Lạc thế chi nhân - Chương 439: Bàng Lão Gia: Liên Minh Ám Ảnh
Đêm đã khuya, và Thành Thiên Phong đang chờ đợi một cơn bão tố. Nhưng trong căn thư phòng lộng lẫy của Bàng Lão Gia, cơn bão ấy đã cuộn trào từ lâu, không phải từ ngoài thành mà từ chính sâu thẳm tâm can của ông ta. Ánh nến leo lắt trên bàn, hắt những vệt sáng vàng vọt lên khuôn mặt mập mạp, tròn trịa, nay hằn sâu thêm những nếp nhăn của sự lo âu và giận dữ. Đôi mắt nhỏ, thường ngày sắc bén và đầy vẻ tinh ranh, giờ đây đỏ ngầu, chứa chất một nỗi tuyệt vọng khó che giấu. Bàng Lão Gia, người vốn quen với cuộc sống nhung lụa, những bộ trang phục sang trọng, giờ đây lại cảm thấy chiếc áo lụa đắt tiền đang mặc như đang siết chặt lấy cổ họng.
Tiếng gió đêm lùa qua những khe cửa sổ được chạm khắc tinh xảo, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và một âm thanh ai oán, như lời than vãn của số phận. Trên bàn, những xấp bản báo cáo chất chồng, mỗi tờ giấy trắng ngần tưởng chừng vô hại lại chứa đựng những con số khô khốc, những tin tức đáng sợ, cứa vào lòng ông ta như hàng vạn lưỡi dao sắc lạnh. Doanh thu sụt giảm, các mối làm ăn bị Lâm Dịch phá hoại, những đối tác từng trung thành nay quay lưng. Tất cả đều chỉ về một kẻ duy nhất: Lâm Dịch. Cái tên đó, từng chút một, đã biến cuộc sống của Bàng Lão Gia thành một địa ngục trần gian.
Mùi trầm hương cao cấp, thường ngày mang lại sự thanh tịnh và tĩnh tâm, giờ đây lại trở nên ngột ngạt, hòa lẫn với mùi mực tàu và gỗ quý, tạo thành một thứ không khí nặng nề, bí bách. Bàng Lão Gia day dứt nắm chặt một thỏi ngọc bội trên tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền vào từng mạch máu. Hắn không thể chấp nhận được. Một kẻ vô danh tiểu tốt, một tên ranh con từ vùng biên thùy nghèo khó, lại có thể khiến một đại phú hào như hắn phải điêu đứng đến nông nỗi này. Điều đó còn nhục nhã hơn cả cái chết.
Một thủ hạ gầy gò, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ sệt, run rẩy tiến vào, cúi đầu sát đất. "Bẩm... bẩm lão gia, tình hình... càng thêm tệ. Các thương đoàn nhỏ đã bắt đầu chuyển hướng sang làm ăn với Lâm Dịch. Các kho hàng của chúng ta ở phía Tây thành bị cướp phá đêm qua... Nghe nói là Hắc Sa Bang..."
"Vô dụng! Tất cả đều vô dụng!" Bàng Lão Gia gầm lên, bàn tay mập mạp đập mạnh xuống mặt bàn, khiến tách trà sứ Giang Nam quý giá rung lên bần bật. Tiếng gầm giận dữ vang vọng trong thư phòng, khiến cả thủ hạ lẫn những người hầu bên ngoài đều phải run rẩy. "Hắc Sa Bang? Cái lũ ô hợp đó! Chúng dám? Dám động vào hàng hóa của Bàng gia ta?!" Hắn đứng phắt dậy, bước chân nặng nề, đôi mắt đỏ ngầu quét qua thủ hạ, như muốn thiêu đốt hắn ta thành tro bụi. "Cái thằng Lâm Dịch đó... hắn rốt cuộc là yêu quái phương nào?! Hắn đâu ra cái khả năng thần thông quảng đại mà lại có thể khuấy đảo Thành Thiên Phong đến mức này? Mấy thằng giặc cướp Hắc Sa Bang ngu xuẩn, chúng không phân biệt được ai mới là chủ nhân thực sự của Thành Thiên Phong sao?"
