Lạc thế chi nhân - Chương 437: Bão Đen Nổi Dậy: Lưỡi Kiếm Của Công Lý
Bóng đêm đã buông xuống hoàn toàn, nuốt chửng Thành Thiên Phong vào một lớp áo choàng đen kịt. Những con hẻm nhỏ khuất sâu trong lòng thành đã sớm chìm vào tĩnh lặng, nhưng ở những khu vực sầm uất hơn, ánh đèn lồng vẫn còn rực rỡ, tiếng người huyên náo vẫn chưa dứt hẳn. Dưới mái hiên của Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi vẫn còn vương vấn mùi rượu nồng và thức ăn cay nồng, câu chuyện về sự sụp đổ của Bàng Thị vẫn là đề tài nóng hổi nhất. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng va chạm lách cách của bát đũa, và cả những tràng cười sảng khoái vẫn vang lên, nhưng không gian phía trên, trong một căn phòng riêng biệt, lại mang một vẻ trầm mặc đến lạ.
Lâm Dịch ngồi trước bàn gỗ, ánh nến leo lét trên cây đèn đồng chỉ đủ soi tỏ một phần khuôn mặt anh. Những bóng đổ chập chờn trên tường như đang nhảy múa, phản chiếu sự bất ổn trong lòng thành. Trên bàn, cuốn Cẩm Nang Kế Sách quen thuộc được mở ra, trang giấy cũ kỹ ngả màu vàng ố, với tiêu đề viết tay "Ứng phó loạn thế" hiện rõ dưới ánh sáng yếu ớt. Anh không thực sự đ��c từng chữ, mà chỉ lướt qua, tâm trí đã sớm vượt ra ngoài những con chữ đó, bận rộn với những suy tính phức tạp hơn. Một cơn gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ khép hờ, mang theo hơi lạnh ẩm của đêm khuya và thoang thoảng mùi khói gỗ từ những bếp lửa xa xăm, khiến ngọn nến khẽ lay động, làm cho khuôn mặt gầy gò của Lâm Dịch càng thêm vẻ trầm tư. Đôi mắt anh, vốn đã sâu thẳm, giờ đây dường như còn ẩn chứa nhiều suy nghĩ hơn, một sự căng thẳng và quyết đoán đan xen.
Ngoài kia, tiếng ồn ào của quán trọ vẫn vọng lên, nhưng trong phòng, sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió khẽ rít. Trần Nhị Cẩu, vừa trở về sau một ngày dài lặn lội khắp nơi, đứng thẳng tắp bên cạnh bàn, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi và lo lắng. Những vết bụi bặm vương trên y phục của hắn, đôi mắt tinh nhanh thường ngày giờ đây lại ánh lên sự bồn chồn.
“Đại ca,” Trần Nhị Cẩu bắt đầu, giọng nói trầm xuống, “Hắc Sa Bang… chúng điên rồi! Sau khi Bàng Lão Gia sụp đổ, chúng không chỉ đến tận phủ đệ đòi nợ mà còn bắt đầu cướp bóc trắng trợn khắp nơi. Chúng nhắm vào các thương nhân nhỏ lẻ có giao dịch với chúng ta, ép buộc họ phải trả nợ thay Bàng Lão Gia hoặc đơn giản là cướp phá tài sản. Mấy cửa hàng ở phố Đông đã bị đập phá tan hoang, hàng hóa bị cướp sạch. Người dân, cả người bán hàng và khách qua đường, bị đánh đập không ít. Nhiều người thậm chí còn bị bắt đi, nghe nói là để uy hiếp đòi tiền chuộc.”
