Lạc thế chi nhân - Chương 435: Cú Sốc Bàng Thị: Đòn Đánh Từ Thâm Uyên
Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một đêm đen tĩnh mịch. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một cơn bão lớn đang dần hình thành. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên lách qua khe cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất Quán Trọ Lạc Nguyệt. Không khí trong quán đã bắt đầu sôi động, tiếng trò chuyện râm ran của những thương nhân và lữ khách vãng lai hòa lẫn với tiếng bát đĩa va chạm lách cách từ nhà bếp. Mùi thức ăn thơm lừng, xen lẫn chút khói gỗ từ lò sưởi và hương trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một sự ấm cúng quen thuộc. Thế nhưng, tại một góc khuất, dưới ánh đèn lồng còn chưa kịp tắt hẳn, bầu không khí lại căng như dây đàn, khác hẳn với sự náo nhiệt xung quanh.
Lâm Dịch ngồi đó, thân hình gầy gò của thiếu niên 17 tuổi dường như lại mang một sức nặng của sự từng trải. Khuôn mặt thanh tú của anh trầm tư hơn thường lệ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén, chúng quét qua Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đang ngồi đối diện, tựa như đang kiểm tra từng chi tiết cuối cùng trong một kế hoạch đã được dày công sắp đặt. Anh lật trang cuối cùng của cuốn `Cẩm Nang Kế Sách`, ngón tay khẽ gạch chân một vài điểm, rồi gấp lại, đặt nó ngay ngắn bên cạnh chén trà. Cuốn sách cũ kỹ này, với anh, không chỉ là một công cụ, mà còn là một biểu tượng của tri thức và mưu lược, những thứ mà ở thế giới này, đôi khi còn mạnh hơn cả sức mạnh tu luyện.
"Đã đến lúc," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm lắng nhưng dứt khoát, tựa như một tiếng chuông báo hiệu cho một sự khởi đầu không thể đảo ngược. Anh ngẩng đầu, ánh mắt hướng về Trần Nhị Cẩu, người đang ngồi thẳng lưng, vẻ mặt đầy nhiệt huyết. "Nhị Cẩu, các tin đồn phải thật tự nhiên, lan truyền nhanh nhất có thể. Ngươi phải đảm bảo rằng chúng ta không bị lộ bất kỳ dấu vết nào. Bắt đầu từ những kẻ thua bạc của Bàng Lão Gia, những tiểu thương bị hắn chèn ép, và lan dần ra. Mỗi lời thì thầm, mỗi câu chuyện phiếm đều phải được tính toán. Hãy để họ tự mình tin vào điều đó."
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, gật đầu lia lịa. "Đại ca cứ yên tâm, Nhị Cẩu hiểu rõ mà! Mấy tay buôn tin ở chợ đen, mấy con bạc khát nước, nghe tin gì lạ là y như rằng chúng nó truyền đi còn nhanh hơn gió. Nhị Cẩu sẽ chỉ cần 'vô tình' để lộ vài thông tin, vài mối nghi ngờ, rồi để chúng tự làm việc còn lại." Anh ta cười toe toét, nắm chặt tay, vẻ mặt phấn khích. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
Lâm Dịch khẽ gật đầu, chuyển ánh mắt sang Bạch Vân Nhi. Nàng ngồi đó, dáng vẻ thon thả, cử chỉ thanh thoát, đang kiểm tra lại một chồng giấy tờ được đặt ngay ngắn trên bàn. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng phản chiếu ánh sáng từ ngọn nến, toát lên vẻ tập trung cao độ. "Vân Nhi, nàng hãy chuẩn bị các thông tin 'chính thống' để tung ra sau khi thị trường bắt đầu có dấu hiệu hoang mang. Thông tin phải thật thuyết phục, có đầy đủ giấy tờ, con dấu, và đặc biệt là phải có vẻ 'chậm trễ' mới đến tay chúng ta. Càng giống thật, càng có giá trị. Chúng ta cần tạo ra một làn sóng hỗn lo��n, rồi sau đó là một đòn giáng mạnh mẽ, không cho Bàng Lão Gia bất kỳ cơ hội nào để chống đỡ."
