Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 442: Bàng Gia Thụ Án: Lời Phán Quyết Của Thiên Phong

Tiếng cáo trạng vừa dứt, cả quảng trường Thành Thiên Phong như vỡ òa trong một bản hợp xướng của sự ngạc nhiên, hả hê và lo sợ. Những làn sóng xì xào bàn tán cuộn lên, xô đẩy nhau, len lỏi qua từng ngóc ngách của đám đông. Tiếng thở dài ngao ngán của những thương nhân từng giao hảo với Bàng Gia hòa lẫn tiếng xuýt xoa của dân thường, những người đã phải chịu đựng sự chèn ép của quyền lực và tiền bạc suốt bao năm qua. Có cả tiếng vỗ tay lén lút, như những đốm lửa nhỏ âm ỉ bùng lên trong bóng tối, đến từ những con người bé nhỏ mà sự sụp đổ của Bàng Gia mang lại niềm hy vọng về một cuộc sống công bằng hơn.

Lâm Dịch lặng lẽ đứng giữa đám đông, ẩn mình trong bóng cây đa cổ thụ, thu nhận từng thanh âm, từng biểu cảm. Anh không cần phải nhìn rõ từng khuôn mặt, chỉ cần cảm nhận được sự chuyển động của không khí xung quanh, anh đã có thể thấu hiểu được tâm trạng chung của Thành Thiên Phong. Anh cảm nhận rõ ràng sự hả hê của những người dân nghèo, niềm vui giản dị khi kẻ ác bị trừng trị, nhưng cũng không bỏ qua sự lo lắng ẩn hiện trong lời nói của một số thương nhân. Những lời thì thầm to nhỏ, những cái liếc mắt đầy dò xét, tất cả đều không thoát khỏi đôi tai và ánh mắt sắc bén của Lâm Dịch.

"Bàng Lão Gia vậy mà lại sụp đổ!" Một người đàn ông trung niên, với bộ râu quai nón lấm tấm bạc, thốt lên, vẻ mặt không giấu được sự kinh ngạc tột độ. Hắn đưa tay vuốt vuốt chòm râu, đôi mắt mở to nhìn về phía công đường. "Ai ngờ được chứ? Cả Thành Thiên Phong này, ai mà không biết Bàng Gia là cây cổ thụ không thể lay chuyển, đã cắm rễ sâu trong đất này mấy chục năm rồi?"

"Đúng vậy, ta cứ nghĩ lão ta có trời chống lưng cơ," một phụ nữ bên cạnh, tay ôm chặt một giỏ rau củ, tiếp lời. Giọng nàng chứa đựng sự bất ngờ nhưng cũng xen lẫn chút thỏa mãn. "Nghe nói lão ta còn có quan hệ với Thẩm Đại Nhân ở kinh đô nữa chứ. Ai ngờ lại có ngày hôm nay! Đúng là gieo gió gặt bão!"

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như vô hình. Anh hiểu, sự sụp đổ của Bàng Lão Gia không chỉ là một chiến thắng về kinh tế hay loại bỏ một đối thủ. Nó còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín của những kẻ đứng sau hắn, một lời cảnh cáo đanh thép cho bất kỳ ai có ý định ngáng đường. Nó là một thông điệp rõ ràng: ở Thành Thiên Phong này, luật chơi đã thay đổi.

Xa hơn một chút, một thương nhân ăn mặc khá giả, với vẻ mặt tái nhợt như tờ giấy, thì thầm với người đi cùng. Hắn là Trương Quản Sự, người của Thiên Phong Thương Hội. Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở dáng người gầy gò, trầm tĩnh của Lâm Dịch. "Lâm Dịch này... quả thật không thể đắc tội. Quá tàn nhẫn! Không cho Bàng Gia một đường sống. Từ nay về sau, ai dám đối đầu với hắn đây?" Giọng hắn run rẩy, không phải vì căm ghét, mà vì sợ hãi, một nỗi sợ hãi thực sự trước sự quyết đoán lạnh lùng của Lâm Dịch. Hắn nhìn nhận sự việc này như một lời cảnh cáo đanh thép, một lời tuyên bố không thể rõ ràng hơn về sức mạnh và sự ảnh hưởng của Lâm Dịch.

