Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 440: Gọng Kìm Thép: Bằng Chứng Và Ván Cờ Chính Trị

Màn sương sớm vẫn còn giăng mắc trên những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, nhưng trong mật thất sâu dưới lòng Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí đã đặc quánh sự căng thẳng và mưu lược. Ánh nến chập chờn trên bàn gỗ cũ kỹ, đổ bóng những hình thù méo mó lên bức tường đá ẩm lạnh. Mùi trà nóng pha lẫn mùi gỗ mục, mùi giấy và mực mới vương vấn trong không gian kín mít, tạo nên một cảm giác vừa trang trọng vừa bí ẩn. Lâm Dịch đứng trước một tấm bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng, ngón tay anh lướt nhẹ qua các con đường, các ngõ hẻm, các cứ điểm được đánh dấu bằng những nét mực đỏ và xanh. Khuôn mặt anh, vốn đã thanh tú, giờ đây càng thêm vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén và một chút mệt mỏi sau đêm dài không ngủ.

Liễu Thanh Y, với dáng người cao ráo, thanh thoát của một kiếm khách, đứng bên cạnh anh, ánh mắt cương nghị tập trung vào bản đồ. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, vạm vỡ và đầy nhiệt huyết, đứng chếch về phía sau, nắm chặt chuôi đao, vẻ mặt lộ rõ sự nóng lòng chờ đợi mệnh lệnh. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn và tinh mắt, ghé sát vào bản đồ, không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào. Cố lão bản, thân hình tròn trịa, khuôn mặt ti hí nhưng tinh tường, ngồi một góc, tay mân mê tách trà, đôi khi khẽ nhíu mày, thể hiện sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng.

Lâm Dịch khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Giọng anh trầm ổn, đủ để mọi người có thể nghe rõ trong không gian tĩnh mịch. "Như ta đã dự liệu, Bàng Lão Gia sẽ không cam tâm chịu thua. Hắn là một con cáo già, và khi bị dồn vào đường cùng, hắn sẽ tìm đến bất kỳ ai có thể giúp hắn, dù đó là Hắc Sa Bang hay... những thế lực quyền thế hơn." Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, đặc biệt dừng lại ở Liễu Thanh Y. "Hắn sẽ không chỉ tìm kiếm sự bảo vệ, mà còn cả một 'lý do' để hợp pháp hóa hành động của hắn, để biến chúng ta thành kẻ xấu trong mắt quan phủ."

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. "Ngươi đã dự liệu được tất cả sao?" Giọng nàng không mang ý nghi ngờ, mà là một sự thán phục sâu sắc. Nàng đã chứng kiến không ít lần Lâm Dịch đoán trước được hành động của đối thủ, nhưng lần này, sự chính xác đến kinh ngạc.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy tự tin thoáng qua trên môi. "Không phải là dự liệu tất cả, mà là dựa trên sự hiểu biết về bản chất con người và những quy luật vận hành của quyền lực. Bàng Lão Gia đã quen sống trong nhung lụa, hắn sợ mất đi tất cả. Sự tuyệt vọng sẽ khiến hắn đưa ra những quyết định liều lĩnh, và đồng thời, cũng sẽ bộc lộ điểm yếu của hắn. Ta đã đoán rằng hắn sẽ cầu cứu Hắc Sa Bang, không chỉ để đối phó với chúng ta mà còn để tạo ra một 'liên minh' mà hắn có thể dùng làm cái cớ để báo cáo lên trên."

Anh chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu là tổng đàn của Hắc Sa Bang. "Kế hoạch 'Gọng Kìm Thép' của chúng ta không chỉ là một cuộc tấn công quân sự đơn thuần. Nó còn là một cuộc vây bắt pháp lý và chính trị. Khi Hắc Sa Bang bị dồn vào chân tường, chúng sẽ khai ra Bàng Lão Gia. Và khi Bàng Lão Gia bị lộ, hắn sẽ tìm cách kéo thêm những kẻ khác vào, đặc biệt là những kẻ mà hắn đã từng 'cống nạp' hoặc liên kết." Lâm Dịch nói, ánh mắt anh lóe lên một tia sắc lạnh. "Mục tiêu của chúng ta là phải biến sự liên kết giữa Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang thành bằng chứng thép, không thể chối cãi. Chúng ta cần chứng minh rằng Bàng Lão Gia không chỉ dung túng cho Hắc Sa Bang, mà còn cấu kết với chúng để làm hại Thành Thiên Phong, thậm chí là làm hại chính triều đình."

