Lạc thế chi nhân - Chương 433: Phân Tích Tài Sản: Móc Nối Thị Trường Đen
Tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của Thành Thiên Phong. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, đổ bóng lờ mờ lên tấm bản đồ trải rộng và những cuộn giấy trắng chi chít chữ nghĩa, biểu đồ. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, trầm ngâm nhìn vào những nét vẽ, những mũi tên liên kết chằng chịt, tái hiện một mạng lưới tham nhũng và quyền lực phức tạp đến mức khiến người ta phải rùng mình. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời lẽ ấy cứ vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở tàn khốc về hiện thực. Hắn đã từng khát khao một cuộc sống bình dị, an yên, nhưng vận mệnh lại đẩy hắn vào vòng xoáy của những cuộc chiến không tiếng súng, nơi trí tuệ và mưu lược là vũ khí duy nhất để sinh tồn.
Hắn thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng chất chứa quyết tâm. Cuộc chiến chống lại Bàng Lão Gia và kẻ đứng sau hắn, Thẩm Đại Nhân, không chỉ là một trận chiến sinh tử cho thương hội của hắn, mà còn là một cuộc đối đầu với bản chất thối nát của cả một hệ thống. *Phải tìm cách cân bằng, không để bản thân bị nuốt chửng bởi bóng tối,* hắn tự nhủ. Ranh giới giữa sự thích nghi để tồn tại và việc đánh mất chính mình trong cuộc chiến này là vô cùng mong manh. Hắn biết, một khi đã dấn thân, không có đường lui. Cái tên Thẩm Đại Nhân giờ đây không còn là một bóng ma vô hình mà đã trở thành mục tiêu rõ ràng, một thử thách mà hắn phải vượt qua để bảo vệ những người hắn trân trọng.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu qua khung cửa sổ, rọi lên chiếc bàn gỗ lớn trong văn phòng bí mật của thương hội. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi mực, mùi trà thảo mộc và cả sự căng thẳng của đêm qua. Lâm Dịch ngồi đó, dáng người hơi gầy nhưng toát ra một sự kiên định lạ thường, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén của người hiện đại. Hắn mặc một bộ y phục bằng vải thô, đơn giản nhưng sạch sẽ, cho thấy sự tằn tiện và thực dụng của một người đã trải qua nhiều khó khăn.
Đối diện hắn là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng. Đôi mắt nàng thông minh, sắc sảo, đang lướt qua những trang sổ sách và bản đồ trải trên bàn với một sự tập trung cao độ. Bên cạnh nàng, Trần Nhị Cẩu ngồi thẳng lưng, ánh mắt sáng ngời, gương mặt có chút ngây ngô nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Hắn mặc bộ đồ vải bình dân, có vài vết bẩn nhỏ do đêm qua vừa đi lại ngoài phố.
Lâm Dịch hắng giọng, phá vỡ bầu không khí im lặng. "Bàng Lão Gia là một cái cây lớn, rễ cắm sâu." Giọng hắn trầm ấm, nhưng đầy uy lực, "Muốn nhổ nó, phải chặt đứt từng rễ một, bắt đầu từ nguồn sống của hắn: tiền tài." Hắn đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ Thành Thiên Phong, nơi có một đường chấm đỏ đánh dấu khu vực kinh doanh chính của Bàng Thị. "Hắn có vẻ ngoài đường hoàng, làm ăn chính đáng, nhưng ta tin rằng, dưới lớp vỏ đó, có vô số những giao dịch mờ ám, những dòng tiền bẩn thỉu. Đó chính là những 'r�� cây' mà chúng ta cần cắt đứt."