Bạch Vân Nhi ngẩng lên, ánh mắt nàng kiên định. "Vâng, Lâm Dịch. Đã có vài đầu mối từ các đoàn thương nhân phương Bắc. Họ sẽ 'vô tình' tiết lộ về một nguồn khoáng thạch mới, dồi dào hơn, dễ khai thác hơn, dù chất lượng có kém hơn một chút. Nhưng cái giá rẻ hơn gấp nhiều lần sẽ là đòn chí mạng." Nàng đặt tập giấy tờ xuống, đôi môi khẽ mím lại. "Ngay cả những nhà buôn tinh ranh nhất cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy này, tin rằng mình đang nắm giữ 'thông tin nội bộ'."
Lâm Dịch tựa lưng vào ghế, khẽ thở dài. Trong tâm trí anh, những bánh răng của kế hoạch đang quay tít, mỗi chi tiết đều được tính toán kỹ lưỡng. Anh vẫn nhớ như in những bài học về thao túng thị trường từ thế giới cũ, những cú sốc kinh tế có thể khiến cả một đế chế sụp đổ. Ở đây, trong Đại Hạ vương triều này, các nguyên tắc cơ bản vẫn không thay đổi: lòng tham, nỗi sợ hãi, và sự thiếu thông tin. Bàng Lão Gia, với bản chất tham lam và sự tự phụ cố hữu, đã tự nguyện bước vào cái bẫy này. Hắn tin rằng mình đang nắm giữ một cơ hội vàng, một 'Khoáng Thạch Huyết Linh' độc nhất vô nhị, nhưng không hề biết rằng bản thân đã trở thành một con cờ trong ván cờ lớn hơn nhiều.
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh nghĩ thầm, ánh mắt lướt qua những gương mặt hối hả bên ngoài cửa sổ. *Và đôi khi, để tồn tại, để bảo vệ những người mình trân trọng, mình phải tự tay tạo ra 'công bằng' cho riêng mình, dù phải dùng đến những thủ đoạn không mấy quang minh.* Anh không cảm thấy tự hào về việc thao túng thị trường, về việc gieo rắc sự hỗn loạn và phá hoại tài sản của kẻ khác. Nhưng anh biết, đây là một cuộc chiến không khoan nhượng. Bàng Lão Gia là một mắt xích trong mạng lưới tham nhũng của Thẩm Đại Nhân, một thế lực đang đè nén Thành Thiên Phong và có thể gây nguy hiểm đến những gì anh đã xây dựng. Anh không thể ngồi yên nhìn.
Cảm giác nặng nề đè nặng lên vai anh. Đây không phải là một trò chơi. Hậu quả của nó sẽ là sự sụp đổ của một gia tộc, sự hoang mang của cả một thị trường, và có thể là sự tức giận của những thế lực ngầm như Hắc Sa Bang hay thậm chí là sự chú ý của Thẩm Đại Nhân. Anh biết, mỗi bước đi đều tiềm ẩn rủi ro. Nhưng anh đã chuẩn bị. Anh đã tính toán mọi thứ, từ phản ứng của Bàng Lão Gia, đến sự can thiệp của Hắc Sa Bang, thậm chí là cả những động thái của Thẩm Đại Nhân.
"Chúng ta cần theo dõi sát sao phản ứng của Hắc Sa Bang," Lâm Dịch nhắc nhở, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. "Chúng là một trong những chủ nợ lớn của Bàng Lão Gia. Khi chúng nhận ra mình bị lừa, bị lợi dụng để thu mua một thứ vô giá trị, phản ứng của chúng sẽ rất dữ dội. Đó là điều chúng ta cần đề phòng."
Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng vào khả năng của Lâm Dịch. "Các tai mắt của chúng ta sẽ bám sát mọi động thái của chúng. Đồng thời, các khoản vay mượn từ Thẩm Đại Nhân cũng cần được làm rõ. Chúng ta phải có bằng chứng cụ thể để khi cần, có thể phơi bày toàn bộ sự thật."
"Đúng vậy," Lâm Dịch nói, anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra những con phố Thành Thiên Phong đang dần bừng tỉnh trong ánh nắng ban mai. "Mỗi chi tiết đều quan trọng. Mỗi con cá chúng ta đánh gục đều sẽ kéo theo một con cá lớn hơn. Cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở Bàng Lão Gia." Anh nhìn về phía xa, nơi những dãy núi Linh Thú Sơn Mạch vẫn còn ẩn hiện trong màn sương mờ. *Khoáng Thạch Huyết Linh... Thứ này, có lẽ còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn mình nghĩ.* Anh không dùng loại khoáng thạch thật sự để gieo tin đồn, mà chỉ là một phiên bản giả mạo được tạo ra từ những tin tức mơ hồ và sự tham lam của Bàng Lão Gia. Nhưng ai biết được, liệu có một thế lực nào đó thực sự đang quan tâm đến loại khoáng thạch này, và liệu hành động của anh có vô tình chạm đến một tổ ong vò vẽ nào đó hay không?
