Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 443: Tuyệt Vọng Phản Công: Thủ Lĩnh Hắc Sa Tập Hợp Tàn Quân

Gió đêm vẫn rít qua ban công trống trải của Lâm Dịch, cuốn đi chút tro tàn cuối cùng của bức thư mật. Trong căn phòng, ánh nến lung linh hắt lên bóng hình trầm tư của anh trên tường, phác họa những toan tính đang dần hình thành trong tâm trí. Anh biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và những kẻ bị anh đẩy vào đường cùng sẽ không cam chịu thất bại một cách dễ dàng. Trong khi Lâm Dịch chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo, thì ở một nơi khác, sự tuyệt vọng và phẫn nộ đã bùng lên thành một ngọn lửa cuồng dại.

***

Trong lòng đất sâu, nơi ánh sáng mặt trời chưa bao giờ chạm tới, chỉ có ánh nến leo lắt chiếu rọi căn phòng ẩm ướt, đầy mùi đất và nấm mốc. Từng giọt nước tí tách rơi từ vòm đá, tạo nên một âm thanh đều đặn, lạnh lẽo, xen lẫn tiếng vọng xa xăm của gió hú và sấm chớp giật ngoài trời. Mùi kim loại nhẹ của máu, thứ mùi đặc trưng đã thấm vào mọi ngóc ngách của căn cứ Hắc Sa Bang, hòa quyện với không khí nặng nề, khiến bất kỳ ai bước vào cũng cảm thấy ớn lạnh.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngồi trên một chiếc ghế thô kệch, được đẽo từ đá núi, thân hình to lớn, vạm vỡ của hắn dường như lấp đầy cả không gian chật hẹp. Khuôn mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp của hắn càng thêm đáng sợ dưới ánh nến lập lòe, đặc biệt là vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, như một minh chứng cho vô số cuộc giao tranh mà hắn đã tr��i qua. Hắn thường mặc một chiếc áo giáp da dày cộm, nhưng lúc này, hắn chỉ khoác một chiếc áo vải thô, để lộ phần ngực rắn chắc. Cây đại đao quen thuộc không nằm trong tay, nhưng sức mạnh và sự hung bạo của hắn vẫn tỏa ra không chút che giấu. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, chứa đựng một cơn thịnh nộ kìm nén, như một con thú dữ đang bị thương và dồn vào đường cùng.

Trước mặt hắn, một tên tay sai gầy gò tên A Cường quỳ rạp, tấm lưng run rẩy như thể đang hứng chịu những đợt gió lạnh từ địa ngục. Hắn ta mặc đồ đen, vẻ mặt hung tợn thường ngày giờ trắng bệch, đôi tay nắm chặt cán đao bên hông, nhưng không dám ngẩng đầu. A Cường là một trong những kẻ thân tín nhất của Thủ Lĩnh, đã cùng hắn trải qua nhiều trận mạc đẫm máu. Thế nhưng, lúc này, giọng hắn run rẩy không thành tiếng, từng lời thốt ra như bị xé nát.

"Thủ Lĩnh... Bàng Lão Gia đã... đã bị triều đình tịch thu toàn bộ gia sản. Hắn... hắn đã bị dân chúng phỉ nhổ... không còn gì nữa!" A Cường lắp bắp, cúi gằm mặt xuống đất, không dám đối diện với ánh mắt tóe lửa của Thủ Lĩnh. Hắn còn không dám nhắc đến cái tên Lâm Dịch, sợ rằng chỉ cần nói ra, cơn giận dữ của Thủ Lĩnh sẽ bùng nổ không thể kiểm soát.

Từng lời của A Cường như những lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn đã đặt cược rất nhiều vào Bàng Lão Gia, coi lão như một cây cầu vững chắc để Hắc Sa Bang có thể vươn vòi bạch tuộc vào Thành Thiên Phong, để rửa sạch những đồng tiền dơ bẩn và tạo ra một vỏ bọc hợp pháp. Hắn đã nuôi dưỡng lão ta, cho lão ta quyền lực, tiền bạc, và giờ đây, tất cả đã sụp đổ chỉ trong một đêm. Sự nhục nhã và phẫn nộ dâng trào trong lồng ngực hắn, thiêu đốt từng tế bào.

