Lạc thế chi nhân - Chương 438: Hội Nghị Săn Bang: Lưới Thiên La Địa Võng
Lâm Dịch đứng lặng giữa căn phòng trống, ánh nến leo lét trên bàn đá dường như cũng không đủ sức xua đi cái lạnh lẽo của đêm khuya. Tiếng mưa phùn tí tách ngoài cửa sổ giờ đây đã thưa dần, nhưng không khí vẫn còn vương nặng hơi ẩm và một mùi đất nồng. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng khí lạnh tràn vào buồng phổi, như thể muốn dùng nó để trấn tĩnh tâm trí đang sục sôi. *Một canh bạc lớn,* hắn tự nhủ, *và ta đã đặt cược tất cả.*
Trong cái thế giới khắc nghiệt này, nơi quyền lực và bạo lực là kim chỉ nam, đôi khi sự lựa chọn tốt nhất lại là sự lựa chọn tàn khốc nhất. Lâm Dịch không hề yêu thích bạo lực, thậm chí còn căm ghét nó. Nhưng Hắc Sa Bang, cái u nhọt đang hoành hành Thành Thiên Phong, đã vượt quá giới hạn. Chúng không chỉ cướp bóc, uy hiếp, mà còn phá hoại trật tự xã hội, đẩy người dân vào đường cùng. Hắn hiểu rằng, để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, để những người xung quanh hắn có thể an cư lạc nghiệp, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.
Hắn mở mắt, nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ Thành Thiên Phong đang trải rộng trên bàn. Những ký hiệu màu đỏ, đen được đánh dấu chi chít, tượng trưng cho những cứ điểm của Hắc Sa Bang, những con đường chúng thường lui tới, và cả những điểm yếu mà Liễu Thanh Y đã kỳ công thu thập. Tấm bản đồ này, hơn cả một công cụ chiến thuật, còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai hắn. Mỗi chấm đỏ, mỗi con hẻm tối tăm đều có thể là nơi đổ máu, nơi những sinh mạng sẽ bị tước đoạt. Liệu hắn có thể kiểm soát được tất cả, hay sẽ có những sự cố nằm ngoài dự liệu? Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí, tạo thành một nút thắt khó gỡ.
Hắn thu dọn bản đồ, giấu vào một chiếc hộp gỗ đã chuẩn bị sẵn. Giữa bóng đêm tĩnh mịch, hắn lặng lẽ rời khỏi căn phòng, bước chân nhẹ như mèo lướt. Quán trọ Lạc Nguyệt vào giờ này đã chìm trong giấc ngủ sâu. Tiếng ngáy đều đều vọng ra từ vài căn phòng, tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ, và cả mùi rượu nhàn nhạt còn vương vấn trong không khí. Hắn đi xuống cầu thang gỗ kẽo kẹt, mỗi bước đi đều cẩn trọng để không gây ra tiếng động lớn.
Dưới tầng hầm, một cánh cửa gỗ ẩn mình sau một giá rượu cũ kỹ. Lâm Dịch đẩy nhẹ, cánh cửa mở ra, để lộ một cầu thang đá hun hút dẫn xuống lòng đất. Không khí bên dưới ẩm ướt hơn, mang theo mùi đất và đá lạnh lẽo. Vài ngọn nến đã được thắp sẵn, lập lòe trong không gian chật hẹp, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên vách tường đá.
Khi Lâm Dịch bước xuống, Cố lão bản đã đứng đợi sẵn, thân hình tròn trĩnh của ông ta dường như lấp đầy cả lối đi. Khuôn mặt thường ngày vốn tươi cười giờ đây lại hiện rõ vẻ căng thẳng, đôi mắt ti hí đảo qua đảo lại, thận trọng dò xét xung quanh.
“Lâm công tử, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi,” Cố lão bản thì thầm, giọng ông ta hơi run. “Chỉ chờ mọi người đến đủ.”
