Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 430: Liên Minh Bất Ngờ: Phản Kích Hắc Sa Bang

Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên sự quyết đoán, một quyết đoán lạnh lùng và tàn nhẫn mà trước đây hắn chưa từng thể hiện. Hắn đã bị "nhúng chàm" sâu hơn vào vũng lầy quyền lực và giang hồ, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn sẽ không lùi bước, hắn sẽ bảo vệ những gì mình đã xây dựng, và hắn sẽ khiến những kẻ dám động đến hắn phải trả giá.

Hơi thở của Lâm Dịch phả ra một làn khói mỏng trong không khí se lạnh của đêm khuya. Hắn không nhìn ra ngoài cửa sổ nữa, mà quay lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chờ đợi trong văn phòng Thiên Phong Thương Hội. Ánh nến bập bùng trên bàn, đổ bóng những hình thù nhảy múa lên tường, tạo nên một không khí căng thẳng nhưng cũng đầy tập trung. Bạch Vân Nhi vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt thông minh của nàng dán chặt vào hắn, chờ đợi. Vương Đại Trụ và Lý Hổ đứng thẳng lưng, bàn tay siết chặt chuôi kiếm, gương mặt hằn rõ vẻ phẫn nộ và khao khát được trả đũa. Trần Nhị Cẩu đứng nép một góc, dù vẻ mặt còn chút ngây ngô, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ sự sốt ruột, sẵn sàng hành động.

Lâm Dịch bước tới tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng trên bàn gỗ lim bóng loáng. Hắn đặt tay lên một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu là con hẻm phía tây Sòng Bạc Hắc Long. Ngón tay hắn chậm rãi lướt qua những con đường, ngóc ngách, rồi dừng lại ở một vài vị trí chiến lược.

"Hắc Sa Bang ỷ vào sức mạnh và sự liều lĩnh," giọng Lâm Dịch vang lên, trầm lắng nhưng rõ ràng, như tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong đêm tĩnh mịch. "Chúng ta sẽ dùng trí tuệ và sự phối hợp để đánh bại chúng. Không phải là một trận chiến trực diện, mà là một cuộc phục kích được tính toán kỹ lưỡng." Hắn ngẩng đầu nhìn Bạch Vân Nhi. "Bạch cô nương, tình báo về lộ trình của A Cường thế nào rồi?"

Bạch Vân Nhi gật đầu, đặt tập sổ sách xuống bàn. "Theo nguồn tin đáng tin cậy, A Cường và một nhóm lớn tay sai sẽ di chuyển qua con hẻm phía tây Sòng Bạc Hắc Long vào canh ba. Chúng có vẻ đang chuẩn bị cho một phi vụ mới, hoặc rút lui sau khi gây sự tại Trạm Tiếp Tế. Số lượng khoảng ba mươi người, vũ khí chủ yếu là đao kiếm." Nàng nói, giọng điệu rõ ràng, dứt khoát, không một chút do dự. "Hành trình của chúng được lên kế hoạch khá bí mật, có lẽ chúng không ngờ chúng ta lại có thể nắm rõ đến vậy."

Lâm Dịch mỉm cười nhạt, một nụ cười không có chút ấm áp nào. "Bí mật? Trong cái thành này, không có gì là bí mật tuyệt đối. Kể cả những con chuột dưới cống cũng có tai mắt của riêng chúng ta." Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ. "Đại Trụ, Lý Hổ, hai người sẽ là mũi nhọn. Ta muốn hai người dẫn đầu một nhóm mười lăm người, phục kích ở đầu hẻm. Khi chúng lọt vào tầm, không cần đợi hiệu lệnh, lập tức ra tay, đánh thẳng vào giữa đội hình của chúng. Mục tiêu là gây hỗn loạn tối đa, không cho chúng có thời gian phản ứng hay lập thành trận địa."

Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. "Đại ca cứ yên tâm, anh em đã sẵn sàng! Lần này, ta sẽ cho chúng biết thế nào là sự trả giá!" Hắn gầm lên, giọng nói trầm đục, đầy khí thế. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây hằn rõ vẻ hung hãn, đôi mắt rực lửa căm hờn. "Bọn khốn kiếp Hắc Sa Bang dám động vào anh em ta, dám phá hoại lương thực của dân nghèo. Ta sẽ khiến chúng phải hối hận!"