Thủ hạ nuốt khan, giọng run rẩy hơn: "Bẩm lão gia... Hắc Sa Bang cũng đang gặp khó khăn. Nghe nói... Lâm Dịch đang có động thái lớn... đối với bọn chúng. Các sòng bạc, nhà thổ của chúng bị Lâm Dịch chèn ép đến mức sắp không thở nổi. Chúng cũng đang tìm cách... bù đắp tổn thất..."
Nghe đến đây, Bàng Lão Gia khựng lại. Ánh mắt ông ta không còn hoàn toàn là giận dữ nữa, mà lóe lên một tia sáng tàn độc, một ý nghĩ bất chợt nảy sinh trong tâm trí. Hắc Sa Bang cũng đang bị Lâm Dịch dồn vào đường cùng? Vậy thì không phải là chúng không biết ai là chủ nhân, mà là chúng đang tuyệt vọng như ông ta. Một kẻ thù chung. Một mục tiêu chung. Một cơ hội.
*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Câu nói đó, không biết tự bao giờ, đã trở thành châm ngôn sống của Lâm Dịch, nhưng lúc này, nó lại vang vọng trong đầu Bàng Lão Gia, như một sự châm biếm cay đắng. Ông ta đã sống cả đời trong nhung lụa, chưa bao giờ phải lo lắng về cơm ăn áo mặc, về sự sống còn. Nhưng bây giờ, cái cảm giác bị dồn vào chân tường, cái nỗi sợ hãi mất đi tất cả đang gặm nhấm ông ta từng chút một. Và để sinh tồn, ông ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì, ngay cả việc bắt tay với lũ súc vật mà ông ta khinh bỉ nhất.
"Vậy thì càng tốt!" Bàng Lão Gia nói, giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự lạnh lẽo đáng sợ. "Khi chó cùng đường, sẽ cắn ngược. Ta sẽ cho chúng một cơ hội để cắn lại... không, phải là để cắn xé cái tên Lâm Dịch đó thành từng mảnh!" Hắn quay lại bàn, cầm lấy một cây bút lông, viết nguệch ngoạc vài chữ lên một mảnh giấy Tuyên Thành. "Ngươi, lập tức mang thư này đến Sòng Bạc Hắc Long. Giao tận tay Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Nói với hắn, Bàng Lão Gia có chuyện quan trọng muốn gặp. Gặp ngay đêm nay. Ta muốn thấy hắn ở đó trước khi canh ba. Nếu hắn dám trễ hẹn, hoặc không đến, ngươi cứ nói thẳng với hắn, Thành Thiên Phong này sẽ không còn chỗ cho Hắc Sa Bang dung thân nữa. Và hắn sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của Bàng gia ta, cùng với những thứ còn đáng sợ hơn cả Lâm Dịch."
Thủ hạ vội vàng gật đầu, sợ hãi nhận lấy phong thư, rồi vội vã lui ra, như một con chuột chui tọt vào hang. Bàng Lão Gia nhìn theo bóng dáng của hắn, rồi quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn bao trùm Thành Thiên Phong. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi hắn. Lâm Dịch à Lâm Dịch, ngươi tưởng ngươi là kẻ duy nhất biết dùng mưu kế sao? Ngươi tưởng ngươi là kẻ duy nhất biết liên kết các thế lực sao? Lão phu đây, đã sống ở Thành Thiên Phong này mấy chục năm, những thủ đoạn dơ bẩn nhất, những liên minh đáng ghê tởm nhất, ta đều đã từng chứng kiến, thậm chí là tự mình thực hiện. Cuộc chơi này, chưa đến hồi kết đâu.
***
Sòng Bạc Hắc Long, một cái tên đã trở thành nỗi ám ảnh của nhiều gia đình ở Thành Thiên Phong, đêm nay lại càng trở nên náo nhiệt và hỗn loạn hơn thường lệ. Tiếng xúc xắc lăn lóc trên những chiếu bạc, tiếng bài được xào trộn vội vã, tiếng reo hò phấn khích của kẻ thắng xen lẫn tiếng rên rỉ tuyệt vọng của kẻ thua cuộc, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng chói tai của sự tham lam và tuyệt vọng. Mùi khói thuốc lá cuộn đặc trong không khí, hòa lẫn với mùi rượu nồng nặc và mồ hôi chua chát, khiến không gian trở nên đặc quánh, khó thở. Dưới ánh đèn dầu leo lét, những khuôn mặt xanh xao, mắt đỏ ngầu hiện lên ma quái, như những linh hồn bị cầm tù trong dục vọng.
