Lạc thế chi nhân - Chương 431: Mạng Lưới Thối Nát: Ám Ảnh Thẩm Đại Nhân
Ánh bình minh đầu tiên đã nhường chỗ cho vầng dương chói chang, nhuộm vàng cả Thành Thiên Phong. Dù màn đêm qua đã chứng kiến một cuộc huyết chiến, nhưng nhịp sống của thành phố vẫn cứ thế tiếp diễn, như thể những vết sẹo trên đường phố và những lời đồn thổi về Hắc Sa Bang bị đánh tan tác chỉ là một giấc mộng. Tuy nhiên, trong căn phòng kín đáo tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi mùi gỗ thông và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, không khí lại đặc quánh bởi sự căng thẳng và trầm tư.
Lâm Dịch ngồi trước bàn, tay nhẹ nhàng đặt lên tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng. Trên đó, những chấm mực và đường gạch nối lộn xộn đánh dấu các địa điểm liên quan đến Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi với gương mặt có chút mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ sắc sảo, đang lật giở những ghi chép bằng bút lông. Ngoài cửa sổ, tiếng trò chuyện râm ran của khách trọ, tiếng bát đĩa va chạm lách cách từ dưới bếp vọng lên, cùng với tiếng cười nói xôn xao của những người bán hàng rong trên phố, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống thường nhật, hoàn toàn đối lập với sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối trong căn phòng.
“Chiến thắng vừa rồi,” Lâm Dịch khẽ cất lời, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự suy tư, “chỉ là một đòn đánh phủ đầu, không giải quyết được gốc rễ vấn đề.” Hắn dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên khu vực Hắc Sa Bang từng kiểm soát trên bản đồ. “Bàng Lão Gia không thể hành động ngông cuồng như vậy, không thể liên tục gây rắc rối cho chúng ta, nếu không có kẻ chống lưng. Hắn ta không phải kẻ ngu ngốc đến mức không biết lượng sức mình.”
Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn hắn. Vóc dáng thon thả của nàng khẽ dựa vào lưng ghế, toát lên vẻ thanh thoát nhưng cũng đầy mạnh mẽ. “Huynh nói đúng, Lâm công tử. Một thương nhân có thể làm càn dựa vào tiền tài, nhưng để thách thức một thế lực đang lên như chúng ta, lại còn dám liên kết với bang phái giang hồ như Hắc Sa Bang, điều đó cho thấy hắn có chỗ dựa vững chắc hơn nhiều so với những gì chúng ta thấy.” Nàng hít một hơi thật sâu, hương trà xanh dịu nhẹ từ chén trà trên bàn phả vào không khí. “Chúng ta cần tìm ra kẻ đó, nếu không, sẽ có những Hắc Sa Bang khác mọc lên, những Bàng Lão Gia khác xuất hiện. Cuộc chiến này sẽ không bao giờ kết thúc.”
Ánh mắt Lâm Dịch thoáng qua một tia lo lắng. *Đúng vậy, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng để sinh tồn một cách bền vững, không thể mãi mãi bị động đối phó với những kẻ thù cứ liên tục xuất hiện từ bóng tối.* Hắn đã quá quen thuộc với việc giải quyết các vấn đề một cách dứt điểm, loại bỏ tận gốc rễ. Cuộc sống hiện đại đã dạy hắn rằng, mọi vấn đề đều có nguyên nhân sâu xa, và chỉ khi giải quyết được nguyên nhân, mới có thể chấm dứt hậu quả. Thế giới cổ đại này, với những tầng lớp quyền lực chồng chéo và sự mục ruỗng từ bên trong, lại càng phức tạp hơn nhiều.
“A Cường đã khai gì chưa?” Lâm Dịch hỏi, xoay nhẹ chiếc chén trà không.
