Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 434: Cá Cắn Câu: Kế Hoạch Đổ Bộ Tài Sản

Ánh đèn dầu leo lét hắt lên những sơ đồ chằng chịt, biến căn phòng bí mật của Lâm Dịch thành một mê cung của những đường nét và con số. Đêm đã khuya, ngoài cửa sổ, trời quang mây tạnh, chỉ có cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo chút hơi lạnh của sương đêm. Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã cũ, tạo nên những âm thanh đều đặn, như tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược. Trước mặt họ là một tấm bản đồ lớn của Thành Thiên Phong, với những dấu chấm đỏ, xanh, vàng đánh dấu các cơ sở kinh doanh của Bàng Thị, các tiệm cầm đồ, sòng bạc ngầm mà Bạch Vân Nhi đã dày công điều tra. Mùi mực mới và trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, xua đi phần nào sự căng thẳng đang bao trùm.

"Tất cả các tuyến đường tài chính mờ ám của hắn đều sẽ dẫn về đây," Lâm Dịch trầm ngâm nói, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất trên sơ đồ. "Vấn đề là làm sao để hắn tự nguyện lao vào hố sâu này, mà không cần chúng ta phải dùng đến vũ lực." Anh biết rằng, việc đối đầu trực diện với một thế lực có cả Thẩm Đại Nhân và Hắc Sa Bang chống lưng là điều cực kỳ mạo hiểm, đặc biệt khi họ vẫn chưa đủ mạnh để đối phó với một hệ thống thối nát đã ăn sâu bám rễ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong trường hợp này, nó phải được sử dụng một cách tinh vi nhất.

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, vóc dáng thon thả của nàng hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt thông minh phản chiếu ánh đèn. Nàng đã dành hàng tuần trời để đào sâu vào sổ sách, phân tích dòng tiền, và tìm kiếm những lỗ hổng trong bức tường phòng thủ của Bàng Lão Gia. "Chúng ta cần một 'mồi nhử' đủ lớn, một thứ mà Bàng Lão Gia không thể cưỡng lại, nhưng lại khó kiểm soát đối với hắn. Một thứ có thể khiến hắn mê mờ, dồn hết vốn liếng vào đó mà không kịp suy nghĩ." Nàng nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt có chút lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. "Nếu kế hoạch này thất bại, chúng ta sẽ phải đối mặt với sự phản công dữ dội của cả Bàng Thị và Thẩm Đại Nhân."

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép cuối cùng trong tâm trí mình. "Nguồn tài nguyên quý hiếm mới được phát hiện ở Linh Thú Sơn Mạch... một loại khoáng thạch có khả năng cường hóa vũ khí, nhưng chỉ hữu dụng trong một thời điểm nhất định." Anh mở mắt, ánh nhìn kiên định. "Chúng ta sẽ gọi nó là 'Khoáng Thạch Huyết Linh'. Điều quan trọng là tạo ra sự khan hiếm giả và một cuộc chạy đua." Anh cầm lấy một cây bút lông, chấm vào nghiên mực và vẽ thêm một vòng tròn lớn trên tấm bản đồ, ngay phía trên khu vực Linh Thú Sơn Mạch, đánh dấu bằng chữ "Dự án Khoáng Thạch Huyết Linh".

"Khoáng Thạch Huyết Linh... nghe có vẻ thần bí và quý giá," Bạch Vân Nhi lặp lại, cố gắng hình dung ra loại khoáng thạch này. Nàng đã biết Lâm Dịch không bao giờ nói điều gì vô căn cứ. "Nhưng làm thế nào để tạo ra sự khan hiếm và đẩy giá lên cao mà không bị phát hiện? Và làm sao để Bàng Lão Gia tin rằng đây là cơ hội vàng độc nhất vô nhị, chứ không phải là một cái bẫy?"

Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, thở dài một hơi. "Sự khan hiếm không cần phải là giả hoàn toàn. Linh Thú Sơn Mạch thực sự có những khoáng sản quý hiếm, nhưng loại Huyết Linh này thì... không phải là thứ dễ tìm. Chúng ta sẽ gieo tin đồn về một mỏ mới được phát hiện, nhưng với trữ lượng cực kỳ hạn chế và chỉ có thể khai thác trong một thời gian ngắn do điều kiện tự nhiên khắc nghiệt. Sau thời gian đó, mỏ sẽ đóng cửa vĩnh viễn, hoặc trở nên không thể tiếp cận." Anh giải thích chi tiết cơ chế tạo ra 'tin đồn' và cách thao túng thị trường. "Chúng ta sẽ để lộ tin tức này một cách nhỏ giọt, thông qua những kẻ buôn tin vặt vãnh, qua những thương nhân nhỏ bị Bàng Lão Gia chèn ép, những người khao khát một cơ hội đổi đời. Sau đó, chúng ta sẽ cho người của chúng ta 'nhúng tay' vào một vài giao dịch nhỏ, đẩy giá lên cao một cách tự nhiên, tạo ra một 'cơn sốt' ảo."

"Rủi ro rất lớn, lỡ như hắn không cắn câu hoặc tìm ra sơ hở?" Bạch Vân Nhi hỏi, vẫn còn chút hoài nghi. Nàng hiểu rằng kế hoạch càng lớn, sơ hở càng dễ bị lộ.

"Hắn sẽ cắn câu," Lâm Dịch khẳng định, giọng nói đầy tự tin. "Lòng tham là một thứ vũ khí sắc bén, và Bàng Lão Gia là một kẻ tham lam. Hắn đã quen với việc thao túng thị trường, quen với việc độc chiếm. Khi thấy một 'cơ hội' mà hắn nghĩ là có thể độc chiếm, hắn sẽ không chần chừ." Anh cầm lấy cuốn `Cẩm Nang Kế Sách` đặt trên bàn, lật giở một vài trang. "Chúng ta sẽ dùng chính bản tính của hắn để chống lại hắn. Hơn nữa, chúng ta sẽ lợi dụng sự tự mãn của hắn. Hắn nghĩ rằng với Thẩm Đại Nhân chống lưng, không ai dám động vào hắn. Đó là điểm yếu lớn nhất của hắn."

Lâm Dịch tiếp tục giải thích kế hoạch một cách tỉ mỉ. "Bạch Vân Nhi, nàng sẽ phụ trách việc theo dõi và điều phối các giao dịch 'mồi nhử'. Chúng ta sẽ tạo ra một mạng lưới các thương nhân nhỏ, những người sẵn sàng 'gom hàng' với số lượng hạn chế, tạo ra ảo giác về một thị trường sôi động và khan hiếm. Nàng cũng cần phải chuẩn bị nguồn lực tài chính để chúng ta có thể 'tham gia' vào cuộc chơi, nhưng chỉ đủ để đẩy giá, không phải để thực sự mua vào số lượng lớn." Anh nhấn mạnh. "Quan trọng nhất, nàng phải giữ kín mọi thông tin về vai trò thực sự của chúng ta trong chuyện này. Ngay cả những thương nhân 'tay trong' cũng không được biết toàn bộ bức tranh."

"Tôi hiểu," Bạch Vân Nhi đáp, sự lo lắng trong mắt nàng dần được thay thế bằng sự quyết tâm. Nàng biết Lâm Dịch đã suy tính kỹ càng, và đây là con đường duy nhất để họ có thể đối phó với thế lực của Bàng Lão Gia. "Tôi sẽ quản lý thông tin và dòng tiền của thương hội một cách cẩn trọng nhất. Mọi khoản chi, mọi giao dịch đều sẽ được ghi chép tỉ mỉ."

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã bao trùm hoàn toàn Thành Thiên Phong, chỉ còn những ánh đèn lồng lấp lánh như những đốm lửa nhỏ nhoi trong đêm đen. *Sự thối nát của Thẩm Đại Nhân đã tạo nên một hệ thống mà trong đó, những kẻ như Bàng Lão Gia có thể mặc sức hoành hành.* Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Anh không muốn trở thành một kẻ thao túng, một kẻ dẫn dụ người khác vào chỗ chết. Nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để bảo vệ những người anh trân trọng, để tạo ra một cuộc sống ổn định, anh buộc phải sử dụng những phương pháp mà bản thân anh ở thế giới cũ sẽ không bao giờ nghĩ tới. Anh phải thích nghi, phải kiên cường, và đôi khi, phải tàn nhẫn.

