Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 444: Bão Đêm Thiên Phong: Tổng Tấn Công Sào Huyệt Hắc Sa

Đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt của cuối mùa thu, gió heo may lùa qua những tán cây khẳng khiu, tạo nên khúc nhạc ma quái cho màn đêm. Tại một Trạm Tiếp Tế hẻo lánh, cách Thành Thiên Phong không quá xa, nhưng đủ để giữ bí mật, ánh nến leo lét hắt ra từ một căn phòng nhỏ, vẽ lên tường những cái bóng chập chờn. Mùi bụi đất, rơm rạ khô mục và chút hương gỗ cháy vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của những nơi ít người lui tới. Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa, vọng lại như tiếng thở dài của đêm tối, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng động vật hoang dã vọng từ xa xăm, càng tăng thêm vẻ tĩnh mịch, xa xôi.

Trong căn phòng, không khí căng thẳng đến nghẹt thở, nặng trĩu những suy tư và quyết đoán. Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao dưới ánh nến, đang cúi mình trên tấm bản đồ Thành Thiên Phong và khu vực phụ cận, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên từng đường nét, từng địa điểm. Đôi mắt sâu thẳm của anh, thường ngày mang vẻ trầm tư, giờ đây sắc bén và tập trung cao độ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của ngọn nến. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sáp ong cháy và chút ẩm lạnh từ đất bốc lên. "Kế hoạch đã rõ. Đêm nay, Hắc Sa Bang phải bị nhổ tận gốc," giọng anh trầm khàn, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, nghe rõ từng chữ. "Liễu huynh, đội của huynh sẽ đánh thẳng vào chính diện, tạo áp lực tối đa. Đ���i của tôi sẽ vòng ra sau, cắt đứt đường lui và đánh úp sườn."

Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát, đứng đối diện, ánh mắt cương nghị chăm chú lắng nghe. Gương mặt anh ta nghiêm túc, biểu lộ sự dứt khoát của một người từng trải chiến trường. Anh khẽ gật đầu, đặt tay lên chuôi kiếm đeo bên hông. "Lâm huynh cứ yên tâm, giang hồ chúng tôi không thiếu dũng khí. Nhưng Hắc Sa Bang là lũ chó điên, đừng khinh địch." Lời cảnh báo của Liễu Thanh Y không phải là sự nghi ngờ, mà là sự nhấn mạnh về bản chất tàn bạo và liều lĩnh của đối thủ, một kinh nghiệm xương máu mà Lâm Dịch, dù thông minh đến mấy, cũng chưa thể có được trọn vẹn trong thế giới này. Liễu Thanh Y hiểu rằng, đối với những kẻ đã bị dồn vào đường cùng, chúng sẽ phản kháng bằng tất cả những gì chúng có, không màng sống chết, và đó là điều nguy hiểm nhất.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng sừng sững phía sau Lâm Dịch. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ kiên cường, ánh mắt rực lửa. "Đại ca, anh em đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ lệnh của ngài!" Giọng hắn vang dội, mang theo sự trung thành tuyệt đối và khao khát được chiến đấu để bảo vệ những gì họ đã xây dựng. Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, cũng gật đầu lia lịa, tay nắm chặt con dao găm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Bọn Hắc Sa Bang dám bén mảng đến đây, chúng ta sẽ cho chúng biết tay!" Sự hăm hở của Nhị Cẩu có chút ngây thơ, nhưng cũng phản ánh tinh thần quyết tâm của toàn bộ đội ngũ.

Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc, từ sự cương nghị của Liễu Thanh Y đến lòng nhiệt thành của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Anh biết, đây không chỉ là một trận chiến thông thường, mà còn là một bài kiểm tra cho tất cả, bao gồm cả chính anh. Trong nội tâm, Lâm Dịch cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Câu nói này luôn là kim chỉ nam cho mọi hành động của anh, nhưng hôm nay, nó mang một ý nghĩa tàn khốc hơn bao giờ hết. Để sinh tồn, để bảo vệ những người anh trân trọng, anh phải chấp nhận bước vào vòng xoáy bạo lực, chấp nhận rằng đôi khi, tri thức và mưu lược phải đi kèm với lưỡi dao và máu. Anh không phải là một chiến binh, nhưng anh đang học cách trở thành một chiến lược gia trong một thế giới mà bạo lực là ngôn ngữ chung. Anh đã từng mơ ước một cuộc sống bình dị, nhưng thực tại khắc nghiệt này không cho phép anh lựa chọn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ, "và để có được sự bình yên, đôi khi phải tự mình giành lấy nó."

