Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 436: Đế Chế Lung Lay: Những Đồng Minh Đổ Vỡ

Đêm tàn, nhưng trong phủ đệ của Bàng Lão Gia, ánh nến leo lét vẫn còn lay động, soi rọi một không khí đặc quánh sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Sáng sớm, khi vầng dương còn chưa kịp xua tan hết màn sương đêm giăng mắc trên những mái ngói xanh rêu của Thành Thiên Phong, cơn bão đã ập đến thư phòng của Bàng Lão Gia. Căn phòng vốn luôn được giữ gìn ngăn nắp, thể hiện sự giàu có và quyền thế của chủ nhân, giờ đây tan hoang như vừa trải qua một trận cướp bóc. Bàn ghế xô lệch, những chồng sách quý đổ nghiêng ngả, giấy tờ vương vãi khắp sàn nhà lát gỗ mun. Mùi mực tàu và giấy cũ quyện với mùi rượu nồng từ chén rượu vỡ cùng hơi thở nặng nề của Bàng Lão Gia, tạo nên một không gian ngột ngạt đến khó thở.

Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp quen thuộc nay trông càng thêm nặng nề dưới lớp áo lụa nhàu nát, đang điên cuồng vò nát một xấp báo cáo tài chính trong tay. Những con số thua lỗ đỏ lòm, những ghi chép về các khoản nợ khổng lồ, tất cả như những lưỡi dao sắc nhọn cứa thẳng vào tim hắn. Đôi mắt nhỏ ti hí mọi ngày giờ mở to thao láo, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng, ẩn chứa sự hoảng loạn tột độ. Khuôn mặt tròn trịa, căng bóng vì sự hưởng thụ nay trắng bệch, những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, chảy dài xuống thái dương. Hắn không thể tin nổi. Đế chế mà hắn dày công gây dựng, cái tên Bàng Thị vang vọng khắp Thành Thiên Phong, lại có thể sụp đổ nhanh chóng đến vậy, chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi.

“Không thể nào! Tất cả đều là giả! Giả dối! Ai dám... ai dám làm ra chuyện này?!” Giọng hắn khản đặc, lạc đi vì giận dữ và sợ hãi, như tiếng chim bị bẫy đang cố vùng vẫy trong vô vọng. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, khiến một bình hoa sứ quý giá rơi xuống đất vỡ tan tành, những mảnh sứ văng tung tóe. Tiếng vỡ vụn ấy chẳng khác nào tiếng chuông báo tử cho sự nghiệp của hắn.

Một quản sự già, gầy gò, mặt mày tái mét vì lo sợ, quỳ rạp dưới đất, giọng run rẩy: “Lão Gia, các đối tác... các đối tác đã đồng loạt rút vốn. Thương hội Vạn Phát đã cắt đứt mọi giao dịch, gia tộc Lý Thị cũng đã thu hồi các khoản đầu tư. Thậm chí cả những khoản vay từ... từ Hắc Sa Bang cũng đã cử người đến đòi nợ gấp!”

Bàng Lão Gia nghe đến Hắc Sa Bang, cả người hắn run lên bần bật. Hắc Sa Bang không phải là những kẻ dễ nói chuyện. Chúng đòi nợ bằng máu, bằng mạng. Hắn đã quá tự phụ, quá tin tưởng vào cái gọi là 'Khoáng Thạch Huyết Linh', một cơ hội làm giàu nhanh chóng mà hắn nghĩ rằng không ai có thể sánh bằng. Hắn đã dốc toàn lực, vay mượn khắp nơi, thậm chí còn mượn danh nghĩa của Thẩm Đại Nhân để tạo uy tín, khiến Thẩm Đại Nhân cũng gián tiếp bị kéo vào vũng lầy này. Giờ đây, viễn cảnh bị Hắc Sa Bang siết nợ, hoặc tệ hơn, bị chúng trừng phạt vì đã khiến chúng mất mặt và mất tiền, hiện rõ mồn một trước mắt hắn.

