Lạc thế chi nhân - Chương 441: Ván Bài Lật Ngửa: Bàng Gia Mất Trắng
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ phủ nha, rọi xuống nền gạch lạnh lẽo, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề còn đọng lại từ đêm qua. Quan Đại Nhân, với vẻ mặt nhợt nhạt, vừa ban bố lệnh truy bắt và niêm phong toàn bộ tài sản của Bàng Lão Gia, vừa ra lệnh giam giữ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Dù đã cố gắng giữ vẻ uy nghiêm, nhưng trong thâm tâm ông ta vẫn không ngừng lo sợ. Cái tên "Thẩm Đại Nhân" cứ lởn vởn trong đầu như một bóng ma, khiến từng lời nói, từng cử chỉ của ông ta đều mang theo sự dè dặt và bất an. Ông ta biết, mình vừa bị Lâm Dịch đẩy vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan, và dù có thoát được lần này, thì tương lai phía trước chắc chắn sẽ không hề yên bình.
Trong khi đó, tại dinh thự tráng lệ của Bàng Lão Gia, một màn kịch đau thương đang diễn ra. Tiếng cổng lớn mở ra kẽo kẹt, không phải để đón khách quý, mà để chào đón đội quân niêm phong của triều đình. Hàng chục binh lính mặc giáp trụ sáng loáng, cùng với các quan lại lục sự và thủ hạ của Lâm Dịch, tràn vào như một cơn sóng dữ. Không khí vốn yên tĩnh, sang trọng của dinh thự giờ đây bị phá vỡ bởi tiếng chân người dồn dập, tiếng xáo trộn đồ đạc và những mệnh lệnh dứt khoát.
Bàng Lão Gia, với khuôn mặt tròn trịa giờ đây tái mét như tờ giấy, đôi mắt nhỏ hằn lên những tia máu, bị hai binh lính thô bạo kẹp chặt cánh tay, lết qua từng hành lang lát gạch bóng loáng mà hắn từng tự hào. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào trái tim, mỗi căn phòng là một vết thương mới. Hương trầm hương vốn vương vấn trong không khí, giờ đây không còn là mùi xa hoa mà biến thành mùi của sự tàn lụi, mục nát. Những tiếng trò chuyện ồn ào của quan lại và lính canh, tiếng rao hàng xa vọng từ chợ bên ngoài, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường lát đá, tất cả đều hòa vào nhau thành một bản giao hưởng của sự sụp đổ. Hắn nghe thấy tiếng lục soát đồ đạc, tiếng mở khóa rương, tiếng ghi chép sột soạt của các lục sự. Từng món đồ, từng vật phẩm, từng góc khuất mà hắn đã cất công tích lũy, giờ đây đều bị phơi bày dưới ánh sáng lạnh lùng của công lý, hoặc ít nhất là dưới sự giám sát của những kẻ đang thi hành mệnh lệnh.
"Các ngươi... các ngươi dám!" Bàng Lão Gia gào lên trong tuyệt vọng, giọng nói khản đặc, lạc hẳn đi. "Ta là Bàng Lão Gia! Các ngươi không biết ta là ai sao? Ta có quan hệ với Thẩm Đại Nhân! Lâm Dịch, ngươi sẽ phải trả giá! Ngươi sẽ phải trả giá!" Hắn vùng vẫy một cách yếu ớt, thân hình mập mạp run rẩy như một con cá mắc cạn. Sự phẫn nộ và căm hờn cháy rực trong đôi mắt hắn, nhưng nó chỉ như ngọn lửa leo lét trước cơn bão. Hắn nhìn chằm chằm vào Vương Đại Trụ, người đang đứng đó, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành, với vẻ mặt chất phác nhưng kiên định.