Anh chỉ tay vào những điểm nhỏ trên bản đồ, những con đường mòn ẩn mình trong rừng, những con suối cạn. "Các chốt canh gác của Hắc Sa Bang sẽ tập trung ở phía chính diện. Chúng ta cần lợi dụng màn đêm và địa hình hiểm trở để tiếp cận." Anh ngước lên, ánh mắt đầy quyết đoán. "Liễu huynh, đội của huynh sẽ phát động tấn công vào thời điểm gió mạnh nhất, tạo ra sự hỗn loạn và phân tán sự chú ý của địch. Trong khi đó, Đại Trụ và Nhị Cẩu sẽ dẫn một nhóm nhỏ theo con đường mòn phía Tây, vòng qua khu rừng rậm này để tìm kiếm điểm yếu ở bức tường sau hoặc một lối vào bí mật." Anh nhấn mạnh vào từ "bí mật", biết rằng yếu tố bất ngờ là chìa khóa.

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh nến lấp lánh như một tia sáng lạnh. Anh ta không nói thêm lời nào, chỉ dùng hành động để thể hiện sự đồng ý. Đó là cách của giang hồ, ít lời nhưng trọng nghĩa khí. Các nhóm quân bí mật, đã được Lâm Dịch và Liễu Thanh Y sắp xếp từ trước, lặng lẽ rời khỏi Trạm Tiếp Tế. Họ là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm, những kẻ đã quen với bóng đêm và mùi máu. Từng người một, họ hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch, biến mất như những bóng ma, chỉ để lại tiếng bước chân nhẹ nhàng trên nền đất ẩm và những làn gió lạnh lẽo. Không khí trong căn phòng trở nên trống trải hơn, chỉ còn lại Lâm Dịch và vài cận vệ thân tín. Anh đưa tay chạm vào chén trà đã nguội lạnh, cảm nhận cái lạnh buốt thấm vào đầu ngón tay. "Sẽ là một đêm dài," anh thầm nghĩ. "Một đêm định đoạt."

***

Sào huyệt của Hắc Sa Bang nằm ẩn mình sâu trong một khu rừng rậm rạp, cách biệt với những ánh đèn le lói của Thành Thiên Phong. Những cây cổ thụ cao lớn, cành lá sum suê, đan xen vào nhau tạo thành một bức màn đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng từ bầu trời. Trời tối như mực, mây đen dày đặc che khuất vầng trăng khuyết, chỉ có những cơn gió mạnh rít qua tán lá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của ma quỷ. Mùi đất ẩm, nấm mốc và lá cây mục rữa đặc trưng của rừng sâu bao trùm không gian, hòa lẫn với mùi khói gỗ cháy từ các vọng gác.

Bên trong sào huyệt, những bức tường thành tạm bợ, được dựng lên từ thân cây và đá tảng, hiện lên lờ mờ trong bóng tối. Ánh lửa bập bùng từ các vọng gác, chốc chốc lại bùng lên trong gió, vẽ nên những cái bóng ma quái nhảy múa trên vách đá và cây cối xung quanh. Những tên lính canh Hắc Sa Bang, vẻ mặt mệt mỏi và đề phòng, vẫn giữ vững vị trí, mặc cho cơn gió lạnh buốt táp vào mặt. Chúng biết rằng, sau sự sụp đổ của Bàng Lão Gia, chúng đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến sinh tử.

Bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn đến chói tai xé tan màn đêm yên tĩnh. Âm thanh khô khốc, dữ dội, như sấm sét đánh thẳng xuống đất, kèm theo ánh lửa bùng lên rực sáng, chiếu rọi cả một góc rừng. Đó là tín hiệu. Cuộc tấn công đã bắt đầu.

