Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 432: Kế Hoạch Thâm Uyên: Đánh Đổ Bàng Thị

Ánh nến trong căn phòng bí mật trên tầng hai của Quán Trọ Lạc Nguyệt chập chờn, vẽ nên những bóng đổ kỳ dị trên bức tường vôi trắng. Không khí đặc quánh sự căng thẳng và mùi mực tàu, giấy cũ. Đêm đã khuya, tiếng ồn ào của phố xá Thành Thiên Phong đã chìm dần vào giấc ngủ, chỉ còn lại thỉnh thoảng tiếng chó sủa xa xăm hay tiếng gió lùa khe cửa, mang theo chút hơi lạnh se sắt.

Lâm Dịch ngồi trước bàn trà gỗ mun, trên đó trải rộng một tấm bản đồ Thành Thiên Phong đã cũ sờn. Ngón tay hắn miết nhẹ lên những con đường, những khu chợ, những phủ đệ được đánh dấu chi chít bằng mực đỏ và đen. Đối diện hắn, Bạch Vân Nhi vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt nàng ánh lên sự lo lắng không giấu được. Bên cạnh nàng là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ của hắn gần như choán hết một góc phòng, đôi tay thô kệch đặt trên đùi, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch. Còn Trần Nhị Cẩu, dù đã trải qua nhiều phen hiểm nguy, vẫn không giấu được sự hăng hái, đôi mắt nhanh nhẹn đảo quanh, sẵn sàng tiếp nhận mọi mệnh lệnh.

��Tình hình không đơn giản như chúng ta nghĩ,” Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Bàng Lão Gia chỉ là một mắt xích, một con rối trong một mạng lưới lớn hơn, được bảo kê bởi Thẩm Đại Nhân. Đây là cả một hệ thống thối nát, đã ăn sâu vào tận gốc rễ của triều đình Đại Hạ.” Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua từng người một, như muốn đảm bảo họ hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề. “Việc chúng ta làm không còn là đối phó với một thương nhân tham lam hay một bang phái giang hồ nhỏ lẻ nữa. Chúng ta đang đối đầu với một phần của guồng máy quyền lực mục ruỗng của triều đình.”

Bạch Vân Nhi đặt cây bút lông xuống, tiếng cạch nhỏ vang lên rõ ràng trong đêm. “Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Nàng hỏi, giọng nói tuy vẫn giữ được sự bình tĩnh nhưng ẩn chứa một sự bất an hiếm thấy. “Đối đầu trực diện với một quan chức cấp cao có gốc gác ở kinh thành như Thẩm Đại Nhân là quá mạo hiểm, Lâm Dịch. Điều đó có thể hủy hoại tất cả những gì chúng ta đã xây dựng b���y lâu nay, thậm chí còn kéo theo tính mạng của chúng ta và những người đi theo.” Nàng nhìn hắn, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy băn khoăn. “Mọi con đường chúng ta đi đều phải tính toán đến những rủi ro lớn nhất.”

Lâm Dịch quay lại nhìn bản đồ, ngón tay hắn chỉ vào một khu vực trung tâm Thành Thiên Phong, nơi phủ đệ của Bàng Lão Gia và các cửa hiệu lớn của hắn tập trung. “Không trực diện, ít nhất là lúc này chưa thể.” Hắn nói, giọng điệu từ tốn nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. “Chúng ta sẽ áp dụng chiến thuật ‘đánh cờ vây’. Không tấn công trực tiếp vào Thẩm Đại Nhân, mà cắt đứt nguồn cung, phá vỡ liên minh, làm suy yếu hắn từ bên trong. Chúng ta sẽ làm cho Thẩm Đại Nhân tự tay vứt bỏ con cờ Bàng Lão Gia, khi hắn ta nhận ra con cờ đó đã trở thành gánh nặng hơn là lợi ích.”

Trần Nhị Cẩu nghe vậy, đôi mắt sáng lên vẻ hưng phấn. Hắn không có tư duy chiến lược sâu xa như Lâm Dịch hay Bạch Vân Nhi, nhưng sự nhiệt huyết và lòng trung thành của hắn là không thể nghi ngờ. “Đại ca cứ việc phân phó, Nhị Cẩu nhất định hoàn thành! Có điều gì mà Bàng Lão Gia giấu giếm, Nhị Cẩu sẽ đào ra hết!” Hắn vỗ ngực, tạo ra tiếng động cục mịch trong không gian tĩnh lặng, rồi lại rụt rè nhìn Lâm Dịch.