Vương Đại Trụ tiến lại gần, giọng nói trầm ổn, không chút cảm xúc. "Bàng Lão Gia, chứng cứ rành rành. Đừng làm khó chúng tôi. Đây là lệnh của triều đình, không phải chúng tôi muốn làm khó ngài." Dù bề ngoài nói là "chúng tôi," nhưng trong thâm tâm hắn biết, đây chính là ý chí của Lâm Dịch. Hắn nhìn thấy rõ sự sụp đổ của một kẻ từng ngang ngược, ức hiếp dân lành, và trong lòng dâng lên một sự hả hê khó tả. Nhưng hơn hết, là sự thán phục dành cho thiếu niên gầy gò kia. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, Lâm Dịch đã làm được điều mà cả Thành Thiên Phong không ai dám nghĩ tới. Hắn không khỏi rùng mình, tự hỏi nếu một ngày mình phản bội Lâm Dịch, kết cục sẽ ra sao.
Một viên quan lại đứng cạnh Vương Đại Trụ, người này dáng vẻ cẩn trọng, râu dài, cố gắng giữ thái độ khách sáo. "Bàng Lão Gia, xin ngài hãy hợp tác. Vụ việc của Hắc Sa Bang đã rõ mười mươi. Còn về những 'quan hệ' của ngài... chúng tôi sẽ ghi nhận và trình báo lên trên." Lời nói của hắn nghe có vẻ mềm mỏng, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự sợ hãi và cảnh giác. Hắn biết, nhắc đến Thẩm Đại Nhân vào lúc này không khác gì tự chuốc họa vào thân. Vụ án này đã vượt quá tầm kiểm soát của hắn, và bây giờ hắn chỉ muốn mọi việc kết thúc nhanh chóng, êm đẹp nhất có thể, để tránh bị liên lụy.
Vương Đại Trụ không để ý đến lời qua tiếng lại, hắn chuyên tâm vào công việc của mình. Hắn kiểm tra từng chồng sổ sách kế toán dày cộp, từng cuộn giấy da ghi chép giao dịch, dưới sự hướng dẫn của một lục sự triều đình. Mùi mực mới, mùi giấy cũ, và mùi tiền bạc cũ kỹ trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự giàu có và quyền lực đang tan biến. Hắn biết, những thứ này không chỉ là tài sản, mà còn là bằng chứng cho tội lỗi và sự cấu kết.
Trong một góc khác của dinh thự, Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt sáng lanh lợi, đang hăng hái chỉ đạo các thủ hạ của mình niêm phong các thùng hàng giá trị. Hắn di chuyển thoăn thoắt, miệng không ngừng lẩm bẩm. "Này, cái bình sứ này phải gói cẩn thận. Còn cái rương gỗ lim kia, xem chừng bên trong có nhiều vàng bạc, phải khóa kỹ lại." Hắn cười hì hì khi thấy một binh lính cẩn thận dán niêm phong lên một chiếc tủ khảm ngọc bích. Đối với Trần Nhị Cẩu, đây không chỉ là công việc, mà còn là một sự trả thù ngọt ngào cho những tháng ngày Bàng Lão Gia đã ức hiếp dân nghèo, đã coi thường những kẻ thấp cổ bé họng như hắn. Hắn không quên cái ánh mắt khinh miệt của Bàng Lão Gia mỗi khi đi ngang qua chợ, hay những lần hắn và Vương Đại Trụ phải cúi đầu trước thế lực của lão ta. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói này không chỉ là một khẩu hiệu, mà là kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, vào cái đầu óc siêu phàm của thiếu niên ấy.