"Phế vật!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên, tiếng gầm vang vọng trong hang động ẩm ướt, khiến A Cường giật mình run rẩy. Hắn vung tay, đập mạnh xuống chiếc bàn đá trước mặt. "Rầm!" Một âm thanh chói tai vang lên, chiếc bình gốm đựng nước trà trên bàn bị lực tay kinh hoàng của hắn làm vỡ tan tành, mảnh vỡ văng tung tóe khắp nơi. "Ta đã nuôi hắn bấy lâu nay, hắn lại dễ dàng sụp đổ như vậy!" Hắn đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào A Cường, nhưng ánh mắt đó xuyên qua A Cường, nhìn về một kẻ thù vô hình. "Lâm Dịch... thằng ranh con đó! Hắn dám phá nát quy tắc giang hồ!"

Trong giới giang hồ, dù có tàn bạo đến mấy, cũng có những quy tắc ngầm. Kẻ nào dám dùng triều đình để đối phó với kẻ khác, kẻ đó sẽ bị coi thường, bị gạt bỏ. Nhưng Lâm Dịch, cái tên Lâm Dịch đó, lại dám làm điều này, và còn thành công. Điều đó không chỉ là sự sụp đổ của Bàng Lão Gia, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Hắc Sa Bang, vào cái "quy tắc" mà Thủ Lĩnh Bang vẫn luôn duy trì. Hắn đã bị coi thường, bị khiêu khích.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đi đi lại lại trong căn phòng chật hẹp, tiếng bước chân nặng nề vang vọng, như tiếng gõ cửa tử thần. Từng nhịp bước của hắn như những nhát búa đóng vào lòng A Cường. Hắn cảm thấy mình như một con hổ bị giam trong lồng, không lối thoát, sự giận dữ tích tụ như dung nham nóng chảy, sẵn sàng phun trào. Hắn đã từng là bá chủ một vùng, từng khiến các bang phái khác phải khiếp sợ. Vậy mà giờ đây, một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, không có võ công, kh��ng có thế lực chính thống, lại dám lật đổ chỗ dựa của hắn, dám thách thức hắn.

"Không còn chỗ dựa?" Hắn đột ngột dừng lại, quay ngoắt người, ánh mắt tóe lửa nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể Lâm Dịch đang đứng ngay trước mặt. "Vậy thì tự ta sẽ tạo ra một chỗ dựa mới! Ta sẽ cho Lâm Dịch biết, kẻ chọc giận Hắc Sa Bang sẽ phải trả giá đắt!"

Lời nói của hắn không chỉ là lời đe dọa, mà còn là một lời thề độc. Hắn cảm thấy bị xúc phạm đến tận xương tủy. Bàng Lão Gia sụp đổ, điều đó có nghĩa là kênh buôn lậu bị chặn, nguồn tài chính bị cắt đứt, và quan trọng hơn, quyền uy của Hắc Sa Bang ở Thành Thiên Phong bị lung lay tận gốc. Hắn không thể để yên. Nếu hắn không hành động, không chỉ Lâm Dịch sẽ coi thường hắn, mà cả giang hồ cũng sẽ coi hắn là một lão già hết thời, một con hổ mất nanh.

Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, tiếng sấm nổ vang trời, như hòa cùng tiếng gầm gừ phẫn nộ của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn nhìn ra ngoài cửa hang, nơi màn đêm đen kịt bị xé toạc bởi những tia sét. Trong đầu hắn, một kế hoạch điên rồ, nhưng cũng là kế hoạch duy nhất còn lại, dần hình thành. Một cuộc phản công tuyệt vọng, một ván bài lật ngửa, dù có phải đánh đổi bằng tất cả. Hắn sẽ cho Lâm Dịch thấy, Hắc Sa Bang không dễ dàng bị tiêu diệt như Bàng Lão Gia. Hắn sẽ chứng minh rằng, có những quy tắc, có những giá trị, dù tàn bạo đến mấy, vẫn phải được tôn trọng trong cái thế giới giang hồ này. Và kẻ nào dám phá vỡ, kẻ đó sẽ phải trả giá bằng máu và mạng sống.