Giữa cái không khí hỗn tạp ấy, Bàng Lão Gia, với bộ trang phục lụa đen sang trọng, vẫn nổi bật như một đốm lửa lạc vào rừng sâu. Hắn bước đi nặng nề, vẻ mặt khó chịu và khinh bỉ hiện rõ. Những kẻ nhìn thấy hắn đều vội vàng tránh sang một bên, dù không biết hắn đến đây làm gì, nhưng cái uy danh của Bàng Lão Gia vẫn còn đó. Hắn được dẫn vào một căn phòng VIP nằm sâu bên trong sòng bạc, nơi mà tiếng ồn ào bên ngoài dường như bị nuốt chửng, chỉ còn lại một không gian tương đối yên tĩnh nhưng vẫn đặc quánh mùi khói thuốc và rượu mạnh.
Trong căn phòng thiếu ánh sáng, chỉ có vài chiếc đèn lồng đỏ treo lủng lẳng, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang ngồi trên một chiếc ghế bọc nhung, thân hình to lớn, vạm vỡ của hắn gần như lấp đầy cả chiếc ghế. Khuôn mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp, cùng với vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, khiến hắn trông càng thêm hung tợn dưới ánh đèn mờ. Hắn mặc một chiếc áo giáp da đơn giản nhưng chắc chắn, cây đại đao quen thuộc được đặt dựa vào tường, ngay trong tầm tay. Hắn đang chậm rãi nhấm nháp một ly rượu trắng, ánh mắt sắc lạnh, đầy vẻ cảnh giác khi nhìn thấy Bàng Lão Gia bước vào.
"Bàng Lão Gia danh tiếng lẫy lừng mà cũng có ngày phải tìm đến Sòng Bạc Hắc Long của ta ư?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép, giọng hắn khàn khàn, to tiếng và đầy vẻ hăm dọa, nhưng lại mang chút hả hê. Hắn không đứng dậy, chỉ hất cằm ra hiệu cho Bàng Lão Gia ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Sự khinh thường này khiến Bàng Lão Gia cảm thấy như có một cục lửa cháy trong lồng ngực, nhưng hắn buộc phải kìm nén.
Bàng Lão Gia hít một hơi thật sâu, mùi khói thuốc và rượu làm hắn khó chịu. Hắn cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng, sự kiêu ngạo đang bị giày xéo dữ dội. "Thủ Lĩnh quả là người không thích vòng vo. Vậy ta cũng sẽ nói thẳng. Tình thế ở Thành Thiên Phong này đang thay đổi. Và chúng ta có cùng một kẻ thù."
"Kẻ thù? Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang ta? Nghe có vẻ nực cười đấy." Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cười khẩy, hắn đặt ly rượu xuống bàn một cách mạnh bạo, tạo ra một tiếng va chạm khô khốc. "Từ bao giờ mà Bàng gia lại có kẻ thù giống lũ giang hồ ô hợp như chúng ta vậy? Hay là Bàng Lão Gia muốn nói đến cái tên Lâm Dịch?" Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn thẳng vào Bàng Lão Gia, như muốn xuyên thủng tâm can đối phương. "Nghe nói hắn đã khiến Bàng Lão Gia phải ăn không ngon ngủ không yên mấy tháng nay rồi. Bây giờ mới nhớ ra Hắc Sa Bang ta còn có chút giá trị sao?"