Thương nhân kia, một người có vẻ từng là đối tác làm ăn với Bàng Gia, thở dài ngao ngán, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía công đường. "Không biết Thẩm Đại Nhân sẽ phản ứng thế nào... Chuyện này chắc chắn không dừng lại ở đây." Ánh mắt của hắn lướt qua đám đông, nhìn về phía dinh thự Bàng Gia đang bị niêm phong, rồi lại nhìn về hướng phủ nha, nơi Lão quản gia của Thẩm Đại Nhân đã lặng lẽ rời đi từ đêm qua. Hắn biết, một ván cờ lớn hơn đang bắt đầu, và Thành Thiên Phong chỉ là một bàn cờ nhỏ trong đó. Những tin đồn mơ hồ về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn, cùng với sự gia tăng các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ khác, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra.

Nội tâm Lâm Dịch không hề cảm thấy tự mãn. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi, một chút trầm lắng. Anh đã loại bỏ một đối thủ, nhưng cái giá phải trả là sự mất mát về 'lương tâm' của người hiện đại, và việc anh ngày càng dấn sâu vào vòng xoáy quyền lực và âm mưu của thế giới này. Anh không muốn trở thành một kẻ tàn nhẫn, nhưng môi trường này buộc anh phải như vậy. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhủ. "Và để bảo vệ những người ta trân trọng, ta phải mạnh mẽ hơn bất kỳ ai."

Anh biết, sự im lặng của Thẩm Đại Nhân sau sự kiện này không phải là dấu hiệu của sự buông tha, mà là sự chuẩn bị cho một đòn phản công mạnh mẽ và tinh vi hơn. Khoảng trống quyền lực kinh tế mà Bàng Lão Gia để lại sẽ là miếng mồi ngon cho các thương nhân khác, tạo ra những đối thủ mới hoặc những đồng minh tiềm năng cho anh. Mối quan hệ giữa thương trường và quan trường ngày càng trở nên phức tạp, buộc anh phải học cách điều hướng trong một thế giới đầy rẫy mưu mô chính trị.

Lâm Dịch khẽ xoay người, hòa mình vào dòng người đang dần tản ra. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ Thành Thiên Phong. Thành phố vẫn ồn ào, vẫn náo nhiệt, nhưng một chương mới đã thực sự bắt đầu. Bàng Gia đã sụp đổ, nhưng những thách thức mới, những đối thủ lớn hơn, và những bí ẩn sâu xa hơn của thế giới này đang chờ đợi Lâm Dịch ở phía trước. Anh bước đi, bóng lưng gầy gò khuất dần trong màn đêm, mang theo những toan tính mới, những lo lắng mới, và một quyết tâm sắt đá để tiếp tục hành trình sinh tồn của mình.

***

Sáng muộn hôm sau, ánh nắng vàng nhạt rải khắp Thành Thiên Phong, mang theo chút se lạnh của buổi sớm mùa thu. Quảng trường trước công đường đã chật kín người từ rất sớm, không khí căng thẳng hơn hẳn so với ngày hôm trước. Hôm nay là ngày Quan Đại Nhân chính thức tuyên án Bàng Lão Gia, một sự kiện hiếm có trong lịch sử Thành Thiên Phong, khi một thế lực giàu có và quyền thế như Bàng Gia lại bị phơi bày tội trạng trước toàn dân. Dân chúng, từ những người buôn gánh bán bưng đến các thương nhân nhỏ, thậm chí cả những kẻ giang hồ lẩn khuất trong các con hẻm, đều tò mò tụ tập, tiếng xì xào bàn tán không ngớt, hòa lẫn tiếng bước chân dồn dập trên nền đất đá. Mùi khói bếp từ những hàng quán ăn sáng vừa tàn, mùi hương của các loại gia vị và thảo mộc từ chợ sớm, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống thường nhật, nhưng hôm nay lại mang theo một chút gì đó bất thường, một sự mong chờ lẫn lo lắng.