Bàng Lão Gia tiếp tục vùng vẫy, hắn cảm thấy như mình đang bị lột trần, tất cả sự kiêu ngạo, sự giàu có, sự uy quyền của hắn đều bị Lâm Dịch tước đoạt một cách tàn nhẫn. Hắn nhìn những căn phòng chất đầy gấm vóc, châu báu, những bức tranh quý giá, những đồ cổ được trưng bày khắp nơi. Từng góc nhỏ, từng vật dụng đều gợi nhắc về sự huy hoàng một thời. Giờ đây, chúng đang bị đóng dấu, bị tịch thu, bị biến thành tài sản của triều đình, hay nói đúng hơn, là tài sản mà Lâm Dịch sẽ kiểm soát. Cảm giác nhục nhã, cay đắng dâng trào. Hắn đã mất tất cả. Mất cơ nghiệp, mất danh dự, và có lẽ cả tính mạng. Hắn thầm nguyền rủa Lâm Dịch, nguyền rủa cái kẻ đã từ một thiếu niên nghèo khó vươn lên, đạp đổ hắn xuống vực sâu. Hắn không tin rằng Thẩm Đại Nhân sẽ bỏ mặc hắn, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn biết, một con cờ đã mất giá trị thì sẽ bị vứt bỏ không thương tiếc. Mùi gia vị nồng nàn từ bữa sáng còn dang dở trên bàn ăn, giờ đây chỉ gợi lên sự chua xót, bởi hắn không còn tâm trí nào để nuốt trôi bất cứ thứ gì. Toàn bộ dinh thự, vốn là biểu tượng của quyền lực và xa hoa, giờ đây lại giống như một cỗ quan tài khổng lồ, chôn vùi tất cả những gì hắn từng có.
***
Cùng lúc đó, tại văn phòng thương hội của Lâm Dịch, không khí hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn tại Bàng Gia. Dù vậy, vẫn có một sự căng thẳng tiềm ẩn, một nỗi lo lắng mơ hồ mà ngay cả người tự tin nhất cũng không thể tránh khỏi. Lâm Dịch ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ lim bóng loáng, trước mặt là Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự. Ánh nắng buổi trưa yếu ớt xuyên qua cửa sổ giấy, đổ bóng những hoa văn tinh xảo lên nền nhà. Văn phòng trầm tĩnh, chỉ có tiếng bút sột soạt của Bạch Vân Nhi khi nàng ghi chép, tiếng trà rót nhẹ nhàng từ ấm sứ đặt trên bàn, và tiếng trò chuyện khe khẽ nhưng đầy trọng lượng. Mùi giấy mới, mực thơm, trà thanh khiết và gỗ đánh bóng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp và đầy tính chiến lược.
Trên bàn bày la liệt các bản báo cáo chi tiết về tài sản, các mối làm ăn, và mạng lưới kinh doanh phức tạp của Bàng Gia, được thu thập từ đêm qua. Lâm Dịch lướt mắt qua từng con số, từng tên đối tác, từng món hàng tồn kho. Đôi mắt sâu thẳm của anh sắc bén như chim ưng, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh không biểu l�� cảm xúc, nhưng trong đầu, một cỗ máy tính toán khổng lồ đang vận hành hết công suất. Anh đang hình dung toàn bộ bức tranh thương trường Thành Thiên Phong sẽ thay đổi như thế nào sau sự sụp đổ của Bàng Gia.
"Chúng ta sẽ không giữ lại bất cứ thứ gì mang danh Bàng Gia," Lâm Dịch nói, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa sự quyết đoán lạnh lùng. Anh nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Tất cả tài sản, từ cửa hàng, kho bãi, đến những món hàng hóa, sổ sách, cho đến cả những mối làm ăn mà chúng ta có thể tiếp quản, đều sẽ được thanh lý công khai hoặc sáp nhập hoàn toàn vào thương hội của chúng ta. Không để lại mầm mống nào, không cho bất kỳ kẻ nào có thể lợi dụng cái tên Bàng Gia để gây rắc rối về sau."
Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, đôi mắt thông minh lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng thán phục sự mưu trí và quyết đoán của Lâm Dịch, nhưng đôi khi cũng cảm thấy lạnh sống lưng trước sự tàn nhẫn cần thiết mà anh thể hiện. "Nhưng như vậy có quá tuyệt tình không, Lâm công tử? Liệu có gây ra phản ứng tiêu cực từ các thương nhân khác, hay thậm chí là từ chính quyền? Dù sao Bàng Gia cũng là một thế lực lớn, việc họ sụp đổ hoàn toàn có thể gây chấn động không nhỏ." Nàng hiểu rằng việc loại bỏ một đối thủ là cần thiết, nhưng loại bỏ đến mức tận diệt, không chừa đường lui, là một điều hiếm thấy trên thương trường.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt mang theo chút châm biếm nội tâm. *Tuyệt tình ư? Trong cái thế giới này, sự nhân từ quá mức chính là cái chết. Ta không thể để lại bất cứ mối họa nào có thể trỗi dậy sau này. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn vững chắc, đôi khi phải tàn nhẫn.* Anh nhớ lại những ngày đầu tiên ở cái thế giới này, khi anh phải vật lộn từng bữa ăn, khi gia đình anh bị ức hiếp, khi anh nhận ra rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng sự dứt khoát trong hành động mới là yếu tố quyết định thắng thua.
Trương Quản Sự, đại diện của Thiên Phong Thương Hội, người đã chứng kiến quá trình Lâm Dịch vươn lên từ con số không, gật gù đồng tình với Lâm Dịch. Khuôn mặt có chút xảo quyệt của lão ta giờ đây lộ rõ vẻ kính phục. "Lâm công tử quyết đoán. Với tình hình hiện tại, đó là nước cờ khôn ngoan nhất. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi sẽ hỗ trợ hết sức trong việc đấu giá và tiếp quản các tài sản của Bàng Gia. Chắc chắn sẽ có không ít kẻ muốn nhảy vào tranh giành, nhưng với sự chỉ đạo của Lâm công tử và sự hợp tác của chúng tôi, mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ." Lão ta dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự lo ngại. "Chỉ là... về Thẩm Đại Nhân... liệu ngài ấy có can thiệp hay không?" Mối liên kết giữa Bàng Gia và Thẩm Đại Nhân đã được phơi bày một cách gián tiếp, và điều đó khiến Trương Quản Sự cảm thấy bất an. Lão ta biết rõ quyền lực của Thẩm Đại Nhân lớn đến mức nào.
Lâm Dịch nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang dần dịch chuyển về phía tây. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa cỏ thoang thoảng từ khu vườn bên ngoài. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một ván cờ lớn hơn. "Thẩm Đại Nhân sẽ không ra mặt ngay đâu." Anh nói, giọng điệu chắc chắn. "Hắn là một con cáo già, sẽ không dễ dàng để lộ đuôi. Vụ việc của Bàng Gia và Hắc Sa Bang chỉ là một lời cảnh cáo, một phép thử. Hắn sẽ quan sát, sẽ đánh giá, và sẽ tìm cách phản công một cách tinh vi hơn." *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh thầm nghĩ. *Và càng không có chỗ cho sự yếu đuối. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng muốn sử dụng nó hiệu quả, phải hiểu rõ luật chơi và tâm lý đối thủ.*
Anh quay lại nhìn Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự. "Việc quan trọng bây giờ là củng cố vị thế của chúng ta. Hắc Sa Bang đã bị tiêu diệt, Bàng Gia đã sụp đổ. Khoảng trống quyền lực này sẽ thu hút rất nhiều ánh mắt. Chúng ta phải hành động nhanh chóng, dứt khoát để lấp đầy nó, đồng thời chuẩn bị cho những thách thức mới. Sẽ có những thương nhân khác muốn nhảy vào, sẽ có những bang phái giang hồ còn lại muốn thử thời vận, và chắc chắn, Thẩm Đại Nhân sẽ không khoanh tay đứng nhìn." Anh ngưng lại một chút. "Hãy cử người đi thu thập tin tức về tình hình biên giới. Ta nghe nói nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận đang ngày càng căng thẳng. Đồng thời, cũng cần chú ý đến những tin đồn về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' mà chúng ta đã từng nghe. Mọi thông tin, dù nhỏ nhặt nhất, đều có thể là chìa khóa."
Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng sự tập trung và quyết tâm. Nàng biết, Lâm Dịch đã nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, một tương lai đầy biến động mà nàng chưa thể hình dung. Trương Quản Sự thì vuốt râu, ánh mắt xảo quyệt nay lại ánh lên vẻ suy tư sâu xa. Lão ta nhận ra rằng, mình đang đi theo một người không chỉ có khả năng làm giàu, mà còn có khả năng thay đổi cả cục diện Thành Thiên Phong, và có lẽ, cả Đại Hạ. Sự sụp đổ của Bàng Gia không phải là dấu chấm hết, mà là một lời tuyên chiến ngầm, mở ra một cuộc đối đầu phức tạp hơn nhiều giữa Lâm Dịch và những thế lực quyền lực ẩn mình.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Thành Thiên Phong, quảng trường trung tâm trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Một đám đông lớn tụ tập, chen lấn xô đẩy nhau để có được một vị trí tốt nhất, nơi một viên quan lại đang đứng trên đài cao, chuẩn bị đọc cáo trạng. Tiếng rao hàng của tiểu thương vẫn vang vọng, mùi thức ăn đường phố, mùi gia vị nồng nàn và hương trầm thoang thoảng từ các cửa hàng thờ cúng trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không khí sôi động, đầy tin tức. Nhưng bên trong sự ồn ào đó, là một dòng chảy của sự kinh ngạc, sợ hãi và cả hả hê của dân chúng.
Lâm Dịch, cải trang thành một học giả bình thường với bộ y phục vải thô đơn giản và chiếc nón lá rộng vành che gần hết khuôn mặt, đứng lẫn trong đám đông. Anh cố gắng hòa mình vào dòng người, lặng lẽ quan sát phản ứng của mọi người. Anh không muốn thu hút sự chú ý, nhưng cần phải cảm nhận được hơi thở của Thành Thiên Phong, cần phải biết người dân đang nghĩ gì, đang bàn tán điều gì.
Viên quan lại, với khuôn mặt nghiêm nghị, tay cầm một cuộn chiếu chỉ được niêm phong cẩn thận, hắng giọng một tiếng. Tiếng trống lệnh vang lên ba hồi dứt khoát, khiến cả quảng trường im bặt. Sau đó, với giọng nói sang sảng, ông ta bắt đầu đọc lớn cáo trạng về tội trạng của Bàng Lão Gia: "Theo lệnh của triều đình, Bàng Gia chủ, Bàng Hiển Minh, đã cấu kết với Hắc Sa Bang, một tổ chức giang hồ tàn bạo, gây rối trị an, ức hiếp bách tính, buôn bán hàng cấm, và nhiều tội trạng khác không thể dung thứ. Nay, triều đình ra phán quyết: Tịch thu toàn bộ tài sản của Bàng Hiển Minh và gia tộc Bàng Gia, xung công quỹ, sung vào kho lương, phục vụ bách tính! Bàng Hiển Minh và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ bị giam giữ để điều tra sâu hơn, và sẽ chịu sự trừng phạt thích đáng của pháp luật!"
Cáo trạng vừa dứt, cả quảng trường như vỡ òa. Tiếng xì xào bàn tán bùng lên như sóng vỗ bờ, xen lẫn tiếng thở dài, tiếng xuýt xoa, và cả tiếng vỗ tay lén lút từ những người dân từng bị Bàng Gia chèn ép.
"Bàng Lão Gia vậy mà lại sụp đổ!" Một người đàn ông trung niên thốt lên, vẻ mặt không giấu được sự kinh ngạc. "Ai ngờ được chứ? Cả Thành Thiên Phong này, ai mà không biết Bàng Gia là cây cổ thụ không thể lay chuyển?"
"Đúng vậy, ta cứ nghĩ lão ta có trời chống lưng cơ," một phụ nữ bên cạnh tiếp lời. "Nghe nói còn có quan hệ với Thẩm Đại Nhân ở kinh đô nữa chứ. Ai ngờ lại có ngày hôm nay!"