Bạch Vân Nhi lắc đầu. “Trần Nhị Cẩu đã cố gắng, nhưng tên đó cứng đầu. Hắn ta thà chết chứ không khai ra bất cứ điều gì liên quan đến Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hay kẻ chống lưng phía sau. Có lẽ hắn biết nếu khai, cái chết còn khủng khiếp hơn.” Nàng chau mày, vẻ mặt lộ rõ sự nghiêm trọng. “Tuy nhiên, từ những lời lảm nhảm của hắn trong cơn sốt, Nhị Cẩu có nghe loáng thoáng đến một cái tên… ‘Thẩm đại nhân’.”
Lâm Dịch ngẩng phắt dậy. “Thẩm đại nhân?” Hắn trầm ngâm lặp lại cái tên, một cái tên hắn đã từng nghe phong thanh trong những câu chuyện phiếm của dân gian, hoặc từ những lời than vãn của các tiểu thương. Một quan chức cấp cao, nắm giữ quyền lực trong triều đình Đại Hạ, nhưng ở Thành Thiên Phong này, ảnh hưởng của hắn không quá rõ ràng, ít nhất là cho đến bây giờ. “Nếu đó là sự thật, thì mọi chuyện phức tạp hơn nhiều.”
*Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn tự nhủ. Để đối phó với một thế lực như vậy, cần phải hiểu rõ về nó. Hắn không thể dùng vũ lực để đối phó với quan chức triều đình, và cũng không thể dùng tiền tài để mua chuộc tất cả. Hắn cần thông tin. Chính xác, chi tiết, và đáng tin cậy.
Hắn lại chỉ tay lên bản đồ, lần này là đến khu vực trung tâm thành phố, nơi các nha môn và phủ đệ quan lại tọa lạc. “Chúng ta sẽ bắt đầu điều tra ngầm. Bạch cô nương, nàng hãy sử dụng mạng lưới của thương hội để thu thập thông tin về Bàng Lão Gia, đặc biệt là các giao dịch bất minh của hắn, những kẻ hắn thường xuyên tiếp xúc. Còn ta…”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã trở nên gay gắt hơn. “Ta sẽ đi tìm một người. Một người có thể cung cấp cho chúng ta những mẩu tin nhỏ, những lời đồn đại tưởng chừng vô thưởng vô phạt, nhưng đôi khi lại là chìa khóa để mở ra một bí mật lớn.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Lâm công tử yên tâm, ta sẽ làm tốt phần việc của mình. Nhưng công tử cũng phải cẩn trọng. Đụng chạm đến quan lại triều đình, không phải chuyện đùa.”
Lâm Dịch chỉ khẽ cười, nụ cười mang chút mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết đoán. “Ta biết. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và sự công bằng cũng không tự nhiên mà có được.” Hắn đứng dậy, chỉnh lại vạt áo thô sơ của mình. “Nhưng để bảo vệ những gì ta trân trọng, ta buộc phải dấn thân. Dù cho con đường đó có gập ghềnh đến đâu.” Hắn thầm nghĩ, việc đối phó với một quan chức cấp cao, một người có thể thao túng cả triều đình mục nát, sẽ là một thử thách hoàn toàn khác so với những gì hắn từng đối mặt. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Cuộc chiến sinh tồn của hắn đã bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm hơn, phức tạp hơn. Hắn sẽ phải sử dụng tất cả trí tuệ và mưu lược của mình để không bị nhấn chìm trong dòng xoáy của quyền lực và tham nhũng.
***
Buổi chiều hôm đó, khi nắng đã dịu bớt, một người đàn ông trong trang phục giản dị, khoác thêm một chiếc áo choàng màu xám tro che khuất gần hết khuôn mặt, bước vào một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm vắng vẻ của Thành Thiên Phong. Quán trà này không quá nổi bật, thậm chí có phần cũ kỹ, nhưng lại là một trong những nơi hiếm hoi mà Lâm Dịch cảm thấy đủ yên tĩnh và kín đáo để thực hiện những cuộc gặp gỡ nhạy cảm.
Âm thanh rót trà róc rách từ những ấm trà đất nung, tiếng khách hàng rì rầm trò chuyện ở các bàn xung quanh, và tiếng chim hót lảnh lót từ lồng chim treo trước cửa, tạo nên một bản nhạc nền êm đềm, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Lâm Dịch. Mùi hương trà thơm dịu, quyện với mùi bánh ngọt nhẹ nhàng từ một góc bếp nhỏ, len lỏi vào khứu giác, mang đến cảm giác an lành hiếm có. Bầu không khí nơi đây thanh bình đến lạ, một sự đối lập hoàn toàn với những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu hắn.