Trên bục cao trước công đường, Quan Đại Nhân xuất hiện với vẻ mặt căng thẳng đến tột độ. Ông ta đã không ngủ ngon giấc kể từ khi Lâm Dịch trình ra những bằng chứng không thể chối cãi. Áp lực từ cấp trên, từ dư luận, và cả từ lương tâm (dù có phần chai sạn) đè nặng lên vai ông. Nhưng hôm nay, ông phải giữ vững vẻ uy nghiêm của một quan tri huyện, một người đại diện cho công lý. Bộ quan phục chỉnh tề, mũ ô sa ngay ngắn, nhưng đôi mắt nhỏ ẩn sau râu dài lại lộ rõ sự mệt mỏi và lo âu. Ông hắng giọng, tiếng trống bỏi vang lên dứt khoát, lập tức khiến đám đông im bặt.

"Bách tính Thành Thiên Phong!" Giọng Quan Đại Nhân vang vọng, cố gắng tỏ ra uy quyền. "Hôm nay, ta, Quan Khải, tri huyện Thành Thiên Phong, nhân danh Thiên Triều Đại Hạ, công bố bản án của Bàng Hiển Minh!"

Đám đông nín thở. Tiếng gió nhẹ thổi qua, làm lay động những cành cây cổ thụ, tạo nên âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của số phận.

Quan Đại Nhân bắt đầu đọc cáo trạng, giọng ông ta lúc đầu còn có phần run rẩy, nhưng dần trở nên dứt khoát hơn khi ông ta tập trung vào từng lời buộc tội. "Bàng Hiển Minh, tự xưng Bàng Lão Gia, cấu kết Hắc Sa Bang, một tổ chức tội phạm chuyên cướp bóc, tống tiền, giết người! Hắn lũng đoạn thị trường, ép giá hàng hóa, đẩy hàng trăm gia đình vào cảnh bần cùng! Hắn hãm hại dân lành, bao che tội ác, dùng quyền lực và tiền bạc để che mắt pháp luật! Tội ác của hắn tày trời, không thể dung thứ!"

Mỗi lời buộc tội là một nhát búa giáng xu���ng đám đông, khiến họ xì xào, bàn tán, rồi lại nín thở lắng nghe. Những người dân từng bị Bàng Gia chèn ép, nay nghe thấy tội trạng của lão ta được công bố rõ ràng, không khỏi cảm thấy hả hê, nhưng cũng có chút sợ hãi. Họ sợ rằng liệu đây có phải là một cái bẫy, hay chỉ là một vở kịch để che mắt thiên hạ?

"Nay, căn cứ theo luật pháp Đại Hạ, ta phán: Bàng Hiển Minh cùng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, tội ác rõ ràng, không thể chối cãi!" Quan Đại Nhân giơ cao lệnh bài, giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường. "Tất cả tài sản của Bàng Hiển Minh sẽ bị tịch thu, xung vào công quỹ, dùng để bồi thường cho những nạn nhân bị hắn chèn ép, và phục vụ cho bách tính Thành Thiên Phong! Bàng Hiển Minh và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ bị giam giữ để điều tra sâu hơn, và sẽ chịu sự trừng phạt thích đáng của pháp luật!"

Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ đám đông, xen lẫn tiếng xuýt xoa, và cả tiếng hoan hô rụt rè từ những người dân nghèo. Nhưng không khí nhanh chóng trở nên im lặng trở lại khi hai binh lính áp giải một người đàn ông ra khỏi công đường.

Đó chính là Bàng Lão Gia. Thân hình mập mạp của ông ta giờ đây trông tiều tụy đến lạ. Khuôn mặt tròn trịa, từng lộ vẻ ngạo mạn, nay hốc hác, đôi mắt nhỏ bé đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sợ hãi. Bộ trang phục lụa sang trọng ngày nào giờ nhăn nhúm, lấm lem bụi bẩn. Ông ta bị hai binh lính cường tráng áp giải, bước chân loạng choạng, nhưng vẫn cố gắng ngẩng cao đầu. Ánh mắt ông ta quét qua đám đông, đầy căm hờn và tuyệt vọng, rồi dừng lại ở một bóng người đứng khuất trong đám đông.

Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn bình thản, không một chút gợn sóng. Anh chỉ đáp lại ánh mắt căm hờn của Bàng Lão Gia bằng một cái nhìn phẳng lặng, như thể đang nhìn một kẻ xa lạ. Sự bình thản đến đáng sợ của Lâm Dịch càng khiến Bàng Lão Gia căm phẫn. Ông ta muốn gào thét, muốn chửi rủa, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không thể nói nên lời. Nỗi nhục nhã và sự sụp đổ hoàn toàn đã đánh gục mọi ý chí phản kháng cuối cùng của ông ta.

"Ta... ta... không cam tâm!" Cuối cùng, Bàng Lão Gia chỉ có thể thốt lên một tiếng yếu ớt, lẫn vào tiếng xì xào của đám đông. Ông ta bị binh lính đẩy đi, thân hình loạng choạng như một con rối đứt dây, khuất dần khỏi tầm mắt của mọi người.

Lâm Dịch vẫn đứng yên đó, nhìn theo bóng lưng Bàng Lão Gia cho đến khi ông ta hoàn toàn biến mất. Anh cảm nhận được sự hả hê của dân chúng, nhưng trong lòng anh không có chút vui mừng. Anh chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi, một chút trầm lắng. Anh đã loại bỏ một đối thủ, nhưng cái giá phải trả là sự mất mát về 'lương tâm' của người hiện đại, và việc anh ngày càng dấn sâu vào vòng xoáy quyền lực và âm mưu của thế giới này. Anh không muốn trở thành một kẻ tàn nhẫn, nhưng môi trường này buộc anh phải như vậy. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhủ. "Và để bảo vệ những người ta trân trọng, ta phải mạnh mẽ hơn bất kỳ ai."

Anh biết, sự im lặng của Thẩm Đại Nhân sau sự kiện này không phải là dấu hiệu của sự buông tha, mà là sự chuẩn bị cho một đòn phản công mạnh mẽ và tinh vi hơn. Khoảng trống quyền lực kinh tế mà Bàng Lão Gia để lại sẽ là miếng mồi ngon cho các thương nhân khác, tạo ra những đối thủ mới hoặc những đồng minh tiềm năng cho anh. Mối quan hệ giữa thương trường và quan trường ngày càng trở nên phức tạp, buộc anh phải học cách điều hướng trong một thế giới đầy rẫy mưu mô chính trị.

Quan Đại Nhân, sau khi kết thúc việc tuyên án, nhanh chóng quay vào công đường. Ông ta không dám nán lại lâu, bởi ông ta biết, ván cờ này chưa kết thúc. Ông ta là người thi hành phán quyết, nhưng áp lực từ Thẩm Đại Nhân vẫn lơ lửng trên đầu ông ta như một thanh kiếm Damocles. Ông ta liếc nhìn về phía Lâm Dịch một lần cuối, ánh mắt phức tạp, vừa có sự e ngại, vừa có sự dè chừng.

Dân chúng vẫn còn xì xào bàn tán một lúc lâu sau khi Bàng Lão Gia bị áp giải đi. Họ cảm thấy một phần gánh nặng đã được trút bỏ, nhưng cũng không khỏi lo lắng về tương lai. Thành Thiên Phong đã trải qua một biến động lớn, và không ai biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội, người đã chứng kiến tất cả, quay đi với vẻ mặt xanh xám. Hắn biết, cán cân quyền lực ở Thành Thiên Phong đã thay đổi hoàn toàn, và hắn cần phải nhanh chóng định hình lại vị trí của mình. Một khoảng trống quyền lực lớn đã xuất hiện, và hắn phải tính toán cẩn thận để không bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành sắp tới.

