Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 445: Huyết Chiến Sào Huyệt: Kết Cục Của Kẻ Tuyệt Vọng

Tiếng kim loại va chạm chói tai, tiếng la hét tuyệt vọng và tiếng gầm gừ hung tợn như hòa vào làm một, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự chết chóc. Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu như một mũi tên độc, xuyên thẳng vào trái tim của căn cứ Hắc Sa Bang, tòa nhà trung tâm kiên cố được xây dựng bằng gỗ và đá xám xịt. Ánh lửa bập bùng từ những ngọn đuốc treo dọc hành lang hẹp, đổ bóng những hình thù quái dị lên vách tường, khiến không gian vốn đã ngột ngạt càng thêm u ám. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi mồ hôi, mùi khói bụi và một thứ mùi ẩm mốc khó tả của nơi đã bị bỏ hoang từ lâu, giờ đây trở thành sào huyệt của đám cường đạo.

Ngay khi cánh cửa gỗ nặng nề bật tung, một làn sóng kẻ địch hung hãn ập tới. Hàng chục tên tay sai Hắc Sa Bang, dẫn đầu bởi A Cường, với ánh mắt đỏ ngầu như dã thú bị dồn vào đường cùng, đã sẵn sàng liều chết để bảo vệ thủ lĩnh của chúng. Chúng không còn bất kỳ hy vọng nào, chỉ còn lại sự điên cuồng của những kẻ không còn gì để mất.

"Vương Đại Trụ, Lý Hổ, mở cánh phải! Nhị Cẩu, yểm trợ phía sau!" Lâm Dịch hét lớn, giọng anh dứt khoát nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc giữa trùng trùng điệp điệp hiểm nguy. Anh lách người qua một cú chém ngang, thân hình gầy gò uyển chuyển đến khó tin, tựa như một chiếc lá khô giữa cơn bão. Đoản đao trong tay anh xoẹt qua không khí, không chém thẳng vào địch mà gạt mạnh vũ khí của một tên đang xông tới, khiến hắn loạng choạng. Cùng lúc đó, anh đưa chân đá mạnh vào đầu gối tên còn lại, tạo ra một khoảng trống nhỏ. Lâm Dịch không phải là một chiến binh bẩm sinh, nhưng khả năng quan sát nhanh nhạy và tư duy chiến lược của một người hiện đại đã được mài giũa qua bao phen sinh tử, biến anh thành một chỉ huy đáng sợ. Anh biết rõ điểm yếu của mình, và cũng biết cách tận dụng tối đa sức mạnh của những người xung quanh.

A Cường, với vẻ mặt hung tợn và đôi mắt đầy căm hờn, gầm lên: "Giết hết bọn chúng! Không ai được rời khỏi đây sống sót!" Hắn vung đại đao, thân hình to lớn tạo ra một sức ép khủng khiếp, lao thẳng vào đội hình của Lâm Dịch. Những tên tay sai phía sau hắn cũng gào thét theo, tạo thành một bức tường người sắt thép, sẵn sàng nghiền nát bất cứ ai dám cản đường. Tiếng kim loại va chạm liên tục, như những nhát búa giáng xuống lò rèn, vang vọng khắp hành lang hẹp. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa, hòa vào không khí ngột ngạt.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, gầm lên một tiếng như dã thú. Đại đao trong tay hắn vung lên, tạo thành một vòng cung tử thần, chém bay hai tên lính đang xông tới. Máu bắn tung tóe lên bức tường đá, tạo thành những vệt đỏ thẫm ghê rợn. "Lũ chuột nhắt! Để xem các ngươi còn chạy được đến đâu!" Hắn gầm gừ, khuôn mặt chất phác giờ đây đã biến thành vẻ hung hăng, đầy phẫn nộ. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng cả lòng trung thành và ý chí bảo vệ Lâm Dịch. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo sức nặng của một tảng đá, nghiền nát mọi sự kháng cự.