"Hãy nhớ, Vân Nhi, mục tiêu của chúng ta không chỉ là làm suy yếu Bàng Lão Gia về kinh tế," Lâm Dịch nói thêm, giọng nói trầm lắng. "Mà còn là để phơi bày những giao dịch ngầm của hắn, những mối liên hệ với Hắc Sa Bang và Thẩm Đại Nhân. Khi hắn đã mắc cạn, chúng ta sẽ có cơ hội để khai thác những thông tin đó."

Bạch Vân Nhi tiếp nhận nhiệm vụ với vẻ mặt nghiêm trọng. Nàng biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng nàng tin tưởng vào trí tuệ của Lâm Dịch. Nàng bắt đầu ghi chép các chi tiết cụ thể, phác thảo một kế hoạch hành động chi tiết cho phần việc của mình. "Tôi sẽ bắt đầu ngay từ sáng sớm," nàng nói, giọng nói dứt khoát.

Lâm Dịch nhìn Bạch Vân Nhi, cảm thấy nh��� nhõm hơn nhiều khi có một cộng sự tài năng và đáng tin cậy như nàng. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Lâm Dịch biết rằng hắn phải hành động nhanh chóng, trước khi tình hình trở nên không thể kiểm soát. Anh gấp lại cuốn `Cẩm Nang Kế Sách` với một tiếng 'sột soạt' nhỏ, đặt nó sang một bên. Cuộc chiến kinh tế quy mô lớn, một trận chiến không tiếng súng nhưng đầy khốc liệt, đang chờ đợi.

***

Quán Trọ Lạc Nguyệt vào buổi tối luôn là một bức tranh sống động của Thành Thiên Phong. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười đùa vang vọng khắp không gian. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và hơi khói gỗ từ bếp lò quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy ồn ào. Đèn lồng treo cao, hắt ánh sáng vàng cam xuống những bộ bàn ghế gỗ chắc chắn, nơi các thương nhân, lữ khách và cả những kẻ giang hồ đang tụ tập.

Ở một góc khuất, Trần Nhị Cẩu, cải trang thành một thương nhân nhỏ với bộ y phục tươm tất nhưng không quá nổi bật, đang chăm chú lắng nghe. Gương mặt anh ta có chút ngây ngô thường ngày, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ. Anh ta đã ở đây được hơn nửa canh giờ, và mọi thứ đang diễn ra đúng như Lâm Dịch đã dự liệu.

"Này, lão gia nghe nói gì chưa?" Một thương nhân lạ mặt, gương mặt đỏ gay vì rượu, vỗ vai người ngồi cạnh. "Ở Linh Thú Sơn Mạch vừa phát hiện một loại khoáng thạch đặc biệt, có thể dùng để luyện hóa vũ khí. Nghe nói chỉ cần một chút thôi, cũng đủ để tăng cường sức mạnh cho binh khí lên gấp đôi!"

"Ồ, lão gia cũng nghe tin này rồi sao?" Cố lão bản, chủ quán trọ, xuất hiện đúng lúc, khuôn mặt tròn trịa luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường. Ông ta đi qua đi lại giữa các bàn, thỉnh thoảng lại dừng chân buôn chuyện, vô tình (hoặc hữu ý) khuếch đại tin tức. "Đúng là có kẻ đã bắt đầu gom hàng, nhưng nguồn cung thì ít ỏi, giá cả cứ tăng vọt từng ngày! Nghe nói, loại khoáng thạch này chỉ xuất hiện trong một thời gian ngắn ngủi, sau đó sẽ biến mất không dấu vết. Ai không nhanh tay thì sẽ bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng!"