Lý Hổ đứng cạnh Vương Đại Trụ, khuôn mặt hung dữ cũng ánh lên sự nhiệt huyết. "Đại ca đã nói, hôm nay chính là ngày tàn của các ngươi!" Hắn nói, giọng khô khốc, nhưng ánh mắt kiên định. Hắn dùng mũi kiếm gõ nhẹ vào tấm bản đồ, chỉ vào một vị trí. "Nếu chúng cố gắng thoát ra bằng đường này, chúng ta sẽ đón đầu chúng ở đây."

Lâm Dịch gật đầu tán thưởng. "Rất tốt, Lý Hổ. Sự chuẩn bị không bao giờ là thừa." Hắn chuyển ánh mắt sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi sẽ dẫn nhóm còn lại, khoảng mười người, phục kích ở cuối hẻm. Nhiệm vụ của ngươi là cắt đứt đường lui của chúng. Đừng để bất kỳ tên nào thoát khỏi con hẻm đó. Và quan trọng nhất, giữ liên lạc với ta b���ng ám hiệu đã định. Bất cứ diễn biến bất thường nào, phải báo ngay lập tức."

Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, vẻ ngây ngô hoàn toàn biến mất. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Không một con ruồi nào có thể bay qua được!" Hắn nói, giọng chắc nịch, đôi mắt nhanh nhẹn quét qua bản đồ, ghi nhớ từng chi tiết mà Lâm Dịch vừa chỉ dẫn.

Lâm Dịch quay lại nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt sâu xa như muốn xuyên thấu màn đêm. "Về phần 'quân bài ẩn', hy vọng sẽ xuất hiện đúng lúc." Hắn không nói rõ, nhưng Bạch Vân Nhi hiểu ý. Nàng khẽ gật đầu, một nụ cười bí ẩn thoáng qua trên môi. "Chúng ta đã gửi tin đi từ sớm. Với tính cách của người đó, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để 'dọn dẹp' chút rác rưởi cho Thành Thiên Phong."

Hắn đứng thẳng, nhìn tất cả mọi người. "Kế hoạch là như vậy. Nhớ kỹ, không được khinh địch. Hắc Sa Bang tuy hung hãn nhưng cũng có kinh nghiệm chiến đấu. Phải nhanh, phải gọn, phải dứt khoát. Chúng ta không có nhiều thời gian để dây dưa. Cuộc chiến này không chỉ để trả thù, mà còn để khẳng định vị thế của chúng ta. Để chúng biết rằng, Thiên Phong Thương Hội không phải là nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi."

Trong đầu Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ hiện đại khác lại chợt lóe lên: *Đây là một chiến dịch PR khủng hoảng. Phải biến mối đe dọa thành cơ hội để xây dựng thương hiệu. Thể hiện sức mạnh, sự quyết đoán, và khả năng bảo vệ người dân. Đồng thời, củng cố lòng tin của đồng đội và răn đe đối thủ. Đánh một trận để trăm trận được yên, hay ít nhất là để đối phương phải suy nghĩ lại trước khi động vào mình.*

Hắn nhìn xuống bàn, nơi tấm bản đồ Thành Thiên Phong đang nằm im lìm. Ánh nến hắt lên những con đường, những mái nhà, những con hẻm tối tăm. Nơi đó, vào canh ba, sẽ nhuộm màu máu. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực và mùi gỗ cũ trong không khí. "Chuẩn bị đi. Chúc các ngươi thắng lợi."

Mọi người lần lượt gật đầu, khí thế hừng hực. Vương Đại Trụ và Lý Hổ kiểm tra lại lưỡi đao, mài sắc từng góc cạnh. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn buộc lại chiếc khăn trên đầu, thắt chặt thắt lưng. Cả căn phòng giờ đây tràn ngập tiếng kim loại va vào nhau lách cách, tiếng bước chân khẽ khàng, và hơi thở dồn dập của những người sắp sửa lao vào một trận chiến sinh tử. Bạch Vân Nhi vẫn đứng đó, đôi mắt dõi theo Lâm Dịch, trong lòng nàng ngập tràn sự tin tưởng vào người đàn ông này. Nàng biết, hắn không bao giờ làm điều gì mà không có lý do, và mỗi bước đi của hắn đều được tính toán kỹ lưỡng, dù cho cái giá phải trả đôi khi là rất đắt.