***

Rạng sáng hôm sau, mưa đã tạnh, nhưng gió mạnh và trời vẫn u ám, như thể thiên địa cũng đang nín thở chờ đợi một biến cố lớn. Trong một hang động lớn hơn, được dùng làm đại sảnh của Hắc Sa Bang, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Hàng chục tên thành viên bang, với vẻ mặt mệt mỏi và hoang mang, tập trung tại đây. Mùi rượu nồng nặc và mồ hôi chua loét của đám người hòa quyện với mùi ẩm mốc, tạo nên một sự ngột ngạt khó chịu. Tiếng gió hú bên ngoài càng làm tăng thêm vẻ u ám, ghê rợn cho nơi này.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đứng trên một tảng đá cao, thân hình đồ sộ của hắn đổ bóng xuống đám đông hỗn loạn bên dưới. Ánh mắt hắn quét qua từng khuôn mặt, từ những tên lính quèn đến các trưởng lão bang. Trong ánh mắt hắn không còn sự giận dữ mù quáng của đêm qua, mà thay vào đó là một sự lạnh lẽo, tàn độc và quyết tâm sắt đá. Hắn biết, lúc này đây, hắn cần phải khơi dậy lòng can đảm, hay đúng hơn là sự cuồng tín và liều lĩnh, của những tên tay sai này. A Cường đứng bên cạnh hắn, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa cuồng nhiệt, sẵn sàng hưởng ứng mọi mệnh lệnh.

"Các ngươi nghĩ Hắc Sa Bang đã hết thời sao?!" Giọng Thủ Lĩnh khàn đặc, đầy uy hiếp, vang vọng khắp hang động, át đi tiếng gió hú bên ngoài. "Bàng Lão Gia là phế vật, hắn không xứng đáng để chúng ta bảo vệ! Nhưng Hắc Sa Bang vẫn là Hắc Sa Bang! Kẻ nào dám coi thường chúng ta, ta sẽ cho hắn nếm mùi địa ngục!"

Lời nói của hắn như một cú đấm thép giáng vào từng kẻ đang hoang mang. Hắn biết, đám người này cần một kẻ dẫn đường, cần một mục tiêu để trút bỏ nỗi sợ hãi và sự bế tắc. Bàng Lão Gia sụp đổ đã khiến chúng mất đi nguồn cung, mất đi sự ổn định. Giờ đây, chỉ còn cách cướp bóc và tàn sát mới có thể khôi phục lại "vinh quang" của bang phái.

"Lâm Dịch đã cướp đi chỗ dựa của chúng ta, hắn sẽ phải trả giá!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa tiếp tục, giọng nói càng lúc càng vang dội, như tiếng trống trận. "Ta sẽ đốt cháy cái thương hội của hắn, cướp sạch của cải của hắn, và treo thủ cấp hắn lên cổng thành! Kẻ nào đồng ý theo ta, sẽ có rượu thịt, vàng bạc! Kẻ nào hèn nhát, sẽ là kẻ thù của Hắc Sa Bang!"

Hắn không giấu diếm sự tàn bạo và tham vọng của mình. Trong thế giới giang hồ, mạnh được yếu thua, và hắn cần phải chứng tỏ rằng Hắc Sa Bang vẫn là kẻ mạnh. Sự hèn nhát không có chỗ trong bang phái của hắn. Hắn không nói về đạo lý, không nói về chính nghĩa, hắn chỉ nói về cướp bóc, về máu, về những gì mà những kẻ như chúng thèm khát nhất.

"Thuộc hạ nguyện theo Thủ Lĩnh đến cùng! Giết Lâm Dịch, cướp của cải!" A Cường là người đầu tiên hét lên, khuôn mặt gầy gò của hắn đỏ bừng vì kích động. Hắn đã thấy sự tuyệt vọng và điên cuồng trong mắt Thủ Lĩnh, nhưng hắn cũng thấy được tia hy vọng, tia sáng của sự trả thù và cướp bóc mà hắn hằng mong muốn. Tiếng hét của A Cường như một mồi lửa, đốt cháy sự do dự trong lòng đám đông.

"Giết Lâm Dịch!" "Cướp của cải!" "Theo Thủ Lĩnh!"

Những tiếng reo hò bắt đầu vang vọng khắp hang động, từ những tiếng lầm bầm yếu ớt đến những tiếng gào thét cuồng nhiệt. Đám tàn quân, từ chỗ mệt mỏi và hoang mang, giờ đây đã bị Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa thổi bùng lên ngọn lửa tham lam và bạo lực. Chúng như những con chó đói, vừa bị đánh đập, giờ lại được chủ ném cho một miếng xương ngon. Sự liều lĩnh và cuồng tín của chúng được đẩy lên đến đỉnh điểm.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vung tay, ra hiệu cho A Cường phân phát vũ khí. Những thanh đao, kiếm, côn gậy loảng xoảng được ném vào tay những tên tay sai. Hắn bắt đầu vạch ra kế hoạch tấn công, chỉ tay vào một bản đồ sơ sài của Thành Thiên Phong được vẽ trên nền đất. "Chúng ta sẽ chia thành ba mũi. Một mũi đánh thẳng vào trụ sở chính của Lâm Dịch, một mũi cướp phá kho hàng, và một mũi tạo hỗn loạn ở chợ đêm. Ta muốn Thành Thiên Phong chìm trong biển lửa!"