Trần Nhị Cẩu, nghe đến đây, vỗ nhẹ vào ngực, đôi mắt sáng bừng lên. "Đại ca yên tâm! Nhiệm vụ của đội trinh sát là phải moi ra mọi thứ liên quan đến giao dịch của lão già đó với Hắc Sa Bang, không bỏ sót một tờ giấy nào! Sổ sách, thư từ, hóa đơn, thậm chí là một tờ giấy ăn có chữ ký của hắn cũng phải tìm ra!" Giọng cậu ta đầy quyết tâm, pha chút hưng phấn của người thợ săn đang tìm kiếm con mồi.

Vương Đại Trụ gằn giọng. "Còn bọn Hắc Sa Bang, cứ giao cho chúng ta! Bọn khốn nạn đó đã gây bao nhiêu tội ác ở đây, đã đến lúc phải trả giá!" Lý Hổ bên cạnh cũng khẽ gật đầu, ánh mắt hung hăng nhưng đầy kỷ luật.

Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ. "Đúng vậy, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, đội của các ngươi sẽ là mũi nhọn. Tấn công trực diện vào các cứ điểm chính của Hắc Sa Bang. Mục tiêu không phải là giết sạch, mà là gây ra sự hỗn loạn lớn nhất, dồn chúng vào thế phải chống cự hoặc bỏ chạy. Quan trọng nhất là bắt sống Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và những tên đầu sỏ khác." Anh chỉ vào các điểm trên bản đồ. "Theo thông tin của Nhị Cẩu, đây là ba cứ điểm quan trọng nhất: một là sòng bạc 'Hắc Long' – nơi tài chính của chúng; hai là nhà kho cũ ở bến sông – nơi chứa hàng lậu; ba là tổng đàn bí mật nằm sâu trong khu ổ chuột phía Tây."

"Liễu cô nương, đội của cô sẽ phụ trách bao vây và cắt đường rút lui. Đặc biệt chú ý đến các con đường dẫn ra khỏi Thành Thiên Phong. Hắc Sa Bang có thể có những đường hầm bí mật hoặc những lối thoát ít ai biết. Nàng và các hảo hán giang hồ cần phải bịt kín mọi ngả đường, đảm bảo không một con cá lớn nào có thể lọt lưới." Lâm Dịch quay sang Liễu Thanh Y, ánh mắt anh chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối.

Liễu Thanh Y gật đầu dứt khoát. "Ta hiểu. Sẽ không một con ruồi nào lọt qua được."

"Trần Nhị Cẩu, đội của ngươi sẽ là xương sống của kế hoạch này. Trong lúc các đội khác tấn công, ngươi và các huynh đệ sẽ nhanh chóng đột nhập vào các cứ điểm, thu thập tất cả bằng chứng có thể có: sổ sách, thư từ, ghi chép giao dịch, danh sách các quan lại bị mua chuộc, thậm chí là những vật phẩm có thể làm bằng chứng. Cẩn thận từng chút một, đừng để sót bất cứ điều gì. Những thứ này sẽ là 'gọng kìm' thứ hai, siết chặt Bàng Lão Gia và cả những kẻ đứng sau hắn." Lâm Dịch nhấn mạnh, lời nói của anh chậm rãi nhưng đầy sức nặng. "Ta cần những bằng chứng không chỉ liên quan đến buôn lậu, mà còn cả những liên hệ của Bàng Lão Gia với các quan chức cấp cao, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân. Dù là gián tiếp, dù là một cái tên, một địa chỉ, hay một ám hiệu. Bất cứ điều gì có thể chứng minh sự cấu kết giữa thương nhân, giang hồ và quan lại."

Cố lão bản khẽ hớp một ngụm trà, khuôn mặt lộ vẻ căng thẳng. "Thẩm Đại Nhân... Đó là một vị quan lớn, không dễ động vào."