Lâm Dịch khẽ thở dài, cảm nhận hơi gió se lạnh lướt qua mặt. Anh lướt mắt qua đám đông, thu nhận từng chút thông tin, từng biểu cảm trên khuôn mặt mọi người. Khóe môi anh khẽ nhếch, một nụ cười gần như vô hình. Anh biết, mục tiêu đã đạt được. Tuy nhiên, trong sâu thẳm nội tâm, Lâm Dịch không hề cảm thấy tự mãn. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi, một chút trầm lắng. Anh đã loại bỏ một đối thủ, nhưng cái giá phải trả là sự mất mát về 'lương tâm' của người hiện đại, và việc anh ngày càng dấn sâu vào vòng xoáy quyền lực và âm mưu của thế giới này. Anh không muốn trở thành một kẻ tàn nhẫn, nhưng môi trường này buộc anh phải như vậy. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhủ. "Và để bảo vệ những người ta trân trọng, ta phải mạnh mẽ hơn bất kỳ ai." Anh biết, những thách thức mới, những đối thủ lớn hơn, và những bí ẩn sâu xa hơn của thế giới này đang chờ đợi Lâm Dịch ở phía trước. Anh bước đi, hòa mình vào dòng người đang dần tản ra, bóng lưng gầy gò khuất dần trong màn đêm Thành Thiên Phong, mang theo những toan tính mới, những lo lắng mới, và một quyết tâm sắt đá để tiếp tục hành trình sinh tồn của mình.

***

Buổi chiều cùng ngày, nắng dịu nhẹ phủ lên những mái ngói xanh rêu của Thành Thiên Phong. Trong một căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi luôn có mùi thức ăn thơm lừng, tiếng trò chuyện rộn ràng và tiếng bát đĩa va chạm lách cách, Lâm Dịch đang cùng những người thân tín của mình dùng bữa và thảo luận. Không khí trong phòng nhẹ nhõm hơn hẳn so với sự căng thẳng ở công đường buổi sáng, nhưng sự tập trung vẫn hiện rõ trong mắt mỗi người.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện Lâm Dịch, vẻ mặt hưng phấn không giấu được. Chiến thắng này khiến họ cảm thấy tự hào về Lâm Dịch, người đã dẫn dắt họ đi từ một ngôi làng nghèo khó đến vị thế có thể lật đổ một thế lực lớn như Bàng Gia. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, gật gù liên tục. "Đại ca, Bàng Lão Gia giờ như con chó ghẻ vậy! Nhục nhã ê chề!" Anh ta nói, giọng to rõ ràng, không giấu được sự hả hê.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, cười toe toét. "Đúng vậy! Bọn ta vừa giám sát việc niêm phong dinh thự lão ta. Tài sản chất đống, đúng là giàu nứt đố đổ vách. Giờ thì tất cả đều thuộc về công quỹ, thuộc về bách tính rồi!" Hắn vỗ ngực, đầy tự hào. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đảm bảo không sót một cây kim sợi chỉ nào của lão ta!"

Bạch Vân Nhi, ngồi bên cạnh Lâm Dịch, vóc dáng thon thả, khuôn mặt trái xoan thanh tú, khẽ mỉm cười. Nàng mặc trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, toát lên vẻ thông minh và sắc sảo. Nàng đang cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. "Chủ tử, việc xử lý tài sản của Bàng Gia là một nhiệm vụ quan trọng. Số lượng khổng lồ, chủng loại đa dạng, từ đất đai, cửa hàng, kho bãi, đến tiền bạc, châu báu, và cả các mối làm ăn. Chúng ta cần một kế hoạch chi tiết và những người quản lý có kinh nghiệm, trung thành để tránh thất thoát và bị kẻ khác lợi dụng." Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy dứt khoát, đi thẳng vào vấn đề.