Lý Hổ, vẻ mặt dữ tợn với vết sẹo nhỏ trên lông mày, cũng không kém cạnh. Hắn xông vào đám đông như một con hổ đói, những cú đấm, cú đá của hắn mang theo sức mạnh kinh người, khiến kẻ địch phải khiếp sợ. Hắn không dùng vũ khí, mà dùng chính cơ thể mình làm vũ khí, mỗi đòn đánh đều chính xác và tàn bạo, nhắm vào những điểm yếu chí mạng. Hắn là một cỗ máy chiến tranh không biết mệt mỏi, luôn ở tiền tuyến, mở đường cho Lâm Dịch.

Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng trung bình và có chút ngây ngô thường ngày, nhưng trong trận chiến lại biến thành một con sóc nhanh nhẹn. Hắn lách qua các khe hở, yểm trợ phía sau, dùng đoản kiếm của mình kết liễu những tên địch lọt lưới, hoặc kéo những tên địch đang chuẩn bị đánh lén Lâm Dịch. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lẩm bẩm, ánh mắt sáng quắc, nhưng sâu thẳm vẫn ẩn chứa một chút sợ hãi. Tuy nhiên, sự sợ hãi đó nhanh chóng bị lòng trung thành và ý chí kiên cường lấn át.

Lâm Dịch, trong khi liên tục quan sát và chỉ đạo, cũng không ngừng né tránh và phản công. Anh không ham lao vào những cuộc đối đầu trực diện, mà tìm cách tạo ra những khoảng trống, những sơ hở để đồng đội có thể tận dụng. Anh cảm nhận được từng nhịp đập dữ dội của trái tim mình, từng hơi thở nặng nhọc của không khí đêm. Mùi máu tanh nồng nặc bám vào quần áo, vào tóc, vào từng lỗ chân lông. Anh biết, đây không phải là một cuộc chiến công bằng, mà là một cuộc tàn sát. Nhưng anh không có lựa chọn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sự sinh tồn đó không chỉ dành cho riêng anh, mà là cho tất cả những người đã đặt niềm tin vào anh.

Tiếng đổ vỡ của đồ đạc, tiếng la hét của kẻ địch bị thương, tiếng rên rỉ của những kẻ sắp chết, tất cả tạo nên một bức tranh kinh hoàng. Đội của Lâm Dịch tuy ít người nhưng lại vô cùng ăn ý, họ như một khối thép không gỉ, dần dần đẩy lùi đám tay sai Hắc Sa Bang. Nhưng sự kháng cự vẫn quá dữ dội. Những tên lính Hắc Sa Bang, dù đã bị thương, vẫn cố gắng vung vũ khí một cách tuyệt vọng. Một tên lính với cánh tay bị thương, đôi mắt trợn ngược, lao vào Lâm Dịch như một con thiêu thân, định ôm chặt anh để đồng bọn có thể ra tay. Lâm Dịch nhanh chóng lùi lại, nhưng một tên khác từ phía sau đã chém tới. Anh kịp thời đưa đoản đao lên đỡ, tạo ra một tiếng va chạm sắc lạnh, nhưng cánh tay anh vẫn truyền đến một cơn đau nhói. Đây không phải là một trận chiến mà anh có thể thoát ra mà không đổ máu.

Anh nhìn thấy một số người trong đội hình của mình đã gục xuống. Một người lính mà anh đã huấn luyện từ những ngày đầu, với gương mặt trẻ măng, giờ đây nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo, máu thấm đẫm vạt áo. Trái tim Lâm Dịch thắt lại. Anh cảm thấy một cảm giác tội lỗi nặng trĩu. Anh đã đưa họ vào trận chiến này, và giờ đây, anh phải chịu trách nhiệm cho số phận của họ. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và anh đang phải trả cái giá rất đắt cho việc cố gắng định hình một trật tự mới. Anh siết chặt đoản đao trong tay, ánh mắt trở nên lạnh lẽo và quyết đoán hơn bao giờ hết. Anh không thể để những hy sinh này trở nên vô nghĩa. Anh phải kết thúc chuyện này, ngay lập tức.