Lâm Dịch tìm một bàn nhỏ ở góc khuất, ngồi xuống, gọi một ấm trà Long Tỉnh và vài món điểm tâm. Chẳng mấy chốc, một thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười với đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, xuất hiện trước mặt hắn. Đó chính là Cố lão bản, người được mệnh danh là “bách khoa toàn thư” sống của Thành Thiên Phong, một gã buôn tin tức thực dụng nhưng cũng đủ khôn ngoan để không tự gây rắc rối cho bản thân.
“Ôi chao, Lâm lão bản hôm nay lại có nhã hứng đến quán trà nhỏ của lão già này sao?” Cố lão bản cười híp mắt, giọng nói có vẻ thân mật nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Hắn kéo ghế ngồi đối diện Lâm Dịch, nhấm nháp tách trà nóng hổi, ánh mắt lướt qua Lâm Dịch đầy vẻ tính toán. Hắn biết, Lâm Dịch không phải loại người thích trà đạo, chắc chắn có chuyện cần hỏi.
Lâm Dịch không vòng vo. Hắn đẩy một túi bạc nhỏ sang. Tiếng bạc va vào nhau lách cách, đủ để thu hút sự chú ý của Cố lão bản. “Cố lão bản, nghe nói ông là người thạo tin nhất Thành Thiên Phong này. Ta có vài điều muốn hỏi, liên quan đến một số nhân vật... có tầm ảnh hưởng.” Hắn nói, ánh mắt sắc bén dò xét phản ứng của đối phương.
Cố lão bản liếc nhìn túi bạc, nụ cười trên môi càng tươi hơn. Hắn vươn tay cầm lấy, ước lượng trọng lượng, rồi khéo léo nhét vào túi áo mà không một chút che giấu. “Ồ, Lâm lão bản khách khí rồi. Chuyện thiên hạ, lão già này chỉ nghe loáng thoáng vài câu chuyện phiếm thôi. Đâu dám tự nhận là thạo tin.” Hắn nhấp thêm một ngụm trà, ra vẻ suy nghĩ. “Không biết Lâm lão bản muốn hỏi về nhân vật nào đây?”
“Bàng Lão Gia.” Lâm Dịch nói thẳng, không chút do dự. “Gần đây hắn ta có vẻ rất mạnh miệng, lại dám cấu kết với Hắc Sa Bang để gây rối. Ta muốn biết, rốt cuộc ai là người đứng sau hắn ta?”
Cố lão bản nhíu mày, đôi mắt ti hí nheo lại, lộ ra vẻ thận trọng hiếm thấy. Hắn đặt chén trà xuống, nhìn quanh một lượt, đảm bảo không có ai nghe trộm, rồi hạ giọng. “Bàng Lão Gia à... hắn ta gần đây được cái ô lớn che chở lắm. Nghe đồn là có liên quan đến một vị đại nhân trong triều... Thẩm Đại Nhân thì phải.”
Trái tim Lâm Dịch khẽ thắt lại. Cái tên này, một lần nữa. Hắn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. “Thẩm Đại Nhân? Một quan chức triều đình? Ông có thể nói rõ hơn không?” Hắn thúc gi���c, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng bên trong, sự cảnh giác đã dâng lên tột độ.
Cố lão bản thở dài, lại nhấp một ngụm trà. “Chuyện này, nói ra thì dài lắm, mà lại rất nguy hiểm. Vị Thẩm Đại Nhân này, tuy không phải là quan lớn nhất ở Thành Thiên Phong, nhưng lại là người có gốc gác vững chắc ở kinh thành, lại có rất nhiều mối quan hệ. Bàng Lão Gia tuy có tiền, nhưng không đủ để làm càn đến mức đó. Phải có một bàn tay lớn hơn đứng sau chống lưng, che mắt cho hắn ta.”