Lâm Dịch quay sang Cố lão bản, ánh mắt dịu hơn một chút. "Ta biết. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta có thể tạo ra 'lý lẽ'. Chúng ta không trực tiếp đối đầu với Thẩm Đại Nhân ngay bây giờ. Chúng ta chỉ cần lộ ra đủ bằng chứng để Quan Đại Nhân không thể làm ngơ, và để Thẩm Đại Nhân phải 'chú ý' đến vụ việc này. Hãy để Quan Đại Nhân gánh lấy trách nhiệm. Hắn là người đứng đầu Thành Thiên Phong, hắn không thể chối bỏ trách nhiệm khi bằng chứng được phơi bày rõ ràng. Và khi Thẩm Đại Nhân thấy được 'lợi ích' từ việc này, hắn ta sẽ tự động ra tay." Anh nói, giọng điệu ẩn chứa một sự châm biếm nội tâm.

Anh quay lại bản đồ, chỉ vào một vị trí khác. "Cố lão bản, mạng lưới tình báo của ông là vô giá. Ông hãy chuẩn bị sẵn sàng để truyền tin tức về cuộc tấn công này ra khắp Thành Thiên Phong, nhưng theo một cách có kiểm soát. Hãy để người dân biết rằng Hắc Sa Bang đang bị tiêu diệt, và ai là người đứng sau việc này. Điều đó sẽ tạo áp lực dư luận lên Quan Đại Nhân."

Mọi người gật đầu, hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ. Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ, nơi ánh sáng đầu tiên của bình minh đang dần hé lộ qua màn sương. "Thời điểm hành động: ngay khi bình minh ló dạng. Chúng ta sẽ tận dụng yếu tố bất ngờ và sự mệt mỏi sau một đêm c��a đối phương. Hãy nhớ, cẩn trọng nhưng quyết đoán. Phối hợp ăn ý. Và quan trọng nhất, bảo vệ bản thân. Ta không muốn bất kỳ ai trong các ngươi phải hy sinh vô ích."

Anh khẽ vươn tay, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc cẩm nang nhỏ được đặt trên bàn, lật mở nó ra, đôi mắt lướt qua những dòng chữ đã được chuẩn bị từ lâu. Đây là "Cẩm Nang Kế Sách" của anh, một tập hợp các phương án dự phòng, các chiến lược tình huống, được anh dày công suy nghĩ và ghi chép. Trong đó, anh đã lường trước không chỉ việc Bàng Lão Gia cầu cứu Hắc Sa Bang, mà còn cả khả năng hắn sẽ tìm đến những thế lực chính trị cao hơn. Việc thu thập bằng chứng chính là điểm mấu chốt để anh có thể xoay chuyển tình thế, biến đối thủ thành chính nghĩa, và ngược lại.

Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, chàng trai trẻ tuổi này không chỉ có mưu lược, mà còn có một trái tim kiên cường, luôn đặt sự an nguy của mọi người lên hàng đầu. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa giang hồ và bang phái, mà còn là một ván cờ chính trị đầy hiểm nguy. Nhưng có Lâm Dịch dẫn dắt, nàng tin tưởng vào chiến thắng.

Lâm Dịch và Liễu Thanh Y trao đổi ánh mắt cuối cùng, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Quyết tâm chiến thắng và bảo vệ những giá trị họ trân trọng đã được củng cố. Ngoài kia, Thành Thiên Phong vẫn còn chìm trong giấc ngủ, không hay biết rằng một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trên bàn cờ quyền lực đang chuẩn bị bùng nổ, và số phận của nhiều kẻ sẽ được định đoạt trong vài canh giờ tới. Cả căn mật thất chìm trong sự tĩnh lặng, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa đã được nhóm lên, chuẩn bị bùng cháy dữ dội.

***

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm Thành Thiên Phong một màu vàng cam huyền ảo. Không khí đầu ngày se lạnh, mang theo hơi ẩm từ sông hồ. Nhưng sự yên bình đó nhanh chóng bị phá vỡ. Từ các con hẻm tối tăm, từ những góc khuất của khu ổ chuột, và từ những con đường chính, các đội của Lâm Dịch và Liễu Thanh Y đồng loạt xuất kích.

Đội của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, với khoảng ba mươi người tinh nhuệ, trang bị gọn gàng, lao thẳng vào sòng bạc "Hắc Long". Đây là một tòa nhà ba tầng nằm khuất trong một con hẻm sầm uất, ban ngày trông có vẻ im ắng nhưng ban đêm lại là nơi ăn chơi trụy lạc của bọn Hắc Sa Bang. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng hô "Xông lên!" của Vương Đại Trụ vang lên xé toạc sự tĩnh lặng. Cánh cửa gỗ dày bị phá tan tành chỉ bằng một cú húc của Vương Đại Trụ. Bên trong, những tên canh gác còn đang ngái ngủ hoặc say mèm sau một đêm ăn chơi, không kịp trở tay. Tiếng vũ khí va chạm dứt khoát, tiếng la hét ngắn ngủi vang lên khi các hảo hán của Lâm Dịch ra tay nhanh gọn.