Bạch Vân Nhi gật đầu, ngón tay mảnh mai lướt qua một cuốn sổ cái. "Dòng tiền chính thức của hắn khá sạch sẽ, ít nhất là trên giấy tờ. Các khoản thu chi đều được ghi chép cẩn thận, khó tìm ra sơ hở lớn. Tuy nhiên, có vài điểm đáng ngờ trong các khoản chi lớn không rõ ràng, thường xuyên và định kỳ. Số tiền không nhỏ, nhưng lại không có hóa đơn hay mục đích cụ thể nào được ghi lại." Nàng ngừng lại, nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy suy tư. "Tôi đã cố gắng truy ngược, nhưng chúng được che đậy rất khéo léo, dường như có một bàn tay cao siêu hơn đứng sau dàn xếp."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, điều này không nằm ngoài dự đoán của hắn. "Đó chính là 'chi phí bôi trơn', Bạch Vân Nhi. Khoản chi đó không dành cho việc kinh doanh, mà là cho việc bảo kê, cho sự im lặng, cho quyền lực." Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi phải đặc biệt chú ý đến những nơi Bàng Lão Gia thường xuyên lui tới mà không công khai, những kẻ hắn giao du trong bóng tối, và đặc biệt là những tin đồn xung quanh Sòng Bạc Hắc Long. Sòng bạc là nơi dòng tiền đen chảy mạnh nhất, là nơi yếu điểm dễ bị khai thác nhất của hắn. Ta cần ngươi tìm ra những con nợ lớn, những kẻ bị Bàng Lão Gia nắm thóp, hoặc những kẻ biết rõ bí mật của hắn."
Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, gương mặt hăng hái. "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ lật tung cả sòng bạc Hắc Long để tìm ra những con chuột cống của hắn! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Giọng hắn tuy có chút run rẩy vì lo lắng nhưng tràn đầy quyết tâm. Hắn hiểu rằng đây là một nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội để hắn chứng tỏ giá trị của mình với Lâm Dịch.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi. "Tốt. Nhưng phải cẩn trọng, Nhị Cẩu. Sòng Bạc Hắc Long không phải là nơi an toàn. Đừng hành động liều lĩnh, hãy quan sát, lắng nghe, và thu thập thông tin một cách kín đáo nhất có thể. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhớ kỹ điều đó." Hắn quay lại với Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục rà soát các giao dịch của Bàng Thị, đặc biệt là những giao dịch với các thương hội nhỏ hơn, các nhà cung cấp hoặc khách hàng lớn. Hãy tìm kiếm những dấu hiệu bất thường, những hợp đồng có vẻ quá lời hoặc quá lỗ, những dấu hiệu cho thấy hắn đang thao túng thị trường hoặc rửa tiền."
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt sắc bén. "Tôi sẽ làm hết sức mình. Tôi đã bắt đầu lập danh sách các đối tác làm ăn chính của Bàng Thị và sẽ phân tích các mối quan hệ của họ. Có vẻ như Bàng Lão Gia không chỉ dựa vào Thẩm Đại Nhân mà còn có những mối quan hệ chằng chịt khác trong giới thương nhân và giang hồ."
Lâm Dịch nhắm mắt, hình dung lại sơ đồ mạng lưới mà hắn đã phác thảo đêm qua. *Một con cá sấu khổng lồ đang ẩn mình dưới đáy hồ, mà Bàng Lão Gia chỉ là một trong những chiếc vây của nó.* Hắn cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên, nhưng cũng có một sự phấn khích nhất định. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn sẽ dùng trí tuệ của mình, kết hợp với những bài học cổ xưa trong Cẩm Nang Kế Sách, để lật đổ gã lão bản xảo quyệt này. Hắn tin rằng, đánh đổ Bàng Lão Gia sẽ không chỉ là một chiến thắng về kinh tế, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín và quyền lực của Thẩm Đại Nhân, buộc hắn ta phải lộ diện.