Ngay lập tức, khu rừng như sống dậy. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng bước chân dồn dập và tiếng đổ vỡ vang dội khắp nơi, phá tan sự tĩnh mịch của đêm tối. Lực lượng của Liễu Thanh Y, như những con mãnh hổ đói mồi, đã tấn công trực diện vào cổng chính sào huyệt. Tiếng gầm thét của các huynh đệ giang hồ, tiếng kiếm đao khua loảng xoảng, tiếng rên rỉ của những kẻ ngã xuống, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một gã đàn ông vạm vỡ với khuôn mặt dữ tợn và bộ râu quai nón rậm rạp, đang ngồi trong căn lều chỉ huy chính khi tiếng nổ vang lên. Hắn giật bắn mình, ánh mắt hung tợn như chim ưng. Hắn không ngạc nhiên, mà là phẫn nộ. "Kẻ nào dám!" hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì giận dữ, vang vọng khắp lều. "Tập hợp, chống trả! Chết thì cùng chết!" Hắn vớ lấy cây đại đao bên cạnh, vết sẹo lớn từ mắt đến cằm hắn co giật đầy vẻ tàn bạo. Hắn biết, đây là trận chiến cuối cùng. Không còn đường lùi. Không còn gì để mất.

Trong khi lực lượng chính diện đang gây áp lực, Lâm Dịch cùng đội của mình – Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và hàng chục chiến binh khác – đang lợi dụng địa hình rừng rậm, bí mật tiếp cận từ phía sau. Mùi đất ẩm và lá cây mục nát vương vấn trong không khí, nhưng Lâm Dịch không còn để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt đó. Tâm trí anh hoàn toàn tập trung vào mục tiêu. Anh di chuyển nhanh nhẹn, khéo léo né tránh những cành cây thấp và bụi rậm. Ánh mắt anh sắc lạnh, quét qua từng góc khuất, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của điểm yếu.

"Đại ca, bên kia có vẻ có một lối đi nhỏ," Trần Nhị Cẩu thì thầm, chỉ về phía một vách đá bị che khuất bởi dây leo chằng chịt. Đôi mắt tinh tường của Nhị Cẩu đã phát hiện ra một khe nứt nhỏ, ẩn sau lớp dây leo dày đặc. Lâm Dịch tiến lại gần, cẩn thận quan sát. Anh đưa tay chạm vào lớp đá ẩm ướt, cảm nhận sự lạnh lẽo và sần sùi. "Đúng là một lối đi ẩn. Rất có thể là đường thoát hiểm hoặc đường tiếp tế bí mật." Anh thầm nghĩ, đây chính là cơ hội. Bọn Hắc Sa Bang quá tự tin vào sự hiểm trở của địa hình rừng rậm phía sau, mà quên mất rằng mọi bức tường đều có kẽ hở.

Vương Đại Trụ gật đầu, rút thanh đại đao ra. "Để tôi dọn đường!" Hắn vung đao, chặt phăng những dây leo vướng víu, để lộ ra một đường hầm nhỏ, tối đen như mực, chỉ đủ một người chui lọt. Mùi ẩm mốc và khí ngột ngạt xộc thẳng vào mũi, nhưng không ai nao núng. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, đi đầu, cầm theo một cây đuốc nhỏ. Ánh lửa lập lòe chiếu sáng đường hầm chật hẹp, những cái bóng kỳ quái nhảy múa trên vách đá. Lâm Dịch đi ngay sau Lý Hổ, anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí trong hang, và một nỗi căng thẳng tột độ đang dâng lên trong lòng. Anh biết, đây là điểm mấu chốt của chiến dịch. Nếu thành công, Hắc Sa Bang sẽ bị kẹp giữa hai gọng kìm. Nếu thất bại, họ có thể bị mắc kẹt trong đường hầm này.