Nghe những lời đó, lông mày của Lâm Dịch khẽ nhíu lại. Anh không ngạc nhiên, nhưng sự tàn bạo và liều lĩnh của Hắc Sa Bang vẫn khiến anh cảm thấy khó chịu. *Đúng như dự đoán. Bọn chuột bọ này đã bị dồn vào đường cùng.* Anh đã chuẩn bị cho phản ứng này, nhưng không thể chấp nhận việc chúng gây hại đến những người vô tội, đặc biệt là những người đã đặt niềm tin vào anh và thương hội của anh. *Đây không chỉ là vấn đề uy tín, mà là sự bảo vệ những người theo mình.*
Bạch Vân Nhi, đứng cạnh Trần Nhị Cẩu, vẻ mặt cô lo lắng hơn hẳn. Cô ấy mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, nhưng ánh mắt thông minh sắc sảo thường ngày giờ đây lại ánh lên sự bất an. “Lâm Dịch,” cô lên tiếng, giọng nói tuy ôn hòa nhưng đầy kiên quyết, “Chúng ta không thể ngồi yên nhìn họ làm càn được. Nếu chúng ta không hành động, uy tín của thương hội chúng ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Các thương nhân khác sẽ mất lòng tin, và có thể quay lưng lại với chúng ta. Hơn nữa, những người bị hại… họ đang trông chờ vào chúng ta.”
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mùi khói gỗ và mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn phòng hòa quyện vào nhau, phảng phất trong không khí. Anh có thể cảm nhận được áp lực từ cả hai phía: sự tàn bạo đang leo thang của Hắc Sa Bang và sự kỳ vọng, lo lắng của những người xung quanh anh. Anh biết, đây là thời điểm không thể chần chừ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng để sinh tồn, đôi khi phải bảo vệ những giá trị cốt lõi, bảo vệ những người cùng mình chiến đấu.*
Anh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua Trần Nhị Cẩu và Bạch Vân Nhi, rồi dừng lại trên bản đồ Thành Thiên Phong đang đ��ợc trải ra trên bàn. Nét mặt anh vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó, một ngọn lửa quyết đoán đã bùng lên.
“Bọn chúng muốn chơi lớn,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn, dứt khoát, không một chút do dự, “ta sẽ cho chúng thấy thế nào là lớn thật sự. Đã đến lúc ra tay rồi.”
Trần Nhị Cẩu và Bạch Vân Nhi nhìn nhau, trong mắt họ ánh lên sự nhẹ nhõm pha lẫn kinh ngạc. Họ biết Lâm Dịch đã có kế hoạch, nhưng không ngờ anh lại quyết định nhanh chóng và mạnh mẽ đến vậy. Sự quyết đoán của anh như một luồng gió mát xua tan đi sự lo lắng trong lòng họ.
Lâm Dịch đưa tay miết nhẹ trên bản đồ, ngón tay anh dừng lại ở một vài điểm được đánh dấu bằng những nét mực đỏ mờ. *Hắc Sa Bang đã tự đào hố chôn mình. Chúng nghĩ rằng sự sụp đổ của Bàng Lão Gia là cơ hội để chúng vơ vét, nhưng lại không nhận ra rằng chúng đã tự đẩy mình vào thế yếu nhất, dễ bị tấn công nhất.* Anh đã lường trước điều này. Kế hoạch "Thâm Uyên" không chỉ nhằm vào Bàng Lão Gia mà còn là một đòn gián tiếp vào Hắc Sa Bang, khiến chúng lộ rõ bản chất hung hãn và đẩy chúng vào tình thế tuyệt vọng. Khi một con thú bị dồn vào đường cùng, nó sẽ trở nên hung dữ nhất, nhưng cũng là lúc nó dễ mắc sai lầm nhất.
“Nhị Cẩu,” Lâm Dịch tiếp lời, giọng nói vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, “ngươi hãy tập hợp tất cả thông tin về những vụ cướp bóc, phá phách mà Hắc Sa Bang đã gây ra. Cố gắng ghi lại lời khai của các nạn nhân, thu thập bằng chứng. Ta muốn mọi việc phải rõ ràng, minh bạch. Sau đó, hãy bí mật truyền tin cho các thương hội nhỏ lẻ khác, những người đã và đang bị Hắc Sa Bang đe dọa. Nói với họ rằng chúng ta sẽ hành động. Cho họ thấy một tia hy vọng.”
Trần Nhị Cẩu lập tức gật đầu, “Rõ, Đại ca. Nhị Cẩu sẽ làm ngay.” Hắn quay người, chuẩn bị rời đi, nhưng Lâm Dịch lại gọi hắn lại.