Liễu Thanh Y, người kiếm khách với dáng người cao ráo, thanh thoát, ngồi ở một góc bàn, chậm rãi nhấp chén trà. Ánh mắt cương nghị của y quét qua từng người, rồi dừng lại ở Lâm Dịch. Y là một đồng minh thầm lặng, luôn quan sát và đưa ra những nhận định sắc bén. "Bàng Gia sụp đổ, khoảng trống quyền lực không hề nhỏ. Không chỉ trong giới thương nhân, mà cả trong quan trường và giang hồ, đều sẽ có kẻ nhòm ngó. Nhiều kẻ sẽ coi đây là cơ hội để bành trướng, hoặc thậm chí là để tìm cách đối phó với ngươi, Lâm Dịch." Giọng y trầm ấm, mang theo sự cảnh giác.

Lâm Dịch đặt đũa xuống, vẻ mặt trầm tĩnh. Anh mở ra một tấm bản đồ nhỏ được vẽ tay cẩn thận, phác thảo các điểm trọng yếu của Thành Thiên Phong. "Đúng như Vân Nhi và Liễu huynh nói. Đây không phải là lúc để lơ là. Việc tiếp quản tài sản Bàng Gia phải được thực hiện một cách minh bạch, công khai, không để bất kỳ kẻ nào có cớ kiếm chuyện hay nghi ngờ. Chúng ta phải biến đây thành một ví dụ về sự công bằng, chứ không phải là sự thay thế một kẻ tham lam bằng một kẻ tham lam khác."

Anh chỉ vào bản đồ. "Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, các ngươi đã làm rất tốt công việc giám sát ban đầu. Tiếp theo, ta muốn các ngươi cùng với một số người tin cậy của chúng ta, phối hợp với nha môn của Quan Đại Nhân, tiến hành thống kê chi tiết toàn bộ tài sản. Mỗi một món đồ, mỗi một mảnh đất, mỗi một lượng bạc, đều phải được ghi chép rõ ràng, có chữ ký của người chứng kiến từ cả hai phía. Ta sẽ cử thêm vài người của thương hội, những người có kinh nghiệm tính toán và trung thực, để hỗ trợ các ngươi. Đặc biệt là các kho lương thực, quần áo, và những thứ thiết yếu, phải được phân phát ngay cho dân nghèo, dưới sự giám sát chặt chẽ."

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đồng thanh đáp: "Rõ, Đại ca!" Khuôn mặt họ đầy nghiêm túc, hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ.

Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy chuẩn bị một đội ngũ tinh nhuệ, những người hiểu rõ về kinh doanh, để xem xét các cửa hàng, xưởng sản xuất, và các mối làm ăn của Bàng Gia. Chúng ta không giữ lại bất kỳ thứ gì có dính dáng đến Hắc Sa Bang hay các hoạt động phi pháp. Những cửa hàng còn lại, chúng ta sẽ xem xét để sáp nhập vào thương hội của chúng ta, hoặc bán đấu giá công khai để lấy tiền sung công quỹ. Phải đảm bảo mọi giao dịch đều minh bạch, có sổ sách rõ ràng."

Bạch Vân Nhi gật đầu, bút lông trong tay lướt nhanh trên giấy. "Đã rõ, chủ tử. Ta sẽ lập một danh sách chi tiết các tài sản, phân loại theo giá trị và tiềm năng. Những thương nhân có ý định tranh giành, ta sẽ có cách để họ hiểu rõ đâu là giới hạn." Nàng hơi nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự sắc bén của một nữ thương nhân tài ba.

"Và một điều quan trọng nữa," Lâm Dịch nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Liễu Thanh Y, "chúng ta phải cử người giám sát chặt chẽ các động thái của Thiên Phong Thương Hội và các thế lực khác. Sự sụp đổ của Bàng Gia là một lời cảnh cáo, nhưng cũng là một cái bánh béo bở. Sẽ có những kẻ muốn nhảy vào tranh giành, hoặc thậm chí là lợi dụng tình hình để làm loạn. Liễu huynh, nhờ vào tai mắt của huynh trong giang hồ, hãy giúp ta nắm bắt mọi tin tức bất thường."

Liễu Thanh Y gật đầu. "Không thành vấn đề. Ta đã phái người đi rà soát các bang phái nhỏ và các sòng bạc ngầm. Chắc chắn sẽ có những kẻ muốn nhân cơ hội này để nổi lên. Ta sẽ đảm bảo Thành Thiên Phong không trở thành một cái nồi lẩu thập cẩm hỗn loạn." Y lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.

Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng anh là một mớ suy nghĩ đan xen. Anh đã thành công trong việc loại bỏ Bàng Gia, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc anh đã tự đưa mình lên một tầm cao mới, nơi mà tầm mắt của những kẻ lớn hơn, quyền lực hơn sẽ chú ý đến anh. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh nghĩ. "Nhưng vũ khí đó phải được sử dụng một cách khôn ngoan, nếu không sẽ tự hại thân." Anh biết, sự sụp đổ của Bàng Gia đã tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn trong giới thương nhân Thành Thiên Phong, báo hiệu sự xuất hiện của các đối thủ mới hoặc cuộc tranh giành ảnh hưởng giữa các thương hội. Lời cảnh báo và sự lo sợ của Quan Đại Nhân về Thẩm Đại Nhân củng cố hình ảnh Thẩm Đại Nhân như một đối thủ đáng gờm, có tầm ảnh hưởng sâu rộng trong bộ máy chính quyền.

Anh nhìn những người cộng sự của mình, mỗi người một vẻ, nhưng đều cùng chung một mục tiêu: xây dựng một Thành Thiên Phong tốt đẹp hơn, và bảo vệ những gì họ trân trọng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nhủ. "Nếu muốn công bằng, phải tự mình giành lấy."

Bữa ăn tiếp tục, nhưng chủ yếu là những lời chỉ đạo rõ ràng từ Lâm Dịch và những câu trả lời dứt khoát từ mọi người. Họ đang chuẩn bị cho một giai đoạn mới, một giai đoạn của sự ổn định và phát triển, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều mối nguy hiểm hơn. Lâm Dịch hiểu rằng, việc tiêu diệt Bàng Lão Gia chỉ là bước khởi đầu, và những thách thức lớn hơn, liên quan đến các thế lực ngầm và chính trị cấp cao của Đại Hạ, đang chờ đợi anh. Anh cảm nhận được sức nặng của quyền lực và trách nhiệm khi trở thành một thế lực lớn ở Thành Thiên Phong, đi kèm với đó là những mối đe dọa ngày càng lớn hơn.

***

Đêm về khuya, Thành Thiên Phong chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn ánh trăng bạc treo lơ lửng trên đỉnh trời, chiếu rọi những mái nhà ngói đen và những con đường đá cuội. Hơi gió đêm se lạnh luồn qua những con hẻm, mang theo mùi ẩm của đất và mùi hương thoang thoảng từ những bông hoa đêm. Mọi âm thanh ban ngày dường như đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của vạn vật.

Trên ban công của thương hội, Lâm Dịch đứng một mình, bóng lưng gầy gò in rõ dưới ánh trăng. Anh đã tiễn Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y về nghỉ. Căn phòng đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn mình anh đối diện với màn đêm. Ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt anh, phản chiếu sự bình tĩnh đến đáng sợ. Đôi mắt anh nhìn xa xăm, vượt qua những mái nhà, xuyên qua bóng tối, như thể đang nhìn vào một tương lai vô định.

Mùi khói gỗ thoang thoảng từ một bếp lửa còn sót lại ở phía xa, cùng với không khí đêm trong lành, giúp Lâm Dịch xoa dịu đi chút mệt mỏi trong lòng. Anh đã loại bỏ Bàng Gia, giải quyết một vấn đề lớn, nhưng điều đó không mang lại cho anh sự thanh thản tuyệt đối. Ngược lại, nó càng khiến anh nhận ra sự phức tạp và tàn khốc của thế giới này. Anh đã phải dùng đến những thủ đoạn không mấy "trong sạch" để đạt được mục tiêu, dù mục đích cuối cùng là bảo vệ những người anh trân trọng. Anh tự vấn về ranh giới đạo đức của mình, về việc liệu anh có đang dần biến thành một kẻ mà anh từng khinh miệt hay không.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhủ, cố gắng trấn an bản thân. "Nhưng sinh tồn không có nghĩa là đánh mất chính mình." Anh cảm nhận được sức nặng của quyền lực và trách nhiệm khi trở thành một thế lực lớn ở Thành Thiên Phong, đi kèm với đó là những mối đe dọa ngày càng lớn hơn.