Ngoài kia, tiếng kêu la vẫn không ngừng vang vọng, nhưng xen lẫn vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt hơn, những tiếng va chạm vũ khí đã bớt dồn dập. Liễu Thanh Y cùng các huynh đệ giang hồ đang trấn áp tàn quân ở sân trong và khu vực tiền sảnh của sào huyệt. Dưới ánh trăng mờ nhạt, thân ảnh thanh thoát của Liễu Thanh Y lướt đi như một bóng ma, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự chính xác và tốc độ kinh người. Kiếm của cô như một dải lụa bạc, uyển chuyển nhưng sắc bén, cứa vào không khí tạo nên những tiếng rít khe khẽ trước khi hạ gục từng tên lính Hắc Sa Bang một cách nhanh gọn. Cô là một kiếm khách thực thụ, một đóa hoa hồng có gai, xinh đẹp nhưng ẩn chứa sự chết chóc.

"Không được để bất cứ ai thoát! Tập trung vào những kẻ cầm đầu!" Giọng Liễu Thanh Y vang lên giữa tiếng hỗn loạn, bình tĩnh đến lạnh lùng. Cô không có nhiều biểu cảm, nhưng ánh mắt cương nghị của cô chứa đựng một sự ưu tư sâu sắc khi chứng kiến cảnh máu đổ đầu rơi. Cô đã từng trải qua nhiều trận chiến, nhưng mỗi lần như vậy, trái tim cô vẫn không khỏi nặng trĩu. Thương vong là điều không thể tránh khỏi, nhưng cái giá của chiến thắng đôi khi quá đắt đỏ. Cô nhìn thấy những người lính Hắc Sa Bang gục ngã, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vô định vào không trung, và cả những người lính của mình, dù là huynh đệ giang hồ hay những người dân được Lâm Dịch huấn luyện, cũng ngã xuống.

Trong dòng chảy hỗn loạn của trận chiến, một tiếng gầm phẫn nộ vang lên. Lý Hổ, đang chiến đấu như điên dại để mở đường cho Lâm Dịch, bỗng nhiên khựng lại. Một tên lính Hắc Sa Bang lén lút từ phía sau, vung đại đao chém thẳng vào lưng anh ta. Lý Hổ không kịp né, nhưng Vương Đại Trụ, với tốc độ kinh hoàng, đã kịp thời đẩy anh ta sang một bên. Tuy nhiên, nhát đao vẫn sượt qua vai Lý Hổ, tạo ra một vết thương sâu hoắm, máu tươi phun xối xả.

"Khốn kiếp!" Vương Đại Trụ gầm lên, quay phắt lại, vung đại đao chém đôi tên lính vừa ra tay. Hắn vội vàng đỡ Lý Hổ, khuôn mặt chất phác giờ đây đầy vẻ lo lắng. "Lý Hổ! Ngươi sao rồi?"

Lý Hổ cắn chặt răng, cố gắng đứng vững. Máu thấm đẫm vạt áo, nhưng ánh mắt anh ta vẫn đầy kiên cường. "Đại ca... cứ đi đi... ta... ta ổn!" Giọng anh ta thều thào, yếu ớt, nhưng ý chí vẫn sắt đá. Anh ta không muốn trở thành gánh nặng cho Lâm Dịch.

Từ phía trong tòa nhà, Lâm Dịch cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Anh quay đầu lại, nhìn thấy cảnh Lý Hổ đổ gục, được Vương Đại Trụ dìu ra khỏi vòng chiến. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng anh. Lý Hổ, một trong những người đầu tiên đi theo anh, một chiến binh dũng mãnh và trung thành, giờ đây đang nằm đó, máu chảy lênh láng. Cảm giác tội lỗi và sự phẫn nộ bùng lên trong lòng Lâm Dịch. Anh siết chặt tay, đoản đao trong tay anh như muốn vỡ vụn. Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là một trận chiến vì mục tiêu, mà còn là một cuộc trả thù.