Vương Đại Trụ, trầm ngâm nãy giờ, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm đục nhưng đầy sức nặng. “Huynh đệ cứ yên tâm tập trung vào kế hoạch. Ta sẽ đảm bảo an toàn cho thương hội và mọi người. Dù có chuyện gì xảy ra, không một ai được phép động đến tài sản và người của chúng ta.” Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, ánh mắt lộ rõ sự bảo vệ.

Lâm Dịch gật đầu, biết rằng mình có thể tin tưởng tuyệt đối vào những người này. Hắn phác thảo sơ đồ mạng lưới của Thẩm Đại Nhân ngay trên tấm bản đồ, dùng mực đen vẽ những đường nối giữa phủ Thẩm Đại Nhân, Bàng Lão Gia, Hắc Sa Bang và các mối làm ăn phi pháp khác mà Trần Nhị Cẩu đã thu thập được. “Mục tiêu của chúng ta là các nguồn lợi nhuận chính của Bàng Lão Gia. Hắn ta kinh doanh gì? Từ đâu? Ai là đối tác? Ai là khách hàng lớn? Và quan trọng nhất, ai là người cung cấp nguyên liệu hoặc bảo vệ cho những hoạt động phi pháp đó?” Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. “Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi sát sao mọi động tĩnh của Bàng Lão Gia, đặc biệt là các chuyến hàng lớn, các cuộc gặp gỡ bí mật. Ta muốn biết từng món hàng hắn buôn bán, từng người hắn tiếp xúc.”

Trần Nhị Cẩu lập tức ghi nhớ. “Rõ, Đại ca!”

“Bạch cô nương,” Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, “nàng hãy chuẩn bị một bản báo cáo chi tiết về tất cả các hoạt động kinh doanh bất minh của Bàng Lão Gia, và những nghi vấn liên quan đến Thẩm Đại Nhân. Chúng ta cần phải nắm rõ từng chi tiết nhỏ nhất. Từ việc buôn bán muối lậu, giao dịch nô lệ, cho vay nặng lãi, đến việc thao túng giá cả thị trường. Ta muốn biết tất cả các con số, lợi nhuận, và những đối tượng bị ảnh hưởng. Hãy tìm cách liên hệ với những nạn nhân, thu thập chứng cứ càng nhiều càng tốt.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng giờ đây đã lộ rõ vẻ quyết tâm. Nàng cầm bút lên, bắt đầu ghi chép nhanh chóng. “Ta sẽ bắt đầu từ các thương nhân nhỏ lẻ bị Bàng Lão Gia chèn ép, và những người dân bị hắn bóc lột. Chắc chắn sẽ có không ít người căm phẫn muốn lật đổ hắn.”

“Chính xác,” Lâm Dịch tiếp lời. “Kế hoạch của chúng ta sẽ không chỉ đơn thuần là cạnh tranh kinh tế. Chúng ta sẽ dùng chính luật pháp của Đại Hạ, những quy tắc mà Thẩm Đại Nhân và Bàng Lão Gia đã giẫm đạp lên, để chống lại chúng. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta cần bằng chứng không thể chối cãi.” Hắn hít một hơi sâu. “Vương Đại Trụ, ngươi hãy tăng cường lực lượng bảo vệ cho các tuyến đường vận chuyển của chúng ta, cũng như cho các thành viên của thương hội. Hắc Sa Bang có thể sẽ phản ứng dữ dội khi chúng ta bắt đầu động đến lợi ích của chúng. Chúng ta không được phép lơ là cảnh giác.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Ta đã tăng cường tuần tra, và cũng đã liên hệ với một vài huynh đệ cũ. Chúng ta sẽ không để bất cứ ai động đến người của chúng ta.”