Tiếng bước chân của Trần Nhị Cẩu vội vã vang lên khi anh ta đứng dậy, sẵn sàng thi hành nhiệm vụ. "Vậy Nhị Cẩu đi trước đây, đại ca!"
Lâm Dịch quay lại, khẽ gật đầu. "Cẩn thận đấy, Nhị Cẩu. Mọi chuyện sẽ không dễ dàng đâu."
"Đại ca yên tâm!" Trần Nhị Cẩu khẳng định, rồi nhanh chóng rời khỏi quán trọ, hòa vào dòng người đông đúc trên phố.
Bạch Vân Nhi vẫn ở lại, cẩn thận thu dọn giấy tờ. Nàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cơn bão. Sự sụp đổ của Bàng Lão Gia sẽ là cú đánh đầu tiên, nhưng những hậu quả của nó sẽ còn lan rộng hơn nhiều, chạm đến những thế lực mà Lâm Dịch chưa từng đối mặt trực tiếp. Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự tin tưởng và một chút lo lắng. Anh không phải là một chiến binh, cũng không phải là một pháp sư. Nhưng trí tuệ và sự kiên cường của anh chính là vũ khí mạnh nhất, giúp anh đứng vững trong thế giới khắc nghiệt này.
***
Chợ Linh Dược vào giữa trưa là một thế giới hoàn toàn khác. Nắng gắt đổ xuống những quầy hàng mở, những lều tạm và cờ hiệu rực rỡ, khiến không khí trở nên oi ả và ngột ngạt. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng mặc cả qua lại, tiếng bước chân hối hả của hàng trăm người chen chúc nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn. Mùi thảo dược ��a dạng, từ cam thảo ngọt dịu đến xuyên khung hăng nồng, cùng với hương gia vị lạ và đôi khi là mùi đất ẩm từ những rễ cây mới đào, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của chợ.
Ban đầu, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường. Nhưng rồi, những lời thì thầm bắt đầu xuất hiện. Chúng len lỏi qua từng quầy hàng, từng góc chợ, như những con rắn độc âm thầm bò trong bóng tối.
"Này, ông nghe gì chưa? Cái loại Khoáng Thạch Huyết Linh của Bàng Lão Gia đó... có vẻ như không được như lời đồn!" Một tiểu thương bán dược liệu khô, người thường xuyên qua lại với những kẻ nợ nần của Bàng Lão Gia, thì thầm với một người bạn. Anh ta nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy bí hiểm. "Nghe nói chất lượng không ổn định, mà giá lại trên trời."
Người bạn kia nhíu mày, vẻ mặt ngờ vực. "Thật sao? Ta nghe nói Bàng Lão Gia đang dốc toàn lực vào nó mà? Hắn còn vay mượn khắp nơi nữa chứ."
"Thì đó! Chính vì vay mượn khắp nơi nên giờ mới có chuyện," tiểu thương kia nhếch mép. "Nghe nói có một nguồn cung mới ở phương Bắc, giá rẻ hơn gấp mười lần, chất lượng tuy không bằng nhưng cũng đủ dùng. Mà quan trọng là... nguồn cung đó dồi dào đến mức không tưởng!"
Những lời thì thầm này, ban đầu chỉ là những đốm lửa nhỏ, nhưng rồi chúng nhanh chóng bùng lên thành một ngọn lửa lớn. Các thương nhân, vốn đã cảnh giác với sự độc quyền của Bàng Lão Gia, bắt đầu xôn xao. Giá cả của Khoáng Thạch Huyết Linh, vốn đã được Bàng Lão Gia đẩy lên cao chót vót, bắt đầu có dấu hiệu chững lại, rồi lao dốc không phanh.
Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, đang ngồi thảnh thơi nhâm nhi chén trà tại quầy hàng của mình. Ông ta có thói quen hóng chuyện, và chưa bao giờ bỏ lỡ bất kỳ biến động nào của thị trường. Hôm nay, ông ta cảm nhận được một luồng khí bất thường. Tiếng rao hàng thưa thớt hơn, thay vào đó là những cuộc tranh cãi nảy lửa.
"Giá đang giảm mạnh! Nguồn cung mới ở phía Bắc nhiều vô kể, dù chất lượng kém hơn nhưng giá rẻ hơn gấp mười lần!" Một thương nhân khác la toáng lên, vẻ mặt tái mét, tay ôm lấy một rổ Khoáng Thạch Huyết Linh, loại mà hắn đã mua với giá cắt cổ từ Bàng Lão Gia chỉ vài ngày trước. Hắn đang cố gắng bán tháo với bất kỳ giá nào, nhưng không ai muốn mua.
"Cái gì? Giảm giá? Ta mới mua của ngươi hôm qua với giá cao ngất ngưởng, giờ ngươi đòi bán rẻ như rau sao?" Một người mua hàng khác giận dữ phản đối.
Chợ bắt đầu hỗn loạn. Các thương nhân chạy đôn chạy đáo, cố gắng bán tháo số Khoáng Thạch Huyết Linh mà họ đã tích trữ theo lời dụ dỗ của Bàng Lão Gia. Một số người tranh cãi gay gắt với những kẻ đã bán cho họ, tố cáo họ lừa đảo. Tiếng la hét, tiếng chửi rủa, tiếng đồ vật đổ vỡ bắt đầu vang lên khắp nơi. Mùi hoảng loạn của con người lấn át cả mùi thảo dược.
Cố lão bản khẽ lắc đầu, đôi mắt ti hí của ông ta ánh lên vẻ tinh ranh. "Chà chà, sóng gió nổi lên rồi... Lần này Bàng Lão Gia sợ là phải trả giá đắt." Ông ta lẩm bẩm, nhấp một ngụm trà. Ông ta biết rõ thói đời, biết rõ lòng tham của Bàng Lão Gia. Và ông ta cũng biết, một khi thị trường đã hỗn loạn, thì không ai có thể kiểm soát được nó. Ông ta thầm cảm thán sự tinh vi của kẻ đứng sau màn kịch này. Ai có thể nghĩ ra một kế sách tuyệt diệu đến vậy, dùng chính lòng tham của kẻ địch để hạ gục hắn?
Trong đám đông hỗn loạn ấy, Trần Nhị Cẩu ẩn mình, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Anh ta điềm nhiên đi qua các quầy hàng, đôi khi dừng lại, giả vờ hỏi han về giá cả của các loại thảo dược khác, rồi 'vô tình' nghe được những lời thì thầm, những cuộc tranh cãi, và lại 'vô tình' thêm mắm dặm muối vào những lời đồn thổi.
"Nghe nói cái 'Khoáng Thạch Huyết Linh' đó... có vẻ như chỉ là đá thường được nhuộm màu thôi," anh ta nói với một tiểu thương đang ôm mặt tuyệt vọng. "Mấy lão già kinh nghiệm ở mỏ đã nhận ra rồi. Bàng Lão Gia đã bị lừa, và hắn lại đem cái cục đá đó đi lừa người khác."
Lời nói của Trần Nhị Cẩu, dù chỉ là một câu nói bâng quơ, nhưng lại như một giọt nước tràn ly. Thông tin về 'Khoáng Thạch Huyết Linh' giả, về việc B��ng Lão Gia bị lừa, và việc hắn lại đem nó đi lừa người khác, nhanh chóng lan truyền như cháy rừng. Sự hoảng loạn biến thành sự phẫn nộ. Các thương nhân không chỉ muốn bán tháo hàng, mà còn muốn tìm Bàng Lão Gia để tính sổ.