Anh không nói gì, chỉ gật đầu với Vương Đại Trụ, ra hiệu cho hắn đưa Lý Hổ ra khỏi vòng chiến an toàn. Vương Đại Trụ hiểu ý, gầm gừ một tiếng, vác Lý Hổ lên vai và lùi dần về phía sau, giao lại cho Trần Nhị Cẩu và những người khác bảo vệ. Trần Nhị Cẩu, dù sợ hãi, cũng nhanh chóng đáp lời: "Đại ca yên tâm! Nhị Cẩu sẽ bảo vệ Lý Hổ!"

Liễu Thanh Y, nhìn thấy cảnh Lý Hổ bị thương, cũng khẽ nhíu mày. Cô biết, trong một cuộc chiến, sự hy sinh là điều khó tránh khỏi. Nhưng chứng kiến một chiến binh dũng cảm như Lý Hổ gục ngã vẫn khiến cô cảm thấy nhói lòng. Cô tăng tốc độ, kiếm pháp càng thêm sắc bén, mỗi động tác đều mang theo sự quyết đoán đến tàn nhẫn. Cô không muốn bất kỳ ai khác phải đổ máu thêm nữa. Cô cần kết thúc trận chiến này càng nhanh càng tốt.

Mùi máu trong không khí càng lúc càng nồng nặc, đến mức gần như có thể nếm được. Ánh sáng từ những ngọn đuốc bắt đầu yếu dần, nhường chỗ cho ánh sáng mờ ảo của rạng đông đang le lói bên ngoài. Không khí lạnh lẽo của đêm khuya vẫn còn vương vấn, nhưng hơi nóng của máu và mồ hôi đã làm nó trở nên oi bức, ngột ngạt. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ vẫn tiếp tục, nhưng đã dần thưa thớt hơn. Đám tàn quân Hắc Sa Bang, dù vẫn liều chết chống cự, nhưng đã không còn giữ được đội hình, chúng bắt đầu hoảng loạn và tìm cách tháo chạy.

Lâm Dịch cảm thấy cơ thể rã rời. Từng thớ cơ đau nhức, hơi thở nặng nhọc, và cái lạnh lẽo của không khí đêm vẫn không thể xua tan được cảm giác nóng rực trong lồng ngực anh – sự giận dữ và quyết tâm phải kết thúc tất cả. Anh nhìn về phía trung tâm sào huyệt, nơi Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang cố thủ. Anh biết, chỉ khi kẻ cầm đầu ngã xuống, trận chiến này mới thực sự kết thúc. Anh không còn quan tâm đến những kẻ địch nhỏ nhặt xung quanh nữa, ánh m���t anh chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất. Anh lách mình qua những xác chết, đạp lên những mảnh vỡ và máu, tiến thẳng về phía căn phòng chính. Anh không phải là một cao thủ võ lâm, nhưng anh có một vũ khí mạnh hơn bất kỳ thanh kiếm nào: tri thức và ý chí.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh lặp lại câu nói quen thuộc trong đầu. Nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa cay đắng hơn bao giờ hết. Anh không tìm kiếm sự công bằng, anh chỉ tìm kiếm sự sinh tồn. Và để sinh tồn, anh buộc phải trở nên tàn nhẫn, phải trở thành một kẻ giết người.