Hắn mở mắt, ánh mắt giờ đây đã tràn đầy sự kiên định. Hắn cầm lấy cây bút lông, bắt đầu vẽ thêm các mũi tên, các chấm tròn trên bản đồ, kết nối các thông tin đã có về Bàng Lão Gia và Thẩm Đại Nhân với những bài học cổ xưa về chiến tranh thương mại, về việc thao túng dư luận, về cách làm suy yếu một thế lực từ bên trong. Hắn vẽ một mạng lưới phức tạp hơn cả mạng lưới của Thẩm Đại Nhân, với những mũi tên chỉ vào các điểm yếu, các mối liên hệ có thể bị cắt đứt, những lời đồn có thể được tung ra.
"Vân Nhi, Nhị Cẩu, đây là một cuộc chiến không khoan nhượng," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng trong căn phòng. "Chúng ta không thể trông chờ vào sự công bằng. Chúng ta phải tự tạo ra nó. Hãy nhớ rằng, mỗi thông tin các ngươi thu thập được, mỗi con số các ngươi phân tích, đều là một viên gạch để xây nên chiến thắng của chúng ta." Hắn đặt bút xuống, nhìn hai cộng sự của mình. "Bây giờ, hãy hành động."
***
Đêm buông xuống Thành Thiên Phong, không trăng, không khí oi bức và nặng nề, như thể đang che giấu vô số bí mật. Sòng Bạc Hắc Long nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, nhưng lại là nơi sôi động nhất thành phố vào giờ này. Ánh đèn lồng đỏ treo lủng lẳng trước cửa, lung lay trong làn gió nhẹ, hắt những vệt sáng ma mị lên tấm biển hiệu đã bạc màu. Bên trong, hội trường rộng lớn thiếu ánh sáng, chỉ có những ngọn đèn dầu mờ ảo rải rác và ánh nến lập lòe trên các bàn chơi. Không khí đặc quánh mùi khói thuốc lá nồng nặc, mùi rượu nồng cay, mùi mồ hôi chua và cả mùi tiền bạc trộn lẫn với sự căng thẳng tột độ. Tiếng xúc xắc lăn lóc trên chiếu bạc, tiếng bài xào xẹt xẹt, tiếng reo hò vui sướng xen lẫn tiếng chửi rủa tuyệt vọng, tiếng tiền xu leng keng va vào nhau, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn của lòng tham và sự tuyệt vọng.
Trần Nhị Cẩu, khoác trên mình bộ y phục cũ kỹ, trà trộn vào đám đông hỗn loạn đó. Gương mặt hắn có chút ngây ngô, nhưng đôi mắt hắn lại sáng và nhanh nhẹn, không ng���ng đảo quanh, quan sát. Hắn không chơi bạc, hắn đến đây để làm nhiệm vụ của Lâm Dịch: tìm kiếm những con chuột cống của Bàng Lão Gia. Hắn đi lại chậm rãi giữa các bàn cờ, lắng nghe những lời xì xào, những câu chuyện phiếm, những lời than vãn về số phận. Mùi ẩm mốc của sòng bạc, mùi nôn mửa từ những kẻ thua cuộc trộn lẫn với mùi nước hoa rẻ tiền từ những cô gái phục vụ, tất cả đều tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và đầy rẫy tội lỗi.
Hắn dừng lại gần một bàn bài, nơi một đám người đang vây quanh, hò hét ầm ĩ. Một con bạc say xỉn, mặt đỏ gay, tóc tai bù xù, đang đập bàn thùm thụp. "Thằng chó Bàng Lão Gia, lại dám xiết nợ ta... Hắn ta không biết ta đã cống nạp cho hắn bao nhiêu sao? Ta sẽ nói hết những gì hắn làm ở đây!" Hắn ta lảm nhảm, ánh mắt dại đi vì rượu và sự tức giận. Nhị Cẩu lướt qua, cố gắng nghe lỏm, từng lời nói tuy bập bõm nhưng lại chứa đựng những manh mối quý giá. Hắn nhanh chóng ghi nhớ gương mặt và lời nói của kẻ say rượu kia. *Nợ nần... cống nạp... bí mật...* Những từ khóa này lặp đi lặp lại trong đầu hắn.