Mắt hắn lóe lên tia sáng tàn độc. Hắn không chỉ muốn trả thù, hắn muốn gửi một thông điệp. Một thông điệp đẫm máu cho bất cứ ai dám thách thức Hắc Sa Bang, và cho cả cái tên Thẩm Đại Nhân, người mà hắn tin rằng đang ngấm ngầm chống lưng cho Lâm Dịch. Cuộc phản công này, dù tuyệt vọng, sẽ rất tàn bạo và có thể gây ra thiệt hại không nhỏ, nhưng cũng sẽ là cơ hội cuối cùng để hắn củng cố lại quyền lực của mình, hoặc ít nhất, để hắn chết trong danh dự của một kẻ thủ lĩnh giang hồ. Tiếng reo hò của đám tàn quân vang vọng trong hang động, mang theo sự liều lĩnh và cuồng tín, như một bản nhạc dự báo cho một đêm tắm máu sắp tới.

***

Buổi sáng sớm tại Thành Thiên Phong, trời quang mây tạnh sau trận mưa đêm, không khí se lạnh nhưng trong lành. Những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua màn sương mỏng, hắt lên những mái ngói rêu phong, đánh thức thành phố sau một đêm dài. Chim chóc bắt đầu hót líu lo trên cành cây, và tiếng rao hàng của những người bán sớm đã vọng lại từ xa.

Trong một căn phòng kín đáo, trang nhã nhưng đầy đủ tiện nghi, nằm trong trụ sở thương hội mới của Lâm Dịch, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Mùi hương trầm nhẹ nhàng thoang thoảng, xoa dịu phần nào sự căng thẳng đang bao trùm. Ánh đèn dầu vàng vọt vẫn còn cháy, chiếu sáng bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng trên mặt bàn gỗ lim bóng loáng.

Lâm Dịch đứng trước cửa sổ, nhìn ra Thành Thiên Phong đang dần bừng tỉnh. Đêm qua, sau khi đốt bức thư của Thẩm Đại Nhân, anh đã không ngủ. Con chim bồ câu đưa tin của Liễu Thanh Y đã mang đến những thông tin đáng lo ngại chỉ vài canh giờ trước. Anh không bất ngờ. Bàng Lão Gia sụp đổ, Hắc Sa Bang mất đi chỗ dựa, chắc chắn sẽ có phản ứng. Anh đã chuẩn bị cho điều đó.

Bạch Vân Nhi ngồi bên bàn trà, rót nước, vẻ mặt nàng đầy lo lắng, đôi mắt thông minh, sắc sảo thường ngày giờ ánh lên sự bồn chồn. Vóc dáng thon thả của nàng khẽ run lên trong bộ trang phục thương nhân lịch sự. Nàng tin tưởng Lâm Dịch, nhưng bản năng mách bảo nàng rằng mối nguy lần này không hề nhỏ. Bên cạnh nàng, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng nghiêm túc, sẵn sàng nhận lệnh. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, nắm chặt cán búa trong tay, ánh mắt kiên định. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, liên tục đảo quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh.

"Tin tức từ nội bộ Hắc Sa Bang cho biết Thủ Lĩnh Bang đang phát điên." Bạch Vân Nhi khẽ nói, giọng nàng ôn hòa nhưng đầy dứt khoát. "Hắn đã triệu tập tàn quân, có vẻ như muốn làm một trận sống mái."

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi hương trầm. Anh đã dự đoán được. "Quả nhiên. Mất đi Bàng Lão Gia, hắn như con chó điên bị dồn vào đường cùng. Không còn gì để mất, lại càng nguy hiểm." Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn. Trong đầu anh, hình ảnh con chó dại bị thương đang lao vào kẻ thù một cách liều lĩnh hiện lên rõ ràng. Những kẻ như vậy thường gây ra thiệt hại lớn nhất.