Trần Nhị Cẩu lặng lẽ rút lui khỏi trung tâm hỗn loạn, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười thỏa mãn. Nhiệm vụ của anh đã hoàn thành. Thị trường đã bị khuấy động. Con cá đã cắn câu, và nó đang giãy giụa trong tuyệt vọng. Anh quay đầu nhìn lại chợ Linh Dược, nơi giờ đây đã biến thành một chiến trường của sự hỗn loạn và tuyệt vọng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh thầm nghĩ, nhớ lại lời đại ca Lâm Dịch. *Nhưng hôm nay, công bằng đã được trả lại cho những kẻ bị Bàng Lão Gia chèn ép, dù theo một cách không hề khoan nhượng.*
***
Chiều tối, khi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một bầu trời âm u và gió lớn bắt đầu gào thét bên ngoài, dinh thự Bàng Lão Gia ở Thành Thiên Phong chìm trong một sự hỗn loạn khác, không kém phần dữ dội so với chợ Linh Dược. Trong phòng làm việc của hắn, những mảnh vỡ của chén trà sứ, bút nghiên và cả một chiếc bình hoa đắt tiền vương vãi khắp sàn nhà. Mùi hương trầm cao cấp và nước hoa đắt tiền vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó bị át đi bởi mùi mồ hôi lạnh, mùi rượu nồng và sự tức giận tột độ toát ra từ Bàng Lão Gia.
Hắn, với thân hình mập mạp và khuôn mặt tròn trịa, giờ đây đỏ gay, mồ hôi vã ra như tắm, chảy thành dòng trên vầng trán. Đôi mắt nhỏ của hắn trợn trừng, ẩn chứa sự hoảng loạn và cơn thịnh nộ điên cuồng. Hắn không thể tin được. Toàn bộ cơ nghiệp, toàn bộ danh tiếng, toàn bộ tài sản mà hắn đã dày công xây dựng, tất cả đã bị cuốn trôi chỉ trong một buổi chiều.
"Không thể nào! Không thể nào! Tất cả đều là lừa bịp! Lừa bịp!" Bàng Lão Gia gào lên, tiếng nói khàn đặc vì giận dữ. Hắn đấm mạnh xuống bàn gỗ lim, khiến một xấp giấy tờ bay tung tóe, rơi xuống nền đất lạnh lẽo. "Ai? Ai dám giở trò này với ta?! Ai dám phá hoại Bàng Thị của ta?! Ta phải biết! Ta phải biết kẻ nào đã phá hoại ta!"
Một thuộc hạ, thân hình run rẩy, khúm núm bước vào, khuôn mặt tái mét. Hắn quỳ sụp xuống, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của chủ nhân. "Lão Gia... các chủ nợ... họ đang gây áp lực rất lớn... đặc biệt là bên Hắc Sa Bang... Họ nói... nếu không trả nợ ngay lập tức, họ sẽ... sẽ đến tận đây..."
"Hắc Sa Bang?" Bàng Lão Gia quay phắt lại, ánh mắt bắn ra tia lửa. "Bọn chúng cũng bị lừa sao? Không! Không thể nào! Chúng đã thu mua Khoáng Thạch Huyết Linh của ta với giá cao ngất ngưởng! Chúng đã hứa sẽ bảo vệ ta! Chúng đã hứa..." Giọng hắn nhỏ dần, xen lẫn sự tuyệt vọng. Hắn đã dùng toàn bộ tài sản của mình, vay mượn từ Thẩm Đại Nhân và thậm chí là cả Hắc Sa Bang, để đầu tư vào cái dự án 'Khoáng Thạch Huyết Linh' này. Hắn đã tin tưởng rằng đây là một cơ hội vàng để độc quyền thị trường, để vươn lên tầm cao mới. Nhưng giờ đây, tất cả đã sụp đổ.
Hắn loạng choạng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay run rẩy vịn vào khung cửa. Bên ngoài, Thành Thiên Phong đang chìm trong ánh hoàng hôn u ám, những cơn gió lớn gào thét như đang chế giễu sự sụp đổ của hắn. Với hắn, đó không phải là một buổi chiều tà bình thường, mà là một buổi chiều tăm tối, báo hiệu cho một đêm dài đầy ác mộng.
"Mau! Mau đi điều tra! Điều tra cho ra lẽ!" Bàng Lão Gia quay lại, giọng hắn khàn đặc. "Ta phải biết kẻ nào đứng đằng sau chuyện này! Ta sẽ không để yên! Ta sẽ khiến chúng phải trả giá!" Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau tột cùng trong lòng.
Thuộc hạ kia run rẩy cúi đầu, rồi vội vã lui ra. Hắn biết, Bàng Lão Gia đã hoàn toàn sụp đổ. Không chỉ là tài sản, mà cả tinh thần và ý chí của hắn cũng đã tan nát. Cái tên Bàng Lão Gia, từng là biểu tượng của sự giàu có và quyền lực tại Thành Thiên Phong, giờ đây sẽ chỉ còn là một ký ức đau buồn, một bài học đắt giá về lòng tham và sự tự phụ.