Bàng Lão Gia gằn giọng: "Đừng vội đắc ý, Thủ Lĩnh. Lâm Dịch... hắn không chỉ muốn nuốt trọn Bàng gia ta, mà hắn còn muốn nuốt trọn cả Thành Thiên Phong này. Bao gồm cả Sòng Bạc Hắc Long của ngươi, và tất cả những nơi mà các ngươi kiếm sống. Ngươi tưởng hắn sẽ bỏ qua cho lũ giang hồ như các ngươi sao? Đừng quên, hắn là một tên tiểu nhân xảo quyệt, hắn sẽ dùng bất kỳ thủ đoạn nào để đạt được mục đích." Hắn cố tình nhấn mạnh vào sự đe dọa của Lâm Dịch, cố gắng khơi gợi nỗi sợ hãi và sự thù địch của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa im lặng, ánh mắt hắn lấp lánh sự tham lam và tính toán. Hắn biết những lời Bàng Lão Gia nói không phải là vô căn cứ. Lâm Dịch đúng là một cái gai trong mắt hắn. Hắn đã phải chịu nhiều tổn thất vì Lâm Dịch, từ việc kinh doanh sòng bạc bị chèn ép, đến việc các thuộc hạ bị bắt giữ, thậm chí là bị đánh dằn mặt. Hắn đã nghĩ đến việc trả thù, nhưng Lâm Dịch không phải là một đối thủ dễ chơi. Hắn có lực lượng, có mưu kế, và quan trọng hơn, hắn có sự ủng hộ từ Liễu Thanh Y và các thế lực giang hồ chính nghĩa khác.
"Lợi ích của bang ta ở đâu?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hỏi, giọng điệu đã bớt đi phần nào sự châm chọc, thay vào đó là sự thực dụng. "Bàng Lão Gia có thể cho ta cái gì, để bang ta liều mạng với cái tên Lâm Dịch đó?"
Bàng Lão Gia thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Cuối cùng thì hắn cũng đã nắm được điểm yếu của tên này: tiền tài và quyền lực. "Ngươi muốn gì? Ta có thể cho ngươi. Tiền bạc, vàng bạc châu báu, ta có thể cung cấp đủ cho ngươi để củng cố lực lượng, mua sắm vũ khí, và chiêu mộ thêm nhân thủ. Ta cũng có thể cung cấp thông tin tình báo về Lâm Dịch, về các điểm yếu của hắn, về những người ủng hộ hắn. Nhưng trước tiên, chúng ta phải loại bỏ cái gai Lâm Dịch này. Hắn là chướng ngại vật lớn nhất của cả hai chúng ta."
"Thông tin tình báo?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhướn mày. "Bàng Lão Gia có vẻ hiểu rõ về cái tên Lâm Dịch đó nhỉ? Nghe nói hắn vừa mới khiến Bàng gia mất đi một khoản không nhỏ." Hắn cố tình châm chọc Bàng Lão Gia thêm lần nữa, muốn nhìn thấy hắn ta quỳ gối xin xỏ.
Bàng Lão Gia nghiến răng, nhưng vẫn giữ vẻ mặt kiên định. "Đó chỉ là những tổn thất nhỏ nhặt, không đáng kể. Cái ta quan tâm là sự ổn định của Thành Thiên Phong. Và cái tên Lâm Dịch đó đang phá vỡ tất cả sự ổn định mà chúng ta đã vất vả xây dựng." Hắn nhấn mạnh vào từ "chúng ta", cố gắng tạo ra một sự liên kết ngầm giữa hai bên. "Hắn đang liên kết với Liễu Thanh Y, cái con tiện nhân đó. Chúng đang mưu đồ quét sạch tất cả các bang phái giang hồ không chịu thần phục chúng, và cả những thương nhân không chịu cúi đầu trước chúng. Ngươi nghĩ Hắc Sa Bang sẽ thoát khỏi tầm mắt của chúng sao? Ngươi nghĩ chúng sẽ để yên cho các ngươi làm ăn buôn bán sao?"
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trầm ngâm. Những lời của Bàng Lão Gia không phải là không có lý. Hắn đã nghe phong phanh về sự liên kết giữa Lâm Dịch và Liễu Thanh Y. Cái tên Liễu Thanh Y, với thanh kiếm Thiên Vũ của mình, đã gây ra không ít phiền toái cho Hắc Sa Bang trong quá khứ. Nay có thêm Lâm Dịch, với những mưu kế quỷ dị của hắn, thì quả là một mối họa lớn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất* – hắn đã từng nghe những lời đồn đại về Lâm Dịch, rằng hắn không mạnh về võ công, nhưng lại có cái đầu thông minh hơn người, có thể biến không thành có, biến yếu thành mạnh.