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu hoặc đặt câu hỏi gợi mở. “Mối quan hệ của Thẩm Đại Nhân với Bàng Lão Gia là gì? Chỉ là bảo kê hay còn sâu xa hơn?”
“Ban đầu, chỉ là mối quan hệ mua bán quyền lực thông thường thôi.” Cố lão bản giải thích, tay mân mê chén trà. “Bàng Lão Gia dùng tiền mua sự im lặng, sự che chở của Thẩm Đại Nhân. Nhưng dần dần, hắn ta đã trở thành một cánh tay nối dài của Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong này. Nhiều việc làm ăn phi pháp của Thẩm Đại Nhân, như buôn lậu muối, lụa, thậm chí là cả n�� lệ, đều thông qua Bàng Lão Gia để thực hiện. Bàng Lão Gia cũng lợi dụng danh tiếng và quyền lực của Thẩm Đại Nhân để chèn ép các thương nhân nhỏ, độc chiếm thị trường.”
“Còn Hắc Sa Bang thì sao?” Lâm Dịch hỏi, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh. “Chúng cũng nằm trong mạng lưới này?”
Cố lão bản gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hơn. “Tất nhiên. Hắc Sa Bang là công cụ của Bàng Lão Gia để thực hiện những việc bẩn thỉu mà hắn ta không tiện ra mặt. Đánh đập, cướp bóc, uy hiếp, tất cả đều do Hắc Sa Bang làm. Và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, theo như lời đồn, cũng được Thẩm Đại Nhân ngầm chống lưng, để duy trì trật tự ‘bất thường’ ở Thành Thiên Phong này.” Hắn ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt mang chút cảnh báo. “Lâm lão bản, đụng đến Thẩm Đại Nhân, là đụng đến một ổ rắn độc đấy. Hắn ta không chỉ có quyền lực, mà còn rất tàn nhẫn.”
Lâm Dịch im lặng, gật đầu. Hắn đã lường trước được sự phức tạp, nhưng không ngờ nó lại sâu rộng đến vậy. Một mạng lưới tham nhũng, cấu kết giữa quan lại, thương nhân và băng đảng giang hồ, đã và đang thối rữa Thành Thiên Phong từ bên trong. *Thẩm Đại Nhân… cái tên này sẽ trở thành một ám ảnh mới.*
“Ta hiểu rồi, Cố lão bản. Cảm ơn ông đã cung cấp thông tin quý giá này.” Lâm Dịch đứng dậy, định rời đi.
“Khoan đã, Lâm lão bản.” Cố lão bản gọi lại, giọng nói có chút dè dặt. “Lão già này còn nghe được một vài tin đồn khác. Gần đây, tình hình biên giới ngày càng căng thẳng. Nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Và Thẩm Đại Nhân, hắn ta bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, dường như đang chuẩn bị cho một vị trí cao hơn ở kinh thành. Những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ cũng trở nên dữ dội hơn, không chỉ riêng Hắc Sa Bang. Có vẻ như, một sự bất ổn lớn sắp xảy ra.” Hắn ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy ẩn ý. “Và những tin đồn mơ hồ về ‘Linh khí mỏng manh’ và ‘thế lực tu hành’ cũng bắt đầu xuất hiện trong giới giang hồ, dù chẳng ai hiểu rõ chúng là gì.”
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt trầm tư. Những thông tin này, mặc dù không liên quan trực tiếp đến Thẩm Đại Nhân hay Bàng Lão Gia, nhưng lại vẽ nên một bức tranh toàn cảnh đáng lo ngại về tình hình Đại Hạ. Hắn gật đầu cảm ơn Cố lão bản một lần nữa, rồi quay lưng bước đi, hòa mình vào dòng người đông đúc trên phố, trong lòng mang theo một gánh nặng mới.