Trăng mười sáu tròn vành vạnh, nhưng bị mây mỏng che phủ, khiến ánh sáng trở nên mờ ảo, không đủ soi rõ những góc khuất của Thành Thiên Phong. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của mùa đông sắp tới, luồn qua những con hẻm nhỏ, lùa vào từng mái nhà, từng ô cửa sổ đang khép hờ. Tiếng chó sủa văng vẳng từ xa, rồi chìm dần vào sự tĩnh lặng đáng sợ của canh ba.

Con hẻm phía tây Sòng Bạc Hắc Long, thường ngày đã tối tăm và ít người qua lại, đêm nay càng trở nên u ám. Hai bên là những bức tường gạch cũ kỹ, phủ đầy rêu phong và dấu vết thời gian. M���t vài chiếc đèn lồng treo trên cao đã tắt ngúm, càng làm tăng thêm vẻ ma mị cho nơi đây. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, lẫn với hương rượu thoang thoảng từ sòng bạc gần đó, cùng chút mùi khói bếp còn vương lại từ những căn nhà lân cận.

Đoàn người của Hắc Sa Bang, do A Cường dẫn đầu, tự mãn và ồn ào tiến vào con hẻm. Chúng bước đi huỳnh huỵch, tiếng ủng nặng nề dẫm lên những viên đá lát đường. A Cường, với vẻ mặt hung tợn và bộ đồ đen quen thuộc, tay lăm lăm thanh đao, đi đầu. Hắn ta vừa đi vừa huýt sáo một cách ngạo mạn, dường như coi thường mọi mối hiểm nguy. Hắn vẫn còn cay cú về thất bại ở Trạm Tiếp Tế, và đêm nay, hắn tự nhủ phải tìm cách gỡ gạc lại chút thể diện cho Thủ Lĩnh Bang. "Bọn nhãi ranh Thiên Phong Thương Hội, dám chống đối Hắc Sa Bang ta? Chúng mày rồi sẽ biết tay!" hắn lẩm bẩm, nụ cười khẩy hiện rõ trên đôi môi dày.

Khi chúng lọt vào giữa con hẻm, một tiếng "soạt" khô khốc vang lên. Bất ngờ, từ trên mái nhà hai bên, những tảng đá lớn được buộc dây thừng lăn xuống, chặn ngang đầu và cuối hẻm, tạo thành một cái bẫy hoàn hảo. Cùng lúc đó, những sợi dây thừng được giăng mắc chằng chịt ngang tầm ngực, tầm chân, khiến đội hình của Hắc Sa Bang lập tức bị xé toạc.

"Khốn kiếp! Phục kích? Ai dám gây sự với Hắc Sa Bang ta?!" A Cường gầm lên, giọng nói vang vọng khắp con hẻm, đầy sự tức giận và hoảng loạn. Hắn vung đao chém phăng sợi dây thừng trước mặt, nhưng đã quá muộn.

Từ các góc khuất, từ những lối đi nhỏ hẹp hai bên hẻm, những bóng người lao ra như những mũi tên độc. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, gầm lên một tiếng như dã thú: "Hắc Sa Bang! Nợ máu phải trả bằng máu!" Hắn dẫn đầu nhóm của mình, thanh đại đao vung lên, chém xuống như vũ bão, không chút nhân nhượng. Sức mạnh kinh người của hắn khiến những tên tay sai Hắc Sa Bang không kịp trở tay, lập tức có vài tên đổ gục.