“Đồ vô dụng! Các ngươi đều là đồ vô dụng!” Bàng Lão Gia gào thét, túm lấy cổ áo của quản sự già, đôi mắt đỏ ngầu gằn lên những tia máu. “Sao các ngươi không ngăn ta lại? Sao không nói cho ta biết đây là cái bẫy?!” Hắn ném quản sự ra xa, khiến ông lão tội nghiệp ngã dúi dụi. Nỗi giận dữ bùng nổ trong hắn không phải vì sự bất tài của thuộc hạ, mà là vì sự bất lực của chính mình. Hắn đã rơi vào bẫy, một cái bẫy tinh vi đến mức hắn không hề hay biết cho đến khi mọi thứ đã quá muộn.

Hắn nhớ lại những tin đồn về "Khoáng Thạch Huyết Linh" quý hiếm, những báo cáo "tối mật" về tiềm năng lợi nhuận khổng lồ. Hắn đã bị mê hoặc bởi viễn cảnh trở thành bá chủ thị trường, vượt qua mọi đối thủ để vươn lên đỉnh cao quyền lực và giàu có. Lòng tham đã che mờ lý trí, sự tự phụ khiến hắn bỏ qua mọi cảnh báo, thậm chí còn chế giễu những kẻ thận trọng. Giờ đây, cái giá phải trả là quá đắt.

Bàng Lão Gia loạng choạng bước đến chiếc bàn lớn, nơi những bản đồ và tài liệu về dự án "Khoáng Thạch Huyết Linh" từng được trải ra đầy tự hào, giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn. Hắn đổ gục xuống ghế, tấm lưng mập mạp run lên từng hồi. Gương mặt trắng bệch, đôi môi mím chặt đến tím tái. Hắn cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, như thể toàn bộ sức lực trong cơ thể đã bị rút cạn. Sự nghiệp cả đời, những đêm không ngủ để tính toán, những phi vụ mạo hiểm để mở rộng, tất cả giờ đây hóa thành tro tàn. Không chỉ tiền bạc, mà danh dự, uy tín, và cả mạng sống của hắn cũng đang bị đe dọa.

Sự tuyệt vọng bủa vây lấy Bàng Lão Gia. Hắn không biết phải làm gì, phải đi đâu. Những đối tác từng vây quanh hắn nịnh bợ giờ đã quay lưng. Những chủ nợ, đặc biệt là Hắc Sa Bang, không phải là những người có thể thương lượng. Hắn đã bị lừa, một cách ngoạn mục. Nhưng ai? Ai có thể có mưu kế thâm sâu đến vậy? Hắn nghiến răng, một cái tên chợt lóe lên trong đầu, một cái tên mà trước đây hắn chưa bao giờ thực sự để tâm: Lâm Dịch. Cái thằng nhóc mới nổi ở Thành Thiên Phong, cái tên mà hắn vẫn thường khinh miệt là "kẻ hạ đẳng từ biên thùy". Chẳng lẽ... không, không thể nào! Làm sao một thằng nhóc không có gốc gác, không có thế lực lại có thể giăng bẫy được hắn? Nhưng những gì đang diễn ra lại quá trùng khớp.

Bàng Lão Gia ôm lấy đầu, cơn đau nhức nhối từ thái dương lan tỏa khắp đại não. Hắn đã mất tất cả. Hoặc có thể là sắp mất. Hắn phải làm gì đó, phải nghĩ cách thoát khỏi vũng lầy này. Nhưng mỗi khi hắn cố gắng suy nghĩ, những con số thua lỗ, những lời đe dọa của Hắc Sa Bang lại hiện lên, bóp nghẹt tâm trí hắn. Hắn thở hổn hển, cảm thấy trái tim mình như đang bị bóp nghẹt. Sự sụp đổ của đế chế không chỉ là về tiền bạc, mà còn là sự sụp đổ của một con người. Và hắn, Bàng Lão Gia, giờ đây chỉ còn là một vỏ bọc rỗng tuếch, chờ đợi số phận nghiệt ngã của mình.

***

Cùng lúc đó, tại thương hội của Lâm Dịch, một buổi sáng lại bắt đầu trong không khí hoàn toàn khác biệt. Văn phòng của Lâm Dịch, dù không quá rộng lớn như thư phòng của Bàng Lão Gia, nhưng lại toát lên vẻ ngăn nắp, tinh tế và hiệu quả. Ánh nắng ban trưa nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ gỗ, rọi lên chiếc bàn làm việc đơn giản nhưng sạch sẽ, làm nổi bật màu xanh ngọc của bộ ấm trà đang nghi ngút khói. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng, xua đi mọi sự căng thẳng. Không khí trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng khi Bạch Vân Nhi lật dở các báo cáo.