***
Đêm khuya, tại phòng riêng của Lâm Dịch ở Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí trở nên nặng nề và căng thẳng. Bên ngoài, tiếng gió lùa qua khe cửa rít lên từng hồi, lẫn với tiếng côn trùng đêm rả rích, tạo nên một bản nhạc u ám. Mùi nến cháy và mực giấy hòa quyện vào nhau, phả vào không khí cái vẻ tĩnh lặng, tập trung đến đáng sợ. Chỉ có ánh nến chập chờn trên bàn, nhảy múa cùng bóng đêm, soi rõ những nét căng thẳng trên khuôn mặt của Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm tấm mồ hôi và hơi thở hổn hển, vừa vội vã báo cáo những gì mình đã thấy. Hắn ta đứng thẳng lưng, cố gắng giữ vẻ nghiêm trang, mặc dù trong giọng nói vẫn lộ rõ sự lo lắng. “Đại ca, Bạch cô nương… Ta đã theo dõi như lời dặn. Trong ba ngày qua, ta thấy mấy tên thủ lĩnh Hắc Sa Bang, cả A Cường nữa, lén lút vào phủ Bàng Lão Gia đến hai lần. Họ đều hành động rất cẩn trọng, ra vào bằng cửa sau, lại chọn lúc đêm khuya vắng người.”
Trần Nhị Cẩu đưa tay lau mồ hôi trên trán. “Lần đầu là một đêm mưa gió, bọn chúng che mặt kín mít, nhưng ta vẫn nhận ra được dáng người của A Cường. Lần thứ hai là đêm qua, trời không trăng, lại còn có thêm một vài tên lạ mặt đi cùng. Trông chúng không giống đám Hắc Sa Bang thông thường, có vẻ… có vẻ như là những kẻ hành nghề ám vệ, hoặc sát thủ.” Hắn ta hít một hơi sâu, đôi mắt nhanh nhẹn quét qua Lâm Dịch, chờ đợi phản ứng. “Có vẻ không phải là chuyện làm ăn đơn thuần, Đại ca.”
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc sảo của nàng đã xác nhận những nghi ngờ của hắn. “Vậy là đúng như chúng ta dự đoán.” Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy kiên định. “Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang không chỉ là đối tác làm ăn đơn thuần, mà có lẽ đang được cùng một nguồn bảo kê. Th���m chí, mối quan hệ giữa chúng còn sâu sắc hơn, chúng là những công cụ của một bàn tay lớn hơn.”
Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã nghe Cố lão bản nói về những điều này, nhưng khi Trần Nhị Cẩu xác nhận bằng những chứng cứ cụ thể, mọi chuyện trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn nhiều. Hắn dùng bút chấm mực, chậm rãi nối các điểm trên bản đồ. Một đường nối từ căn cứ Hắc Sa Bang đến phủ Bàng Lão Gia, rồi từ phủ Bàng Lão Gia, hắn vẽ một đường thẳng đến khu vực quan lại, nơi có phủ đệ của Thẩm Đại Nhân. Mạng lưới này, giờ đây đã hiện ra một cách rõ ràng, phức tạp và đáng sợ hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng.
“Thẩm Đại Nhân…” Lâm Dịch khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng, gần như hòa vào tiếng gió. “Mạng lưới này lớn hơn nhiều so với chúng ta tưởng.” Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. *Đây không còn là cuộc chiến sinh tồn đơn thuần của một người đàn ông hiện đại ở thế giới cổ đại nữa. Đây là cuộc đối đầu với một hệ thống, một sự thối nát đã ăn sâu vào tận gốc rễ của triều đình Đại Hạ.*
Bạch Vân Nhi, vẻ mặt nghiêm trọng, ghi chép lại các mối liên hệ và phân tích những rủi ro tiềm ẩn. Nàng viết xuống những cái tên, những địa điểm, những mối quan hệ mà Lâm Dịch vừa chỉ ra. “Thẩm Đại Nhân có gốc gác ở kinh thành, lại có thể buôn bán lậu, kiểm soát bang phái giang hồ… Hắn ta không chỉ là một quan chức tham nhũng bình thường. Hắn ta là một thế lực. Đụng đến hắn ta, chúng ta sẽ phải đối mặt với không chỉ Hắc Sa Bang hay Bàng Lão Gia, mà còn là một phần của guồng máy quyền lực mục ruỗng của triều đình.” Nàng đặt bút xuống, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Lâm Dịch. “Liệu chúng ta có thể đối phó nổi không?”
Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ, nơi những đường nét chằng chịt tượng trưng cho một mạng lưới tội ác. Hắn vuốt nhẹ chiếc Cẩm Nang Kế Sách giấu trong tay áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của chất liệu da thuộc. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong trường hợp này, tri thức thôi chưa đủ. Cần phải có mưu lược, sự khôn ngoan, và cả những đồng minh đủ mạnh mẽ.*
“Nếu chúng ta không đối phó, thì sớm muộn gì chúng cũng sẽ nuốt chửng chúng ta.” Lâm Dịch nói, giọng nói dứt khoát, không chút do dự. “Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc dấn thân. Mối đe dọa từ mạng lưới tham nhũng do Thẩm Đại Nhân đứng đầu, bao gồm Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, là một thế lực mạnh hơn và nguy hiểm hơn nhiều so với những đối thủ trước đây.”
Hắn biết, việc điều tra và đối đầu với một quan chức cấp cao như Thẩm Đại Nhân ẩn chứa vô vàn rủi ro. Chỉ cần một sai lầm nhỏ, một sơ hở, có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường cho hắn và tất cả những người mà hắn trân trọng. Hắn không muốn trở thành một anh hùng, không muốn thay đổi thế giới. Hắn chỉ muốn một cuộc sống bình yên, bảo vệ gia đình và những người xung quanh. Nhưng có vẻ như, con đường đó lại buộc hắn phải dấn thân sâu hơn vào vòng xoáy của quyền lực và đấu đá.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh buốt của không khí đêm khuya tràn vào lồng ngực, mang theo mùi nến cháy và mùi ẩm mốc của những cuốn sách cũ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và hắn cũng không trông chờ vào sự công bằng. Hắn sẽ tự mình tạo ra sự công bằng đó, bằng trí tuệ, bằng mưu lược, và nếu cần, bằng cả những phương pháp mà hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sử dụng.
“Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi sát sao mọi động tĩnh của Bàng Lão Gia và bất cứ ai ra vào phủ Thẩm Đại Nhân.” Lâm Dịch ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh. “Bạch cô nương, nàng hãy chuẩn bị một bản báo cáo chi tiết về tất cả các hoạt động kinh doanh bất minh của Bàng Lão Gia, và những nghi vấn liên quan đến Thẩm Đại Nhân. Chúng ta cần phải nắm rõ từng chi tiết nhỏ nhất.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng giờ đây đã lộ rõ vẻ quyết tâm. Trần Nhị Cẩu lập tức chắp tay. “Rõ, Đại ca! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”
Lâm Dịch nhìn vào tấm bản đồ một lần nữa. Cái tên “Thẩm Đại Nhân” in sâu vào tâm trí hắn, không còn là một lời đồn đại mơ hồ nữa, mà là một kẻ thù cụ thể, một mối đe dọa hiện hữu. *Sự liên hệ giữa Bàng Lão Gia, Hắc Sa Bang và Thẩm Đại Nhân đã cho thấy tình hình chính trị ở Đại Hạ đang ngày càng mục ruỗng, báo hiệu sự sụp đổ của triều đình.* Hắn biết, cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân sẽ là một thử thách lớn, đòi hỏi hắn phải sử dụng mọi mưu mẹo và chiến lược mà hắn có. Hắn sẽ cần phải tìm kiếm những đồng minh mạnh mẽ hơn, có thể là những người chính trực trong quan trường hoặc các thế lực giang hồ có ảnh hưởng lớn.
Ánh nến chập chờn chiếu lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Vì sinh tồn, và vì những người mà hắn muốn bảo vệ. Cái tên Thẩm Đại Nhân, như một bóng ma, bao trùm lên Thành Thiên Phong, báo hiệu một chuỗi các sự kiện liên quan đến các quan chức cấp cao và tầng lớp quý tộc trong tương lai. Và Lâm Dịch, dù không muốn, lại một lần nữa bị cuốn vào vòng xoáy đó.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.