"Không để một tên nào thoát! Lý Hổ, lo cánh trái!" Vương Đại Trụ gầm lên, vung thanh đại đao trong tay, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh kinh người, đẩy lùi vài tên đối thủ. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ hung dữ, ánh mắt rực lửa. Lý Hổ đáp lại bằng một tiếng "Rõ!" ngắn gọn, dẫn theo một nhóm người nhanh chóng chiếm lĩnh các hành lang bên trái, cắt đứt đường lui của bọn Hắc Sa Bang đang cố thủ ở lầu trên. Mùi rượu, mùi mồ hôi và mùi máu tươi nhanh chóng hòa quyện, tạo nên một không khí ngột ngạt nhưng đầy kịch tính.

Trong lúc đó, Trần Nhị Cẩu và đội trinh sát của mình, chỉ khoảng mười người, đã lẻn vào một cách khéo léo. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc, ra hiệu cho các thủ hạ. "Đừng động vào ai nếu không cần thiết! Mục tiêu là sổ sách, giấy tờ, bất cứ thứ gì có thể là bằng chứng! Tập trung vào phòng kế toán, phòng của tên quản lý sòng bạc!" Cậu ta thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết. Họ lướt qua các phòng bài bạc, nơi tiền bạc vương vãi trên bàn, nhưng không ai bận tâm. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi tiền bạc hỗn tạp. Trần Nhị Cẩu nhanh chóng tìm thấy một căn phòng khóa kín, ra hiệu cho một thủ hạ dùng kìm sắt phá khóa. Khi cánh cửa bật mở, một núi sổ sách, giấy tờ chất đống trong đó. Trần Nhị Cẩu reo lên một tiếng thầm, như tìm thấy kho báu. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cẩn thận từng tờ một, đừng bỏ sót!" Cậu ta bắt đầu lục lọi, đôi mắt sáng lên vì sự tập trung cao độ, bỏ qua mọi tiếng ồn ào hỗn loạn bên ngoài.

Cùng lúc đó, ở nhà kho cũ bên bến sông, một đội khác cũng đang đột kích. Nơi đây ẩm thấp hơn, mùi cá ươn, mùi ẩm mốc và mùi thuốc phiện thoang thoảng trong không khí. Những tên thủ hạ Hắc Sa Bang ở đây có vẻ cảnh giác hơn một chút, nhưng vẫn không đủ để chống lại sự tấn công bất ngờ. Tiếng gió rít qua những khe hở của nhà kho cũ, hòa lẫn với tiếng vũ khí va chạm.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một tên to lớn, vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn trên mặt, đang ngủ say trong tổng đàn bí mật của mình ở khu ổ chuột. Hắn giật mình tỉnh dậy bởi tiếng la hét và tiếng bước chân dồn dập bên ngoài. Ánh mắt hắn đầy vẻ hoảng loạn, giận dữ khi nhận ra mình đã bị tấn công. "Bọn khốn nạn! Là ai dám động vào Hắc Sa Bang của ta?!" Hắn gầm lên, vớ lấy cây đại đao bên cạnh, lao ra ngoài. Nhưng vừa ra đến cửa, hắn đã thấy vòng vây đã được siết chặt.

Liễu Thanh Y, với thanh kiếm xanh trong tay, đứng ở vị trí cao nhất, ánh mắt cương nghị quét qua toàn bộ chiến trường. Nàng đã dẫn đầu một nhóm hảo hán giang hồ tinh nhuệ, bịt kín mọi ngả đường, không cho một ai lọt qua. Tiếng vũ khí va chạm liên tục vang lên, nhưng không có tiếng la hét kéo dài, chỉ có những tiếng rên rỉ ngắn ngủi rồi im bặt. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí lạnh lẽo của bình minh.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa thấy mình bị dồn vào chân tường, ánh mắt hắn tràn ngập tuyệt vọng. Hắn cố gắng phá vây, nhưng mỗi hướng đều có những đối thủ mạnh mẽ chặn đứng. Hắn gầm lên: "Bọn ngươi dám! Bàng Lão Gia sẽ không tha cho các ngươi đâu! Hắn là người của Thẩm Đại Nhân! Các ngươi sẽ phải trả giá!" Hắn cố gắng dùng cái tên Bàng Lão Gia và Thẩm Đại Nhân để đe dọa, hy vọng có thể tạo ra một con đường sống. Nhưng những lời đe dọa đó chỉ càng khiến ánh mắt của Liễu Thanh Y thêm lạnh lẽo. Nàng đã biết trước điều này, Lâm Dịch đã dự liệu tất cả.