Họ tiến sâu vào bên trong, tiếng bước chân dồn dập vọng lại trong không gian kín. Một lúc sau, họ thấy ánh sáng. Đó là một cánh cửa gỗ kiên cố, được khóa bằng một thanh sắt lớn. "Chặn chúng lại!" Tiếng la hét từ phía bên kia cánh cửa vọng lại, chứng tỏ bọn địch đã phát hiện ra.

"Phá!" Lâm Dịch ra lệnh dứt khoát. Vương Đại Trụ và Lý Hổ đồng loạt xông tới, dùng sức mạnh kinh người phá tan cánh cửa. Tiếng gỗ vỡ vụn, tiếng sắt thép gãy gập vang lên chói tai. Khi cánh cửa đổ sụp, họ thấy một nhóm lính Hắc Sa Bang đang đứng chờ, vẻ mặt hoảng hốt và hung tợn. Cuộc chiến bùng nổ ngay lập tức, không một lời nói. Mũi nhọn bất ngờ này đã thành công. Lâm Dịch không trực tiếp xông lên chiến đấu, anh lùi lại một chút, quan sát tình hình, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết, từng động thái của địch. Anh là một chiến lược gia, không phải một chiến binh đơn thuần. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ, "và giờ là lúc vận dụng nó."

***

Bên trong sào huyệt Hắc Sa Bang, cuộc chiến diễn ra ác liệt. Âm thanh của tiếng kiếm va chạm, tiếng la hét thất thanh, tiếng đổ vỡ của đồ đạc và tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản hòa tấu chết chóc. Mùi máu tanh nồng nặc, quyện với mùi mồ hôi, khói thuốc súng từ những chiếc nỏ tự chế và mùi hôi thối đặc trưng của một nơi ẩn náu lâu ngày. Không khí đặc quánh sự hỗn loạn và chết chóc, nhuốm màu tuyệt vọng của những kẻ bị dồn vào đường cùng. Ánh lửa bập bùng từ các ngọn đuốc và những ngôi nhà tranh vách đất đang bốc cháy, chiếu sáng cảnh tượng tàn khốc của chiến trường.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với cây đại đao loang lổ máu, đang điên cuồng chém giết. Hắn không còn vẻ mưu mô xảo quyệt thường ngày, chỉ còn lại sự hung bạo và tuyệt vọng của một con thú bị thương. "Lũ khốn kiếp! Chống trả! Chống trả cho ta!" hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc. A Cường, tay sai trung thành của hắn, với vẻ mặt hung tợn, cũng đang chiến đấu như một kẻ điên, lưỡi đao vung lên hạ xuống không ngừng. "Đừng lùi! Chúng ta sẽ tử chiến!"

Lực lượng của Liễu Thanh Y, với những huynh đệ giang hồ thiện chiến, đang đẩy mạnh tấn công từ cổng chính. Họ như những con hổ vồ mồi, chém giết không ngừng, tạo ra áp lực khổng lồ. Liễu Thanh Y, kiếm pháp tinh xảo, thân hình thanh thoát lướt đi giữa vòng vây kẻ địch, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự chính trực và quyết đoán, hạ gục từng tên lính Hắc Sa Bang một cách nhanh gọn. Anh ta là một chiến binh thực thụ, một kiếm khách lừng danh, và trong trận chiến này, anh ta đang thể hiện hết khả năng của mình.

Trong khi đó, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Lý Hổ dẫn đầu mũi nhọn bất ngờ từ phía sau, xuyên thủng lớp phòng thủ yếu ớt của Hắc Sa Bang. Họ phải đối mặt với từng đợt tấn công liều chết của những tên lính hoảng loạn, những kẻ không còn gì để mất, sẵn sàng đánh đổi mạng sống để câu giờ cho thủ lĩnh. Lâm Dịch né tránh một cú chém hiểm ác của một tên lính Hắc Sa Bang, thân hình gầy gò của anh lách qua một cách khéo léo. Anh không phải là một cao thủ võ lâm, nhưng khả năng quan sát và phản ứng nhanh nhạy của người hiện đại đã giúp anh rất nhiều trong những tình huống nguy hiểm. Anh dùng đoản đao gạt mạnh vũ khí đối thủ, tạo ra một khoảng trống, sau đó ra hiệu cho Vương Đại Trụ.