Trần Nhị Cẩu khẽ nhếch mép, âm thầm ghi nhớ. *Cá đã bắt đầu ngửi mùi mồi...* Anh ta biết rằng đây chính là cái "mồi nhử" mà Lâm Dịch đã nói đến. Anh đã được dặn dò phải cẩn thận, không được để lộ bất kỳ dấu vết nào của mình, chỉ cần lắng nghe và đôi khi, khéo léo gieo thêm một vài chi tiết 'chân thực' nhưng sai lệch để đẩy Bàng Lão Gia vào đúng hướng.

Một thương nhân khác, có vẻ khá sành sỏi, nhíu mày. "Khoáng Thạch Huyết Linh sao? Nghe có vẻ thần bí quá. Liệu có phải là trò lừa đảo của ai đó không?"

"Lừa đảo thì làm sao có nhiều người đổ xô đi mua vậy chứ?" Cố lão bản cười khà khà. "Hơn nữa, ta nghe nói, đã có vài món vũ khí được cường hóa từ loại khoáng thạch này xuất hiện trên thị trường ngầm, sức mạnh vượt trội hơn hẳn. Giá trị của nó... khủng khiếp lắm! Có người còn nói, có kẻ đã bỏ ra cả ngàn lượng bạc chỉ để mua một mảnh nhỏ bằng đầu ngón tay!"

Trần Nhị Cẩu khẽ ho một tiếng, ra vẻ vô tình. "Ta cũng nghe nói vậy. Nhưng nghe bảo, loại khoáng thạch này chỉ có thể được khai thác bởi những người có kỹ năng đặc biệt, và mỏ lại nằm sâu trong Linh Thú Sơn Mạch, nơi có nhiều yêu thú hung tợn. Ngay cả những đội khai thác giỏi nhất cũng gặp khó khăn." Anh ta cố tình nhấn mạnh vào sự khó khăn và nguy hiểm, càng làm tăng thêm giá trị và sự khan hiếm của loại khoáng thạch.

Một gã đàn ông vạm vỡ, ngồi ở bàn gần đó, đột nhiên lên tiếng. Hắn ta mặc bộ đồ vải đen, trên tay có vài vết chai sần, ánh mắt sắc lạnh. Trần Nhị Cẩu nhận ra ngay đó là một trong những tay sai thân tín của Bàng Lão Gia, thường xuyên xuất hiện ở Sòng Bạc Hắc Long. "Ngươi nói không sai. Nhưng những kẻ đã khai thác được, đều trở nên giàu có chỉ sau một đêm. Hơn nữa, ta nghe nói, có vài thế lực lớn cũng đã bắt đầu nhúng tay vào, muốn độc chiếm nguồn cung này."

Trần Nhị Cẩu khẽ nhếch mép. *Đúng rồi, hãy để các ngươi tự tranh giành, tự đẩy giá lên cao.* Anh ta đã gieo đủ mồi. Bây giờ chỉ cần chờ xem Bàng Lão Gia sẽ phản ứng thế nào. Anh cũng chú ý đến những tay sai khác của Bàng Lão Gia đang quanh quẩn trong quán trọ, rõ ràng cũng đang điều tra tin tức một cách vội vã. Chúng liên tục liếc nhìn nhau, trao đổi ánh mắt, như thể đang truyền đạt những thông tin quan trọng.

Cố lão bản, với thính giác nhạy bén của một chủ quán đã lăn lộn nhiều năm trên thương trường, cũng nhận ra sự bất thường. Ông ta khẽ lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ, Thành Thiên Phong lại sắp có biến động lớn rồi. Ông ta đã chứng kiến không ít những cuộc nổi dậy rồi sụp đổ của các thế lực thương nghiệp, và luôn biết cách tự bảo vệ mình bằng cách giữ khoảng cách, nhưng cũng không ngừng thu thập thông tin.