Đúng lúc đó, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, nhẹ nhàng đáp xuống ban công. Đó là một mật thám của Liễu Thanh Y, người đã được phái đi để nắm bắt tình hình bên ngoài. Hắn cúi đầu hành lễ, không nói một lời, chỉ lặng lẽ đặt một bức thư mật lên bàn đá rồi nhanh chóng biến mất vào bóng đêm, không để lại dấu vết.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Anh biết, đây không phải là một bức thư bình thường. Anh chậm rãi đưa tay ra, cầm lấy bức thư. Mùi mực in còn mới thoang thoảng trong không khí. Anh mở bức thư, đọc lướt qua. Nội dung chỉ vỏn vẹn vài dòng, nhưng đủ để khiến ánh mắt anh trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Nội dung bức thư ngắn gọn, nhưng đầy đủ thông tin: "Thẩm Đại Nhân đã nhận được tin tức. Bắt đầu phái người điều tra động tĩnh của ngươi và Thành Thiên Phong. Một số quan viên ở các phủ lân cận đã được triệu tập về kinh đô. Có vẻ như đang chuẩn bị một ván cờ lớn hơn."

Lâm Dịch không hề tỏ ra bất ngờ. Anh đã dự đoán được điều này. Thẩm Đại Nhân không phải là một kẻ dễ dàng buông tha. Sự im lặng của hắn sau sự kiện Bàng Gia chỉ là vỏ bọc cho những âm mưu sâu xa hơn. "Thẩm Đại Nhân... cuối cùng cũng xuất hiện," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, lẫn vào tiếng gió đêm. "Cuộc chơi thật sự chỉ mới bắt đầu."

Anh cầm bức thư bằng hai ngón tay, nhìn chăm chú vào những dòng chữ. Đây là lời khẳng định rằng Thẩm Đại Nhân đã bắt đầu có động thái điều tra hoặc chuẩn bị đối phó với Lâm Dịch, mở ra một cuộc đối đầu chính trị - kinh tế phức tạp hơn. Lâm Dịch nhận ra rằng việc tiêu diệt Bàng Lão Gia chỉ là bước khởi đầu, và những thách thức lớn hơn, liên quan đến các thế lực ngầm và chính trị cấp cao của Đại Hạ, đang chờ đợi.

Anh đi đến một chiếc đèn lồng nhỏ đặt trên bàn, khẽ khàng đưa bức thư vào ngọn lửa. Ngọn lửa nhỏ bùng lên, nhanh chóng liếm sạch tờ giấy mỏng. Tro tàn bay đi trong gió đêm, như một lời cảnh báo, một lời hứa hẹn về những gì sắp đến.

Lâm Dịch đứng đó, nhìn tro tàn bay đi, cảm nhận gió đêm se lạnh trên ban công. Hắn không có vẻ mặt lo lắng, cũng không có sự sợ hãi. Chỉ có sự trầm tĩnh đến lạ thường, như một hồ nước sâu không đáy. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, rất chông gai. Anh sẽ phải đối mặt với những kẻ quyền lực hơn, những âm mưu tinh vi hơn. Nhưng anh không đơn độc. Anh có những người đồng đội tin cậy, và quan trọng hơn cả, anh có tri thức và khả năng thích nghi của một người hiện đại.

Anh quay người, bước vào trong phòng, để lại sau lưng ban công trống trải và màn đêm tịch mịch của Thành Thiên Phong. Ánh nến trong phòng lung linh, hắt lên bóng anh trên tường. Trong đầu anh, những toan tính mới đã bắt đầu hình thành, những kế hoạch cho ván cờ lớn hơn sắp tới. Anh sẽ không lùi bước. Vì sinh tồn, và vì những người anh trân trọng. Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free