“Khoan đã,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh nhìn Trần Nhị Cẩu một cách sâu sắc, “Hãy cẩn thận. Hắc Sa Bang lúc này như chó điên, không có gì là chúng không dám làm. Bảo vệ mình là ưu tiên hàng đầu. Và cũng đừng để lộ động thái c��a chúng ta. Ta không muốn Thẩm Đại Nhân xen vào quá sớm.”
Trần Nhị Cẩu hiểu ý, gật đầu lần nữa, ánh mắt tinh ranh lóe lên. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu biết phải làm gì.” Rồi hắn nhẹ nhàng rời khỏi phòng, để lại Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi trong không gian riêng.
Bạch Vân Nhi tiến lại gần hơn, ánh mắt cô nhìn Lâm Dịch đầy lo lắng. “Lâm Dịch, ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Hắc Sa Bang là một thế lực tàn bạo, chúng có rất nhiều tay chân, và thủ lĩnh của chúng là một kẻ khát máu. Việc đối đầu trực diện với chúng không phải là chuyện đùa.”
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, “Ta đã suy nghĩ rất kỹ, Vân Nhi. Từ khi bắt đầu kế hoạch này, ta đã lường trước được mọi phản ứng. Bàng Lão Gia chỉ là bước đệm. Hắc Sa Bang mới là mục tiêu thực sự cần phải dọn dẹp để Thành Thiên Phong có thể ổn định. Hơn nữa, việc chúng ta ra tay lúc này không chỉ là để bảo vệ uy tín, mà còn là để củng cố vị thế của chúng ta. Nếu chúng ta co ro lại, những kẻ khác sẽ nghĩ rằng chúng ta yếu kém. Tri thức là vũ khí m���nh nhất, nhưng đôi khi, vũ khí đó cần được mài sắc bằng hành động.”
Anh đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có vẻ như là tổng đàn của Hắc Sa Bang ở khu ổ chuột phía Bắc. “Chúng đang hỗn loạn, chia nhỏ lực lượng để vơ vét và thu hồi nợ. Đây là thời điểm chúng yếu nhất, cũng là lúc chúng ta có thể giáng đòn chí mạng. Nếu để chúng ổn định lại, việc đối phó sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Hơn nữa, ta không muốn Thẩm Đại Nhân có quá nhiều thời gian để can thiệp. Ta muốn mọi chuyện kết thúc trước khi hắn kịp phản ứng.”
Bạch Vân Nhi im lặng, cô biết Lâm Dịch đã quyết. Cô luôn tin tưởng vào sự phán đoán và mưu lược của anh, dù đôi khi cô vẫn không khỏi lo lắng cho sự an nguy của anh. “Vậy, kế hoạch của ngươi là gì? Lực lượng của chúng ta… liệu có đủ để đối phó với toàn bộ Hắc Sa Bang không?”
Lâm Dịch nở một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi trong đêm tối. “Lực lượng của chúng ta, cộng với những người đồng minh ta đã tìm kiếm bấy lâu nay, sẽ đủ. Hơn nữa, chúng ta không chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp. Chúng ta sẽ dựa vào sự phối hợp, sự bất ngờ và thông tin. Ta đã chuẩn bị cho việc này từ rất lâu rồi.”
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn bao trùm Thành Thiên Phong. *Một cuộc chiến mới sắp bùng nổ. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và đôi khi, để có được sự công bằng cho riêng mình và những người mình yêu quý, mình phải tự tay giành lấy nó.* Một cảm giác căng thẳng nhưng đầy quyết tâm lan tỏa trong lòng anh. Anh biết, trận chiến này sẽ không dễ dàng, có thể sẽ có những tổn thất không lường trước được. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
---
Trước khi rạng đông ló dạng, khi sương mù vẫn còn giăng lối dày đặc, phủ một lớp màn trắng xóa lên cảnh vật và khiến không khí trở nên lạnh lẽo buốt giá, một bãi đất trống hẻo lánh nằm khuất sau những bụi cây và ngọn đồi thấp ngoại ô Thành Thiên Phong đã trở thành một lò rèn ý chí và sức mạnh. Hơi sương lạnh giá bám vào từng sợi tóc, từng lớp áo, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa hăng hái đang bùng cháy trong từng người lính.