Lý Hổ cũng không hề kém cạnh, hắn như một con hổ đói, lao vào giữa đám đông, kiếm pháp nhanh như chớp. "Đại ca đã nói, hôm nay chính là ngày tàn của các ngươi!" Hắn quát, m��i đường kiếm đều nhắm vào những yếu điểm chí mạng, khiến đối thủ không kịp phòng ngự. Tiếng kiếm va chạm chan chát, tiếng la hét, tiếng rên rỉ đau đớn, tiếng bước chân hỗn loạn vang vọng khắp con hẻm, làm tan biến sự tĩnh mịch của đêm khuya. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và rượu, tạo nên một thứ mùi kinh tởm và ghê rợn.

Hắc Sa Bang phản ứng dữ dội, chúng không phải là những kẻ dễ bị bắt nạt. Chúng cố gắng tập hợp lại, tạo thành một vòng tròn phòng thủ, nhưng Lâm Dịch chỉ huy từ xa, liên tục điều chỉnh chiến thuật thông qua ám hiệu của Trần Nhị Cẩu. "Đánh vào cánh trái! Không cho chúng thở! Cắt đứt đội hình!" Những ám hiệu được truyền đi một cách nhanh chóng, chính xác. Lực lượng của Lâm Dịch, tuy ít hơn về số lượng, nhưng lại có sự phối hợp ăn ý và chiến thuật rõ ràng, khiến Hắc Sa Bang không thể hình thành hàng ngũ, cứ thế bị xé lẻ và cô lập.

A Cường cố gắng gào thét, chỉ huy đám tay sai, nhưng trong cái mớ hỗn độn đó, lời hắn ta không khác gì tiếng hú của gió đêm. Hắn ta bị Vương Đại Trụ và Lý Hổ vây đánh, cả hai cùng lúc dồn ép, khiến hắn ta chỉ còn biết chống đỡ một cách chật vật. Thanh đao của A Cường vung lên loang loáng, nhưng chỉ có thể chặn đứng những đòn tấn công như vũ bão, không thể phản công.

Khi tình thế tưởng chừng giằng co, với một số người của Lâm Dịch cũng đã bị thương, thì một luồng gió lạnh lẽo thổi qua. Từ trên mái nhà cao nhất của sòng bạc, một bóng người màu xanh lao xuống, nhanh như một tia chớp. Kiếm khí lạnh lẽo tỏa ra, tựa hồ sương giá, trực tiếp giáng xuống nhóm tay sai cấp cao đang cố gắng giải vây cho A Cường.

"Bọn đạo tặc Hắc Sa Bang, làm điều xằng bậy trong Thành Thiên Phong, còn không mau thúc thủ chịu trói!" Giọng nói của Liễu Thanh Y vang lên, lạnh lùng và cương nghị, như một bản án được tuyên bố giữa đêm tối. Nàng múa kiếm, kiếm quang rực rỡ như một dải lụa trắng, mỗi chiêu thức đều tinh xảo và sắc bén. Những tên tay sai cấp cao, dù có chút bản lĩnh, cũng không phải đối thủ của nàng. Chúng lập tức bị đánh bại, có kẻ trọng thương, có kẻ bị tước vũ khí, ngã vật ra sàn.

Sự xuất hiện bất ngờ của Liễu Thanh Y như một đòn chí mạng giáng vào tinh thần của Hắc Sa Bang. Chúng hoàn toàn mất phương hướng, không còn ý chí chiến đấu. Trần Nhị Cẩu và nhóm của hắn, nghe theo hiệu lệnh, lập tức siết chặt vòng vây ở cuối hẻm, không cho bất kỳ kẻ nào có thể thoát ra. Những tên còn lại, bị kẹp giữa hai gọng kìm, chỉ còn biết kêu gào thảm thiết và quỳ xuống xin tha mạng.

A Cường, bị thương nặng, máu chảy lênh láng trên vai, nhìn Liễu Thanh Y với ánh mắt đầy hoảng sợ và căm thù. Hắn ta hiểu rằng, cuộc chiến này đã kết thúc, và hắn đã thất bại thảm hại. Tiếng la hét, tiếng kiếm va chạm, và tiếng kêu đau đớn giờ đây đã giảm dần, thay vào đó là tiếng rên rỉ yếu ớt và tiếng thở dốc của những kẻ bị thương. Mùi máu tươi giờ đây càng nồng nặc hơn, ám vào từng ngóc ngách của con hẻm. Ánh trăng mờ nhạt như cũng không dám soi rọi thẳng vào cảnh tượng tàn khốc này, chỉ để lại những bóng đổ nhập nhoạng, khiến khung cảnh càng thêm ghê rợn.