Lâm Dịch gật đầu, trấn an: “Đa tạ Cố lão bản. Lần này lại làm phiền ông rồi.”
���Không dám, không dám,” Cố lão bản vội vàng xua tay, “Đây cũng là vì sự bình yên của Thành Thiên Phong. Hắc Sa Bang hoành hành quá đáng, ai cũng ngán ngẩm. Chúng ta chỉ mong sớm ngày yên bình.” Ánh mắt ông ta quét qua Lâm Dịch, lộ rõ sự lo lắng xen lẫn một chút kính nể. Ông đã chứng kiến Lâm Dịch từ một thiếu niên nghèo khó vươn lên, từng bước tạo dựng thế lực, và giờ đây, lại dám đương đầu trực diện với một bang phái khét tiếng như Hắc Sa Bang. Sự táo bạo này, trong mắt Cố lão bản, vừa đáng nể lại vừa đáng sợ.
Lâm Dịch bước vào mật thất. Căn phòng không lớn, tường đá thô ráp, trần thấp, tạo cảm giác ngột ngạt. Chính giữa đặt một bàn đá lớn, bề mặt sần sùi, lạnh buốt. Trên bàn, tấm bản đồ Thành Thiên Phong lại được trải ra, cùng với vài chiếc bút lông và nghiên mực. Nến đặt rải rác trên bàn, ánh lửa nhảy múa, khiến những cái bóng trên tường cũng chập chờn theo. Mùi mực mới, mùi gỗ cũ của bàn, và mùi ẩm mốc nhẹ của mật thất hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của những cuộc họp bí mật.
Liễu Thanh Y đã có mặt, nàng đang tựa vào vách đá, khoanh tay trước ngực, đôi mắt cương nghị dõi theo từng ngọn nến. Trang phục màu xanh sẫm của nàng gần như hòa vào bóng tối, chỉ có ánh mắt là sáng quắc. Khi nhìn thấy Lâm Dịch, nàng khẽ gật đầu, không nói lời nào, nhưng trong ánh mắt ấy chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối.
Không lâu sau, tiếng bước chân thô nặng vọng xuống. Vương Đại Trụ sải bước vào, thân hình vạm vỡ của hắn dường như lấp đầy cả cánh cửa. Khuôn mặt chất phác của hắn đanh lại, vết sẹo nhỏ trên má đỏ ửng dưới ánh nến. Theo sau là Lý Hổ, vóc dáng cũng cao lớn không kém, vẻ mặt hung dữ thường thấy giờ đây lại pha chút nghiêm nghị, ánh mắt lướt qua mọi người, sẵn sàng cho bất cứ mệnh lệnh nào.
“Đại ca!” Vương Đại Trụ khẽ khàng chào, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy kiên định. Lý Hổ chỉ gật đầu, ánh mắt sắc lạnh như dao.
Tiếp theo là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn. Gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây lại hiện rõ sự căng thẳng, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng, tràn đầy ý chí. Hắn đi cùng với vài hảo hán giang hồ khác, những người mà Liễu Thanh Y đã tin tưởng lựa chọn. Mỗi người một vẻ, nhưng đều toát lên khí chất phong trần, có người mang vết sẹo ngang mặt, có người ánh mắt kiên nghị, tất cả đều sẵn sàng cho một trận chiến sống còn.
Không khí trong mật thất càng thêm nặng nề. Mọi người đều biết tính chất nguy hiểm của cuộc họp này, và những gì sắp sửa diễn ra.
Lâm Dịch không vòng vo, hắn đưa tay ra hiệu cho mọi người ngồi xuống quanh bàn đá. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt, cố gắng ghi nhớ từng biểu cảm, từng sắc thái. Hắn biết, mỗi người ở đây đều đang đặt cược mạng sống của mình vào kế hoạch này, vào sự chỉ huy của hắn. Trách nhiệm đó đè nặng lên vai hắn, khiến lồng ngực hắn như bị bóp nghẹt.