Tại đây, đội quân nhỏ của Lâm Dịch đang miệt mài luyện tập dưới sự chỉ huy gắt gao của Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Hàng chục người, từ những vệ sĩ ban đầu đã theo Lâm Dịch từ những ngày đầu ở làng biên thùy, cho đến các cựu binh được chiêu mộ thêm từ những toán lính giải ngũ hoặc những người dân bị áp bức muốn tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn, tất cả đều đổ mồ hôi trên sân tập. Tiếng la hét dứt khoát của Vương Đại Trụ, tiếng vũ khí va chạm lạch cạch khô khốc, và tiếng thở dốc nặng nhọc của những người lính hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự rèn luyện khắc nghiệt. Mùi mồ hôi, đất ẩm và hơi kim loại từ vũ khí nồng nặc trong không khí.
Lâm Dịch đứng quan sát từ xa, ẩn mình dưới một gốc cây cổ thụ, vẻ mặt anh vẫn trầm tĩnh nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén. Anh đánh giá từng động tác, từng sự phối hợp của những người lính. *Họ đã thay đổi rất nhiều.* Anh nhớ lại những ngày đầu, khi họ còn là những nông dân chất phác, những kẻ lang thang không mục đích. Giờ đây, họ đã trở thành một lực lượng có kỷ luật, có tinh thần. Tuy chưa thể sánh bằng những binh đoàn chính quy được đào tạo bài bản trong nhiều năm, nhưng tinh thần và ý chí chiến đấu của họ thì không hề thua kém. Sức mạnh của sự đoàn kết và niềm tin vào mục tiêu chung là điều mà không phải binh đoàn nào cũng có được.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác và vết sẹo nhỏ trên má, đang gầm lên những khẩu lệnh. Giọng hắn vang dội khắp bãi đất, đầy uy lực. “Nhanh hơn! Mạnh hơn! Hắc Sa Bang không đợi các ngươi uống trà đâu! Từng đòn đánh phải dứt khoát, từng bước di chuyển phải chắc chắn! Nhớ lấy, sai lầm nhỏ nhất cũng có thể phải trả giá bằng máu!” Hắn không chỉ ra lệnh, mà còn tự mình thị phạm, vung cây đại đao bằng gỗ nặng trịch, tạo ra những luồng gió rít.
Bên cạnh Vương Đại Trụ, Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, lại chú trọng hơn vào chi tiết kỹ thuật. Hắn đi từng vòng, quan sát từng người lính, sửa chữa từng động tác. “N���m chắc cây đao, đừng để lộ sơ hở! Cổ họng là điểm yếu! Đầu gối, cổ tay, tất cả đều là nơi chí mạng! Phải tập trung, phải nhớ kỹ!” Giọng hắn tuy không to bằng Vương Đại Trụ, nhưng lại đầy sự cứng rắn và kiên định. Lý Hổ vung thanh kiếm gỗ của mình, chỉ dẫn từng người cách đỡ, cách chém, cách né tránh.
Lâm Dịch khẽ gật đầu. *Chỉ có kỷ luật và sự rèn luyện khắc nghiệt mới có thể biến một đám ô hợp thành một đội quân.* Anh đã dành rất nhiều thời gian và tâm huyết để xây dựng lực lượng này, không chỉ là huấn luyện thể chất mà còn là xây dựng tinh thần. Anh đã truyền cho họ một lý tưởng: bảo vệ những người yếu thế, chống lại sự áp bức. Đó là động lực lớn nhất của họ.
Anh bước ra khỏi gốc cây, tiến gần hơn về phía sân tập. Khi anh xuất hiện, những người lính vẫn không ngừng tập luyện, nhưng trong ánh mắt họ, khi liếc nhìn về phía Lâm Dịch, có một sự kính trọng và tin tưởng tuyệt đối. Lâm Dịch không chỉ là người chỉ huy, mà còn là người đã mang lại cho họ một cuộc sống mới, một mục đích mới.
Anh đi chậm rãi giữa hàng ngũ đang tập luyện, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt thấm đẫm mồ hôi. Anh dừng lại bên một người lính đang vật lộn với cách cầm khiên. “Không phải như vậy,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn nhưng đủ để người lính nghe thấy giữa tiếng ồn ào. Anh tự tay điều chỉnh lại tư thế của người lính, đặt tay người đó đúng vào vị trí cần thiết. “Khiên không chỉ để đỡ, mà còn là một phần của cơ thể. Phải dùng toàn bộ trọng lượng để giữ vững, và luôn sẵn sàng để phản công. Mỗi động tác đều phải có mục đích.”