Gió heo may thổi qua con hẻm, mang theo hơi lạnh buốt của rạng sáng, làm không khí càng thêm ảm đạm. Con hẻm giờ đây ngổn ngang xác người và vũ khí vương vãi. Những tên tay sai Hắc Sa Bang còn sống sót bị trói chặt, nằm co quắp trên nền đất lạnh lẽo, run rẩy trong sợ hãi và đau đớn. Mùi máu tươi, mùi mồ hôi và mùi tử khí hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị khó tả, ám ảnh.

Lâm Dịch bước vào con hẻm, ánh mắt trầm tư lướt qua từng gương mặt đồng đội đang mệt mỏi nhưng đầy vẻ chiến thắng. Hắn thấy Vương Đại Trụ đang lau vết máu trên thanh đại đao, Lý Hổ kiểm tra vết thương nhỏ trên cánh tay, Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn thu gom vũ khí và trói chặt những tên còn sống. Mỗi người đều có vẻ kiên cường, nhưng trên khuôn mặt họ đều hằn rõ sự tàn khốc của cuộc chiến.

Hắn đi qua chiến trường, dừng lại bên cạnh A Cường, kẻ đang bị trói chặt, nằm vật vã dưới chân tường. Vẻ mặt hung tợn ban đầu giờ đã biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Ánh mắt hắn ta nhìn Lâm Dịch đầy căm thù và sợ hãi. Lâm Dịch không nói gì, chỉ cúi xuống, nhặt một thanh đao rơi dưới đất, kiểm tra lưỡi đao rồi ném trả lại cho một thuộc hạ.

Sau đó, ánh mắt hắn dừng lại ở Liễu Thanh Y. Nàng vẫn đứng đó, thanh kiếm vẫn còn vương máu, nhưng dáng vẻ vẫn thanh thoát và cương nghị. Ánh mắt cô thể hiện sự nể trọng rõ rệt khi nhìn Lâm Dịch.

"Liễu cô nương ra tay đúng lúc, Lâm mỗ xin cảm tạ," Lâm Dịch nói, giọng hắn vẫn trầm lắng như thường lệ, không một chút biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng chứa đựng sự chân thành. Hắn biết, nếu không có sự xuất hiện của Liễu Thanh Y, trận chiến có thể sẽ kéo dài hơn và cái giá phải trả sẽ lớn hơn nhiều.

Liễu Thanh Y khẽ lắc đầu, ánh mắt cương nghị của nàng nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Lâm công tử quá lời. Bọn ta vốn không ưa Hắc Sa Bang. Chúng làm điều xằng bậy trong thành, đã đến lúc phải được dọn dẹp. Kế sách của công tử quả nhiên tinh diệu, khiến chúng không kịp trở tay. Không hổ danh là người đứng sau Thiên Phong Thương Hội." Nàng nói, giọng điệu có phần tôn kính. Đối với một kiếm khách trọng nghĩa khí như nàng, sự tài trí của Lâm Dịch đã hoàn toàn chinh phục nàng.

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt hắn lại hướng về A Cường đang thoi thóp. "Ngươi nói cho ta biết, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa liệu có buông tha dễ dàng không?"

A Cường ho khù khụ, một vệt máu trào ra từ khóe miệng. Hắn ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hằn học nhìn Lâm Dịch. "Ngươi... ngươi sẽ phải trả giá... Thủ Lĩnh Bang sẽ không bỏ qua đâu! Hắn sẽ nghiền nát ngươi, nghiền nát tất cả những gì ngươi có!" Giọng hắn ta yếu ớt, nhưng chứa đựng đầy sự thù hận.