"Bắt sống hắn! Đừng để hắn tự sát!" Liễu Thanh Y ra lệnh, giọng nói dứt khoát. Các hảo hán giang hồ lập tức siết chặt vòng vây hơn nữa. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, trong lúc tuyệt vọng, vung đại đao chém loạn xạ, nhưng cuối cùng, hắn cũng bị đánh gục, xích sắt loảng xoảng khóa chặt tay chân hắn.

Các trận giao tranh nhỏ lẻ diễn ra nhanh chóng, quyết liệt và kết thúc một cách chóng vánh. Lực lượng của Lâm Dịch và Liễu Thanh Y đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng, thông tin quá đầy đủ. Hắc Sa Bang, vốn đã suy yếu sau những đợt đàn áp trước đó và sự sụp đổ của Bàng Lão Gia, không có khả năng chống cự. Khi bình minh lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng óng vào Thành Thiên Phong, Hắc Sa Bang đã hoàn toàn bị quét sạch khỏi các cứ điểm của chúng. Những tên thủ hạ bị bắt trói, nằm la liệt trên mặt đất, ánh mắt hoảng loạn. Trần Nhị Cẩu và đội của mình đã thu thập được vô số sổ sách, thư từ, và những vật phẩm có giá trị làm bằng chứng. Trong số đó, có cả những bức thư tay có dấu ấn riêng của Bàng Lão Gia, ghi chép những khoản giao dịch mờ ám và những ám hiệu nhắc đến "Thẩm đại nhân", dù không rõ ràng nhưng đủ để gieo mầm nghi ngờ.

Lâm Dịch, theo dõi toàn bộ diễn biến từ xa qua mạng lưới thông tin của Cố lão bản, khẽ thở phào. Kế hoạch bước đầu đã thành công mỹ mãn. Giờ là lúc thực hiện bước thứ hai: ép Quan Đại Nhân phải hành động.

***

Sáng muộn, nắng đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ lên mái ngói cong vút của phủ Quan Đại Nhân �� trung tâm Thành Thiên Phong. Bên trong phủ nha, không khí lại hoàn toàn đối lập với sự tươi sáng bên ngoài. Một mùi hương trầm nhẹ, thoang thoảng mùi giấy cũ và một mùi quan liêu đặc trưng, tạo nên sự nặng nề, căng thẳng. Quan Đại Nhân, với gương mặt có phần nghiêm nghị, râu dài và phong thái uy nghi thường ngày, giờ đây đang ngồi trên ghế, mồ hôi lấm tấm trên trán, bàn tay cầm chén trà run rẩy.

Trước mặt ông ta là Lâm Dịch, vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, khuôn mặt thanh tú không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Bên cạnh anh là Liễu Thanh Y, vẫn trong bộ trang phục kiếm khách màu xanh, ánh mắt cương nghị. Phía sau họ là Trần Nhị Cẩu, ôm một chồng sổ sách, thư từ và giấy tờ cao ngất, gương mặt tuy mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy tự hào. Bên cạnh Trần Nhị Cẩu, hai tên lính đang áp giải Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, hắn bị trói chặt, miệng bị nhét giẻ, ánh mắt đầy căm phẫn và tuyệt vọng.

Nhưng kẻ đáng thương nhất trong căn phòng lúc này lại là Bàng Lão Gia. Hắn bị áp giải đến sau cùng, khuôn mặt tròn trịa thường ngày giờ tái mét không còn một giọt máu, đôi mắt nhỏ bé mở to đầy kinh hoàng. Hắn không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.

Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà, sau đó đặt chén xuống bàn một cách nhẹ nhàng, phát ra một tiếng "cạch" nhỏ nhưng đủ để kéo sự chú ý của mọi người. "Quan Đại Nhân, đây là bằng chứng thép về sự cấu kết của Bàng Lão Gia với Hắc Sa Bang, một mối họa cho Thành Thiên Phong và là nguyên nhân sâu xa cho sự bất ổn, nạn cướp bóc hoành hành trong thời gian qua." Giọng Lâm Dịch trầm ổn, rõ ràng, từng lời nói như đinh đóng cột.

Trần Nhị Cẩu lập tức đặt chồng giấy tờ lên bàn, từng tập sổ sách, từng bức thư được sắp xếp cẩn thận. "Đây là sổ sách ghi chép các khoản giao dịch mờ ám giữa Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, thưa Quan Đại Nhân. Có cả danh sách các món hàng lậu, số tiền hối lộ, và cả những lần Hắc Sa Bang được Bàng Lão Gia bao che, cung cấp tin tức để tránh các cuộc bố ráp của nha môn." Trần Nhị Cẩu nói, ngón tay chỉ vào từng mục một, giọng điệu rành mạch.

Quan Đại Nhân vội vàng cầm lấy một cuốn sổ, lật nhanh các trang. Càng đọc, khuôn mặt ông ta càng biến sắc. Ông ta đã biết Bàng Lão Gia có liên hệ với Hắc Sa Bang, nhưng không ngờ mức độ lại sâu rộng đến thế. Và điều khiến ông ta lo sợ nhất là những ám chỉ về các quan chức cấp cao hơn, dù chưa nêu đích danh, nhưng đủ để ông ta hiểu rằng, nếu vụ này bung bét, không chỉ Bàng Lão Gia mà cả ông ta cũng sẽ bị vạ lây.

"Chuyện này... chuyện này thật sự quá nghiêm trọng..." Quan Đại Nhân lau mồ hôi trên trán, giọng ông ta run run. Ông ta nhìn Bàng Lão Gia, ánh mắt vừa tức giận vừa sợ hãi. Ông ta không muốn dính líu đến Thẩm Đại Nhân, nhưng những bằng chứng này lại quá rõ ràng, không thể chối cãi.

Bàng Lão Gia, nghe những lời đó, như bị sét đánh ngang tai. Hắn lao tới, cố gắng giật lấy cuốn sổ từ tay Quan Đại Nhân, khuôn mặt méo mó vì hoảng sợ và tuyệt vọng. "Không thể nào! Không thể nào! Ngươi... ngươi đã giăng bẫy ta!" Hắn gầm lên, quay sang chỉ vào Lâm Dịch.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ khẽ liếc nhìn Bàng Lão Gia, ánh mắt anh như băng giá. "Bàng Lão Gia, chính ngươi đã tự giăng bẫy mình. Ngươi cho rằng ta không biết ngươi đã cầu cứu Hắc Sa Bang? Ngươi cho rằng ta không biết ngươi đã chuẩn bị 'bằng chứng' để đổ tội cho ta? Ta chỉ là đã nhanh hơn ngươi một bước, và bằng chứng của ta, chân thực hơn rất nhiều." Anh nói, giọng điệu mang chút châm biếm sâu cay.

Trần Nhị Cẩu tiếp lời, đưa ra một tập thư tay. "Và đây, thưa Quan Đại Nhân, là những bức thư tay có dấu ấn của Bàng Lão Gia, trong đó có nhắc đến việc 'cống nạp' và 'nhờ cậy' một vị 'Thẩm Đại Nhân' nào đó. Dù không rõ ràng, nhưng những ám chỉ này đủ để khiến người ta đặt câu hỏi về mức độ liên quan của Bàng Lão Gia với các thế lực cao hơn." Trần Nhị Cẩu không trực tiếp nói ra tên Thẩm Đại Nhân, nhưng mỗi người trong phòng đều hiểu ý.

Quan Đại Nhân nghe đến đây, cơ thể ông ta khẽ run lên. Ông ta biết Thẩm Đại Nhân là ai. Đó là một vị quan lớn ở kinh đô, quyền lực ngút trời, và cũng là một người mà ông ta không bao giờ muốn đắc tội. Mối liên hệ gián tiếp này, dù không trực tiếp buộc tội Thẩm Đại Nhân, nhưng đủ để khiến vụ việc này trở nên phức tạp hơn gấp vạn lần. Giờ đây, ông ta không thể đơn thuần xử lý Bàng Lão Gia như một tên thương nhân cấu kết giang hồ nữa. Vụ án này đã chạm đến tầng lớp quyền lực cao hơn.

