để gieo rắc thù hận hay phục thù sau này. Anh phải đẩy chúng vào đường cùng, bóp nghẹt mọi hy vọng, mọi lối thoát. Đó là cách duy nhất để đảm bảo sự bình yên, dù chỉ là tạm thời.

"Chính là như vậy," Lâm Dịch lẩm bẩm, không biết là nói với ai, có lẽ là tự nói với chính mình. Anh đã sử dụng mưu lược của mình để dẫn dụ chúng vào bẫy, để biến những lợi thế nhỏ nhất thành một cuộc vây hãm không lối thoát. Anh không phải là một kẻ tu hành có thể hô mưa gọi gió, nhưng anh có khả năng nhìn thấu tâm lý con người, khả năng dự đoán và thao túng cục diện. Điều này, đôi khi, còn đáng sợ hơn cả võ công cao cường.

Với những mệnh lệnh dứt khoát của Lâm Dịch, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ nhanh chóng rời đi để thực hiện nhiệm vụ. Tiếng bước chân của họ dần xa, hòa vào những âm thanh hỗn độn của chiến trường. Lâm Dịch đứng đó, một mình trong góc đổ nát, ánh nắng ban mai rọi vào, phơi bày vẻ mệt mỏi nhưng không khuất phục của anh. Khoảng trống quyền lực sau sự sụp đổ của Hắc Sa Bang sẽ là một thách thức lớn, nhưng cũng là một cơ hội. Anh đã chứng minh khả năng chỉ huy và mưu lược của mình, biến anh thành một đối thủ đáng gờm hơn trong các cuộc đối đầu chính trị và thương trường sắp tới. Cái giá phải trả cho chiến thắng này, với Lý Hổ bị thương và những sinh mạng đã mất, sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến tâm lý anh và các đồng đội. Nhưng anh biết, không có con đường nào khác. Anh phải tiếp tục thích nghi, tiếp tục sử dụng mọi thủ đoạn cần thiết để sinh tồn và bảo vệ những giá trị mà anh trân trọng.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tanh và khói bụi vẫn còn vương vấn trong không khí. "Con đường phía trước còn rất dài," anh nghĩ thầm, "và nó sẽ còn tàn khốc hơn nữa."

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free