“Mọi người đã đến đông đủ,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm và rõ, cắt ngang sự im lặng bao trùm. “Như các ngươi đã biết, Hắc Sa Bang đã trở nên quá đỗi liều lĩnh. Chúng cướp bóc, uy hiếp, gây ra vô s�� tội ác. Sự sụp đổ của Bàng Lão Gia đã khiến chúng như rắn mất đầu, nhưng cũng càng làm chúng trở nên hung tợn, không từ thủ đoạn nào để bù đắp tổn thất. Thành Thiên Phong không thể chịu đựng thêm nữa.”
Hắn dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào từng người. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy của Trần Nhị Cẩu, người đang ghi chép lại những điểm chính, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
“Chúng ta không thể chờ đợi quan phủ ra tay,” Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng ta phải tự mình hành động. Đêm nay, chúng ta sẽ giáng một đòn chí mạng vào Hắc Sa Bang, quét sạch chúng khỏi Thành Thiên Phong.”
Liễu Thanh Y gật đầu tán thành. “Ta và các anh em đã theo dõi Hắc Sa Bang từ lâu. Chúng có ba cứ điểm chính: sòng bạc Hắc Long, nơi tập trung phần lớn tài vật phi pháp; một vài kho hàng bí mật ở khu ổ chuột, nơi chúng cất giấu hàng lậu và vũ khí; và tổng đàn nằm ở ngoại ô thành, nơi tụ tập những tên cốt cán nhất và cũng là nơi chúng phòng thủ kiên cố nhất.”
Nàng đưa tay chỉ lên bản đồ, khoanh tròn từng địa điểm. “Ta đã có được sơ đồ nội bộ của tổng đàn, cùng với thông tin về các chốt gác, thói quen tuần tra của chúng. Các anh em đã sẵn sàng, chỉ chờ hiệu lệnh.”
Lâm Dịch đưa ngón tay trỏ chỉ vào sòng bạc Hắc Long. “Sòng bạc Hắc Long và các kho hàng bí mật là huyết mạch kinh tế của Hắc Sa Bang. Chúng ta phải cắt đứt chúng. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi sẽ dẫn một đội tấn công kho hàng ở khu ổ chuột. Mục tiêu là tiêu diệt những tên lính gác, thu giữ hàng hóa và quan trọng hơn là bất kỳ giấy tờ, sổ sách nào có thể là bằng chứng về hoạt động phi pháp của chúng. Nhớ kỹ, không được phép để chúng tiêu hủy chứng cứ.”
Vương Đại Trụ lập tức đứng thẳng dậy, đôi mắt lóe lên vẻ kiên quyết. “Đại ca cứ việc phân phó, huynh đệ chúng ta sẵn sàng xông pha! Bất kể kho hàng đó có bao nhiêu chó canh, chúng ta cũng sẽ dọn dẹp sạch sẽ!” Giọng hắn vẫn trầm khàn nhưng đầy nhiệt huyết. Lý Hổ bên cạnh cũng gật đầu mạnh, nắm chặt tay, vẻ mặt hăng hái.
Lâm Dịch gật đầu hài lòng, sau đó chuyển ánh mắt sang Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi sẽ phụ trách đội trinh sát và thông tin liên lạc. Ngươi sẽ phân tán người của mình ra khắp thành, theo dõi mọi di biến động của Hắc Sa Bang. Bất kỳ sự tăng cường viện trợ, bất kỳ tên nào có ý định chạy trốn, hay bất kỳ sự can thiệp bất ngờ nào từ bên ngoài đều phải được báo cáo kịp thời cho ta. Đảm bảo các đường dây liên lạc thông suốt, không để xảy ra sai sót nào.”
Trần Nhị Cẩu đứng dậy, khuôn mặt lộ rõ vẻ quyết tâm. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đảm bảo mọi tin tức sẽ đến tay đại ca nhanh nhất, chính xác nhất!”
*Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Lâm Dịch thầm nghĩ. Thông tin chính xác, kịp thời chính là chìa khóa để giành chiến thắng trong một trận chiến không cân sức. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có sức mạnh siêu phàm, nhưng hắn có đầu óc, có khả năng tổ chức và mưu lược. Đây là những thứ hắn phải dựa vào để sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh.
“Liễu Thanh Y,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn trở nên nghiêm nghị hơn bao giờ hết, “Ngươi và các anh em giang hồ của mình sẽ tạo ra một cuộc tấn công bất ngờ, dữ dội vào tổng đàn của Hắc Sa Bang. Không cần phải chiếm giữ ngay lập tức, mà chủ yếu là để giam chân và tiêu hao lực lượng của chúng. Sau khi chúng ta xử lý xong hai cứ điểm kia, chúng ta sẽ hợp quân và dồn tổng lực vào tổng đàn. Mục tiêu là bắt sống Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, nếu có thể. Nếu không, thì phải tiêu diệt gọn.”
Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ hưng phấn chiến đấu. “Ta hiểu. Lực lượng của ta đã quen với những trận đánh bất ngờ, và các anh em đều đã chuẩn bị tinh thần. Tổng đàn của Hắc Sa Bang, ta sẽ cho chúng nếm mùi.” Nàng đặt ngón tay lên bản đồ, chỉ vào một vài con hẻm nhỏ và mái nhà. “Chúng ta có thể lợi dụng những con đường này để tiếp cận tổng đàn mà không bị phát hiện. Và đây là vị trí của một số tên cai ngục mà chúng ta đã theo dõi. Chúng ta có thể vô hiệu hóa chúng trước khi tấn công.” Liễu Thanh Y bổ sung thông tin và đưa ra những lời khuyên chiến thuật dựa trên kinh nghiệm của cô trong thế giới giang hồ, về những điểm yếu trong hệ thống phòng thủ của Hắc Sa Bang mà cô và các thuộc hạ đã nắm được qua nhiều ngày trinh sát.
Cả hai cùng nhau hoàn thiện bản đồ tác chiến, đánh dấu các mục tiêu phụ, các đường rút lui, và các điểm tập kết khẩn cấp. Lâm Dịch hỏi han kỹ càng về số lượng đối thủ, vũ khí của chúng, và cả những thói quen sinh hoạt của chúng. Anh không muốn bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất. Mọi sơ suất đều có thể phải trả giá bằng máu.
“Thẩm Đại Nhân vẫn chưa lộ mặt, nhưng sự sụp đổ của Bàng Lão Gia và cuộc chiến với Hắc Sa Bang chắc chắn sẽ khiến hắn chú ý,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm xuống, lời nói mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa. “Có khả năng hắn sẽ cử người giám sát hoặc thậm chí can thiệp. Chúng ta phải hành động thật nhanh chóng, gọn gàng, không để lại quá nhiều dấu vết. Ta không muốn cho hắn bất kỳ cơ hội nào để lợi dụng tình hình, hay hơn thế nữa, để hắn có cớ đổ tội cho chúng ta. Nhớ kỹ, mục tiêu không chỉ là tiêu diệt Hắc Sa Bang, mà còn là thu thập chứng cứ, tài liệu liên quan đến Thẩm Đại Nhân. Đây là cơ hội để chúng ta đánh rắn động cỏ, vạch trần bộ mặt thật của hắn. Bất kỳ giấy tờ, sổ sách, hay vật phẩm nào có thể liên kết Hắc Sa Bang với Thẩm Đại Nhân, đều phải được thu giữ an toàn.”
Liễu Thanh Y gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. “Ta hiểu. Thế lực của Thẩm Đại Nhân không đơn giản. Chúng ta sẽ cẩn trọng. Các anh em sẽ được dặn dò kỹ lưỡng về việc thu thập chứng cứ.”