Người lính ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Đó là một cựu binh gầy gò, từng lang thang kiếm sống sau khi đội quân của hắn tan rã. Hắn chưa bao giờ nghĩ một thiếu niên trông có vẻ thư sinh như Lâm Dịch lại có thể hiểu sâu sắc về chiến đấu đến vậy. Lâm Dịch đã không chỉ dạy họ cách cầm vũ khí, mà còn dạy họ cách nghĩ như một chiến binh.
Lâm Dịch tiếp tục đi, kiểm tra từng bộ giáp da thô sơ, từng thanh đao được mài sắc. Anh đã bỏ ra không ít tiền của để trang bị cho lực lượng của mình những vũ khí và giáp trụ tốt nhất có thể, không phải là thứ xa hoa, nhưng đủ để bảo vệ họ trong trận chiến. Anh biết, anh không thể chiến đấu một mình. Những người này là cánh tay phải, là sự sống còn của anh.
Anh quay sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những người đang đứng nghiêm trang chờ đợi. “Tình hình thế nào?”
Vương Đại Trụ lập tức đáp, giọng to rõ: “Bẩm Đại ca, tất cả đều đã sẵn sàng. Tinh thần anh em rất cao. Chỉ cần Đại ca ra lệnh, chúng ta sẽ xông lên ngay lập tức.”
Lý Hổ gật đầu, bổ sung: “Chúng ta đã hoàn thiện các bài tập phối hợp theo đội nhỏ. Anh em đã nắm vững các chiến thuật cơ bản mà Đại ca đã truyền dạy. Mặc dù vẫn còn nhiều chỗ cần mài giũa, nhưng chắc chắn chúng ta sẽ không làm Đại ca thất vọng.”
Lâm Dịch gật đầu. Anh biết, lực lượng này chưa thể trở thành một đội quân bách chiến bách thắng. Nhưng họ có sự trung thành, có ý chí, và quan trọng nhất, họ có niềm tin. *Sự tàn bạo và liều lĩnh của Hắc Sa Bang cho thấy cuộc đối đầu sẽ không hề dễ dàng, có thể có những tổn thất không lường trước được. Nhưng chúng ta đã chuẩn bị.*
“Tốt lắm,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh nhìn về phía Thành Thiên Phong đang dần hiện rõ dưới lớp sương mờ. “Hãy cho họ nghỉ ngơi một chút, nhưng vẫn duy trì sự cảnh giác. Đêm nay, sẽ là một đêm dài. Hãy nhớ kỹ lời ta nói, bảo vệ lẫn nhau. Chúng ta là một khối, không ai bị bỏ lại phía sau.”
Anh quay người, bước đi. Phía sau anh, tiếng la hét huấn luyện lại vang lên, nhưng lần này, nó mang theo một sự quyết tâm và tin tưởng mạnh mẽ hơn. Lâm Dịch biết, việc anh phải sử dụng bạo lực để giải quyết vấn đề cho thấy anh đang dần thâm nhập sâu hơn vào thế giới giang hồ và chấp nhận những quy tắc khắc nghiệt của nó. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và đôi khi, để có được nó, phải tự mình chiến đấu.*
---
Nửa đêm. Trời âm u, những đám mây đen kịt che khuất vầng trăng, khiến Thành Thiên Phong chìm trong một bóng tối đặc quánh. Thỉnh thoảng, vài hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi xuống, đậu trên mái ngói, trên những tán cây, và trên vai áo của những kẻ đang vội vã đi qua những con hẻm vắng.
Trong một căn cứ bí mật, một kho hàng cũ kỹ bị bỏ hoang ở rìa khu thương mại, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ đã vỡ, tạo nên những âm thanh rít lên ghê rợn. Mùi bụi bặm, gỗ mục và không khí ẩm thấp nồng nặc trong không gian. Ánh nến leo lét trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng tối tăm, chiếu rọi lên một tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng.