Bàng Lão Gia hoàn toàn sụp đổ. Hắn biết những bức thư đó, biết những giao dịch đó. Hắn đã cố gắng che giấu mọi thứ, nhưng Lâm Dịch đã tìm thấy tất cả. Hắn quỳ sụp xuống đất, ánh mắt vô hồn. Hắn đã trở thành một con cờ bị vứt bỏ.

Trong một góc phòng, Lão quản gia của Thẩm Đại Nhân, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, vẫn giữ vẻ mặt khúm núm nhưng đôi mắt tinh ranh của hắn lại không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn lặng lẽ quan sát Lâm Dịch, quan sát Quan Đại Nhân đang hoảng loạn, và quan sát Bàng Lão Gia đang tuyệt vọng. Hắn ghi nhớ từng lời nói, từng cử chỉ, từng biểu cảm. Hắn biết, những thông tin này sẽ là thứ Thẩm Đại Nhân cần để đưa ra quyết định của mình. Lâm Dịch đã không chỉ vạch trần Bàng Lão Gia, mà còn gián tiếp đưa ra một lời "chào hỏi" đầy ẩn ý đến Thẩm Đại Nhân.

Lâm Dịch biết rằng mình đã đạt được mục tiêu. Anh không cần phải trực tiếp đối đầu với Thẩm Đại Nhân ngay lúc này. Anh chỉ cần khiến Quan Đại Nhân không thể làm ngơ, và khiến Thẩm Đại Nhân phải 'nhúng tay' vào vụ việc này, nhưng theo hướng có lợi cho anh. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và anh đã sử dụng nó một cách triệt để.

Quan Đại Nhân, sau một hồi trấn tĩnh, khẽ ho khan một tiếng, cố gắng lấy lại vẻ uy nghiêm. "Được rồi... những bằng chứng này... ta sẽ xem xét kỹ lưỡng. Hắc Sa Bang... quả nhiên là một mối họa. Bàng Lão Gia... ngươi đã phụ lòng tin của triều đình và bách tính Thành Thiên Phong!" Ông ta cố gắng giữ thể diện, nhưng giọng nói vẫn còn run rẩy. "Ngươi... ngươi và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ bị giam giữ để điều tra. Vụ việc này... ta sẽ đích thân trình báo lên cấp trên."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười nhạt. "Vậy thì, tại hạ xin cảm tạ Quan Đại Nhân đã vì bách tính Thành Thiên Phong mà hành động." Anh biết, Quan Đại Nhân đã bị anh đẩy vào thế không thể không hành động. Với những bằng chứng này, và sự hiện diện của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cùng Bàng Lão Gia, Quan Đại Nhân không còn lựa chọn nào khác ngoài việc xử lý vụ án một cách công b���ng, ít nhất là trên bề nổi.

Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng đầy vẻ thán phục. Chàng trai này không chỉ có khả năng chiến đấu và điều binh khiển tướng, mà còn có khả năng thao túng cả guồng máy quan trường, biến những quy tắc cứng nhắc thành công cụ của mình. Mối liên minh giữa họ không chỉ là sự hợp tác giữa giang hồ và thương nhân, mà còn là sự kết hợp giữa sức mạnh và mưu lược.

Lão quản gia khẽ cúi đầu chào Quan Đại Nhân rồi lặng lẽ rút lui, bóng dáng gầy gò khuất dần vào hành lang phủ nha. Hắn đã có đủ thông tin để trình báo lên Thẩm Đại Nhân. Ván cờ lớn hơn, vừa được Lâm Dịch khởi động, giờ đây đã chính thức được Thẩm Đại Nhân để mắt tới.

Ngoài phủ nha, ánh nắng ban mai đã xóa tan mọi màn sương, nhưng trong lòng mỗi người, những toan tính, những lo lắng và những âm mưu mới lại bắt đầu nảy nở. Hắc Sa Bang đã bị tiêu diệt, Bàng Lão Gia đã sụp đổ, nhưng đây chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu phức tạp hơn nhiều, khi Lâm Dịch đã chính thức đặt chân vào ván cờ chính trị quyền lực, nơi những con cá lớn hơn đang chờ đợi. Thành Thiên Phong, sau một đêm đầy biến động, đang đứng trước một chương mới, với những biến cố không thể lường trước.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free