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. Hắn nhìn quanh mật thất một lần nữa. Ánh nến leo lét, những khuôn mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Tiếng gió rít qua khe cửa yếu ớt, như một lời thì thầm của số phận. Trong lòng hắn, sự lo lắng về an toàn của các đồng minh xen lẫn với quyết tâm sắt đá. Hắn không muốn ai phải hy sinh, nhưng hắn biết, trong chiến tranh, điều đó là khó tránh khỏi. Xung đột giữa việc sử dụng bạo lực để bảo vệ và giữ gìn các giá trị của mình luôn là một gánh nặng trong tâm trí hắn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và đôi khi, để đạt được một chút công bằng, người ta phải tự mình đứng lên, chấp nhận những điều tàn khốc.
“Một điều nữa,” Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên rõ ràng trong không gian chật hẹp, “Hắc Sa Bang là một tổ chức tàn bạo, chúng có thể có những quân bài tẩy, những cạm bẫy mà chúng ta chưa lường trước được. Hãy luôn cảnh giác, không được khinh suất. Mạng sống của các ngươi là quan trọng nhất. Nếu tình thế quá nguy hiểm, hãy ưu tiên rút lui bảo toàn lực lượng. Chúng ta sẽ có cơ hội khác. Nhưng nếu có thể, hãy đảm bảo rằng không một tên Hắc Sa Bang nào có thể thoát khỏi lưới trời lồng lộng này.”
Hắn liếc nhìn Cố lão bản, người đang đứng nép mình vào một góc, vẻ mặt trắng bệch vì lo lắng. “Cố lão bản sẽ hỗ trợ chúng ta bằng cách đảm bảo các cửa thành và đường ra vào chính sẽ được kiểm soát chặt chẽ, không cho phép bất kỳ ai khả nghi rời khỏi Thành Thiên Phong trong đêm nay.”
Cố lão bản vội vàng gật đầu, “Lão phu đã dặn dò người của mình, sẽ phối hợp với vệ binh của thành để giám sát. Không ai có thể thoát được.”
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, Cố lão bản đã liều mạng khi đứng về phía hắn. Hắn không thể phụ lòng tin của những người này.
“Hiệu lệnh hành động sẽ là ba tiếng pháo hoa nổ liên tiếp trên bầu trời phía Đông,” Lâm Dịch dứt khoát. “Sau khi pháo hoa nổ, tất cả các đội sẽ đồng loạt ra tay. Nhanh chóng, chính xác, và dứt khoát. Đây là trận chiến cuối cùng để quét sạch Hắc Sa Bang khỏi Thành Thiên Phong.”
Liễu Thanh Y đứng dậy, ánh mắt cô nhìn Lâm Dịch đầy tin tưởng và tôn trọng. “Được. Chúng ta sẽ không làm ngươi thất vọng, Lâm Dịch.” Các hảo hán giang hồ khác cũng đứng lên, cúi đầu, ánh mắt rực lửa. Vương Đại Trụ và Lý Hổ nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy khí thế.
Không ai nói thêm lời nào. Mọi người lần lượt rời đi, nhẹ nhàng như những bóng ma, tan vào bóng đêm của Thành Thiên Phong. Chỉ còn lại Lâm Dịch và Cố lão bản trong mật thất. Cố lão bản thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ lo lắng vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt.
Lâm Dịch nhắm mắt lại. Hắn đã ném mồi, và giờ là lúc những con quái vật thực sự phải đối mặt với lưỡi kiếm công lý của hắn. Cuộc chơi lớn, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu. Hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng để viết nên những chương tiếp theo bằng máu và lửa, không phải để tranh giành quyền lực hay danh vọng, mà để bảo vệ những gì hắn trân trọng nhất. Ngoài kia, đêm đã khuya, và Thành Thiên Phong đang chờ đợi một cơn bão tố.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.