"Ngươi muốn ta làm gì?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nói, giọng hắn đã trở nên nghiêm túc hơn. "Ta có thể giúp ngươi đối phó với Lâm Dịch. Nhưng ta cần sự hỗ trợ toàn diện từ Bàng gia. Không chỉ tiền bạc, mà còn là sự che chở, sự hợp pháp hóa những hoạt động của bang ta. Và quan trọng hơn, ta cần một cam kết rằng sau khi Lâm Dịch bị loại bỏ, Bàng gia sẽ không quay lưng lại với Hắc Sa Bang."
Bàng Lão Gia nở một nụ cười ẩn ý. "Đó là điều hiển nhiên. Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Chúng ta sẽ là những đối tác tốt, Thủ Lĩnh. Ngươi giúp ta loại bỏ cái gai Lâm Dịch, ta sẽ giúp ngươi củng cố vị thế ở Thành Thiên Phong, thậm chí còn hơn thế nữa. Ta có thể cung cấp cho ngươi những thông tin về các hoạt động của Liễu Thanh Y, về các thế lực giang hồ chính nghĩa mà chúng đang lôi kéo. Chúng đang rình rập, chờ đợi cơ hội để đánh úp Hắc Sa Bang của ngươi. Ngươi có muốn biết những điểm yếu của chúng, những nơi chúng ẩn náu, những kế hoạch mà chúng đang ấp ủ không?"
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhíu mày, ánh mắt hắn lóe lên tia tàn độc. "Ngươi có thông tin về bọn chúng sao? Ngươi biết chúng đang có những động thái gì?"
"Tất nhiên." Bàng Lão Gia gật đầu, vẻ mặt đắc thắng. "Ta có tai mắt ở khắp Thành Thiên Phong. Ta biết bọn chúng đang tập hợp lực lượng, chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công. Mục tiêu của chúng không ai khác chính là Hắc Sa Bang của ngươi. Chúng muốn quét sạch các ngươi khỏi Thành Thiên Phong, để Lâm Dịch và Liễu Thanh Y có thể độc chiếm tất cả." Hắn cố tình cường điệu hóa sự việc, khiến Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cảm thấy bị đe dọa trực tiếp. "Nếu ngươi không hành động, thì e rằng Hắc Sa Bang của ngươi sẽ không còn tồn tại sau vài ngày nữa."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đứng phắt dậy, vóc dáng to lớn của hắn càng trở nên áp đảo trong căn phòng nhỏ. "Ngươi nói thật? Chúng dám? Vậy thì chúng đừng hòng!" Hắn nắm chặt cây đại đao, vẻ mặt đầy sát khí. "Được! Ta đồng ý. Bàng Lão Gia, ta sẽ hợp tác với ngươi. Nhưng ngươi phải cung cấp cho ta tất cả những gì ngươi có. Tiền bạc, thông tin, và cả sự bảo hộ. Ngươi phải đảm bảo rằng Hắc Sa Bang của ta sẽ không bị bất kỳ ai động đến, sau khi chúng ta cùng nhau dẹp yên Lâm Dịch và lũ giang hồ chính nghĩa giả dối kia."
Bàng Lão Gia gật đầu, nở một nụ cười hài lòng. "Tất nhiên rồi, Thủ Lĩnh. Chúng ta sẽ cùng nhau tiêu diệt Lâm Dịch. Và sau đó, Thành Thiên Phong này sẽ thuộc về những kẻ biết cách nắm giữ quyền lực. Ngươi và ta, chúng ta sẽ cùng nhau chia sẻ miếng bánh béo bở này." Hai bàn tay, một mập mạp nhẵn nhụi, một thô ráp đầy sẹo, nắm chặt lấy nhau trong không khí đầy khói thuốc và dục vọng. Mối liên minh ám ảnh, được hình thành từ sự tuyệt vọng, tham lam và thù hận, giờ đây đã chính thức được thiết lập.
***
Sáng sớm hôm sau, trước khi những tia nắng đầu tiên kịp xua tan màn sương mù mỏng manh bao phủ Thành Thiên Phong, phủ đệ của Bàng Lão Gia chìm trong một sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng gió đêm vẫn còn vương vấn, luồn qua những tán cây cổ thụ trong vườn, tạo nên những âm thanh xào xạc mơ hồ. Không khí lạnh lẽo, mang theo hơi ẩm của sương sớm, thấm vào từng ngóc ngách của căn phòng khách riêng tư mà Bàng Lão Gia đang ngồi.