Nhị Cẩu khéo léo tiếp cận một vài 'tai mắt' quen thuộc của mình, những kẻ chuyên cung cấp thông tin vặt vãnh ở các quán rượu, sòng bạc. Hắn móc từ túi ra vài đồng bạc lẻ, đặt vào tay một gã ăn mày già đang run rẩy ngồi ở góc tường. "Lão bá, tối nay có chuyện gì hay ho không?" Nhị Cẩu hỏi, giọng nhỏ nhẹ.
Gã ăn mày già, sau khi nhận được tiền, đôi mắt ti hí sáng lên một chút. "Hay ho thì nhiều lắm, cậu bé. Nhưng toàn chuyện đau lòng thôi. Lại có mấy nhà bị Bàng Thị xiết nợ, vì con cái ham mê cờ bạc ở đây. Mà lạ thật, Bàng Lão Gia dạo này ra tay nhanh gọn lẹ lắm, không cho chút cơ hội nào. Dường như hắn đang muốn thu về một khoản tiền lớn, gấp gáp lắm."
"Tiền lớn?" Nhị Cẩu giả vờ tò mò, "Để làm gì vậy lão bá?"
"Ai mà biết được?" Gã già nhún vai, "Chỉ nghe nói hắn dạo này hay đi lại với mấy tay không phải người trong Thành Thiên Phong, ăn mặc sang trọng lắm, còn có cả những người mang theo đao kiếm, trông không giống giang hồ bình thường."
Nhị Cẩu gật đ��u, thầm ghi nhớ. *Mấy tay không phải người trong Thành Thiên Phong... đao kiếm...* Đây có thể là những manh mối quan trọng về mối quan hệ của Bàng Lão Gia với Hắc Sa Bang hoặc thậm chí là với Thẩm Đại Nhân. Hắn tiếp tục đi, lắng nghe những lời than vãn của những kẻ thua cuộc, những lời khoe khoang của những kẻ thắng bạc. Hắn nghe được về những khoản vay nặng lãi, những thỏa thuận ngầm, những món nợ không thể trả, và cách Bàng Lão Gia thao túng các ván bài lớn thông qua những tay chia bài của mình.
Có lúc, hắn thấy một người đàn ông trung niên, ăn mặc có vẻ khá giả, đang run rẩy cầu xin một quản sự của sòng bạc. "Lão gia, xin ngài hãy cho thêm một chút thời gian. Tôi chỉ cần thêm một tuần nữa thôi, tôi sẽ bán được mảnh đất đó. Tôi thề, tôi sẽ trả hết, không thiếu một xu nào!"
Quản sự, một gã mặt sẹo, cười khẩy. "Một tuần? Ngươi nghĩ sòng bạc này là cái kho bạc của nhà ngươi sao? Đã đến hạn thì phải trả! Bằng không, ta sẽ cho người đến thu nhà, thu đất của ngươi ngay lập tức! Bàng Lão Gia đã nói rồi, dạo này h��n cần tiền gấp, không thể chần chừ được."
Nhị Cẩu nép vào một góc, quan sát toàn bộ sự việc. Hắn thấy ánh mắt tuyệt vọng của người đàn ông trung niên kia, và sự tàn nhẫn của quản sự. *Cần tiền gấp...* Lại một lần nữa, hắn nghe thấy cụm từ này. Điều này chứng tỏ Bàng Lão Gia đang có những kế hoạch lớn, hoặc đang phải đối mặt với một áp lực tài chính nào đó. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, từ cách người ta đặt cược, cách các quản sự hành xử, cho đến những tiếng thì thầm về những con nợ lớn, những kẻ đã mất tất cả vì Bàng Lão Gia và Sòng Bạc Hắc Long. Hắn biết, mỗi thông tin này đều có thể là một miếng ghép quan trọng trong bức tranh lớn mà Lâm Dịch đang cố gắng hoàn thiện. Hắn sẽ thu thập tất cả, dù có phải đối mặt với hiểm nguy.