Trần Nhị Cẩu đứng dậy, giả vờ như đã no nê. Anh ta thanh toán tiền rượu, rồi lẳng lặng rời khỏi quán trọ. Bư��c ra ngoài, không khí đêm mát lạnh phả vào mặt, xua đi mùi rượu và sự ồn ào. Anh ta ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, rồi khẽ lẩm bẩm: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kế hoạch đã bắt đầu." Anh biết rằng, tin đồn này sẽ nhanh chóng lan đến tai Bàng Lão Gia, và với bản tính tham lam của hắn, việc hắn cắn câu chỉ còn là vấn đề thời gian. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới này, đôi khi phải biết cách giăng bẫy.

***

Trong thư phòng xa hoa của Bàng Lão Gia, không khí đang nóng như lửa đốt, mặc dù ngoài trời nắng gắt đang đổ xuống Thành Thiên Phong. Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa đỏ bừng vì hưng phấn, đang đi đi lại lại như một con hổ bị nhốt trong lồng. Ánh mắt nhỏ bé của hắn lóe lên vẻ tham lam và phấn khích tột độ. Hắn vừa nhận được báo cáo từ các quản sự và tay sai về "Khoáng Thạch Huyết Linh" – một cái tên đã làm hắn mất ăn mất ngủ suốt mấy ngày qua. Mùi hương trầm thoang thoảng trong căn phòng sang trọng, không thể xoa dịu được sự sốt ruột của hắn.

"Nhanh! Phải nhanh hơn nữa!" Bàng Lão Gia gầm lên, vung tay lên không trung. "Đây là cơ hội ngàn năm có một để nghiền nát tên Lâm Dịch kia và củng cố vị thế của ta! Không được chần chừ! Cầm cố hết tất cả, vay mượn bằng mọi giá! Ta muốn độc chiếm toàn bộ nguồn cung!" Tiếng bước chân nặng nề của hắn vang vọng trong căn phòng rộng lớn, như thể hắn đang dẫm đạp lên số phận của kẻ khác.

Một quản sự già, gương mặt nhăn nheo vì lo lắng, tiến lên một bước. "Lão gia, nhưng số tiền này quá lớn, gần như là tất cả tài sản của chúng ta... Liệu có rủi ro quá không? Tin tức về loại khoáng thạch này quá đột ngột, và có quá nhiều kẻ đang đổ xô vào." Hắn đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm, đã chứng kiến không ít kẻ vì lòng tham mà tan nhà nát cửa.

Bàng Lão Gia trừng mắt, ánh mắt sắc bén như dao cạo. "Ngươi ngốc sao? Cơ hội lớn thì phải đi kèm với rủi ro lớn! Với sự bảo hộ của Thẩm Đại Nhân, ai dám động vào ta? Hơn nữa, ta đã có Hắc Sa Bang hỗ trợ 'thu gom' từ các nguồn ngầm! Đây là một ván cược chắc thắng!" H��n vỗ mạnh xuống bàn, làm mấy tập giấy tờ rung lên. "Ngươi không thấy sao? Lâm Dịch, tên tiểu tử quỷ quyệt đó, đang phát triển quá nhanh. Nếu ta không hành động, sớm muộn gì hắn cũng sẽ là mối họa lớn. Đây là cơ hội để ta chặt đứt cánh của hắn, một lần và mãi mãi!" Hắn tin chắc rằng Lâm Dịch cũng đang để mắt đến loại khoáng thạch này, và hắn phải nhanh chân hơn.

Bàng Lão Gia đã nhận được tin báo từ các tay sai ở Sòng Bạc Hắc Long và Quán Trọ Lạc Nguyệt. Tin tức về "Khoáng Thạch Huyết Linh" đã lan truyền nhanh như cháy rừng, và hắn đã cho người kiểm tra một vài mẫu vật nhỏ được rao bán trên thị trường ngầm. Tuy chỉ là những mảnh vụn, nhưng chúng thực sự có năng lượng đặc biệt, có thể cảm nhận được bằng trực giác của một người từng tiếp xúc nhiều với các vật phẩm quý hiếm. Hắn càng tin rằng đây là một phi vụ béo bở. Hắn đã liên hệ với các đầu mối của Thẩm Đại Nhân, những kẻ chuyên cho vay nặng lãi và làm trung gian cho các giao dịch phi pháp, và được đảm bảo về khả năng vay mượn một khoản tiền khổng lồ. Kể cả Hắc Sa Bang, sau khi được hắn hứa hẹn một khoản lợi nhuận lớn, cũng đã đồng ý cử người đi "thu gom" và bảo vệ các chuyến hàng.