Bàng Lão Gia lại quay ra cửa sổ, ánh mắt vô hồn nhìn vào màn đêm đen kịt đang bao trùm thành phố. Hắn không biết ai đã làm điều này, nhưng hắn biết rằng kẻ đó đã tính toán quá tinh vi. Từng bước đi của hắn, từng quyết định của hắn, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của kẻ thù. Hắn đã bị giăng bẫy một cách hoàn hảo, không một chút nghi ngờ, không một chút phòng bị.
*Lòng tham... chính là tử huyệt của ta,* hắn nghĩ thầm, một tia sáng yếu ớt của sự tỉnh táo lóe lên trong đầu óc đang hỗn loạn của hắn. Hắn đã bị mù quáng bởi viễn cảnh lợi nhuận khổng lồ, bởi sự độc quyền. Hắn đã bỏ qua những lời cảnh báo nhỏ nhặt, đã tin tưởng vào những tin đồn thổi mà không hề kiểm chứng kỹ lưỡng. Và giờ đây, hắn phải trả giá.
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá của đêm khuya. Bàng Lão Gia cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm đông, mà là vì nỗi sợ hãi tột cùng đang xâm chiếm tâm hồn hắn. Hắn biết, cuộc đời hắn, từ giây phút này, đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không chỉ mất đi tài sản, mà còn mất đi cả những mối quan hệ, những sự bảo kê mà hắn đã dày công xây dựng. Thẩm Đại Nhân, Hắc Sa Bang... tất cả sẽ quay lưng lại với hắn, thậm chí còn có thể đòi nợ hắn bằng những cách tàn khốc nhất.
Hắn chợt nhận ra, mình đã trở thành một con mồi. Một con mồi béo bở, không còn đường lui. Và kẻ săn mồi kia, đang ẩn mình trong bóng tối, đang mỉm cười nhìn hắn giãy giụa trong tuyệt vọng.
***
Đêm khuya tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, một sự yên bình lạ thường bao trùm. Tiếng trò chuyện râm ran ban ngày đã lắng xuống, nhường chỗ cho những âm thanh nhỏ nhẹ của Thành Thiên Phong khi chìm vào giấc ngủ. Ánh trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ, rải một lớp bạc lấp lánh trên sàn gỗ, hòa cùng ánh nến lập lòe trên bàn, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa tĩnh mịch.
Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau, những báo cáo mới nhất từ Trần Nhị Cẩu liên tục được gửi về, xác nhận sự sụp đổ không thể tránh khỏi của dự án 'Khoáng Thạch Huyết Linh' của Bàng Lão Gia. Vẻ mặt Lâm Dịch trầm tư, ánh nến soi rõ những đường nét cương nghị trên khuôn mặt anh, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên một vẻ phức tạp. Bạch Vân Nhi thì có vẻ lo lắng hơn, nàng lặng lẽ rót thêm trà cho anh, hương trà thơm dịu lan tỏa trong không khí.
"Mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch của thiếu gia," Bạch Vân Nhi nhẹ giọng nói, phá vỡ sự im lặng. "Bàng Lão Gia đã... sụp đổ. Toàn bộ tài sản của hắn đã bị đóng băng, các chủ nợ đang gây áp lực khủng khiếp. Hắc Sa Bang cũng đã bắt đầu nổi giận, chúng cảm thấy mình bị lợi dụng và đang truy tìm kẻ đã giăng bẫy."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay anh chạm vào cuốn `Cẩm Nang Kế Sách` đang nằm trên bàn, tựa như đang tìm kiếm sự khẳng định từ những trang giấy cũ kỹ ấy. "Đúng, nhưng đây chỉ là con cá nhỏ nhất trong cái ao này, Vân Nhi. Sóng lớn hơn sẽ sớm đến thôi." Anh nhìn về phía xa xăm, ánh mắt xuyên qua bức tường và màn đêm, như thể đang nhìn thấy những gì sắp sửa xảy ra.