Tiếng bước chân của Lâm Dịch vang vọng trên nền đá lạnh lẽo, xen lẫn tiếng thở dốc nặng nhọc của anh. Căn phòng chính của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hiện ra trước mắt anh, đổ nát và bừa bộn sau cuộc chiến. Bàn ghế bị lật đổ, bình phong bị xé toạc, và những vết máu loang lổ trên sàn nhà như những bông hoa tử vong. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, mồ hôi và một thứ mùi ẩm mốc khó chịu từ những góc tối. Ánh sáng mờ ảo của rạng đông bên ngoài bắt đầu len lỏi qua những ô cửa sổ vỡ, chiếu rọi vào căn phòng, tạo nên những bóng hình kỳ dị.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đứng sừng sững giữa đống đổ nát, như một tượng đài của sự tuyệt vọng. Thân hình to lớn, vạm vỡ của hắn phủ đầy bụi bẩn và máu, râu quai nón rậm rạp lấm lem. Ánh mắt hắn đỏ ngầu như dã thú, đôi mắt chứa đựng sự căm phẫn tột độ và một sự điên cuồng của kẻ không còn gì để mất. Hắn vung cây đại đao trong tay, lưỡi đao sáng loáng nhuốm máu, tạo nên một tiếng rít ghê rợn. Hắn đã mất tất cả: bang phái, quyền lực, và giờ đây, cả mạng sống. Hắn biết, đây là trận chiến cuối cùng của mình.

"Ngươi... ngươi cuối cùng cũng đến!" Thủ Lĩnh Bang gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ thù hận. "Ta biết, sớm muộn gì cũng có ngày này! Nhưng đừng hòng nghĩ rằng ngươi sẽ thoát khỏi đây dễ dàng! Ta sẽ kéo ngươi xuống địa ngục cùng ta!" Hắn lao tới, cây đại đao vung lên, tạo thành một cơn lốc chết chóc. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sức mạnh kinh người, không màng sống chết, không quan tâm đến phòng thủ, chỉ muốn xé xác Lâm Dịch ra từng mảnh.

Lâm Dịch, dù mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo và sắc bén. Anh né tránh một cú chém ngang hiểm ác, cảm nhận được luồng gió lạnh từ lưỡi đao sượt qua mặt mình. Anh không có sức mạnh để đối đầu trực diện với Thủ Lĩnh Bang, nhưng anh có trí óc. Anh liên tục di chuyển, quan sát từng động tác của đối thủ, tìm kiếm sơ hở. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa quá lớn, quá mạnh, và quá điên cuồng. Nhưng chính sự điên cuồng đó lại tạo ra những lỗ hổng.

Anh biết, hắn đang chiến đấu bằng bản năng, bằng sự tuyệt vọng. Những đòn đánh của hắn dù mạnh nhưng lại thiếu đi sự tinh tế, sự linh hoạt. Lâm Dịch dùng đoản đao của mình đỡ một cú chém mạnh vào đầu, tạo ra tiếng ken két chói tai, cánh tay anh tê rần. Anh nhanh chóng lùi lại, tránh một cú đá quét ngang.

"Ngươi đã chọn con đường này, Thủ Lĩnh. Đây là kết cục," Lâm Dịch lạnh lùng đáp, giọng nói anh trầm khàn, nhưng đầy sức nặng. Anh không muốn nói nhiều, mỗi lời nói đều là một sự lãng phí năng lượng trong trận chiến sinh tử này. Anh cảm nhận được cơn đau nhức từ những vết thương nhỏ trên cơ thể, cảm giác mệt m��i từ những giờ phút chiến đấu liên tục. Nhưng anh không thể gục ngã. Lý Hổ đã ngã xuống, những người lính khác cũng đã hy sinh. Anh phải kết thúc chuyện này.

Hắn lại lao tới, vung đao từ trên cao xuống. Lâm Dịch không né tránh hoàn toàn, mà lùi nửa bước, đồng thời dùng đoản đao gạt nhẹ vào chuôi đại đao của Thủ Lĩnh Bang. Khoảnh khắc ấy, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với sức mạnh quán tính quá lớn, mất đi thăng bằng trong tích tắc. Đó chính là sơ hở mà Lâm Dịch chờ đợi. Anh nhanh như cắt, cúi người xuống, tung một cú đá mạnh vào điểm yếu nhất của Thủ Lĩnh Bang – đầu gối.