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung về mạng lưới chằng chịt mà Thẩm Đại Nhân đã giăng ra. *Kế hoạch này sẽ rất phức tạp, đòi hỏi sự kiên nhẫn, tinh tế và nguồn lực lớn, không phải là một chiến thắng nhanh chóng hay dễ dàng.* Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ sớm lộ diện rõ ràng hơn, không chỉ là một cái tên hay tin đồn, mà là một nhân vật có hành động và ảnh hưởng trực tiếp đến hắn. Việc Trần Nhị Cẩu thu thập thông tin tình báo sẽ là chìa khóa, có thể dẫn đến những bí mật động trời về Bàng Lão Gia hoặc Hắc Sa Bang, giúp hắn tạo ra đột phá.

Ánh nến đã cháy hao đi một nửa. Mùi sáp nến hòa lẫn với mùi giấy và mực, tạo nên một không khí đặc trưng của sự suy tính và mưu lược. Lâm Dịch biết rằng, để đối phó với tầm ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân, hắn sẽ cần phải tìm kiếm các đồng minh không ngờ tới, có thể là những người chính trực trong quan trường, hoặc các thế lực giang hồ có ảnh hưởng lớn. Liễu Thanh Y, với quyền lực và thông tin của nàng, chắc chắn sẽ là một quân bài quan trọng. Còn Quan Đại Nhân, liệu có thể khai thác được sự bất mãn của ông ta với tình trạng tham nhũng hiện tại?

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ điểm yếu nhất của Bàng Lão Gia,” Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc lạnh. “Đó là sự tín nhiệm. Một khi hắn mất đi sự tín nhiệm, mọi thứ sẽ sụp đổ. Và Thẩm Đại Nhân, khi đó sẽ không còn lý do gì để bảo vệ một con cờ vô dụng nữa.”

Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng bút lông sột soạt trên giấy của Bạch Vân Nhi. Kế hoạch đã được vạch ra, dù chỉ mới là những nét phác thảo ban đầu. Nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt của Lâm Dịch và các cộng sự đã biến nó thành một lời tuyên chiến. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng bình minh vàng óng lọt qua khung cửa sổ, rọi sáng căn phòng làm việc riêng của Lâm Dịch tại thương hội. Không khí Thành Thiên Phong buổi sớm se lạnh, mang theo mùi khói bếp và hương hoa dại mờ nhạt từ ngoại ô. Tiếng rao hàng của những người bán rong đã bắt đầu vang vọng từ xa, hòa lẫn với tiếng lộc cộc của xe bò và tiếng trò chuyện râm ran của những người dân thức dậy sớm.

Lâm Dịch ngồi một mình trước bàn làm việc, trên đó chất chồng những cuộn giấy cũ kỹ, những tấm bản đồ và một chồng sách đã ố vàng. Trước mặt hắn là cuốn Cẩm Nang Kế Sách, bìa da thuộc đã cũ sờn nhưng vẫn giữ được vẻ trang trọng. Hắn lật giở từng trang, đôi mắt sắc bén lướt qua những dòng chữ cổ xưa, tìm kiếm những lời giải cho bài toán khó nhất từ trước đến nay.

*Đối đầu với Thẩm Đại Nhân... đây không còn là trò kinh doanh đơn thuần nữa,* hắn tự nhủ trong tâm trí, ngón tay miết nhẹ lên trang giấy có hình vẽ một trận đồ phức tạp. *Một bước đi sai lầm có thể khiến tất cả tan biến, không chỉ riêng ta mà còn cả những người đã tin tưởng đi theo ta. Từ Bạch Vân Nhi thông minh sắc sảo, Vương Đại Trụ trung thành dũng mãnh, cho đến Nhị Cẩu nhiệt tình nhưng còn non nớt, và cả gia đình ta ở quê nhà.* Nỗi lo lắng len lỏi trong lòng hắn, một cảm giác nặng trĩu. *Nhưng nếu không làm, Bàng Lão Gia và những kẻ như hắn sẽ tiếp tục lộng hành, bóc lột người dân, phá hoại cuộc sống của hàng vạn người. Đến một lúc nào đó, chúng sẽ vươn tay đến những gì ta trân trọng, và khi đó, ta sẽ không còn cơ hội để phản kháng.*