Lâm Dịch lặng lẽ lắng nghe. Anh cảm nhận được sự hả hê của những người dân nghèo, nhưng cũng nhận ra sự lo lắng trong lời nói của một số thương nhân.
Một thương nhân ăn mặc khá giả, với vẻ mặt tái nhợt, thì thầm với người đi cùng: "Lâm Dịch này... quả thật không thể đắc tội. Quá tàn nhẫn! Không cho Bàng Gia một đường sống. Từ nay về sau, ai dám đối đầu với hắn đây?" Giọng hắn run rẩy, không phải vì căm ghét, mà vì sợ hãi. Hắn nhìn nhận sự việc này như một lời cảnh cáo đanh thép, một lời tuyên bố không thể rõ ràng hơn về sức mạnh của Lâm Dịch.
Thương nhân kia, một người có vẻ từng là đối tác làm ăn với Bàng Gia, thở dài ngao ngán. "Không biết Thẩm Đại Nhân sẽ phản ứng thế nào... Chuyện này chắc chắn không dừng lại ở đây." Ánh mắt của hắn lướt qua đám đông, nhìn về phía dinh thự Bàng Gia đang bị niêm phong, rồi lại nhìn về hướng phủ nha, nơi Lão quản gia của Thẩm Đại Nhân đã lặng lẽ rời đi từ đêm qua. Hắn biết, một ván cờ lớn hơn đang bắt đầu, và Thành Thiên Phong chỉ là một bàn cờ nhỏ trong đó. Những tin đồn mơ hồ về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn, cùng với sự gia tăng các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ khác, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra.
Lâm Dịch lướt mắt qua đám đông, thu nhận từng chút thông tin, từng biểu cảm trên khuôn mặt mọi người. Khóe môi anh khẽ nhếch, một nụ cười gần như vô hình. Anh biết, mục tiêu đã đạt được. Sự sụp đổ của Bàng Lão Gia không chỉ là một chiến thắng về kinh tế, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín của những kẻ đứng sau hắn, và một lời cảnh cáo cho bất kỳ ai có ý định ngáng đường.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm nội tâm, Lâm Dịch không hề cảm thấy tự mãn. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi, một chút trầm lắng. Anh đã loại bỏ một đối thủ, nhưng cái giá phải trả là sự mất mát về 'lương tâm' của người hiện đại, và việc anh ngày càng dấn sâu vào vòng xoáy quyền lực và âm mưu của thế giới này. Anh không muốn trở thành một kẻ tàn nhẫn, nhưng môi trường này buộc anh phải như vậy. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhủ. "Và để bảo vệ những người ta trân trọng, ta phải mạnh mẽ hơn bất kỳ ai."
Anh biết, sự im lặng của Thẩm Đại Nhân sau sự kiện này không phải là dấu hiệu của sự buông tha, mà là sự chuẩn bị cho một đòn phản công mạnh mẽ và tinh vi hơn. Khoảng trống quyền lực kinh tế mà Bàng Lão Gia để lại sẽ là miếng mồi ngon cho các thương nhân khác, tạo ra những đối thủ mới hoặc những đồng minh tiềm năng cho anh. Mối quan hệ giữa thương trường và quan trường ngày càng trở nên phức tạp, buộc anh phải học cách điều hướng trong một thế giới đầy rẫy mưu mô chính trị.
Lâm Dịch khẽ xoay người, hòa mình vào dòng người đang dần tản ra. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ Thành Thiên Phong. Thành phố vẫn ồn ào, vẫn náo nhiệt, nhưng một chương mới đã thực sự bắt đầu. Bàng Gia đã sụp đổ, nhưng những thách thức mới, những đối thủ lớn hơn, và những bí ẩn sâu xa hơn của thế giới này đang chờ đợi Lâm Dịch ở phía trước. Anh bước đi, bóng lưng gầy gò khuất dần trong màn đêm, mang theo những toan tính mới, những lo lắng mới, và một quyết tâm sắt đá để tiếp tục hành trình sinh tồn của mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.