Một tiếng "Rắc!" khô khốc vang lên, theo sau là tiếng gầm đau đớn của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn loạng choạng, khuỵu một chân xuống, cây đại đao rơi xuống đất tạo nên tiếng động vang dội. Ánh mắt điên cuồng của hắn giờ đây pha lẫn sự đau đớn và bàng hoàng. Lâm Dịch không chần chừ, anh lao tới, đoản đao trong tay anh xoẹt qua không khí, kết thúc cuộc đời của kẻ cầm đầu Hắc Sa Bang bằng một nhát trí mạng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gục xuống, thân hình to lớn của hắn đổ sập xuống nền nhà đổ nát, tạo ra một tiếng động lớn. Cây đại đao của hắn nằm lăn lóc bên cạnh, lưỡi đao vẫn còn lấp lánh máu. Hơi thở của hắn dứt hẳn, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây vô hồn nhìn lên trần nhà. Máu tươi từ vết thương chảy ra, thấm đẫm sàn nhà, hòa vào những vệt máu cũ, tạo nên một hồ máu ghê rợn.

Lâm Dịch đứng đó, thanh đoản đao nhuốm máu, nhìn cảnh tượng hoang tàn xung quanh. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của anh vang vọng. Mùi máu tanh nồng nặc đến mức muốn nôn mửa. Ánh sáng của rạng đông đã rọi rõ hơn vào căn phòng, phơi bày sự tàn khốc của cuộc chiến. Anh cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng. Trận chiến đã kết thúc, kẻ thù lớn nhất đã ngã xuống. Nhưng anh không cảm thấy vui mừng hay chiến thắng. Thay vào đó, là một cảm giác nặng trĩu, một sự mệt mỏi tột cùng cả về thể xác lẫn tinh thần.

Anh nhìn xuống bàn tay mình, thanh đoản đao vẫn còn dính máu. Anh đã ra tay giết chết một con người. Đây không phải là lần đầu tiên, nhưng mỗi lần như vậy, nó lại để lại một vết sẹo trong tâm hồn anh. Anh đã phải làm điều đó để bảo vệ những người anh yêu quý, để bảo vệ những gì anh đã xây dựng. Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Lý Hổ bị thương nặng, và một số người khác đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường này. Sự hy sinh của họ như một gánh nặng đè lên vai anh.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh từng tin như vậy. Nhưng ở thế giới này, đôi khi, vũ khí mạnh nhất lại là máu và bạo lực. Anh đã thích nghi, đã chấp nhận quy luật tàn khốc của thế giới cổ đại này. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, Lâm Dịch của thế giới hiện đại vẫn không ngừng tự vấn. Anh đang trở thành một người như thế nào? Anh đang đi trên con đường nào?

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói bụi và máu tanh tràn vào phổi. Chiến thắng này, dù quyết định, nhưng cũng chỉ là một bước đi nhỏ trong một cuộc cờ lớn hơn. Hắc Sa Bang đã sụp đổ, tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn trong giới giang hồ Thành Thiên Phong. Điều này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các bang phái khác, và có lẽ cả Thẩm Đại Nhân, người vẫn ẩn mình trong bóng tối. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận cũng đang dần len lỏi vào Thành Thiên Phong. Cuộc chiến này chỉ là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự bất ổn lớn sắp xảy ra ở Đại Hạ.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh những khuôn mặt đã gục ngã. Anh biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Anh không thể lùi bước. Anh phải tiếp tục, để bảo vệ những người còn lại, để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho họ, dù cái giá phải trả có là gì đi nữa. Anh mở mắt ra, ánh mắt một lần nữa bùng lên ngọn lửa quyết tâm, pha lẫn một sự mệt mỏi đến tận xương tủy. Anh gạt đi vệt máu trên đoản đao, rồi quay lưng bước ra khỏi căn phòng, để lại sau lưng bóng tối và sự chết chóc, bước về phía ánh sáng mờ ảo của rạng đông, về phía một tương lai bất định.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free