Lâm Dịch chỉ nhìn A Cường một cách lạnh lùng. Hắn đã lường trước điều này. *Chiến thắng này chỉ là khởi đầu cho những rắc rối lớn hơn.* Hắn thầm nghĩ. *Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này. Hắn ta sẽ tìm cách trả thù, và Bàng Lão Gia cũng sẽ không ngồi yên. Mối quan hệ đồng minh với Liễu Thanh Y đã được củng cố, nhưng liệu nó có đủ để đối phó với những thế lực lớn hơn không?*

Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, đưa tên này về, thẩm vấn kỹ càng. Ta muốn biết tất cả những kế hoạch của Hắc Sa Bang, và cả những mối liên hệ của chúng với Bàng Lão Gia."

"Rõ, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu lập tức sai người khiêng A Cường đi.

Liễu Thanh Y khẽ thở dài. "Công tử, trận chiến này đã gây ra không ít chấn động. Dân chúng xung quanh, những người chứng kiến hoặc nghe ngóng được, sẽ bắt đầu bàn tán. Tin tức về sự thất bại nặng nề của Hắc Sa Bang sẽ lan truyền nhanh chóng." Nàng nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những mái nhà vẫn còn chìm trong màn đêm.

Lâm Dịch gật đầu. "Đó là điều ta muốn. Uy tín của Hắc Sa Bang đã bị suy yếu. Điều này sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực. Các bang phái giang hồ khác có thể sẽ chú ý, hoặc Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ tìm cách trả thù tàn bạo hơn để khẳng định lại vị thế." Hắn biết, Bàng Lão Gia cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ. Hắn ta sẽ càng bị dồn vào chân tường, có thể liên kết với những đồng minh mạnh hơn, thậm chí liên quan đến các thế lực cấp cao hơn hoặc chính quyền mục nát. *S��� kiện này sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực tại Thành Thiên Phong.* Hắn nghĩ. *Quan Đại Nhân, kẻ đã bị mình 'trung hòa', có thể sẽ thận trọng hơn với mình, hoặc cố gắng lợi dụng mình cho mục đích riêng.*

"Liễu cô nương, cảm ơn cô đã trợ giúp. Giờ đây, bọn ta còn nhiều việc phải làm. Cô có thể rời đi mà không cần bận tâm." Lâm Dịch nói, một cách lịch sự nhưng cũng ngầm ý kết thúc cuộc trò chuyện.

Liễu Thanh Y khẽ chắp tay. "Vậy ta xin phép. Nếu có bất kỳ điều gì cần giúp đỡ, cứ truyền tin đến ta. Hắc Sa Bang là ung nhọt của Thành Thiên Phong, ta rất vui được góp sức." Nàng nói rồi quay người, thân pháp nhẹ nhàng như gió, nhanh chóng biến mất vào màn đêm còn sót lại.

Lâm Dịch nhìn theo bóng nàng cho đến khi hoàn toàn khuất dạng. Hắn quay lại, ánh mắt quét qua những người còn lại. "Dọn dẹp chiến trường. Đảm bảo không để lại dấu vết đáng ngờ nào. Và cử người canh gác cẩn mật. Chúng ta không biết khi nào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ ra tay."

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào lồng ngực. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn tự nhủ. Để sinh tồn, để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn buộc phải dấn thân vào những cuộc chiến như thế này. Hắn không muốn trở thành một anh hùng, không muốn xưng bá thiên hạ, chỉ muốn một cuộc sống bình yên. Nhưng có vẻ như, con đường đến sự bình yên đó lại được trải đầy máu và xương.

Ánh bình minh đầu tiên bắt đầu hé rạng ở phía đông, nhuộm một màu tím nhạt lên bầu trời. Thành Thiên Phong dần tỉnh giấc, nhưng những người dân sẽ không biết rằng, trong một con hẻm tối tăm, một trận chiến đã diễn ra, và nó đã thay đổi cán cân quyền lực của thành phố này mãi mãi. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những kẻ thù mạnh hơn. Nhưng ít nhất, Thành Thiên Phong đã có một đêm yên bình hơn, và Hắc Sa Bang đã phải trả một cái giá đắt cho sự ngạo mạn của chúng. Hắn ra lệnh cho đội ngũ chuẩn bị cho những động thái tiếp theo, không một chút lơ là. Cuộc chơi quyền lực và sinh tồn, chỉ vừa mới bắt đầu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free