Anh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh, tập trung hoàn toàn vào bản đồ trên bàn. "Vân Nhi, hãy chuẩn bị các biện pháp phòng bị cho các cửa hàng. Tăng cường nhân sự canh gác, đặc biệt là các kho hàng quan trọng. Yêu cầu mọi người giữ bình tĩnh, nhưng không được lơ là." Anh chỉ tay vào những vị trí chiến lược trên bản đồ. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, ta cần các ngươi tập hợp lực lượng, tăng cường tuần tra các khu vực trọng yếu. Đặc biệt là kho hàng lớn ở phía Đông và trụ sở chính này. Hắn sẽ nhắm vào nơi có giá trị nhất, nơi hắn cho là yếu huyệt của chúng ta."

Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. "Rõ, Lâm ca! Chúng tôi sẽ không để một con chuột nào lọt qua."

Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đáp lời, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Bọn Hắc Sa Bang dám bén mảng đến đây, chúng ta sẽ cho chúng biết tay!"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, sự bình tĩnh toát ra từ anh xoa dịu phần nào sự lo lắng của Bạch Vân Nhi. "Ta không muốn có bất kỳ sự hy sinh nào không cần thiết. Mục tiêu của chúng ta là bảo vệ tài sản và con người, không phải là đối đầu trực diện. Hãy tận dụng lợi thế địa hình, và nhớ kỹ, tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta." Anh nhấn mạnh câu cuối, như nhắc nhở chính bản thân mình.

Trong nội tâm, Lâm Dịch suy nghĩ: "Thẩm Đại Nhân vẫn chưa động thủ, nhưng con chó săn của hắn đã bắt đầu nổi điên. Đây là thử thách đầu tiên sau khi dọn dẹp Bàng Gia, không thể lơ là." Anh hiểu rằng, cuộc phản công này của Hắc Sa Bang không chỉ đơn thuần là sự trả thù, mà còn là một phép thử. Một phép thử cho hệ thống phòng thủ và mạng lưới tình báo của anh, cũng như lòng trung thành của các thuộc hạ. Nếu anh xử lý tốt mối nguy này, vị thế của anh ở Thành Thiên Phong sẽ càng được củng cố. Ngược lại, nếu thất bại, mọi thứ anh đã xây dựng có thể sụp đổ chỉ trong một đêm.

Anh quay lại bàn, trải bản đồ Thành Thiên Phong ra, bắt đầu chỉ đạo chi tiết về việc bố trí lực lượng, các điểm yếu cần phòng thủ và các phương án đối phó. Anh chỉ vào một vài con đường hẻm, những mái nhà cao, những con sông nhỏ chảy quanh thành phố. "Ở đây, đây và đây, chúng ta sẽ bố trí những chốt gác bí mật. Sẽ có người theo dõi mọi động tĩnh. Hãy chuẩn bị các bẫy đơn giản nhưng hiệu quả, và quan trọng nhất, hãy chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến du kích."

Ánh mắt anh toát lên sự quyết đoán và bình tĩnh đến đáng sợ, như một vị tướng đã quen với chiến trường, mặc dù thân hình anh vẫn gầy gò, thanh tú. Anh không phải là một chiến binh, nhưng anh là một chiến lược gia. Anh tin vào trí tuệ của mình, vào khả năng phân tích và thích nghi của một người hiện đại. "Cuộc phản công của Hắc Sa Bang, dù tuyệt vọng, sẽ rất tàn bạo và có thể gây ra thiệt hại không nhỏ, nhưng cũng sẽ là cơ hội để Lâm Dịch củng cố hoàn toàn quyền lực của mình ở Thành Thiên Phong." Anh tự nhủ. Đồng thời, bằng cách đối phó với Hắc Sa Bang, anh có thể vô tình hoặc cố ý làm lộ ra thêm thông tin về Thẩm Đại Nhân hoặc các thế lực ngầm khác đang thao túng Thành Thiên Phong.

Lâm Dịch cảm thấy cái lạnh se của buổi sáng sớm, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. Chén trà nóng trong tay anh tỏa hơi, làm ấm đôi bàn tay gầy gò. Anh biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, nhưng "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu". Và để sinh tồn, để bảo vệ những người anh trân trọng, anh sẽ không lùi bước trước bất kỳ thử thách nào. Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu, không chỉ với Thẩm Đại Nhân, mà còn với chính cái thế giới khắc nghiệt này.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free