"Lão gia, nhưng chúng ta cũng cần giữ lại một ít vốn lưu động cho các hoạt động khác..." Một quản sự khác dè dặt lên tiếng.

"Vốn lưu động cái gì!" Bàng Lão Gia gầm lên. "Tất cả! Tất cả đều đổ vào đây! Ta sẽ dùng lợi nhuận từ Khoáng Thạch Huyết Linh để mua lại toàn bộ Thành Thiên Phong này! Khi đó, còn ai dám chống đối ta?" Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp thư phòng, đầy vẻ tự mãn và ngông cuồng. Hắn cầm lấy một cây bút lông, vung tay ký hàng loạt giấy tờ vay mượn, cầm cố, những nét chữ nguệch ngoạc nhưng đầy quyền lực. Cảm giác quyền lực và sự giàu có sắp đến đã làm mờ mắt hắn, khiến hắn bỏ qua mọi cảnh báo. Hắn tin rằng mình đang nắm giữ vận mệnh trong tay.

Ngay lập tức, các lệnh được ban xuống. Các cửa hàng của Bàng Thị nhanh chóng được cầm cố cho các chủ nợ, đổi lấy những khoản tiền khổng lồ. Các tay sai của Bàng Lão Gia đổ xô đi gom góp "Khoáng Thạch Huyết Linh" từ mọi ngóc ngách của Thành Thiên Phong, chấp nhận mọi giá mà những kẻ bán đưa ra. Thậm chí, hắn còn liên hệ trực tiếp với một số tay sai của Hắc Sa Bang để đảm bảo nguồn "Khoáng Thạch Huyết Linh" được vận chuyển an toàn, không biết rằng mình đang lún sâu hơn vào cái bẫy đã được giăng sẵn. Hắn tin rằng mình đang vươn lên đỉnh cao của quyền lực và giàu có, nhưng thực chất, hắn đang tự đào hố chôn mình một cách nhanh chóng và không thể cứu vãn. Hắn không hề hay biết rằng, mỗi đồng bạc hắn chi ra, mỗi hành động hắn thực hiện, đều nằm trong dự liệu của một kẻ khác, một kẻ đang lặng lẽ quan sát từ trong bóng tối.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời Thành Thiên Phong, trước khi nhường chỗ cho màn đêm dịu mát. Trong văn phòng bí mật của Lâm Dịch, không khí đã bớt căng thẳng hơn nhiều so với đêm trước. Ánh sáng vàng cam của buổi chiều tà hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên gương mặt Lâm Dịch, tạo nên những đường nét sắc sảo và đầy suy tư. Anh đang ngồi trước bàn, cầm một mảnh khoáng thạch màu đỏ sẫm nhỏ, ngắm nhìn nó dưới ánh đèn. Đó là một mảnh 'Khoáng Thạch Huyết Linh' thực sự, thứ mà Bàng Lão Gia đang điên cuồng săn lùng, nhưng không phải là thứ mà Lâm Dịch đã dùng để gieo tin đồn.

Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu vừa trở về, mang theo những tin tức mới nhất. Vẻ mặt của cả hai đều có chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại rạng rỡ sự thành công. Mùi mực và trà thảo mộc vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây có thêm chút hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài từ khu vườn bên ngoài.

"Hắn đã dồn hết vốn liếng, thậm chí còn vay mượn một khoản lớn từ các nguồn ngầm của Thẩm Đại Nhân," Bạch Vân Nhi báo cáo, giọng nói dứt khoát nhưng cũng không giấu được chút kinh ngạc trước sự liều lĩnh của Bàng Lão Gia. "Các cửa hàng của hắn cũng đã bị cầm cố gần hết. Hắn không còn đường lui nữa." Nàng đặt một tập giấy tờ lên bàn, đó là những ghi chép tỉ mỉ về các khoản vay mượn và cầm cố của Bàng Thị, tất cả đều được nàng thu thập từ các nguồn tin của mình.