Trong tâm trí Lâm Dịch, một bản đồ phức tạp đang hiện ra. Việc Bàng Lão Gia sụp đổ không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một chuỗi phản ứng domino. Thẩm Đại Nhân, kẻ đã bảo kê Bàng Lão Gia và có liên quan đến các khoản vay mượn khổng lồ, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Món nợ của Bàng Lão Gia với Thẩm Đại Nhân không chỉ là tiền bạc, mà còn là một ràng buộc chính trị. Khi con cá nhỏ Bàng Lão Gia chết, nó sẽ kéo theo sợi dây liên kết với con cá lớn hơn là Thẩm Đại Nhân, buộc hắn phải lộ mặt và can thiệp sâu hơn vào Thành Thiên Phong.
Và Hắc Sa Bang. Sự tức giận của chúng là điều không thể tránh khỏi. Chúng đã đổ rất nhiều tiền và công sức vào việc thu mua 'Khoáng Thạch Huyết Linh' giả mạo, tin rằng đó là một phi vụ béo bở. Khi nhận ra mình bị lợi dụng, chúng sẽ nổi giận điên cuồng, và mục tiêu của chúng, sớm muộn gì cũng sẽ hướng về phía anh. Lâm Dịch hiểu rõ bản chất tàn độc của giang hồ. Chúng sẽ không chỉ đòi nợ, mà có thể sẽ tìm cách trả thù, không từ thủ đoạn.
*Một cuộc chiến mới sắp bắt đầu,* Lâm Dịch nghĩ thầm. Anh chưa bao giờ muốn trở thành một người thao túng thị trường hay một kẻ đối đầu với các thế lực ngầm. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình dị, an toàn, bảo vệ được những người thân yêu. Nhưng thế giới này không cho phép anh lựa chọn. Từ khi xuyên không đến đây, anh đã hiểu rằng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, anh phải trở thành một kẻ mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành.
Anh nhớ lại những ngày đầu ở vùng biên thùy nghèo khó, phải vật lộn với cái đói, cái lạnh, sự áp bức của địa phương. Anh đã dùng tri thức, mưu lược của mình để từng bước xây dựng, từ một thiếu niên không có gì trong tay trở thành người có chút ảnh hưởng tại Thành Thiên Phong. Anh không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng' của những nhân vật chính trong tiểu thuyết. Vũ khí duy nhất của anh là trí tuệ, khả năng quan sát và thích nghi.
*Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh tự nhắc nhở. Và anh đã sử dụng nó để giáng một đòn chí mạng vào Bàng Lão Gia. Nhưng cái giá phải trả cho sự "công bằng" này là gì? Là anh phải chấp nhận bước sâu hơn vào vòng xoáy của quyền lực, của âm mưu và bạo lực. Là anh phải đối mặt với những nguy hiểm lớn hơn, những con cá mập khổng lồ đang ẩn mình trong dòng nước đục.
Bạch Vân Nhi nhìn thấy vẻ trầm tư trong mắt Lâm Dịch, nàng hiểu rằng gánh nặng trên vai anh không hề nhỏ. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, một cử chỉ an ủi mà không cần lời nói. "Thiếu gia, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Anh cảm thấy biết ơn sự tin tưởng và đồng hành của Bạch Vân Nhi. Anh biết rằng mình không đơn độc.
Anh nhìn mảnh 'Khoáng Thạch Huyết Linh' đỏ sẫm vẫn còn nằm trên bàn. Đây không phải là thứ mà Bàng Lão Gia đang điên cuồng săn lùng. Thứ anh đang nắm giữ, bản chất thực sự của nó còn là một bí ẩn đối với chính anh. Nó là một loại khoáng thạch đặc biệt, có những đặc tính mà anh chưa thể hiểu hết, chỉ biết rằng nó có thể là một 'cái cớ' hoàn hảo cho kế hoạch của mình. Nhưng liệu, việc thao túng thị trường dựa trên một thứ khoáng thạch như vậy có vô tình chạm đến một bí mật nào đó về bản chất của nó, hay một thế lực ẩn giấu nào đó đang quan tâm đến nó hay không? Đó là một khả năng anh không thể bỏ qua. Những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' mà anh từng nghe được chợt hiện về trong tâm trí. Liệu có sự liên kết nào chăng?
Đêm đã về khuya, và Thành Thiên Phong đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một cơn bão mới đang bắt đầu. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bước vào giai đoạn cam go nhất. Anh biết rằng, anh không thể lùi bước. Anh đã giăng bẫy, và giờ là lúc phải đối mặt với những con mồi lớn hơn, với những hậu quả không thể lường trước.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.