Hương trầm nhẹ, dịu hơn nhiều so với loại hắn dùng trong thư phòng, thoang thoảng trong không gian, nhưng không thể xua tan được bầu không khí u ám và căng thẳng. Bàng Lão Gia, với vẻ mặt mệt mỏi hằn sâu nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định, đang ngồi đối diện với một người đàn ông gầy gò, lưng hơi còng. Đó là Lão quản gia, người đại diện thân cận của Thẩm Đại Nhân, một nhân vật quyền lực mà Bàng Lão Gia luôn phải kính sợ.
Lão quản gia mặc một bộ trường bào màu xám tro đơn giản, trông có vẻ khúm núm và vô hại. Nhưng đôi mắt tinh ranh của hắn lại toát ra một thứ quyền lực ngầm, lạnh lẽo và khó lường. Hắn im lặng lắng nghe Bàng Lão Gia trình bày, khuôn mặt không chút biểu cảm, như một pho tượng đá vô tri. Mỗi cử chỉ nhỏ của Lão quản gia, dù chỉ là một cái nhấp môi hay một cái liếc mắt, đều khiến Bàng Lão Gia cảm thấy áp lực đè nặng.
"Tình thế ở Thành Thiên Phong đã đến lúc không thể kiểm soát được nữa, Lão quản gia." Bàng Lão Gia nói, giọng hắn cố gắng giữ sự bình tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa một sự lo lắng rõ rệt. "Cái tên Lâm Dịch đó, hắn như một con sâu bọ, đang gặm nhấm từng chút một nền tảng của Thành Thiên Phong. Hắn phá vỡ các quy tắc ngầm đã được thiết lập bấy lâu, gây ra sự hỗn loạn trong giới thương nhân, và thậm chí còn liên kết với lũ giang hồ chính nghĩa, mưu toan khuấy đảo cả trật tự của Thành Thiên Phong. Nếu cứ để hắn tung hoành, e rằng... sẽ ảnh hưởng đến cả những lợi ích mà Thẩm Đại Nhân đã dày công xây dựng."
Lão quản gia khẽ nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi và tao nhã. Hắn đặt chén trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng, tạo ra một tiếng động rất nhỏ trong không gian tĩnh mịch. "Thẩm Đại Nhân luôn quan tâm đến sự ổn định của vùng này, Bàng Lão Gia. Ngài ấy không muốn thấy Thành Thiên Phong chìm trong hỗn loạn. Nhưng ngài ấy cũng cần một lý do chính đáng để hành động. Ngài ấy là quan chức triều đình, mọi hành động đều phải có lý có cứ." Giọng hắn trầm ổn, không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một trọng lượng khó tả.
Bàng Lão Gia đổ mồ hôi lạnh. Hắn biết Lão quản gia đang ám chỉ điều gì. Thẩm Đại Nhân sẽ không bao giờ ra tay một cách công khai mà không có lợi ích hoặc lý do thuyết phục. Hắn cần một cái cớ, một bằng chứng, một sự kiện để biện minh cho hành động của mình. Và Bàng Lão Gia, trong lúc tuyệt vọng, sẵn sàng tạo ra cái cớ đó.
"Lý do... ta có thể tạo ra." Bàng Lão Gia nói, ánh mắt hắn lóe lên tia tàn độc, xen lẫn với sự quyết tâm. "Chỉ cần Thẩm Đại Nhân gật đầu. Ta có thể cung cấp cho ngài ấy những bằng chứng về sự cấu kết của Lâm Dịch với các thế lực phản loạn, về những hành vi phạm pháp của hắn, về việc hắn đang bí mật thu thập lực lượng, mưu toan chống lại triều đình. Ta có thể khiến hắn trở thành một tội đồ, một kẻ phản quốc trong mắt triều đình." Hắn biết mình đang nói dối trắng trợn, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để sinh tồn, hắn phải hy sinh kẻ khác.