Trần Nh��� Cẩu tiếp lời, với vẻ mặt hớn hở. "Hắc Sa Bang cũng đã bị kéo vào, đại ca. Chúng đang tích cực 'thu gom' hàng theo yêu cầu của Bàng Lão Gia, tin rằng đây là một phi vụ béo bở. Chúng không hề hay biết rằng chúng cũng đang bị lợi dụng." Anh ta cười toe toét, khoe hàm răng trắng. "Thậm chí, có vẻ như chúng còn đang tranh giành lẫn nhau vì miếng mồi này. Bàng Lão Gia đã hứa hẹn cho chúng quá nhiều."

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, nở một nụ cười khó đoán. *Lòng tham, đúng là thứ vũ khí lợi hại nhất.* Mọi thứ đang diễn ra đúng như anh dự liệu, thậm chí còn thuận lợi hơn một chút. Bàng Lão Gia đã không chỉ cắn câu, mà còn nuốt chửng cả lưỡi câu và một phần sợi dây. Hắn đã tự biến mình thành một con mồi béo bở, không còn đường lui.

"Tốt," Lâm Dịch nói, giọng nói trầm lắng nhưng đầy uy lực. "Mọi thứ đã sẵn sàng. Giờ chỉ còn chờ thời cơ chín muồi để khép lại cái bẫy này." Anh đặt mảnh 'Khoáng Thạch Huyết Linh' đỏ sẫm xuống bàn, bên cạnh cuốn `Cẩm Nang Kế Sách` mà anh vừa gấp lại. "Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục theo dõi các giao dịch của Bàng Thị, đặc biệt là các khoản vay mượn từ Thẩm Đại Nhân. Chúng ta cần nắm rõ từng chi tiết để khi ra tay, hắn không thể chối cãi."

"Vâng, Lâm Dịch," Bạch Vân Nhi đáp, ánh mắt kiên định. Nàng hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến.

"Nhị Cẩu, ngươi hãy tiếp tục giữ liên lạc với các đầu mối ở thị trường ngầm, và cả trong Hắc Sa Bang nếu có thể," Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu. "Chúng ta cần biết khi nào Hắc Sa Bang nhận ra mình bị lợi dụng. Phản ứng của chúng sẽ rất quan trọng."

"Đại ca cứ yên tâm, Nhị Cẩu sẽ không làm đại ca thất vọng!" Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, vẻ mặt tràn đầy nhiệt huyết.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài nơi Thành Thiên Phong đang chìm dần vào bóng đêm. Những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền trời tối. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Nhưng anh sẽ tạo ra sự công bằng đó, bằng trí tuệ, bằng mưu lược, và nếu cần, bằng cả những phương pháp mà hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sử dụng.

Anh biết rằng, việc Bàng Lão Gia vay mượn từ mạng lưới của Thẩm Đại Nhân sẽ tạo ra một món nợ hoặc một ràng buộc mới, khiến Thẩm Đại Nhân bị kéo sâu hơn vào cuộc chiến với mình. Và khi Hắc Sa Bang nhận ra mình bị lợi dụng, chúng có thể sẽ quay lại tìm Lâm Dịch để trả thù hoặc đòi nợ. Cuộc chiến này sẽ không kết thúc chỉ bằng việc đánh đổ Bàng Lão Gia. Nó sẽ phơi bày toàn bộ mạng lưới thối nát, và điều đó sẽ dẫn đến những xung đột lớn hơn.

Lâm Dịch khẽ thở dài. Anh nhìn mảnh Khoáng Thạch Huyết Linh trên bàn, ánh mắt sâu thẳm. Bản chất thực sự của loại khoáng thạch này, thứ mà anh đang nắm giữ, hoàn toàn khác biệt so với những gì Bàng Lão Gia đang gom góp. Đây chính là một con át chủ bài mà anh sẽ sử dụng vào thời điểm quyết định.

Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một đêm đen tĩnh mịch. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một cơn bão lớn đang dần hình thành. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free