Vương Đại Trụ, với sức mạnh phi thường, gầm lên một tiếng, vung đại đao chém bay hai tên lính đang xông tới. "Lũ chuột nhắt! Để xem các ngươi còn chạy được đến đâu!" Giọng hắn đầy vẻ khinh miệt nhưng cũng không kém phần hung hăng. Lý Hổ, vẻ mặt dữ tợn, cũng đang cày nát hàng ngũ địch, mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo sức mạnh kinh người, khiến kẻ địch phải khiếp sợ. Hắn không ngừng tiến lên, như một cỗ máy chiến tranh không biết mệt mỏi.

Lâm Dịch, trong dòng hỗn loạn, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Ánh mắt anh nhanh chóng quét qua bố cục của căn cứ địch. Anh nhận ra một tòa nhà trung tâm, được xây kiên cố hơn hẳn những lều trại xung quanh, có vẻ như là nơi chỉ huy hoặc nơi ẩn náu cuối cùng của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Nó được bảo vệ bởi một nhóm lính tinh nhuệ hơn, và ánh lửa từ bên trong vọng ra mạnh hơn những nơi khác. "Đó là nơi hắn ta!" Lâm Dịch thầm nghĩ. Anh biết, nếu có thể bắt được Thủ Lĩnh Bang, trận chiến này sẽ kết thúc nhanh chóng.

Anh ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ. "Tập trung vào tòa nhà kia! Đó là mục tiêu chính!" Giọng anh dứt khoát, vượt lên trên tiếng ồn ào của chiến trường. Vương Đại Trụ và Lý Hổ ngay lập tức hiểu ý, họ thay đổi hướng tấn công, dọn đường về phía tòa nhà kiên cố đó. Trong khi đó, Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như một con sóc, lách qua đám đông, truyền tin tức cho Liễu Thanh Y. "Đại ca nói Thủ Lĩnh Bang ở tòa nhà trung tâm! Chúng ta cần hợp sức!" Nhị Cẩu hét lớn, giọng anh vang lên đầy khẩn trương.

Ngay lập tức, Liễu Thanh Y và các huynh đệ giang hồ cũng bắt đầu dồn lực về phía trung tâm. Cuộc chiến leo thang, trở nên càng lúc càng khốc liệt. Lâm Dịch, cùng đội của mình, dẫn đầu mũi nhọn, tiến thẳng vào hang ổ cuối cùng của Hắc Sa Bang. Anh cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình, từng hơi thở lạnh lẽo của không khí đêm, và cả mùi máu tanh nồng nặc đang bám vào quần áo. Anh biết, anh đang làm những điều mà Lâm Dịch của thế giới kia không bao giờ tưởng tượng nổi. Anh đang chiến đấu, đang ra lệnh giết chóc, đang dấn thân vào một cuộc chiến tàn bạo. Sự thay đổi này khiến anh cảm thấy một chút xa lạ với chính mình, nhưng đồng thời, anh cũng hiểu rằng, đây là cái giá phải trả để bảo vệ những gì anh đã xây dựng, để bảo vệ những con người anh yêu quý.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh lại tự nhủ. Nhưng giờ đây, nó không chỉ là sống sót cá nhân, mà là sống sót cho cả một tập thể, cho cả một tương lai mà anh đang cố gắng định hình. Anh biết, việc loại bỏ Hắc Sa Bang sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn trong giới giang hồ, và điều đó có thể thu hút sự chú ý của các bang phái khác, hoặc thậm chí là của Thẩm Đại Nhân. Đây chỉ là một bước trong một cuộc cờ lớn hơn, một bước đi đầy máu và nước mắt. Anh không thể lùi bước, không thể chùn chân. Cuộc chiến này, dù tàn khốc đến đâu, cũng phải có một kết thúc. Anh nhìn về phía tòa nhà trung tâm, nơi Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang cố thủ, và siết chặt lấy đoản đao trong tay, ánh mắt bùng lên ngọn lửa quyết tâm. Trận chiến quyết định, đã đến hồi kết.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free