Lâm Dịch và Liễu Thanh Y ngồi đối diện nhau, những bóng đổ dài trên tường như những con quái vật đang rình rập. Liễu Thanh Y, với dáng người cao ráo, thanh thoát và ánh mắt cương nghị, đã thay bộ trang phục màu xanh quen thuộc bằng một bộ đồ gọn gàng hơn, thuận tiện cho việc hành động. Cô đã chuẩn bị sẵn những thông tin chi tiết về các cứ điểm của Hắc Sa Bang: từ nhà kho buôn lậu ở phía Đông, sòng bạc ở khu trung tâm, cho đến tổng đàn của chúng ẩn mình trong khu ổ chuột phía Bắc. Các tuyến đường tuần tra, số lượng người, và thậm chí cả thói quen của những tên cầm đầu đều được cô ghi chú tỉ mỉ trên tấm bản đồ.
“Hắc Sa Bang đang vơ vét khắp nơi, chúng ta không thể để chúng tiếp tục,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng anh trầm ổn, không một chút dao động, mặc cho sự căng thẳng đang bao trùm không gian. “Sự sụp đổ của Bàng Lão Gia đã đẩy chúng vào tình thế tuyệt vọng. Chúng đang cố gắng vơ vét càng nhiều càng tốt trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn. Thời điểm này, khi chúng đang hỗn loạn và chia nhỏ lực lượng, là cơ hội tốt nhất để ra tay.”
Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt cô tập trung cao độ vào bản đồ. “Ta cũng nghĩ vậy. Lực lượng của ta đã sẵn sàng. Chỉ chờ lệnh của ngươi. Ngươi có kế hoạch gì?”
Ánh mắt Lâm Dịch dừng lại trên tấm bản đồ, ngón tay anh lướt nhẹ qua từng khu vực được đánh dấu. *Sự phối hợp giữa hai lực lượng không thể xảy ra sai sót. Mối quan hệ hợp tác giữa Lâm Dịch và Liễu Thanh Y ngày càng sâu sắc, đặt nền móng cho những liên minh lớn hơn trong tương lai. Nhưng hiện tại, sự tin tưởng tuyệt đối là chìa khóa.*
“Chúng ta sẽ đánh vào ba cứ điểm chính đồng thời,” Lâm Dịch nói, giọng anh rõ ràng và dứt khoát, “nhà kho buôn lậu ở phía Đông, sòng bạc ở trung tâm, và tổng đàn của chúng ở khu ổ chuột phía Bắc. Mục tiêu là phân tán lực lượng của chúng, tạo áp lực tối đa và không cho chúng có cơ hội phản ứng kịp thời. Sau đó, chúng ta sẽ tập trung lực lượng để quét sạch chúng từng cứ điểm một.”
Anh giải thích chi tiết hơn, chỉ vào từng vị trí trên bản đồ. “Lực lượng của ta sẽ tập trung vào nhà kho buôn lậu và sòng bạc. Đây là những nơi chúng tích trữ tài vật và cũng là nguồn thu chính. Đánh vào đây sẽ cắt đứt huyết mạch kinh tế của chúng. Vương Đại Trụ và Lý Hổ sẽ dẫn đầu một đội tấn công nhà kho. Ta sẽ trực tiếp chỉ huy đội tấn công sòng bạc. Sòng bạc là nơi đông người, cần phải hành động nhanh gọn và dứt khoát để tránh gây ra quá nhiều thương vong cho người vô tội.”
Liễu Thanh Y lắng nghe từng lời, thỉnh thoảng lại gật đầu. Cô tin tưởng v��o khả năng mưu lược của Lâm Dịch. “Vậy còn tổng đàn của chúng?”
“Tổng đàn của chúng là nơi tập trung nhiều tên cốt cán nhất, và cũng là nơi chúng thủ vững nhất,” Lâm Dịch trả lời, ánh mắt anh hơi nheo lại. “Đó là nơi lực lượng của ngươi sẽ ra tay. Ngươi và các anh em giang hồ của mình sẽ tạo ra một cuộc tấn công bất ngờ, dữ dội vào tổng đàn. Không cần phải chiếm giữ ngay lập tức, mà chủ yếu là để giam chân và tiêu hao lực lượng của chúng. Sau khi chúng ta xử lý xong hai cứ điểm kia, chúng ta sẽ hợp quân và dồn tổng lực vào tổng đàn.”
Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt cô ánh lên vẻ hưng phấn chiến đấu. “Được. Lực lượng của ta đã quen với những trận đánh bất ngờ, và các anh em đều đã chuẩn bị tinh thần. Tổng đàn của Hắc Sa Bang, ta sẽ cho chúng nếm mùi.”
Cô đưa tay ra, đặt ngón tay lên bản đồ, chỉ vào một vài con hẻm nhỏ và mái nhà. “Chúng ta có thể lợi dụng những con đường này để tiếp cận tổng đàn mà không bị phát hiện. Và đây là vị trí của một số tên cai ngục mà chúng ta đã theo dõi. Chúng ta có thể vô hiệu hóa chúng trước khi tấn công.” Liễu Thanh Y bổ sung thông tin và đưa ra những lời khuyên chiến thuật dựa trên kinh nghiệm của cô trong thế giới giang hồ. Cô nói về những điểm yếu trong hệ thống phòng thủ của Hắc Sa Bang mà cô và các thuộc hạ đã nắm được qua nhiều ngày trinh sát.
Cả hai cùng nhau hoàn thiện bản đồ tác chiến, đánh dấu các mục tiêu phụ, các đường rút lui, và các điểm tập kết khẩn cấp. Lâm Dịch hỏi han kỹ càng về số lượng đối thủ, vũ khí của chúng, và cả những thói quen sinh hoạt của chúng. Anh không muốn bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.*
“Một điều nữa,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm xuống. “Thẩm Đại Nhân vẫn chưa lộ mặt, nhưng sự sụp đổ của Bàng Lão Gia và cuộc chiến với Hắc Sa Bang chắc chắn sẽ khiến hắn chú ý. Có khả năng hắn sẽ cử người giám sát hoặc thậm chí can thiệp. Chúng ta phải hành động thật nhanh chóng, gọn gàng, không để lại quá nhiều dấu vết. Ta không muốn cho hắn bất kỳ cơ hội nào để lợi dụng tình hình.”
Liễu Thanh Y gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. “Ta hiểu. Thế lực của Thẩm Đại Nhân không đơn giản. Chúng ta sẽ cẩn trọng.”
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa phùn vẫn rơi, tí tách trên mái nhà. Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt như báo hiệu một đêm đầy bão tố. Anh biết, đây là một canh bạc lớn. Một sai lầm nhỏ có thể khiến toàn bộ nỗ lực sụp đổ và gây hại cho những người anh muốn bảo vệ. Anh cũng suy nghĩ về mức độ bạo lực cần thiết để 'quét sạch' một thế lực như Hắc Sa Bang. Anh không muốn vượt qua ranh giới đạo đức của mình, nhưng trong thế giới này, đôi khi bạo lực là cách duy nhất để sinh tồn và bảo vệ những gì mình trân trọng.
“Hãy thông báo cho tất cả các anh em của ngươi,” Lâm Dịch nói, giọng anh đầy kiên quyết. “Tất cả phải chuẩn bị sẵn sàng. Khi hiệu lệnh vang lên, chúng ta sẽ hành động. Đây là trận chiến cuối cùng để quét sạch Hắc Sa Bang khỏi Thành Thiên Phong.”
Liễu Thanh Y đứng dậy, ánh mắt cô nhìn Lâm Dịch đầy tin tưởng và tôn trọng. “Được. Chúng ta sẽ không làm ngư��i thất vọng, Lâm Dịch.”
Cô quay người, nhẹ nhàng rời khỏi căn phòng tối tăm, để lại Lâm Dịch một mình với tấm bản đồ và ánh nến leo lét. Tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng mưa phùn rơi tí tách, tất cả hòa vào nhau như một bản giao hưởng dự báo bão giông. Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn đã ném mồi, và giờ là lúc những con quái vật thực sự phải đối mặt với lưỡi kiếm công lý của hắn. Cuộc chơi lớn, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu. Và anh, Lâm Dịch, đã sẵn sàng để viết nên những chương tiếp theo bằng máu và lửa.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.