Lão quản gia vẫn giữ vẻ mặt không biểu cảm, nhưng đôi mắt tinh ranh của hắn khẽ đảo một vòng, như đang cân nhắc từng lời của Bàng Lão Gia. "Những bằng chứng đó... có đủ sức nặng không? Có đủ để khiến triều đình phải chú ý, và để Thẩm Đại Nhân có thể ra tay một cách danh chính ngôn thuận không?" Hắn nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt lướt qua Bàng Lão Gia, như đang dò xét tận sâu bên trong tâm can hắn. "Thẩm Đại Nhân không thích những chuyện phiền phức. Và ngài ấy cũng không thích những kẻ chỉ biết nói suông."
Bàng Lão Gia hiểu ý. Hắn cần phải có cái gì đó thật sự giá trị, thật sự có thể lay chuyển được Thẩm Đại Nhân. "Ta... ta có một số thông tin nhạy cảm về... về một số hoạt động của Lâm Dịch liên quan đến việc buôn lậu muối lậu và thuốc phiện ở vùng biên giới. Những hoạt động này, nếu bị phanh phui, sẽ đủ để khiến triều đình phải rung chuyển, và Lâm Dịch sẽ khó mà thoát tội." Hắn nói, giọng hắn thấp xuống, ánh mắt có chút sợ hãi. Hắn biết, những thông tin này, nếu bị lộ ra, cũng có thể khiến hắn gặp rắc rối lớn. Nhưng lúc này, hắn không còn quan tâm nữa. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và hắn, Bàng Lão Gia, cũng không mong chờ sự công bằng. Hắn chỉ muốn sinh tồn.
Lão quản gia im lặng một lúc lâu, ánh mắt hắn nhìn sâu vào Bàng Lão Gia, như muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ của hắn. Sự im lặng đó kéo dài đến mức khiến Bàng Lão Gia cảm thấy từng giọt mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cuối cùng, Lão quản gia khẽ gật đầu. "Ta sẽ trình báo lên Thẩm Đại Nhân. Ngài ấy sẽ xem xét. Nhưng Bàng Lão Gia phải hiểu, Thẩm Đại Nhân không bao giờ làm việc không công. Những thông tin đó, phải thật sự hữu ích. Và quan trọng hơn, Bàng Lão Gia phải biết cách 'hỗ trợ điều tra' một cách tốt nhất." Hắn nhấn mạnh vào từ "hỗ trợ điều tra", ngầm ám chỉ rằng Bàng Lão Gia phải cung cấp không chỉ thông tin mà còn cả những thứ khác, như tiền bạc, mối quan hệ, hoặc thậm chí là làm những việc bẩn thỉu hơn.
Bàng Lão Gia cúi đầu. "Lão phu hiểu rồi. Sẽ không phụ lòng tin của Thẩm Đại Nhân." Trong lòng hắn, một cảm giác nặng trĩu dâng lên. Hắn biết, mình vừa trao thân mình vào tay một con quái vật còn đáng sợ hơn cả Lâm Dịch. Thẩm Đại Nhân, thông qua Lão quản gia, đã chính thức để mắt đến Lâm Dịch. Và hắn, Bàng Lão Gia, đã trở thành một con cờ trong ván cờ lớn hơn nhiều, một ván cờ mà hắn có lẽ không bao giờ hiểu hết được.
Lão quản gia đứng dậy, khẽ chắp tay. "Vậy thì, ta xin cáo từ. Sáng sớm vẫn còn nhiều việc cần làm." Hắn quay lưng bước đi, bóng dáng gầy gò khuất dần vào màn sương sớm. Bàng Lão Gia nhìn theo, cảm giác lạnh lẽo của không khí đêm khuya càng thấm sâu vào xương tủy. Hắn biết, mình vừa mới thắp lên một ngọn lửa, một ngọn lửa có thể thiêu cháy Lâm Dịch, nhưng cũng có thể thiêu cháy chính bản thân hắn. Mối liên kết giữa Bàng Lão Gia và Thẩm Đại Nhân, mối liên minh ám ảnh, giờ đây đã được thiết lập, báo hiệu một cuộc đối đầu phức tạp hơn nhiều cho Lâm Dịch. Ngoài kia, Thành Thiên Phong vẫn chìm trong sương, chờ đợi những biến cố sắp diễn ra, mà ít ai biết rằng, một âm mưu lớn hơn, sâu xa hơn, đang dần được vén màn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.