Lâm Dịch ngồi sau bàn, thân hình gầy gò của một thiếu niên mới lớn, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm và sắc bén như một người từng trải. Mái tóc đen bù xù thường ngày nay đã được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán cao và những đường nét thanh tú trên gương mặt. Anh mặc một bộ trang phục vải thô đơn giản nhưng sạch sẽ, hoàn toàn trái ngược với vẻ xa hoa của Bàng Lão Gia. Anh khẽ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi.

“Tình hình Bàng Thị thế nào rồi?” Giọng anh trầm ổn, không một chút biểu lộ cảm xúc dư thừa, như thể đang hỏi về một sự kiện thời tiết chứ không phải sự sụp đổ của một đế chế thương nghiệp.

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, thanh thoát trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, khẽ đặt chồng báo cáo xuống bàn. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối vào người thiếu niên trước mặt. “Đúng như dự đoán, Thiếu gia. Các đối tác đã đồng loạt rút lui. Thương hội Vạn Phát và gia tộc Lý Thị đã chính thức tuyên bố ngừng hợp tác. Áp lực từ các chủ nợ, đặc biệt là Hắc Sa Bang, đang đẩy Bàng Thị đến bờ vực phá sản. Tốc độ này còn nhanh hơn chúng ta nghĩ.” Nàng nói, giọng rõ ràng, dứt khoát, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Trong lòng nàng, dù có chút lo lắng cho những rắc rối sắp tới, nhưng sự thán phục dành cho mưu lược của Lâm Dịch lại chiếm ưu thế.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đứng cạnh đó, hào hứng chen vào: “Đại ca, ta nghe nói Bàng Lão Gia đã đập phá hết cả thư phòng rồi. Mấy tiểu nhị của ta còn thấy hắn ta mặt mũi thất thần như kẻ mất hồn, la hét om sòm từ sáng sớm!” Hắn nói, tay không ngừng khoa tay múa chân, cố gắng diễn tả lại cảnh tượng mà hắn đã nghe được từ mạng lưới tai mắt của mình.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, khóe môi thoáng hiện một nụ cười nhạt. "Hắn ta đã quá tự phụ, và lòng tham đã che mắt hắn. Cái kết này là điều không thể tránh khỏi." Anh đưa tay lướt nhẹ qua một mảnh 'Khoáng Thạch Huyết Linh' đỏ sẫm vẫn còn đặt trên bàn. Vật này không phải thứ mà Bàng Lão Gia đã lao đầu vào, mà là một mảnh khoáng thạch thật, được anh cẩn thận cất giữ. Bản chất thực sự của nó vẫn còn là một bí ẩn, nhưng nó đã hoàn thành xuất sắc vai trò của một "cái cớ" hoàn hảo, một mồi nhử chết người. Anh không khỏi suy tư, liệu việc mình thao túng thị trường dựa trên một loại khoáng thạch đặc biệt như vậy có vô tình chạm đến một bí mật lớn hơn, hay một thế lực ẩn giấu nào đó đang quan tâm đến nó hay không? Những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" chợt hiện về trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở rằng thế giới này còn nhiều điều anh chưa biết.

"Cá đã cắn câu, và giờ là lúc chờ đợi những con cá lớn hơn." Lâm Dịch thầm nghĩ. Anh biết rằng sự sụp đổ của Bàng Lão Gia không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là sự khởi đầu của một chuỗi phản ứng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ, "và để sinh tồn, đôi khi ta phải tự tạo ra sự công bằng của riêng mình, dù cho nó có vẻ tàn nhẫn đến đâu." Anh nhớ lại những ngày đầu xuyên không, khi anh chỉ là một thiếu niên gầy gò, vật lộn với đói nghèo và sự áp bức. Anh đã dùng "Tri thức là vũ khí mạnh nhất" của mình để từng bước vươn lên, từ một kẻ không có gì trở thành người có ảnh hưởng. Nhưng mỗi bước tiến đều kéo theo những nguy hiểm lớn hơn.

Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu, ánh mắt kiên định. "Chúng ta cần tiếp tục theo dõi chặt chẽ mọi động thái. Đặc biệt là từ Hắc Sa Bang và bất kỳ dấu hiệu nào từ Thẩm Đại Nhân." Anh dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Sự sụp đổ của Bàng Thị sẽ khiến Thẩm Đại Nhân phải hành động để bảo vệ lợi ích và thu hồi các khoản nợ của mình, trực tiếp đưa hắn vào xung đột với chúng ta. Và Hắc Sa Bang... chúng sẽ không bỏ qua món nợ này, cũng như sự sỉ nhục mà chúng cảm thấy khi bị lừa. Sự trả thù của chúng là điều không thể tránh khỏi."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ghi nhớ từng lời của Lâm Dịch. Nàng hiểu rằng gánh nặng trên vai anh là vô cùng lớn, và những gì sắp tới sẽ còn khó khăn hơn nhiều. Trần Nhị Cẩu nghiêm mặt lại, không còn vẻ hào hứng ban nãy. Hắn biết rằng khi nhắc đến Hắc Sa Bang, mọi chuyện sẽ trở nên nghiêm trọng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn kiên quyết nói.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi. Anh cảm thấy ấm áp trước sự trung thành và tin tưởng của những người xung quanh. "Tốt. Hãy giữ liên lạc thường xuyên. Và cẩn thận." Anh ra hiệu cho Bạch Vân Nhi tiếp tục theo dõi chặt chẽ, đặc biệt là động thái từ các chủ nợ của Bàng Lão Gia, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Mọi thông tin đều có thể trở thành chìa khóa để đối phó với những con cá mập đang chuẩn bị lộ diện. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu. Anh không sợ hãi, nhưng anh ý thức được sự nguy hiểm. Anh đã giăng bẫy, và giờ là lúc đối mặt với những hậu quả.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, phủ một lớp màu cam đ�� lên những mái nhà cổ kính của Thành Thiên Phong, quán Trọ Lạc Nguyệt bắt đầu trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng bát đĩa va chạm leng keng, tiếng cười giòn tan và cả những lời bàn tán xôn xao quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng ấm cúng. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng cay và khói gỗ từ bếp lò lan tỏa khắp không gian, mời gọi những lữ khách và dân địa phương tìm đến một bữa tối thịnh soạn và những câu chuyện phiếm.

Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đang đứng sau quầy, tay thoăn thoắt lau chùi chiếc bàn gỗ bóng loáng. Đôi mắt ti hí của ông khẽ liếc nhìn từng vị khách, lắng nghe những lời bàn tán đang rộ lên khắp quán. Ông lão luôn là người nắm bắt thông tin nhanh nhất ở Thành Thiên Phong, và tối nay, câu chuyện về sự sụp đổ của Bàng Thị là chủ đề nóng hổi nhất.

“Ngươi nghe gì chưa?” Một khách hàng gầy gò, râu ria xồm xoàm, ghé sát tai bạn đồng hành thì thầm, nhưng giọng điệu lại đủ lớn để cả bàn bên cạnh cũng nghe thấy. “Bàng Thị sắp sụp đổ rồi đó! Các chủ nợ đang vây kín phủ đệ của Bàng Lão Gia, nghe nói là từ sáng sớm đến giờ vẫn chưa chịu buông tha.”

Người bạn đồng hành, một gã đàn ông vạm vỡ, nhấp một ngụm rượu lớn rồi gật gù: “Ta còn nghe nói Hắc Sa Bang cũng đã ra mặt đòi nợ. Mấy tên côn đồ mặt mày hung tợn, vác đao kiếm đến thẳng phủ đệ, dọa sẽ san bằng cả nhà nếu không trả tiền. Lần này Bàng Lão Gia khó thoát khỏi kiếp nạn rồi.”

Cố lão bản khẽ lắc đầu, vẻ mặt tỏ ra tiếc nuối, nhưng trong lòng lại đầy phấn khích. Ông đã chứng kiến không ít sự thăng trầm của các thế lực ở Thành Thiên Phong, nhưng hiếm có khi nào một đế chế hùng mạnh như Bàng Thị lại sụp đổ nhanh chóng và bất ngờ đến vậy. Điều này chứng tỏ một thế lực mới, mạnh mẽ và thâm sâu hơn đang trỗi dậy. Ông biết ai là người đứng sau tất cả.