***
Trưa hôm sau, ánh nắng gắt đổ lửa xuống Thành Thiên Phong, oi ả và khó chịu. Trong văn phòng bí mật của thương hội, không khí lại hoàn toàn khác. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng, dịu mát, xua đi phần nào cái nóng bức bên ngoài. Bạch Vân Nhi cặm cụi bên chồng sổ sách, giấy tờ chất cao như núi, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh qua từng con số, từng dòng chữ. Nàng mặc bộ y phục màu xanh nhạt, càng làm tôn lên vẻ thanh thoát, chuyên nghiệp. Cây bút lông trong tay nàng sột soạt trên giấy, ghi chép tỉ mỉ những điểm đáng ngờ vào một cuốn sổ riêng.
Lâm Dịch ngồi đối diện, nhấp trà, ánh mắt theo dõi từng cử động của nàng. Hắn im lặng, để nàng tập trung, thỉnh thoảng chỉ đưa ra một câu hỏi gợi mở hoặc một gợi ý nhỏ. Cảm giác mát lạnh của chén trà sứ trên tay giúp hắn giữ được sự bình tĩnh cần thiết, nhưng trong lòng vẫn âm ỉ một sự căng thẳng về quy mô của đối thủ.
Sau một hồi lâu, Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu lên. Gương mặt nàng lộ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự phấn khích của người vừa khám phá ra điều gì đó quan trọng. "Lâm Dịch, tôi đã tìm ra được một số điểm bất thường lớn." Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát. "Các khoản thu chi của Bàng Thị có vẻ hợp lý trên giấy tờ, nhưng có một vài khoản chi lớn định kỳ, không rõ mục đích, dường như dùng để 'bôi trơn' cho ai đó. Số tiền không nhỏ, mỗi khoản đều lên đến hàng trăm lượng bạc, và xảy ra đều đặn mỗi tháng."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt sắc bén. "Có thể truy ngược lại nguồn gốc hoặc đích đến của những khoản đó không?"
Bạch Vân Nhi lắc đầu nhẹ. "Rất khó. Chúng được che đậy khéo léo, chỉ ghi là 'chi phí đối ngoại' hoặc 'quà biếu'. Tuy nhiên, tôi đã tìm thấy một vài cái tên, tuy nhỏ, nhưng có vẻ là 'tay trong' của Thẩm Đại Nhân, hoặc ít nhất là có liên hệ mật thiết với phủ quan. Những cái tên này thường xuyên xuất hiện trong danh sách những người nhận 'quà biếu' hoặc 'tiếp đãi' từ Bàng Thị." Nàng đẩy một tờ giấy nhỏ về phía Lâm Dịch, trên đó ghi vài cái tên và chức vụ lặt vặt.
Lâm Dịch nhặt tờ giấy lên, đọc lướt qua. *Quả nhiên. Thẩm Đại Nhân không chỉ bảo kê, hắn còn trực tiếp hưởng lợi từ Bàng Lão Gia, và có vẻ như không chỉ riêng Bàng Lão Gia.* Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Điều này không chỉ là tham nhũng thông thường, mà là cả một hệ thống được xây dựng để rút ruột tài nguyên của Thành Thiên Phong.
"Các khoản chi này, có vẻ như không phải chỉ là để giữ cho việc làm ăn của Bàng Thị suôn sẻ," Bạch Vân Nhi tiếp tục, "mà còn để thao túng thị trường, hoặc có thể là để che giấu những hoạt động phi pháp khác. Tôi đã so sánh với giá cả thị trường và các thương vụ của các thương hội khác. Có những lúc, Bàng Thị mua hàng với giá cao hơn thị trường rất nhiều, hoặc bán hàng với giá thấp hơn thị trường một cách khó hiểu. Điều này chỉ có thể giải thích bằng việc có một thỏa thuận ngầm nào đó, có thể là rửa tiền, hoặc có thể là để loại bỏ đối thủ cạnh tranh."