Hắn thở dài, một hơi thở mang nặng suy tư. *Đạo đức và sinh tồn, đôi khi chúng lại mâu thuẫn nhau đến vậy. Liệu ta có nên sử dụng những thủ đoạn 'đen tối', những mưu mẹo chính trị mà ta từng khinh bỉ để đạt được mục tiêu lớn hơn là bảo vệ những người ta quan tâm? Hay ta phải giữ vững sự trong sạch, dù điều đó có nghĩa là chấp nhận thất bại và mất mát?*

Những câu hỏi đó xoáy sâu trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn không phải là một người thánh thiện, hắn đã từng làm nhiều việc mà bản thân hắn ở thế giới cũ sẽ không bao giờ nghĩ tới. Nhưng ranh giới giữa việc thích nghi để sinh tồn và việc đánh mất bản thân trong bóng tối của quyền lực và tham vọng là vô cùng mong manh. *Phải tìm cách cân bằng, không để bản thân bị nuốt chửng bởi bóng tối.*

Hắn nhìn chằm chằm vào cuốn Cẩm Nang Kế Sách. *Cẩm Nang Kế Sách... liệu có lời giải nào cho tình huống này trong những trang giấy cổ này không? Hay ta phải tự tạo ra con đường của riêng mình, bằng cách kết hợp trí tuệ từ hai thế giới?* Cuốn sách này, dù chứa đựng vô vàn mưu lược cổ xưa, nhưng lại không thể tiên đoán được sự phức tạp của một thế giới cổ đại đang trên đà suy thoái, nơi tham nhũng đã trở thành một phần của hơi thở.

Lâm Dịch bắt đầu vẽ thêm các biểu đồ, sơ đồ tư duy trên những cuộn giấy trắng. Hắn kết nối các thông tin đã có về Bàng Lão Gia và Thẩm Đại Nhân với những bài học cổ xưa về chiến tranh thương mại, về việc thao túng dư luận, về cách làm suy yếu một thế lực từ bên trong. Hắn vẽ một mạng lưới phức tạp hơn cả mạng lưới của Thẩm Đại Nhân, với những mũi tên chỉ vào các điểm yếu, các mối liên hệ có thể bị cắt đứt, những lời đồn có thể được tung ra.

Thỉnh thoảng, hắn lại nhắm mắt, hình dung các kịch bản đối phó. Nếu hắn cắt đứt nguồn cung của Bàng Lão Gia, hắn ta sẽ phản ứng thế nào? Hắc Sa Bang sẽ có những động thái gì? Thẩm Đại Nhân sẽ làm gì khi lợi ích c��a hắn bị ảnh hưởng? Hắn cố gắng dự đoán phản ứng của đối thủ, tìm kiếm những sơ hở nhỏ nhất trong hệ thống của chúng, những điểm yếu có thể khai thác.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời nói đó vang vọng trong đầu hắn. Hắn không trông chờ vào sự công bằng. Hắn sẽ tự mình tạo ra sự công bằng đó, bằng trí tuệ, bằng mưu lược, và nếu cần, bằng cả những phương pháp mà hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sử dụng. Đây là một cuộc chiến không khoan nhượng, và hắn phải sẵn sàng cho mọi khả năng.

Lâm Dịch biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về tiền bạc hay quyền lực. Nó còn là cuộc chiến chống lại sự thối nát và bất công của cả một hệ thống. Hắn phải kiên nhẫn, phải tinh tế, và phải huy động mọi nguồn lực mà mình có. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Lâm Dịch biết rằng hắn phải hành động nhanh chóng, trước khi tình hình trở nên không thể kiểm soát.

Hắn mở mắt, ánh mắt giờ đây đã tràn đầy sự kiên định. Dù vẫn còn những nỗi lo lắng, nhưng quyết tâm đã chiếm lĩnh mọi suy nghĩ. Hắn sẽ không lùi bước. Vì sinh tồn, và vì những người mà hắn muốn bảo vệ. Cái tên Thẩm Đại Nhân, như một bóng ma bao trùm Thành Thiên Phong, không còn khiến hắn sợ hãi mà trở thành mục tiêu rõ ràng. Kế hoạch đã định, giờ là lúc hành động. Cuộc chiến kinh tế quy mô lớn, một trận chiến không tiếng súng nhưng đầy khốc liệt, đang chờ đợi Lâm Dịch và thương hội của hắn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free