Ở một góc khuất của quán, nơi ánh đèn lồng không rọi tới quá rõ ràng, Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội ngồi trầm ngâm bên chén trà nóng. Vẻ mặt của hắn vẫn như m��i khi, có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt lại lộ rõ sự suy tư sâu sắc. Hắn mặc một bộ trang phục gọn gàng, không quá nổi bật, nhưng toát lên vẻ tinh anh của một người từng trải trong thương trường. Hắn không tham gia vào những lời bàn tán ồn ào, chỉ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ nơi Thành Thiên Phong đang dần chìm vào bóng tối.

Trương Quản Sự khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà. Hơi nóng từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm trí hắn. (Nội tâm): *Lâm Dịch... hắn thật sự đã làm được.* Hắn nhớ lại những lần gặp gỡ với Lâm Dịch, một thiếu niên ban đầu có vẻ ngoài chẳng có gì đặc biệt, nhưng lại luôn thể hiện một trí tuệ và sự sắc bén đáng kinh ngạc. Hắn đã từng hoài nghi, từng đánh giá thấp Lâm Dịch, coi anh như một kẻ may mắn hoặc cùng lắm là một kẻ có chút mưu mẹo. Nhưng giờ đây, nhìn thấy sự sụp đổ kinh hoàng của Bàng Lão Gia, hắn nhận ra mình đã sai lầm nghiêm trọng. *Một đòn chí mạng chỉ trong vài ngày. Khó lường thật.*

Trương Quản Sự đã theo dõi sát sao mọi động thái của Lâm Dịch kể từ khi anh bắt đầu gây dựng thế lực ở Thành Thiên Phong. Hắn đã chứng kiến cách Lâm Dịch từng bước thâm nhập vào thị trường, đối phó với các thế lực địa phương, và giờ đây, giáng một đòn quyết định vào Bàng Thị. Cái kế hoạch "Khoáng Thạch Huyết Linh" này thật sự quá tinh vi. Nó không chỉ lợi dụng lòng tham của Bàng Lão Gia, mà còn thao túng toàn bộ thị trường, khiến các đối tác khác cũng bị cuốn vào và sau đó nhanh chóng rút lui, khiến Bàng Thị hoàn toàn cô lập. Hắn không khỏi rùng mình khi nghĩ đến sự tàn nhẫn và hiệu quả của kế hoạch này.

Càng suy nghĩ, Trương Quản Sự càng cảm thấy một sự kính nể sâu sắc dành cho Lâm Dịch. Người thiếu niên này không dựa vào quyền lực hay gia thế, mà hoàn toàn dựa vào trí tuệ và mưu lược của mình để đối đầu với những kẻ mạnh hơn. Hắn hiểu rằng, sự sụp đổ của Bàng Thị sẽ không kết thúc ở đây. Thẩm Đại Nhân, người có liên quan mật thiết đến các khoản vay của Bàng Lão Gia, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Và Hắc Sa Bang, một khi đã tức giận, sẽ trở thành một mối đe dọa khôn lường. Toàn bộ Thành Thiên Phong, và có thể là cả vùng đất này, sẽ sớm rơi vào một cuộc chiến tranh giành quyền lực mới.

Trương Quản Sự khẽ thở dài một lần nữa, đôi mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn Thành Thiên Phong. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa trong miệng. Ông lão Cố lão bản vẫn đang tươi cười nói chuyện với khách hàng, nhưng Trương Quản Sự có thể thấy được tia sáng tinh tường trong đôi mắt ti hí của ông. Cố lão bản cũng nhận ra sự thay đổi quyền lực đang diễn ra. Thành Thiên Phong đang chìm vào một đêm không yên giấc, và những con cá lớn hơn trong ao đang bắt đầu quẫy đạp, chuẩn bị lộ diện. Lâm Dịch đã ném mồi, và giờ là lúc chờ đợi những con quái vật thực sự. Cuộc chơi lớn, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu, và hắn, Trương Quản Sự, sẽ phải thận trọng lựa chọn phe phái của mình, nếu không muốn trở thành con tốt thí trên bàn cờ của Lâm Dịch.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free