Lâm Dịch suy tư, ngón tay gõ nhẹ lên bàn. "Nàng có tìm thấy bằng chứng nào về việc Bàng Lão Gia có tài sản ngầm, hoặc các khoản đầu tư phi pháp không?"
Bạch Vân Nhi lắc đầu. "Vẫn chưa rõ ràng. Nhưng dựa trên các khoản chi không rõ ràng này, tôi ước tính Bàng Lão Gia đang chuyển một lượng lớn tiền ra khỏi dòng tiền chính thức của mình. Số tiền đó có thể đang được đầu t�� vào các hoạt động khác, hoặc chuyển đi nơi khác để tránh sự giám sát." Nàng chỉ vào một sơ đồ phức tạp khác mà nàng đã vẽ. "Tôi đã phác thảo một sơ đồ liên kết giữa Bàng Thị và một vài tiệm cầm đồ, sòng bạc nhỏ lẻ khác trong thành phố. Có vẻ như Bàng Lão Gia không chỉ có Sòng Bạc Hắc Long mà còn là chủ sở hữu gián tiếp của một mạng lưới các cơ sở cờ bạc và cho vay nặng lãi khác, thông qua những người đứng tên hộ."
Lâm Dịch nhìn sơ đồ, ánh mắt sắc lạnh. *Đó chính là những tài sản ngầm mà ta cần tìm kiếm.* Nếu có thể phơi bày những tài sản này, không chỉ Bàng Lão Gia sẽ mất đi nguồn lực, mà uy tín của hắn ta cũng sẽ sụp đổ hoàn toàn. "Những thông tin này rất quý giá, Vân Nhi. Nàng đã làm rất tốt." Hắn khen ngợi, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi có Bạch Vân Nhi làm cố vấn.
Nàng khẽ cúi đầu. "Chỉ là tôi làm theo những gì Lâm Dịch đã chỉ dẫn."
"Không, đây là công sức và trí tuệ của nàng." Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chói chang đang làm khung cảnh trở nên lấp lánh nhưng cũng đầy khắc nghiệt. *Quy mô tham nhũng của Thẩm Đại Nhân không chỉ giới hạn ở việc bảo kê, mà hắn còn là một phần không thể thiếu trong guồng máy tài chính ngầm này.* Điều này càng làm tăng thêm sự phức tạp và nguy hiểm của cuộc đối đầu. Hắn biết, nếu chỉ đánh đổ Bàng Lão Gia mà không đụng đến Thẩm Đại Nhân, thì sẽ có Bàng Lão Gia thứ hai, thứ ba.
Hắn quay lại với Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Vân Nhi, hãy tiếp tục theo dõi những cái tên mà nàng đã tìm thấy, những 'tay trong' của Thẩm Đại Nhân. Đồng thời, hãy tìm cách liên hệ với những thương nhân nhỏ hơn, những người bị Bàng Thị chèn ép. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy những đồng minh không ngờ."
Lâm Dịch biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về tiền bạc hay quyền lực. Nó còn là cuộc chiến chống lại sự thối nát và bất công của cả một hệ thống. Hắn phải kiên nhẫn, phải tinh tế, và phải huy động mọi nguồn lực mà mình có. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Lâm Dịch biết rằng hắn phải hành động nhanh chóng, trước khi tình hình trở nên không thể kiểm soát.
Hắn nhìn chằm chằm vào những con số, những cái tên trên bàn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Nhưng hắn sẽ tạo ra sự công bằng đó, bằng trí tuệ, bằng mưu lược, và nếu cần, bằng cả những phương pháp mà hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sử dụng. Cuộc chiến kinh tế quy mô lớn, một trận chiến không tiếng súng nhưng đầy khốc liệt, đang chờ đợi Lâm Dịch và thương hội của hắn. Những mảnh ghép thông tin đang dần hoàn chỉnh, hé lộ một bức tranh thối nát và phức tạp. Giờ là lúc để hắn ra đòn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.